Dẫu biết trăng là mộng

Thơ: Quách Như Nguyệt
Nhạc và hòa âm: Đặng Vương Quân
Ca sĩ: Tâm Thư

Dẫu biết trăng là mộng

Ai chở trăng của anh đi đâu?
Chở cả khối tim nặng âu sầu
Ai chở trăng của anh đi đâu?
Nhớ quá trăng ơi, nhớ đậm sâu

Trăng của anh hay trăng của ai?
Sao xa vời vợi nhớ ai hoài
Mối tình u uẩn tình ngang trái
Nhớ quá trăng ơi.. cơn mộng say

Từ dạo yêu trăng, đi trên mây
Muốn đến thăm em ngắm nguyệt hằng
Mà sao nghìn dặm xa thăm thẳm
Tưởng gần mà sao quá xa xăm!

Trăng ơi trăng, ta yêu trăng lắm
Có biết tình ta say đắm không?
Trăng ơi trăng, si mê trăng lắm
Dẫu biết trăng xa, trăng là mộng…

Ta vẫn yêu hoài, yêu mãi trăng!

Như Nguyệt

*** Như Nguyệt…bài viết ngắn

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Như Nguyệt

Chritmas Eve, 2009

Sáng nay, N. nằm mơ thấy Thục, cô bạn thuở còn bé tí. Thấy lòng hơi bâng khuâng, nhớ đến Thục, nhớ đến ngôi trường tiểu học thuở xa xưa nên N viết 1 đoản văn về trường Phúc Âm và cô bạn hồi còn học Tiểu học của mình.

Chia sẻ với các bạn, đọc chơi nha.

Ngôi trường đầu tiên trong đời mà tôi đi học ở trong một cái miễu. Trong đó có 1 phòng lớn kê bàn ghế dài cho học trò ngồi, bên trái của lớp học là 1 phòng có bàn thờ, được chắn bởi những song sắt, nhìn vào tối tối, âm u, thấy sợ sợ, ghê ghê!!! Thầy tôi để dành, hể có đứa nào hư là bắt phải vô trong đó, đứng úp mặt vào tường. Hồi còn nhỏ, tôi rất sợ phải bị phạt vào căn phòng tối om đó nên tôi không dám làm điều gì hư đốn, chả bao giờ dám nghịch ngợm, phá phách gì cả, rất là ngoan!

Tôi còn nhớ hoài cái ngày đầu bị bắt buộc phải đi học. Không biết tại sao tôi lại sợ, hổng muốn đi? Tôi vừa khóc, vừa gào, vừa kháng cự, giẫy dụa! Lúc đó không biết Tiếp tục đọc