Người trong gương

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoàng Ngọc Thư

Nàng trở mình thức giấc. Tấm chăn bông trượt xuống một bên giường, để lộ cánh tay và một bên ngực nàng lạnh buốt. Nàng với tay kéo chăn đắp lại, co ro cố tìm chút hơi ấm. Bên cạnh nàng, đứa con gái nhỏ ngủ ngon lành, đôi má ửng hồng bầu bĩnh trông thật đáng yêu. Nàng choàng tay ôm con, áp mặt vào cái thân thể bé xíu ấm áp và thấy thương yêu con vô hạn. Nàng thường cảm thấy hạnh phúc pha lẫn chút ăn năn mỗi khi được gần gũi, trìu mến với con, vì ít khi nào nàng có được nhiều thì giờ để vui chơi và âu yếm con như thế. Nàng luôn bận bịu với công việc, học hành, và nhất là lúc này, khi chồng đi công tác xa, một mình nàng phải đảm đương mọi việc lẫn chăm sóc con thật chu toàn, chừng ấy đã chiếm hết thì giờ của nàng.

Nàng cố dỗ giấc ngủ nhưng bao nhiêu ý nghĩ trong đầu vẫn tiếp tục xoay tròn. Nàng nhớ đến những việc phải làm ngày mai, những việc gấp lẫn thư thả mà ngày thường chồng nàng đảm trách. Nàng nhớ chồng và ước sao thời gian qua mau. Một tháng công tác! Khi vừa biết tin anh phải đi xa, nàng cho rằng điều này chẳng có gì đáng ngại. Thế nhưng từ hôm anh đi, nàng thật sự cảm thấy bận rộn, mệt mỏi và cô đơn. Cô đơn ư? Thật ra nàng có phút nào được nghỉ ngơi để mà cô đơn đâu, ngoại trừ lúc lên giường sau một ngày mệt nhoài, hoặc lúc thức giấc nửa đêm như bây giờ nàng mới thật sự nhớ đến chồng. Nàng nhớ tha thiết và thèm hơi ấm của anh, thèm vòng tay vững vàng, ấm áp của chồng và những cái hôn thật âu yếm, dịu dàng. Nàng thấy thiếu vắng nhất là cảm giác an tâm khi có chồng bên cạnh và biết rằng mọi việc đều được lo lắng đầy đủ.
Tiếp tục đọc