Vọng Xa

Thủy Điền

mail

Phía xa…xa đang có người trông ngóng
Đợi ngày về đôi lứa được đoàn viên
Nhưng chiến chinh đang chia cách đôi miền
Bao mộng ước vẫn còn trong ký ức

Thương nhớ ai từng đêm anh thao thức
Ánh trăng thề làm chứng kẻ chinh y
Kề bên tay báng súng giữ biên thùy
Lòng vẫn nghĩ về người em bé nhỏ

Em, em hỡi! Nếu có thương, có nhớ
Cố nén lòng chờ đợi bóng hình xa
Ngày mai đây đất nước được thái hòa
Ta sẽ mãi bên nhau như một thuở

Nắm tay nhau ta qua từng lối ngõ
Gốc Phượng hồng, băng ghế đá ngày xưa
Chiều hẹn hò, ta đi dưới cơn mưa
Và, lối cũ có đôi nhân …… cùng bước.

Thủy Điền
05-05-2019

*** Tình Đơn Côi

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Thủy Điền

Tình Đơn Côi

Đêm ngồi nhìn sóng biển
Nhấp nhô từ phương xa
Những giọt nước ngọc ngà
Gieo bao niềm nhung nhớ

Ngày anh xa phố nhỏ
Bỏ lại cảnh cô đơn
Để lại khoảng u buồn
Nỗi đau người con gái

Tháng, năm em oằn oại
Chơi vơi chỉ một mình
Giữa phòng vắng lặng thinh
Không gian buông, chìm lắng Tiếp tục đọc

*** Lòng  Đau Như Cuộn Tơ Vò

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Lòng  Đau Như Cuộn Tơ Vò

Trong thầm lặng, tôi yêu em từng phút
Giữa phồn hoa em là kẻ hững hờ
Lòng tôi đau như rối cuộn tơ vò
Nửa còn sống, nửa như đang sắp chết

Tôi vì em ngày, đêm nghe mệt mỏi
Em miệng cười, sung sướng thật vô tư
Tuần hoàn tôi như một quả chuối nhừ
Miệng muốn nói, nhưng lòng không cho nói

Tôi yêu em xác gầy. Ôi ! Tội lỗi Tiếp tục đọc

*** Nhớ Lắm Chứ

Thủy Điền

aodaitrang 1

Nhớ lắm chứ, buổi trưa năm ấy
Nơi sân trường còn chỉ đôi ta
Đôi mắt em- mắt anh lệ nhòa
Khi phải nói những lời chia cách
Nhớ lắm chứ, những lời em trách
Thật ngọt ngào, nhưng thấm đậm sâu
Nhưng làm trai, anh biết thế nào
Đành câm lặng ra đi lặng lẽ
Nhớ lắm chứ, lời em khe khẽ
Mai nhớ về thăm lại quê xưa
Và, thăm em cô gái mới vừa
Được, rồi mất chỉ trong khoảnh khắc
Nhớ lắm chứ, những lời cân nhắc
Trên đường đời vạn lắm chông gai
Có thương người….đừng có yêu ai
Em đau khổ suốt đời anh nhé
Nhớ lắm chứ….giờ em đơn lẻ
Ngồi một mình nhìn lá thu rơi
Lòng luôn mong hình bóng một người
Quây trở lại bên người yêu nhỏ.
Thủy Điền
19-09-2018

*** Mai Nhớ Về Pleiku Người Nhé

Thủy Điền

ao dai trang 1

Mai nhớ về Pleiku người nhé
Tình phố núi đang mời đón ai
Anh cũng là người đứng bên vai
Vươn cánh dài hân hoan chào đón

Mai nhớ về miền cao, núi ngọn
Thăm cảnh rừng, đất đỏ Bazan
Thăm Phú cường, thác Ba, Bầu cạn
Thăm biển hồ, thủy điện Yali

Mai nhớ về Pleiku người nhỉ
Miền đất ấm thắm tình duyên quê….!
Cây, lá, cành nặng trĩu Cà- Phê
Đang ngát mùi hương đưa….làn gió

Mai hãy về Pleiku người nhớ
Ngàn sắc thắm đang chờ khách xa
Nơi đã từng một thuở phong ba
Nay trưởng thành….quê hương từng bước

Mai nhớ về Pleiku…..Sơn cước
Nhìn cô gái núi rừng Gia rai
Vai vác gùi leo non đội nước
Khoe dáng chiều, áo ……. cẩm hay hay

Mai nhớ về Pleiku người hãy
Chiêm…bản làng, Sơn nữ Ba na
Đêm lửa rừng ngồi quanh nhảy múa
Tay vỗ đều, giai điệu bài ca.

 Thủy Điền

24-07-2018

*** Chỉ Còn Lại Nét U Buồn

Thủy Điền

 HoNhu-HVL-1

   Ngày về, qua mấy ngõ, định ghé thăm Mây sau những ngày xa cách. Đứng lặng, nhìn căn gác cửa đóng, hoang tàn, hiu hắt tôi đoán được nàng có lẽ đã ra đi từ dạo ấy.

       Thời gian tuy lâu, nhưng cũng mau thật mới đó mà đã mười tám năm rồi. Nhớ ngày ấy hai đứa còn học chung, thỉnh thoảng một vài hôm tôi hay đạp chiếc xe đạp đến thăm nàng. Trước sân nhà dưới bóng cây Trứng cá có cái bàn nhỏ cũ kỷ và hai chiếc ghế, nàng hay cùng tôi nhâm nhi tách nước và kể nhau nghe những câu chuyện vui, buồn cũng như những sinh hoạt hàng ngày trông cuộc sống thật là lý thú.

       Ngày qua ngày- tháng qua tháng tình bè bạn bỗng dưng trở thành tình yêu mà cả hai không hề hay biết. Nàng ngoài việc học thường hay quan tâm đến tôi bằng mọi thứ và tôi cũng thế. Cảnh chiếc xe đạp của tôi dựng phía trong cổng rào nhà nàng dần dần như quen thuộc. Hỡi thiếu vắng nó một giây, một phút là hình như nàng khó chịu trong lòng. Tôi thương nàng nhất là khi nàng với gương mặt giận dỗi tôi và thốt lên câu “Sao anh đến trễ thề “ Rồi quây mặt nhìn về nơi khác.

       Sau ngày đất nước thống nhất, gia đình tôi chuyển về quê nội, tôi theo cùng và từ đó xem như tôi tạm xa nàng. Đêm ấy giữa tháng tư trời không mưa, oi bức mà bên cạnh tôi dường như thác đỗ. Những giọt lệ tình, những giọt lệ chia xa cứ tuôn tràn trên đôi má của nàng, tôi không cầm được những xúc động và cứ mãi ôm choàng nàng thật chặt như không muốn đánh mất một tình yêu mà nàng đã dành cho tôi từ bấy lâu nay. Trong khoảnh khắc tôi luôn tự hỏi? mình có nên đi hay là không. Thương nàng thì nghĩ thế, nhưng hoàn cảnh không cho phép tôi làm điều ấy và cuối cùng tôi phải chia xa.

       Những năm tháng xa xôi nơi phương trời khác tôi thương nhớ mây nhiều lắm. Lòng hứa hẹn một ngày nào đó sẽ trở lại thăm Mây. Nhưng định mệnh trớ trêu, cuộc sống vô tình đã làm cho tôi quên dần những kỷ niệm đẹp và lời hứa ấy, để người tôi yêu phải chờ đợi bao ngày.

       Nơi quê cũ, tôi biết nàng cũng như tôi, cũng mang một nỗi khổ nhớ nhung, những nỗi buồn chan chứa. Nhưng người ta cứ lặng yên quên lãng thì mình phải biết làm gì bây giờ hơn nữa mình là phận gái đành cúi đầu nuốt lệ dưới màn đêm.

       Cảnh cô đơn, lẻ loi tháng nầy qua năm khác, một bông hoa rực nở giữa trời, Bướm , Ong thao lượn. Mây đi lấy chồng và về tận mút trời xa. Cha mẹ qua đời, căn nhà được khép lại, héo mòn theo thời gian, cây Trứng cá trước sân càng già- càng già đi, che khuất chiếc bàn cũ kỷ, chôn lấp những kỷ niệm ngày nào bằng những nét rêu phong.

       Riêng tôi vẫn chờ đợi em, dù vô tình, quên lãng. Mười tám năm trời trở lại, không ai hiểu hơn tôi Mây dù muốn, dù không nàng cũng sẽ lấy chồng để tạo hạnh phúc riêng cho đời mình. Dẫu biết thế, tuy đã gần nữa cuộc đời tôi quây lại thì thật đúng như những gì mình dự đoán căn gác xưa chỉ còn lại nét u buồn.

 16-06-2018

Tình Già

Thủy Điền

tuoi gia

 

Ước gì khi tuổi tám mươi
Còn ngồi kề vợ nở cười như hoa
Măn mê từng sợi tóc ngà
Chung nhau bên ấm, tách trà sáng mai
Khác chi một khoảng đời trai
Bên nàng tiếu tiếu, hài hài chuyện vui
Choàng hôn đỏ má, em cười
Bên hàng chè đậu lúc trời về đêm

Ước gì sức khỏe vững bền
Cùng người xuôi, ngược khắp miền gần, xa
Lên non, xuống biển, xe, phà
Nhìn mây, nhìn nước, ngắm hoa hữu tình
Như thời trai trẻ thư sinh
Hè về hai đứa đứng nhìn phượng bay
Thu sang tay nắm…. đường dài
Lê chân chậm bước nhặt vài lá thu

Ước gì được tuổi chín u
Để ta kề cạnh ngồi ru tình già
Tiếng em thay thế tiếng “Bà “
Cười tươi em bảo “Ông” à tôi đây.

Thủy Điền
22-05-2018

Thơ THỦY ĐIỀN

 THỦY ĐIỀN

00ao dai trang

SÀI GÒN ” HÒN NGỌC VIỄN ĐÔNG “

Có ai yêu Việt Nam
Bằng chính người con Việt
Có ai xa quê hương
Mà lòng không luyến tiếc
Có ai rời quê nhà
Mà chẳng chút nhớ nhung
Chỉ có gió, mây, sóng, bão bập bùng
Dân tộc khác giòng, khác màu da, ánh mắt
Còn bao nhiêu, đều là con cháu
Giống Lạc Hồng, văn hóa bốn ngàn năm
Đều biết thương, yêu nước Việt xa xăm
Nơi cắt rốn, chôn nhau một thuở
Ta cúi xuống lắng nghe đất thở
Có họ hàng, chòm xóm, sông quê
Nơi ra đi, còn chốn mà về
Ôi ! Ký ức, một trời kỷ niệm
Có ai đã lên thuyền xa bến
Quay về nhìn Hòn Ngọc Viễn Đông
Tình yêu người còn giữ trong tâm
Sài Gòn đó, một thời vang bóng……!

TA NỢ NHAU

Anh nợ em lời hứa ban đầu
Anh nợ em chiếc nhẫn đeo tay
Anh nợ em, hai chiếc áo dài
Nụ hôn thắm trong ngày lễ cưới
Em nợ anh một lần sau cuối
Đi theo chồng chẳng nói một câu
Em nợ anh lời nói ngọt ngào
Ta sẽ mãi muôn đời muôn kiếp
Ta nợ nhau trong vòng oan nghiệt
Để một đời lại phải thương đau
Trả nợ nhau xin hẹn kiếp sau
Là huề hết. Đúng không em hỡi ?

 CHIỀU VỀ

 Chiều về, con nước dâng lên
Những bông hoa tím bồng bềnh theo sau
Hoàng hôn ngả bóng chân cầu
Con thuyền rẽ sóng về đâu? Từng đoàn
Chiều về khói tỏa hương cơm
Ánh đèn loe loét ấm hồn tình quê
Cha ngồi se điếu thuốc rê
Mẹ ngồi bên trẻ kể về thời thơ
Ông cha cực khổ vô bờ
Đêm về, tựa gối, vội chờ ngày sang
Chợ phiên, vác cuốc lên ngàn
Kiếm từng hạt gạo, vô vàn khó khăn
Thời nay chẳng phải tảo tần
Cơm, canh no đủ, khỏi cần cày sâu.

ĐÊM TRĂNG NHỚ MẸ

Đêm về, nhìn ánh trăng treo
Là lòng nhớ mẹ, quê nghèo xa xa
Nhớ bà thức suốt đêm tà
Nắn từng viên bánh “ngọc ngà” cúng trăng
Mười lăm là đúng ngày rằm
Nồi chè trôi nước cúng dâng phật, trời
Cầu cho vận nước êm xuôi
Cầu nhà no ấm, người người hiển vinh
Xa quê, xa cách muôn nghìn
Trăng lên con mãi đứng nhìn. Rồi mơ….
Ước gì con vẫn còn thơ
Ngồi bên gối mẹ, ngóng chờ được ăn
Một viên trôi nước đậu xanh
Nước đường vàng óng… thanh thanh vị gừng.

PHÚT BAN ĐẦU

Nhớ hôm ấy, môi hồng em trao tặng
Phút ban đầu nồng thắm một nụ hôn
Em thẹn thùng, rồi ghì chặt tay ôm
Anh đỏ mặt, bàng hoàng như cơn mộng
Rồi hai đứa lặng im từng khoảng trống
Không một lời, người áp sát vào nhau
Giữa đêm sương tiếng gió thổi rì rào
Anh liên tưởng một ngày không xa lắm
Rồi yên lặng, lặng yên truyền hơi ấm
Em ngả người, anh thắt chặt vòng tay
Ngước nhìn anh em nhẹ giọng thở dài
Đừng đánh mất mối tình dầu anh nhỉ
Tối đêm ấy, ra về trong suy nghĩ
Đã yêu rồi, người ấy cũng đang yêu
Tuy cho nhau dù ít hoặc đã nhiều
Nếu mai lỡ, phút đầu luôn nhớ mãi.

TRƯỜNG TÔI ĐÓ

Trường tôi đó, nằm ven tỉnh lộ
Giữa đoạn đường Chợ Gạo – Mỹ Tho
Có bảng xanh, mấy dòng chữ trắng
Ghi tên trường Nông Nghiệp (NLS) thật to
Trường tôi đó, không to, không nhỏ
Có mảnh vườn, thửa ruộng, hồ ao
Có cây xanh, bóng mát, hàng rào
Có ba dãy, văn phòng, lớp học
Trường tôi đó, một thời ngang dọc
Những chàng trai áo sẩm, vai bùn
Những cô gái áo nâu, quần túm
Đang thực hành nông trại giữa trưa
Trường tôi đó, là nơi đất hứa
Đất và người là bạn kề vai
Những “nông gia” đất nước tương lai
Mang kiến thức dựng xây đời mới.

THỦY ĐIỀN
(CHLB Đức)

*** Trở Cờ

Thủy Điền

 

00cogai hinh ve   Hôm nay, người hắn rất lạ hơn mọi khi, trong rất sạch sẽ, ăn mặc chĩnh tề, đầu chải tém, miệng nhe cái hàm răng nửa giả, nửa thật, hát vu vơ cười lia lịa như mới vừa trúng số. Thường thường sáng sớm bước chân vào hãng hắn ít chào hỏi ai, ngược lại hôm nay gặp ai hắn cũng bắt tay vui vẻ, làm mọi người rất ngạc nhiên và sững sốt. Rồi tự hỏi? Cái thằng nầy hôm nay chắc ăn trúng một quả gì đấy.

      Hắn là người có gia đình, có vợ, có con đàng hoàng, nhưng bấy lâu nay vì vui tính, đa tình hắn lẹo tẹo với cô hàng xóm của hắn. Hồi đầu hắn chỉ nghĩ vui qua loa rồi đường ai nấy đi, chuyện ai nấy làm, nhà ai nấy ở. Nhưng vì ham vui nên chuyện tình cảm càng ngày càng lúng sâu mà không thể nào thoát ra được.

      Nàng cũng thế là người phụ nữ không chồng mà lại có con, nàng quen hắn qua tình hàng xóm, gặp nhau như ăn cơm bữa. Trong những lúc giao du, vui, cộng nét hài hước, quả tim hắn đã vô tình để lọt vào mắt nàng và từ đó hai người đã có những chuyến qua, lại vượt đèn đỏ bất thường. Với những lần ấy nàng cũng nghĩ cạn cợt như hắn. Ai dè ………………………!

      Câu chuyện xảy ra khá lâm ly trong nhiều năm, cũng may là vợ hắn chưa một lần hay biết. Một hôm ngồi uống bia một mình bên Bankon, gương mặt hắn trầm xuống, suy nghĩ và thầm bảo: Đàn ông như hắn là hạng người không tốt, đáng được khinh bỉ, hổ thẹn với vợ, con. Hắn quyết định phải xa lánh người đàn bà ấy và trở về với cuộc sống bình thường được. Nhưng phải làm sao?

      Thường thì vài ba ngày họ gặp nhau một lần hay điện thoại. Nhưng cả mấy tháng nay hắn cố tình lẫn tránh nàng và nàng cũng chẳng ngó ngàng gì với hắn. Hắn ngỡ dần dần mọi chuyện có thể đi qua, nhưng cũng cần thời gian. Cơn vui chưa dứt thì tai nạn tình ái đã đến.

      Bỗng dưng đang làm việc, hắn nhận một cú phon thật choáng váng:

– Hôm qua anh đi phố với vợ anh phải không ?

– Đâu có, anh ở nhà mà.

– Đừng chối, em thấy tất cả, mua cái gì và làm cái gì, tình quá chứ.

– Em nói oan cho anh rồi, chắc em thấy ai rồi hoán gà lên.

– 100% đừng chối nữa, anh hãy mau sắp xếp mà dẫn em đi phố ngay đi, em đang cần một ít hàng.

– Thú thật, anh không quen đi phố, hơn nữa anh không có thời giờ, mong em hiểu, khi khác đi nhé.

– Bao giờ ?

– Anh sẽ gọi cho em sau, còn bây giờ anh phải làm việc. 

– Nói phải nhớ nhé.

– Chào em.

      Một tuần sau, hắn gọi cho nàng, rồi nói vòng vo tam quốc nội dung là tránh né việc đi phố. Nàng tức giận :

– Thôi, thì anh đừng bao giờ gặp mặt hay điện thoại cho tôi nữa, tôi sẽ không bao giờ tin anh. Hắn giả vờ:

– Có gì đâu mà nóng giận thế em.

Tiếng điện thoại bỗng dưng cúp ngang chỉ còn nghe Tít….tít… tít. Hắn nửa vui, và nửa sợ. Vui là gì mọi chuyện sẽ được giảm dần đi, sợ là không biết nàng sẽ quậy vào lúc nào mà còn tránh đỡ.

      Buổi chiều cuối tuần, đang vui trong bàn rượu với bạn bè, nàng gọi đến. Hắn xin phép và ra phía ngoài để nói chuyện với nàng.

– Em muốn ngày mai anh đi phố mua sắm cùng em có được không?

– Tuần rồi anh đã nói là anh sẽ sắp xếp để đi, em cúp điện thoại ngang hông và không cần anh nữa. Nếu không cần nữa thì gọi lại làm gì. Hay nhất là ta nên chia tay ngay, chuyện đi phố, đi phường bây giờ không còn trong đầu anh nữa, em đừng chờ đợi cho tốn công.

– Khốn nạn. Rồi cúp điện thoại.

      Khi gọi điện thoại xong, hắn trở vào bàn nhậu, nhậu tiếp và mừng thầm, thế là mình đã Trở cờ. Hy vọng những điều tốt đẹp sẽ đến bên tay.

Thủy Điền

06-05-2018

 

*** Thơ THỦY ĐIỀN

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

THỦY ĐIỀN

XIN ĐỪNG GIẬN DỖI

Xin đừng giận dỗi mùa thu
Cho dù ngoài ấy sương mù vây quanh
Lá vàng phất phới mong manh
Đất trời giá lạnh, thân cành điểm sương
Xin đừng ghét, cũng đừng thương
Ngàn năm thu chẳng chút hương cho đời
Mùa thu buồn lắm người ơi
Rừng cây thay lá, như người phụ nhau
Thu về rồi lại qua mau
Thu đi thu đến, thu vào thu ra
Thu nào mãi ở bên ta
Xin đừng giận dỗi để mà khổ đau.
( Đức )
Tiếp tục đọc