MÙA XUÂN NHÌN LÁ KHÔ

hoa nguyên

tran din cuon

Trang Đinh Cường

Rồi mai nép lá rừng xanh
Về trong tiếng ngủ trên cành trăng phai
Như lặng lẽ vẫn đêm nay
Để nghe âm vỡ những ngày cuối năm

Đã chọn rồi mình ơi tình ngỡ
Chọn nhau đi cho hết đường trần
Nửa chừng cây, cành lìa gãy đổ
Nợ vương tình vốn chưa nương thân ..

Cho ta nhớ tình ơi tình ngỡ
Chọn nhau đi cho hết đường này
Những con đường chừng cây bóng ngả
Ta tận tình cho hết đổi thay

Xót tình nào thơ nghe ta say
Tiếng chim gầy bỡ ngỡ sớm mai
Những loài chim đông đàn đứng sẻ
Hót nhau về đậu hết tương lai !

Có bướm hoa nào trong sáng nay
Hứng mặt sương mình trong đôi tay
Có ngàn lớp ngăn trong chỉ kẽ
Một đường sinh tử xẻ chia hai

Mùa xuân đi mùa xuân lại về
Người đi rồi biết không còn nữa
Mùa xuân đầy đêm nghe lê thê
Tiếng cúc cù đê mê hiên cửa

Từ đó rừng bóng nghiêng bóng ngả
Cánh chim bằng bạt gió sơn khê
Đêm thắp lên cho nhen nhúm lửa
Bạch đầu lòng hết cuộc đam mê

Cây sẽ chết từ khi mất nước
Hoa đến tàn từ héo đến khô
Đi mỗi bước là lui mỗi bước
Đường mấp mô như những nấm mồ

Ta về mùa xuân nhìn lá khô..

Hồn Xưa Năm Cũ

hoa nguyên

1sg222
Trở lại SG hồn chưa nguôi
Đường phố đi qua tắt nụ cười
Trên tờ khai sinh còn nguyên bản
Mình mất nhau từ độ đôi mươi

Con phố xưa vàng trong héo hắt
Hàng cây xanh ruột thắt phù hoa
Từ những bình minh thời son sắt
Còn ai trang điểm buổi ngọc ngà

Có ai biết ai đừng hỏi trẻ
Những góc đường đùa vui thuở nhỏ
Bất chợt mưa chợt nắng ai ngờ
Thành giông tố chuỗi ngày lầm lỡ

Nắng SG đi đi tìm mát..!
Bởi mơ hồ áo lụa Hà Đông
Lụa Nguyên Sa áo màu vuột mất
Tìm tháng ngày đã cũ như không

SG hôm qua không còn nữa
Lạ mặt người thất tán bạn xưa
Ngôi nhà cũ con đường ở đó
Ta lạc loài như kẻ tha phương

Trở lại lỡ làng Thủ Đô ơi !
Nghe ta hoang phế kiếp lưu đài
Đã thấy điêu linh từng chỗ.. cũ
Đã đời dã thú tập cuồng quay

Thôi giã biệt nhau thời thịnh đế
Công Lý Trương Minh Giảng Yên Đổ..
Ta về nơi ta ở tha phương
Mồ hôi đất cày lên thực..đạo..

Ta hoang vu từ độ
Trái tim đời trổ những thương đau
Về đâu đây cương thổ
Những hồn xưa cũ đã..về đâu !

hoa nguyên.

Hoa Nguyên

17025-thieu-nu

CHO TA NHỚ TUỔI NGỌC..

Em chọn ai bài ca tiền chiến
Của một thời tuổi trẻ xa xôi
Đồi, núi và rừng nghe xao xuyến
Giai điệu trầm tưởng đã phai phôi

Giữa những bài ca thời chinh chiến
Tình khúc nào nặng nợ tiền khiên
Dẫu gian khổ hồn đầy quyến luyến
Núi rừng xanh rực rỡ cao nguyên

Có những lời ca buồn tiền chiến
Ta nghe trong tiếng Vĩ Dương cầm
Em bài thơ tình Dương Thiệu Tước
Về tạ từ mỗi bước dư âm

Thôi cứ chọn nhau bài ca cũ
Cho ta về nhớ tuổi ngọc Lan
Chỗ em ngồi mùa thu quyến rủ
Hay chỉ là chút nắng mong manh

Ta về mang mang hồn chiến bại
Những lối xưa xưa của ân cần
Có nơi nào cho ta nhớ mãi
Rồi một lần xóa xóa hoang mang..

TÌNH VIỄN XỨ

Những sắc màu khu chiến
Trong mắt chiều tha hương
Đường huấn khu bắc tiến
Thấy nhau tình viễn phương

Hỡi cô em gái nhỏ !
Aó trắng như khai trường
Đôi mắt tròn Nai Thỏ
Thấy vì nhau viễn phương

Hỏi rừng xanh và núi
Những đồi hoang chưa tới
Ngày đóa đẵm tượng như…
Đôi mắt em vời vợi

Những giọt sương trên đá
Trên vai người long lanh
Những chiều xanh buồn bã
Trên ghế bàn.. quán Dung

Mỗi chỗ ngồi còn trống
Như đêm vắng em rồi !
Trong không gian quán rộng
Tiếng nhạc vừa chơi vơi

Như hàng mưa hiên đá
Khiến ta từ trăm năm
Về im nghe chiếc lá
Vẽ trái sầu rụng quanh

Những anh lính xa nhà
Vui núi rừng Bản Thượng
Có ngọn gió Hương Bình
Mang về hương Lan Ngọc..

hoannguyen 1973 DM.

Ta Như

hoa nguyên

1minh

Nào phải đâu vó câu
Chỉ là mành khua nhau 
Những âm thanh buồn bã
Rớt thành hồ mắt sâu

Ta như con ngựa khều lóc cóc
Bên tàu.. lá mướt hãy còn xanh !
Chuyến xe thồ.. giờ sợ dốc
Có tháo gông.. nào khó thể phi nhanh!

Bản hùng ca, ngựa bổng nhớ về biên ải
Màu rừng xanh đã rờn rợn vây quanh
Đường gươm đao cũng hóa nhiều hoang dại
Ta ngại ngùng một thuở đã niên thanh

Những người lính cùng thời chiến sử
Còn lại gì trong mỗi bước nghi dung
Ta nhớ gì trong những điều quên lãng
Vết sẹo nào tàng tích của chiến thương

Ai về từng vẻ y nhung
Thương trong loạn lạc kiếm cung buổi nào

hoa nguyên.

Ta Từ

hoa nguyên

aotrangbien
Ta nhớ em như nhớ bàn chân
Ta nhớ như bổng nhớ có lần
Trên bờ cát hôm nào biển hát
In vào đâu những dấu chân trần..

Bàn chân em trong cát dã tràng
Va chạm còn đâu dấu thiết thân
Ngoài kia vẫn rào rào lối sóng
Áo mỏng em bay miết thanh xuân

Biển nhớ em hưng thời thiếu nữ
Như thời con gái tuổi đang thơ
Có những cỗi cằn thương nhớ nước
Hay là vương mắc để trong mơ

Ta ngồi nghe biển buổi bình minh
E ở chân trời xa rất nhanh
Trăm năm nhìn lại miền dâu bể
Công hầu này những vẽ tưởng khanh

Em từ buổi mộng của xuân xanh
Thành mây bay mỏng lướt qua tranh
Nghe từ cổ lục ta thanh vắng
Như tà khăn lụa chấm mong manh

Và nhớ em như nhớ bàn chân
Ghi vào đây những tuổi dã tràng
Bấy nhiêu hư chút tình trên cát
Ta theo ta theo yêu dấu tan..

hoa nguyên

Về Biên Cương

Hoa nguyên.

aodaiquehuong
về biên cương sẵn ghé qua Sa Đéc
Phút độc hành mà lạc giữa kỳ hoa
Tháng giêng tây sa mù còn mướt rét
Có lá me bay bàng bạc kiêu sa

Thành phố có em là dòng sông êm ả
Và con đường hai phía có chờ nhau !
Lát nữa đây đường binh đao chia ngã
Rồi về rừng biết thương nhớ ở đâu !

Nghe man mát từ dòng Sa lãng mạn
Em về đâu ta gói lại hành trang
Leo lên xe là về vùng chiến trận
Ngoái lại rồi châu thổ chạy sau lưng

Ta ngờ rằng vẫn còn chút dở dang
Ở đâu đó trên đường ra mặt trận..
Ta ngờ rằng từ sâu thẳm rừng hoang
Hoa vẫn nở nơi chiến hào lửa đạn

Về biên cương mà hồn còn lãng mạn
Sinh tử nào xóa nỗi những tâm hồn..
Chào những bông hoa ta về tả ngạn
Mùi hương nào ta nhớ quá môi hôn !
hoa nguyên.

Tình sau lưng-ĐB,

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

hoa nguyên

Tình sau lưng

Không có người để tiếc thật mùi hương !
Có ai qua cho nhắn với con đường
Đứng ở đó một chân trời năm cũ
Cung mây trôi trên lãng đãng sương mù

Có đóa hoa nở giữa đầm như thế
Chằm gắn nào mà thon thả chiêm bao
Nhìn phía trước một phương người lõa thể
Ta có gì trường ẩn hiện phi lao

Chầm chậm lại mùi hương tan son ngọc
Ngọn đồi con thư thái buổi sen hồng
Đã qua rồi những con đường đi học
Em đi qua từng góa phụ sen chân Tiếp tục đọc

Vĩnh Hằng

Thư viện của bài

Hoa Nguyên

Mẹ tìm Cha trùng phùng
Thẳm đã hai tuần Thất
Tiếng kinh chiều như rung
Hình bóng giờ đã khuất

Lần lượt Mẹ về đất
Từng bước thời mênh mông
Còn đâu những cánh đồng
Tuổi nhỏ tay thường dắt

Tìm trong đời khuất tất
Những bến đục bến trong
Tìm trên những dòng sông
Có nơi nào Mẹ đợi…

Tìm về ngôi mộ mới
Trong nắng hè như nung
Ngày qua trong dịu vợi
Lặng lẽ hồi chuông ngân Tiếp tục đọc

Vĩnh Biệt Mẹ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoa Nguyên

Đã khuya từ lòng đêm trú ngụ
Nghe ba mươi ken đặc màn đen
Có một vì sao làm ẩn dụ
Mẹ về đâu leo lét ánh đèn

Sương đã lạnh trên mắt trũng đêm vùi
Cơn trở bệnh khắc trong mẹ kém tươi
Ngỡ rằng ngày mai con trở lại
Trong từng ánh mặt lại hơn vui

Những viên thuốc đem mẹ chưa uống
Nghe chừng lạnh lẽo buổi chia ly
Từ đây vắng rồi khua ly muỗng
Mỗi lần thèm ngọt run tứ chi
Tiếp tục đọc

KHÚC HÁT HUYÊN THUYÊN !

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

hoa nguyên

KHÚC HÁT HUYÊN THUYÊN !

Đứng mãi làm chi! tàn pho tượng
Ta đi về cho kịp chuyến tàu
Ô cửa nhỏ có gì khiên cưỡng
Chiều lâm ly qua những ngọn lau

Cô nữ sinh thời nhiên hậu
Chưa kịp mừng ngàyThánh nữ em
Ta về đây mang điều hệ lụy
Và nỗi buồn chưa kịp thôi miên

Xa cũng vốn trời kinh khuyết
Đến rồi đi, định kiếp phận người
Nhỡ khi dẫu ít lần tha thiết
Có đâu bài ca cũ quên lời Tiếp tục đọc

*** Biệt… Khúc !

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoa Nguyên

Biệt… Khúc !

Bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Năm qua tháng lại giữa dòng áo cơm
Qua sông từ buổi lạnh trơn
Dấu da thịt vết triện son bi hùng

Mỗi bước đi đã nghìn trùng
Bài thơ tống biệt để lòng nhói đau
Về đi có lá rơi mau
Con đường xuân rụng có màu khói sương..

Ta đi qua những đoạn trường…
Để nghe biệt khúc vô thường quanh đây
Chiều xuân chùng tím phương nầy
Nhớ mùa binh lửa chưa dày sử xanh Tiếp tục đọc

Hoa Nguyên & Thơ XUÂN

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoa Nguyên

GIÃ TỪ HỠI BÍNH THÂN !

Đừng tưởng giai nhân không đắng cay
Mai này xa bước lấy ai say
Hoa lạc rừng gươm ai bạt vía
Không phải mình vậy ai thiên tai

Không phải mình vậy ai thiên tai
ta nghe chừng như tiếng u hoài
Như thể thanh âm thêm tiền kiếp 
Mỗi linh hồn một xác quái thai

Mỗi hoa tàn mang một sắc phai
Mỗi cuộc sống đã mang mầm chết
Mỗi linh hồn có hướng bay giống
Mỗi ô định nghĩa một quan tài Tiếp tục đọc

*** KHI KHÔNG TỒN TẠI

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoa Nguyên

Không thể tưởng vì sao thắp tắt
Ngọn đèn khuya leo lét suốt canh
Cuối con đường đàn sương rơi đặc
Chúa đi rồi thăm thẳm cao xanh

Môi tháng chạp ngậm cười hiu hắt
Con trăng còn thấp muộn đêm đông
Ngọn bạch lạp chảy tan nắp áo
Bay về trời khoảng trống mênh mông

Tháng mười hai nghe như cửa khép
Mưa lạnh lùng trở ngọn đông phong Tiếp tục đọc

*** TA VỀ..

Hoa Nguyên

8bd0a-000000000000aotranggiaoduong
Ta về tắm giặt sau mưa bão
Thấy gió chướng treo lên những ngọn bần
Lẩn trong ao nước mùi phèn cũ
Có trên miếng vá chỉ cơ hàn
 
Ta về trên chiếc xuồng lẻ loi
Rê trong con nước dầy lục bình
Ở xa chút nắng ngang tàu lá
Bìm bịp râm ran nghe nát lòng
 
Ta về nghe con sông vắng lặng
Mới hay tháng chạp lạnh đang về
Ta về trong đáy ly rượu cặn
Uống hết thời từ buổi sơn khê
 
Ta về nghe hồng đào rơi rụng
Bầy trảo kêu quanh quất ổi xiêm
Quài chuối sau hè gà ai nhặt
Những buồng cau già trầu ai têm
 
Ta về kể chuyện đời nguyên thủy
Với bo bo độn, chén gáo dừa
Uống nước sông vo trong chum bể
Tối nằm không sót chuyện thời xưa
 
Chuyện đời có gì đâu để kể
Ta về tựa những nhát dao thâm
Dung tâm trầm mình sau thân thế
Màu da vàng tì vết thương hăm
 
Ta về nghe chút buồn xơ xác..
Hàng mía cuối năm đã trổ cờ
Quanh đi quẩn lại còn gì khác
Ta về niệm lại với xác xơ..
hoa nguyên.

*** Vết Tranh Xương Máu

Hoa Nguyên

ao ba ba me gia

Về Ô Lâm nắng dãi đầu
Những đoàn quân pháo kéo về đâu
Lưng chừng mây gió hang Tức Chụp
Mịt mờ cát bụi tuyến giang đầu
Tôi đến rồi đi như khách lạ
Những con đường mìn, ghồ ghề sỏi đá..
quanh năm rừng núi, sình lầy..
Có mây giăng xám chiều biên giới
Tất cả nỗi niềm chốn sơn lâm
Tôi đến tôi đi nào ai biết
Nắng hồng chưa tắt đỉnh núi Dài
Tháng năm chinh chiến vùng biên trấn
Đi với cọp LĐ7 BĐQ…
Bao giờ ta thấy trời biên ải
Ghé những sóc Miên vòng núi rừng
Thăm người Vĩnh Tế em thành cổ
Ba Chúc núi Tượng khóm lưng đồi
Nắng Két Sam Sập mưa Cắm về núi Dài
Dấu chân binh lửa một thời trai
Cuối con đường trắng ngôi chùa cổ
Dấu tích ngai vàng có tàn phai..
Mảnh poncho tấm thẻ bài
Gói thân xác bao hình hài quân đi
Chiều xanh lớp lớp di hài
Bao năm trận địa núi Dài còn ai
Như thương tích dấu chưa phai
Vết chân biến loạn mộng trai chưa thành
Mồ trận địa trãi ngàn xanh
Vết tranh xương máu thắm nhành liễu dương

*** TIẾNG SÚNG CHÀO…

Hoa Nguyên

LINH VO DANH2

Qua nghĩa trang xin chào kính
Buổi sáng sương phơi lãng đãng ngậm ngùi
Đất khổ chôn thân bao người lính
Chòm cây xanh trong sớm rụng bồi hồi
Tiếng gió reo thay nhạc quân hành
Mồ trận địa thay đã cỏ xanh
Không gian vẫn là không gian ấy
Ta với người ai bước đi nhanh
Hỡi những linh hồn bạn hữu
Sẽ đón ta về nương náu chung
Thấy tấm bia đề trùng năm cùng tuổi
Ta với người có ai trẻ trung
Những bia mộ mừng mừng tủi tủi
Mới ngày qua chinh chiến cùng nhau
Định mệnh vẽ vời đường đi tới
Tìm với nghìn trùng ta nơi đâu
Hồn muôn năm cũ mỗi phương nào
Có thấy ta về trắng mái đầu
Trong mỗi mơ hồ nghe thiên cổ
Nỉ non tiếng dế buồn canh thâu
Tìm đồng đội lạ lùng cổ miếu
Rải rác nơi đây mỗi nấm mồ
Gió thổi vi vu kèn truy điệu
Tiếng vọng vào âm vực như.. mơ!
Tiếng súng chào từ cõi thiên thu
Đưa ta về nơi chẳng oán thù
Đã thấy cơ man tình huynh đệ
Hồn nhiên cười trên những chiến hào
hoa nguyên

 

*** ĐÊM NGHE RỪNG YÊN TĨNH!

Hoa Nguyên

hoa_hong_cau_vong_5_ejcc

Tàn tích ngỡ giọng người
Dấu nhiều năm sót lại
Ta còn thấy ngôi xanh
Ngày chiến chinh xa ngái..
Cô gái Việt lai Miên
Chút ba tàu trong máu
Mái tóc vừa Tịnh Biên
Ta mới về tiền tuyến
Những đầu xanh với núi
Treilli trong màu rừng
Phong sương mùi mưa bụi
Trong mắt em rưng rưng
Chiến tranh nào ngại chết
Sợ mất dấu núi rừng
Ta gọi em gái Chệt
Trong mắt đen tội mừng
Chỉ nhìn thôi không nói
Nỗi sợ rất tội tình
Những đàn chim cánh mỏi
Ghé về thăm bình minh
Đôi mắt tròn ly biệt
Chưa nói đã ngại ngùng
Đời chiến binh khắc nghiệt
Về đâu buổi trùng phùng
Những chiều đi vời vợi
Non nước còn điêu linh
Hàng poncho đồng đội
Quấn quanh đời chiến chinh
giữa mình thật mong manh
Mối tình xanh xao lính
Đêm nghe rừng yên tĩnh
Địch chắc toan tính gì!
Chiều biên giới ta đi..

hoa nguyên

*** Là Lá Hát

Hoa Nguyễn

hoa xoan
Xác người còn quanh đây
Trên nền nhà tận hưởng
Đem pháp trường phơi thây
Tên thời trang tối thượng!
Giao hưởng trên phận người
Như tiếng trời đười ươi
Loài thần thoại quỉ dử
Múa giữa thời ma chơi!
Trong trùng trùng loài dơi
Thử chập chờn chơi vơi
Bay rập rờn thượng đẳng
Rờn rợn những tiếng cười!
Xác nào vừa thê lương
Nghe đêm trường đau thương
Màu hoa đèn u quái
Dệt hình hài tai ương!
Trên giảo trường âm u
Trong chốc lá mùa thu
Dư âm toan.. rời rã
Là.. lá hát ngục tù!
Là.. Lá hát ngục tù..
Là.. Lá hát ngục tù!

*** Vẽ Với Bóng Mình

Hoa Nguyên

ao tranhve
Dường như có dường như không
Ra.. ai hát giữa mênh mông không ngờ
Dẫu quanh đây rất ơ thờ
Nghe con sóng vỗ bơ vơ muôn trùng..
Hẹn lòng nước cuốn tao phùng
Hẹn ngày lửa đó khói đùn thác mây
Cây phiền muộn rũ nghiêng đài
Vàng trong cỏ úa rụng vài xác xơ
Chừng nao qua tới bến bờ
Trên dòng mực kẻ bất ngờ chuông kinh
Nghĩa trong tử cõi phù sinh
Về đây vẽ với bóng mình khói sương..
Câu kinh sám hối nỗi buồn..
Thắp lên như khói bình hương tạ từ
Bay bay một cõi mơ hồ
Hồn ta tro bụi đến bờ viễn du
Thôi ta ngựa cúi vó mù
Màu thời gian chết ngục tù ngày kia
Đi về đâu buổi chia lìa
Đường mây bóng ngã chừng khuya mất rồi
Trần ai nào dễ cuộc chơi
Nghe ra thoáng đã bời bời bước chân
Với tay chào cuối con đường
Con sông đã chảy vô thường phù vân
Còn đây một chút tình gần
Tìm trong hạt bụi bao phần trùng lai
hn.

*** THÁNG 3, THÁNG 7

Hoà Nguyễn

mua 2

Tháng ba của người
Tháng bảy với tôi
Tuyệt vô âm tín
Hư Aỏ chơi vơi!

Tháng ba đợi người
Tháng bảy mưa nơi
Bóng chim tăm cá
Tình trong buông lơi !

Tháng ba tự người
Tháng bảy tự trời
Thả vòng dây buộc
Những sợi mây trôi…!

Trôi từ viễn xứ
Một cánh chim trời
Châu về hiệp phố
Vòng tay lả lơi

Là lời từ tạ
Vang vọng đất trời
Có loài mưa lạ
Qua những trùng khơi

Mưa từ nơi nơi
Vỡ trong đất mới
Hạt nào buông lơi
Về khi chưa tới

Tháng ba với người
Tháng bảy rong chơi !
Tung lung cánh gió
Về nơi.. Về nơi…

Tình trong im hơi!
Trôi cứ xa xôi
Về miền Hạ cuối
Lạ tiếng chim rồi

Tĩ trong sáng ngôi
Trong chừng mực chơi
Từ là tiêng tiếc
Biệt dấu bồi hồi

Buồn rơi lả lơi..
Trong lá tả tơi
Người ơi! với người!
Và tôi.. với tôi..

 

*** GIỌT MÁU NÀO TRÔI ĐI

Hoa Nguyên

1anhveAnh em nào như thể tay chân?
Cánh tay ta đưa nhiều ngón cụt
Khi bước đi trên đường đầy gai góc
Máu ứa bàn chân cơ nhỡ ruột…rà!

Anh em nào như thể tay chân
Cánh tay gảy hay là chân cụt
Hãy đi và vẽ những tiếng chuông
Thiên đường của tay chân tù ngục

Những ngón tay bàn chân trong trại mộc
Làm sao cho máu chảy ruột mềm
Giọt máu nào trôi đi nước lã
Có mặt trời ngã giá bóng đêm

Những giọt máu bán mua không mặn
Nên mặt da nhiều lúc cũng ươn hèn
Hớp rượu tàn cũng nghe cay đắng
Có bóng ngày rời rã bóng đêm..

Có tiếng cười lời nói thâm uyên…
Từ trong thân tình xen lẫn dối gian
Thành thói đời ba hoa ngạo mạng
Ta chán chường qua ngõ dã tâm

Tiếng ong ve…nông nổi tình câm..
Ta về đây quanh quẩn… thú cầm
Đâu rồi thuở oanh rờn chiến địa
Có bạn thù xương máu đầm đìa

Đường đi qua có sinh có tử
Dây tử thần đến lược phải xưng danh
Nơi đó một con đường lành dữ
Vạch luân hồi thả xuống chợt mong manh…

*** Vai Màu Sương Phụ…/ Hình Hài Chiều Lá Bay

Hoa Nguyên

cropped-bien-chim-bay.jpgVai Màu Sương Phụ…

Có gì đâu! cũng là giã biệt
Dù chẳng xao lòng chẳng thấy vui
Chim xoải cánh từ phương mỏi mệt
Nhiều khi ta thấy chỉ mây trời..
 
Mây đã bay về phương từ bửa
Những gió xưa duyên dáng qua mành
Ví dầu sương bay từ khe cửa
Vẫn nghe tình là những mong manh
Có gì đâu! trò chơi ly hợp!
Lũ còng con bờ cát vô biên
Từ bên trời sóng vỗ triền miên
Trên vai người lụa trần sương phụ
Ta não nùng thiếu phụ như tiên
Vai bầu trời cởi mở chim huyên
Từ vết trần ai màu thiên địa
Bờ vai sương tà áo lụa đen
Có gì đâu! bọt trắng chia tan
Vỗ vào đây bờ cát dã tràng
Người đến đi như từng sóng biển
Chút hương nào ngơ ngác bay đan..

Hình Hài Chiều Lá Bay

Ta về từ gió bão
Tuổi trẻ nào qua đi
Như mới từ hôm qua
Về đây cây đã già
Nghe đời xanh hóa vội
Đường về gần cõi xa
Ra đi từ bôn ba
Rong đời qua dâu bể
Về ngang cây bóng xế
Thấy chiều như bóng ma
Đi quá ngày xót xa
Bình minh ngày đã tàn
Nghe chiều lên hấp hối
Chút tự tình phôi pha
Có qua đây giông tố
Như xoáy nào cuốn lên
Mây gió thành cuồng nộ
Bay muôn trùng mũi tên
Lòng ta hay cơn gió
Có như là mây bay
Những đường bay bé nhỏ
Chết bên trời có hay..!
Dấu điêu tàn chưa phai
Còn chút yêu dấu này
Chết nơi ngày viên tịch
Hình hài chiều lá bay
hn.

Hoa Nguyên: Tháng tư thôi thế cũng…đành!

1ngoi suy tuTHÁNG TƯ

Hoa Nguyên
Tháng tư về có chút tình trong kỉ niệm
Gửi về đâu thương, ghét tháng năm này
Gửi về đâu ta nhớ những con đường
Đã đi như chưa từng qua hết
Tháng tư ngồi nhớ chuyện chiến trường
Đâu rồi giáp trụ buổi biên cương
Ta về trên cánh tay đã gảy
Và những con đường quá đỗi tang thương
Giã từ vũ khí đời lính trận
Khóc cười như vỡ chuyện thái bình
Với những đổi thay thời tuyệt tận
Ta về rối rắm chuyện nhân sinh
Tháng tư đọc lại dòng kinh sử
Đã thấy ê chề nghĩa tự do
Mới hay trong muôn ngàn tình tự
Đã thấy vô vàn chuyện dã tâm
Tháng tư như mặt trận cuối cùng
Ta về trả nốt chuyện lâm chung
Ta thấy trong ta đời mạt lộ
Chút lòng vương vấn chuyện nghĩa trung..
Tháng tư về ngang như nghĩa trang
Thấy trong hiu hắt cỏ ven rừng
Có thể đâu đây là cát bụi
Của từng cái chết đã vô danh
Tháng tư thôi thế cũng…đành!
hoa nguyên