Tình Thu Yếu Đuối

Tình Thu Yếu Đuối
Nhac Khê Kinh Kha
Tình thu dịu dàng

Cali, ngày … tháng …
Anh thương yêu,
Trời phủ hơi sương se lạnh, lưa thưa vài áng mây mỏng lang thang lơ lửng mình giữa kg trung, lượn lờ nhìn dịng người vội vã với cuộc sống. Ngọn giĩ hiu hiu dịu mát, chợt em nhận ra – mùa thu đã về rồi anh ạ…
Mùa thu mà cả anh và em cùng chờ đợi, những chiếc lá vàng chao liệng dịu dàng đáp mình trên đường phố, trên bệ cửa sổ… và trên vai em …, chiếc lá mỏng manh như người thiếu nữ giữa làn giĩ bấc. Em rất yêu mùa thu, thống yên ả trầm tĩnh sau những ngày nĩng bỏng gắt gao vất vả lao đao của mùa hạ. Mình đã đi qua một mùa hè của yêu thương sau những hờn mát, sau những hiểu lầm … để rồi anh và em, hai quả tim quyện vào cùng một nhịp, anh dìu bước em vào mùa thu, mùa của dịng nhạc, vần thơ lãng mạn và những cơn mưa dịu mát gội rửa cát bụi đường.
Cám ơn anh, anh yêu. Những tháng ngày vừa qua là chuỗi ngày hạnh phúc nhất trong đời của em. Em kg cịn ngần ngại cố chấp, bướng bỉnh đè nén, che giấu cảm xúc của mình. Em kg cịn lạnh lùng vơ cảm mà ngược lại em cảm thấy dễ chịu khi dịng nước mắt vừa ấm vừa mặn được tự do lăn dài trên má muh kg bị một áp lực tự ái nào ngăn cản. Em chẳng cịn ngại ngần, đơ lưỡi… em thật hạnh phúc khi cĩ thể cất lên 3 tiếng mà cả cuộc đời em đã nhiều lần lẩn né, trốn tránh – “Em yêu Anh”.
Anh biết em yêu màu trắng, màu của calla lilies tinh khiết, những đóa hồng trắng của tình yêu hai ta, kg kiêu hãnh như đóa hồng đỏ thắm, cũng chẳng đài các như nhánh phong lan mà bao người ngưỡng mộ – chỉ giản dị và thuần khiết. Anh chính là bến bờ bình yên mà người con gái ướng bướng ao ước được kề vai tựa đầu… hôm nay, ngày mai và suốt quãng đường còn lại của mình. Vì kg ai hiểu em như anh và cũng chẳng ai yêu anh như em …
Anh đã lặng lẽ ở bên em, âm thầm dõi bước chân em trong suốt nhiều ngày tháng mà em đã vô tình kg nhận ra … vì bận rộn của cuộc sống, vì sự bề bộn phiền toái của tình yêu và nỗi đau quá khứ mà em gồng mình trốn chạy. Anh vẫn âm thầm bên em. Anh khơi lại niềm tin ở trong em mà đã rất nhiều ngày nguội lạnh, ngỡ như tan biến vào sương khói. Anh đã giúp em nhận ra rằng, dù kiên cường mạnh mẽ đến mấy em vẫn có thể nương tựa vào một bờ vai để kg phải gồng mình mệt mỏi đi qua từng cơn sóng đời; em kg còn phải tự nhốt mình vào trong cái lao tù kiên cố lạnh lẽo kiêu hãnh của sự cơ độc nữa – can đảm chấp nhận tình yêu mà anh mang đến cho em. Một con đường mới, một khởi đầu mới – “A New Beginning” – như những cành iris anh gởi đến cho em. Em đã hiểu tình yêu của người khác được bắt đầu bằng ánh mắt, nụ cười – còn riêng với em, thì nó là dòng nước mắt, dòng nước mắt của hạnh phúc chỉ rơi cho riêng anh mà thôi. Anh đã từng nói với em, “điều anh cần là nhìn thấy em hạnh phúc, dù em có là của ai đi nữa, anh cũng sẽ vẫn âm thầm ở bên em…”
Anh ạ, người đó chính là anh, hạnh phúc của em là anh, bến bờ bình yên của em chính là anh. Trong những nỗi nhớ da diết, nụ cười vẫn tỏa dáng trên môi mỗi khi em nghĩ đến anh. Anh biết kg, “you are my last thought before I fall asleep, and you are my first thought when I awake…”
Yêu anh, em nhận biết được sự kỳ diệu của tình yêu mà kg một logic nào có thể giải thích được thoả đáng. Luôn nghĩ rằng nhánh cây tình yêu nếu kg được tưới nước, chăm sóc thì sẽ mau chóng tàn lụi. Nhưng tình yêu của anh dành cho em kg có hạn định, kg có rào cản, cũng chẳng có thời gian kỳ hạn, ngạc nhiên ư … vì em biết rõ chờ đợi một người là khoảnh khắc cô đơn nhất trên thế gian này nhưng anh vẫn bền vững yêu em trong sự kiên trì và can đảm như tảng đá hùng vĩ ngồi giữa đại dương xa thẳm đối diện với sóng lớn biển gào …
Anh thường đùa rằng, “anh đã tìm em mấy mươi năm, nhưng khi tìm gặp được em thì anh lại đi đường vòng, để xem đến khi nào em mới nhận ra anh là người bạn tình sẽ đi hết quãng đường còn lại đến cuối đời cùng với em…” – Với cái tính gàn bướng của em, vẫn thường hỏi mình, “cớ sao tình yêu của anh lại có thể đâm chồi nảy lộc nhanh chóng và kéo dài trong sự chờ đợi âm thầm lặng lẽ như vậy …?”
“Đợi tình em mong manh
thương em bờ tóc ngắn
từng mùa thu không em
từng ngày từng tiếc nuối
trong tim này thu chết em ơi!
Một mùa thu chưa say
một đời chưa quen hơi
tình nồng sao phôi phai
để tình thu yếu đuối.”
Chẳng có câu trả lời nào thích ứng cả, chắp tay làm dấu Thánh, “Tạ Ơn Chúa đã mang tình yêu thật sự đến để cảm hóa trái tim chai sạn, lỳ lợm, ngoan cố của con.” Tình yêu kg thể dùng logic để phân tích, cũng kg thể dùng trí khôn kiêu ngạo để luận giải, kg thể dùng biểu đồ phức tạp để đong đo, cân đếm – vì vốn dĩ nó rất đơn giản, một sự kết hợp giản dị, đơn thuần và tha thiết nhất – “anh là hơi thở của em, và em là nhịp đập của trái tim anh – tuy hai là một.”
Con đường phía trước còn dài, và em hiểu được anh đang gắng công từng bước xây dựng tương lai cho chúng mình. Em cám ơn anh, dù gian nan thế nào, em vẫn sẽ bên anh, cùng anh từng bước như anh đã từng ở bên em âm thầm trong suốt nhiều ngày tháng.
Nếu em có thể phát họa lên bức tranh tình yêu của hai ta, thì nó sẽ là một bức họa mùa thu yên ả, thanh bình với một vẻ đẹp của sự bình yên và thơ mộng nhất mà chẳng có mùa đông-xuân-hạ nào có thể sánh bằng. “Một mái ấm thật hạnh phúc đầy ắp tiếng cười của anh, của em, của chúng mình …” – Em tin tình yêu của mình sẽ đạt được điều anh mơ ước. Em yêu anh. “Mùa thu có lá vàng rơi, bao nhiêu chiếc lá, yêu người bấy nhiêu.”
Baby của anh
LanVy~

Tình Thu Yếu Đuối
Sáng tác: Khê Kinh Kha
Ý Lan

Trời vào thu em ơi
quanh đây đầy lá úa
tình buồn theo mưa rơi
lòng sầu đầy thương nhớ
trong sương mờ
anh đợi chờ.
Đợi tình em mong manh
thương em bờ tóc ngắn
từng mùa thu không em
từng ngày từng tiếc nuối
trong tim này
thu chết em ơi!
Một mùa thu chưa say
một đời chưa quen hơi
tình nồng sao phôi phai
để tình thu yếu đuối.
Từng mùa thu xa em
tim đau bao nỗi niềm
từng ngày ta yêu em
một đời đêm tối vây quanh.
Tình mùa thu không em
không em cười trong nắng
một mình anh bâng khuâng
nhặt từng giọt nắng ấm
anh ngỡ rằng
môi em nồng.
Từng mùa thu xa em
xa bao tình yêu mến
thèm bờ môi em ngoan
lòng này còn hoang vắng
ôm lá vàng
anh khóc tình em.

Khê Kinh Kha
(Michigan1970)

Tình yêu diệu kỳ

Lanney Trần Cảm Nhận

Lá thư mong manh #6

hpdanYêu Em Đến nghìn Năm
Ca khúc Khê Kinh Kha

Cali, ngày … tháng …

Tình yêu đã đến vào một ngày, một sức mạnh vô hình nào đó đã mở tung cánh cửa tâm hồn em khoá chặt từ lâu. Em nhỏ bé, lao đao và trốn chạy. Em sợ, em sợ những bước chân lạ lẫm làm lao xao một mặt hồ đang phẳng lặng; sợ vòng tay ấm áp một đời trói buộc trái tim em. Tình yêu ư, là cái gì rất bí ẩn trong cuộc đời. Anh biết kg, em đã cảm nhận được điều ấy từ khi em bắt gặp nỗi nhớ nhung da diết quằn quại đến trong lòng, nỗi buồn cũng đã đến vào những ngày chúng ta xa vắng nhau. Bằng bước chân cuồng nhiệt run rẩy, em tìm đến bên anh, mặc cho sương mù giăng lối đi và mặc cho mưa rơi làm cho chân em bước ngại ngần. Em đã đến. Anh đã cho em niềm hạnh phúc thật đầy và tình yêu em biết, em đang có trong tầm tay.

Con đường tình yêu của mình thật đẹp phải kg anh, hòa lẫn giữa những nhộn nhịp, rộn ràng, tất bật của cuộc sống là nhịp thở yêu đương nhẹ nhàng, bình dị, tự nhiên trong tình cờ. Anh đã đến bên em, trầm tĩnh, kiên nghị, uy nghi, kiên nhẫn cảm thông lắng nghe tiếng thổn thức của thất vọng; vỗ về xoa dịu những cơn đau buốt hành hạ thân xác. Để rồi cái vỏ bọc cứng cỏi, bướng bỉnh, chai sạn nhũn mình yếu đuối trước anh. Giọng nói ấm áp, ru em giấc ngủ bình yên với nụ cười hạnh phúc. Nụ hôn ân tình lên mái tóc, “anh chỉ muốn nhìn thấy em ngủ thật bình yên mỗi đêm.” Như một thói quen kg thể vắng trong đời, anh vẫn ru em dù cho mình có cách nhau nửa vòng trái đất với bao áp lực bận bịu của công việc, dù cho thời gian vẫn luôn đi ngược giữa hai phương trời. Trùng dương rộng lớn kg ngăn nổi tình anh để cho em có thể buông mình thả hồn thanh thản vào chốn thần tiên thơ mộng, nơi có những bụi hoa calla lilies trắng và cánh đồng lavender ngát hương – chỉ có anh và em. Cùng em chia sẻ những lo âu phiền muộn, vun đắp chăm bón ước mơ của ngày mai …

Cuồng nhiệt, đắm đuối với bao khát khao hoài vọng được dưỡng mình trong một dòng sông yên ả, hiền hòa, mát dịu và thanh khiết. Nhạc sĩ Khê Kinh Kha đã viết lên bài tình ca, có lần anh đã chia sẻ với em rằng, có lẽ là duyên, bài ca anh đã viết cho K & L … với câu “tôi có một tình yêu, nồng nàn cành Lan yếu…” Thật là ngọt ngào và lãng mạn như mối tình của hai ta … đúng kg anh?

Tình yêu anh dành cho em là ước mơ của nhiều thiếu nữ. Em Tạ Ơn Chúa cho tình thương và sự ưu ái Ngài dành cho em, cho hai ta, bao la hơn cả biển trời. Điều em có được hơn cả những lời nguyện xin.

Đêm nay trăng lại về giữa đêm thâu, bên kia bờ đại dương anh đang lạc loài và cô quạnh. Em nơi này cũng bơ vơ dõi mắt xót xa ngóng trông. Đêm đợi anh và đợi em – sau cơn mưa xuân nặng hạt, trọn kiếp người cập bến một trời vui, trọn cuộc đời ngón tay xen kẽ đi đến cuối chân trời. Trong tiềm thức sâu thẳm, em vẫn mong muốn tình yêu thiêng liêng trong thầm lặng. Còn gì kỳ diệu hơn bằng tình yêu của hai ta, và em muốn sống. Em muốn sống cho trọn vẹn, cho tận cùng những giây phút quý giá vô ngần ấy. Cám ơn Thượng Đế đã ban cho tình yêu, cám ơn định mệnh đã đẩy đưa cho chúng mình gặp gỡ giữa biển đời. Dù có muộn hay ngắn ngủi, nhưng vẫn ở lại tồn tại, mãi mãi chẳng tàn phai.
Ngủ ngon nhé anh yêu, gởi anh nụ hôn nồng nàn yêu thương.

Baby của Anh
Đêm mưa Xuân, Cali ’13

Tôi có một tình yêu
Rộn ràng như sóng vỗ
Miên man như gió chiều
Bềnh bồng như tóc xõa

Tôi có bờ môi thơm
Dịu mềm vầng trăng sáng
Bao nhiêu ngày mưa lạnh
Ngọt ngào từng nụ hôn

Tôi có bờ vai thon
Nghìn trùng vạt áo trắng
Em đi trong phố chiều
Ngàn cánh mây đi theo

Tôi có một con tim
Nồng cháy tình yêu em
Như yêu tình sông núi
Hương thơm tình lúa mới

Tôi có một con tim
Vừa mới biết yêu em
Yêu em tình nắng ấm
Yêu em tình sắc son
Yêu em đến…ngàn năm

Tôi có một đời tôi
Một đời mây phiêu lãng
Từ nay rất yên bình
Vì đời tôi có em

Tôi có một tình yêu
Nồng nàn cành Lan yếu
Hương thơm nghĩa vợ chồng
Ngàn năm mãi … mặn nồng
Ngàn năm mãi … yêu em…

Khê Kinh Kha

Khúc Tình Cho Em

Lanney Trần

DP1

Lời tiễn bước chân người – Lá thư mong manh 

Khúc Tình Cho Em – Nhạc Khê Kinh Kha

Cali, ngày … tháng …

Anh yêu,

Đêm lại trở về, lất phất mưa, hắt hiu, se lạnh những chiếc lá cuối đông, bịn rịn giây phút chia ly. Mưa rơi từng dòng, đọng nơi khoé mắt cay cay, khao khát một vòng tay ôm xiết chặt, tìm kiếm một bờ môi đắm đuối ngọt ngào. Em yêu mưa, những hàng mưa đan nhau hòa cùng nhịp tim thổn thức, nghẹn ngào. Mái tóc mây xõa dài, lắng đọng trong từng phím đàn điệu nhạc, giọng hát ai kia lênh đênh trong khoảng không gian xa vắng. Anh biết kg em yêu lắm, yêu những khoảnh khắc tình cờ, thiết tha. Trong màn mưa long lanh, bóng dáng anh kiên cường ngạo nghễ, cuồng nhiệt nhưng nồng nàn. Em chợt bắt gặp những hạt mưa nức nở, giọt nước mắt trinh trong rơi xuống trên phiến lá của đóa hoa xuân vừa chớm nở, tưởng như chẳng bao giờ khô cạn. Giọt nước mắt của tình yêu trong một lần tiễn chân người, ở một góc trời của riêng em – em đã có anh, em đã có những hạt mưa cuối đông, in khắc hình hài phút giây đáng yêu đong đầy trong niềm mong nỗi nhớ.

Anh yêu, tình yêu đã đến nhẹ nhàng nhưng đầy hương sắc của cả 4 mùa thu đông xuân hạ, ta nghiêng mình chờ đợi bóng thời gian. Đôi chim ríu rít trên cành đón nàng Xuân khoe dáng, rực rỡ nắng hanh vàng của mùa Hạ, lá thu lao đao buông mình để cuốn theo dòng nước trôi, tuyết phủ trắng mùa đông hàn lạnh giá. Dưới ánh đèn mờ ảo, em khẽ hỏi, “đến mùa nào để con thuyền cập bến đỗ bình yên, cho đôi uyên ương xây tổ – vỗ về tiếng côn trùng khóc nỉ non … ?”

Bên anh, em đã nghe được vọng bên tai điệp khúc quyến rũ của tình yêu, dịu dàng. Giữa màn đêm cô quạnh, anh dìu bước em đi, đi hoài kg biết mỏi. Em kg hiểu định mệnh đã cho mình gặp gỡ, kết se cho đôi tim quấn quít đượm nồng, rồi phải tiễn bước người đi xa. Thế gian thật có quá nhiều điều em chỉ có thể cảm nhận bằng xúc cảm mà kg thể giải bày. Lồng trong nỗi lo âu, cố dìm mình quên đi tất cả những muộn phiền đang trói buộc đọa đày thân phận người. Em nhắm mắt lắng nghe tiếng mưa, tí tách bên ngoài khung cửa, trên nhánh cây khô trụi lá suốt mùa đông, cơn mưa âm ỉ, dòng suối nước mắt – hạnh phúc hiện hữu chân thật của tình yêu chúng mình.

Đêm nay em nhớ thật nhiều những đêm dài cùng anh, hoà trong những khát khao và hoài vọng. Giữa cái khoảng cách dài đăng đẳng giữa hai phương trời, cuộc đời đã cho chúng mình hạnh ngộ giữa những nỗi buồn, niềm vui. Em đan kết niềm riêng gởi gió theo mây trời, anh góp nhặt u sầu trong sỏi đá – mình đã nhận ra và gởi thác vào nhau. Lọn tóc buồn thầm kín gởi cho người thủy chung lời vô tận, thời gian trong chuyến du hành tình yêu của đôi ta nào đâu có tuổi phải kg anh …?

Anh kể rằng, “cụm hoa lavender sáng ra chỉ nở mỗi một đôi, cũng như penguine kg thể sống thiếu đi một nửa của mình.” Tiếng hát, lời ru vẫn vương vấn bên tai. Trời Cali nắng ấm long lanh chờ đợi bước chân anh bình an trở về dắt tay em đi đến bên bờ suối trong xanh cùng những bụi calla lilies trắng chen lẫn những cụm lavender – tử yên bạch huệ, một đời tay trong tay suốt con đường, đến bên bến đỗ bình yên. Đêm gần tàn, bài tình ca cùng theo hai ta vào bến mơ tương phùng …

1ao dai trang

Ôi xa cách này chắc làm em hờn

Ôi xa cách này héo mòn tuổi xuân

Em ơi tình mình vần mãi bền lâu

Xin em nuốt lệ chờ ngày bên nhau.

Bây giờ là tháng mấy hỡi em yêu ?
Mùa thu mây có diu hiu ?
Mùa hạ mưa có giăng nhiều
Và em, tóc có rối buồn vì qua’ cô liêu ?

Bây giờ thương nhớ có đầy trong tim ?
Sao phố tình nhân không bước em
Sao đêm thanh vắng em ngồi khóc
Có phải em buồn vì nhớ thương anh ?

Em ơi ! Dù tình cách trở
Yêu nhau tình như hoa nở
Trăm năm nguyện mãi đợi chờ
Em ơi tình mình gắn bó
Như mây ngàn đời vẫn bay
Như trăng ngàn đời vẫn soi

Bây giờ tình đã nồng chưa em ơi !
Lớp học chiều nay sao vắng tiếng cười
Sao tóc em rối ?
Sao môi em nhạt ?
Có phải em buồn vì em thương nhớ tôi ?

Ôi xa cách này chắc làm em hờn
Ôi xa cách này héo mòn tuổi xuân
Em ơi em ơi tình mình vần mãi bền lâu
Xin em nuốt lệ chờ ngày bên nhau.

Khe Kinh Kha

Tình Thu Yếu Đuối

Lanney Trần Cảm Nhận

chieuTình Thu Yếu Đuối

Nhac Khê Kinh Kha

Tình thu dịu dàng

Cali, ngày … tháng …

Anh thương yêu,

Trời phủ hơi sương se lạnh, lưa thưa vài áng mây mỏng lang thang lơ lửng mình giữa kg trung, lượn lờ nhìn dịng người vội vã với cuộc sống.  Ngọn giĩ hiu hiu dịu mát, chợt em nhận ra – mùa thu đã về rồi anh ạ…

Mùa thu mà cả anh và em cùng chờ đợi, những chiếc lá vàng chao liệng dịu dàng đáp mình trên đường phố, trên bệ cửa sổ… và trên vai em …, chiếc lá mỏng manh như người thiếu nữ giữa làn giĩ bấc. Em rất yêu mùa thu, thống yên ả trầm tĩnh sau những ngày nĩng bỏng gắt gao vất vả lao đao của mùa hạ.  Mình đã đi qua một mùa hè của yêu thương sau những hờn mát, sau những hiểu lầm … để rồi anh và em, hai quả tim quyện vào cùng một nhịp, anh dìu bước em vào mùa thu, mùa của dịng nhạc, vần thơ lãng mạn và những cơn mưa dịu mát gội rửa cát bụi đường.

Cám ơn anh, anh yêu.  Những tháng ngày vừa qua là chuỗi ngày hạnh phúc nhất trong đời của em.  Em kg cịn ngần ngại cố chấp, bướng bỉnh đè nén, che giấu cảm xúc của mình.  Em kg cịn lạnh lùng vơ cảm mà ngược lại em cảm thấy dễ chịu khi dịng nước mắt vừa ấm vừa mặn được tự do lăn dài trên má muh kg bị một áp lực tự ái nào ngăn cản.  Em chẳng cịn ngại ngần, đơ lưỡi… em thật hạnh phúc khi cĩ thể cất lên 3 tiếng mà cả cuộc đời em đã nhiều lần lẩn né, trốn tránh – “Em yêu Anh”.

Anh biết em yêu màu trắng, màu của calla lilies tinh khiết, những đóa hồng trắng của tình yêu hai ta, kg kiêu hãnh như đóa hồng đỏ thắm, cũng chẳng đài các như nhánh phong lan mà bao người ngưỡng mộ – chỉ giản dị và thuần khiết.  Anh chính là bến bờ bình yên mà người con gái ướng bướng ao ước được kề vai tựa đầu… hôm nay, ngày mai và suốt quãng đường còn lại của mình.  Vì kg ai hiểu em như anh và cũng chẳng ai yêu anh như em …

Anh đã lặng lẽ ở bên em, âm thầm dõi bước chân em trong suốt nhiều ngày tháng mà em đã vô tình kg nhận ra … vì bận rộn của cuộc sống, vì sự bề bộn phiền toái của tình yêu và nỗi đau quá khứ mà em gồng mình trốn chạy.  Anh vẫn âm thầm bên em.  Anh khơi lại niềm tin ở trong em mà đã rất nhiều ngày nguội lạnh, ngỡ như tan biến vào sương khói. Anh đã giúp em nhận ra rằng, dù kiên cường mạnh mẽ đến mấy em vẫn có thể nương tựa vào một bờ vai để kg phải gồng mình mệt mỏi đi qua từng cơn sóng đời; em kg còn phải tự nhốt mình vào trong cái lao tù kiên cố lạnh lẽo kiêu hãnh của sự cơ độc nữa – can đảm chấp nhận tình yêu mà anh mang đến cho em.  Một con đường mới, một khởi đầu mới – “A New Beginning” – như những cành iris anh gởi đến cho em.  Em đã hiểu tình yêu của người khác được bắt đầu bằng ánh mắt, nụ cười – còn riêng với em, thì nó là dòng nước mắt, dòng  nước mắt của hạnh phúc chỉ rơi cho riêng anh mà thôi. Anh đã từng nói với em, “điều anh cần là nhìn thấy em hạnh phúc, dù em có là của ai đi nữa, anh cũng sẽ vẫn âm thầm ở bên em…”

Anh ạ, người đó chính là anh, hạnh phúc của em là anh, bến bờ bình yên của em chính là anh.  Trong những nỗi nhớ da diết, nụ cười vẫn tỏa dáng trên môi mỗi khi em nghĩ đến anh.  Anh biết kg, “you are my last thought before I fall asleep, and you are my first thought when I awake…”

Yêu anh, em nhận biết được sự kỳ diệu của tình yêu mà kg một logic nào có thể giải thích được thoả đáng. Luôn nghĩ rằng nhánh cây tình yêu nếu kg được tưới nước, chăm sóc thì sẽ mau chóng tàn lụi. Nhưng tình yêu của anh dành cho em kg có hạn định, kg có rào cản, cũng chẳng có thời gian kỳ hạn, ngạc nhiên ư … vì em biết rõ chờ đợi một người là khoảnh khắc cô đơn nhất trên thế gian này nhưng anh vẫn bền vững yêu em trong sự kiên trì và can đảm như tảng đá hùng vĩ ngồi giữa đại dương xa thẳm đối diện với sóng lớn biển gào …

Anh thường đùa rằng, “anh đã tìm em mấy mươi năm, nhưng khi tìm gặp được em thì anh lại đi đường vòng, để xem đến khi nào em mới nhận ra anh là người bạn tình sẽ đi hết quãng đường còn lại đến cuối đời cùng với em…” – Với cái tính gàn bướng của em, vẫn thường hỏi mình, “cớ sao tình yêu của anh lại có thể đâm chồi nảy lộc nhanh chóng và kéo dài trong sự chờ đợi âm thầm lặng lẽ như vậy …?”

“Đợi tình em mong manh
thương em bờ tóc ngắn
từng mùa thu không em
từng ngày từng tiếc nuối
trong tim này thu chết em ơi!

Một mùa thu chưa say
một đời chưa quen hơi
tình nồng sao phôi phai
để tình thu yếu đuối.”

Chẳng có câu trả lời nào thích ứng cả, chắp tay làm dấu Thánh, “Tạ Ơn Chúa đã mang tình yêu thật sự đến để cảm hóa trái tim chai sạn, lỳ lợm, ngoan cố của con.”  Tình yêu kg thể dùng logic để phân tích, cũng kg thể dùng trí khôn kiêu ngạo để luận giải, kg thể dùng biểu đồ phức tạp để đong đo, cân đếm – vì vốn dĩ nó rất đơn giản, một sự kết hợp giản dị, đơn thuần và tha thiết nhất – “anh là hơi thở của em, và em là nhịp đập của trái tim anh – tuy hai là một.”

Con đường phía trước còn dài, và em hiểu được anh đang gắng công từng bước xây dựng tương lai cho chúng mình.  Em cám ơn anh, dù gian nan thế nào, em vẫn sẽ bên anh, cùng anh từng bước như anh đã từng ở bên em âm thầm trong suốt nhiều ngày tháng.

Nếu em có thể phát họa lên bức tranh tình yêu của hai ta, thì  nó sẽ là một bức họa mùa thu yên ả, thanh bình với một vẻ đẹp của sự bình yên và thơ mộng nhất mà chẳng có mùa đông-xuân-hạ nào có thể sánh bằng. “Một mái ấm thật hạnh phúc đầy ắp tiếng cười của anh, của em, của chúng mình …” – Em tin tình yêu của mình sẽ đạt được điều anh mơ ước.  Em yêu anh. “Mùa thu có lá vàng rơi, bao nhiêu chiếc lá, yêu người bấy nhiêu.”

Baby của anh

LanVy~

Tình Thu Yếu Đuối
Sáng tác: Khê Kinh Kha
Ý Lan Trinh Bay

Trời vào thu em ơi
quanh đây đầy lá úa
tình buồn theo mưa rơi
lòng sầu đầy thương nhớ
trong sương mờ
anh đợi chờ.

Đợi tình em mong manh
thương em bờ tóc ngắn
từng mùa thu không em
từng ngày từng tiếc nuối
trong tim này
thu chết em ơi!

Một mùa thu chưa say
một đời chưa quen hơi
tình nồng sao phôi phai
để tình thu yếu đuối.

Từng mùa thu xa em
tim đau bao nỗi niềm
từng ngày ta yêu em
một đời đêm tối vây quanh.

Tình mùa thu không em
không em cười trong nắng
một mình anh bâng khuâng
nhặt từng giọt nắng ấm
anh ngỡ rằng
môi em nồng.

Từng mùa thu xa em
xa bao tình yêu mến
thèm bờ môi em ngoan
lòng này còn hoang vắng
ôm lá vàng
anh khóc tình em.

Khê Kinh Kha

(Michigan1970)

*** Nợ nhau kiếp nào ….

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Lanney Trần

Cali, ngày … tháng …

Những dòng chữ viết dang dở xen kẽ lẫn nhau giữa lúc tỉnh giấc với nước mắt và khi ngất đi chẳng biết bao lâu. Một tí gì đó để lại cho những người bạn của tôi có thể hiểu thêm về người con gái thầm kín năm xưa. Bố tôi nói đây là chặng đường Thập Giá mà Chúa muốn tôi phải vượt qua …, tôi chỉ ước ao đến những bụi calla lilies trắng ở cuối con đường …

Tôi kg biết mình đã ngủ bao lâu, chỉ nghe tiếng mẹ gõ cửa phòng, “Vy ơi, có bạn con đến thăm con nè…”. Một dòng sóng điện từ đâu chạy khắp người tôi, tôi mừng rỡ hớn hở, vui sướng gồng mình ngồi dậy, “anh đã đến thật sao…” Nụ cười của niềm hạnh phúc hiện sẵn trên môi chờ đợi cánh cửa phòng hé mở, tiếng của mẹ lại vang lên, “nó ngủ trong phòng đó, con cứ vào đi.” Cánh cửa phòng hé mở, niềm vui trong thoáng chốc đã vụt tắt, kg phải là người tôi đang mong mỏi chờ đợi…
Tiếp tục đọc

Tùy Bút Lanney Trần ** Đứa Con Sau Chiến Tranh

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Những mùa xuân của Mẹ (1) Đứa con sau chiến tranh. Lanney Trần 30 tháng tư – Đứa con sau chiến tranh Ngày cưới của mẹ… 30 tháng 4 năm 1975… Sài Gòn thất thủ, xác chết chất chồng, những … Tiếp tục đọc