DẠY CON

Ý Nga 
          Bạn tôi kể:
 
          Hồi nhỏ Ba mình dạy Toán cho con gái thường dùng những thí dụ dễ hiểu như vầy:
          -Nếu con bưng một nồi cà ry từ bếp lúc 3 giờ, đến nhà ông Ngoại để biếu là 4 giờ 10 phút. Vậy con đã đi với vận tốc bao nhiêu cây số 1 giờ?
          Má hỏi: -Cái nồi nặng bao nhiêu ký vậy anh?
          Ba rộng lượng với mấy con số bất chợt: -Riêng cái nồi không 4kg, thêm 9 lít nước, 1kg thịt gà, 2kg vừa khoai tây, khoai lang vừa cà rốt, sả, hành, tỏi, tiêu, ớt và 1 trái dừa. Con tính luôn xem là nguyên nồi cà ry nặng bao nhiêu kg đi?
          Má nói: -Con thưa với Ngoại là: món này Ba nấu lỏng bỏng vậy tha hồ cho bà Ngoại chấm bánh mì, khỏi cần nhai, nhưng Ba quên bỏ cà ry và quên mua bánh mì rồi, Ngoại sai con Nụ đi mua giùm Ba.
          Rồi quya sang Ba, Má hỏi: Mà nồi có nắp không anh?
          Ba thương con: -Nắp chi nữa cho nặng con nhỏ?
          Má lo lắng: -Không có nắp thì con trừ hao đi: đến nơi sẽ đổ hết một nửa trọng lượng, không mỏi tay đâu.
          Ba sợ đổ: -Vậy con ra vườn hái một tàu lá chuối to, rửa thật sạch, rồi đậy lên thì đi đường nước không sóng sánh ra đất, vừa nhẹ lại vừa tránh bụi bặm.
          Má chu đáo: -Nếu bụi bay lên lá chuối nhiều quá thì con đi chầm chậm không thôi bụi nó… ăn hết… “cà ry” nha con.
          Rồi cũng Má thắc mắc: -Mà nồi nóng không anh?
          Ba trấn an: -Ấm thôi! Cho khỏi phỏng con gái cưng! Khi nào dùng, bà Ngoại sẽ hâm lại cũng được.
          Má lại lo xa: -Nóng hay lạnh thì con bé cũng không thể bưng nỗi cái nồi nhiều ký thế kia đâu anh.
          Ba có ngay một biện pháp: -Anh Hai sẽ khiêng phụ con!
          Má phản đối: -Đứa cao tồng ngồng sẽ nghiêng hết sức nặng về phía con bé tí teo này. Anh đâu muốn nàng út… tắm “cà ry” phải không nè? Sao anh không đổi cái nồi “cà ry” khổng lồ nặng trịch kia thành một cái giỏ trái cây nhẹ nhàng êm ái hơn cho con gái?
          Ba đuối lý nên cho một bài toán rất “xì trum” (Les Schtroumpfs*): -Ừ thì một cái giỏ gồm vừa hoa quả, vừa trứng gà, bánh, kẹo là… 5,1 kg
          Má vẫn còn lo: -Giỏ nặng không anh?
          -Chỉ 132,65gr thôi, tính luôn cái… nắp gài lại để giữ cho hoa tươi và trái cây bà Nội mới hái không bị rớt dọc đường!
          Má rành rẽ: -Người ta bảo: “Nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa”, ai lại bỏ trứng và hoa tươi chung với trái cây thế kia thì còn gì… đời hoa? Con cầm hoa trên tay nha!
          Con bé ngây thơ vô số tội tính toán thật hà tiện: -Dạ cứ để hoa trong giỏ! Tay của con phải cầm viết thì mới tính bài toán này được.
          Để coi: 5 kg thì chắc là trong giỏ có 1 trái ổi, 1 trái xoài tượng, 2 trái me dốt, 2 trái cốc, 10 trái chùm ruột, gói muối ớt và 1 vòng hoa vạn thọ để con và nhỏ Nụ chơi trò Cô Dâu.
          Ba còn đang ngơ ngác thì Má đã nhắc tuồng: -Con không thêm ô mai, xí muội cho đủ trọng lượng Ba đã yêu cầu sao?
          -Dạ! Hổng ấy thêm 1kg hột dưa và mứt dừa nghen Má? Con Nụ nó hổng thích ô mai!
          -Ừ! Để Má lấy trái dừa trong nồi “cà ry” của Ba ra làm mứt, bề nào thì không cà ry cũng phải có dừa cho Ba con vui.
          Ba đầu hàng: -Thôi hôm nay con qua đó tính với cháu Nụ xem thử vận tốc là mấy km/1 giờ đi?
          Kể từ mai, lớp Toán sẽ chỉ còn mỗi một giáo sư và 2 đứa học trò thôi, nhớ nhắc cháu Nụ qua sớm!
          Má đắc thắng: Hai giáo sư dạy một học trò thì mới giỏi chứ anh! Em cũng dạy toàn những điều hữu lý, có ích cho sự suy nghĩ của con mà!
          -Dứt khoát chỉ hai học trò và một giáo sư! Anh chỉ muốn dạy cho con tập tính toán cho mau, em vừa… rề rà vừa… rầy rà quá… như vậy thì nên ở trong phòng mà làm… thơ đi!
          Ừ mà con có nhớ cách tính bài toán này không nè?
*
          Sau này mình nghe ông anh kể thêm rằng: sự im lặng hơi lâu sau câu hỏi làm ba má khựng lại, quay qua nhìn thì cô học trò bé bỏng đã… ôm mứt dừa biến mất tự lúc nào.
          Ông nội ngừng đọc sách và trả lời thay:
          -Giờ này chắc tụi nhỏ đang gọt xoài tượng chấm muối ớt rồi!
          Hổng biết chúng sẽ làm gì với mấy cái trứng bể trong giỏ chứ Giáo Sư Toán và Giáo Sư Văn thì nên học nhau cách dạy con qua đề toán cho rõ ràng và nhanh nhẹn hơn giùm ba.
          Sau Tết hai con ghi danh liền cho 6 đứa nhỏ trong nhà đi sinh hoạt Hướng Đạo Việt hết đi! Chứ cứ để chúng nó hết khiêng “cà ry” lại làm Cô Dâu Đội Bông Vạn Thọ thì làm sao mà tháo vát và khôn ra nỗi?

LÁ THU

Ý Nga

thuvang2
Thong dong thanh thản về nguồn
Vô thường vô ngã, thả buông nhẹ nhàng
Mênh mông, thanh thoát dịu dàng
Đất thu lắng đọng sắc vàng mênh mang.
 
Rừng thu dừng bước lang thang
Ru tâm yên tĩnh chẳng màng đục trong
Bên trong thực tướng soi lòng
Bên ngoài giả tướng xuôi dòng thế gian.
 
Hữu sinh, hữu diệt tuần hoàn
Gian truân cách mấy dây oan cũng rời!
Tùy duyên chỉ ước độ đời,
Thiện tâm vẫn ước tùy thời độ sinh!
 
Ý Nga

MÁ!

me-hn

Trích tuyển tập KHAM NHẪN
*

Ngày, tất bật ngược xuôi
Nuôi các con khôn lớn,
Đêm, nước mắt sụt sùi
Âm thầm chịu đau đớn.

Từ cuối bãi, đầu ghềnh
Vai oằn theo mệnh lệnh
Để con học vươn lên
Lưng Má càng còng xuống.

Dù bán vải, quay tơ,
Hay lâm cảnh quẩn cùng
Má vẫn không nao núng
Lòng Má thật bao dung!

Ý Nga, 27-12-2015.

.

Ý Nga

DÂN PHỤC VỤ,

ĐẢNG HƯỞNG THỤ

*
Trích tuyển tập DẸP CHO RỒI
*
Giết gần hết trí thức
Dạy chủ nghĩa vô thần,
Công nông” bị áp bức,
Bần cùng hóa nhân dân.
 
Bít bùng cửa lao lung,
Đẩy dân đến bờ vực.
Xé sách, đốt tận cùng
“Trồng người” ra hèn nhát.
 
Bao nhân tài, vật, lực
Làm, cho đảng hưởng chung
Dân cạn kiệt sức lực
Hưởng thụ? Những tên khùng!
 
Ngu dân, dân phải dốt!
Bánh vẽ ăn sao no?
“Học tập, lao động tốt”
Để biến thành trâu bò?
 
Ý Nga, 28-12-2015

HIỂU

Ý Nga

cobaycobay
*
Trích tuyển tập THUYỀN NHÂN
*
Gn c năm mi gp li em Thiếu Sinh Hướng Đo ngoan. Sau khi chào hi, con bé bt đu câu tâm stht là l:
-Do này em trc lóc luôn đó Trưởng.
Nhìn con bé có v xanh xao làm tôi git c mình, nhưng cũng cố gng hi vi ging không bi quan:
-Sao vy nè? Em b rng tóc nhiu quá phi không? Chng l em đang đi tóc gi?
-D hng phi tóc mà lóc. Trc lóc luôn!
Đến đây thì ging nói ca tôi đã bt đu run run xót xa:
-Sao mà đến nông ni trc lóc? Em bnh chi phi điu tr bng thuc mnh lm à?
-D hng phi luôn! Ti em “lân” qua, “lân li quài” mà hng ngủ được.
Tôi đnh thn mt chút mi v l:
-Chao ơi! Em làm trưởng mun ung thuc tr tim luôn. Lăn hoài không ngủ được là TRN TRC chkhông phi TRC LÓC đâu.
Con bé ngn ngon:
-D là TRN TRC đó, ch nào cũng có TRC nên em nói sai “quài”. Dzy sao hôm “hm” ông Ni chi: “My thng DiCng” là sai, VIT CNG mới đúng mà trưởng hng sa ông Ni?
-Trưởng không sa vì không phi ông sai đâu, ông biết là VIT chứ, nhưng đó là cách phát âm của người min Nam: tt c các ch V đu phát âm thành D. Không nên sa cách phát âm vì đó là thói quen khó bỏlm! Nếu nói ông sai thì em cũng va mi nói sai nè: VY, HOÀI, HÔM ĐÓ ch đâu phi DZY, QUÀI, HM. Với người Vit thì dù ông có nói sai, trưởng cũng không dám sa, vì sa thế là vô phép.
-D em biết rồi! Nhưng tại sao ông Ni nói:
-“Chi dzy Vit Cng nó cũng không hiu đâu cháu”? Sao Vit Cộng ngu quá? Người ta chi mà không biết?
Tôi tr li em vi c ni bun trong tim:
-Chúng mà… khôn thì chúng ta đâu có  đây, dân Vit mình ở trong nước đâu kh vy!
-D chuyn đó em hiu.
Tôi thoáng ngc nhiên: -Em còn nhỏ mà đã… hiu sao?
            -D hiu chứ, năm nào nhà em cũng có bạn lính ca ông Ni đến họp hành đông đ đ t chc lễ Tưởng Nim Quc Hn 30.4. Ai cũng chi Vit Cng ác quá “chi chi” luôn
Thế ri con bé k huyên thiên bao nhiêu tội ác do VC gây ra mà nó đã thấm được vào đầu, qua ông bà, qua bn bè nhà binh ca ông, qua cha m và h hàng thân thuc trong nhà… Tôi tha hồ được ngi nghe mãn nh mt ngôn ng “Vit lai M”, nghe mà nhiều lúc cười chy cả nước mt. Nim vui thy tr còn nói tiếng Vit có l là nim vui duy nht ca một tháng Tư đầy bi ly trong lòng mt thuyn nhân xa x.
*
Chao ơi! Đứa tr mà còn nghe và hiu nhiu v ti ác ca VC, không hiu sao bao nhiêu Vit gian li không nghe bao gi nh? Hay là chúng nghe nhiu mà không hiu như con bé?
Ý Nga

ĐỌC THƠ ĐẤU TRANH CỦA Ý NGA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nguyễn Văn Thành
(DânChủCa.org)

Nhân tưởng niệm 44 năm mất nước và sau một thời gian dài làm việc với những dòng thơ chiến đấu, chúng tôi muốn chia sẻ với những tác giả đã chọn con đường văn nghệ để đấu tranh chống lại tà quyền, hầu giữ gìn lập trường tỵ nạn chính trị cho các thế hệ tiếp nối noi gương theo, trong đó có ngòi viết của một nữ thuyền nhân: Ý Nga.

Ý Nga là một nhà thơ có nhiều bài phổ nhạc nhất trong trang mạng DânChủCa.org (32 bài). Điểm đặc biệt của thơ Ý Nga là trong bất cứ thể loại nào, tác giả cũng luôn mượn thơ để vinh danh CHUNG những người đã đóng góp bao sự hy sinh lớn lao cho chính nghĩa. Trong từng bài, từng câu, từng chữ, từng dấu chấm phẩy được dùng đều cho thấy Tác Giả là người rất cẩn thận. Những ai đọc thơ đấu tranh của Ý Nga (hoặc thơ tình cảm lãng mạn dưới bút hiệu Á Nghi) cũng đều có thể thấy khả năng hòa mình vào tâm sự của từng nhân vật trong thơ rất sống động của tác giả. Ở đây tôi muốn nói riêng về  thể loại đấu tranh của Ý Nga, là một thể loại mà DânChủCa luôn ưu tiên và sẽ còn tiếp tục cho đến khi nào bạo quyền cộng sản sụp đổ trên đất nước Việt Nam.

Thơ chiến đấu của Ý Nga có lập trường chống Cộng rõ ràng và dứt khoát, với sức sáng tác đều đặn, bền bỉ kể từ ngày đầu tỵ nạn chính trị, còn ở Ý, cho đến khi di dân qua Canada, như hiện tại. Gần 44 năm rồi! Đó là một cuộc hành trình dài mà nhà thơ, nhà văn nào vượt thoát sau năm 1975 cũng đã đi qua, nhưng không phải ai cũng làm được. Tiếp tục đọc

*** CHỢ XUÂN MỒNG BA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Ý Nga

Có hai người Sài Gòn
Vừa được gần nhau hơn
Địa cầu dù bao lớn
Trái đất vẫn tròn… tròn…

Có hai người Đà Lạt
Con tim đập tưng bừng
Cùng nhìn nhau ngập ngừng:
Trùng phùng, đầu cùng bạc.

Có hai người Nha Trang
Quán cà phê trầm lặng
Nhờ chờ vợ, lang thang
Nhận ra ngày lính tráng. Tiếp tục đọc

*** CHỈ MỘT LẦN THÔI!

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Ý Nga

Viết cho Ghe-Không-Số, 41 Người,
nhập trại Songkhla, Thái Lan đầu năm 1980.

*
Gần cuối năm rồi anh biết không?
Ðếm hoài, em cứ đếm trong lòng
Tám mươi và mấy lần “mươi” nữa
Cứ đếm để mòn niềm mỏi mong

Gần Giáng Sinh rồi anh biết chăng?
Tưng-bừng phố xá hoa đèn giăng
Người người mua sắm vui như Tết
Một kẻ âm-thầm đốt nén nhang Tiếp tục đọc

*** CHƯA MINH CHỦ: CỜ VÀNG LÀ ĐẠI TRỤ

Ý Nga

*
Nhà văn Nguyễn thị Vinh, Na Uy
đã viết trong “CỎ BỒNG LÌA GỐC”, TÂM CẢM
(trang 187, tác phẩm “THƯƠNG YÊU”):
 
“Sài Gòn thất thủ năm 1975, nhà tù, vượt biển, trại cấm…
Nhưng văn học nghệ thuật và nhất là thi ca, của một số
văn thi sĩ, chưa hề đoái hoài tới tiếng người ta kêu khóc,
chưa ngó tới những cuộc đời ăn mày vẫy gọi.
Trong sự sai lầm này có cả tôi…”
 *
Tôi cũng thế! “Khóc” chưa tròn “vẫy gọi”
Nên cả đời cứ đau mãi: Việt Nam!
Cứ mơ làm những chuyện rất tham lam
Chỉ duy nhất: màu Cờ chưa bội phản!
 
Kể từ lúc phải tha hương tỵ nạn
Ta có gì để kết hợp với nhau:
Ngọn Cờ Vàng vươn nghịch cảnh thương đau,
Vào các đảo* theo thuyền nhân ấp ủ!
 
Ba sọc đỏ, nền vàng: như Minh Chủ
Đã chu du theo Lý Tưởng Tự Do
Nhờ trong tim cùng Căn Cước Vàng Cờ
Mà đoàn kết bao tấm lòng yêu nước!
 
Một Biểu Tượng không gì thay thế được!
Dẫu khởi đầu và chấm dứt ở đâu,
Dẫu chúng ta xuôi ngược khắp địa cầu,
Thế chiến đấu: Cộng Đồng luôn bảo vệ!
 
Cờ truyền thống, chống độc tài Đất Mẹ
Tìm Lối Về! Chống áp bức, bất công!
Khắp năm châu bốn bể, giống Lạc Hồng
Quyết chống Cộng để làm gương con cháu!
 
Còn cộng sản là ta còn chiến đấu!
Dù nữ, nam, lão, ấu vẫn Cờ Vàng
Vài cò mồi* đem cờ đỏ khoe khoang
Ta cùng đánh! Chúng chạy về đồng… đảng!*
 
Nhờ sắc bén, ta giữ Cờ rực sáng
Lá Cờ Vàng Lịch Sử đã lưu vong,
Theo bước chân của tất cả Cộng Đồng
Trắng tay đi vẫn giữ gìn DI SẢN!
 
Giữ DI SẢN để chống người CỘNG SẢN
Chống bạo tàn, chống Quốc Nạn suy vong
Dẫu đục trong ta vẫn trọn tấm lòng
Nuôi hy vọng, giữ bền lòng son sắt!
 
Ý Nga, 14-4-2011.

“DAO TA SẮC, GIẶC PHẢI LÙI”

Ý Nga

vn11
“Những trằn trọc trong cơn  mộng mị
Chỉ băn khoăn một nỗi đồ hồi”
*
Bình Ngô Đại Cáo của công thần NGUYỄN TRÃI
 *
Mỗi khổ nạn, riêng mang một ý nghĩa:
Trăng dịu dàng. Mặt trời sáng rực ra,
Chiều trôi qua côn trùng khúc tấu hòa,
Bình minh hóa hoa tươi thêm rực rỡ.
 
Em đừng sợ Nước Vỡ Bờ trắc trở
Em đừng lo Việc Nhỏ khó hóa To
Mọi cam go, khốn khó từ học trò
Chí quyết tỏ mới trở thành sư phụ.
 
Mọi Cổ Thụ đều cuối thu ấp ủ
Để đầu xuân tỉnh ngủ làm Trượng Phu
Tiếng Quỷ tru hay Cầm Thú phù phù
Hoa Dân Chủ đừng sợ khi kết Trái!
 
Cây Khẳng Khái sống tài, nhất thiết phải
Vì tương lai, như Nguyễn Trãi miệt mài
Một “Bình Ngô Đại Cáo” thảo êm tai:
“Dao ta sắc giặc phải lùi!”* biên ải.
 
Nhờ vững chãi, mai cây non trĩu trái
Nhờ hôm nay em mới có ngày mai
Nhờ đất đai, cây vươn lớn hình hài
Tạ ơn Đất, Người Chăm: đừng sợ hãi!
 
Ý Nga
Calgary-Canada, 8-2-2013

*** THƯƠNG ƠI ĐỒNG ĐỘI!

Ý Nga

linh chien
Kính tặng những CHIẾN SĨ QL VNCH đã vượt thoát được ngục tù bằng đường bộ
*
Rời tù nhỏ, ta ra nhà tù lớn
Thôi giữ đồn, hết chào đón đạn xuyên,
Thôi chiến trường, hết di tản cao nguyên,
Mà vượt ngục vùng tam biên vất vả.
Nghe nhớ quá đường rừng từng phong tỏa
Cộng mấy bầy ngụy lá, vẫn nhận ra
Nhớ buôn Thra cô sơn nữ hái trà
Đôi mắt đẹp màu rừng khuya hoang dại.
Mưa tầm tã, nhớ bùn lầy doanh trại,
Nhớ bạn bè biền biệt cuối chân mây
Đứa nhảy dù, đứa tăng viện bủa vây
Ngày nắng dãi, đêm mưa dầm đi kích,
Đứa tận lực, sa trường lưu chiến tích,
Đứa lìa đời với thương tích toàn thây
Ta làm gì cô độc giữa rừng đây?
Có vượt thoát khỏi vũng lầy cộng sản?
Không bại trận, bao mộ phần căm phẫn?
Bạn bè ơi! Uất hận cả quân đoàn
Bãi đáp quân cùng đối diện tử thần
Sao nay phải cô đơn tìm đất sống?
Ý Nga, 8 tháng 8.2018.

*** NGƯỜI LÍNH DŨNG CẢM! / BẬC CHÍ SĨ

Ý Nga

LINH VO DANH2
 
Thành kính vinh danh QL VNCH và
quý Tù Nhân Chính Trị, Thương Phế Binh hiện vẫn còn
đang chịu nhiều đọa đày tại quê hương, đặc biệt là Lực Lượng
Bí Mật vẫn đã và đang âm thầm chiến đấu cho Đại Cuộc
 *
 
Anh đã viết cho những Người Nằm Xuống
Bị đọa đày không cơ hội thở than
Kẻ bình an tranh sống, anh miễn bàn
Chính vì thế anh chưa hề nãn chí!
 
Đem mỹ ý, em dâng người Chiến Sĩ
Những Tù Nhân Chính Trị thật can trường
Chết, bị thương vì mảnh đất quê hương
Chưa thụ hưởng được một ngày êm ái.
 
Chị khẳng khái bao dòng thơ ghi lại,
Đêm di hành dã trại, Lính bôn ba
Ngày hành quân, xung trận cứu sơn hà
Nơi chiến địa đã xem thường lửa, máu
 
Vai súng đạn, từng mục tiêu chu đáo
Chiếm! Cho dân được lành áo, no cơm!
Nên chúng ta phải viết, ủ danh thơm:
Lòng can đảm bao Anh Hùng Giữ Nước!
 
Người Đi Trước chưa bao giờ khiếp nhược!
Lìa quê hương, sao quên được ơn Người?
Lòng tri ân xin ghi khắc một đời
Cờ phất phới sắc Vàng làm minh chứng!
 
Xin ngưỡng phục từng âm thầm chịu đựng
Những Tôi Trung của dân tộc oai hùng!
Làm gương soi, hương chiến đấu thơm lừng
Lòng kính trọng tự đáy lòng ấp ủ!
 
Người tỵ nạn vẫn giữ hoài trang sử
Chúng tôi đi, sinh tử lắm nghẹn ngào
Nên không quên thảm não của đồng bào
Tim rỉ máu, thương cho Người Ở Lại!
 
7-4-2011
BẬC CHÍ SĨ
*
Thành kính tưởng niệm
những CHIẾN SĨ V.N.C.H. và những bậc Chí Sĩ
đã bị VC bức tử khi cưỡng chiếm miền Nam VN.
*
Nước tao loạn, dân lầm than, quốc hận
Toàn vẹn? Không! Thì thà chết vẹn toàn!
Đừng bao giờ ai nghĩ họ thác oan!
Chọn cái chết, họ không hề than vãn.
 
Theo mây trắng, đi với lòng thanh thản
Không đầu hàng, những khí phách hiên ngang!
Gió trên ngàn hoan hỷ điệu reo vang
Ngời ánh sáng: vẻ vang tô hùng sử.
 
Chúng bức tử nhưng anh hùng bất tử!
Giặc lù lù, lịch sử đã phân minh
Bạn hay thù? Ai: lắm tội, hữu tình?
Không thưa thỉnh, cả Nhà Nam đều rõ!
 
Bao khốn khó, cam go nào đâu nhỏ!
Mà cơ đồ vào tuyệt lộ Cộng nô,
Mà dân lành phải mất hết tự do,
Mà báng bổ Tổ Tiên, phường bất nghĩa?
 
Bia Chí Sĩ dù nọ, kia tứ phía
Nhưng vì Nhà, cùng một dạ sẻ* chia
Thương Ai Kia cùng sống chết không lìa
Vì dân tộc, Nước Nhà mà tranh đấu!
 
Ý Nga, 10-4-2015

*** THÁNG TƯ NÀO ĐƯỢC VỖ VỀ?

Ý Nga

thuyen nhan
Cánh đồng loang loáng nước mưa
Lúa xanh mơn mởn giữa trưa… đâu rồi?
Ở trong ký ức của người
Tha hương mấy xứ, trông vời cố hương!
 
Nhớ âm thanh đục ểnh ương
Uềnh oang inh ỏi chẳng nhường nhịn ai
Nên em xa vắng đường dài
Cái tâm không thể nào phai hương nồng.
 
Mùa khô lúa chín vàng đồng,
Ban mai dìu dịu cải ngồng Mẹ khen,
Hoa sen tỏa nhẹ hương quen
Gần chum vại nước lóng phèn của cô…
 
Buồn man mác, nhớ mơ hồ
Bao giờ dẹp hết Cộng nô tê tề?
Tháng Tư nào được vỗ về
Thuyền nhân chết hận, não nề tâm thương?
 
Thương dân sống với bất lương
Theo lời gọi: “Tiến!”, thiên đường vẫn… xa
Gần chăng là bọn Hán tà
Xâm lăng đã rõ! Đảng ta cứ lùi!
 
“Tiến lên! Toàn thắng…” Sao lui?
Giặc tràn lãnh thổ, đảng chui đâu rồi?
 
Ý Nga, 19.4.2018

NGHE LÍNH TÂM SỰ

Ý Ngacodon

Mời trà tâm sự, lời ra:
“Nỗi buồn đứt ruột, kêu ca nỗi gì?
Trả xong đủ nợ nam nhi
Tuổi già, chiến sĩ làm chi bây giờ?
 
Quê Nhà xa lắc, xa lơ
Lưng còng, tay yếu, mắt mờ rồi em,
Bóng đời đã sắp nhá nhem
Thương Quê, tấc dạ rối rem, ai tường?
 
Văn chương, báo chí: “chiến trường”
Thi văn ra trận chớ nhường Việt gian
(Việt gian, Việt Cộng vầy đàn
Viết gì cũng nhớ gian nan dân mình).
 
Chúng anh đã hiểu tử sinh
Kẻ thù, chiến hữu, đồng minh thế nào
Những lời ra rả rêu rao
Dựng tuồng sân khấu ồn ào, chớ tin!”
 
Ý Nga*25.8.2017

Ý Nga: tháng Tư tan nát

30-4tobucketTHÁNG TƯ VÀ NHỮNG CÂU HỎI

Ý Nga

Có bao nhiêu gia đình
Sau tháng Tư tan nát
Từ Bảy Lăm “hòa bình” 
Đời “tự-do”… đói khát
Có bao nhiêu người vợ
Đã mòn-mỏi chờ chồng 
Trong nỗi niềm lo sợ
Chết cùng với cùm gông?

Có bao nhiêu người con
Theo ông bà ra Bắc
Thăm cha rất gầy mòn
Chuyện nhà không dám nhắc?

Có bao nhiêu người mẹ
Chết theo con trùng dương
Chuyến hải trình hóa… “nhẹ”:
Chẳng còn ai vấn vương?

Có bao nhiêu thuyền nhân
Quên được điều oan nhục
Đã gánh chịu vào thân
Ngày xa lìa “hỏa ngục”?

Có bao nhiêu chiến-sĩ
Một đời vì nước non
Gương anh hùng bất tử
Trách-nhiệm luôn giữ tròn?

Có! Xin thưa rất nhiều
Hăm chín năm giáo điều
Bàn tay đảng đỏ máu
Tội dân mình bao nhiêu!


Ý Nga, 16.2.2004.

Thơ Xuân Ý Nga

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

   TÍCH ĐỨC!   CHÚC tân niên: lộc, tài, an khang MỪNG tuổi thọ luôn mai rực vàng NĂM vui, phúc đức vào như ý          MỚI mẻ, trẻ trung, hạnh vững vàng!   Ý Nga, 6-2-2011 *Mồng 6 Tết Tân Mão.                       ĐƯA EM LÊN CHÙA   … Tiếp tục đọc