*** Viết Cho Cha

 tranh DC4

Hoàng Lan Chi

Gia đình tôi hơi khó chịu! Cha tôi là giáo sư, cộng thêm tánh cũng khó sẵn (chớ không phải cái nghiệp giáo làm cho khó) nên khó dàn trời.

Thuở nhỏ, khi di cư vô nam, để có nghề ngay, ông đành xuống Sóc Trăng dạy. Mọi việc ở nhà phó cho vợ. Mẹ tôi không phải giáo sư gì ráo nhưng cũng khó từ máu khó ra nên tụi tui coi như bị kềm kẹp. Và cha tôi hoàn toàn yên tâm khi đi xa, khỏi sợ “con hư tại mẹ”.

Hồi đó tôi ví von: lũ chúng tôi bị ba  tầng áp bức: gia đình, học đuờng, xã hội. Tầng nào cũng kinh như nhau. Gia Long thì kỷ luật nghiêm quá trời. Chắc có lẽ nhìn thấy Gia Long đã có cơ ngơi sẵn, kỷ luật gắt nên hồi đó cha tôi biểu tôi thi vô GL, chứ lẽ ra, con gái bắc kỳ 9 nút như chúng tôi, phải học Trưng Vương mới đúng.

Sau này cha tôi  đổi dần về gần Saigon. Ban đầu là giáo sư Cần Giuộc. Sau đó Hiệu truởng Bến Lức, rồi Cần Đước. Cuối cùng về dạy Anh văn ở Petrus Ký cho đến 75.

Cha tôi giỏi văn. Cụ làm nhiều thơ. Gia nhập văn đàn gì đó. Tất nhiên thời đó, thơ các cụ đa số đường luật. Tôi thấy để “chỉ trích”  hay “tự trào” chi đó thì làm kiểu thơ đuờng là phù hợp, còn thơ tình, tôi thích bảy hay tám chữ.

Ở nhà, có lẽ chỉ có tôi là thừa hưởng cái gien văn chương “vớ vẩn”  đó của cha. Nhưng vì cha  gắt nên tôi dấu nhẹm. Người ta– tuổi học trò- viết bài đăng báo là hãnh diện khoe gia đình. Còn tôi, không dám. Dấu kín bưng. Cha tôi không hay gì hết ráo. Nhưng tôi vẽ vời lung tung trong tập thì cha  biết. Cha la “ Lo học cho có nghề đàng hoàng. Văn sĩ hay hoạ sĩ, đa số gian truân, lao đao. Có khi nổi tiếng thì đã chết rồi. Còn sống thì nghèo khổ. . ”

Tôi nghe lời ngay tắp lự. Chả là “bổn cô nuơng” cũng sợ nghèo mà nên chỉ lâu lâu vẽ tí chơi. Cũng uổng, coi như cha tôi đã giết từ trứng nuớc một hoạ sĩ lừng danh của VN !

  Nhưng viết , còn khuya đi  bố  của con ơi. Tôi lén cha, lai rai. Với tôi ngày đó, viết chỉ để giải trí và  kiếm tiền đãi bạn bè ăn bò viên. Báo Chính Luân trả nhuận bút khá nhất. Một bài chừng hai trang A 4 là tám trăm ngàn. Tiền dạy lớp 10 ở trường tư là 500. 000/1giờ. Tôi ngoáy bút đâu đến một  giờ . Chỉ khoảng nửa giờ là xong một bài cho Chính Luận

Tôi cũng viết lai rai chuyện tình cho báo khác. Chuyện tình thì toàn là “cô bé” bịa. Cứ một câu nói, một tình huống có thực nào đó là tôi thêu dệt thành một chuyện tình lâm ly bi đát ngay tút suỵt! Còn bản thân mình thực sự ngoài đời thì em hiền còn hơn ma soeu ! Mà hồi sinh viên, tôi thuộc loại xí xọn nên cũng nhiều đuôi. Do vậy mỗi đuôi đều đuợc  tôi cho vô truyện của mình  hết ráo.

 Cha tôi hoàn toàn không ngờ con gái lén mình viết báo. Nhưng cha biết tôi khá văn. Nên thỉnh thoảng ông đem thơ ra và hỏi “Có hay không”.  Trời đất, hỏi nguời ta thơ mình có hay không! Mà chỉ hỏi tôi thôi chớ mấy mạng kia trong nhà coi như dùi đục chấm mắm cáy!  Vì cha biết họ thực tế, không văn chương thơ thẩn như tôi. Tôi xem và phán tỉnh bơ “Thơ bố thì cũng khá (!!) nhưng bài nào cũng có một câu bị gãy”  “Bố cô!” Tôi chạy “ Sao bố hỏi , con nói thiệt lại chửi. Lần sau con không nói nữa đâu”.   Đó là sự thật. Cha tôi làm thơ cũng hay. Nhưng trong  tám câu thế nào cũng có một  câu gượng ơi là gượng, ép ơi là é !

 Cha tôi còn “thần sầu” ở chỗ –  ông phán xanh dờn :

Trung học: cấam không có bạn trai. Cái khoản này được bốn đứa con gái chấp hành nghiêm chỉnh.

Đại học:  đuợc  quyền có bạn trai nhưng cấm không cho đến nhà. Trời đất, “gian ác” kinh khủng chưa? Không cho đến nhà thì làm sao tiếp xúc nhiều để biết tên đó có thuộc anh em với Sở Khanh không? Cái khoản này đuợc  bà chị tôi nghiêm chỉnh thi hành. Tôi cũng thi nghiêm chỉnh không  kém chị một ly ông cụ nào cả. Nhưng năm thứ hai,  tên T “mắc toi”, cái tên ngang tàng bướng bỉnh, không sợ ai, đã lợi dụng lúc tôi đang ở truờng, hăn đến nhà tỉnh bơ. Sau đó hắn về truờng “Tôi mới đến nhà LC đấy. Gặp ba LC ” Tôi sợ xanh mặt. Về nhà, rón rén đi vào, chờ cơn thịnh nộ của ông bố “hắc ám”. Nhưng lạ, ông chỉ đơn giản “Hồi nãy có thằng T đến đấy”. Cho đến giờ phút này, tôi cũng không hiểu vì sao cha tôi không la? Vì sao cha tôi xé bỏ luật của người ? Đương nhiên từ đó về sau, mấy tên con trai khác, nghe tin T đến được là cũngtheo gót. Vậy l : trong gia đình, chị tôi bị siết. Và tôi đỡ hơn bà chị được một khoản !

Đậu trung học: trả ¼ tự do. Tú tài một: trả tiếp ¼. Tú tài 2: trả tiếp ¼. Đại học: trả nốt ¼ còn lại. Lúc đó mới đuợc  quyền tìm hiểu để lập gia đình.

 Thế đó, có ông bố nào “dễ sợ”  như cha tôi không? Vậy mà chúng tôi tuân răm rắp. Cũng ngộ thật, ngộ hơn nữa là  sau này tôi phán y chang với hai nhóc của tôi! Năm 96, tôi đang hùng hồn thuyết “Lên đại học mới đuợc phép cho bạn trai hay gái đến nhà. Chúng mày nghe rõ chưa? Còn bây giờ là cấm!”  Hai nhóc cuời. Thêm thằng em- đệ tử- cũng cuời. Tôi quát “Chúng mày cuời cái gì” Thằng con tôi kính cẩn “ Bẩm bà Tổng, con đang là sinh viên ạ” Mải thuyết  moral, tôi quên mất tiêu thằng nhóc mới lên đại học. Tôi cứ tưởng nó còn trung học. Nhưng có lẽ con trai tôi cũng ớn bà mẹ hắc ám (giống tôi ớn cha mẹ mình ngày xưa!) nên không bao giờ đưa bạn gái về nhà. Năm 98, từ Úc về VN chơi, cũng chỉ báo cho mẹ đi đón, không dám cho bồ ra.  Có lẽ  tôi bị lây cái hắc của cha tôi!

 Nhưng tôi còn nhớ, cha tôi đã đưa tôi đi thi tú tài hai. Nói nào ngay, ông chở tôi đi rồi ông đến hội đồng kia vì ông là Chánh Chủ Khảo ở đó. Mẹ tôi không chú ý tôi đi thi ra sao, đi bằng cách gì. Nhớ lại ngày đó cha đưa đi thi, thấy lòng cũng cảm động. Sau đó ông nhờ bạn bè xem điểm trước cho tôi. Tôi thì ngày xưa mê học nên cũng hồi hộp muốn biết truớc điểm.

 Cha tôi định cư Canada năm 93. Năm 2000, tôi đang ở Mỹ, ông gọi từ Canada “ Này, tôi cho cô 500 US, cô sang Canada đi”. Thế đó, ông tưởng tôi không có tiền mua vé bay. Hôm sau tôi phải đi từ San Jose  đến Los Angeles làm thủ tục sang Canada nhưng tụi Ca- na- điên phát ghét, đòi thêm nhiều giấy tờ mà tôi đang để ở VN nên tôi phải huỷ bỏ.  

 Giờ này đây, tôi cũng không biết mình có cám ơn cha đã cấm gắt gao cái khoản “bạn trai” để mình lo học hay không nữa? Chắc chỉ một phần. Vì những mối tình thuở sinh viên thì mới đẹp.  Mà hồi đó bị siết quá, tôi không có mảnh nào vắt vai. Anh nào theo cũng tránh né.  Khi ra truờng thì  dường như đầu óc chai sạn hơn, tính toán hơn.

Mà thôi, những gì cha mẹ muốn, đều xuất phát từ lòng thương mà ra. Có ai muốn vì điều A mà con mình khổ đâu?

Tất cả, chẳng qua là cái số.

Hoàng Lan Chi

*** Phạm Duy Và Tôi

pham duy va toiHoàng Lan Chi 

 

Thuở bé tôi đã yêu nhạc Phạm Duy. Có lẽ vì PHạM DUY có nhiều nhạc quê hương rất hay mà tôi thì yêu quê hương vô cùng. Tình ca của PHạM DUY cũng phong phú đa dạng.

Năm 2002 nếu tôi nhớ không  lầm, tôi viết bài Cảm nhận cho “Tình Ca”. Mục đích của tôi bấy giờ là muốn giới trẻ biết yêu quê hưong qua những nhạc phẩm của PHạM DUY hơn là nghe những loại nhạc vớ vẩn rên siết phận người hay đả kích chiến tranh. Vô tình PHạM DUY đọc được và chú làm quen tôi. Duyên văn nghệ từ đó. Sau này tôi viết thêm một số cảm nhận cho Quê Nghèo, Tình Hoài Hương…

Năm 2003, Phạm Duy về nước và đến quán nhạc Dòng Thời Gian của cô bạn tôi. Nơi đây cũng là nơi tôi gặp người đàn bà có giọng hát hay và rất giống Thái Thanh. Vào thời điểm 2003, chị đã chọn hát nhạc Phạm Duy trong lúc các nơi khác đang còn thịnh hành nhạc TCS. Từ tôi mà Phạm Duy  biết thêm chị, (Thuý Nga) và biết thêm Đào Minh, chủ quán Dòng Thời Gian. Phạm Duy  ở trọ một khách sạn trên đường Đồn Đất thì phải và bình dị với áo nâu, ngồi quán cà phê vỉa hè.

Chúng tôi có một số hình lưu niệm với PHạM DUY và gia đình ở đây. Có hôm  chúng tôi theo Phạm Duy đến nhà Lưu Trọng Văn chơi và gặp Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Tý. Duyên tình của Phạm Duy với Lưu Trọng Văn là “ Nào đâu có trăm năm mà chờ với đợi”! Nghĩa là Phạm Duy đang dùng dằng thì Lưu Trọng Văn gửi bài thơ ấy và Phạm Duy đã quyết định “Về thôi, nào có trăm năm mà chờ đợi”! Phạm Duy khi về nước năm này đã đem theo bài ” Về thôi” do Phạm Duy phổ thơ Lưu Trọng Văn cho tôi nghe.

Duy Cường, Phạm Duy, Lưu Trọng Văn-Lan Chi – hàng sau Đào Minh và Thuý Nga
Duy Quang-Phạm Duy -Lan Chi- Thuý Nga
3 người đàn bà ‘vô danh” của Phạm Duy năm 2003 ( cách gọi của Phạm Duy khi chưa về VN và gặp Thuý Nga, Đào Minh, Lan Chi )
Phạm Duy vỉa hè áo nâu giản dị khi về Việt Nam

Phạm Duy giản dị áo nâu ở quán cà phê lề đường gần khách sạn

NS Nguyễn Văn Tý- Lan Chi -Phạm Duy tại nhà Lưu Trọng văn 2003
Lan Chi -Phạm Duy- Hoạ sĩ Kim Khải- Thuý Nga

Tại quán Dòng Thời Gian của Đào Minh

Phạm Duy với cô bé từ Canada về hát Người Về
Phạm Duy với một kiến trúc sư yêu nhạc Phạm Duy
Phạm Duy với ca sĩ Huy Tâm
Phạm Duy và Thuý Nga ( người hát nhạc Phạm Duy rất hay)
Hồi đó Phạm Duy đối với tôi là dễ thương dù đôi khi ông có hơi ngông. Ông gửi tôi nhiều tài liệu về cái gọi là “Gió Tanh Mưa Máu”. Tôi chỉ xem và không  ý kiến.

Rồi đẩy đưa nhiều chuyện để có khi tôi và ông tranh luận. Chỉ nho nhỏ. Nhưng có vẻ ông khá “nhường tôi”. Có gì đâu, chỉ là xoay quanh vài vấn đề đạo đức.

Khi tôi hỏi về chuyện ngày xưa, biện luận cho cái “đào hoa”, ông viết:

“Tôi đã được nhiều người (Lan Chi khuyên bé Quỳnh Chi : nghe nhạc, đừng tìm hiểu cá nhân, hiểu theo nghĩa là chỉ nên “yêu đàn” mà thôi đấy nhé… ) cho rằng tôi có một đời sống rất là “phóng túng”, hiểu theo nghĩa “bê bối”.  Lạy Chúa và Mô Phật, tôi thách đố ai dám tuyên bố tôi là kẻ nghiện rượu, nghiện thuốc lá, nghiện sì ke hay nghiện thuốc phiện (nguyên cái vụ này, tôi đã đạo đức hơn nhiều ông nghệ sĩ) … Còn nghiện đàn bà thì khỏi cần nói vì tôi đã nói rồi, nhưng tôi xin thưa rằng với những bạn muốn hiểu tôi rằng : tôi chưa hề phụ tình ai, tôi chưa hề có một bà nào hắt hủi rồi nguyền rủa tôi khi xa tôi… Everything is OK, xa nhau, rồi gặp lại nhau “bốn mắt đều có đuôi”… 
 
Tôi xin nói ngay tôi rằng trong đời tôi, có ba điều tôi tôn thờ : nghệ thuật, vợ con và người tình, đời tôi phải vững như cái kiềng ba chân. Không vì nghệ thuật mà bỏ vơ con, bỏ người tình… không vì vợ con mà bỏ người tình và nghệ thuật… không vì người tình mà bỏ nghệ thuật và vơ con.
Do đó có bao giờ vợ con tôi kết án tôi đâu? Tôi kính yêu một triệu lần vợ tôi (ngày bà còn sống và sau khi bà qua đời), khi các con kể lại rằng bà á thánh này đã có lần bảo các con : tao biết hết chuyện bố mày nhưng để cho bố mày có hứng làm nghệ thuật.-PhạmDuy” (1)

Phải nói thật là tôi đã “nghiêng ngả” khi đọc những tâm sự đó của Phạm Duy. Hay cũng có khi không  phải tôi nghiêng ngả mà chỉ vì ở tuổi ngoài 50, tôi không còn những suy nghĩ khắt khe như tuổi đôi mươi? Phải, những người khác đã đam mê rượu, chè, cờ bạc thì cái khoản “trai gái” mà Phạm Duy vướng vào, cũng chỉ là lẽ thường tình? Tất nhiên tôikhông  ủng hộ những mối tình bên lề xã hội của Phạm Duy! Tôi chỉ muốn nói, cô Thái Hằng quả là một phụ nữ tuyệt vời, xứng đáng với mỹ từ “Á thánh” mà Phạm Duy tặng cô. Viết đến đây tôi lại nhớ ký giả Bùi Bảo Trúc đã nói một câu rất hay trong đêm nhạc Vũ Đức Nghiêm “ Xin cảm ơn chị Vũ Đức Nghiêm. Vì sự bao dung của chị mà  chúng tôi có được một nhạc phẩm hay đến thế!”. Cả hội trường vỗ tay. Vâng, suy cho đến cùng, nếu không  có sự bao dung của các bóng hồng sau lưng các nhạc sĩ  thì có lẽ kho tàng âm nhạc Việt Nam sẽ thiếu vắng nhiều tác phẩm hay! Ngoài ra, sự ví von cuộc đời như kiềng ba chân ( vợ, người tình và nghệ thuật), cá nhân tôi thấy “mến” Phạm Duy vì sự thành thực của ông.

Còn khi biện luận cho “tục ca” ông đã ngậm ngùi “Có thể tôi lầm khi tự phá mình” làm tôi nao lòng. Nhưng ông cũng dí dỏm khi “chọc quê” tôi là “ Cô Quỳnh Couteau đã chửi Bộ KH mà còn sợ nghe tiếng chửi xã hội của người khác hay sao”. Vâng, tại sao nhiều người lúc đó như Chu Tử, như Thương Sinh đã chửi xã hội vì không  chịu được sự thối nát, và khi Phạm Duy dùng âm nhạc để chửi thì lại bị chửi! Tôi không  nghe Tục Ca nên không  biết nó tục thế nào nhưng có lẽ người Việt quen với hình thức dùng âm nhạc để đấu tranh, để tình tự, để vỗ về mà không  quen dùng âm nhạc để “nói tục” chăng? Dù sao, tôi không  ý kiến vì ông đã nói với tôi, ông không hề in, thu cassette. Thế là đủ.

Sách, báo, phim, ảnh ngọai quốc tràn vào sau khi cụ Diệm chết, thanh niên, trung niên, lão niên ùa chạy theo văn minh vật chất, người ta coi đạo đúc, luân lý như pha. (khôi hài nhất là những vị phi-đạo đức này phê bình nguời khác thiếu đạo đức !). Có thể tôi lầm khi tự phá mình (phá thần tượng) (1) để làm mười bài tục ca nhưng xin mọi người hiểu rõ lý do của bài hát NHÌN L… ! Cô Quỳnh Couteau đã chửi Bộ Kế Hoạch, thế mà vẫn còn sợ nghe tiếng chửi rủa xã hội của người khác. Thương Sinh, Chu Tử cũng là những văn nhân giỏi lắm, nhưng một trong những lý do chửi bới của các vị đó cũng có thể vì họ muốn bán báo chạy hơn. Tôi làm tục ca, không thu vào cassette hay tape thương mại, không in ra bản nhạc, còn không muốn phổ biến nhiều. Je les avait chantées pour mon plaisir. Thế là khóai rồi !!!”(1)
 
Về những câu nói này nọ, khi tôi hỏi về việc nghe tin đồn rằng ông phát biểu này nọ ở Úc, Phạm Duy viết cho tôi:
 
“Về chuyện kiêu ngạo khíến “Lan Chi phải van chú đừng phát biểu kiêu ngạo… thì Lan Chi có thể tin được rằng, tôi không dại gì mà phát biểu trên sân khấu (hay trước đám đông) nhất là “kỳ ở Úc vừa qua rằng nhạc PHạM DUY là nhất”.  Tôi điên mà phát biểu như vậy à ?”(1)
 
Từ mail này của Phạm Duy, tôi thực hiện bài học “Hỏi đích danh và không nghe tin đồn”. Sau này, trong chốn phong ba của hải ngoại, nhiều lần nghe đồn, tôi hỏi lại và nhờ thế “giải oan” được cho vài người!

Cuối cùng, Phạm Duy viết:

“Cuối cùng, tôi xin hỏi câu này : Lan Chi đã đọc đầy đủ cả BA cuốn HỒI KÝ của tôi, có đọan nào thấy tôi nói tới chuyện sáng tác trong WC không ? Có những đọan nào tôi tỏ vẻ tự kiêu, tự mãn không ?”(1)

Đúng thế, cuốn hồi ký của Phạm Duy là cả một công trình văn học mà tôi nghĩ hiếm có người nào ở tuổi ông, thời đại ông, có thể thực hiện được. Bài viết thứ tự, lớp lang, chữ nghĩa rõ ràng và đặc biệt nét “khoa học” tuyệt vời trong đó. Thường thì một bản nhạc dính líu đến nhiều thứ, từ tác giả đến thính giả rồi xã hội rồi hoàn cảnh. Nếu không có một óc tổ chức, rất dễ bị rối rắm. Thế nhưng hồi ký của Phạm Duy không  hề làm độc giả lạc vào mê hồn trận.

Còn về cái tự kiệu tự mãn thì đúng là tôi chưa tìm thấy ở hồi ký Phạm Duy ( vì tôi chưa đọc hết nhưng tôi tin lời Phạm Duy, trong đó chỉ là những tài liệu âm nhạc được ghi lại). Và bên ngoài thì cứ xem Phạm Duy viết cho tôi như sau:

“Nhưng tôi rất vui vì Lan Chi đã có một bài viết rất hay về một bài hát của tôi… nhất là vì Lan Chi khéo dạy Quỳnh Chi, kéo Quỳnh Chi trở về với những giá trị nghệ thuật đích thực. Hiện nay nghệ thuật ở VN (trong hay ngòai nứơc) đang lâm vào tình trạng suy thóai, ai là người thực sự yêu nước yêu dân, yêu tuổi trẻ thì cùng nhau đi tìm lối thóat ở những giá trị còn đang bị lấp liếm bởi lũ đạo đức giả, lũ chính trị gia lạc hậu.Nói với Quỳnh Chi cho tôi địa chỉ, tôi sẽ gửi tặng CD với đa số ca khúc nghe bằng MP3 qua đường Bưu Điện.” (1)
 
Nói cách khác, Phạm Duy “bày tỏ” sự cám ơn dành cho tôi, người viết cảm nhận nhạc Phạm Duy. Trên thực tế, với “tài ba, danh tiếng” chừng đó, Phạm Duy có cần cư xử với tôi như thế không? Tôi nghĩ là không! Nhưng Phạm Duy trân trọng, Phạm Duy hiểu tôi cần cho giới trẻ biết yêu quê hương qua những dòng nhạc của mình và Phạm Duy sẵn sàng gửi CD qua Úc cho “người Việt trẻ Quỳnh Chi”!

Năm 2004, tôi qua Mỹ và đến Cali trước khi bay qua Virginia. Tôi gọi cho Phạm Duy và hẹn ngày đến chơi. Buổi tối đi cùng anh chị họ đến.  Tại đây gặp Đức, người con trai út trong gia đình hoàn toàn không hoạt động gì đến âm nhạc. Đúng như ông viết, gia đình ông là một điều hiếm thấy ở Mỹ: đại gia đình quây tụ. Một điều tôi cũng nhận thấy ở gia đình ông: từ Duy Quang đến Duy Minh, Duy Cường, người nào cũng nhũn nhặn, dễ thương. Ấy là tôi nói khi tôi gặp ông cùng ba con trai ở quán cà phê Dòng Thời Gian.

Tại nhà Phạm Duy năm 2004
Duy minh-Lan Chi tại nhà Phạm Duy 2004
Duy Đức -Lan Chi tại nhà Phạm Duy 2004
GS Nguyễn Ngọc Bích- Phạm Duy- Lan Chi tại Virginia 2004

Năm 2005, báo chí hải ngoại ồn ào vụ Phạm Duy định về nước. Một người bạn nằng nặc đòi tôi xoá những gì tôi viết về Phạm Duy. Nhưng “Học Trò”, người yêu nhạc, thành viên kỳ cựu của web Đặc Trưng thì phản đối “Chị không  được xoá. Những gì chị đã viết, đã công bố, nó không  còn là của chị nữa. Đó là những rung cảm của chị trước một nhạc phẩm, chị viết ra chia sẻ và những người khác sẽ biết được cái hay của nhạc phẩm đó thông qua chị..”. (2005). Tôi nghe lời Học Trò,  không  xoá.

Sau đó, dường như trước khi Phạm Duy về Việt Nam sinh sống khoảng vài tháng, tôi có gọi  điện thoại đến.  Phạm Duy nói rằng thường thì lúc này ông không muốn gặp ai nên đã từ chối nhiều người, nhưng với tôi thì ông tiếp. Phạm Duy chỉ ngắn gọn về việc mình có thể sẽ về nước. Tôi nói mọi người đang lên án, Phạm Duy bực mình “ Cuộc đời tôi mà sao cứ phải sống theo người khác? Tôi đã xin cho tôi được vui buồn một mình tôi kia mà”.

Thật tình, Phạm Duy nghĩ gì về CS, tôi nghĩ ai cũng đoán được nhưng căn cứ vào hiện tượng bên ngoài thì nhiều người lên án vì cho đó là đã làm hoen ố chính nghĩa quốc gia.

Năm 2009, một người bạn viết cho tôi: “Về ông Phạm Duy, tôi không hề có ý phê bình ai cả, mỗi người có cách chọn lựa cho mình. Ông ấy đã chọn như thế, và hãy để cho thời gian trả lời. Người mình thương ai thương cả lối đi…
Tôi chỉ có một cái nhìn khác về Phạm Duy, ông ấy đơn thuần là ngưòi cha rất thương con và tìm lối thoát cho con mình… và ông ta đã chọn con đường chết để mong con mình được sốngNhạc sĩ Phạm Duy là người cha nhân ái, ông kiếm tiền bằng nhạc của ông và nuôi nấng các con và gia đình đầy đủ. Bà Thái Hằng đúng là một hiền mẫu và ông Phạm Duy  phong á thánh cũng không ngoa. Tôi yêu quý ông từ nhạc phẩm đến đời sống thực, ông không che đậy dấu giếm điều gì, thích là nói, nghĩ là làm.”(2)

Sau khi về Việt Nam, ông có nhiều điều này nọ. Cũng người bạn ghét ông, đả kích này nọ với tôi và tôi lặng thinh. Tuy vậy tôi đồng ý với một người bạn khác khi anh viết cho tôi  rằng: “Những gì ông tuyên bố, có thể có ít xích ra nhiều, vì ông phải nói thế thôi. Đây là một trò chơi, trò Game, nhà nước và ông cả hai đều khôn ngoan và cả hai đều tính toán.”(3)

Một người bạn khác khi nghe kể vụ tôi không xoá bài viết về Phạm Duy, anh viết cho tôi“Thưa chị, tôi biết chị yêu nhạc Phạm Duy cũng như biết bao người khác. Nhưng chị hãy giữ những gì chị đã viết về ông là những gì trung thực của tháng ngày chị cảm nhận, rung động về một tài hoa lớn của đất nước. Những người chung quanh không thể muốn chị làm theo cách của họ. Tôi nghĩ nhân cách Hoàng Lan Chi là Hoàng Lan Chi.”(4)
 
Cảm ơn anh bạn về những giòng chữ trên.

Tôi đã để “chú Phạm Duy” ngủ yên trong tôi từ khi ông về Việt Nam. Nhưng nhạc Phạm Duy  nhất là nhạc quê hương thì không bao giờ mất. Với tôi, (một người viết thơ cho quê hương năm 14t thay vì viết thư tình), thì đến giờ phút này, chưa một nhạc phẩm nào sánh được với “Tình Ca”!

Năm 2009 bàng bạc nỗi nhớ, nỗi buồn, tôi thực hiện chương trình “Phạm Thiên Thư với Ngày Xưa Hoàng Thị và Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng”, ngoài là Phạm Thiên Thư nhưng trong thực ra là tôi nhớ người Nhạc Sĩ.

Hè 2011, đã sáu năm trôi qua.

Hoa phượng tím đã úa tàn. Cuộc đời, nhạt nhoà như mầu hoa phượng, có thể xem như bắt đầu đếm ngược được rồi chăng.

Tôi không thể khoan dung với những kẻ đang thở không  khí tự do và phản bội. Nhưng“một người cha chọn con đường chết mong con mình sống” như bạn tôi nhận xét thì hôm nay, lòng tôi không dưng chùng xuống và tôi vẫn nghĩ rằng, một mai khi không còn bóng bạo tàn, những giòng tâm sự thật sẽ được bày tỏ. Tôi tin thế.

Hè 2011

(Tôi viết cho tôi và xin miễn không tranh luận)

(1) Trích từ mail Phạm Duy gửi Lan Chi những năm 2003-2005

(2) (3) (4) : trích từ mail  ba bạn hữu.

Sài Gòn Muôn Năm Cũ : Hồng Vân với Cà Phê Bẫy Ngầm

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Sài Gòn Muôn Năm Cũ: Hồng Vân với Cà Phê Bẫy  Ngầm LGT: chúng tôi đã giới thiệu “Kim Vui, người phụ nữ hấp dẫn nhất  Việt  Nam thập niên  60-70” trong chủ đề “Sài Gòn muôn năm cũ”. Hôm … Tiếp tục đọc

Casĩ Hà Thanh Con Chim Họa Mi Đất Kinh Thành

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

  Ca Sĩ Hà Thanh và Ns Nguyễn Văn Đông Hoàng Lan Chi Biên Sọan Hà Thanh, con chim hoạ mi đất thần kinh, người được xem như gắn liền với một số nhạc phẩm của Nguyễn Văn Đông, ông … Tiếp tục đọc

Hoàng Lan Chi * Khi người đóng “Vai kép”, không còn vai!

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Khi người đóng “Vai kép”, không  còn vai! Hoàng Lan Chi  Khi tôi víêt “Vai kép”, một người bạn (dễ thương!) gọi tôi. Anh nói, anh không thích Lan Chi viết bài này, Lan Chi là“người hùng” mà, Lan Chi … Tiếp tục đọc

Hoàng Lan Chi Cảm Nhận * TÌNH THU YẾU ĐUỐI của Khê Kinh Kha

Thư viện của bài

This gallery contains 3 photos.

TÌNH THU YẾU ĐUỐI Nhạc &  Lời Khê Kinh Kha Cảm Nhận Hoàng Lan Chi  Tôi nhận CD từ nhạc sĩ Khê Kinh Kha (KKK) và vì tình cảm cá nhân dành cho “Tình Sầu Hoàng Ngọc”, nhạc phẩm nỉ … Tiếp tục đọc

Hồi Ký Hoàng Lan Chi * Một thời “Tổng Nha Kế Hoạch”

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

  Một thời “Tổng Nha Kế Hoạch” (1971) Hồi Ký Hoàng Lan Chi Vào khoảng 1967 trở đi, sau vụ Tết Mậu Thân, chiến tranh ngày càng khốc liệt và “hàng hàng lớp lớp người ra đi”. Trong “hàng hàng … Tiếp tục đọc