Người đi rồi (2)

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm 

    
Cà phê ngụm chia đôi hai nỗi nhớ 
Người đi rồi ngày tháng quá đơn côi 
Người đi rồi nỗi nhớ vẫn không nguôi 
Người về đi, tình đừng xa lâu quá 

Gío mùa nầy, vẫn lạnh chẳng ấm đâu 
Hãy mau về, về nhanh nhanh người nhé 
Chưa bao giờ ta xa lâu đến thế 
Má phai hồng môi đã nhạt vị hôn 

Đêm vẫn nhớ mùi hương người hòa quỵên 
Khói thuốc quẩn quanh hơi thở nồng thơm  Tiếp tục đọc

Đắp Mộ Cuộc Tình

Trương Thị Thanh Tâm 

00cogai hinh ve
Tôi với anh đã bao mùa thắm thiết
Nhưng giờ đây có lẽ đã tàn phai 
Một lần yêu đã trôi dài năm tháng 
Bởi cuộc tình quá trăm đắng ngàn cay 
Sao anh để tình ta chôn đáy mộ 
Giọt lệ nào tôi từng khóc bên anh 
Giờ tan biến theo thời gian xa cách 
Tôi không muốn, cũng đành thôi anh ạ 
Cuộc tình nầy chắc chỉ có bao nhiêu 
Bao lời thơ anh gởi gắm ai nhiều 
Lòng đau đớn, tôi vay từ kiếp trước 
Những muộn phiền giờ xin trả anh yêu 
Không mơ mộng cũng chẳng chờ chẳng đợi 
Chôn cuộc tình vào ngõ tối mênh mông 
Có còn chăng chỉ tiếng nói trong lòng 
Một lần nói yêu tôi…giờ quên lãng!
                Trương Thị Thanh Tâm 
                           Mytho 

Cánh Diều Ngày Xưa

Trương Thị Thanh Tâm 

a-kite-a-string-and-a-bridge
Chờ anh với nỗi buồn dài 
Thôi thì nhắm mắt buông tay cho rồi 
Trái tim trở lại đơn côi 
Mà nghe tiếng nấc khóc đời bi ai 
Cà phê đắng sao lại say 
Hay ly cà phê đó, tràn đầy nỗi đau 
Người đi con nước dâng cao 
Cho thuyền lướt sóng, rời mau bỏ bờ 
Tình còn rớt những câu thơ 
Nào ai có biết đêm chờ đêm mong 
Nào ai thấu hiểu nỗi lòng 
Bao năm tôi đợi bên dòng sông xưa 
Cánh diều ngày trước gió đưa 
Đứt dây bay bỗng khi chưa mặn nồng 
Còn gì đâu nữa mà mong 
Khung trời ngày ấy nhớ thương xa dần 
               Trương Thị Thanh Tâm 
                           Mytho 

Nụ Hôn Tình Anh Gởi / Thời Gian Gõ Nhịp

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm 
NỤ HÔN TÌNH ANH GỞI 

         
Tôi vẫn biết yêu anh là không thể 
Khi tuổi đời chẳng sánh được cùng nhau 
Nhưng trái tim vẫn hồ hởi muốn trao 
Lòng ngây ngất nụ hôn tình anh gởi 

Anh yêu hỡi, yêu nhau rồi đừng ngại 
Chuyện thấp cao hay lớn nhỏ chi tình 
Không phân chia vai vế của chúng mình 
Chỉ cần biết sao trái tim rộn rã…

Cứ reo vui khi nhìn thấy được anh 
Em yêu anh từ cái nhìn trong ảnh 
Cách mĩm cười, đủ hớp cả hồn em 
Ánh mắt anh, ơi sao quá long lanh Tiếp tục đọc

Nụ Hôn Tình Anh Gởi

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm 

           ***
Tôi vẫn biết yêu anh là không thể 
Khi tuổi đời chẳng sánh được cùng nhau 
Nhưng trái tim vẫn hồ hởi muốn trao 
Lòng ngây ngất nụ hôn tình anh gởi 

Anh yêu hỡi, yêu nhau rồi đừng ngại 
Chuyện thấp cao hay lớn nhỏ chi tình 
Không phân chia vai vế của chúng mình 
Chỉ cần biết sao trái tim rộn rã…

Cứ reo vui khi nhìn thấy được anh 
Em yêu anh từ cái nhìn trong ảnh 
Cách mĩm cười, đủ hớp cả hồn em 
Ánh mắt anh, ơi sao quá long lanh  Tiếp tục đọc

Anh đâu rồi, nắng có trắng miền quê?

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm 

Anh ạ, tháng ngày sao mà dài quá 
Đêm cũng buồn, lòng cảm thấy cô đơn 
Nhớ anh nhiều nào biết nói gì hơn 
Ta xa quá làm sao em nói nhỏ!

Xuân đã về, mùa xuân qua vội vã 
Anh đâu rồi, nắng có trắng miền quê?
Sương xuống lạnh, con đường nghe xa quá 
( Biết bao giờ ta hội ngộ cùng nhau)
Tình vẫn còn, luôn nhớ lối anh về 

Anh có nhớ, những lời anh thường nói 
Trái tim anh, luôn có bóng em mà 
Sao giờ đây, lời ấy đã phôi pha 
Không còn thấy hình anh qua màn ảnh Tiếp tục đọc

MỘNG DƯỚI HOA 

Trương Thị Thanh Tâm 

  ao hong
Tình rơi theo giọt cà phê 
Tình chìm đáy cốc, tình mê muội đời 
Hay tình còn nửa chơi vơi 
Nửa kia đọng lại môi ai trên vành 
Tình về một sáng nắng hanh 
Tình trăn trở giấc…thôi đành tình xa 
Cuộc tình mộng dưới trăng hoa 
Dáng ai lạc lõng chiều tà vừa buông 
Cách xa mấy nẽo dặm đường 
Gío lay lá rụng, vấn vương muộn phiền 
Ngại ngần chút chuyện tơ vương 
Tình treo đỉnh nhớ, phận người thuyền quyên 
Ai gieo giọt đắng trên môi 
Để đêm thức trắng nhớ người năm canh 
Yêu ai tóc thuở còn xanh 
Bây giờ bóng xế ngọt lành còn đâu!
              Trương Thị Thanh Tâm 
                           Mytho 

BÀI THƠ TÌNH NHỎ 

Trương Thị Thanh Tâm

anhem-jul1970       

Xếp đôi cánh phiêu lưu giờ đã mỏi 
Vì từ nay ta đã có nhau rồi 
Năm mươi năm chỉ yêu mỗi một người 
Không giận dỗi hờn ghen hay hận tủi 
Hoàng hôn xuống tóc thêm màu sương muối 
Trăng còn non…người bước đến tuổi già 
Thì cớ chi mà buông bỏ tình ta 
Đã dưỡng nuôi từ ngày đầu biết nhớ 
Sao vẫn nhớ vào mùa thi năm ấy 
Lần đầu tiên , tim nhỏ thấy chơi vơi 
Yêu một người từ nơi chốn xa xôi 
Rồi ra đi về phương trời xa lạ 
Có ai hiểu đường đời bao nhiêu ngã 
Mà đường tình chỉ một hướng tìm nhau 
Đêm trăng rằm ngày ấy chợt xuyến xao 
Bài thơ nhỏ, cột ta vào nỗi nhớ 
            Trương Thị Thanh Tâm 
                        Mytho

ĐÊM REO THEO TIẾNG NHẠC LÒNG 

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

ĐÊM REO THEO TIẾNG NHẠC LÒNG 

Trương Thị Thanh Tâm 
             ***
Khép mi lại tôi vẫn hình dung được 
Dáng hiền hoà, ngôn ngữ ấm bờ môi 
Người vẫn thế nét buồn sao dịu vợi 
Ít khi cười mà vẽ mặt thân thương 

Tôi yêu người năm tròn mười lăm tuổi 
Giấu trong lòng mà chả dám…lặng yên 
Bởi lời yêu, sợ nói chẳng chung lòng 
Tim sẽ nhói, trái tình chưa đủ chín 

Đêm không ngủ, đợi mong người viễn xứ 
Nghiệp giang hồ, làm lấm bước chân xa
Nên khoắc khoải tôi chờ trong nỗi nhớ 
Người ra đi công danh còn xa lạ  Tiếp tục đọc

CÓ CHỒNG THI SĨ 

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm 

CÓ CHỒNG THI SĨ 

Tôi muốn yêu anh trọn một đời 
Nhưng sao tình thấy quá chơi vơi 
Suốt ngày anh cứ thơ với thẩn 
Ra vào nằm đứng cũng là thơ 

Viết viết rồi đăng, rồi lại viết 
Quên cả cơm ăn lẫn việc làm 
Heo cúi trong nhà, chẳng buồn nhớ 
Gà vịt oang oác cứ kêu luôn 

Máy bơm hư rồi không ai sửa
Ruộng nương khô héo chạy như gò 
Mất hết công toi thầy với thợ 
Trong ngoài chẳng thấy chỉ tôi lo  Tiếp tục đọc

*** CHÚT TÌNH GỞI LẠI 

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

CHÚT TÌNH GỞI LẠI 

Trương Thị Thanh Tâm 
           
Sao anh để mắt em buồn 
Cho em rơi lệ cạn nguồn khổ đau 
Em giờ như mảnh lụa nhàu 
Hoa khô nhụy úa, âu sầu tuổi xuân 

Thời gian gõ nhịp bâng khuâng 
Dấu yêu khép kín ngại ngần nhớ, quên 
Buồn đêm ủ mộng vào tim 
Tình thôi hay ở, nỗi niềm phân vân 

Chưa đi hết cuộc phong trần 
Tình xưa khép lại, như vần thơ cay 
Đời người tay lại trắng tay 
Công danh, vó ngựa bóng mây cuối trời  Tiếp tục đọc

*** THUỞ CÒN BAN SƠ 

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

THUỞ CÒN BAN SƠ 

Trương Thị Thanh Tâm 
           ***
Ai ngờ mình lại gặp nhau 
Hai phương trời lạ, thuở còn chưa quen 
Nụ cười ánh mắt làm duyên 
Bên bờ giếng, bóng nắng nghiêng má hồng 

Chưa lời trao, đã chạnh lòng 
Chưa lần chung bước, thẹn thùng vu vơ 
Rồi một ngày nhận được bài thơ 
Lời ru em ngủ giấc mơ ngọt ngào 

Tưởng chừng lạc nẽo chiêm bao 
Mối duyên tao ngộ, tình sao vẫn chờ 
Người đi để nhớ ngẩn ngơ 
Cánh chim xa biệt mịt mờ chân mây Tiếp tục đọc

*** TÌNH LỠ TRĂM NĂM 

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm 
            ***
Trong cơn mơ phải đâu là thật 
 Vòng  tay  xa , mắt lệ chan hoà 
Người đi rồi con phố lạ xa 
Chút kỷ niệm, bao điều quấn quýt 

Người ở đâu? Đường trơn tuột mất!
Trái tim đau! Lẽ bóng tự giờ 
Một đời người đau khổ vì thơ 
Đam mê đến quên đi trời đất…

Đêm xa lạ…cuộc tình trở giấc 
Bàn tay buông, trôi mất tình chiều  Tiếp tục đọc

*** NỖI NHỚ NGÀY VALENTINE 

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm 

              
Đã mấy ngày rồi không thấy anh 
Tim đau từng phút đoạn từng giây 
Anh ạ, anh giờ ra sao nhỉ?
Vui xuân quên hết chẳng nhớ gì!

Em ở thôn đoài nhớ thôn đông 
Lòng còn vương vấn mối tình trong 
Bẻ bàng duyên nợ luôn chờ đợi 
Cái chữ chung tình chẳng dám mong 

Mai kia mốt nọ không còn nhớ 
Tình giấu trong tim…trách hững hờ 
Lời thơ người gởi tim đau nhói 
Biết nói gì đây…dạ xuyến xao  Tiếp tục đọc

*** CHỜ ĐỢI MỘT MÙA XUÂN

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm 
              

Xuân về em mặc áo hoa 
Điểm tô thêm nét mặn mà dễ thương 
Chợ đêm rực rỡ ánh đèn 
Phố quen đông đúc, người chen cùng người 

Đầu năm môi nở nụ cười 
Áo em hồng phấn ngọt lời chúc xuân 
Viếng thăm cô bác người thân 
Đầu năm xông đất bình an, phát tài 

Màu xuân nắng mới trên cây 
Bên em hoàng cúc, nụ mai vẫy chào 
Áo vàng cơn gió lao xao 
Vào chùa hái lộc nguyện cầu phước duyên  Tiếp tục đọc

*** Lành lạnh trong tim

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm

Chiều đến chiều đi mây lảng đãng
Người đến rồi đi cũng vậy thôi
Một ngày yêu, ngàn năm hận tủi
Bậu có bến rồi, yêu nữa chi

Bao năm gắn bó để làm gì
Trể chuyến đò đưa tình cũng cạn
Trăm năm vàng đá cũng phai tàn
Màu sắc ti gôn giờ vẫn thế

Trăng tròn rồi khuyết trách chi ai
Yêu chi mấy bận buồn đáy mắt
Trôi mất ngày qua tuổi xuân thì
Còn đâu buổi ấy, môi hôn ngọt Tiếp tục đọc

*** ĐỜI THIẾU PHỤ

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

Trương Thị Thanh Tâm

Mỹ Tho buồn, con đường dài trốn nắng
Hàng Bằng Lăng trước ngõ đợi cơn mưa
Xuân đã về, anh có nhớ hay chưa?
Bao tháng năm, phố cũng biết đợi mùa

Anh chẳng lẽ suốt đời bôn ba mãi
Em một mình trông ngóng, hóa vọng phu
Anh có biết tuổi xuân qua vội vã !
Đời một người dài ngắn được bao nhiêu? Tiếp tục đọc

*** XUÂN NÀY ANH CÓ VỀ KHÔNG?

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm

Anh có về không? Xuân tràn nắng ấm
Cội mai vàng khoe sắc thắm xuân sang
Anh có về không! Lòng thấy bâng khuâng
Bao mùa trôi,chưa lần quay trở lại

Thời niên thiếu anh thong dong rẽ bước
Chốn quê nhà anh quên mất tình em
Đời xuôi ngược đôi ta xa ngàn dặm
Chút thân tình anh lạc lối cùng ai! Tiếp tục đọc

*** Bản Tình Ca

 Trương Thị Thanh Tâm 

cropped-beach-and-sunset.png

Tôi ngồi một mình đan từng nỗi nhớ 
Ngày dài hơn đêm cũng chẳng khác gì 
Từng nhánh đợi đêm còn hoài mộng mị 
Lỡ duyên rồi điệp khúc mỗi cung thương 
Hoàng hôn xuống cớ sao trăng còn lởn vởn 
Bản tình ca gói ghém những đau thương 
Gío gọi mây trời buồn buông tiếng nhạc 
Réo rắt ru hồn nặng hạt mưa tuôn 
Có nghĩa gì đâu…nụ hôn bất chợt 
Một tình cờ, có gói trọn tim yêu 
Người đi đâu? bóng chiều còn giăng mắc 
Phím đàn chùng, tình còn được bao nhiêu 
Mai nầy đây khi tình xa dịu vợi 
Kỷ niệm có còn…gắn chiếc môi hôn 
Tay nắm tay, đâu chắc gì nắm chặt 
Tình xa rồi nước mắt đã mờ hoen 
               Trương Thị Thanh Tâm 
                             Mytho 

*** VỠ ÒA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trươmg Thị Thanh Tâm

Tình yêu bỗng chốc vỡ oà
Nỗi đau còn ủ…nhạt nhòa bóng mây
Người đâu có hiểu tình nầy
Bao nhiêu mới đủ…sum vầy có nhau

Trời còn xót một tình yêu
Những đam mê đã vui buồn giữa khuya
Ngọt ngào đâu có dư thừa
Cớ sao lại trách, tình vừa quay lưng Tiếp tục đọc

*** Đêm Noel

Trương Thị Thanh Tâm 

chua hai nhi 2
           
Nguyện cầu dưới chân chúa 
Ngài ngự đêm Noel 
Chút lòng con nguyện giữ 
Tôn kính Đức Bề Trên 
Nhớ mùa sao năm ấy 
Người rời bỏ con đi 
Chưa bao giờ trở lại 
Mùa Đông nầy ngần ngại 
Con bên hang Thánh Nữ 
Nguyện cầu những bình an 
Cho tất cả dân lành 
Trong niềm vui hân hoan 
Con quỳ bên Thiên Chúa 
Xin non nước an bình 
Người xưa quay trở lại 
Đông nầy không điêu linh 
Xin ơn Đức Chúa Trời 
Việt Nam được bình yên 
Phước lành Ngài ban đến 
Dứt khỏi những ưu phiền 
Đêm Noel rực sáng 
Lung linh những vì sao 
Ngài về ngự trên cao 
Ban con chiên ngoan hiền 
Lạy Đức Chúa Giê su 
Về ngự đêm Noel 
Lòng thành con luôn hứa 
Vinh danh Đức Bề Trên.
        Trương Thị Thanh Tâm 
                 Mytho 

*** MỘT MÌNH

 Trương Thị Thanh Tâm 

Bây giờ trời đã chớm đông 
Hơi sương lành lạnh buồn lòng giấc đêm 
Trăng còn treo nhánh dừa nghiêng 
Treo tình tôi nhớ về miền xa xôi 
00ao dai trangSầu đâu rớt lá đơn côi 
Liễu xanh còn thả tóc trôi bềnh bồng 
Người đâu, có nhớ hay không?
Mỹ Tho hiu hắt nắng hong tóc chiều 
Tôi giờ quạnh quẽ cô liêu 
Buồn trong nỗi nhớ, liêu xiêu cả hồn 
Phố buồn nắng nhạt chiều hôm 
Gởi tình theo gió về miền xa xôi 
Biển xanh mùa cũ đâu rồi?
Để thuyền trôi giạt sóng đời ngã nghiêng 
Bao ngày tôi đứng lặng yên 
Mong ai hạnh phúc nỗi niềm riêng tôi 
Đôi lần hờn giận bờ môi 
Lời yêu cất giấu cho tôi đợi chờ 
           Trương Thị Thanh Tâm 
                      Mytho

*** Sao Đổi Ngôi

Trương Thị Thanh Tâm

1anhve 
             
Một người tôi mãi gọi tên 
Mà tim chất chứa bao nhiêu muộn phiền 
Yêu người chưa thỏa chí nguyền 
Thế sao đắng chát nỗi buồn dâng cao 
Một lần và chỉ lần thôi 
Vẫn không quên được mắt môi của người 
Dù xa vạn, cách ngàn ngày 
Trái tim nhưng nhức, như đày đọa tôi 
Nơi đây những buổi tối trời 
Nhớ cành son đỏ…mòn soi lối đời 
Nhớ nhau, sao đã đổi ngôi 
Mà không giữ được, xa trôi thoát nguồn 
Bây giờ lặng đếm thời gian 
Đèn soi bóng ngã, xoáy mòn lối đi 
Người đi biệt cánh chim di 
Bước chân mỏi mệt, ai soi ngõ vào.
              Trương Thị Thanh Tâm 
                          Mytho

*** CON SÁO SANG SÔNG

Trương Thị Thanh Tâm 

ao dai dai
Đã là con sáo sang sông 
Anh ơi đừng nhớ đừng mong làm gì 
Em làm anh khổ một thời 
Em yêu, mà chẳng lấy người em yêu 
Cho nên quả báo đến nhiều 
Khổ đau lận đận bao điều bận tâm 
Giá như ngày trước anh gan…!
Yêu em, sao chẳng nói rằng…yêu em 
Bây giờ trầu héo cau xanh 
Tim em mở ngõ, phòng không lâu rồi 
Nhưng anh thì đóng cửa thôi 
Vuông tròn hạnh phúc anh thời có đôi 
Nhờ em anh mới có nơi 
Con xinh vợ đẹp, tháng ngày yên vui 
Bây giờ…lặng lẽ mồ côi 
Em đang gánh chịu, phần tôi của mình!
      
Trương Thị Thanh Tâm
 Mytho 

*** Giấu Những Đam Mê

Trương Thị Thanh Tâm 

aodai do
           
Yêu người có tội hay không?
Mà sao tôi thấy phập phồng lo âu 
Tình yêu nào biết được đâu!
Trái tim cứ thế đập sai nhịp rồi 
Tim ơi đừng có bồi hồi 
Đừng nhìn ánh mắt nụ cười người ta 
Biết rằng người ấy ở xa 
Nâng khăn sửa túi , người ta có phần 
Xin thôi đừng có phân vân 
Nhở yêu thì khổ, mua dần nổi đau 
Trời ơi! Tôi biết làm sao 
Ngày đêm thương nhớ, ngọt ngào muốn trao 
Bao giờ mới được gặp nhau 
Tình xa cách trở, nỗi đau lại về 
Hay là tôi đứng bên lề 
Nhìn người giấu những đam mê trong lòng 
            Trương Thị Thanh Tâm 
                      Mytho

*** Nỗi Đau Phận Người

Trương Thị Thanh Tâm 

ao dai ngoi
Anh nói gì với gió 
Sao chỉ thấy lặng im 
Lá thu nhẹ rơi thềm 
Nắng còn vương chút hạ 
Anh nói gì với mây 
Mặt trời đi đâu vội 
Buông rèm đêm sập tối 
Tiếng vạc sầu năm canh 
Anh nói gì cùng mưa 
Cơn mưa hoài chưa dứt 
Nên có người thao thức 
Đếm giọt buồn lê thê 
Anh nói gì với biển 
Sao biển vẫn thét gào 
Nước dâng theo dòng lũ
Người trôi dạt nơi đâu 
Anh nói gì nữa không 
Đời còn nhiều bối rối 
Bước trong vùng bóng tối 
Nghe nỗi đau phận người!
           Trương Thị Thanh Tâm 
                    Mytho 

*** NHỚ

Trương Thị Thanh Tâm 

           1ao dai trang
Mấy đêm rồi không ngủ 
Từ khi nói lời yêu 
Ta như đôi đủa lệch 
Nên lo sợ rất nhiều 
Làm sao giữ được tình!
Khi đôi ta hai ngã 
Trái tim nghe hối hả 
Với bao nỗi đợi chờ 
Từ khi nói lời yêu 
Lòng luôn thấy bối rối 
Sợ tình vuột khỏi tay 
Trái tim lại nghẹn ngào 
Nhớ ơi sao là nhớ 
Ánh mắt với nụ cười 
Cứ miết lấy hồn tôi 
Rộn rả những niềm vui 
Áo hoa khoát lên người 
Pha sắc nét rạng ngời 
Xao xuyến cả hồn tôi 
Dật dờ trong nỗi nhớ !
          Trương Thị Thanh Tâm 
                  Mytho 

*** Trái Tình Yêu Cứ Như Thế Xa Dần

 

Trương Thị Thanh Tâm 

00tim2
Ta trôi giạt giữa một chiều bão tố 
Trái tim yêu biết đau ngắn hay dài 
Lời thơ buồn dào dạt nhớ người đi 
Xa thăm thẳm mà sao như gần thế 
Đời trôi nổi nên tình yêu đến muộn 
Hay tơ duyên chưa đến lúc chín muồi 
Thôi thì để mặc tình quên hay nhớ 
Trái sầu đâu còn đắng lúc mềm môi 
Ngày yêu nhau do lời thơ kết trái 
Mộng mơ nhiều những tưởng được bền lâu 
Có ngờ đâu, duyên trái mùa nên lỡ 
Đếm giọt sầu chìm lắng những hương yêu 
Từ dạo đó ta nghe sầu lên mắt 
Những bủa vây, qua những áng thơ buồn 
Làm sao giữ khi đời nhiều hương lạ!
Trái tình yêu cứ như thế xa dần  
Trương Thị Thanh Tâm 
     Mytho 

*** Tiếng Khen Cũng Đủ Bồi Hồi Trong Tim

   Trương Thị Thanh Tâm 

             1anhve
Sương nay đã phủ mái đầu 
Mắt môi cũng kẽ vết sầu hằn sâu 
Thời gian ai giữ được đâu 
Nên hoài nuối tiếc năm nào thanh xuân 
Soi gương nhìn kỷ thật lâu 
Mắt khoen, tóc bạc còn đâu má hồng 
Đời còn có những long đong 
Điểm trang chi nữa, vui không hỡi người?
Đếm đong được mấy khi cười 
Tạo duyên chút sắc, đếm thời gian trôi 
Em cười, em nói với tôi 
Tóc phai chị nhuộm, cho tươi sắc hồng 
Nghe xong cảm thấy bâng khuâng 
Hay là cứ thế, vui lòng em tôi 
Dẫu sao…thôi cũng một đời 
Tiếng khen cũng đủ …bồi hồi trong tim 
           Trương Thị Thanh Tâm 
                     Mytho 

*** Ký Ức Mùa Hè

Trương Thị Thanh Tâm 

maytroi
          
Nắng hạ vàng lá cỏ 
Hoa phượng đỏ trên cây 
Sân trường giờ im vắng 
Nỗi buồn ai có hay 
Đâu bàn tay nho nhỏ 
Tìm nhặt cánh phượng rơi 
Ép vào trong trang sách 
Tiếng cười vỡ trên môi 
Hạ tô hồng ký ức 
Màu nắng sớm lung linh 
Vòng tay ấm thân tình 
Xa nhau thời thương nhớ 
Đâu còn màu áo mới 
Bay theo gió hạ buồn 
Chỉ còn tiếng ve ngân 
Chỉ còn màu phượng đỏ 
Rồi hạ cũng ra đi 
Một chút thu trên lá 
Tiếng trống trường giục giã 
Trang giấy mới còn thơm 
Mỗi lần qua trường cũ 
Lại nhớ gốc phượng già 
Bạn bè thân ngày ấy 
Còn xuôi ngược bôn ba 
         Trương Thị Thanh Tâm 
                   Mytho 

*** Nụ Hôn Đầu / Vẫn Chờ Ai

Trương Thị Thanh Tâm 

Nụ Hôn Đầu 

Từ khi anh đặt môi hôn 
Là em đã biết con tim muộn phiền 
Anh ru mộng giấc bình yên 
Em ôm gối lẻ cô đơn phận mình 
Từ khi nhận cái hôn anh 
Em như liệm chết, hồi sinh lại rồi 
Trong màu mắt biếc chơi vơi 
Trái tim ngây ngất, hương đời nở hoa 
00cogai hinh ve
Nghiêng nghiêng bóng xế trăng tà 
Đêm ru điệu nhớ lời ca ngọt ngào 
Từ khi môi chạm môi nhau 
Nghe hơi thở ấm, đời trao gởi tình 
Bên cầu hạnh phúc mong manh 
Ước mơ bến đậu có dành cho em 
Từ khi anh đặt nụ hôn 
Ngày chơi vơi nhớ, đêm còn khát khao 
Từ khi môi kiếm tìm nhau …
Bởi ăn trái cấm, buồn sao… nhớ hoài 
               ***____***

Vẫn Chờ Ai 

               ***
Thơ chẳng nên câu buồn quá đổi 
Lời thương còn nghẹn ở bờ môi 
Gío bấc về đây mang hơi lạnh 
Đêm về buốt giá trái tim khô 
1ao dai trangHạnh phúc vẫn còn xa lạ quá 
Chợt đến rồi đi như bóng mây 
Cả đời đánh mất trời hy vọng 
Ai nhặt dùm ta chiếc lá bay 
Chậm bước đường đời chân vấp ngã 
Một lần đánh mất nhói con tim 
Hai lần để lỡ ân tình muộn 
Lạc lõng hồn thơ bước gập ghềnh 
Hư thực trò đời như giấc mộng 
Khóc cười sấp ngửa tựa bàn tay 
Muốn quên vẫn nhớ, buồn hiu hắt 
Mộng vẫn còn đây, giấc tỉnh say 
Nhắm mắt chờ đêm hoa Quỳnh nở 
Mùi hương thoang thoảng ở trong mơ 
Chờ tiếng cười ai…sao lặng lẽ 
Đêm muốn chờ ai vẫn cứ chờ!
             Trương Thị Thanh Tâm 
                        Mythi 

*** Ký Ức Mùa Hè

 Trương Thị Thanh Tâm 

Nắng hạ vàng lá cỏ 
Hoa phượng đỏ trên cây 
Sân trường giờ im vắng 
Nỗi buồn ai có hay 
Đao dai 6âu bàn tay nho nhỏ 
Tìm nhặt cánh phượng rơi 
Ép vào trong trang sách 
Tiếng cười vỡ trên môi 
Hạ tô hồng ký ức 
Màu nắng sớm lung linh 
Vòng tay ấm thân tình 
Xa nhau thời thương nhớ 
Đâu còn màu áo mới 
Bay theo gió hạ buồn 
Chỉ còn tiếng ve ngân 
Chỉ còn màu phượng đỏ 
Rồi hạ cũng ra đi 
Một chút thu trên lá 
Tiếng trống trường giục giã 
Trang giấy mới còn thơm 
Mỗi lần qua trường cũ 
Lại nhớ gốc phượng già 
Bạn bè thân ngày ấy 
Còn xuôi ngược bôn ba 
         Trương Thị Thanh Tâm 
                   Mytho 

*** Chờ Tàu Về Sân Ga

Trương Thị Thanh Tâm 

ao trang1
Em mỗi ngày vẫn đợi 
Chuyến tàu về sân ga 
Ngừơi đi cơn mưa muộn 
Nước mắt buồn chia xa 
Một lần đi để lại 
Trăm nỗi nhớ riêng mình 
Chưa nói câu hò hẹn 
Mà nghe sầu vây quanh 
Sân ga trời thương nhớ 
Kẻ ở và người đi 
Lời thề thầm biệt ly 
Đã bay xa vời vợi 
Tiếng còi tàu bối rối 
Theo nhịp bánh xe lăn 
Đã khuất rồi vầng trăng 
Đời bao nhiêu nhánh khổ 
Mấy mươi năm vẫn nhớ 
Lời tình cho riêng ta 
Đời vẫn xanh màu lá 
Đợi tàu về sân ga 
           
Trương Thị Thanh Tâm 
    Mytho 

*** Con Đường Phượng Xưa

Trương Thị Thanh Tâm

phuong9
Cho tôi tìm lại ngày xưa
Cho tôi về với cơn mưa thuở nào
Phượng hồng cơn gió lao xao
Nón che ngực áo, bước mau lối về

Cho tôi tìm thuở đam mê
Theo anh nhặt cánh phượng rơi bên đường
Nắng chiều hoa sứ tỏa hương
Ngây thơ chân sáo, mắt buồn vu vơ

Tôi về với tuổi thờ ơ
Vầng trăng cổ tích, giấc mơ ngọt ngào
Tôi về nghe điệu ca dao
Cánh diều thuở nhỏ bay vào ước mơ

Đâu còn hình bóng ngày thơ
Người đi xa biết còn chờ đợi ai
Cũng đành làm cánh chim bay
Mang theo một mối tình say qua cầu

Thôi thì ta đã nợ nhau
Quê người xứ lạ, biết sao quên buồn
Tình thơ gởi chốn cố hương
Người ơi có nhớ con đường phượng xưa ?
Trương Thị Thanh Tâm
Mytho

*** Ấy À …/ Cuộc Tình Chiều

Trương Thị Thanh Tâm

Ấy À …

Tim còn nhớ ” ấy “ngày xưa
Mắt mờ mờ đục, nửa vừa yêu thương
Nhớ người, tim giận mà vương
Quýêt lòng chẳng muốn…chờ hương mặn nồng
Trời xanh, còn tiếc tuổi hồng
Nên biết trao lòng…lắng đọng tình riêng
Chiều nay mưa nắng từng miền
Yêu thương trở giấc, tên điền vào tim
” ấy ” ơi tim đã lồng tên
Ước mơ còn lại ta tròn tơ duyên
Cái ngày ” ấy ” đổi lại tên
Tình yêu những tưởng cạn nguồn…rồi xa
Nhớ ngày tim đã tiễn đưa
“Ấy ” về bên đó, tim chưa trở về
Vẫn còn ngồi lại bàn kê
Nhớ đôi mắt ” ấy ” môi kề ban trưa
Tay nào lạ lẫm làm mưa
Tay nào đan gối, để đưa tình về…?

Cuộc Tình Chiều

               ***

Hạnh phúc trong tay người không nắm giữ
Giọt lệ buồn tôi nghe mắt cay cay
Một đêm say,không biết người mê, tỉnh?
Thôi tan rồi bao giấc mộng trong tôi
Cuộc tình chiều nghe thấm mặn bờ môi
Mi khép lại cuộc tình xa xôi quá
Người dưng ơi, sao giờ nghe xa lạ
Giận hờn nầy,mãi mãi sẽ quên nhau
Thôi cũng đủ, một lần thôi…cũng đủ
Kỷ niệm buồn, khép lại những trang thư
Đời ngắn ngủi, sao không lần tha thứ!
Để vuông tròn khi định mệnh se duyên
Dẫu đến sau cũng có chút muộn phiền
Tình bất chợt, ru hồn trong nỗi nhớ
Cũng đành thôi, bởi trái tim mở ngõ
Tóc phai màu, còn để lướt vào sâu!
Chút ray rức nên mua lấy ưu sầu
Buông hay bỏ khác gì nhau đâu chứ
Kỷ niệm buồn xin giữ lấy vì nhau…
Trái tim nhỏ từ đây, thôi khép lại!

            Trương Thị Thanh Tâm

 

*** Trả Lời Một Câu Hỏi

Trương Thị Thanh Tâm 

            ***
1anhveLàm sao quên được cuộc tình!
Làm sao không nhớ người mình từng yêu 
Làm sao xoá được tình chiều 
Một khi tim đã có nhiều xuyến xao 
Tình đâu là mãi chiêm bao 
Tay trong tay, nụ hôn sao thật gần 
Làm sao tránh được nụ hôn!
Khi tình đã đến, một lần trao nhau 
Nếm vào mới biết tình đau 
Dỡ  dang mới biết cái điều…đến sau 
Hoàng hôn tóc đã phai màu 
Đâu còn say đắm, thuở nào còn xanh 
Tuổi chiều như một bức tranh 
Chỉ nhìn và ngắm, chở tình được đâu!?
Cớ sao cứ mãi ưu sầu 
Không quên cứ nhớ, mà đau một mình!
              Trương Thị Thanh Tâm 
                          Mytho

Bà & Cháu

Trương Thị Thanh Tâm 

hoa tigon
Một đời há chẳng vui gì 
Dăm ba câu nói, cười khì là xong 
Cuộc đời nào có thong dong 
Sáng ngày mở mắt, gạo đong chưa kìa 
Hôm qua bà hứa sẽ dìa 
Vậy mà túi rổng, có quà gì đâu!
Thôi đành lặn lội qua cầu 
Còn dăm đồng lẻ, mua xâu bắp nè 
Chắc là cháu sẽ khóc nhè 
Bà không thương cháu, hội hè bà quên 
Cháu đây còn muốn bắt đền 
Bộ đầm, váy mới làm duyên bạn bè 
Cháu ơi, bà khất lại nhe 
Lần sau bà hứa, khi về bà mua 
Đời bà nhiều lắm thiệt thua 
Ăn trên ngồi trước, bà chưa có phần 
Quanh năm suốt tháng buồn lần 
Nợ cơm, nợ áo, nợ tiền trót vay 
Tuổi bà thất thập lai hy 
Đâu còn sức khoẻ, bải buôi kiếm tiền 
Nhìn con, nhìn cháu ưu phiền 
Đời sao còn kẻ lắm tiền để tiêu 
Còn bà nhà cửa liêu xiêu 
Cháu con phận bạc, tiêu điều xác xơ!
               Trương Thị Thanh Tâm 
                               Mytho

*** Chợt Buồn Màu Hoa Tím

Trương Thị Thanh Tâm

            aotrang2-kkk
Trời hôm nay không mưa mà thiếu nắng 
Dù nắng mưa vẫn nhớ hẹn với người 
Ngày cuối tuần chỉ gặp một lần thôi 
Ghế đá công viên, hoa Bằng Lăng nở tím 
Một ít son bờ môi cong ngọt lịm 
Ngọn gió chiều, ve vuốt má hồng tươi 
Nhìn lại trong gương môi nở nụ cười 
Đôi mắt biếc long lanh trời thương nhớ 
Tóc buông dài một thời hoa mới nở 
Gío cợt đùa mặc nắng sớm hờn ghen 
Vầng trăng nghiêng đâu sánh với ánh đèn…
Đêm phố thị nồng nàn mùi son phấn 
Kỷ niệm cũng trôi theo dòng nước lớn 
Lời hẹn thề như cánh lá vàng bay 
Trời bão giông, xa cách một vòng tay 
Đời dâu bể còn ít nhiều nuối tiếc 
Có gặp lại giã vờ chưa quen biết 
Kỷ niệm ngày nào,  bong bóng vỡ trong mưa 
Khi trở về qua con phố ngày xưa 
Đường Bằng Lăng chợt buồn màu hoa tím.
                Trương Thị Thanh Tâm 
                                Mytho 

Khóc Người Xưa / Đêm Ngủ Nằm Mơ

Trương Thị Thanh Tâm

1ao dai trangKhóc Người Xưa

Sao người nở bỏ ra đi
Để cho nước mắt tràn mi lăn dài
Chuyện đời quả thật lắm khi…
Tình còn nguyên vẹn cớ gì phải xa !

 Trời còn đày đọa đôi ta
Cách xa chưa đủ, nay đà biệt ly
Bây giờ phải tiễn người đi
Đắng cay ai biết, sầu bi ai lường!
 
Một người khóc, một người thương
Bao giờ gặp mặt…đoạn trường làm sao!
Họa là trong giấc chiêm bao
Nhìn nhau biết có…tình đau cở nào!!!
 
Đêm nay lạc một vì sao
Niết Bàn rộng mở, đón chào người sang
Xin đừng tiếc nuối lang thang
Hãy quên tất cả, dương gian muộn phiền.
 

Đêm Ngủ Nằm Mơ

               ***
Đêm mơ nằm thấy anh về
Lặng yên không nói , chẳng hề hở môi
Lắc đầu anh chỉ vào tôi
Như là than trách sao tôi hững hờ
 
“Thưa anh em chẳng thờ ơ
Yêu anh một nửa, yêu thơ phần còn
Bảo anh đừng dạo đường vườn
Nơi đó rộn ràng mấy nụ tầm xuân
 
Mà anh chẳng chịu dừng chân
Cỏ mượt anh muốn, suối khe anh luồn
Thì sao em lại chẳng buông
Lòng đau em thấy, ngổn ngang trăm đường
 
Yêu anh lệ cứ dầm tuôn
Đêm ngày mong đợi, mỏi mòn chờ trông
Gặp rồi cứ chối lòng vòng
Thề rằng chỉ có một lòng cùng em
 
Thôi anh đừng có nỉ non
Em chẳng xiêu lòng đừng muốn em tha
Bao giờ anh trở lại nhà
Trầu cau dạm hỏi, thì ta sum vầy…”
            Trương Thị Thanh Tâm
                       Mỹtho

*** Hương Đêm /Bài Thơ Anh Viết

Trương Thị Thanh Tâm

AO DAI TRANG 4Hương Đêm 

 Tôi nhặt lại chút tình em đánh rớt 
Khi thanh xuân, em từ chối tình tôi 
Lời chua ngoa tôi cất giữ muôn đời 
Để chỉ biết, cánh hồng luôn phải thế!
Tôi yêu em, và luôn luôn chờ đợi 
Có một ngày, hai đứa sẽ chung đôi 
Có một ngày, mong hoa nở trên môi 
Tôi nhặt được trái tim cùng nhịp thở…
Rồi có một chiều, trên bến yêu đương 
Tôi đã gặp em, ở cuối con đường 
Hoa vẫn đẹp, khi hoàng hôn buông xuống 
Một loài hoa khoe hương sắc về đêm 
Tôi nhặt được cành hoa vừa chớm héo 
Nuôi dưỡng tình, qua mấy trận phong ba 
Em xót xa, ngỡ ngàng như chiếc lá 
Gío dập vùi…bàn tay khẻ nâng niu.
       

  Bài Thơ Anh Viết 

Bài thơ anh viết cho tôi 
Trái tim nhỏ máu, đã rơi từng dòng 
Nghe lòng chẳng khác mùa đông 
Lỡ lầm thôi hãy…một lần đó thôi 
Bây giờ tình đã xa xôi 
Cạn bầu ân nghĩa, còn gì nữa đâu!
Cuộc đời sao lắm bể dâu 
Niềm vui chưa cạn, nỗi sầu dâng cao 
Trái tim hụt hẫng làm sao 
Vừa trao…là đã nhận bao tủi buồn 
Thôi thì cứ để lệ tuôn 
Mưa rồi cũng tạnh, nắng vươn góc đời 
               Trương Thị Thanh Tâm 
                          Mytho 

*** CHUYỆN MỘT GIẤC MƠ

1thieu_nu_va_bienCHUYỆN MỘT GIẤC MƠ

Trương Thị Thanh Tâm
                ***
Tôi đi thêm vài bước cho đôi chân ngập nước, khom mình đưa tay khoác nước lên mặt cái cảm giác âm ấm và mằn mặn mặn của nước biển. Thật sảng khoái!
Ngạc nhiên khi nghe lòng mình thanh thản lạ, khi đứng trước bãi biển nầy, mọi thứ ưu phiền bỗng tan biến, vươn vai hít thở làn không khí trong lành của đêm, trăng đêm nay thật tròn, bầu trời đầy sao, biển cũng lặng yên không gợn sóng, có lẽ cũng đang tận hưởng những gì trước mắt như tôi, chị Hằng đẹp lồng lộng, trăng mười sáu cơ mà, tôi chợt nhớ có ai đó đã từng ví mình như biển và nàng là trăng, tôi chợt ước ao và ganh tỵ…
Đêm càng về khuya rất yên tịnh chỉ còn rất ít người lai vãng

Tôi nằm ngả dài trên bãi cát, nghe hàng phi lau thì thầm trong gió, lời tự tình của biển, trăng sao cũng thật gần, gần như chỉ cần một cái vói tay đã chạm vào, thỉnh thoảng đâu đây cũng có tiếng chúc mừng của sóng như tiếng vỗ tay khi đập vào những ghềnh đá, xa xa trắng xóa một làn khi đợt sóng tràn bờ.

Lòng thanh thản trước đại dương, và đâu đây thoảng trong hơi gió còn nghe văng vẳng tiếng của mình vọng lại – “mình chia tay đi anh”
Một sự yên lặng đến nghẹt thở, tôi nghe môi mình mặn đắng, không gian chìm lắng, thời gian như ngừng lại, rồi như có một âm thanh, có một giọng nói vang lên âm trầm nhưng xé lòng tôi, ” thật sao, em muốn vậy à.”
Tôi lặng yên nghe trái tim mình đau
” không muốn, nhưng cũng đành, vì chúng mình không thể…hai ta giờ là hai thế giới lạ xa, anh một bóng, em một hình, tất cả đã trở thành vô vọng, nói gì cho tương lai, cửa tình yêu đã khép lại rồi “.

Tôi chặc lưỡi nghẹn lời, người đó cũng không muốn nói, lặng yên.
Tôi cảm nhận có một bàn tay đang ve vuốt tóc tôi và thì thầm,
” anh yêu em, và anh biết em cũng yêu anh, chúng ta không gần nhau qua thân xác, nhưng sẽ gần nhau qua tâm hồn, trái tim chúng ta thuộc về nhau, chúng ta không nên dối lòng, tình yêu nầy anh sẽ mang theo xuống mồ, em cũng không cần chung thủy với anh, và nếu có thể thì hãy chung tình với trái tim của mình, chúng ta đã từng gắn bó bao tháng năm dài, nhưng nước đẩy thuyền trôi, cuộc đời là vậy đó em, có những điều mình không muốn nhưng vẫn phải làm, vì đó là đời “

Tiếng anh xa dần, rời rạc, lạc lõng chơi vơi, văng vẳng vọng xa, xa thật xa, tôi hoảng hốt, níu kéo giọng vang lên “anh, anh…em yêu anh, yêu anh…xin đừng…đừng bỏ em”  hình như có ai đó đập vào tôi, tôi giật mình ngơ ngác, lắc lắc đầu cho tỉnh, thì ra đó là mơ, một giấc mơ đau lòng người và thấm đẫm nước mắt, tiếng đồng hồ gõ nhịp ba giờ sáng…
                   Trương Thị Thanh Tâm
                                  Mytho
                         15/2 mậu tuất 2018

Trương Thị Thanh Tâm: Chữ tình dù đắng vẫn say

aotrang2-kkkĐÊM BUỒN

Trương Thị Thanh Tâm

       Ngồi một mình giữa không gian tỉnh lặng, tôi thấy lòng mình hiu quạnh, lẻ loi…giờ đã quá nửa đêm, căn phố nghèo cũng ngủ sớm sau một ngày dài mệt mỏi mưu sinh, chỉ còn văng vẳng ngoài xa tiếng động cơ của một chiếc xe gắn máy thỉnh thoảng chạy qua rồi mất hút, khu phố  lại trở về trong im vắng…

Đàn muổi cứ vo ve vang lên bên tai nghe thật mỏi mệt, ai oán, tôi chợt nhớ đến sự tích về con muổi…

Đêm nay bầu trời đầy sao mà trăng thì bơi lội đi đâu chỉ còn một nửa treo lơ lửng giữa vùng trời bao la, nàng trăng nầy đâu có thể nào bạc tình như nàng muổi, hay nàng cua nào đó trong cổ tích, nàng bỏ đi mỗi tháng với nhân tình nào đó chăng! Tôi thầm nghĩ như thế với sự vẽ vời hoang đường để khỏa lấp nỗi buồn đang hiện hữu, gió xào xạc ở hàng chuối phía bên nhà, như thầm thì chia sẻ nỗi buồn thầm kín trong tôi …

Phải rồi, mệt mỏi hòa lẩn những ngán ngao trong cuộc đời tôi bon chen vì cuộc sống, lẻ loi đơn độc trong tâm hồn mà tới giờ đây tôi cũng chưa từng có một tri âm tri kỷ nào để chia sẻ tâm sự của mình. Tuổi xuân đi qua vội vã, nhường cho tuổi già lừng lững đến, da mồi, răng long, tóc bạc, tôi chợt giật mình…xoè tay đếm đốt, đã sáu sáu năm hiện diện dưới ánh mặt trời nầy, cuộc vui chưa đến được bao lâu, thời đăng quang con gái, cái thời có kẻ đón người đưa chưa được dài, đã lội bơi dòng nước ngược, nỗi khó khăn của gia đình, đã làm tôi hụt hẩng, những giây phút mộng mơ của thời thiếu nữ, cởi bỏ lớp nữ sinh, xếp lại tà áo dài trắng trinh nguyên, để nghiêng vai chia sẻ gánh nặng trong cuộc sống gia đình.

1975 tôi chỉ vừa tròn 18, chưa kịp biết soi gương chải chuốc, tóc còn chưa biết tếch để cài hoa, đã vội vã  đi vào đời sống thực tiển thời đó, thì mộng gì đây, mơ gì đây trong lúc giao thời thuở đó, có, có một cuộc tình, à không có một cuộc tình vừa chớm nở đã vội tan, chỉ lãng đãng trong những giấc mơ, những đêm giật mình tỉnh giấc hình ảnh không trọn vẹn, để nghe con tim đau nhói, một thứ tình cảm đơn phương mà hoài hoài thương nhớ, trong một bối cảnh nào đó không hiểu người ấy có còn nhớ đến tôi không!

Tôi thường tự hỏi mình như thế, câu trả lời chỉ là những dòng nước mắt, đơn phương thì có mối tình nào trọn vẹn…

Chiều càng xuống, đêm càng sâu, thì nỗi nhớ càng quay quắt, nó xoay tròn và ngắt nhéo từng tế bào trong cơ thể tôi, tình yêu có thể mang lại những ngọt ngào, nhưng cũng có thể xót xa đau, nhưng vẫn là cái cảm giác thật tuyệt vời…

Tại sao lại phát sinh cái tình yêu nam nữ đó nhỉ, ông trời rãnh rỗi quá khiến cho người dương gian chúng ta dở khóc , dở cười, một sân khấu cuộc đời giữa bi và lạc, sự thu hút giữa điểm nhấn nào để ta chú ý và thương nhớ luyến lưu, một ánh mắt, nụ cười, một ngoại hình, một bàn tay, một vuốt ve nào đó đã làm ta không thể quên, ôi thượng đế…và ai đó đã se sợi chỉ hồng để buộc, và nợ hay duyên để nhận được những ngọt ngào hay cay đắng, tình yêu cũng chẳng phải là bậc thềm để ta phân cao, thấp, sang nghèo, thế mà ta cứ có những bước chân vấp ngả trong cuộc đời, để giờ đây tôi như ốc mượn hồn, thỉnh thoảng thoát ra và trốn vào cái thế giới mà tự mình bao lại…

 CHẤT TÌNH YÊU

Tình yêu đâu có tuổi tên
Chỉ cần liếc mắt, nghe tim bồi hồi
Chỉ cần một nụ cười thôi
Chỉ là câu nói trên môi dịu dàng

Tình yêu cũng chẳng phân vân
Con tim hòa nhịp lâng lâng đủ rồi
Đâu cần môi sát bờ môi
Chỉ cần chạm, đã bồi hồi trong tim

Chữ tình dù đắng vẫn say
Vẫn ngây ngất nhớ, quên ngày quên đêm
Chữ tình đâu phải bậc thềm
Phân cao với thấp, phân hèn với sang

Dẫu cho tình biết lỡ làng
Con tim vẫn cứ rộn ràng đắm say
Chữ tình men rượu đắng cay
Vui trong chốc lát, lại buồn năm canh.

Nhưng nói như vậy chứ trên cõi đời nầy không có gì là tuyệt đối, vạn vật đều có thay đổi, trời còn có lúc nắng mưa, rồi thời gian sẽ trôi qua, ta không thể ngược dòng mãi mãi, cũng có lúc ta phải quên một mối tình nào đó, sẽ bạc màu thương nhớ, sẽ phôi phai để đón nhận cái mới, bởi vì nếu cũ còn tồn tại thì cái mới sẽ không đến, như tôi bây giờ đã và đang đón nhận một vầng thái dương đã và đang đến trong tôi, dù hoàn cảnh có thể không tốt, dù tình yêu không trọn vẹn, bởi tôi biết hoàng hôn đã làm phai màu tóc, và đã quay chậm một vòng thì không thể đòi hỏi sự tròn vẹn tuyệt đối được, đời còn được bao nhiêu mà hững hờ không đón nhận…

 Trương Thị Thanh Tâm

Mytho

Trương Thị Thanh Tâm: Một loài hoa dại…

MAT TROI SHINNING THRUNhư Nghìn Năm Trước Vẫn Còn Hơi 

Trương Thị Thanh Tâm 

                 ***
Bất chợt anh về thăm lại tôi 
Một loài hoa dại…trốn phồn hoa 
Ẩn mình trong lúc tuổi hoàng hôn 
Chẳng dám khoe hương dáng mặn mà 
Anh về sắc thắm trên đôi má 
Mộng ước tình xuân tô điểm thêm 
Môi hồng trìu mến, trao vào lẫn…
Ân tình trao gọi, chút tình riêng 
Anh về sáng rực trời mơ ước 
Nước mắt rơi dòng dạ xuyến xao 
Nửa ngày cũng đủ đâu còn ảo 
Bổng nhiên mãn nguyện chốn liêu phòng 
Rồi tiễn anh đi mắt lệ mờ 
Khuất nẽo đường xa, xa qúa xa 
Một ngày quay lại còn chưa hẹn 
Tay trong tay dường như quen qúa 
                      ***
Như nghìn năm trước vẫn còn hơi…
                Trương Thị Thanh Tâm 
                               Mytho 

Trương Thị Thanh Tâm: Góc Khuất Tâm Hồn

Góc Khuất Tâm Hồn 

aoxanhNgày Tháng Bây Giờ
Anh yêu thương,
Đêm nầy ngồi viết những dòng chữ nầy, cùng với nỗi buồn ngất ngưởng, rèm mi vẫn thôi chưa khô lệ, thực tại chưa cho môi rạng rỡ nụ cười, mộng gì đâu? Mơ gì đây! Khi mình cách chia hai nẽo, anh à!!
Nỗi bất lực vẫn nằm im đó ư, sao anh chẳng nói điều gì, cho em những ấm áp vừa lòng, em cô đơn nơi nầy, mà tình yêu không thắp sáng, anh đâu? Sao không chia sẽ cùng em nỗi trống trải nầy, em đã hoang phí cả một thời xuân tuổi ngọc, mà ngày gặp lại…ôi! Mịt mù xa thẳm…
Anh là cánh chim trời, em là vùng mây trắng, gío thổi tạt mây xa, cánh chim tung bay vời vợi, mây khóc sầu cô đơn!!!
Biết bao giờ anh mới hiểu được lòng em đây hở anh? Anh được gì với bài thơ đăng báo, những lời comment, với những kẽ gợi tình, em rất ghét vì chính nó sẽ đưa tình yêu chúng mình rời xa nhau hơn nữa trong một ngày rất gần đây, dù bây giờ chúng ta cũng có gần nhau đâu!
Em chỉ là một phụ nữ bình thường, không có gì để cho anh ngoài trái tim bé nhỏ nầy, một tình yêu đã dành cho anh bao năm trời thương nhớ, không ai có thể thay thế anh dù trong phút giây ngắn ngủi, trong trái tim anh chính là Thiên Chúa, mãi mãi ngự trị trong lòng em.
Tình yêu, ai cũng muốn chiếm hữu không riêng gì em đâu, anh cứ hờn trách em nữa đi để thấy mình trong sạch hơn.
Còn em được gì đây hở anh, bao nhiêu mùa xuân đi qua, bao nhiêu ngày thương nhớ,
đại lộ dài hun hút, hàng me lộng gío, từng nụ hôn nồng nàn mỗi lần bên nhau, những đam mê không thể kềm hãm được đã kéo chúng ta xích lại gần nhau hơn…
Từng kỹ niệm lưu đày, đôi khi em muốn quên, muốn Xóa nhòa tất cả, nhưng anh ơi em không thể quên vì nó đã là máu, đang từng ngày, từng ngày đang luân lưu trong từng tế bào trong em, thì làm sao em quên được hở anh! Làm sao trong một lúc, một thời mà có thể bôi xóa được, khi bên em anh đã nói gì với em anh còn nhớ không? Anh đã hứa hẹn gì mà anh có làm được chưa hả anh!
Ngày tháng bây giờ dài lê thê, đời một người phụ nữ tuổi xuân có được bao lâu hở anh? Duyên phận đã làm em chậm một bước, lỡ một đời, em oán trách ai bây giờ, nên đành cam chịu…
Lá rụng về cội, tương lai em sẽ được gì ngoài kỹ niệm đã xanh rêu, anh đã đem tình yêu của em mà đánh đổi những bài thơ đăng báo, để em phải thắt thỏm lo âu từng giây, trái tim em cực kỳ đau khổ… Thượng Đế ơi con van xin người ban cho con một tình yêu chân thật ,chung thủy không dối lừa được không hở người.
Em không biết rằng anh có đọc được những dòng tâm sự nầy không? Tình yêu của em có làm cho anh hiểu em hơn không? Và biết bao điều trong trái tim anh, có hay không hình bóng của em ?!
Đêm đã dài, tâm tư đã cạn, em mong rằng anh sẽ mãi yêu em như em đã yêu anh.
Ơi, tình yêu của em….

Trương Thị Thanh Tâm
Mytho

Duyên đã đứt, nợ tình, thôi chớ trả

anhlaaiNgười Đi Rồi 

Trương Thị Thanh Tâm 
              ***
Nước mắt rơi rơi đầy trên trang giấy 
Người đâu rồi? Bóng tối lạc quanh đây 
Đêm từng đêm trái tim lại đong đầy 
Bao kỹ niệm theo về trong nỗi nhớ 
Tôi giờ đây quẩn quanh căn gác nhỏ 
Phố vắng anh rồi, cuộc sống buồn tênh 
Nhớ ngày nào hai đứa còn kề bên 
Giờ thiếu vắng một người trên trần thế 
Buồn không anh bao giờ ta hạnh ngộ!
Lời ngọt ngào còn đâu nữa bờ môi 
Anh đi rồi nơi đó thật xa xôi 
Duyên đã đứt, nợ tình, thôi chớ trả 
Ai đã vay, ai nhận trả hở anh 
Anh đi rồi bầu trời chẳng còn xanh 
Trong mắt tôi giờ chỉ màu u ám 
Trái tim đọa đày, cuộc sống mỏng manh 
Không còn hẹn, cũng chẳng chờ nhau nữa 
Nghĩa trang buồn, huyệt mộ cũng lạnh căm 
 Đêm anh có ngồi dưới ánh trăng rằm 
Hồn ngơ ngác, một mình nơi hoang vắng!

                Trương Thị Thanh Tâm 

                .               Mytho