T h Ô n G s Ố t U Ổ I g I À

Hoàng Xuân Sơn: 
 

hxson

   

[với các “cụ đẹp” sồn sồn]

 

Một hôm loạng quạng pha trà

đổ rượu vào

ấm

nghe ra hồng trần

ừ.  bụi nào chẳng phù vân

nhẹ, thì mây nổi

nặng.  cân nghìn vàng

cuộc lữ nào chẳng lang thang

không đi cũng đến không hàn cũng ôn

thì trà

thì rượu

thơm ngon

không chơi cũng uổng

không tồn cũng vong.

h o à n g  x u â n  s ơ n

25 mars 2021

A P A R T O XXXXXXXXXX T H U Ộ C V Ề


Hoàng Xuân Sơn

image002

[t ô i]

chải chuốt một phần người
rừng bên kia đá lở
đồi như tóc mới pha
cây níu cây. cứng. mình (*)
cùng run run ngực thở
cùng ôm hôn môi lười
mùa gầy trăng tái tạo
phần hồn của đất thơm
nằm đo dài phúc phận
những vết di tàn lửa
cỏ rắn trườn phôi thai
máu trôi về âm bệnh
mộ tán xương chia phần
sắc tro than buồn rục
biển giấu đi thuỷ triều
tôi chải chuốt âm ba
réo hò ngày vui tận
tôi chải chuốt không cùng
đêm. ân cần vận dụng
cơn ngủ vùi thao thức


[v à t ô i]
[một phần máu thịt. bên ngoài
gieo rắc tôi lửa phương đoài cháy đông- hxs]


gầm lên giữa mùa hoa
xuân cánh vạn
chói
lòa mắt gươm
đồng thảo không em trái cây mới ở độ hườm
chin. nhín tôi buồn
ôi nẫu buồn
tôi không đọc sách
cứ tù mù người. tôi đi
đêm tối thật sao thơ còng khóa
tôi muốn thưa chuyện cùng cây bút
bút lặng thinh
những cây bút đàm
tới hồi mỏi miệng

h o à n g x u â n s ơ n
1,6/mai 2015
(*) và từng chiều cây níu cây trèo dốc – Nguyễn Xuân Thiệp

 

 

T R Á N G S Ĩ H Ề, PHẠM NGỌC LƯ!

Hoàng Xuân Sơn

pn lu 1

( trích từ FB Sony Hoang (HXS)

Tôi chưa hề gặp Phạm Ngọc Lư. Nhưng quý trọng người thi sĩ ấy : con người, tài năng, nhân cách. Và khí phách. Khí phách với cuộc đời và những kẻ bội bạc vô ơn, những bằng hữu một thời đã bán linh hồn cho quỷ!
Tôi đọc Lư từ những ngày đầu của tâm thức văn nghệ trẻ dấn thân, trên Văn, và những diễn đàn khác. Mấy chục năm sau mới nối kết với thi sĩ qua tin tức của một người bạn chung. Thơ văn Phạm Ngọc Lư buốt xoáy tâm hồn. Một kẻ sĩ, tráng sĩ bất phùng thời. Hỡi ơi những tài năng khó trụ lâu với đời. Thôi thì “thác là thể phách, còn là tinh anh (Kiều).

XX

BIÊN CƯƠNG HÀNH – P h ạ m N g ọ c L ư
Biên cương biên cương chào biên cương
Chào núi cao rừng thẳm nhiễu nhương
Máu đã nuôi rừng xanh xanh ngắt
Núi chập chùng như dãy mồ chôn
Gớm, gió Lào tanh mùi đất chết
Thổi lấp rừng già bạt núi non
Mùa khô tới theo chân thù địch
Ta về theo cho rậm chiến trường
Chiến trường ném binh như vãi đậu
Đoàn quân ma bay khắp bốn phương
Lớp lớp chồm lên đè bẹp núi
Núi mang cao điểm ngút oan hờn
Đá mang dáng dấp hình chinh phụ
Trơ vơ chóp núi đứng bồng con
Khu chiến ngày tràn lan lửa dậy
Đá Vọng Phu mọc khắp biên cương
Biên cương biên cương đi biền biệt
Chưa hết thanh xuân đã cùng đường
Trông núi có khi lầm bóng vợ
Ôm đá mà mơ chuyện yêu đương
Thôi em, sá chi ta mà đợi
Sá chi hạt cát giữa sa trường
Sa trường anh hùng còn vùi dập
Há rằng ta biết hẹn gì hơn ?
Đây biên cương, ghê thay biên cương !
Núi tiếp rừng, rừng tiếp khe truông
Hãi hùng chưa trời hoang mây rậm
Mùa mưa về báo hiệu tai ương
Quân len lỏi dưới tàn lá dữ
Lá xôn xao xanh mặt hoảng hồn
Sát khí đằng đằng rừng dựng tóc
Ma thiêng còn ngán bọn cô hồn
Cô hồn một lũ nơi quan tái
Có khi đã hóa thành thú muông
Cô hồn một lũ nơi đất trích
Vỗ đá mà ca ngông hát cuồng
Chém cây cho đỡ thèm giết chóc
Đỡ thèm môi mắt gái buôn hương
Đây biên cương, ghê thay biên cương !
Tử khí bốc lên dày như sương
Đá chảy mồ hôi rừng ứa máu
Rừng núi ơi ta đến chia buồn
Buồn quá giả làm con vượn hú
Nào ngờ ta con thú bị thương
Chiều hôm bắc tay làm loa gọi
Gọi ai nơi viễn xứ tha phương ?
Gọi ai giữa sơn cùng thủy tận ?
Ai người thiên cổ tiếc máu xương ?
Em đâu quê nhà chong mắt đợi
Hồn theo mây trắng ra biên cương
Thôi em, yêu chi ta thêm tội
Vô duyên xui rơi lược vỡ gương
Ngày về không hẹn ngày hôn lễ
Hoặc ngày ta mắt nhắm tay buông
Thôi em chớ liều thân cô phụ
Chiến trường nay lắm nỗi đoạn trường
Nơi nơi lạnh trăm dòng sông Dịch
Kinh Kha đời nay cả vạn muôn
Há một mình ta xuôi biên tái
“Nhất khứ bất phục phản” là thường !
Thôi em, còn chi ta mà đợi
Ngày về thân cạn máu khô xương
Ngày về hôn lễ hay tang lễ
Hề chi ! buổi chinh chiến tang thương
Hề chi ! kiếp cây rừng đá núi
Nghìn năm hồn quanh quẩn biên cương
tháng 5 – 1972

&&&&&

MAI SAU CHẲNG CÓ GÌ NHIỀU
[tặng bạn Phạm Ngọc Lư+]

Giải trừ phiền muộn trong ta
thưa em yên ắng là nhà biệt giam
chút bình yên mặc cả. thầm
là mưa đậm tiếng trên bầm dập. nghe
cuồng si nỗi chẳng đặng về
thì xin cây đứng bên lề cổ sơ
hai bàn tay mỏng vin thơ
thịt xương 1 bó cơ đồ 1 ôm
lá thuyền con. ngực sóng chồm
trăng nghê đã chết giữa hồn ly tao
cười em còn hửng má đào
mà trong hương gió nghe sao buồn buồn
vai kề má tựa còn thương
hay chiều lạc bóng trăm đường quạ kêu
mai sau chẳng có gì nhiều
xin em cầm cố một liều đan tâm
XX
Uống đi ta mấy đỗi. nằm
bóng dương tịch mịch và trăm năm dài
con nước tuyền. đọt nắng phai
mùa chiêm ảo vọng rơi ngoài hư không
biết vẫn còn ở thương mong
cầm em như chút tấc lòng quạnh hiu
biết làm sao nhắn lại chiều
gió mù biên cảnh đã theo về đời
vết cắt này chia em. nơi
mờ mờ nhân dạng buổi người chưa đau
ta nay phố thị buồn rầu
quán xiêu hồn tạt mấy cầu thu mưa
thôi về quan ngại đò đưa
chuyến đời lưu viễn nghìn xưa đắm cùng

HOÀNG XUÂN SƠN
14/4/07

l ụ c b á t t h á n g 3. 2014

Hoàng Xuân Sơn

 

ao dai trang1

Tranh Nguyễn Sơn

[ở trần gian thường đôi co
lết xuống địa ngục lò dò chui lên]


{chưng}

tìm về cây cỏ hàng ba
khi không níu áo sa đà suối sông
đã khô cạn kiệt cánh đồng
tình đời. sấm nộ. cơn dông bão rầu
người đâu xe đâu tuôn đâu
mũ đâu đội mãi trên đầu mũ ơi
phừng phừng một bữa nắng nôi
rưng rưng một dải núi đồi rưng rưng

{diện}

tháng 3 lạnh. xuân chửa về
bỗng nghe giật gió. từ tê tái. hồn
tháng 3. thèm một nụ hôn
của thời cháy bỏng. bồn chồn. hanh xưa
tiếng môi ngon. giữa nắng. vừa
miếng tươm mật ngọt. miếng trừa yêu sâu
cái vuốt ve chợt nhiệm mầu
mà rồi tháng lạnh. mùa ngâu lại gần
năm luồn. đáo tiệp thu phân
bỗng dư một chút sinh phần cỏ hoa
bây giờ tràng hạt tháng 3
chuỗi sương lạnh biếc ngân hà tím sao

{lãnh}

lạnh lẽo tôi
nồng nàn em
chúng ta thức đủ trăng mềm sóng thưa
lời trách cứ đã dư thừa
lời yêu thương chẳng mây mưa được lòng
con đường vô vị cong cong
một. hai súng đạn lên nòng cửu âm

chỉ trỏ vào hàng ghế câm
bỗng nhiên nhớ một nụ mầm trổ hoa
em ngồi đấy. từ xưa. giờ
mà rồi đi biệt chỗ ta hẹn cùng
em thùy dương. em. mông lung
tỳ lưng phướn ngả một vùng y sa

{park}

khi rừng ôm lục xanh cây
quàng vai bỗng nhớ hương bầy đàn xưa
khẳng khiu cành níu xuân
vừa
lấn qua đông tái
chút mùa của ni
khỏa thân trên má đương thì
mùi hương giú kín từ bi thực phồn
cây rừng. và lá vô ngôn
trần vai lạnh mấy sắc ròn thị phi

Hoàng Xuân Sơn
mars 2014
(Khi ở Denver)

 M, b I Ế n đ Ộ N g. và V O n G t Ì N h

H o à n g X u â n S ơ n

image001
1.
tiếng rạn vỡ dưới chân đồi
ô hay
mùa nguyệt tan vơi lối nào
mượn hồn
tàn
chút xanh xao
mượn đôi mắt biếc
nghìn sao tỏ cùng
tiếng rợn cười của mông lung
ánh đao bén thép
truy lùng mộ bia
nguôi tay
cầm buổi chia lìa
níu bay cánh hẹn
vùi tia lửa tàn
tiếng khô khốc của lầm than
mười năm tro bụi
dấy hàng u minh
lấm lem hoa cỏ tuyệt tình
nguyệt rơi. âm
cọ cứa
hình hài
lâu

2.
kỳ cùng
một cuộc bể dâu
nước chui về huyệt
non rầu rỉ
trông
ôi tấc đất. dạ
tấc lòng
ai khua huyết lệ
đỏ tròng mắt thâm
nhiều đêm nhiều đêm không cầm
nổi cơn du mộng về
tâm-rẫy-ruồng
bỏ cùng lụy hệ tai ương
mỗi một giây bán mạng
tuồng mưu sinh
nhớ sông xưa
tủi một mình
chuôi sao bạch hạc phúc trình thế nhân

{gọi hồn ẩm túy phân vân
xương vai chén tạc với ngần hanh hao
hào hoa
cháy ở độ nào
trên sông giang tứ ảnh bào
lung linh
câu ca nhiếp dẫn lộ trình
đàn trôi. khúc biệt xứ
chùng chình
ngân}


3.
bờ lau thở trắng tóc ngàn
qua sông qua sông
bến hàng liêu xiêu
ngày đi tan trận mỹ miều
quạnh hiu về tới
rừng chiều
phất phơ
bạc tóc. nương bạc tóc
chờ
hát câu tận tuyệt
cùng giờ vi sinh
nhỏ nhoi hôn lạnh
trần tình
nhỏ nhoi
sâu cuộn lá
hình
vong nhân

H o à n g X u â n S ơ n
[oct. 2008]

b Ấ T c h Ợ T l Ò N g x U  n

h o à n g x u â n s ơ n

snow day

đông xuân lạnh lẽo quá
xin gắp chút lửa than
hơ nóng bàn tay nguội

tôi tưởng là tôi phát điên
thiệt ra tôi chỉ phát rồ
chỉ vì nghe quanh thơ dại
nên rồ rồ lại hóa điên

có khi thấy mình đuối xanh
như một tàu lá giữa gành hoang sơ
có khi đá trổ lên bờ
nằm nghe hạt nắng vu vơ rụng chiều*

h o à n g x u â n s ơ n
18 tháng hai, 2021
*mượn vài chữ của Luân Hoán

m ậ t x u â n


HoàngXuânSơn

hoamai

tháo khoán giùm ta một nỗi niềm
mươi năm chúi mũi khúc kỳ vọng
buổi sáng mưa chào rất trang nghiêm
chào ơi. một ngày cây đứng thẳng

mật ở dưới đất. con chuột nhũi
con gấu nhồi bông trèo lên cao
trước ngõ sau nhà đêm dui dúi
giấu mặt vân nương, một cánh đào

hồng, tuyết ai khoe người mặt đẹp
tuyết trắng tuyết trắng tuyết trắng kìn
cổ cao che chắn không nhìn được
áo xống lù lù một nín thinh

mươi năm thèm nhìn qua khe mắt
một đóa lan xinh nhoẻn miệng cười
bao nhiêu thảo lữ trong rừng vắng
rụng hết qua mùa đông tả tơi

ừ thôi cứ nhủ xuân gầy. muộn
như vóc mèo êm. dậy. thiết tha
ít ra trong nắng còn nghe được
một tiếng ru trưa thuở có nhà

HoàngXuânSơn
tết mèo mới
(4.2.2011)

TIẾNG THỜI GIAN

VÕ CÔNG LIÊM

 

vcl rung xua da khep

TRANH VẼ VÕ CÔNG LIÊM: ‘Rừng xưa đã khép / Woods is death’

mưa đổ xuống đường
vang vang trời nhiệt đới
những vòng hoa trước gió
khóc thân phận mình
một thời một đời
giữa cõi trần ai
tiếng thời gian lung linh
tình trôi theo mây bay
nắng mê ngủ thức dậy
ngây ngô không tì vết
chết lặng người hồn bay theo gió
mưa nở nụ
ngày bậc cười đơn lẻ
đêm đóng khung cửa hẹp
lòng trắc ẩn nhạt phai lên môi
đốn ngộ
giữa tiền đường heo hút bóng trăng treo
sự thật
ngổn ngang những cụm từ chưa giải thoát
một thời biển nhớ khóc theo mưa
lo toan những kỷ niệm hờ
nụ đông phương tắt ngúm
khói mộc mạc thổi xanh um mùa nhớ
tháng hạ chín trên tay tuổi nhỏ
chạm gãy cành thê lương
phượng tím
khuấy động mặt hồ thu
cuối đường
đêm ca dao nghiêng ngả lụa là
những khúc tình tha thiết nhớ
từ bờ mộng xa xôi đó
đãn nguyên tuần cải thiện tha môn
thét từ cửa qúy hồn dâng
tồn lui tồn lại tồn sa mạc ừ
ngõ xưa
một thời đất động tàn cơn
lịch từ bất hoạt phiêu bồng
ngã ba
còn lộng phương hề . gió nồng nhiệt bay
ta về . đơn chiếc tình như đã . sầu
dâng mắt biếc vòng xuôi mái đầy
phỉ phong phấn ngọa tất đền
phiêu du hồn đã ngậm ngùi cỏ xanh

một thoáng xưa
về
trong cát bụi
tình
đã lên đầy
giữa
triền hạn khô ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. áp tết Tân Sửu 2/2021)

NGÀN THU VĨNH BIỆT LỆ THU

 

K h Ú c O a n H s Ầ u

le thu 1
{Thương tiếc một tiếng hát “bâng khuâng hàng phố”}

Chiêm về khi mạ bay lên
Ôi con nước mặn đã lền ao sân
Từ mưa túy lục an phần
Trăm năm dễ có một lần chia tay
Bóng nằm khi ngọ lắt lay
Còn si vọng tiếng ve gầy kêu không
Xin cho thu đẹp nao lòng
Mùa chim góp nhạc đầu sông dụy hà*
Mai này đường lạnh oanh ca
Phiến mây còn óng lụa là âm hư

hoàngxuânsơn
hxs@16.jan.21
*xin cho chim góp nhạc về trời , Trịnh Công Sơn
Nghe Lệ Thu hát Xin Cho Tôi của Trịnh Công Sơn :
https://www.youtube.com/watch?v=6uqAOo4wafg&feature=share&fbclid=IwAR2tcuAFoMUb4PnmokXlns_Q9SMT-kaRIK2ZJ-x5q52Os-QGwdHvkWyFYdE

 

không điểm/và mưa, sóng

HOÀNG XUÂN SƠN

Lunar Eclipse

k h ô n g đ i ể m

koong gõ tiếng chuông tà
tịch mặc chiều lên kinh kệ
một mùa nhang khói đã xa
còn thơm trăng thuở bồng bế

mặt người sáng nuột khung xanh
tóc đã bay theo ngày gió
cầm tay yểu điệu nghiêng thành
nói một điều gì khôn tỏ

nét cắt ở point zéro
uốn éo đường cong tuyệt mỹ
viết một câu thơ điên rồ
cười. vẫn rất chi thần bí

có gì nơi tuyết khỏa thân
vẫn trắng đầy những năm lạ
ai bảo nhìn nhau thất thần
nhánh cây níu mùa. đuối. lả

hôn nồng ở tụ điểm. không
là đời có nhau tất cả
ngàn năm đá tảng vẫn chồng
một ngàn năm sau hạnh ngã

v à m ư a, s ó n g

gác chân
tìm chút hương nồng
chao ơi lạnh quá
da đồng tượng
câm
tội tình chi
một chỗ nằm
mà chăn chiếu nỡ
trầm ngâm
miệng tình
xô đời
trụ
ngã chênh vênh
ngàn con sóng dữ
vô tình
bãi hoang
gợn buồn
xưa
cũng ngút ngàn
còn chi trăm nỗi
dịu dàng
suối
sông
đâu mùa tịnh
bão
long đong
cuối mưa
còn một chút lòng
hẩm hiu

HOÀNG XUÂN SƠN
tháng mười hai ngàn
(Văn Học , bộ mới)

CHỢT VIẾT/B Ư Ớ C L Ạ I G Ầ N

Hoàng Xuân Sơn
 
 
peace-symbol
 
C H Ợ T  V I Ế T,
 
đ ầ u  n g à y  1.1  n ă m  2 1
 
Tự nhiên tràn ngập yêu thương
ngày sinh của một cõi thường tự nhiên
mình là xuân.  hát.  nỗi ghiền
mình là ngựa gõ huyên thiên mộng kề
là hồng của một mân mê
là xám rũ rượi bóng về xanh hư
một ngày diện kiến thanh thư
là ngày đã biết dự trù âm hao
tự nhiên tự nhiên dâng trào
hồi sinh cũ kỹ bỗng chao nghiêng mừng
hxs@12:10am
 
 
B Ư Ớ C   L Ạ I   G Ầ N
 
một bước nhỏ
vào tám mươi
mới hay trôi nhẹ quãng đời lông bông
 
một bước khẽ
như mây
hồng
nghe ra nắng sớm vẫn bồng sương khuya
 
một bước một bước                  cùng
chia
tuổi trời
và chút nọ kia
thuần
thành
 
H O À N G  X U Â N  S Ơ N
giao lộ 20/21

n G À y m Ớ i

h o à n g x u â n s ơ n

biển chiều VTV

rốt cuộc những người đồng hương ngồi lại với nhau
tưởng niệm về một thời đang qua
những người đồng hương tìm chỗ ẩn nấp
cho một thời đang tới
những người mạnh miệng
những người gân cốt dẻo dai
rốt cuộc không có ai là siêu nhân
còn lại những anh hùng đồng bộ
cất tiếng đồng ca cho một ngày mới
thúng mủng rền vang

h o à n g x u â n s ơ n
Giáng Sinh năm 2020

[Đoạn viết dở dang mùa giáng sinh giãn cách]

giangsinh2
 
Những bông tuyết bay ngang
đường về nhà lối tắt
mùa đông đứng sắp hàng
đêm rất gầy thánh vọng
 
Hạt bụi. và chuông ngân
bưng hang đời rét cóng
men dã chiến thất thần
cặn mùa sao đáy bọng
 
Giả thử ta nhìn nhau
bằng con dao cắt bánh
giả thử trong vòng rào
tràng kẽm gai hiển tích
 
  • h o à n g x u â n s ơ n
    21 decembre 202

đ Ộ d Ằ n c Ủ A s Ó N g

tranh-vcl2
Nặng đè lên
nặng
đè thêm
dằn lên bục nóng
ngoài thềm phân ưu
thở quen ngực với ân cừu
bao la có một miền lưu cữu nằm
nghệch ngờ nơi chốn thẳm thăm
dao đâm một nét
vang ầm thanh chương
phải là em. tôi
dò đường
gậy mòn hôn thụy
vết thai hương
bầm
mình về thấu
cõi
âm âm
chia hai miền tị
chung phần náu nương
kể từ hôm lĩnh xướng
nường
tình yêu có một vết thương cực kỳ
tôi viết
em viết
được gì
nơi hoang mang đứng
nhìn. suy diễn
nằm
rồi từ nhục thể xăm xăm
chúng ta còn lại

[tro đằm
cốt khô]

h o à n g x u â n s ơ n
29.9.2020

đ i ê u đ ứ n g

hoàng xuân sơn

10thuong

đầu trắng cước một hôm ngàn lau dậy
tóc huyền xưa không dẫn nước qua bờ
chim móng đỏ nghe chiều kinh sơ tụng
đại hùng tâm pha lũy tự bao gì

còn lại đấy một linh hồn e ngại
bởi tuần trăng phơi áo lĩnh trên đồi
em đã đến rồi đi cùng hương ảo
nên chuông hồng ngân đọng áng chiều rơi

ôi móng sắc là thú đời ve vuốt
là nhung êm hay máu tụ roi lằn
cung tiển ấy đã ghim vào thương phế
sợi nhu mềm e trói nặng nghìn cân

dẫu tình tang gối đầu lên sóng ngã
vó thuyền đau từ gỗ thụy muôn niên
xin yên thắm vào đại hồ giấc cũ
bóng tích xưa mùa hoán dụ đất liền

thôi biển khép cho sông nằm xuôi chẩy
xuôi tay về miền thất thổ lao lung
và am miễu nghe vô thường điêu đứng
một vì sao cúi lạy giữa vô cùng

Hoàng XuânSơn
16 dec. 2010

TỰA VÀO MÌNH. GÂY HƯƠNG NHẸ



Hoàng Xuân Sơn


Đừng để khuôn mặt đêm
lấn vào quỹ thời gian tiết kiệm
hãy viết bài thơ
cài lên khung cửa nhàn đàm
ấm trà
hằng tích cũ
tiếng ngân nga mi sương
ban mai vòm họng
hát
vin nghe

Giọt an lành
hứng lấy triều nhụy
màu non vàng anh

Hãy là sen như nhiên
bồ đề chép mắt
phương bối mềm
động vào lũy
tịnh riêng
cho lời của sắc mây mưa
dậy từ khép nép

Về thu xếp lại
nếp ngời xinh
khúc yêu đời
và điệp khúc yêu mình *

H O À N G X U Â N S Ơ N
29 nov. 2020
*ý, Trịnh Công Sơn

Thơ Hoàng Xuân Sơn


c h i ế n  t r a n h

[ collage FB Hồ Đình Nghiêm,

Một Thời Để Yêu Một Thời Để Chết ]

sự cựa mình của đêm
hơi thở nông cánh rừng
những đám mây tự sự
chiến tranh ôi chiến tranh

thân thể đêm tịch mịch
thở qua ranh xóa nhòa
im lặng. và im lặng
thai huyền một chiếc hoa
10 Nov. 2020

l ậ p  r i ê n g

Đầu đông se nhịp ngủ hàn
cái huyền trong gió
mênh mang bụi bờ
nghe mình rượi rã
tình
thơ
từng con chữ lấm có chờ được đâu
ý hoang sờn lạnh một mầu
chuyến đi của lá
về sâu bụi lầm
cộng
trừ
nhân một phiến âm
nhìn nhau tuyết cũng vô ngần
thế thôi

@9AM
12.11.20

bắt đầu rét
Thu tay tìm chút nhiệt mình
mà sao lạnh quá từ dinh xuống làng
từ đồi nghịch gió bay sang
lá khô một chiếc xuyến vàng ai quên
mà sao lạnh cả ba miền
mưa còn nước tạt ngoài hiên thúy gầy
nhiệt hờ chẳng đủ ấm tay
tự thân đã rét cùng ngày bão hoang
nằm đâu hơi giá cũng choàng
đời lâu. và chút hở hang phận còn


h o à n g x u â n s ơ n
30 tháng 10, 2020
[trời mon men sang đông]

ă N M ù g I Ữ a c H Ợ

h o à n g x u â n s ơ n

Tranh Vẽ Võ Công Liêm “Kẻ Ăn Mày”



Rồi tất cả cùng vẹo xiêu
những chân đi bộ
những liều thuốc âm
ba vạn giới
một sanh cầm
người mắng người giữa hàm ân
thụ hình
ngó xem sắc (phải) diện mình
soi vô bóng
đợi
u minh nhiếp hồn
những cãi tranh. bắn. thực phồn
vào quỹ đạo rỗng
vào khôn ngoan trù
rồi tất cả
chỉ một dù
không sinh cũng diệt
không mù cũng
đui

4.11.20 @7:49PM


lều thu

h o à n g x u â n s ơ n

lều thu

thu lây bệnh ngứa da trời
nằm nghiêng nghe thấy cuộc đời chạy rông
đàn kiến tở mở qua sông
lá. lá tấp một bụm hồng thiết thao
trên nóc. quạ khản giọng. gào
trả tôi bạn lữ lời chào muôn xưa
thu đi. còn bợn gió chừa
ngọn tóc bay quá lầu trưa dụi buồn

đẩy người. tới một niềm thương
mà rồi đứng lại bên đường thở than
nghe ai hò giọng xuyến vàng
chim đi một nước cầu sang lại về
đời buồn. luẩn quẩn hòn đê
bàn tay rất tội giữa nghề sinh lao
sân chơi đã trụi cây rào
xin đêm còn chống ngọn sào ăn năn

bước qua. bước qua ân cần
vuốt ve. nắn lại chút trần gian quên
ngày đi có vạn dốc triền
cứ lăn. lăn mãi cũng quen ngấn chiều
dựa. ngồi với tảng hoang liêu
nghe lều thu vãn đôi điều nhớ thương
ơn nhau. giữ lại vô thường
và môi son nhạt mùi hương giảo trình

5 nov. 2014

G i ả n c á c h  đ ờ i  m ớ I


Chỉ riêng ngày rụng xa xăm
mà đêm đã lỡ ăn nằm với ma
tôi dần xa
tôi
dần
xa
tôi xa hẳn khúc la cà
với tôi
em biết không
đứng
hay ngồi
nhiều khi cũng khác nằm chơi
một mình


h o à n g x u â n s ơ n
29 tháng 7 năm 2020

Thơ Hoàng Xuân Sơn

L Ờ I X I N

Cầu xin cho lũ lụt
vơi đi nước hằng hà
đêm. sao trời lại sáng
những phận đời oan gia

  1. octobre 2020

H O A C H U Ô N G

Và rồi cũng ngỡ hoa đi
độc bình trên cạn
xuân thì dưới khe

nghìn năm nhớ quá
hoa về
chuông rung một cánh buồn nghe
mịt mờ

{9:21 am} 23 avril 2020

L Ũ N G C Ú

Ta phong tước hiệu nhau
thi sĩ và thi sĩ
trong mùa khổ nạn này
virus là thi sĩ

Ôm lời thơ chết chóc
thi sĩ là virus
trái đất lủng lẳng treo
hồi lửa chuông báo dữ
lời ôn dịch lan tràn
mù mờ gieo khởi điểm

những con tán xuống đường
đội lên chiếc xe không
người đụng người bịt mặt
màu không gian đặc quánh
thời gian trét miệng mồm

màu quan tài hiển lộng
không còn đất cho cây
khói thở và nghẹt thở
đậm đặc những luống cày

Chim đừng ăn vi khuẩn
người đừng thở vi khuẩn
lửa đốt cháy lò thiêu
làm sao mình lý sự

Làm sao một chiếc thìa
đã run lên khổ sợ
làm sao tách nước ấm
làm sao những dây đàn

Cuối cùng một chấm hỏi
về đâu những mùa than
cây bạch dương thầm lặng
rơi khẩu nghiệp bên đàng

h o à n g x u â n s ơ n
[7:44 am] 07 tháng tư năm 2020

l ề u t h u

Hoàng Xụân Sơn

thu lây bệnh ngứa da trời
nằm nghiêng nghe thấy cuộc đời chạy rông
đàn kiến tở mở qua sông
lá. lá tấp một bụm hồng thiết thao
trên nóc. quạ khản giọng. gào
trả tôi bạn lữ lời chào muôn xưa
thu đi. còn bợn gió chừa
ngọn tóc bay quá lầu trưa dụi buồn

đẩy người. tới một niềm thương
mà rồi đứng lại bên đường thở than
nghe ai hò giọng xuyến vàng
chim đi một nước cầu sang lại về
đời buồn. luẩn quẩn hòn đê
bàn tay rất tội giữa nghề sinh lao
sân chơi đã trụi cây rào
xin đêm còn chống ngọn sào ăn năn

bước qua. bước qua ân cần
vuốt ve. nắn lại chút trần gian quên
ngày đi có vạn dốc triền
cứ lăn. lăn mãi cũng quen ngấn chiều
dựa. ngồi với tảng hoang liêu
nghe lều thu vãn đôi điều nhớ thương
ơn nhau. giữ lại vô thường
và môi son nhạt mùi hương giảo trình

hoàng xuân sơn
5 nov. 2014

giác quan dự phòng

Hoàng Xuân Sơn

(tặng Phạm Đoan Trang)

đề phòng có ai bịt mắt
mình nghe bằng tai của trời
đề phòng có ai bịt mồm
mình nói bằng lời của gió

có ai lăm le đốn chặt
cây rừng và tay chân người
lo gì. mình sẽ chống nạng
rao giảng tình thương khắp nơi

có bọn rập rình hút máu
mình sống bằng thập tự đời
đàn vác trên vai khổ nạn
là còn xương thịt người ơi

hoàng xuân sơn
tháng ba mười chín

SOMETIMES / m ٠i m  y


· .
SOMETIMES
s U m m E r T i M E

Thỉnh thoảng em
thỉnh thoảng tôi
đôi khi. thỉnh thoảng
ta ngồi như không
có việc gì đi lòng vòng
buồn buồn ghé lại bên hông nhà người
thỉnh thoảng em cười thiệt tươi
còn tôi thỉnh thoảng
biếng
lười
kinh thiên
thỉnh thoảng chúng ta
chia miền
về gom xứ lại
đốt
thiên sự buồn

31 Aug. 20

m ٠i m  y

đồi của nguời
rừng của trời
đi hoang nhánh lạ
cây bồi tịch liêu
ờ thì bước
[chậm]
liêu
xiêu
men theo dấu đợi
tuổi chiều ngây ngây
già đi
cũng có phiên ngày
mây nghe sảng khoái
chút gầy vóc thơm

h o à n g x u â n s ơ n
đi bộ sáng ngày 4 tháng 9
năm 2020

n h Ớ

h o à n g x u â n s ơ n

Không dưng
nhớ lụa màu ngà
nhớ da màu trắng
nhớ
tà hương bay
nhớ một đời nhớ
quắt quay
chút mơn man sóng
chút bày biện sông
chút khuê dung đã tân tòng
chút xa như nhớ chút gần gụi đau

Không dưng
chiều đứng trên cầu
vàng rơi một chút thương nâu bạc lòng

25.8.20
@ 1:24 AM

T I N X A N H

image001
những chấm đỏ điểm hồng tâm thân cây
báo tử một đời ruỗng mục
mới ngày nào nuôi liếp xanh
nâng hoa
vỗ um mầm trái
bây giờ vân gỗ hong phơi
người ta sẽ đốn cưa những đời cằn
như người
như ta
rồi cũng tới lúc
rã reng niềm vọng
đi bộ nghe mình
thở theo cây
cảm một chút bình yên còn được thở
như cảm buồng phổi cây tới giờ hấp hối
vẫn còn đó tiếng kèn thúc giục trưa hè
kéo áo sang thu
người nhạc công của thiên nhiên thu nhặt mây chiều
ôi chẳng có phần đời nào vĩnh cửu
như cỏ lấp. mòn lối
hóa vàng những nốt chân tình nhân truy lùng hạnh phúc
nốt đau một lằn vết

những chấm đỏ ngước nhìn tin xanh
như môi son ngóng chờ
nụ hôn lập trình mùa đông tử biệt

hoàng xuân sơn
{12 gìờ trưa ngày 7 tháng 8
năm 2020 tiếp tục bộ hành}

tỊnH đẾ

h o à n g x u â n s ơ n

mua rung

[tặng Trương Đình Uyên]

Ngồi buồn
lẳng lặng
sen vua
nơi đâu một chút vui đùa
ái phi
bông mưa
vẫn rưới diêu trì
trẫm nghe hương góa bay đi
tận hồi
mộc mầm nẻ chút ô môi
cưa đôi nhung nhớ
nợ bồi xương văn
ngôi sao đã miết vện vằn
về thôi vân cẩu
về chăm bóng tình
bây giờ hơi áo mần thinh
làm răng trẫm biết
hương quỳnh lục lăng

26 juillet 2020

M Ù a hÈ CỦa [M]

h o à n g x u â n s ơ n

aovang

Em cứ nấp như thế
trong áo váy
trong khăn quàng cổ
nấp trong giày giày rủ đi chơi
trắng tinh cùng gió
em cứ rình rang đây đó
nấp trong cây nắng nhìn mồ hôi trộm
nấp trong cơn khát bia vại um tùm
du theo bạn nói cười hể hả
những viên đá chạm ngày lanh canh
em cứ thế nấp vào tăm bọt
bọt sủi tình thơ
có anh ngồi đợi
buổi chiều
loang dần cuộc phiếm du

h o à n g x u â n s ơ n
19 tháng bảy 20

L I N H H Ồ N

h o à n g x u â n s ơn

buom

nếu linh hồn có cánh
hãy bay lên bay lên
nếu linh hồn không cánh
cứ nằm im nằm im

nghe tôi mùa chép lại
đời thức giấc ngoài xa
những cánh cửa không chốt
làm sao khóa được nhà

làm sao khum miệng giếng
nở một chùm lưu ly
con ễnh ương thời loạn
đã tan giấc ngụ kỳ

nơi mây xanh hằng cựu
làm sao mây trắng về
nếu linh hồn mỏng vỏ
quỵ nhạt mầu di thê

nếu linh hồn linh hồn
còn một chút mùi son
vẽ hờ lên cánh kiến
hương đau rụng trăng tròn

[3 : 28 am] 5 juin 20

L Ụ C B Á T S Ớ M

Hoàng Xuân Sơn

uminh11- su vang

Đ ê m X u â n

Bàu xanh
quày nước theo đêm
muối sương ăn lạnh
ngoài thềm xuân du
áo ai
nhín một chút mù
cho hơi ẩm thúy
gợn ngu ngơ
tình
phơi buồn
nghe tạng phiêu linh
con mắt khép mở
nheo
hình bóng tan
nghe nhau một dặm hoang đàng
người yêu cứ rủ
chân hàng phục theo
biết đâu nắng
vẫn trên đèo
còn mây hôn thuỵ
về treo vực hồng
nhạc thiều. búi. cỏ rưng rưng
ngàn năm tơ mệnh
neo thừng bến không

N g ồ i T ư ở n g

Hò lơ
trên những máng chồng
khoan đi
rồi nhặt
câu bồng ngũ âm
mùa về một vệt lâm thâm
không mưa
mà cũng vang ầm ghế xuân
buộc quanh giải áo thất thất thần
người ngồi tưởng một trần thân bụi bờ
khi nào
hạt giống nên thơ
níu hồn không chữ
lặng
tờ
giấy yên
có khi chép nốt ưu phiền
và rồi thanh tịnh gỡ miền an du

h o à n g x u â n s ơ n
29 mars 20

B À I Ð Ắ M S A Y

Hoàng xuân sơn

bien-sang-som
Bình minh đã hẹn lên cùng nắng
sơn ca ngày rạng ánh dương đầy
trong nắng trong gió tình len kẽ
những ngón tay mềm đan ngón tay

Em ơi! vấn tóc cho ngày mới
thắt búi mây hồng ngấn cổ cao
hãy đẹp như xuân thì con gái
không phấn son mà ửng má đào

Hãy duyên ngầm nước da ăn nắng
chiếc răng khôn mọc lệch ơ hờ
đừng gấp vội nếp nề ngay ngắn
thả cho đời trật tự nên thơ

Giữ thế nhé bờ vai non yếu
như dịu dàng tiếng thoảng bên tai
đừng nặng nhẹ vì đời không thể
gánh đìu êm suốt cả bi hài

Gìn chiếc gương soi qua mùa rét
vẽ mớm xuân dung một gợn mày
không chờ liễu thắm tô xanh nét
vẫn khoé mắt cười lúc đắm say

HOÀNG XUÂN SƠN
0ct . 2006

C  Ầ  N    T  H  I Ế T

hoàng xuân sơn

bienvang

Không ai là hoang đảo*
chúng ta cần có nhau
trong mùa âm khổ nạn
chúng ta cần có nhau

Cho bây giờ ly cách
ta rất cần có nhau
giữa hoạn nạn đất trời
trên dốc đời hiểm trở

Hãy gửi gấm cho nhau
linh hồn đầy nhân loại
hãy hướng vọng về nhau
với trùng trùng nhân ái

Ta cho nhau chính mình
tình cho ta rộng mở
cánh tay.  và trái tim
lúc này, từng cộng khổ

CHÚNG TA LÀ THẾ GIỚI**
CHÚNG TA CẦN CÓ NHAU

hoàng xuân sơn
18 tháng 3 năm 2020,
lúc 12 giờ 30 trưa

*No Man Is An Island, thi ca – John Donne
** We Are The World, ca khúc tương tế viết bởi Micheal Jackson và Lionel Richie – 1985

Thơ Hoàng Xuân Sơn

T H Á N G  G I Ê N G,  2 & 3.   N H Ữ N G  B À I  T H Ơ  C Á N H  C Ụ T

VHNT-Hoang-Xuan-Son

X e n,  P h á p  H o a n

Vẽ tự khi nào không biết nữa
hai bàn tay mọc xuống cầm dương
âm đi chúi nhủi buồn đi trốn
một nốt vi lô lạc giữa đường

 
B à n   C h â n

Bước đi của tĩnh
sao thân còn động
ngồi yên ngồi yên
hồn vừa đổ bóng

Đ ố n

Người thức giấc một trần đêm
ngủ nằm lây lan cơn vạ
ánh trăng vực sóng bên thềm
đại thừa lung linh tiểu ngã

N g h e  M ì n h

Để tay lên bụng
như trẻ thơ nằm
thở hơi nhè nhẹ
ngủ giấc đằm đằm

T h ấ y

Lưng còng tuổi gió
đời khoan nhặt sương
mắt cườm tra hột
nhìn sao tỏ tường

K h u y ê n  T r ò n

Bơi đi vô minh
chừng như dã tướng
ngôi đời chùng chình
nuốt vào bụng ngược

T â m

Muốn biết đời là gì
chỉ cần đưa tay nắm
đầu gốc ngọn từ bi
là gì, đời sẽ biết

D ự a

Đứng tựa vào sắc không gẫy gập
chợt mình thao thiết một bờ ngang
dấu phẩy, không gian chiều.  xuống chậm
ô hay bụi náo đã tan hàng

M ộ c  L a n

Mộc còn là nguyên trạng
lan là mềm như lan
không là mầm lộ sử
thi lan trả hiện thần

H o a  P h o n g
 

Em cầm một nhánh bông
gió thổi rớt xuống sông
ơ kìa đi chỗ khác
mấy con cá lòng tong

T h ư  M ụ c

Chăm chú sẽ nhìn được
một bài thơ dàn ngang
những con chữ nằm dọc
cơ duyên của thợ hàn

T h í n h  l ạ c

Tháng lịch rơi ào ào
mình nghe mình lích kích
ngày đuổi ngày lao xao
biết chừng mô hết dịch

K ý  Ứ c

Cái sân chơi ngày cũ
bới tung gạch trong đầu
cánh buồm hoang xập xệ
còn phấp phới tình nâu

B u ồ n
                [ theo Giang ]

Buồn lướt đi một khoang
lá thuyền.  hay đơn mộc
triều nghiêng chiêu ánh giang
vẫn trăm năm buồn ngất

B ụ i
                  [ và Lê ]

Người về như sao sa
mạch đất hồn lóng lánh
qua sông một chuyến phà
sương nằm trong quyển lạnh

h  o  à  n  g   x  u  â  n   s  ơ  n
2020

Tiếng hú ngoài bìa rừng

hoàng xuân sơn

MAT TROI SHINNING THRU

Không tim không óc
nút kín tai
tiền ngậm miệng
chúng đang bận ăn
không nghe đâu
đừng kiến nghị
[chả bổ béo djì]
khẩn.  với trương
ối dào
đạo
chi chi đạt
không có quỡn
đồng với chả đồng
tâm đâu ra
thơ thẩn toi công

hãy phát cho chúng
cái bàn chông gãi đít
và đuổi thẳng vô rừng

hoàng xuân sơn
5 tháng hai năm 2020

L    Ạ   N   H

hoàng xuân sơn

snow

Rờ đâu cũng thấy lạnh
thực phẩm
chăn
mền
câu thơ biếm vào số lẻ
nước. nước lạnh ré
nơi góc tối
hằng hà đóng băng
không còn ai trượt tuyết giờ này
tuyết. và máu
những ngón tay
đông
cứng
ly rượu đỏ
lấm lét màu cờ

24 tháng mười hai 2019

Thơ hoàng xuân sơn

strawberry

mùi

a ha ha lụa lềnh
khởi nguyên bằng thứ tự
dán mũi xuống chăn mền
đời vân vi nồng ấm
con chuột chù qua sông
liễu đung đưa bàn hạ
khói dộc dộc đen tuyền
phởn phơ trên đầu sóng
tô hô nước rỉ nguồn
chân dung nhà máy lọc
vẽ than chì xuyên không
bàn chân đi khập khiễng
qua xóm dợm cỏ hồng
nghi trang nằm búi tóc
buổi chiều môi thậm thượt
ngón tay nhón mũi về
cái cười rung khêu khỏa
tùm hụp một con đê
nắng lăn ra nằm vạ
hương nhưng nhức hội tề
10 juin 2019

dâu. và màu tóc khác

những rễ cây ngoằn ngoèo trên đất
bám lấy một thỏi son hồng
đôi môi đánh rớt từ thế kỷ trước
màu tóc hung
biến đổi khí hậu xanh đỏ tím vàng
quyển trời nặng thêm sắc xám
không phải tư duy người
chất thải của một bãi thần quyền formosa nào đó
huyền hồ mửa kim loại xuống biển
lũ người hung tợn chẻ đôi con cầu gai
nhét quả dâu đỏ vào giữa
và bảo mùa này rong tảo trúng thực
tôi không tin lời em nói
khi chiếc bluejean cấu nhiều lỗ thủng
bệnh phô trương bần cùng
và những hình xăm biết đi
quả dâu và màu tóc
lần hồi trộn lẫn
dưới đáy cặn hồ bơi

24 juillet 2019

G I Â Y    P H Ú T

Hoàng Xuân Sơn

hong kong
Em bình thản đưa tay cho chúng trói
Khác gì đâu bọn khuyển ưng
Nơi nào cũng thế
Cũng đầu lâu ngạ quỷ
Mặt nạ đen
Vòi rồng xối máu
Đêm nay chúng có thể trói em
Bẻ quặt tay em
Chúng có thể hành hung các bạn em
Bằng hơi cay gậy gộc
Chúng có thể cào nát hiện trường
Nhưng không thể nào dập tắt được ngọn lửa đấu tranh
Không thể nào chúng trói hết
Tự hào tuổi trẻ
Và niềm khát bỏng tự do
Hoàng Xuân Sơn
Tối 17 tháng mười một, 2019

hoàng xuân sơn

chieu

đi tìm

những cái chóa đèn giống như chum đựng rượu
cánh đồng ngửa cổ
anh đi lên núi tìm mây bay
mưa về trảng thấp
thung lũng cong theo đường cong chiếc phễu chiết hồn
chắt lọc cơn mơ
bây giờ chẳng biết nơi nao gom lùa cái bóng
về một xó tường an vị thu phương

đường vòng xe cộ phản chiếu luân hồi
khi xưa mình đi tìm bộ lạc
bây giờ lạc lối tìm nhau
gia đình níu kéo khẩn cấp sợi dây chằng thân ái
còn một miếng nhau bỏ sót
từ tháng cắt da

con dấu

tôi léng phéng với giấc mơ
không hề có được một hậu cảnh đì đùng
đành làm tờ báo cũ
lăn lóc ở một góc xó nhà cầu
lâu lâu có người giở đọc
chữ nghĩa làm một cuộc thanh trừng
khi những chất thải ăn nằm khí hậu
đẩy lùi cơn chướng khí
mùa rậm rịt kinh niên

nội dung phiên bản chào mừng 300 năm trước
người thi sĩ gục đầu lên cảo thơm
ánh đèn lũ lượt rọi soi bệ trán thờ
phá tan cơn buồn ngủ
em nằm trong bó nôi
bên ngoài tập đoàn phô trương thơ lại
bộ cánh.  bút lông
và những con dấu cồm cộm nổi
hãy cho tôi chiếu khán
bỏ đi thật xa
miền nước lợ

 hoàng xuân sơn
Lễ Mẹ 12 tháng 5/ 2019

My Way – Đường Ta Mãi Đi

Hoàng Xuân Sơn

CHO NHỮNG MẤT MÁT TRONG ĐỜI

Đường ta đã qua. Đường nào sẽ tới. Đường ta mãi đi.
Hôm nằm mơ thấy bầu trời sao lung linh. Rồi sụp đổ. Cảm nghiệm cuộc đời mong manh quá. Bằng hữu ghé lại bên đời. Rồi xa khuất. Ai biết được ngày mai? Que sera sera!
Nhạc điệu trầm trầm nhưng thôi thúc của ca khúc My Way làm mình nghĩ đến những khoảng cách chia lìa trong đời sống . Và tin xấu cứ dồn dập như những đợt sóng ngầm. Ngày vui rồi cũng qua đi. Đời mình rồi cũng qua đi . . . .

And now – the end is near – and so I face the final curtain
My friend – I’ll say it clear – I’ll state my case – of which I’m certain
I lived – a life that’s full – I traveled each – and every highway
And more – much more than this – I did it my way

Regrets – I’ve had a few – but then again – too few to mention
I did – what I had to do – and saw it through – without exemption
I planned – each charted course – each careful step – along the by way
And more – much more than this – I did it may way

** Yes! there were times – I’m sure you knew
When I bit off – much more than I could chew
But through it all – when there was doubt
I ate it up – and I spit it out
I faced it all – and I stood tall – and did it my way

(Nhạc: Frank Sinatra – Lời: Paul Anka)

*

Đâu là phiên bản cuối cùng của những cuộc rong chơi?

Xin cùng lắng nghe một chuyển đoạn lời Việt (HXS soạn và hát minh họa), như một lời kinh cầu. Cho tất cả chúng ta. Đang còn hay đã mất!
Bạn hãy cùng tôi hát lên nơi cuộc lữ vô cùng

ĐƯỜNG TA MÃI ĐI
My Way!

Chiều rơi. Chiều đang dần rơi. Về đâu ngày mai? những áng mây xa vời
Người đi. Người đi thật xa. Còn ai gần ta? Đã hết rồi thiết tha
Lòng đau, tình yêu dài lâu. Biết về bến nao? Chơi vơi ngàn cánh sao
Có nhau, từng phút giây qua. Tình nồng thơm ngát hoa
Bạn hỡi! Ngày vui giờ đây. Rời xa tầm tay. Bóng tối đan âm thầm
Nhìn qua – màn đêm lạnh căm – còn nghe vọng âm – tiếng nói cười thiết tha
Ngày xưa! Ngày xưa thật xưa. Lúc còn có nhau – không ai ngờ bể dâu
Sóng xô – một kiếp phong ba – ngàn đời ta mất nhau!

**Thời gian trôi nhanh – luyến lưu ngày xanh
Rồi khi xuôi tay – nỗi vui cũng như niềm đau
Nhìn lại quanh ta – trần thế còn ai?
Còn nghe tiếng khóc – lúc mới ra đời
Đường còn rong chơi – sẽ chẳng bao lâu
Là đường ta mãi đi

I DID IT, MY WAY . . .

tommy & laura. lời tạ tình

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

tommy & laura. lời tạ tình / tell laura i love her
Jeff Barry & Ben Raleigh
♦ Chuyển ngữ: Hoàng Xuân Sơn ♦ 20.09.2019

Bìa đĩa nhạc Tell Laura I Love Her
của Ray Peterson
(Hình: Amazon.com)

Lời Người Dịch: Khó có ai có thể chối cãi bản chuyển ngữ lời Việt “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu” của Nam Lộc từ ca khúc “Tell Laura I Love Her” (TLILH) của Jeff Barry và Ben Raleigh là một tuyệt tác để đời, ghi đậm dấu ấn của một thời học đường thơ mộng qua thời kỳ nhạc trẻ Việt Nam.  Phiên bản này cũng có sức lôi cuốn mãnh liệt trong hành trạng trình tấu âm nhạc.  Tác giả Nam Lộc chỉ mượn cái thần thái âm nhạc của nguyên bản TLILH để khoác vào một cái áo khác, nhẹ nhàng , mềm mại, da diết như một bài thơ của tuổi học trò tươi thắm, trong khi lời Anh ngữ bản gốc chỉ là một câu chuyện kể bình thường, nhiều kịch tính.

Vậy mà, ngoài sự hấp dẫn của phiên bản “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu,” người viết phóng chuyển tài tử này muốn làm một chuyện trái khoáy, lần theo lối mòn thử dọ dẫm dịch (thoát) ý từ nguyên bản tiếng Anh để làm một phiên bản lời Việt có thể ngân nga hát lên (chủ quan) theo giai điệu và gần với ca từ nguyên bản đôi chút.  Xin được tường trình dưới đây, và xin được góp ý từ thân hữu.

— Hoàng Xuân Sơn
(viết tạm xong lúc 11giờ 49
buổi tối ngày 9 tháng 3 năm 2019
Laval, Quebec – Canada) Tiếp tục đọc

hù cái, thơ

hoàng xuân sơn

caysung4

ẩm

chén rượu bọng. nhướng thị
ngờ
bơi người có hạn
càn khôn biển
nguyệt hồng sa môn
đúng điếng

ngụ

mưa trên hoa
súng dặm bèo
thanh cư
vốn ở tỳ kheo
chuông lá vàng
ngân
trụi

phân

núi. là núi?
không phải núi
tơ thiều
mảnh dụi ngân quang
ghềnh đâu
ghềnh
khúc nhặt

ảo ảnh

bước qua cầu trăng
lơ phơ
mọc
xa mấy nhành dương
mù độ đường
hồn ai đốm
hoàng xuân sơn
tháng mười năm 17

Đi/Quay

Hoàng Xuân Sơn

tranh vcl1

Đ I

Tặng Cao Quảng Văn
Lánh mình
Trong mỗi chuyến đi
Thấy tôi? Không thấy!
Thấy gì không em
Thấy tân toan một bực thềm
Bò lên thiên đỉnh
Xuống dìm mộ hoa
Thấy hôm xưa
Bóng nguyệt tà
Tôi và em. Giữa phồn hoa động đình
Thấy trăm năm
Một ảnh hình
Huyền lai cổ lục lồng khinh khoái
Đời
25.8.19

Quay

Dốc. Và đá tảng thụ hình
Lốc cốc cây cảnh bước
Rình rập. Tôi
Leo lên đánh phệt gió ngồi
Trời đất mọc giữa thành lồi
Cung quăng
Sống lâu mới biết được rằng
Bánh
Trái
Vô lự quay
Mòng mòng em
Hoàng Xuân Sơn
Denver 27.8.19

H Ồ N Đ Ấ T C Ũ


Hoàng Xuân Sơn bạt

aodaiquehuong

Tôi là một kẻ làm thơ vần điệu. Mấy năm gần đây cũng không khỏi nao lòng, thao thức cùng vận hội đổi mới của nền thơ Việt hiện đại.

Đổi mới? À, cũng nên lắm chứ! Cần mang lại một luồng sinh khí mới cho sáng tác. Chẳng lẽ cứ trì trệ, bế tắc mãi hoài trong vần điệu du dương. Chẳng lẽ cứ gậm nhấm rủrỉrùrì thức ăn cũ như một loài nhai lại? Đã có nhiều tranh cãi chưa đi đến đâu giữa sự tương phản hai luồng thơ cũ mới.

Vậy mà tôi đã lăm le, lai rai hưởng ứng bận trang phục mùa màng cho thơ. Muốn phá vỡ hình thức cũ mang lại tự do diễn tả nội dung tình ý mới ư? Ừ, thì thơ bí hiểm có. Tượng trưng có. Ẩn dụ có. Và ngay cả tân hình thức, cũng vung tay phóng bút ra gì . Vậy mà rốt cuộc chẳng ra làm sao. Rồi, tình cũ không rủ cũng về. Cứ mỗi khi chiều xuống, cảm cái buồn bã cô đơn của đất trời, của mình, tôi mần thơ điệu đàng phùng xòe trở lại. Nghiệm cho cùng cũ mới chi rồi cũng rứa. Đông tây đời biết lặn về mô? Miễn là còn nuôi hi vọng sáng tác. Phải vậy không bạn ?

Trở về vần điệu du dương
là đi hết một con đường thăng ca
tự mình lĩnh xướng
ê
a
một khúc giao hưởng
cũng là cách tân

. . . (HXS)

Tôi cũng hết sức đồng ý với nhiều bạn văn: một bài thơ đọc được hoặc một bài thơ hay có thể hiện diện trong bất cứ dạng thức sáng tác nào. Tình ý diễn đạt là tình ý thật, không màu mè giả dối. Không cường điệu. Và chung nhất: thơ phải có hồn.

Một người làm thơ lúc nào cũng giữ được hồn thơ mình. Cho dù lâu năm mới cầm bút trở lại. Tôi muốn nói tới người làm thơ mang bút hiệu Khê Kinh Kha ( KKK viết tăt, bạn đừng có nghĩ tới cái nghĩa ghê gớm khác của từ này )

KKK làm thơ sớm. Thơ anh xuất hiện vào những năm đầu của thập niên 60 ở bách Khoa, Văn Học… dưới bút hiệu Lê Thị Minh Đức hoặc ký tên thật Nguyễn Xuân Hùng. Nhưng thật tình mà nói, những sáng tác mang tên Khê Kinh Kha đăng ở tờ Văn mới gây được sự chú ý đáng kể từ khi anh xa nhà du học vào năm 1967. Đấy là những lời vọng cố hương tha thiết ăm ắp nỗi lòng của kẻ xa xứ.

Đã lâu rồi hồn mình quên xao động
như cánh diều không còn gió thoảng bay
như lá vàng im lìm trong mưa lạnh
chết âm thầm trên thảm cỏ xác xơ
như mùa đông về đây không hẹn trước
tuyết vô tình phủ kín lòng quạnh hiu
. . . . .


đã lâu rồi anh như mây lạc hướng
đi giữa đêm sâu không ánh trăng vàng
không thấy được hiện tại trên đôi tay
cũng không biết về đâu một ngày mai . . . 

( Đã Lâu Rồi – KKK )

KKK là kẻ mang nặng hồn quê tình nhà trong huyết thống. Chuỗi ngày tha hương hầu hết là những buổi cơm anh cố ăn để sống – mà trong lòng nước mắt cứ như canh.

Không hiểu tại sao bút hiệu của anh lại mang tên một tráng sĩ thời chiến quốc ôm mộng vượt sông dài diệt hôn quân bạo chúa. Có lẽ nào gã thư sinh tay yếu chân mềm ấy? Có lẽ ở muôn trùng cách biệt, anh chỉ muốn làm một tiểu Kinh Kha băng qua dòng suối nhỏ tìm lại dấu quê đã mờ nhạt dần trong tâm thức phường lưu xứ ?

Một trong những bài thơ của KKK mang dấu ấn sâu đậm về nơi chốn sinh thành là Anh Sẽ Về. Nguyễn Hữu Nghĩa đã phổ nhạc khá thành công bài thơ này. Ý nhạc bắt kịp lời thơ tạo được nét hài hòa cảm xúc. Đám du ca bọn tôi vẫn thường nghêu ngao chia bè hợp xướng:

Anh sẽ về em ơi anh sẽ về
về nơi ngôi nhà vách đất với hàng hoa thơm
nơi con đê già nơi cây cầu tre
nơi con đường đất dấu chân trâu bò
 . . . .

Một giọng nam lĩnh xướng điệp khúc :

đưa em vào gió
khẽ trao cành hoa
ra sau vườn nhỏ
trồng lại cho em dây hoàng lan
hương đậm thêm

và tất cả cùng vào lại :

Anh sẽ về em ơi anh sẽ về
dù đêm không cùng hay mất hết người thân yêu
cho em theo chồng – cho chim về xa
sẽ gắng quay về chết nơi ra đời

Hát lên đi bạn ơi ! Hát lên bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu bạn cũng sẽ được sống lại khung trời hoa mộng của quê nhà rất đỗi thân thương. Hát lên cho quên sầu nhớ. Ở một thời nào. Tưởng chừng xa lắm. Mà thật gần gủi.

https://youtu.be/hpQpKclTLdE


Bẵng đi một dạo thật lâu ( dễ chừng trên dưới 20 năm ), KKK không còn cầm bút. Chẳng là vết thương nhức nhối tháng tư bảy lăm đã làm lặng người một kẻ xa quê đến thế ư ? Hay tại vì một hoàn cảnh nào không tiện bộc bạch ? Tôi không tin như thế. Tình cũ ôi tình cũ, ai rủ về! Chất thơ đã chảy đậm đà nên huyết quản, làm thế nào có thể ngưng dòng mực? Làm thế nào chối bỏ được linh quyền của một thi sĩ? Và điều đã được chứng nghiệm: từ hai ngàn lẻ năm, thơ KKK hồi sức nở rộ trên khắp mặt báo. Tôi vui mừng thấy anh cầm bút trở lại. Và chào mừng trang nhà Giao Cảm ra đời ( http://giaocam.saigonline.com )

Đầu năm 2005, tuyển tập thơ nhạc Tỏ Tình được Thư Ấn Quán ấn hành đã khai sinh đứa con đầu lòng của “lão Bạng” Khê Kinh Kha ( Đến đây phải mở dấu ngoặc để ca ngợi công trình của bạn Trần Hoài Thư và anh em Thư Quán Bản Thảo. Với phương tiện hàn sĩ và việc vàng lút đầu, các bạn đã không ngừng cố gắng làm sống lại “ cơ ngơi “ của những ngòi bút cũ, một thời vang bóng. Nào là Từ Thế Mộng, Phạm Ngọc Lư, Nguyễn Bắc Sơn, Vũ Hữu Định, Linh Phương, Hoài Khanh v.v ) .

KKK là người tài hoa. Anh vừa làm thơ, vừa soạn nhạc. Điều này cũng không đáng ngạc nhiên.

Những năm xa xưa ở quê nhà KKK đã từng là một tay trống có hạng của một ban nhạc trẻ. Tập Tỏ Tình gồm hai phần thơ/nhạc cân phân. Dù tuyển tập thơ nhạc có những lời tỏ tình dễ thương cho người nữ như : mây lãng đãng dưới dòng sông tư lự – em qua cầu tóc rối cả thơ tôi . Hoặc như : phải chi hoa là em – xin nở một nụ hồng – giữa đời tôi băng giá … vì em là thiếu nữ – ngón tay dài sen nở – áo bay trời thiết tha v. v . Sở trường của KKK, theo tôi là những lời tỏ tình bất tận với quê nhà . Lời to tình của gã giang hồ xa quê, đã bao năm thất lạc dấu đời mình .

Xin làm mây bay về qua chốn cũ – thăm những con đường bóng mát tuổi mộng mơ – giữa núi cao nhỏ từng giọt mưa tình – cho đất khô hân hoan tìm lại bờ lau ngọn cỏ – rừng cây xưa thêm lá rộng đam mê, và tình ai miên man như sóng vỗ . . .

Nếu một mai mưa về trên thác cũ
dưới hiên xưa xin nằm chết hân hoan
hơi thở cuối xin dành tạ ơn mẹ
trái tim nồng nở nụ hồng trao em
và thân xác làm phân bón núi sông

KKK sử dụng nhiều thể thơ trong tập tỏ tình : bốn chữ, năm chữ, thất ngôn, lục bát v.v . Nhưng cũng vẫn theo ý riêng tôi, KKK thành công nhất nơi thể điệu thơ tự do, hoặc thơ xuôi. Chính nơi này, anh đã kể lể nỗi niềm được nhiều hơn. Diễn đạt chiều sâu tâm linh được tận tình hơn .

Nếu một mai khi hòa bình đến với mớ tuổi còn lại – lúc bấy giờ dù đang chui rúc trong hầm tối – dù đang lạc loài trong ngõ ngách – dù đang ốm đau trong rừng già – cũng nhớ trở lại ngôi nhà mẹ cha xây mộng ngày xưa cũ, trồng lại vườn nhãn – làm cỏ những nấm mồ người thân yêu – tìm lại những kẻ còn trôi giạt – nhóm lại bếp lửa mùa đông . . .

Và bạn hãy đọc thêm chút nữa, ký ức của một kẻ mù đường :

Hình như có thêm một chiếc răng cời
hồn nhiên như chim sẻ trước sân
như cánh bướm lênh đênh
như vì sao nhỏ bé
trong ngưỡng hồn hiu quạnh
của tháng ngày bom đạn và hầm hố

hình như
có những buổi sáng nhìn nhau ái ngại
như góa phụ, chiến tranh và tuổi trẻ
như những giọt sương đọng trên sân cỏ
thật bình thường như hơi thở em ơi . . .

Tháng năm cuối đời, thi sĩ Thanh Tâm Tuyền đã cảm nhận hết linh khí của đất trời. Đã nghe được tiếng Vang Vang Trời Vào Xuân. Tôi muốn được sống cái cảm thức ấy. Tôi muốn đọc và mời bạn cùng đọc Khê Kinh Kha. Để nghe lại một chút rưng rưng. Hồn đất cũ.

HOÀNG XUÂN SƠN
Cuối hạ năm hai nghìn không sáu

 

Thơ Hoàng Xuân Sơn

  • N Ư Ớ C . T A M Đ O Ạ N

    muamua 1

    [với Bắc Phong, Nguyễn Hàn Chung, Trần Trung Đạo, Vương Ngọc
    Minh . . .]
    Tôi chơi ngôn ngữ thời đại như ăn cơm nắm
    Vậy mà có kẻ mon men đánh đắm thuyền đò
    Nước. Là một chất gì không thể phân tích
    Chết đi rồi ai gáy được ò o
    Đừng xúi dại tôi ra tay phản đòn
    Khi em ví tôi nơi chốn chỉ tuyền cò và khỉ
    Nước nước. Nước đâu rồi tôi chạy lon ton
    Cu tí bảo đứng lại ông nội chảy hết cả rồi. Bề gì?
    Bề gì ông cháu mình cũng bồ côi. Cả bọn!
    Tôi chơi ngôn ngữ thời đại bão biếc om sòm
    Có thấy gì đâu ngoài lũ ma chết đói
    Nước nước. Một ngày tôi cúi nhặt lom khom
    25 tháng 7 năm 2019
  • xì-tin

    tôi đang nghiêm chỉnh xin đừng cười tôi
    [ không phải xì-tin nghiêm và buồn ]
    có một chút gì xa vắng
    tựa nước sông
    ném viên gạch nhảy tưng
    rồi hiện hình lũ người giải thuỷ dọc hàng phố
    nước nước nước
    mùa cạn mùa nổi
    mà con mắt người bạn la toáng chẳng ai màng
    để ý
    nước vày vò
    đỏ ngầu chum vại
    xối những lon bia tóe máu
    báp-têm bọn người ruồi
    và thú dữ táp mây
    xéo bà mấy cái đập vô hồn
    nước thồn óc ách
    và xả
    ồ ề lũ phì [ nộn ]
    lệt bệt bùn đen
    hãm thằng cu đen
    ngồi quanh năm suốt tháng cạy ghèn
    đổ lửa
    hoàng xuân sơn
    29 oct. 2015

 

LỤC BÁT. GIỮA SÁNG & TỐI

hoàng xuân sơn

cloud

mây lành

dần lan
theo ngày u minh
hốt nhiên nở đóa thần tình nhiên đăng
bay lên một cõi mây hằng
rồi chiêm nghiệm với
lương vân thục hiền
đời vàng
như giọt nắng xiên
nào hay cát đá
loạn miền thu dung
mây bay qua trảng mịt mùng
đừng che nến thắp
giữa khung nền nhà
mai. còn sáng áo người ta
chút vân trên lụa
cũng là vân vi

run

với lê nguyên tịnh
ngồi rung tay với đạo tràng
bỗng nghe xương cốt
lầm than xứ người
già rồi
qua lão đến nơi
run run bưng một phương đời
nhá nhem
hôm nao. nhớ. được còn thèm
mùi vân của tía
mùi mềm của trăng
mùi nhiêu khê của hường hằng
mùi giản dị
của khăng khít. kề
buồn
là dục tú thấp tê
bấm đau còn nhớ
đường về thuỵ hôn

gởi

với phong vân
tôi gởi vầng trán nơi em
để nghe thơ dại cùng thèm luyến lưu
gởi thêm màu mây trời chiều
mang chút hồ mị cầu kiều riêng tư
gởi em trái tim gió mù
thổi mùa tận tuỵ màu dư âm người
hoàng xuân sơn
18 juillet 2019

Thơ Hoàng Xuân Sơn

tranh vcl1

trào phúng số 4

 gao*

thải bớt ra chút, cụ uy rích**
cụ làm đầu gối sưng chật ních
đây nghèo lõ đít chả phải giàu
mần răng cụ cứ thích nhào vào

ờ, cụng. thì cũng dăm đường cụng
dzô dzô dzô dzô                       dzô cái gì?
xoong chảo nồi niêu chày ế cối
thôi cụ. xin đường ai nấy đi

loạn tóc

một hôm tóc
nhiễu nhương buồn
sợi bay lạc chợ
sợi luồn chân quê
sợi đi đi mãi không về
cụ tản đà bảo:
vân vê sợi này
sợi lù đù chạm ngón tay
khi không tác nghiệp
giữa ngày vi vu

mười ba tháng bảy mười chín
*bệnh thống phong
**uric acid

T R À O P H Ú N G # 5
C A O T H Ấ P

vui, chơi với vương ngọc minh

xuống. lên
rồi có lúc ngưng
huyết áp tưng bừng rồi cũng dàn ngang
phè phè ở mức chứa chan
hi vọng một buổi xóm làng yên vui
đặng có cớ : ca
rệu. mùi
tình tang khúc nhạc cẳng, đùi chu lưu

E M N H Ỏ

lâu ghê
em nhỏ
ở đâu?
đã lâu không chộ mặt rầu cơm canh
ở đâu em
nhỏ. sao đành
chui vô ngã bảy
loành quành ngã ba
ngã nào vô tới sân ga
bám. đu một chuyến
ta bà thế gian

K H Ú C Đ I B Ộ

lần hồi
chưn cẳng cũng quen
lết ra đầu ngõ
một phen bộ hành
xắn ngang vô khúc rẽ quành
khúc quẹo mệt nghỉ
mấy thành khúc nôi
thở dốc. khúc leo lên đồi
thở hắt khúc bước xuống đời sum suê
đi ra. rồi cũng lộn về
tới nơi tụ. hội
bộn bề chơn không

C Ụ P

ngón tay cong queo buổi mai
mình muốn duỗi thẳng
hắn đòi: cúp vô
ngón tay y hệt cơ đồ
cụp lạc cụp lạc
đường mô lần tìm?

hoàng xuân sơn
22 juillet 2019

ru ta -bỡn. số 3

hoàng xuân sơn

caysung4

ru ta

có chút lành lạnh ru ta
cơn ngủ sáng sớm la cà
nướng
trây
nằm lười
một khấc ngật ngầy
mà nghe kỳ hạn lên đầy xương da
nơi tiểu phùng
có bao la
gặp gỡ gặp gỡ
chút ta ngùi ngùi
chút người
văng vẳng ngày vui
giờ chơi điểm hẹn
chút mùi lân la
gợn chút mình
trong nỗi ta
cùng năm tháng rộng
bơi già tóc râu

bỡn. số 3

buổi về
vấp phải cơn ho
ôm ngực ran. chảy
thuyền đò phăng phăng
vấp ta
nửa cụ nửa thằng
cá còn ham lội
ao chuôm cận kề
đuổi. săn. cái bóng mệt mề
câu thơ dợm bước
mà lề cực đông
tháo khoán một cuộc thông đồng
róc rách tiểu ngã
huyền không cực kỳ
hoàng xuân sơn
18 tháng 5/2019

Tờ Giấy Lộn

Hoàng Xuân Sơn

download

Tặng Kalang, Khánh Minh, Trương Hồng Sơn, Vũ Hoàng Thư….

Bây giờ ra Nha Trang lúc nào mình cũng phải thủ thế
Sợ ba cái đại hán tự nga sô mỹ việt chen lấn nhau rớt trúng u đầu sứt trán
Mạ ơi xin mạ ve dầu nhị thiên đường
Ơi mạ ơi nụ cười thái thú* đã hiện diện khắp nơi
Bọn cầm quyền vẫn ngậm hột thị như hồi nào
Con bà nó (xin lỗi đất nước anh em đan mạch) cái gì mà khu vực dành riêng
Của chung là thời mạt vận đất nước tôi
Mọi thứ đều cấm kỵ
Chỉ có đi tù là quyền lợi được bảo kê
Tù ti tù ti tù ti
Bổn phận đấy ?!
Toà án tòa iếc mọc dỏm tràn lan
(Ô hô!) mai mốt mình có cơ may
Viết ngục trung nhật ký
bằng chữ tàu
(Ai tai!)

Hoàng Xuân Sơn
10 tháng 6, 2019
*Nụ Cười Thái Thú, truyện Hoàng Nga