L Ụ C B Á T S Ớ M

Hoàng Xuân Sơn

uminh11- su vang

Đ ê m X u â n

Bàu xanh
quày nước theo đêm
muối sương ăn lạnh
ngoài thềm xuân du
áo ai
nhín một chút mù
cho hơi ẩm thúy
gợn ngu ngơ
tình
phơi buồn
nghe tạng phiêu linh
con mắt khép mở
nheo
hình bóng tan
nghe nhau một dặm hoang đàng
người yêu cứ rủ
chân hàng phục theo
biết đâu nắng
vẫn trên đèo
còn mây hôn thuỵ
về treo vực hồng
nhạc thiều. búi. cỏ rưng rưng
ngàn năm tơ mệnh
neo thừng bến không

N g ồ i T ư ở n g

Hò lơ
trên những máng chồng
khoan đi
rồi nhặt
câu bồng ngũ âm
mùa về một vệt lâm thâm
không mưa
mà cũng vang ầm ghế xuân
buộc quanh giải áo thất thất thần
người ngồi tưởng một trần thân bụi bờ
khi nào
hạt giống nên thơ
níu hồn không chữ
lặng
tờ
giấy yên
có khi chép nốt ưu phiền
và rồi thanh tịnh gỡ miền an du

h o à n g x u â n s ơ n
29 mars 20

B À I Ð Ắ M S A Y

Hoàng xuân sơn

bien-sang-som
Bình minh đã hẹn lên cùng nắng
sơn ca ngày rạng ánh dương đầy
trong nắng trong gió tình len kẽ
những ngón tay mềm đan ngón tay

Em ơi! vấn tóc cho ngày mới
thắt búi mây hồng ngấn cổ cao
hãy đẹp như xuân thì con gái
không phấn son mà ửng má đào

Hãy duyên ngầm nước da ăn nắng
chiếc răng khôn mọc lệch ơ hờ
đừng gấp vội nếp nề ngay ngắn
thả cho đời trật tự nên thơ

Giữ thế nhé bờ vai non yếu
như dịu dàng tiếng thoảng bên tai
đừng nặng nhẹ vì đời không thể
gánh đìu êm suốt cả bi hài

Gìn chiếc gương soi qua mùa rét
vẽ mớm xuân dung một gợn mày
không chờ liễu thắm tô xanh nét
vẫn khoé mắt cười lúc đắm say

HOÀNG XUÂN SƠN
0ct . 2006

C  Ầ  N    T  H  I Ế T

hoàng xuân sơn

bienvang

Không ai là hoang đảo*
chúng ta cần có nhau
trong mùa âm khổ nạn
chúng ta cần có nhau

Cho bây giờ ly cách
ta rất cần có nhau
giữa hoạn nạn đất trời
trên dốc đời hiểm trở

Hãy gửi gấm cho nhau
linh hồn đầy nhân loại
hãy hướng vọng về nhau
với trùng trùng nhân ái

Ta cho nhau chính mình
tình cho ta rộng mở
cánh tay.  và trái tim
lúc này, từng cộng khổ

CHÚNG TA LÀ THẾ GIỚI**
CHÚNG TA CẦN CÓ NHAU

hoàng xuân sơn
18 tháng 3 năm 2020,
lúc 12 giờ 30 trưa

*No Man Is An Island, thi ca – John Donne
** We Are The World, ca khúc tương tế viết bởi Micheal Jackson và Lionel Richie – 1985

Thơ Hoàng Xuân Sơn

T H Á N G  G I Ê N G,  2 & 3.   N H Ữ N G  B À I  T H Ơ  C Á N H  C Ụ T

VHNT-Hoang-Xuan-Son

X e n,  P h á p  H o a n

Vẽ tự khi nào không biết nữa
hai bàn tay mọc xuống cầm dương
âm đi chúi nhủi buồn đi trốn
một nốt vi lô lạc giữa đường

 
B à n   C h â n

Bước đi của tĩnh
sao thân còn động
ngồi yên ngồi yên
hồn vừa đổ bóng

Đ ố n

Người thức giấc một trần đêm
ngủ nằm lây lan cơn vạ
ánh trăng vực sóng bên thềm
đại thừa lung linh tiểu ngã

N g h e  M ì n h

Để tay lên bụng
như trẻ thơ nằm
thở hơi nhè nhẹ
ngủ giấc đằm đằm

T h ấ y

Lưng còng tuổi gió
đời khoan nhặt sương
mắt cườm tra hột
nhìn sao tỏ tường

K h u y ê n  T r ò n

Bơi đi vô minh
chừng như dã tướng
ngôi đời chùng chình
nuốt vào bụng ngược

T â m

Muốn biết đời là gì
chỉ cần đưa tay nắm
đầu gốc ngọn từ bi
là gì, đời sẽ biết

D ự a

Đứng tựa vào sắc không gẫy gập
chợt mình thao thiết một bờ ngang
dấu phẩy, không gian chiều.  xuống chậm
ô hay bụi náo đã tan hàng

M ộ c  L a n

Mộc còn là nguyên trạng
lan là mềm như lan
không là mầm lộ sử
thi lan trả hiện thần

H o a  P h o n g
 

Em cầm một nhánh bông
gió thổi rớt xuống sông
ơ kìa đi chỗ khác
mấy con cá lòng tong

T h ư  M ụ c

Chăm chú sẽ nhìn được
một bài thơ dàn ngang
những con chữ nằm dọc
cơ duyên của thợ hàn

T h í n h  l ạ c

Tháng lịch rơi ào ào
mình nghe mình lích kích
ngày đuổi ngày lao xao
biết chừng mô hết dịch

K ý  Ứ c

Cái sân chơi ngày cũ
bới tung gạch trong đầu
cánh buồm hoang xập xệ
còn phấp phới tình nâu

B u ồ n
                [ theo Giang ]

Buồn lướt đi một khoang
lá thuyền.  hay đơn mộc
triều nghiêng chiêu ánh giang
vẫn trăm năm buồn ngất

B ụ i
                  [ và Lê ]

Người về như sao sa
mạch đất hồn lóng lánh
qua sông một chuyến phà
sương nằm trong quyển lạnh

h  o  à  n  g   x  u  â  n   s  ơ  n
2020

Tiếng hú ngoài bìa rừng

hoàng xuân sơn

MAT TROI SHINNING THRU

Không tim không óc
nút kín tai
tiền ngậm miệng
chúng đang bận ăn
không nghe đâu
đừng kiến nghị
[chả bổ béo djì]
khẩn.  với trương
ối dào
đạo
chi chi đạt
không có quỡn
đồng với chả đồng
tâm đâu ra
thơ thẩn toi công

hãy phát cho chúng
cái bàn chông gãi đít
và đuổi thẳng vô rừng

hoàng xuân sơn
5 tháng hai năm 2020

L    Ạ   N   H

hoàng xuân sơn

snow

Rờ đâu cũng thấy lạnh
thực phẩm
chăn
mền
câu thơ biếm vào số lẻ
nước. nước lạnh ré
nơi góc tối
hằng hà đóng băng
không còn ai trượt tuyết giờ này
tuyết. và máu
những ngón tay
đông
cứng
ly rượu đỏ
lấm lét màu cờ

24 tháng mười hai 2019

Thơ hoàng xuân sơn

strawberry

mùi

a ha ha lụa lềnh
khởi nguyên bằng thứ tự
dán mũi xuống chăn mền
đời vân vi nồng ấm
con chuột chù qua sông
liễu đung đưa bàn hạ
khói dộc dộc đen tuyền
phởn phơ trên đầu sóng
tô hô nước rỉ nguồn
chân dung nhà máy lọc
vẽ than chì xuyên không
bàn chân đi khập khiễng
qua xóm dợm cỏ hồng
nghi trang nằm búi tóc
buổi chiều môi thậm thượt
ngón tay nhón mũi về
cái cười rung khêu khỏa
tùm hụp một con đê
nắng lăn ra nằm vạ
hương nhưng nhức hội tề
10 juin 2019

dâu. và màu tóc khác

những rễ cây ngoằn ngoèo trên đất
bám lấy một thỏi son hồng
đôi môi đánh rớt từ thế kỷ trước
màu tóc hung
biến đổi khí hậu xanh đỏ tím vàng
quyển trời nặng thêm sắc xám
không phải tư duy người
chất thải của một bãi thần quyền formosa nào đó
huyền hồ mửa kim loại xuống biển
lũ người hung tợn chẻ đôi con cầu gai
nhét quả dâu đỏ vào giữa
và bảo mùa này rong tảo trúng thực
tôi không tin lời em nói
khi chiếc bluejean cấu nhiều lỗ thủng
bệnh phô trương bần cùng
và những hình xăm biết đi
quả dâu và màu tóc
lần hồi trộn lẫn
dưới đáy cặn hồ bơi

24 juillet 2019

G I Â Y    P H Ú T

Hoàng Xuân Sơn

hong kong
Em bình thản đưa tay cho chúng trói
Khác gì đâu bọn khuyển ưng
Nơi nào cũng thế
Cũng đầu lâu ngạ quỷ
Mặt nạ đen
Vòi rồng xối máu
Đêm nay chúng có thể trói em
Bẻ quặt tay em
Chúng có thể hành hung các bạn em
Bằng hơi cay gậy gộc
Chúng có thể cào nát hiện trường
Nhưng không thể nào dập tắt được ngọn lửa đấu tranh
Không thể nào chúng trói hết
Tự hào tuổi trẻ
Và niềm khát bỏng tự do
Hoàng Xuân Sơn
Tối 17 tháng mười một, 2019

hoàng xuân sơn

chieu

đi tìm

những cái chóa đèn giống như chum đựng rượu
cánh đồng ngửa cổ
anh đi lên núi tìm mây bay
mưa về trảng thấp
thung lũng cong theo đường cong chiếc phễu chiết hồn
chắt lọc cơn mơ
bây giờ chẳng biết nơi nao gom lùa cái bóng
về một xó tường an vị thu phương

đường vòng xe cộ phản chiếu luân hồi
khi xưa mình đi tìm bộ lạc
bây giờ lạc lối tìm nhau
gia đình níu kéo khẩn cấp sợi dây chằng thân ái
còn một miếng nhau bỏ sót
từ tháng cắt da

con dấu

tôi léng phéng với giấc mơ
không hề có được một hậu cảnh đì đùng
đành làm tờ báo cũ
lăn lóc ở một góc xó nhà cầu
lâu lâu có người giở đọc
chữ nghĩa làm một cuộc thanh trừng
khi những chất thải ăn nằm khí hậu
đẩy lùi cơn chướng khí
mùa rậm rịt kinh niên

nội dung phiên bản chào mừng 300 năm trước
người thi sĩ gục đầu lên cảo thơm
ánh đèn lũ lượt rọi soi bệ trán thờ
phá tan cơn buồn ngủ
em nằm trong bó nôi
bên ngoài tập đoàn phô trương thơ lại
bộ cánh.  bút lông
và những con dấu cồm cộm nổi
hãy cho tôi chiếu khán
bỏ đi thật xa
miền nước lợ

 hoàng xuân sơn
Lễ Mẹ 12 tháng 5/ 2019

My Way – Đường Ta Mãi Đi

Hoàng Xuân Sơn

CHO NHỮNG MẤT MÁT TRONG ĐỜI

Đường ta đã qua. Đường nào sẽ tới. Đường ta mãi đi.
Hôm nằm mơ thấy bầu trời sao lung linh. Rồi sụp đổ. Cảm nghiệm cuộc đời mong manh quá. Bằng hữu ghé lại bên đời. Rồi xa khuất. Ai biết được ngày mai? Que sera sera!
Nhạc điệu trầm trầm nhưng thôi thúc của ca khúc My Way làm mình nghĩ đến những khoảng cách chia lìa trong đời sống . Và tin xấu cứ dồn dập như những đợt sóng ngầm. Ngày vui rồi cũng qua đi. Đời mình rồi cũng qua đi . . . .

And now – the end is near – and so I face the final curtain
My friend – I’ll say it clear – I’ll state my case – of which I’m certain
I lived – a life that’s full – I traveled each – and every highway
And more – much more than this – I did it my way

Regrets – I’ve had a few – but then again – too few to mention
I did – what I had to do – and saw it through – without exemption
I planned – each charted course – each careful step – along the by way
And more – much more than this – I did it may way

** Yes! there were times – I’m sure you knew
When I bit off – much more than I could chew
But through it all – when there was doubt
I ate it up – and I spit it out
I faced it all – and I stood tall – and did it my way

(Nhạc: Frank Sinatra – Lời: Paul Anka)

*

Đâu là phiên bản cuối cùng của những cuộc rong chơi?

Xin cùng lắng nghe một chuyển đoạn lời Việt (HXS soạn và hát minh họa), như một lời kinh cầu. Cho tất cả chúng ta. Đang còn hay đã mất!
Bạn hãy cùng tôi hát lên nơi cuộc lữ vô cùng

ĐƯỜNG TA MÃI ĐI
My Way!

Chiều rơi. Chiều đang dần rơi. Về đâu ngày mai? những áng mây xa vời
Người đi. Người đi thật xa. Còn ai gần ta? Đã hết rồi thiết tha
Lòng đau, tình yêu dài lâu. Biết về bến nao? Chơi vơi ngàn cánh sao
Có nhau, từng phút giây qua. Tình nồng thơm ngát hoa
Bạn hỡi! Ngày vui giờ đây. Rời xa tầm tay. Bóng tối đan âm thầm
Nhìn qua – màn đêm lạnh căm – còn nghe vọng âm – tiếng nói cười thiết tha
Ngày xưa! Ngày xưa thật xưa. Lúc còn có nhau – không ai ngờ bể dâu
Sóng xô – một kiếp phong ba – ngàn đời ta mất nhau!

**Thời gian trôi nhanh – luyến lưu ngày xanh
Rồi khi xuôi tay – nỗi vui cũng như niềm đau
Nhìn lại quanh ta – trần thế còn ai?
Còn nghe tiếng khóc – lúc mới ra đời
Đường còn rong chơi – sẽ chẳng bao lâu
Là đường ta mãi đi

I DID IT, MY WAY . . .

tommy & laura. lời tạ tình

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

tommy & laura. lời tạ tình / tell laura i love her
Jeff Barry & Ben Raleigh
♦ Chuyển ngữ: Hoàng Xuân Sơn ♦ 20.09.2019

Bìa đĩa nhạc Tell Laura I Love Her
của Ray Peterson
(Hình: Amazon.com)

Lời Người Dịch: Khó có ai có thể chối cãi bản chuyển ngữ lời Việt “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu” của Nam Lộc từ ca khúc “Tell Laura I Love Her” (TLILH) của Jeff Barry và Ben Raleigh là một tuyệt tác để đời, ghi đậm dấu ấn của một thời học đường thơ mộng qua thời kỳ nhạc trẻ Việt Nam.  Phiên bản này cũng có sức lôi cuốn mãnh liệt trong hành trạng trình tấu âm nhạc.  Tác giả Nam Lộc chỉ mượn cái thần thái âm nhạc của nguyên bản TLILH để khoác vào một cái áo khác, nhẹ nhàng , mềm mại, da diết như một bài thơ của tuổi học trò tươi thắm, trong khi lời Anh ngữ bản gốc chỉ là một câu chuyện kể bình thường, nhiều kịch tính.

Vậy mà, ngoài sự hấp dẫn của phiên bản “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu,” người viết phóng chuyển tài tử này muốn làm một chuyện trái khoáy, lần theo lối mòn thử dọ dẫm dịch (thoát) ý từ nguyên bản tiếng Anh để làm một phiên bản lời Việt có thể ngân nga hát lên (chủ quan) theo giai điệu và gần với ca từ nguyên bản đôi chút.  Xin được tường trình dưới đây, và xin được góp ý từ thân hữu.

— Hoàng Xuân Sơn
(viết tạm xong lúc 11giờ 49
buổi tối ngày 9 tháng 3 năm 2019
Laval, Quebec – Canada) Tiếp tục đọc

hù cái, thơ

hoàng xuân sơn

caysung4

ẩm

chén rượu bọng. nhướng thị
ngờ
bơi người có hạn
càn khôn biển
nguyệt hồng sa môn
đúng điếng

ngụ

mưa trên hoa
súng dặm bèo
thanh cư
vốn ở tỳ kheo
chuông lá vàng
ngân
trụi

phân

núi. là núi?
không phải núi
tơ thiều
mảnh dụi ngân quang
ghềnh đâu
ghềnh
khúc nhặt

ảo ảnh

bước qua cầu trăng
lơ phơ
mọc
xa mấy nhành dương
mù độ đường
hồn ai đốm
hoàng xuân sơn
tháng mười năm 17

Đi/Quay

Hoàng Xuân Sơn

tranh vcl1

Đ I

Tặng Cao Quảng Văn
Lánh mình
Trong mỗi chuyến đi
Thấy tôi? Không thấy!
Thấy gì không em
Thấy tân toan một bực thềm
Bò lên thiên đỉnh
Xuống dìm mộ hoa
Thấy hôm xưa
Bóng nguyệt tà
Tôi và em. Giữa phồn hoa động đình
Thấy trăm năm
Một ảnh hình
Huyền lai cổ lục lồng khinh khoái
Đời
25.8.19

Quay

Dốc. Và đá tảng thụ hình
Lốc cốc cây cảnh bước
Rình rập. Tôi
Leo lên đánh phệt gió ngồi
Trời đất mọc giữa thành lồi
Cung quăng
Sống lâu mới biết được rằng
Bánh
Trái
Vô lự quay
Mòng mòng em
Hoàng Xuân Sơn
Denver 27.8.19

H Ồ N Đ Ấ T C Ũ


Hoàng Xuân Sơn bạt

aodaiquehuong

Tôi là một kẻ làm thơ vần điệu. Mấy năm gần đây cũng không khỏi nao lòng, thao thức cùng vận hội đổi mới của nền thơ Việt hiện đại.

Đổi mới? À, cũng nên lắm chứ! Cần mang lại một luồng sinh khí mới cho sáng tác. Chẳng lẽ cứ trì trệ, bế tắc mãi hoài trong vần điệu du dương. Chẳng lẽ cứ gậm nhấm rủrỉrùrì thức ăn cũ như một loài nhai lại? Đã có nhiều tranh cãi chưa đi đến đâu giữa sự tương phản hai luồng thơ cũ mới.

Vậy mà tôi đã lăm le, lai rai hưởng ứng bận trang phục mùa màng cho thơ. Muốn phá vỡ hình thức cũ mang lại tự do diễn tả nội dung tình ý mới ư? Ừ, thì thơ bí hiểm có. Tượng trưng có. Ẩn dụ có. Và ngay cả tân hình thức, cũng vung tay phóng bút ra gì . Vậy mà rốt cuộc chẳng ra làm sao. Rồi, tình cũ không rủ cũng về. Cứ mỗi khi chiều xuống, cảm cái buồn bã cô đơn của đất trời, của mình, tôi mần thơ điệu đàng phùng xòe trở lại. Nghiệm cho cùng cũ mới chi rồi cũng rứa. Đông tây đời biết lặn về mô? Miễn là còn nuôi hi vọng sáng tác. Phải vậy không bạn ?

Trở về vần điệu du dương
là đi hết một con đường thăng ca
tự mình lĩnh xướng
ê
a
một khúc giao hưởng
cũng là cách tân

. . . (HXS)

Tôi cũng hết sức đồng ý với nhiều bạn văn: một bài thơ đọc được hoặc một bài thơ hay có thể hiện diện trong bất cứ dạng thức sáng tác nào. Tình ý diễn đạt là tình ý thật, không màu mè giả dối. Không cường điệu. Và chung nhất: thơ phải có hồn.

Một người làm thơ lúc nào cũng giữ được hồn thơ mình. Cho dù lâu năm mới cầm bút trở lại. Tôi muốn nói tới người làm thơ mang bút hiệu Khê Kinh Kha ( KKK viết tăt, bạn đừng có nghĩ tới cái nghĩa ghê gớm khác của từ này )

KKK làm thơ sớm. Thơ anh xuất hiện vào những năm đầu của thập niên 60 ở bách Khoa, Văn Học… dưới bút hiệu Lê Thị Minh Đức hoặc ký tên thật Nguyễn Xuân Hùng. Nhưng thật tình mà nói, những sáng tác mang tên Khê Kinh Kha đăng ở tờ Văn mới gây được sự chú ý đáng kể từ khi anh xa nhà du học vào năm 1967. Đấy là những lời vọng cố hương tha thiết ăm ắp nỗi lòng của kẻ xa xứ.

Đã lâu rồi hồn mình quên xao động
như cánh diều không còn gió thoảng bay
như lá vàng im lìm trong mưa lạnh
chết âm thầm trên thảm cỏ xác xơ
như mùa đông về đây không hẹn trước
tuyết vô tình phủ kín lòng quạnh hiu
. . . . .


đã lâu rồi anh như mây lạc hướng
đi giữa đêm sâu không ánh trăng vàng
không thấy được hiện tại trên đôi tay
cũng không biết về đâu một ngày mai . . . 

( Đã Lâu Rồi – KKK )

KKK là kẻ mang nặng hồn quê tình nhà trong huyết thống. Chuỗi ngày tha hương hầu hết là những buổi cơm anh cố ăn để sống – mà trong lòng nước mắt cứ như canh.

Không hiểu tại sao bút hiệu của anh lại mang tên một tráng sĩ thời chiến quốc ôm mộng vượt sông dài diệt hôn quân bạo chúa. Có lẽ nào gã thư sinh tay yếu chân mềm ấy? Có lẽ ở muôn trùng cách biệt, anh chỉ muốn làm một tiểu Kinh Kha băng qua dòng suối nhỏ tìm lại dấu quê đã mờ nhạt dần trong tâm thức phường lưu xứ ?

Một trong những bài thơ của KKK mang dấu ấn sâu đậm về nơi chốn sinh thành là Anh Sẽ Về. Nguyễn Hữu Nghĩa đã phổ nhạc khá thành công bài thơ này. Ý nhạc bắt kịp lời thơ tạo được nét hài hòa cảm xúc. Đám du ca bọn tôi vẫn thường nghêu ngao chia bè hợp xướng:

Anh sẽ về em ơi anh sẽ về
về nơi ngôi nhà vách đất với hàng hoa thơm
nơi con đê già nơi cây cầu tre
nơi con đường đất dấu chân trâu bò
 . . . .

Một giọng nam lĩnh xướng điệp khúc :

đưa em vào gió
khẽ trao cành hoa
ra sau vườn nhỏ
trồng lại cho em dây hoàng lan
hương đậm thêm

và tất cả cùng vào lại :

Anh sẽ về em ơi anh sẽ về
dù đêm không cùng hay mất hết người thân yêu
cho em theo chồng – cho chim về xa
sẽ gắng quay về chết nơi ra đời

Hát lên đi bạn ơi ! Hát lên bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu bạn cũng sẽ được sống lại khung trời hoa mộng của quê nhà rất đỗi thân thương. Hát lên cho quên sầu nhớ. Ở một thời nào. Tưởng chừng xa lắm. Mà thật gần gủi.

https://youtu.be/hpQpKclTLdE


Bẵng đi một dạo thật lâu ( dễ chừng trên dưới 20 năm ), KKK không còn cầm bút. Chẳng là vết thương nhức nhối tháng tư bảy lăm đã làm lặng người một kẻ xa quê đến thế ư ? Hay tại vì một hoàn cảnh nào không tiện bộc bạch ? Tôi không tin như thế. Tình cũ ôi tình cũ, ai rủ về! Chất thơ đã chảy đậm đà nên huyết quản, làm thế nào có thể ngưng dòng mực? Làm thế nào chối bỏ được linh quyền của một thi sĩ? Và điều đã được chứng nghiệm: từ hai ngàn lẻ năm, thơ KKK hồi sức nở rộ trên khắp mặt báo. Tôi vui mừng thấy anh cầm bút trở lại. Và chào mừng trang nhà Giao Cảm ra đời ( http://giaocam.saigonline.com )

Đầu năm 2005, tuyển tập thơ nhạc Tỏ Tình được Thư Ấn Quán ấn hành đã khai sinh đứa con đầu lòng của “lão Bạng” Khê Kinh Kha ( Đến đây phải mở dấu ngoặc để ca ngợi công trình của bạn Trần Hoài Thư và anh em Thư Quán Bản Thảo. Với phương tiện hàn sĩ và việc vàng lút đầu, các bạn đã không ngừng cố gắng làm sống lại “ cơ ngơi “ của những ngòi bút cũ, một thời vang bóng. Nào là Từ Thế Mộng, Phạm Ngọc Lư, Nguyễn Bắc Sơn, Vũ Hữu Định, Linh Phương, Hoài Khanh v.v ) .

KKK là người tài hoa. Anh vừa làm thơ, vừa soạn nhạc. Điều này cũng không đáng ngạc nhiên.

Những năm xa xưa ở quê nhà KKK đã từng là một tay trống có hạng của một ban nhạc trẻ. Tập Tỏ Tình gồm hai phần thơ/nhạc cân phân. Dù tuyển tập thơ nhạc có những lời tỏ tình dễ thương cho người nữ như : mây lãng đãng dưới dòng sông tư lự – em qua cầu tóc rối cả thơ tôi . Hoặc như : phải chi hoa là em – xin nở một nụ hồng – giữa đời tôi băng giá … vì em là thiếu nữ – ngón tay dài sen nở – áo bay trời thiết tha v. v . Sở trường của KKK, theo tôi là những lời tỏ tình bất tận với quê nhà . Lời to tình của gã giang hồ xa quê, đã bao năm thất lạc dấu đời mình .

Xin làm mây bay về qua chốn cũ – thăm những con đường bóng mát tuổi mộng mơ – giữa núi cao nhỏ từng giọt mưa tình – cho đất khô hân hoan tìm lại bờ lau ngọn cỏ – rừng cây xưa thêm lá rộng đam mê, và tình ai miên man như sóng vỗ . . .

Nếu một mai mưa về trên thác cũ
dưới hiên xưa xin nằm chết hân hoan
hơi thở cuối xin dành tạ ơn mẹ
trái tim nồng nở nụ hồng trao em
và thân xác làm phân bón núi sông

KKK sử dụng nhiều thể thơ trong tập tỏ tình : bốn chữ, năm chữ, thất ngôn, lục bát v.v . Nhưng cũng vẫn theo ý riêng tôi, KKK thành công nhất nơi thể điệu thơ tự do, hoặc thơ xuôi. Chính nơi này, anh đã kể lể nỗi niềm được nhiều hơn. Diễn đạt chiều sâu tâm linh được tận tình hơn .

Nếu một mai khi hòa bình đến với mớ tuổi còn lại – lúc bấy giờ dù đang chui rúc trong hầm tối – dù đang lạc loài trong ngõ ngách – dù đang ốm đau trong rừng già – cũng nhớ trở lại ngôi nhà mẹ cha xây mộng ngày xưa cũ, trồng lại vườn nhãn – làm cỏ những nấm mồ người thân yêu – tìm lại những kẻ còn trôi giạt – nhóm lại bếp lửa mùa đông . . .

Và bạn hãy đọc thêm chút nữa, ký ức của một kẻ mù đường :

Hình như có thêm một chiếc răng cời
hồn nhiên như chim sẻ trước sân
như cánh bướm lênh đênh
như vì sao nhỏ bé
trong ngưỡng hồn hiu quạnh
của tháng ngày bom đạn và hầm hố

hình như
có những buổi sáng nhìn nhau ái ngại
như góa phụ, chiến tranh và tuổi trẻ
như những giọt sương đọng trên sân cỏ
thật bình thường như hơi thở em ơi . . .

Tháng năm cuối đời, thi sĩ Thanh Tâm Tuyền đã cảm nhận hết linh khí của đất trời. Đã nghe được tiếng Vang Vang Trời Vào Xuân. Tôi muốn được sống cái cảm thức ấy. Tôi muốn đọc và mời bạn cùng đọc Khê Kinh Kha. Để nghe lại một chút rưng rưng. Hồn đất cũ.

HOÀNG XUÂN SƠN
Cuối hạ năm hai nghìn không sáu

 

Thơ Hoàng Xuân Sơn

  • N Ư Ớ C . T A M Đ O Ạ N

    muamua 1

    [với Bắc Phong, Nguyễn Hàn Chung, Trần Trung Đạo, Vương Ngọc
    Minh . . .]
    Tôi chơi ngôn ngữ thời đại như ăn cơm nắm
    Vậy mà có kẻ mon men đánh đắm thuyền đò
    Nước. Là một chất gì không thể phân tích
    Chết đi rồi ai gáy được ò o
    Đừng xúi dại tôi ra tay phản đòn
    Khi em ví tôi nơi chốn chỉ tuyền cò và khỉ
    Nước nước. Nước đâu rồi tôi chạy lon ton
    Cu tí bảo đứng lại ông nội chảy hết cả rồi. Bề gì?
    Bề gì ông cháu mình cũng bồ côi. Cả bọn!
    Tôi chơi ngôn ngữ thời đại bão biếc om sòm
    Có thấy gì đâu ngoài lũ ma chết đói
    Nước nước. Một ngày tôi cúi nhặt lom khom
    25 tháng 7 năm 2019
  • xì-tin

    tôi đang nghiêm chỉnh xin đừng cười tôi
    [ không phải xì-tin nghiêm và buồn ]
    có một chút gì xa vắng
    tựa nước sông
    ném viên gạch nhảy tưng
    rồi hiện hình lũ người giải thuỷ dọc hàng phố
    nước nước nước
    mùa cạn mùa nổi
    mà con mắt người bạn la toáng chẳng ai màng
    để ý
    nước vày vò
    đỏ ngầu chum vại
    xối những lon bia tóe máu
    báp-têm bọn người ruồi
    và thú dữ táp mây
    xéo bà mấy cái đập vô hồn
    nước thồn óc ách
    và xả
    ồ ề lũ phì [ nộn ]
    lệt bệt bùn đen
    hãm thằng cu đen
    ngồi quanh năm suốt tháng cạy ghèn
    đổ lửa
    hoàng xuân sơn
    29 oct. 2015

 

LỤC BÁT. GIỮA SÁNG & TỐI

hoàng xuân sơn

cloud

mây lành

dần lan
theo ngày u minh
hốt nhiên nở đóa thần tình nhiên đăng
bay lên một cõi mây hằng
rồi chiêm nghiệm với
lương vân thục hiền
đời vàng
như giọt nắng xiên
nào hay cát đá
loạn miền thu dung
mây bay qua trảng mịt mùng
đừng che nến thắp
giữa khung nền nhà
mai. còn sáng áo người ta
chút vân trên lụa
cũng là vân vi

run

với lê nguyên tịnh
ngồi rung tay với đạo tràng
bỗng nghe xương cốt
lầm than xứ người
già rồi
qua lão đến nơi
run run bưng một phương đời
nhá nhem
hôm nao. nhớ. được còn thèm
mùi vân của tía
mùi mềm của trăng
mùi nhiêu khê của hường hằng
mùi giản dị
của khăng khít. kề
buồn
là dục tú thấp tê
bấm đau còn nhớ
đường về thuỵ hôn

gởi

với phong vân
tôi gởi vầng trán nơi em
để nghe thơ dại cùng thèm luyến lưu
gởi thêm màu mây trời chiều
mang chút hồ mị cầu kiều riêng tư
gởi em trái tim gió mù
thổi mùa tận tuỵ màu dư âm người
hoàng xuân sơn
18 juillet 2019

Thơ Hoàng Xuân Sơn

tranh vcl1

trào phúng số 4

 gao*

thải bớt ra chút, cụ uy rích**
cụ làm đầu gối sưng chật ních
đây nghèo lõ đít chả phải giàu
mần răng cụ cứ thích nhào vào

ờ, cụng. thì cũng dăm đường cụng
dzô dzô dzô dzô                       dzô cái gì?
xoong chảo nồi niêu chày ế cối
thôi cụ. xin đường ai nấy đi

loạn tóc

một hôm tóc
nhiễu nhương buồn
sợi bay lạc chợ
sợi luồn chân quê
sợi đi đi mãi không về
cụ tản đà bảo:
vân vê sợi này
sợi lù đù chạm ngón tay
khi không tác nghiệp
giữa ngày vi vu

mười ba tháng bảy mười chín
*bệnh thống phong
**uric acid

T R À O P H Ú N G # 5
C A O T H Ấ P

vui, chơi với vương ngọc minh

xuống. lên
rồi có lúc ngưng
huyết áp tưng bừng rồi cũng dàn ngang
phè phè ở mức chứa chan
hi vọng một buổi xóm làng yên vui
đặng có cớ : ca
rệu. mùi
tình tang khúc nhạc cẳng, đùi chu lưu

E M N H Ỏ

lâu ghê
em nhỏ
ở đâu?
đã lâu không chộ mặt rầu cơm canh
ở đâu em
nhỏ. sao đành
chui vô ngã bảy
loành quành ngã ba
ngã nào vô tới sân ga
bám. đu một chuyến
ta bà thế gian

K H Ú C Đ I B Ộ

lần hồi
chưn cẳng cũng quen
lết ra đầu ngõ
một phen bộ hành
xắn ngang vô khúc rẽ quành
khúc quẹo mệt nghỉ
mấy thành khúc nôi
thở dốc. khúc leo lên đồi
thở hắt khúc bước xuống đời sum suê
đi ra. rồi cũng lộn về
tới nơi tụ. hội
bộn bề chơn không

C Ụ P

ngón tay cong queo buổi mai
mình muốn duỗi thẳng
hắn đòi: cúp vô
ngón tay y hệt cơ đồ
cụp lạc cụp lạc
đường mô lần tìm?

hoàng xuân sơn
22 juillet 2019

ru ta -bỡn. số 3

hoàng xuân sơn

caysung4

ru ta

có chút lành lạnh ru ta
cơn ngủ sáng sớm la cà
nướng
trây
nằm lười
một khấc ngật ngầy
mà nghe kỳ hạn lên đầy xương da
nơi tiểu phùng
có bao la
gặp gỡ gặp gỡ
chút ta ngùi ngùi
chút người
văng vẳng ngày vui
giờ chơi điểm hẹn
chút mùi lân la
gợn chút mình
trong nỗi ta
cùng năm tháng rộng
bơi già tóc râu

bỡn. số 3

buổi về
vấp phải cơn ho
ôm ngực ran. chảy
thuyền đò phăng phăng
vấp ta
nửa cụ nửa thằng
cá còn ham lội
ao chuôm cận kề
đuổi. săn. cái bóng mệt mề
câu thơ dợm bước
mà lề cực đông
tháo khoán một cuộc thông đồng
róc rách tiểu ngã
huyền không cực kỳ
hoàng xuân sơn
18 tháng 5/2019

Tờ Giấy Lộn

Hoàng Xuân Sơn

download

Tặng Kalang, Khánh Minh, Trương Hồng Sơn, Vũ Hoàng Thư….

Bây giờ ra Nha Trang lúc nào mình cũng phải thủ thế
Sợ ba cái đại hán tự nga sô mỹ việt chen lấn nhau rớt trúng u đầu sứt trán
Mạ ơi xin mạ ve dầu nhị thiên đường
Ơi mạ ơi nụ cười thái thú* đã hiện diện khắp nơi
Bọn cầm quyền vẫn ngậm hột thị như hồi nào
Con bà nó (xin lỗi đất nước anh em đan mạch) cái gì mà khu vực dành riêng
Của chung là thời mạt vận đất nước tôi
Mọi thứ đều cấm kỵ
Chỉ có đi tù là quyền lợi được bảo kê
Tù ti tù ti tù ti
Bổn phận đấy ?!
Toà án tòa iếc mọc dỏm tràn lan
(Ô hô!) mai mốt mình có cơ may
Viết ngục trung nhật ký
bằng chữ tàu
(Ai tai!)

Hoàng Xuân Sơn
10 tháng 6, 2019
*Nụ Cười Thái Thú, truyện Hoàng Nga

buổi sáng sài gòn cũ

hoàng xuân sơn

download

sáng sớm ngồi cà phê quán cóc
giọt đen lênh láng biển thần phù
ngụm đời một ngụm chưa tỉnh thức
vẫn còn trong mộng bước du du

 ghiền lắm.  cái lao xao hàng quán
tiếng kêu ơi ới của thương hồ
và trên tất cả nguồn sinh động
mở cửa an bình nhẹ cổng vô

 làm sao một ánh đèn leo lét
có thể khơi lan nhớ tận nguồn
áo đã xanh rồi phiên trúc nhã
kỷ niệm in vào trí tượng suôn

 nước trôi bình tịnh qua sông ngát
phù sa vệt đỏ áo mây hồng
tím buồn trên sóng bèo hoang lục
giữ kín đời mình một khoảng không

sáng sớm nghe hàn trong cái rét
bàn tay ai gõ tiếng mơ hồ
rồi bỗng tuôn ào chương thuỷ vũ
đời chầm.  xao động mấy vi lô?

hoàng xuân sơn
3 juin 2019

Việt chớn # 2 / nhất trí

hoàng xuân sơn

art work

art work by VC Liem

Việt chớn # 2

thì cũng là ma-dzê một duộc
xướng ngôn chữ nghĩa đến buồn cười
(vi)(đê)(ô) chúng đọc là vi-déo
từ cao- thấp- mập- gầy- tròn- méo
tốt nghiệp trường sinh ngữ đười ươi

nhất trí

chúng bảo giơ tay!
các bác giơ tay
chúng bảo thò chân!
các bác thò chân
(có bác thò chân trái có bác thò chân phải)
chúng quát hãy đề cao cảnh giác!
các bác sờ đầu
chúng hô to: thổi!
các bác bặm miệng
phùng mang
trợn mắt

hoàng xuân sơn
hai con sếu (6/6) 2019

chén tui chén bác

hoàng xuân sơn

hxson

ai noái chi mược ai
thơ tui mần vẫn có
chút thù tạc lai rai
với bạn bè thân hữu
cùng chương sự dài dài

bạn mền mới khỏi bệnh
răng không tặng một bông
hồng hương lai láng tỏa
ngát thơm vị đồng lần

bạn già in cuốn sách
còn phưng phức mùi đời
tặng bạn chùm bong bóng
như lời nguyện tinh khôi

thơ văn bạn mình hay
cứ tình thiệt vỗ tay
mược kệ người bôi vẽ
câu cú đã an bày

tài lân vượt tài ganh
mừng bạn được vinh danh
nơi cõi thường an trụ
cùng nhau một dỗ dành

hò dzô cụng cái chơi
xa xôi mà gần xịch
cứ nói nói cười cười
cũng có ngày tới đích

còn tin bạn nghe ngóng
còn niềm vui phút giờ
ví mà bạn đi khỏi
còn gì thẩn với thơ

hoàng xuân sơn
30 mai 2019
trong tập Thù Tạc
(tạ sự kiểu Thái Bá Tân)

tà ru*

hoàng xuân sơn

200808CatTrang
chào mừng anh ba
tà ru
hay lắm, tù ra
ủ tờ đáo hạn
tà tà
go
home
ngón tay cao. vượt
cái đồn
V(ê) là chiến thắng
rợp hồn nhân văn
vượt trên tất cả
chúng
thằng
có vinh có nhục
khó khăn nào sờn
ra tù
còn đấy giang sơn
còn sức còn vóc
ta còn
đánh trâu
đánh cho mặt ngựa cúi đầu
hoàng xuân sơn
tháng 5/2019
*chữ Tưởng Năng Tiến

chuyển ngữ ca khúc DIANA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

DIANA

Diana là một ca khúc phổ thông viết bởi Joe Sherman và Paul Anka năm 1957, thu thanh lần đầu cùng năm bởi Paul Anka tại New York city. Ca khúc này được xếp hạng cao từ lúc thành hình và vẫn còn thịnh hành trong lĩnh vực trình diễn cho đến ngày hôm nay nhờ nhạc điệu, tiết tấu vui nhộn (Twist) với ca từ bình dân, giản dị.

Người chuyển ngữ ca khúc này sang tiếng Việt xin được liên tưởng đến một nhân vật thời thượng cùng tên (đã khuất), có nhiều huyền thoại vây quanh: Lady Di, Diana, Princess of Wales . . .

Với lời lẽ ca cẩm hơi vui tếu một chút:
Tiếp tục đọc

mìn

hoàng xuân sơn

dynamite

một đứa diêm dúa đứng đầu nhà dân
một kẻ sát nhân thập phần thổ tả
đất nước tôi sản sinh toàn của lạ
một trự rủng rẻng ca cẩm mình
một nường được tung hô tá lả
đúng quy mô hội chứng mẹ mìn
đất nước mình
chăm phần chăm xịn
hết đi bão đi mây
lại ùn ùn đón gió
cờ quạt rủ nhau
lên ngôi rầm rộ

hoàng xuân sơn
tháng 5 mười chín

Hậu tháng tư

Hoàng xuân sơn

thieunudalat

một đoạn

mưa lả. vào tháng 5. còn rét
nắng. ửng chút xuân. rồi phụt tắt
ngửi mùi thuốc súng ở bên trời
hôm qua. hôm nay còn giết chóc
[ở 4 góc đời lũ người điên
thèm sát nhân tới mức độ ghiền]

mưa xuân

mây cao cẳng
đứng
trong sương
bước đi một bước
trời buồn diết da
mưa xuân
lành lạnh
như là
tiếng khóc thút thít
đổ òa lên tim
một manh áo cũ đi tìm
hồn thất tán
giữa mùa viêm nhiệt
cuồng
bây giờ tháng lạnh tình suôn
hỏi em còn nhớ
hậu tuồng xa xăm
hoàng xuân sơn
2 tháng 5 năm 2019

dị ứng cùng mùa/qua trăm năm

hoàng xuân sơn: dị ứng cùng mùa

anbinh

rồi mùa nào cũng có chút vương vương
vương vướng châu thân khắp phố phuờng
hạt bụi phương xa nằm trong mắt trên má
vài sợi tơ thiều rung theo mây khói buông

em dị ứng tôi không tuổi nặng tam tòa
mùi tháng năm rền kỷ vật hương hoa
tôi giú mùa xuân trong tay áo
và chút hơi thu mắt nhạt nhòa

con ngựa chạy tới hàng cây thụt lùi
vẫn tàu nằm bệnh cuối sân ga cuộc đời
tôi thuộc da mình làm chiếc hoa li nhỏ
một thoáng sông hồ em có gặp đâu nơi?

tôi quạnh hiu với những ngày đông
tuyết giá mênh mông ngập cánh đồng
có con sâu nhỏ nằm trong tổ kén
bướm sẽ qua đời em dị ứng tôi không?

hoàng xuân sơn
20 mars/2019

khê kinh kha: qua trăm năm

cảm tác từ “Dị Ứng Cùng Mùa”

có một mùa nào hương gió bay
hương gió bay bay giữa phố dài
hương ai hay hương nồng tình phấn
trên cánh mây mềm trên tóc ai

em tỏa hương hoa giữa cuộc tôi
tháng năm đổ xuống kỷ niệm đời
tôi kết hương xuân trong nốt nhạc
và vạn thu vàng trong lá rơi

mưa rơi hay tuổi mộng tả tơi
trong ly rượu đắng men đời say
và giữa tim tôi hằng vết thẹo
sông núi muôn trùng em có hay?

tôi cũng như em gánh cô đơn
gánh qua cơm áo qua trăm năm
có nỗi nhớ nào còn xao động
trăng rụng cho đời thêm bóng đêm

khê kinh kha

Tháng tư ruồi muỗi. [châu chấu] [cào cào]

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

hoàng xuân sơn

chui vào không đặng chui ra

                bài ly hương thứ 38
chểnh mảng chui vô buồng mình
lạnh người bỗng thấy rộng rinh cửa nhà
tự hồi phên dậu bứng ra
gió huơ nhà trống người/ma rập rờn
lét leo đóm lửa cô hồn
cành cao đại thụ chui lòn dưới mương
con đường chảnh chọe vô ơn
lầu phủ làm bộ mặt nhơn nhơn ngầu
vườn hoang kệ tía bí bầu
bạn còn rã họng dưới khâu bít bùng
chui dzô chui ra cái mùng
mới hay ruồi muỗi hùa chung cắn mình

ly hương
đổ oà lên thúng cây
những con chó xa bầy Tiếp tục đọc

thơ lòi tói tháng tư

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

hoàng xuân sơn

đinh và người

ngồi che cán lọng ba đình
bỗng nghe hòm xiểng
hôi rình mốc meo
tháng khum bộ xương cà kheo
bày hàng lẹo tẹo
dâng mèo mỡ
rưng
bộ vía tộc tuệch mùi rừng
cáo đi tám hoánh
cầy hung hăng rình
ta ơi đừng sợ cửa mình
bốc nhà
cháy hụi
còn đinh đóng hòm

xúc xích

tôi mần thơ kinh tế
giựt tuốt bầu nhân văn
hột giống nằm mọi rợ
chắc chi lép một mình
tôi làm thơ làm thinh
cong đuôi chạy có cờ Tiếp tục đọc

Mai Sau, Thôi Đã Hết

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoàng Xuân Sơn
phóng tác lời Việt
từ CAPRI, C’EST FINI

Thôi chia tay nhé em yêu! Thương yêu xưa ôi! đã hết!
Thôi chia tay nhé em yêu – Hẹn thề đầu mãi hằn sâu

Thôi chia tay nhé em yêu – Mầu trời chiều tình buồn theo
Sao em yêu nỡ quay mau – Ôi! bao nhiêu là sầu đau

Mai sau, thôi đã hết – Thắm thiết bên nhau một lòng – Mải miết chân vui tình hồng
Mai sau,không trọn kiếp – Cuối phố thân yêu – Chiếc bóng cô liêu – Xa nhau thật rồi.
Mai sau, thôi đã hết – Thắm thiết bên nhau một lòng – Mải miết chân vui tình hồng
Mai sau,không trọn kiếp – Cuối phố thân yêu – Chiếc bóng cô liêu – Xa nhau thật rồi.

Thôi chia tay nhé em yêu! Nghe như trong cơn dông bão
Thôi chia tay nhé em yêu – Dù tình còn thương mầu áo

Thôi chia tay nhé em yêu – Một lần này, ngàn đời sau
Giọt lệ nhòa mắt đêm thâu – Xin cơn mưa về thật mau Tiếp tục đọc

Mùa Xuân Chim Hót

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoàng Xuân Sơn

Lâu lắm trong đời, tôi đã từng nghe Yellow Bird ( soạn bởi Michel Mauleart Monton/Oswald Durand/Jessica Mauboy ) được trình bày với các giọng chính và phụ  của tứ ca The Brothers Four rất ăn ý, nghệ thuật hòa âm cao qua tiếng đàn thùng rộn ràng, mơ màng gợi tưởng.  Rồi từ phong trào nhạc trẻ Việt Nam trăm hoa đua nở khoảng thập niên 60 với những ca khúc ngoại quốc lời Việt ra đời rầm rộ, ăn khách( trong đó phải kể đến tên tuổi sáng chói của những người đã chuyển tải nhạc ngoại sang tiếng nước mình như Phạm Duy,Trường Kỳ, Nam Lộc, Lê Hựu Hà , Lê Xuân Trườngv.v); tôi đã được thưởng thức bản phóng tác Yellow Bird với tựa đề Chỉ Là Giấc Mơ Qua ( cũng có người gọi là bài Như Làn Mây) của Nam Lộc (cũng có nơi ghi Nam Lộc và Trường Kỳ?) được trình diễn qua nhiều thập niên với nhiều nghệ sĩ khác nhau.

Như làn mây, tình yêu thôi giờ đây lững lờ 
Như làn gió, tình yêu thôi giờ đây hững hờ. 
Rồi một lần xa cách là một đời than trách 
Rồi cuộc tình bay mất và một người đi khuất 
Tình chỉ còn cay đắng để chỉ còn xa vắng 
Để chỉ còn nắng vương cuối đường. 

. . . Tiếp tục đọc

Hoàng Xuân Sơn*trào phúng. 1

mấp mô

cropped-1bien-nui.pngnước mắt ấy đã có lúc lau khô
kể làm chi biển cả với sông hồ
tình ta như mũi dùi đâm xuống
cỗ máy vô hồn lúc động cơ

lên chức cụ

đội dù rước cụ địch đào
gió mưa chẳng biết phương nao cụ đèo
nói xàm. cụ đập chừ bây
cụ đi cụ đứng cụ bày thân tra
chỉ tội râu tóc chóng già
kỳ dư da dẻ nom ra vẫn còn
hồng hồng tuyết tuyết chon von
cái roi cụ đánh chát tom đỳnh huỳnh
cụ ngồi ư ử một mình
lên chức ông cụ tang tình vãng lai

tá giư tứ gia

tôi sẽ đi mua một hũ đường
về nhà trộn mật với tàn hương
nước lã uống vào theo cơn bệnh
đổ tháo ra ngoài như mưa tuôn
rồi sẽ mua thêm một hũ giấm
mang về để nguyên lúc còn ấm
chôn xuống dưới đất 100 ngày
con giấm để lâu thành tai nấm
rồi mình sắm tiếp một hũ tiêu
mở ra ách xì muốn thiếu điều
mũi dãi chảy lồm lòa lồm luệnh
dị ứng tâm thần lúc vẹo xiêu
sau cùng đi mua một hũ muối
giữ chút mặn mà lúc đắm đuối
đời mà nhạt nhẽo thiệt vzô vziên
nên chi cần thêm mắm thêm muối
hoàng xuân sơn
3.19

nghệ thuật

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoàng Xuân Sơn

1. cự li

chiếc tất màu hồng treo rất lâu ngoài cổng chính
ai dám lướt qua đội quân tiền vệ
không. chỉ có nghệ thuật trên khắp mọi ngã đường
khiến chân không bước
cầu âu
ngoài vạn dặm
mùa này không còn ai sút bóng vào cự li
ngay cả những tay đồ tể
chúng tôi là nghệ thuật*
của những khoảng trống
chân giao chỉ bấm bùn
vớ đất. tay thục thuần
cho dù thời gian cõng địa lý chạy mất hút
chúng ta sáng màu khắp mọi nơi
viền xanh ở những quãng ngừng
trên bàn thơ ngả ngớn
hãy đặt tên cho viên sỏi trùng phùng
ném vào sự tích đen
tôi bằng lòng em
khoảng cách mong manh
la`
chùm hoa của sự thật
một người ngắt đoạn từ huy lời thống thiết Tiếp tục đọc

Thơ Hoàng Xuân Sơn

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

hoàng xuân sơn

đầu tư

tù ti

bánh với chả rán
quan lớn chui dưới bùn
nằm trơ chiếc cáng

ráng đốc phách

em cứ phóc lên lưng anh cõng đi chơi
bề gì
thằng gù cũng đã ở nhà thờ đức bà

đụng độ

đụng nguyễn hoàng nam
đụng mấy ông già lèm bèm
gò qua gò lại
đường banh xoắn tít

vì sao

tại vì răng tóc quăn mà râu quặp
tự vì mũi không chịu dòm mồm Tiếp tục đọc

L’Histoire D’Un Amour/TÌNH SỬ

00tim2

L’Histoire D’Un Amour

                                          Francis Blanche /Dalida

Mon histoire c’est l’histoire d’un amour
Ma complainte c’est la plainte de deux coeurs
Un roman comme tant d’autres
Qui pourrait être le votre
Gens d’ici ou bien d’ailleurs

C’est la flamme qui enflamme sans bruler
C’est le rêve que l’on rêve sans dormir
Un grand arbre qui se dresse
Plein de force et de tendresse
Vers le jour qui va venir


C’est l’histoire d’un amour
Éternel et banal
Qui apporte chaque jour
Tout le bien tout le mal
Avec l’heure où l’on s’enlace
Celle où l’on se dit adieu
Avec les soirées d’angoisse
Et les matins merveilleux

Mon histoire c’est l’histoire qu’on connait
Ceux qui s’aiment jouent la même je le sais
Mais naïve ou bien profonde
C’est la seule chanson du monde
Qui ne finira jamais.

TÌNH SỬ

                   l’histoire d’un amour
                   Lời Việt:  Hoàng Xuân Sơn (novembre/1997)

Lật một trang thơ xanh nồng thắm chuyện tình đôi ta
Mặn mà câu thương yêu ngàn kiếp chẳng hề phôi pha
Là biển khơi bao la một cõi tình
Là non cao chất ngất một bóng hình
Là đam mê yêu thương cuộc sống

Từng vòng tay nâng niu hạnh phúc miệt mài thanh xuân
Từng nụ hôn trao nhau nguyện ước một đời bền lâu
Dù đường chông gai qua vực thẳm sâu
Cùng chia sớt đến lúc bạc mái đầu
Từng niềm vui từng nỗi khổ đau

Ôi mơ màng một trang tình ái
Sáng lung linh cõi nhiệm mầu
Sẽ đưa vào nguồn thơ nhịp sống
Thiết tha như thuở ban đầu
Khúc yêu đời dâng mãi về sau
Cho dương trần hòa chung dòng máu
Dưới tinh cầu lấp lánh ngàn sao
Lắng nghe trong tin yêu dạt dào
 
Rồi một mai hương hoa chìm đắm cuộc tình dương gian
Chuyện tình yêu không bao giờ hết từ ngày cưu mang
Một dòng sông mang theo một mối tình
Ngàn nước biếc in lên mầu tóc xanh
Dìu dịu êm về bến thiên đường

(soạn lại, ghi tặng anh Tôn Thất Phú –
hoài niệm chị Hoàng Hương Thuỷ
tháng 8 năm 2017)

*** Ạch đụi tra lão

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

Hồ Đình Nghiêm

Ạch đụi tra lão

Montréal, thành phố tôi định cư, đã có ai đó thày lay phiên dịch, phụ đề Việt ngữ thành Mộng Lệ An. Thoạt nghe xướng tên, cứ ngỡ như đó là nhan truyện dài kỳ tình diễm lệ chan đầy nước mắt của nhà văn nữ Quỳnh Dao ở tận xứ lạ Taiwan. Nhiều đọc giả “khó tính” bảo: Quỳnh Dao là chưởng môn nhân môn phái Sến. Tôi chưa đọc văn bả nên chỉ biết mần thinh. Tôi nhớ có vị nào đó ở trong nước từng có thơ “mưa rơi không cần thông dịch” hoặc một thứ na ná tựa thế. Tôi lại nhớ một câu thoại “Cái gì của César thì nên trả lại cho César”.

Tôi yêu Montréal, nhỏ bé, hiền hoà, dân tình cởi mở, Anh-Pháp đề huề chẳng yes thì oui. Có khu cổ xuý việc trau dồi Pháp ngữ, lại thày lay mần thông ngôn, như sau: Tình xê la mua, tiền xê lạc răng, đời xê la vi. Ui, trẻ lên ba cũng tường những món gay cấn nọ.

Ở khu chăm nói tiếng mẹ đẻ, tôi thân thiết với hai nhà thơ: Luân Hoán, Hoàng Xuân Sơn. Hai nhà văn: Võ Kỳ Điền, Song Thao. Tôi gọi bốn vị bằng anh, vì tôi tri thiên mệnh trong khi họ thuộc dạng cổ lai hy. Họ chẳng thích nuôi râu, chứ nếu thả giàn để râu ria ra rậm rạp thì e “bác Hồ” phải nể mặt tủi hờn đọ không lại kính nhi viễn chi. Quá khứ, Luân Hoán gốc Đà Nẵng (Trung). Hoàng Xuân Sơn gốc Huế (Trung). Võ Kỳ Điền gốc Phú Quốc (Nam). Song Thao gốc Hà Nội (Bắc). Ba phương lưu lạc dặm ngàn đã tìm về chốn đất lành Tiếp tục đọc

“mountains and rivers on the shoulder”*

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoàng Xuân Sơn

“mountains and rivers on the shoulder” *

mang núi trên vai.  núi đè bẹp
quàng sông lên vai sông nằm mẹp
ở đâu còn có được núi sông
xin xỏ cầu âu gông cùm kẹp
 
mứng húm.  bọn ta còn được nuôi
dưỡng thêm cật ấm khúc lưng dài
may khỏi đứng đường khua bị gậy
chút đường chút mật gáy cho oai
 
tội nghiệp thằng dân è cổ trả
nuôi lũ tá ơm rỗi công nghề
thổi ống đu đủ rất là xịn
đội đảng nâng đoàn xoắn tít dê
con vịt con gà con sáo sậu
cối xay ăn quẩn cái chân què Tiếp tục đọc

*** tháng giá – là hụi là khoan

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

hoàng xuân sơn

tháng giá

mặt trời âm âm
mặt mình bì bì
ngày đông rờ rẩm
chút nắng từ bi

chớ đứng xớ rớ
tuyết phủ cô hồn
gió luồn tim mạch
ạch đụi bàng môn

em ơi em ơi
giá như mình còn
đội thêm cái nón
mang thêm cái dù
trời tối hù hù
đất chờ quang quẽ
mình chờ khoe khỏe Tiếp tục đọc

*** Bọn/Chúng

hoàng xuân sơn

hoa 1

bọn

bọn láo
bọn mất dạy
khốn nạn
bọn bồi tàu
bọn uống nước đái chệt
lú hết cả rồi
bọn lú

chúng

sao chúng mày uống thứ gì ăn thức gì
không phải nước nôi
chẳng phải thực phẩm rau trái
cơm cháo hàng ngày
đâu có sản ra lũ ma quái
đần độn đến thế
mẹ đâu có đẻ ngược
a! bọn chúng mày trồng chuối ngược
tuyệt đỉnh công phu
tự hào
nhẩn- nha- nhấm- nháp
cái chúng mày thải ra
hoàng xuân sơn
21 feb.2019

*** ơn xuân

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoàng Xuân Sơn

xuân chờ
mụn nắng đơm hoa
gió buông củ cải
lòa xòa tóc mây
nhờ em
da lão đâm chồi
ơn nuôi nấng
giữa trần ai bít bùng
đời mình có cái chung chung
cái riêng tư của
mịt mùng tai ương
phía trước xông một con đường
sau lưng
ủ mộng bình thường*xác xơ Tiếp tục đọc

*** thơ bông phèng. tết ủn ỉn

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

hoàng xuân sơn

thời vận

bọn trẻ còn dám “đi bão”
thì mình đằng vân chút chơi
miễn là đừng mê mẩn gió
phượt hết yên ba một thồi

xướng âm

âm quá. không cù rủ mặt đường
giữa mùa băng cực níu tai ương
ngón chân tìm một lỗ để thở
cùng tóc râu túa đời tha phương
40 năm xỏ giày mang ủng
không dám. chưa quen cái lạnh tràn
hồn tóp teo dưới tầng áo xống
bận. hay đừng rồi cũng hở hang Tiếp tục đọc

*** cắt.  dán thuỷ tiên

Hoàng Xuân Sơn

hoa_hong_cau_vong_4_epwl

[tố nghi/phố văn 25 janvier 2019]

củ con là củ
trong hoa
xẻ dọc củ tuý thành ra củ
nền
nàng là tiên đẹp
như tiên
bao quanh chồi lá
nghiệm liền hạt gieo
rớt xuống đất
điệu múa
lèo
nước ơi ngủ đẫy giấc kiều lộng y
bất kể là
nàng            tha đi
hay nàng cứ ngủ cũng vì
thụ tươi
bước vào xuân lai giống
người
xin nàng cánh trắng
miệng cười khoa nghi
sâu lắng
dài lâu
trị vì
ngôi sang nữ thánh huyền vi
tị trần
nàng là thuỷ mộ hồng ân

hoàng xuân sơn

*** ngọ về/sinh nhật sắp tới

hoàng xuân sơn

ngua di

ngọ về

ngựa. thì ngựa
một chút
chơi
con ngựa thượng tứ
vẽ vời

hoa
tôi bận áo khoác màu da
đội tóc màu bạc
la cà với
tôi
bạn
còn dăm mống
lơi khơi
thiệt xa. gần
thiệt?
nhủ trời muốn mưa
lạy trời
ướt nhẹp ngày xưa
ngày xửa còn biết
cười
đùa
như nhiên

tháng 12.2018

sinh nhật sắp tới

tôi tự làm ngựa cưỡi tôi
với xương da cũ
với đời mới
xanh
với chim vẫn hót trên cành
dù hoa vẫn đẹp mong manh nỗi buồn
tôi mang tin tôi đầu hôm
thức cùng đêm nhạc
lóa cùng sao băng
cởi nhẹ khuy
nguyện ước rằng
tình yêu còn tới vĩnh hằng
khai sinh

hoàng xuân sơn
cuối tháng mười hai năm mười tám

*** nô – en 18/ đi

hoàng xuân sơn

tuyet

nô – en 18

nguội rồi
lạnh cả hai vai
lạnh thêm một tép than
ngoài chân mây
lửa vui chẳng nhóm đêm này
nên câu hàn thử
vẫn gầy như xưa
nhạc treo một phiên âm. hờ
lặng im của đất
mù mờ của cây
đèn trôi về phía chân mày
giật mình kiếp bạc
lung lay bóng
nhờ

đi

năm nay
mình lại đi xa
trốn mùa tuyết giá
khóa nhà. cách ly
mình đi
cứ đi
và đi
mình đi tìm một chút gì
mong manh
đẹp như hoa ở trên cành
nhẹ như tiếng hót vàng anh
bên trời
gọi
em hãy nhìn tuyết đang rơi
rồi tưởng tượng
như những lời thở than
đất trời nào chẳng đa đoan
cuộc đời nào chẳng lan man
dấu người
vệt chim đã tắt cuối trời
tuyết ơi. còn chút gọi mời
dương quang

hoàng xuân sơn
Denver, dec. 2018

 

*** bóng quạ

hoàng xuân sơn

qua chim

quạ đen quạ
đen
quạ nào chẳng đen
ối à giạ thóc
đâm thủng bị
gào
sự ngu xuẩn của hờn trách làm vẩn đục buổi sáng
tay chào hàng ngon trớn
bỗng xỏ ngược áo
bớ người đem tin
lào xào vận hạn

 bóng quạ vần vũ tàn xóa âu ca
thanh bình chỉ là trò chơi
vịt vờ nghiêm túc
muối. dấm
tròng đầu nước lửa
xô dạt ra cho ngực thở
cái búa tạ
tầm xuân
 
không thể là mặt gương phẳng phiu
70 quá
cơ may nào trụ vòi nước thẳng ngay
em ơi chào nếp nhăn tiền sử
dễ dầu gì son trẻ một ngày
đừng. đừng ôm cái nống hoàn hảo
vô điều kiện
chỉ có những giọt mồ côi mới thấu được nỗi lòng
tấm áo ngày thơ
mòn phớ bạc
đừng. đừng khuôn mặt gầm gừ tối
đêm. nhị trùng bản lĩnh
mép lưới đã rách tưa
mấu chỉ hồng
 
hoàng xuân sơn
23 dec. 2015

*** cơ chế

hoàng xuân sơn

                                  mỗi cá nhân sẽ tìm thấy
                                  trương mục của mình

chủ động

hãy đầu độc trí thức
giết bằng hết trí tuệ
rồi gom hết quạt cờ
ngồi vân vê cùng hán(g)

bốp ch(t)át

ghê gớm thật
chúng tát đứng tát ngồi
tát người tát ngợm
tát cạn tát nông
tát sông tát biển
tát sạch ao hồ mương lạch
sưng mẹ nó má rồi
bỏ tía bỏ bu

lây lan

chính lúc này đây
tờ giấy trắng nhiễm rất nhiều bệnh
bệnh bôi mực tèm lem
bệnh ngoa ngôn khoa trương thời đại
bệnh chồn lùi nâng bi
bệnh lặng im của bọn đồng lõa
có ai xin xỏ
bệnh khoanh tay hàng lớp tường thành vô cảm
bệnh quỵ luỵ đóm ăn tàn
xin đừng lên án bệnh diếm đồ của lũ ăn cắp
bọn chúng cũng vô tư như lũ thập thò
chém chú đâm cha
vô tư như bệnh kiến nghị đêm ngày tơ tưởng nói chuyện với             kiến
hãy cứ rùng rùng ngoại cảm
đồng hành với bệnh lạ
tiếp dẫn đường lối kẻ quen

múa lân

và một lũ mạt hạng
(lắc cắc cắc)
bớ bớ như ta đây vzô sản(g)
(lùng tùng tùng)
tộng. nhai.  nuốt
nhồm nhoàm
(lặc cặc cặc)
hết râu ria bầu bạn
(tùng cắc tùng cắc cờ lùng tùng cắc . . .)

 hoàng xuân sơn
hai mươi bảy tháng mười một năm mười tám