CẢM NHẬN KHI ĐỌC TRUYỆN NGẮN “CÔ SƯỚNG CƯỚI VỢ”


Tôi đọc truyện ngắn “Cô Sướng Cưới Vợ” trên trang facebook của tác giả Đặng Xuân Xuyến. Lối viết dí dỏm của anh đã lôi cuốn tôi ngay từ phần đầu của truyện. Khi đọc trên báo mạng, tên nhân vật và tên truyện không hiểu lý do gì mà thay đổi, dù cốt truyện giữ nguyên nhưng tôi thích đọc tên truyện cũ là “Cô Sướng Cưới Vợ”. Có lẽ vì ấn tượng tên “Cô Sướng Cưới Vợ” tạo yếu tố dân dã hơn, chân thật hơn.
Nhân vật Sướng được Đặng Xuân Xuyến ưu ái, giành nhiều sự quý mến. Tính khí khác thường của “cô” Sướng qua ngòi bút của Đặng Xuân Xuyến không hề phản cảm, gây cười mà đáo để duyên:
“Sướng thích được gọi là cô, là chị. Sướng khoái được mọi người mắng yêu câu: “Con đĩ Sướng này xinh phết!”. Thích là thế nhưng Sướng ghét cay ghét đắng kẻ nào lại thực tâm coi Sướng là phụ nữ, là phận liễu yếu đào tơ, là thân gái chân yếu tay mềm. Tóm lại, Sướng là đàn ông, là nam nhi chính hiệu, là chuẩn men đích thực nên Sướng không chấp nhận ai đó cho rằng, nghĩ rằng Sướng là phận nữ nhi! Ừ thì Sướng thích gọi là cô, là chị. Ừ thì Sướng thích nhảy dây, thích chơi ô ăn quan, thích chơi trò búp bê, thích buôn hàng, thích cãi lộn… Như thế thì đã sao? Những sở thích đó tuy có khác biệt với đặc trưng giới tính của giới nam nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì tới bản chất giới tính vốn có của Sướng? Thật đấy! Sướng vẫn là thằng đàn ông đích thực. Sướng vẫn chưa bao giờ phải tụt quần ngồi xổm mà tiểu tiện. Sướng cũng chưa bao giờ tùy tiện cho rằng mình không phải là thằng đàn ông nên vì thế đừng có ai vớ vẩn nghĩ Sướng là đàn bà con gái. Sướng ghét đấy. Sướng chửi cho đấy.”
Bạn đọc yêu nhân vật Sướng bởi bản chất thật thà, tốt nết của anh. Đằng sau sự đanh đá chua ngoa của Sướng là tấm lòng lương thiện, tử tế, sống nghĩa hiệp với người thân và bè bạn. Bị cụ Vân, bố đẻ của “dì Kiên”, người bạn thân bị “bê đê nặng”, “nhiếc móc” là “pha gái”, chọc vào “điều cấm kỵ” khi coi Sướng là “con đàn bà” dù rất tức cụ Vân nhưng Sướng vẫn biết dừng lại ở đúng đạo nghĩa:
“Nghe câu “Tôi lại hỏi thật chị nhé: Hai con đàn bà lấy nhau thì đẻ đái làm sao?” mặt Sướng tái lại rồi thoắt cái phừng phừng sát khí. Sướng chống hai tay vào hông. Sướng dậm chân đến huỵch một cái rồi kéo dài giọng:
– Hai con đàn bà lấy nhau thì đẻ đái làm sao? Này! Con nói thật với bố. Đừng tưởng con này trông như pha gái mà nghĩ con này là phận liễu yếu đào tơ, không phải là thằng đàn ông. Đây nói cho bố biết. Đây chưa bao giờ ngồi xổm như mấy con đàn bà! Chưa bao giờ! Bố hiểu chửa! Mà con nói thật nhé. Chắc gì bố đã là đàn ông mà bố bĩu môi, dè bỉu, coi khinh con này như thế.
Thấy sắc mặt tím tái rồi thoắt cái đỏ bừng của Sướng, cụ Vân chột dạ:
– “Mẹ nó! Chạm phải vía “con dở ông dở thằng” này rồi. Nó mà nổi cơn đồng bóng thì mình dại mặt.”. Cụ lùi người, lùi người để tránh cơn giận của Sướng, không ngờ cụ trượt chân ngã oạch một cái. Nhìn bộ dạng luống cuống của cụ, Sướng phì cười, bĩu môi:
– Gớm! Đàn ông chưa? Ối dào! Đàn ông như bố, đây cũng dí thèm!”
Bị cụ Bống, là bố đẻ, đánh chửi, dù “nhiều oan ức” nhưng “cô” Sướng không cãi mà ngồi im cam chịu vì đạo làm con. Bị cụ Bống hiểu sai là “thằng đồng cô” (bê đê) và đe sẽ huỷ hôn giữa Sướng với Ngân nhưng lo cho tương lai của “dì Kiên”, sợ nói ra sự thật chỉ Kiên ái mới là “đồng cô” thì Kiên ái sẽ khó lấy được vợ, sẽ khổ nửa đời về sau của bạn mình nên dù bị oan ức, bị cụ Bống chửi đánh… Sướng vẫn cắn răng chịu đựng. Nghĩa cử đó của Sướng thật đẹp, không phải ai cũng làm được.
Ngân là nhân vật được tác giả giành những lời ngợi ca, những khắc họa rất đẹp về nhan sắc và nhân cách:
“Ngân không mỏng mày hay hạt nhưng Ngân thùy mị, nết na. Ngân không sắc nước hương trời nhưng nét dịu dàng của Ngân đủ khiến trai làng phải thầm mơ trộm nhớ. Ngân được người. Ngân được nết. Cả làng, cả xã chưa thấy Ngân mặt nặng mày nhẹ, cãi cọ với ai. Cứ nhẹ nhàng với mọi người, cứ nhún nhường với mọi người như thể Ngân sinh ra là để chan hòa với mọi người vậy.”
Không chỉ xinh đẹp, hiền thục, đảm đang mà Ngân còn được tác giả Đặng Xuân Xuyến mô tả là người phụ nữ mạnh mẽ trong tình yêu và dám sống với tình yêu đích thực của mình. Cái đêm Sướng biến thiếu nữ Ngân thành người đàn bà được tác giả Đặng Xuân Xuyến dàn dựng như một vụ “tai nạn” hi hữu, chủ yếu để đề cao chữ “trình tiết”, đề cao phẩm hạnh của Ngân. Có thể vì quá quý mến em gái mình nên Đặng Xuân Xuyến mới dàn dựng như thế nhưng nếu là tôi, tôi sẽ để Ngân “dính bầu” như các trường hợp “ăn cơm trước kẻng” khác, thì sự mạnh mẽ trong tình yêu của Ngân mới thật.
Tóm lại, Đặng Xuân Xuyến đã giành cho nhân vật Ngân sự yêu mến và trân trọng đặc biệt. Người con gái ấy không chỉ đẹp người, đẹp nết mà còn là người phụ nữ hiện đại, mạnh mẽ với tình yêu.
Nhân vật cụ Bống xuất hiện cuối truyện và số chữ viết về cụ không nhiều nhưng Đặng Xuân Xuyến đã khắc hoạ thành công hình ảnh cụ Bống: một người ông, người cha yêu thương con, cháu hết mực; có những nghĩa cử cao đẹp, hơn hẳn người đời, biểu hiện ở hành động khi nghe tin con trai bị “đồng cô, không yêu được con gái” đã yêu cầu con trai huỷ hôn, đừng làm lỡ dở cuộc đời người con gái xinh đẹp, hiền thục của làng xã:
– “Thầy hỏi, con phải trả lời thật nhé. Con có yêu cái Ngân không? Con có làm chuyện đàn ông với đàn bà được không? Còn chuyện con với thằng Kiên “ái” nhà ông Vân thế nào? Thầy nghe thằng cháu đích tôn nói con với thằng Kiên “ái” yêu nhau, thề thốt nếu không được sống cùng nhau sẽ cắt tóc đi tu. Đã thế, còn bày đặt chuyện lấy vợ làm gì hả con?”.
Phải là người có tấm lòng của Bồ Tát thì cụ Bống mới lo lắng cho Ngân, khuyên Ngân huỷ bỏ hôn nhân với Sướng vì:
– “Ngân này. Con đẹp người đẹp nết lấy đâu chả được thằng chồng tử tế sao lại chọn thằng Sướng nhà bác làm chồng? Lấy nhau về, không có con cái thì sao được hả con? Rồi sẽ khổ cả đời, con ạ. Nghe bác, hủy đám cưới với thằng Sướng nhà bác đi. ”.
Tóm lại, tôi thích truyện ngắn “CÔ SƯỚNG CƯỚI VỢ” của Đặng Xuân Xuyến bởi, như tác giả Nguyễn Bàng đã nhận xét: “Truyện viết dí dỏm, hài hước gợi nhiều trăn trở với người đọc. Truyện chạm vào trái tim người đọc bởi trong truyện đầy ắp tính nhân văn.”
*.
VŨ THỊ HƯƠNG MAI
Địa chỉ: Khu tập thể Tổng công ty 319
Long Biên – Hà Nội.

KHI TRẺ CÓ TÍNH ĂN TRỘM, ĂN CẮP

VŨ THỊ HƯƠNG MAI

Trẻ ăn cắp, ăn trộm là một hành vi không tốt, phát triển về sau có thể vi phạm pháp luật, là một trong những vấn đề các bậc cha mẹ quan tâm. Hành vi trộm cắp ở lứa tuổi nhi đồng cũng không hiếm thấy, nhưng tình tiết nặng nhẹ khác nhau: trẻ nhẹ, nói cho nghiêm túc thì không coi là trộm, trẻ nặng là đã hình thành thói xấu trộm cắp. Tình trạng trộm cắp tùy lứa tuổi hoặc nguyên nhân khác nhau, phương thức biểu hiện cũng khác nhau.

Nguyên nhân trẻ ăn cắp

+ Để thỏa mãn nhu cầu về vật chất:

Trẻ 4 – 5 tuổi cầm đồ của người khác chỉ thuần túy là do thích. Chúng chưa hiểu cái gì là của mình, cái gì là của người khác, vẫn chưa hiểu được quy tắc đồ vật người khác khi chưa cho phép thì không được tùy tiện lấy. Nhưng trẻ ở thời kì này đã có sẵn năng lực biết phân biệt. Do đó, cha mẹ phải giúp con phân biệt đồ vật của mình và của người khác và dạy cho con biết quy tắc đồ vật của người khác là không được lấy.

Khi một đứa con đã phân biệt được cái gì là của mình, cái gì là của người khác, biết rõ cầm đồ vật của người khác là không đúng, không tốt, nhưng nhìn thấy đồ vật của người khác đẹp, lại không tự khống chế được bản thân, cố ý lấy đồ vật của người khác rón rén đưa về nhà mình đó là thuộc vào hành vi trộm cắp. Đối với việc làm đó, cha mẹ không thể xem nhẹ bỏ qua, cũng không thể giải quyết thô bạo, phải đối xử nhẫn nại, tìm phương pháp sửa chữa tốt đối với trẻ.

+ Trẻ ăn cắp ảnh hưởng không tốt của gia đình:

Các nhà tư vấn tâm lý phát hiện rất nhiều hành vi ăn cắp của trẻ có liên quan đến giáo dục của cha mẹ và ảnh hưởng không tốt của gia đình.

Tuy vấn đề là ở bản thân đứa trẻ, nhưng gốc rễ lại ở gia đình, cha mẹ. Ví dụ, cha mẹ nhặt được của rơi, về nhà thích thú, con sẽ để ý và nhớ trong lòng, ngấm ngầm học theo. Đó là mong muốn nhặt được của rơi dần dần tăng lên và rồi nhuốm phải hành vi ăn cắp, ăn trộm. Khi cha mẹ phát hiện đựơc hành vi ăn cắp của con, có cha mẹ làm ngơ không qủan, có cha mẹ đánh đập tàn bạo, kết quả của những việc làm đó thường sẽ làm con đi theo đường cực đoan, trượt dốc xa hơn. Cần phải nói rằng con ăn cắp, cha mẹ có phần trách nhiệm.

+ Ăn cắp là một loại phản xạ có điều kiện:

Trong quá trình tư vấn các nhà tâm lý học đã phát hiện: trước khi trẻ ăn cắp chúng thường có những hành vi không tốt như nói dối, ghét học, hút thuốc, trốn học… Nếu những hành vi không tốt đó, không được phát hiện và giáo dục kịp thời rất dễ phát triển thành hành vi ăn cắp. Nói chung, trước hết là ăn cắp trong nhà, một khi đã thành công thì từ trong nhà dần dần chuyển sang ăn cắp ngoài xã hội. Từ ăn cắp vặt phát triển thành những thói quen xấu hễ thấy vật gì của người khác, không quản có cần hay không, đều phải ăn cắp cho được. Cũng có nghĩa là ăn cắp đã hình thành phản xạ có điều kiện.

+ Ăn cắp vì đời sống bần cùng- xã hội sa đọa:

Trong xã hội còn phân giai cấp, trẻ em nghèo khó ăn cắp để kiếm sống, trẻ em hư hỏng ăn cắp để thỏa mãn nhu cầu vui chơi, nước ta ngày nay tệ nạn xã hội đó vẫn còn nhiều và ảnh hưởng của nó không dễ xóa bỏ được. Cho nên, trẻ em ăn cắp vì nguyên nhân nói trên vẫn còn khá nhiều, tạo thành một tệ nạn mà biện pháp giáo dục bình thường không thể sửa chữa được. Chính quyền phải tổ chức những nhà trường đặc biệt để cải huấn các em. Cha mẹ nên hợp tác với chính quyền để hoàn thành tốt công việc cải huấn đó.

Ngoài những lý do trên, cũng còn có những nguyên nhân phức tạp khác làm dẫn đến những hành động trên. Trẻ giận dữ hoặc chúng muốn người khác quan tâm đến chúng. Hành động ăn cắp phản ánh những vấn đề khó khăn và căng thẳng mà chúng gặp phải ở nhà, ở trường, hoặc trong quan hệ bạn bè. Một số trẻ ăn cắp vì chúng cảm nhận hành động đó như một lời kêu gọi giúp đỡ khi bị tử thương về tình cảm hoặc bị cha mẹ đánh đập.

Bác sĩ tâm lý Mary-C.Ghentile, bang MaryLand đã từng nói: “Bọn trẻ cũng thường ăn cắp nếu chúng đang nổi giận, hoặc bất hòa giữa cha mẹ hoặc cũng có thể chúng muốn níu kéo cuộc hôn nhân của cha mẹ. Lạ hơn nữa chúng ăn cắp vì chúng muốn làm như vậy chứ không có một nguyên nhân sâu xa nào cả”.

Sửa chữa hành vi ăn cắp của trẻ như thế nào?

+ Bồi dưỡng quan niệm phải, trái:

Trẻ ăn cắp, tuyệt đại đa số đều bắt đầu từ sự thiếu hiểu biết đạo đức chính xác. Do đó, đối với việc sửa chữa loại trẻ này trước hết phải giúp chúng hình thành quan niệm phải trái đúng đắn, bắt đầu từ sự nhấn mạnh cảm giác phải trái. muốn làm được điều này cần phải xuất phát từ trình độ nhận thức thực tế của chúng dần dần nâng cao, phải làm cho trẻ hiểu được ăn cắp là một hành vi không tốt, nếu hôm nay chỉ ăn cắp vặt, thì ngày mai có thể ăn cắp lớn hơn, rồi dần dần sẽ đi vào con đường tội phạm. Như vậy, thông qua giáo dục nhiều lần, bồi dưỡng quan niệm phải trái cho trẻ sẽ làm tăng thêm quyết tâm cải tà quy chính của chúng.

+ Xác lập lòng tin, bảo vệ lòng tự tôn:

Trẻ có hành vi ăn cắp, có lòng tự tôn hay không? Rất nhiều người cho rằng, những đứa trẻ này giáo dục nhiều lần không chịu cải tạo, căn bản không có lòng tự tôn. Kì thực không như vậy bởi vì đòi hỏi được sự tôn trọng của người khác là đòi hỏi cơ bản của con người, trẻ cũng không ngoại lệ. Cha mẹ phải bảo vệ lòng tự tôn của con, phải cố gắng kéo chúng ra khỏi con đường lầm lỗi nếu không chúng sẽ không phân biệt được phải trái, chứng nào tật ấy, lấn sâu vào lỗi lầm. Cha me phải xuất phát từ nguyện vọng chân thành được tôn trọng, bảo vệ, cố gắng khai thác ưu điểm của trẻ, áp dụng nhiều biện pháp biểu dương, khen thưởng, tín nhiệm, thắp sáng lòng tự tôn của chúng, gợi dậy cảm giác vinh dự cho trẻ, loại trừ tình cảm đối kháng, xác lập lòng tin tiến thủ.

+ Tạo lập cơ hội tỉnh ngộ, thúc đẩy tâm lý biến chuỷên:

Khi đứa trẻ phạm sai lầm nhưng sau qua giáo dục, nhận thức được sai lầm và muốn sửa chữa sai lầm, thì gọi đó là sự tỉnh ngộ.  Cha mẹ nên tạo cơ hội tỉnh ngộ cho trẻ có hành vi ăn cắp. Ngòai việc động viên tinh thần cho trẻ, cha mẹ phải làm cho con hiểu rõ hành vi ăn cắp là xấu xa. Một khi thấy con sửa chữa, cha mẹ phải kịp thời nắm bắt cơ hội khẳng định cho con, làm cho con chuyển biến.

+ Tăng cường việc củng cố thói quen hành vi mới:

Trẻ có hành vi ăn cắp, sau khi tiếp thu giáo dục, có lúc có cải tạo thay đổi. Khi hành vi mới chưa được củng cố, trong thời gian ngắn hành vi cũ vẫn có thể ảnh hưởng tới trẻ. Nếu trẻ có thói quen ăn cắp, do không sửa chữa triệt để, khi chúng có cơ hội lại tiến hành ăn cắp, mà không làm chủ được. Nhất là khi có sự lôi kéo của bạn bè, lại có thể làm những điều sai trái khác. Do đó, khống chế điều kiện bên ngoài một cách thích đáng, trong một thời gian thích đáng, giúp cho trẻ tránh xa những sự lôi kéo mê hoặc nào đó là rất quan trọng và thông qua giáo dục để cho chúng quyết định lòng tin và quyết tâm đấu tranh với sai lầm. Khi trẻ đã có tiến bộ, cha mẹ phải kịp thời biểu dương, khen thưởng, cổ vũ. Nhưng khi trẻ “tái phát” cha mẹ cũng không nên sốt ruột lo lắng quá mà phải kiên trì thuyết phục, phê bình để trẻ cảm thấy hổ thẹn, động lòng tự giác sửa chữa sai lầm.

Như vậy có thể thấy nếp sống gia đình là thành trì bảo vệ trẻ chống lại mọi tật xấu, trong đó có tật ăn cắp. Nếu cha mẹ tổ chức được nếp sống tốt thì những đứa trẻ trong gia đình sẽ trở thành những đứa con ngoan. Nhưng nếu cha mẹ đã sơ hở, công việc giáo dục có phần lỏng lẻo và các con đã sinh tật ăn cắp thì các bậc làm cha làm mẹ phải bình tĩnh, giữ thái độ giáo dục, đồng thời chỉnh lại nếp sống cho con.

VŨ THỊ HƯƠNG MAI

GIỮ GÌN ĐÚNG MỨC QUAN HỆ NAM NỮ

VŨ THỊ HƯƠNG MAI

bantay

Sau khi giới tính của nam và nữ đã phát triển đầy đủ thì việc sinh hoạt nam nữ là một đòi hỏi tự nhiên. Sức khoẻ của con người sẽ có lợi hơn nếu việc sinh hoạt này diễn ra bình thường, còn nếu thái quá thì sẽ gây ảnh hưởng xấu đến cơ thể.
Theo ý kiến của Từ Linh Chiêu – một nhà y học cổ đại Trung Quốc thì việc sinh hoạt nam nữ vốn có từ lâu. Người ta sinh hoạt khi ham muốn, không có thì thôi, biết chủ động thì tốt, sẽ có hại nếu cưỡng bức, thái quá thì cạn kiệt sức lực. Tốt nhất là nên để tự nhiên mà không chút miễn cưỡng. Sinh hoạt nam nữ là một quá trình sinh lý phức tạp. Nhịp đập của mạch máu trong khi nam nữ giao hợp có thể lên tới hơn một trăm lần trong một phút, vì thế người ta rất mệt mỏi sau khi kết thúc việc giao hợp. Do đó, nếu sinh hoạt quá mức thì không những làm mất đi tinh dịch và tiết dịch của cả hai người mà còn làm trao đổi một lượng năng lượng lớn và gây căng thẳng thần kinh, kéo theo các chức năng sinh lý thông thường của cơ thể con người cũng sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều. Cơ thể chắc chắn sẽ suy nhược nếu như tình trạng này kéo dài. Một người có bệnh lại càng cần phải điều độ hơn trong sinh hoạt vợ chồng. Có những trường hợp một người trung niên bị bệnh cao huyết áp sau khi sinh hoạt xong liền mắc chứng xuất huyết não và dẫn đến bệnh liệt nửa người. Vì vậy, nên ngừng việc sinh hoạt tình dục nếu thấy cơ thể không được khoẻ hay có bệnh tật hoặc say rượu, hoặc quá mệt mỏi sau khi đã lao động cật lực. Đặc biệt, những người mắc bệnh tim, bệnh lao phổi càng cần hạn chế việc sinh hoạt nam nữ.
Trong vấn đề bảo vệ sức khoẻ của y học Trung Quốc có nêu ra ba nguyên tắc lớn là:
– Giữ tinh dịch tố.
– Đảm bảo hít thở lưu thông.
– Chế độ ăn uống đầy đủ.
Trong 3 yếu tố trên thì yếu tố quan trọng nhất chính là việc sinh hoạt nam nữ phải điều độ để giữ tinh dịch tố. Theo sách “Hoàng đế nội kinh” thì quan hệ tình dục trong lúc say rượu sẽ làm tinh dịch cạn kiệt, rất dễ gây ra chết yểu. Còn cuốn “Y học nhập môn” thì coi một trong những bí quyết quan trọng giúp người ta sống lâu là việc hạn chế sinh hoạt nam nữ. Một người biết bảo vệ sức khoẻ là một người thưa vào buồng the, tự biết quý trọng sức khoẻ của mình, giữ đúng lẽ tự nhiên. Sách khuyên người ta nên chừa bỏ sắc dục để di dương tinh tố.
Nhìn chung, việc sinh hoạt nam nữ được coi là điều độ nếu diễn ra khoảng 2 lần mỗi tuần đối với thanh niên. Còn đối với trung niên và người có tuổi thì chỉ nên sinh hoạt 1 đến 2 lần một tháng là đủ nếu như không cảm thấy mệt mỏi sau lần thứ hai. Còn nếu thấy tinh thần uể oải, sức lực giảm sút hay đau lưng đau vai sau khi sinh hoạt thì nên cố gắng hạn chế.
Việc sinh hoạt nam nữ lành mạnh là một trong những yếu tố làm cho cuộc sống trở nên vui vẻ và hạnh phúc hơn. Sinh hoạt nam nữ đối với một người mạnh khoẻ không bao giờ bị coi là vật cản hay một thứ bệnh nội tâm cần giấu kín hay cần áp chế. Trái lại, nó tạo nên một nguồn cảm hứng cho cuộc sống.
Một người có tình dục lành mạnh cần có những đặc điểm sau:
– Thực sự yêu thương người bạn mình và tin tưởng sâu sắc vào tình dục. Họ không thay đổi tâm lý, cũng không có cảm giác tội lỗi trước những cử chỉ tình dục, biết xoá bỏ mọi nỗi lo lắng và xấu hổ, không nóng nảy, cũng không áp chế những khoái cảm của tình dục. Họ nhận thức một cách đúng đắn và thú vị về những cử chỉ tình dục của bản thân và cho đó là điều bình thường, tự nhiên. Họ không có những quan điểm phong kiến, bảo thủ như việc ra sức phản đối những cử chỉ và khoái cảm của tình dục.
– Không chỉ biết hưởng thụ và cảm nhận mà họ còn có khả năng tự kiểm soát, điều chỉnh bản thân khi có khoái cảm. Đối với tình dục, họ có những cử chỉ và thái độ đúng đắn.
– Biết thể hiện cử chỉ tình dục qua phương thức cộng hưởng để cùng đạt được khoái cảm một cách nhẹ nhàng êm ái.
– Có thể tự xử sự với mình và với đối tượng bằng một phương thức tích cực riêng, chứ không nhất thiết phải bắt chước hay dùng mô thức của người khác sao cho cả hai cùng chấp nhận, đồng tình.
– Không cần có cảm giác giữ ưu thế về tình dục hay tìm mọi cách để phô bày ưu thế sẵn có của mình thông qua những kinh nghiệm về sự từng trải trong quan hệ yêu đương. Đối phương sẽ cảm thấy bị hạ thấp khi anh dùng kiểu bộc lộ này. Điều này không có lợi cho mối quan hệ tình dục thậm chí còn tạo nên sự đổ vỡ vì nó chỉ có thể thoả mãn lòng ham muốn về tình dục của cá nhân một người.
– Biết dùng những hiểu biết của mình để vừa khám phá những cử chỉ tình dục của bản thân vừa không làm mất thế cân bằng. Đồng thời khống chế được những xung đột về tình dục. Biết vận dụng những quan điểm phù hợp với đạo đức để xử sự với những cử chỉ tình dục của cá nhân mình.
Thường thường mọi người hay nghĩ rằng chỉ có người trẻ mới có quan hệ tình dục và hay nghĩ tới những cử chỉ tình dục. Ở những người đã đứng tuổi mà vẫn còn những cảm giác mạnh về tình dục thì bị cho là không đứng đắn.
Thực ra quan niệm như vậy là không đúng và không khoa học. Khoa học đã chứng minh rằng, đến trước ngưỡng của người tuổi già thì tình cảm đối với tình dục gia tăng theo tuổi tác, tức là nhiều tuổi hơn thì khả năng tình dục càng mạnh và thuần thục. Ở người phụ nữ, độ tuổi sung mãn nhất về tình dục là trên dưới 40. Trong cuộc sống hàng ngày, sự ham muốn sẽ giảm bớt nên những cử chỉ tình dục ngày càng ít đi. Khi tình cảm bị ép buộc thì dẫn đến việc tự hạn chế cử chỉ tình dục của mình. Như vậy có nghĩa là sự ham muốn sẽ càng lớn nếu tiến hành càng nhiều hành vi tình dục.
Tuy nhiên, các cử chỉ tình dục được thể hiện qua cả một quá trình gồm nhiều động tác. Khi những cử chỉ thân mật này không còn nữa thì sẽ dẫn đến kết cục không hay là một bên muốn thể hiện những cử chỉ tình dục trong khi đối phương lại cự tuyệt và ngược lại. Nhiều lần như vậy sẽ khiến cho việc bộc lộ tình cảm đối với tình dục của cả hai người nam và nữ ngày càng khó khăn.
Vì vậy, các chuyên gia khuyên rằng cả hai người nên chủ động sáng tạo ra những mô thức quan hệ tình dục mới phù hợp với sở thích của đôi bên khi những cử chỉ tình dục cũ không còn tạo được những cảm giác hay kích thích thú vị như trước. Làm như thế cũng có nghĩa là biết cách duy trì cử chỉ tình dục lành mạnh. Tuy nhiên cũng nên lưu tâm rằng việc sáng tạo mô thức cử chỉ mới phải nằm trong phạm vi tiếp thu của đối phương. Nếu vượt quá giới hạn tiếp thu này thì sẽ gây ra những kết cục không tốt cho cả hai.
*.
VŨ THỊ HƯƠNG MAI

 

MỘT SỐ CÁCH ỨNG PHÓ VỚI TẬT XẤU CỦA CẤP DƯỚI

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Một tổ chức (doanh nghiệp) làm ăn có hiệu quả cần phải có sự tâm đầu ý hợp từ trên xuống dưới. Nhân viên có tinh thần vững vàng, tư tưởng tập trung mọi khả năng để làm việc. Bên cạnh đó, người lãnh đạo nên có một đường lối khôn khéo điều hành, chỉ đạo có hiệu quả. Tuy nhiên, dù có khôn khéo đến mấy cũng không tránh khỏi những phần tử cố ý chống đối. Sau đây, chúng tôi xin đưa ra một số tình huống và cách đối phó để các bạn tham khảo.
1. Khi cấp dưới cố tình trì hoãn, không làm việc.
Biểu hiện rõ ràng là khi cấp trên ra chỉ thị, mệnh lệnh, cấp dưới cố tình trĩ hoãn công việc, nếu có làm việc anh ta cũng tỏ ra thờ ơ không tha thiết với tình trạng tốt xấu của công việc. Có khi, họ là người sống không có lập trường, cách sống không dứt khoát; lúc thế này, lúc thế khác nên rất hay chạy theo bè nhóm. Ngoài ra, họ còn lạm dụng quyền thế của cấp trên để có hành vi chống đối lại cấp trên.
Là một lãnh đạo, bạn phải làm gì với trường hợp như thế? Tốt nhất bạn nên tìm cách tiếp xúc, gặp gỡ họ để tìm lý do chống đối. Nếu nguyên nhân do sự lãnh đạo của mình, bạn phải thẳng thắn tự sửa sai, càng sớm càng tốt. Bạn không nên gây áp lực, bạo lực. Điều đó rất dễ gây nên sự chống đối chung, làm mất lòng cả tập thể nhân viên và sẽ bị cả tập thể nhân viên chống lại. Tiếp tục đọc