Con Sư-Tử Đã Thứcs!!! –

Nguyễn-Cao-Quyền

co tau

Cách đây 200 năm (1816), Napoleon Bonaparte, vị hoàng đế trẻ nhất của nước Pháp đã nói về nước Tầu bằng một nhận xét như sau: “Hãy để con sư tử này ngủ yên, vỉ nếu thức tỉnh, nó sẽ làm cả thế giới run sợ”. Câu nói này ngày nay đã trở thành sự thật và sự thật đó sẽ được trình bày trong những đoạn viết tiếp theo.

Biến cải “lục địa đen” thành thuộc địa.

Tàu Cộng đang biến cải Phi Châu thành thuộc địa. Các lãnh đạo Tàu muốn Phi Châu là chư hầu ở xa để vừa giải quyết nạn nhân mãn vừa chiếm được tài nguyên thiên nhiên. Trong khi Hoa Kỳ và cả thế giới im lặng trước hành động này, Tàu cứ tiến tới.

Một triệu quân Tàu di chuyền ngang dọc Phi Châu và Nam Mỹ để chiếm các nguyên liệu chiến lược và chiếm các thị trường mới nổi, trước Mỹ, Nhật và Âu Châu. Thế giới cần phải coi chừng con sư tử đói thức giấc này.

Đế quốc Tàu là một nước tham lam vô độ.. Nó tiêu thụ nửa số xi măng và nửa số thép của thế giới, một phần ba số đồng, một phần tư số aluminium, và những số lượng vĩ đại antimony, chronium, cobalt, lithium, zinc và gỗ.

Những nguyên liệu này, quốc gia nào trên thế giới cũng cần, nhất là Hoa Kỳ và các quốc gia kỹ nghệ Âu Châu. Bauxite và sắt của Guinea và Tanzania dùng để sản xuất phi cơ ở Seattle (Mỹ), đóng tàu ờ Bath (Maine – Mỹ), đồng của Chile dùng làm giây điện, cobalt của Congo dùng trong các sở cơ khí ở Michigan (Mỹ), lithium của Bolivia dùng để chế tạo xe hơi, manganese của Gabon dùng trong kỹ nghệ nhựa, titanium của Mozambique, Madagascar, Paraguay dùng để sản xuất thép tốt trong kỹ nghệ máy bay, làm đầu gối và hông người nhân tạo trong y tế. Tầu cộng đang lăn xả vào các đống nguyên liệu này để giữ làm của riêng. Hậu quả sẽ không thể nào lường trước được cho các nền kinh tế khác ngoài lục địa Trung Hoa.

Thủ thuật cướp tài nguyên thiên nhiên bằng sức mạnh mềm.

Việc khai thác dầu hỏa ở Phi Châu cần sự tiến bộ. Nhưng Tàu đến đây không phài để giúp mà để cướp. Thù thuật cướp bằng sức mạnh mềm là giơ cao tấm chi phiếu to và hứa hẹn cho vay rộng rãi với lãi suất thấp để xây dựng hạ tầng cơ sở, hoặc dinh tổng thống, hoặc mua vũ khí AK 47. Đổi lại phía đi vay chỉ cần chấp nhận hai điều kiện : 1/ khi nhận tiền phải giao nộp ngay tài nguyên thiên nhiên; 2/ phải mở cửa cho hàng TC đã chế biến vào thị trường thuộc địa.

Thủ thuật này tạo công ăn việc làm cho đế quốc Tàu và giúp các công ty đế quốc thịnh vượng. Quảng Châu, Thành Đô, Thượng Hải tiếp tục phát triển trong khi các thuộc địa mới của Tàu tiếp tục lụn bại.

Sức mạnh mềm trở thành công cụ bành trướng

Ai đến Phi Châu cũng thấy ngay là toàn thể lục địa này đang bị Tàu xâm chiếm bằng sức mạnh mềm. Thủ thuật ngoại giao bằng sức mạnh mềm (nghĩa là cho vay) đang được Bắc Kinh áp dụng khắp mọi nơi trên mặt lục địa này. Angola trả nợ Tàu bằng dầu, Ghana trả nợ Tàu bằng hạt cacao, Nigeria trả nợ Tàu bằng khí đốt…Không một nước nào được hưởng lợi với đế quốc Trung Hoa.

Ở Zimbabue, Tàu bóc lột còn tàn nhẫn hơn. Tàu bỏ ra 5 tỳ đô la mua một mỏ platinum đáng giá 40 tỷ đô la. Với 5 tỷ đô la đó, nhà độc tài Robert Mugabe xây lâu đài mới, mua trực thăng vũ trang và phi cơ phản lực cùng với rất nhiều vũ khí khác để đàn áp dân lành.

Hiện tượng này, không chi xảy ra tại Phi Châu mà còn ở khắp nơi trên thế giới.. Tại Peru, Tàu đã làm chủ một ngọn núi đồng. Tàu chỉ mua ngọn núi này với 3 tỳ đô la mà bây giờ đang hưởng lợi tới 2000%. Trong khi đó dân Peru vẫn tiếp tục đói khát, mù chữ và phải đối mặt với đủ thứ tai nạn lao động.

Khi Tàu kiểm soát bauxite ở Brazil, Guinea, Malawi, đồng ở Congo, Kazahkstan, Namibia, sắt ở Liberia, Somalia, manganese ở Burkina Fasco, Campuchia, Gabon, chì ở Cuba, Tanzania, kẽm ở Algeria, Nigeria, Zambia…thì còn đâu cho các xưởng ở Cincinatti, Memphis, Pittsburg của Mỹ và các xưởng của các quốc gia khác như Đức, Nhật, Seoul.

Người ta có nhiều lý do để sợ rằng xe hơi tương lai sẽ sản xuất ở Lan Châu (Lanzhou) và Vũ Hồ (Wuhu) thay vì ở Detroit và Huntsville, máy bay sẽ sản xuất ở Binzhou và Thẩm Dương thay vì ở Seattle và Wichita, chip cho máy vi tính sẽ làm tại Đại Liên (Daliem) và Thiên Tân thay vì tại Silicon Valley, thép cùa thế kỹ 21 sẽ được sản xuất nhiều hơn tại Đường Sơn (Tangshan) và Vũ Hán (Wuhan) thay vì ở Birmingham.. Alabama và Illinois của Hoa Kỳ.

Chắc chắn đây không phải là thị trường tự do và hợp tác thương mại quốc tế nữa. Ai cũng phài rùng mình với chuyện đang xảy ra này. Nhưng không hiểu sao trong các phòng họp chính trị ở Washington, Berlin, Tokyo các chính khách vẫn giữ thái độ “sống chết mặc bay” và chẳng thèm để ý.

Nếu cảnh này cứ tiếp tục thì rồi đây Tàu cộng sẽ ở vị thế độc quyền về tài nguyên với giá thấp nhất và như vậy Tàu có thể cạnh tranh với Mỹ và cả thế giới. Kế hoạch thâu tóm tài nguyên cùa Tàu tương đương với việc cấm vận tài nguyên đối với các quốc gia khác trên mặt địa cầu.

Một cuộc di-dân trá hình:

Trên thực tế không phải chỉ có kỹ sư và kiến trúc sư Tàu đến Phi Châu. Nông dân cũng đến luôn. Lúc đầu Tàu hứa hẹn cho vay tiền để xây dựng hạ tầng cơ sở, tạo công ăn việc làm cho người dân địa phương, nhưng khi khởi công xây cất thì Tàu lại mang cả triệu công nhân sang để mặc nhiên tranh chỗ. Tàu đưa dân mình qua tối đa và chỉ thuê dân địa phương ở mức tối thiểu. Cho nên người dân của các thuộc địa mới của Tàu như Angola và Zimbabue vẫn bị nghèo đói và thường bị nội chiến vì sự tráo trở của Tàu.

Ngoài mục đích thâu tóm tài nguyên và chiếm lĩnh thị trường mới, Tàu còn có kế hoạch xuất cảng nhiều triệu dân qua Phi Châu và Nam Mỹ để giải quyết nạn nhân mãn. Trên lục địa Trung Hoa có 600 con sông thì 400 sông đã kể như chết vì quá ô nhiễm. Wikeleaks tiết lộ Bắc Kinh muốn dời 300 triệu dân sang Phi Châu. Khi các chính quyền Phi Châu không thể trả nợ thì chắc chắn hiện tượng di tản này sẽ xảy ra. Mỹ hiện tại đang nợ Tàu khoảng hai ngàn tỷ đô la: Các tiểu bang Montana và Wyoming vắng dân có thể đang là những điểm ngắm của Bắc Kinh.

Trong thập niên qua 700.000 dân Tầu đã định cư tại Phi Châu. Kế hoạch vẫn còn tiếp tục. Cờ Tầu bay phấp phới khắp mọi nơi trên lục địa đen. Các tòa đại sứ mới của Tàu đang tiếp tục được xây cất, các sân bay mới đang được hoàn tất.

Dân Tàu tràn sang Phi Châu như cơn nước lũ. Các khu đô thị biệt lập với hàng rào bao bọc mọc lên khắp nơi, nhưng không cho người da đen bén mảng. Hơn một triệu nông dân Tàu đang cầy cấy đất Phi Châu, sản xuất thực phẩm để xuất cảng ngược về Hoa Lục trong khi dân địa phương vẫn thiếu thực phẩm tiêu thụ.

Theo tuần báo The Economist, Tàu đã chiếm bảy triệu mẫu dầu cọ (palm oil) của Congo để làm xăng hữu cơ. Hình thức “nông trại hữu nghị” đang được sử dụng tại các xứ Gabon, Ghana, Guinea, Mali, Mauritania và Tanzania.

Dùng gái điếm để thu-hút di-dân tới những nơi vắng-vẻ:

Tầu mang sang Phi Châu cả gái điếm, để họ kiếm ăn ớ những nơi xa xôi có những công trình của Tầu đang xây cất. Tại Cameroon gái điếm Tàu chỉ đòi có 2000 CFA (4.25 đô la) trong khi các cô gái địa phương thì nhất định đòi 5000 CFA mới chịu lên giừờng. Tại Congo Brazaville có một chuyện khá buồn cười cần kể lại. Các cô gái điếm khi được giải thoát lại không chịu trở về Trung Quốc. Lý do là ở̉ lại đất Phi Châu các cô kiếm được nhiều tiền hơn và được đối xử tốt hơn là ở quê nhà tại Tứ Xuyên (Sichuan).

Hệ sinh thái của nước Tàu bi tàn phá khủng khiếp vì quá trình hiện đại hóa nhanh chóng. Giờ đây Tàu lại đang tàn phá hệ sinh thái của các nước chư hầu mới. Nỗi thống khổ của dân bản xứ nói sao cho siết vì sư trâng tráo của các nhà độc tài địa phương là vô giới hạn. Ngoài việc hệ sinh thái bị tàn phá, các khoản tiền khác kiếm được từ việc khai thác cảc mỏ kim cương và việc bán gỗ rừng đều đã được các nhà độc tài này dùng để mua vũ khí đàn áp dân lành, gây ra những cuộc nội chiến đẫm máu.

Quyền-lực mềm của Tàu đang hoành-hành cả tại Úc và Nam Mỹ:

Trong số 640 riệu vũ khí nhẹ đang lưu hành trên thế giới thì 100 triệu lưu hành tại Phi Châu. Những chế độ độc tài khát máu như Angola, Sudan, Zimbabue là những chế độ đứng đầu bảng giết hại dân lành.

Có một lần, Ôn Gia Bảo tuyên bố ở nghị viện Gabon rằng : “Chỉ buôn bán thôi, không có điều kiện chính trị gì cả”. Với chủ trương này, Tàu làm ăn với bất cứ một chính quyền địa phương nào dù tàn bạo đến đâu, thối nát đến đâu. Trong khi các nước văn minh như Mỹ, Anh Pháp, cố gắng tạo áp lực lên bạo chúa , bạo quyền thì Tàu gian manh đi luồn cửa hậu.

Vào lúc này Tàu đang tìm cách tiếp cận với Úc để nâng cao các liên lạc ngoại giao. Tàu muốn đầu tư lớn vào nhiều khu vực khai thác mỏ ớ Úc. Điều đáng ngạc nhiên là các nền kinh tế có cơ cấu dân chủ như Úc, Brazil, Nam Phi… vẫn bị tiền Tàu cuốn hút.

Tại Úc trong vài năm qua một số công ty Tàu như China Minmetals, Hunan Valin Steel & Iron, Shangai Baosteel đã ký được những hợp đồng khai thác tài nguyên ví đại. Trong ngắn hạn vài trăm gia đình thượng lưu Úc sẽ giàu to, nhưng trong tương lai nước Úc sẽ lâm vào cảnh nghèo khó vì các mỏ bị vét sạch. Trong trung hạn sự thâm thủng mậ̣u dịch với Tàu sẽ xảy ra vì Tàu dùng nguyên liệu của Úc rồi lại đem các chế phẩm hoàn tất bán ngược trở lại trên đất Úc..

Tại Brazil và Nam Mỹ Tàu cũng có những chính sách tương tự nhưng yếu hơn. Việc làm ăn giữa Tàu và Brazil được báo Washington Post mô tả như sau: “ Trên bãi cát vàng dài 175 dặm ở bờ Đại Tây Dương, phía Bắc Rio De Janeiro, Tàu đang xây dựng một thực thể kinh tế mới. Tại đây người ta thấy những con tàu khổng lồ đang lấy quặng sắt hoặc lấy dầu trở về Bắc Kinh. Nhìn chung thành phố này lớn gấp đôi Manhattan với nhiều hãng xưởng hoạt động tấp nập…”. Sự đầu tư của Tầu vào Brazil sẽ làm chậm sự phát triễn của các công ty thuộc chính quyền địa phương.

Kết-luận:

Trong bài diễn văn đọc tại Paris khi đến tham dự lễ kỷ niệm 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Pháp-Trung, Tập Cận Bình có nhắc lại câu nói của Napoleon Bonaparte, nhưng y đã thêm một lời khuyến dụ như sau: “Con sư tử Trung Quốc giờ đây đã thức dậy nhưng đây là một con sư tử hòa bỉnh, dễ mến và văn minh”.

Lời khuyến dụ của Đặng Tiểu Bình không được nhiều người tin tường. Giáo Sư Jean Pierre Cabestan của trường Đại Học Hong Kong nhận xét : “Sư tử là một con vật to lớn, hoang dại, chuyên ăn thịt những con thú khác, khá giống Trung Quốc trong mối quan hệ của họ với các nước xung quanh”.

Nhà báo Trần Thế Diệu, chủ bút tờ Thế Giới Nhật Báo tại New York viết thêm rằng: “Rõ ràng câu nói đó chỉ dành cho người Trung Quốc nghe mà thôi chứ người ngoài không ai tin nổi”.

Giáo Sư Richard Rigby của Đại Học Quốc Gia Úc tóm lược cách tiếp cận của Trung Quốc hiện nay là: “Cứ lấn tới ở bất cứ nơi nào chùng ta có thể !”. Nhận xét này của Rigby cũng được Giáo Sư Hoàng Tĩnh của Đại Học Quốc Gia Tân Gia Ba đồng ý và nói theo cùng một chiều hướng: “Họ là những người làm những gì có thể, bất kể là có nên hay không”.

Đã đến lúc Hoa Kỳ và thế giới dân chủ phải có thái độ và hành động quyết liệt hơn với cáí đế quốc thực dân mới đang hoành hành như chỗ không người. Cái giây thòng lọng mà Bắc Kinh quàng vào cổ nền kinh tế thế giới đang từ từ siết chặt. Kinh nghiệm này Hoa Kỳ đã trải qua kể từ khi Washington lỏng tay cho Đặng Tiểu Bình tác yêu tác quái.

Bài này cũng viết cho người dân Việt Nam đọc để có một thái độ thích ứng và cương quyết với bọn tà quyền Cộng Sản Hà Nội. Lúc này là lúc mọi người Việt Nam yêu nước phải đứng lên đập bỏ cái cơ cấu độc tài toàn trị bán nước đang đưa dân tộc đến họa diệt vong.

Cái chiến lược “tầm ăn dâu” mà bọn Tàu nham hiểm đang áp dụng trên thế giới và cả tại nước ta, từ ngày hiệp định Thành Đô được ký kết, phải được dập tắt ngay.

Cả nước phải sáng suốt nhận định được thế nào là “họa cộng sản” và can đảm đứng lên làm cách mạng dân chủ nếu không tổ quốc sẽ tiêu vong. Thời gian để hành động không còn nhiều nửa. Cộng Sản đã dồn dân tộc vào dưới chân tường và chiến trận này phải là trận chiến “một mất một còn”..

Nguyễn-Cao-Quyền

*** Chầu Hát Ả Đào Giữa Cánh Đồng

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

NGUYỄN CAO QUYỀN

Trần Đức Thảo Và Chầu Hát Ả Đào Giữa Cánh Đồng

Tháng 5 năm 2016

Trần Đức Thảo tiến sĩ triết học, khi còn ở bên Pháp, danh tiếng đã một thời ngang ngửa với J.Paul Sartre. Vậy mà, khi về Việt Nam, đã bị Hồ Chí Minh ghen tị, loại ra bên lề xã hội. Gần 40 năm gian khổ, sống dở chết dở, ông đã phải đi chăn bò để kiếm sống và sau cùng đã phải nhường cả người vợ yêu qúy cho một người bạn vì không có khả năng nuôi dưỡng. Ông không bị chết đói nhưng đã trở thành nửa điên nửa khùng như chúng ta đều biết.

Tuy nhiên trong những năm dài khốn khổ dù sao ông cũng giữ lại được một kỷ niệm khó quên về một thú vui lén lút mà ông kể lại như sau. Xin qúy độc giả đọc tiếp.

Một chầu hát ả đào giữa cánh đồng

Ông Thảo kể : một lần ông được nhà văn Nguyễn Tuân mời đi ăn cơm Tây và sau đó dẫn ông đi hát ả đào. Dưới thời Hồ Chí Minh thì dĩ nhiên đây phải là một phiên hát chui hát lậu.
Địa điểm là một nhà chòi có cót che kín mít nằm ở giữa một cánh đồng lớn mới gặt xong. Thảo được đưa tới và ngồi chờ ở đó. Một lát sau Nguyễn Tuân trở lại với bốn năm người khác, mỗi người ôm một cái túi khá lớn.
Tiếp tục đọc

*** Donald Trump Sẽ Được Lưu Danh Thiên Cổ

NGUYỄN CAO QUYÊN

Sau tám năm ngồi trên ghế tổng thống Hoa Kỳ, Obama đã để lại những bằng chứng tiêu điều cả trong nước cũng như trên thế giới.

Đại diện cho Hoa Kỳ ông đã khom lưng đển và xin lỗi khắp nơi bằng những cái chào cúi rạp cả người. Trong khi đó Bắc Triều Tiên phát triển vũ khí đến đỉnh điểm và Trung Quốc lợi dụng tối đa thế yểu của Hoa Kỳ để nhanh chóng làm giàu và biến Biển Đông thành ao nhà khiến cả thế giới phải sốt ruột, mất ăn mất ngủ.

Trong nước thì chia rẽ và phân hóa khiến bá tánh bất an và hệ thống chính trị dân chủ bị sói mòn. Một núi nợ khổng lồ, mỗi năm thâm hụt hàng tỷ đô la, đến nay vẫn chưa chấm dứt.
Tất cả vẫn đang tiếp tục và tiếp tục tuột dốc.

Obama lúc còn ngồi trên ghế tổng thống vẫn tự hào là mình có trí lớn và tư tưởng lớn. Tuy nhiên ông không ý thức được tư tưởng là gì và lảm thế nào mới là quan trong. Quan điểm “cân bằng lực lượng” bình thường là không sai nhưng nếu để thiên hạ thái bình thì không bao giờ thành sự thật. Chính vì quan điểm này mà nước Mỹ bị trói buộc đến suy trầm, dân Mỹ bị rối loạn và phân hóa đến mất niềm tin, thế giới lâm vào khủng hoảng.

May sao dân Mỹ đã kịp thời sáng suốt mà bầu cho Donald Trump lên thay Obama đúng vào lúc mà quốc gia và thế giới đòi hỏi.

Hoa Kỳ bước vào thời đại Trump đúng vào lúc cần thiết

Trump là một trong những doanh nhân giàu có nhất nước Mỹ nhưng không phải là chính trị gia. Vào thời điểm này, ông được coi như một người đàn ông được người Mỹ ngưỡng mộ nhất. Chính vì sự ngưỡng mộ này mà ông đã thắng cử vẻ vang trong một cuộc tranh đua chính trị khó khăn nhất.

Trump có tính tình như thế nào ? Câu hỏi này đã được báo New York Times trả lời khi tờ báo đăng tải cuộc phỏng vấn năm tiếng đồng hồ của ký giả Michael d´Antonio. Sau đây là một vài câu trả lời đầy tự tín của đương kim tổng thống Hoa Kỳ :

_ “ Tôi không thuộc về quá khứ mà là một người hướng về tương lai. Tôi học được hai từ “quá khứ” nhưng không đặt nặng mọi việc vào kinh nghiệm quá khứ, và theo tôi thì đây là một bài học rất quan trọng.

_” Tôi là một người nổi lọan và làm theo ý mình. Tôi thích tranh đấu. Mọi hình thức tranh đấu, bất cứ loại nào tôi cũng thích, ngay cả đấm đá. Tôi chưa thất bại bao giờ vì tôi luôn luôn biết chuyển bại thành thắng.

_” Tôi nghĩ ai cũng thích mình nổi tiếng nhưng rất ít người làm được việc đó. Để trở thành một chính trị ga giỏi bạn phải là người bán hàng giỏi. Tôi quen rất nhiều chính trị gia nên đã rút ra được kinh nghiệm này.

_ “ Tôi là người thông minh. Tôi không chấp nhận được chuyện người khác hơn mình” .

Ngồi vào ghế tổng thống, Trump nhất quyết giữ lời hứa khi tranh cử và đang sử dụng tối đa trí tuệ để thực hiện lời hứa đó. Lời hứa đó là : “Nước Mỹ trên hết” và “Sự vĩ đại của nước Mỹ sẽ được phục hồi”.

Sau hơn một năm Trump chấp chánh, nền chính trị trong nước Mỹ và trên thế giới đã chuyển biến tích cực. Người dân, cả trong lẫn ngoài nước, đều hân hoan phấn khởi vì họ đang cảm nhận thấy lời ông hứa đang trở thành sự thật.

Trên thế giới hiện nay đang có ba hồ sơ khó khăn nhất mà Trump đang tập trung giải quyết. Đó là : 1/ Hồ sơ nguyên tử Bắc Triều Tiên; 2/ Hồ sơ tự do lưu thông hàng hải tại Biển Đông; 3/ Hồ sơ chiến lược trở lại Việt Nam.

Bài viết này chỉ đề cập đến hồ sơ nguyên tử Bắc Triểu Tiên còn hai hồ sơ khác xin khất lại lần sau.
Xin mời qúy độc giả đọc tiếp.

Quyết tâm giải quyết hồ sơ hạt nhân Bắc Triều Tiên bất chấp chiến tranh

Ngồi vào ghế tổng thống, việc đầu tiên mà Trump thực hiện là gọi điện thoại cho Tập Cận Bình và nhờ ông này tạo áp lực với Bắc Triều Tiên của Kim Jong Un để nước này chấm dứt tham vọng hạt nhân.

Song song với chiêu chiến lược này, Trump cũng tuyên bố là Hoa Kỳ sẽ giải quyết lấy vấn đề hạt nhân với Bắc Hàn một mình nếu Trung Quốc không giúp đỡ. Đồng thời với lời tuyên bố trên, Trump điều động hạm đội 7 cùng một sô chiến hạm của hai hạm đội khác đi tuần tra vùng biển tranh chấp.

Khi Kim Jong Un đe dọa sẽ bấm nút chiến tranh nguyên tử có sẵn trên bàn giấy thì Trump đáp lại là cũng sẽ làm như vậy và cho biết thêm là cái nút nguyên tử của ông còn to hơn , nhanh chóng hơn và có thể chấm dứt sinh mệnh của Bắc Triều Tiên chỉ trong vài tiếng đồng hồ.

Nguyên tắc của Trump là “nâng căng thẳng đến mức không giải quyết không được”. Trump thấy chiến lược “dĩ nhu chế cương” của 20 năm qua không giải quyết được vấn đề.. Lúc này là phải “dĩ độc trị độc” chứ không còn cách gì khác.

Giờ đăy trước quyết định đánh hay đàm để giải quyết bế tắc với Triều Tiên đã đến lúc phải chuẩn bị, chấp nhận rủi ro, và phải xử lý hồ sơ hạt nhân thế nào cho coi được. Vấn đề không còn là đàm phán gì nữa mà chỉ còn là thực hiện.

Việc phải làm ngay là phế truất những con “diều hâu do dự” trong nội bộ.

Tối hôm 13/3/2018 tổng thống Donald Trump bất ngờ thông báo qua một tweeter là lãnh đạo ngoại giao Mỹ Rex Tillerson bị sa thải. Việc cách chức Tillerson được chuyên gia giải thích là do bất đồng ý kiến trên một số hồ sơ nhưng trên thực tế thì là một sự đối lập nhau từ lâu trên tất cà mọi hồ sơ giữa Tillerson và tổng thốngTrump.

Điều làm cho thiên hạ ngơ ngác lả vào lúc hai bên chuẩn bị chiến tranh thì bộ trưởng ngoại giao lại phải khăn gói ra đi. Phải chăng chính quyền Trump đang nhất quyết thực hiện một phương án không khoan nhượng đối với Bình Nhưỡng. Câu hỏi chưa được trả lời thì lại có tin là cố vấn an ninh Mc Master cũng từ chức.

Hai nhân vật khác, khét tiếng là “diều hâu”, được tuyển vào các ghế trống là Mike Pompeo, cưu giám đốc CIA, thay Tillerson và John Bolton, một ngời có chủ trương cứng rắn hơn, thay MC Master. Chiến tranh như vậy là đã chuẩn bị khá chu đáo.

Những thay đổi nói trên xảy ra gần một tuần sau khi ông Trump nhận được lời mời cuả Kim Jong Un yêu cầu đối thoại về việc phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên.

Số phận nào dành cho Bắc Triều Tiên

Câu hỏi quan trọng vào lúc này là giải pháp nào Mỹ có thể dành cho Bắc Triều Tiên. Câu trả lời là phải nhìn lại khoảng thời gian hơn 20 năm qua.

Trong khoảng thời gian nói trên Bắc Triều Tiên đã thủ đắc cho bằng được vũ khí hạt nhân để buộc Mỹ phải nhìn nhận mình là một quốc gia nguyên tử thứ 9 của thế giới.

Về chính trị Bắc Triều Tiên sẽ đòi hỏi bình thường hóa quan hệ Mỹ-Triều. Về kinh tế Triều Tiên sẽ đòi hỏi Mỹ bãi bó cấm vận. Về an ninh Bắc Triều Tiên sẽ đòi hỏi Mỹ hướng về một hiệp ước hoà bình.

Thiết tưởng tổng thống Trump sẽ khó mà từ chối những đòi hỏi trên khi mà Mỹ-Triều gặp nhau trong bàn hội nghị vào tháng năm sắp tới.

Từ khi chính phủ Moon Jae In đồng ý cho Bình Nhưỡng tham gia thế vận muà Đông tại Pyong Chang Nam Hàn thì thế giới phải coi đây là một luồng gió dân chủ đang thổi vào bán đảo Triều Tiên.

Kim Jong Un mặc dầu làm dữ nhưng thật ra đã muốn hạ nhiệt để tìm con đường sống hòa bình. Phải đối mặt với một tình thế khó khăn và nguy hiểm ,vị tổng thống trẻ tuổi này đang muốn trở lại lối sống bình thường.

Nếu ông Trump và các cố vấn của ông có đôi chút sáng suốt thì phải coi đây là một việc phải làm, một việc đã từng xảy ra trong lịch sử Hoa Kỳ vào tháng 6/2006 khi Ấn Độ trở thành cường quốc hạt nhân. Đây là một tiền lệ tốt đẹp cần noi theo vì thiên hạ chưa quên những hậu quả kinh hoàng gây ra bới những quả bom nguyên tử Hoa Kỳ thả xưống Hiroshima và Nakazaki trong Thế Chiến II.


Do you want to have your picture taken with Uncle Sam?
Join us at the HCMC Book Fair! I’ll be there tomorrow, will you?

Chiến lược của Donald Trump nhìn nhận khả năng nguyên tử của Bắc Triều Tiên sẽ đem lai lợi ích rất lớn cho chiến lược toàn cầu của Mỹ sau này.

Vào thời điểm ngày nay, chủ nghĩa cộng sản đã loãng di và yếu dần, không còn đe dọa được ai. Liên Xô, quê hương của cộng sản không còn nữa. Trung Quốc thì ai cũng biết là sở dĩ ngoi lên được vị trí ngày nay là nhờ kinh tế thị trường. Những tiên đoán về việc Trung Quốc thay thế Mỹ trong vài năm nữa chỉ là những lời nhảm nhí vô căn cứ.

Hoa Kỳ đang là mặt trời chói sáng, là hướng đi của nhân loại văn minh. Sẽ không có quốc gia nào thay thế được Hoa Kỳ một khi Hoa Kỳ đang là và tiếp tục là trung thâm thu hút tinh hoa của nhân loại.

Sau thượng đỉnh Mỹ-Triều, nếu chiến tranh nguyên tử hủy diệt không xãy ra thì lời hứa “lấy lại sự vĩ đại cho nước Mỹ” sẽ không phải là một lời hứa xuông như nhiều người suy đoán.
Uy tín của Hoa Kỳ sẽ lên cao và thiên hạ sẽ nhìn Donald Trump như một vĩ nhân đáng lưu danh thiên cổ. /.

(theo TQH)