*** TÌNH THƠ…/GỞI PHAN HOÀNG /KHÔNG ĐỀ…/CHUYỆN GIÓ, MÂY…

Hồ Chí Bửu

hoa tim

TÌNH THƠ…

Khi chiến mã đã giã từ trận mạc
Ta trở về với thương tích nhiều hơn
Những mộng mơ cả đời ta chưa đạt
Nên quay về gẫm nhắm nỗi cô đơn

Gã chiến binh nát tan trời mơ ước
Bóng hoàng hôn đang phủ xuống trong hồn
Những chiến tích cả đời ta có được
Là lời thơ tình tự cõi vô ngôn

Người vụt đến với hào quang chói lọi
Bằng dỗ dành mật ngọt rót bên tai
Bằng tình người với trái tim mời gọi
Trả tình ta vì món nợ đã vay

Ai biết được ai nợ ai mà trả
Chỉ biết rằng con tằm phải nhã tơ
Đời trăm hướng nhưng cũng là vô ngã
Ta trả người bằng chắt lọc tình thơ…

GỞI PHAN HOÀNG..

Thơ là rác – rác thành phân bón đất
Đất là người – người cứ thế vươn lên
Thơ là rác – đất là người – vô hạn
Chân lý nầy hãy nhớ lấy đừng quên

Bước vào thơ – là cuộc chơi sang trọng
Vốn sống cả đời – chắt lọc tinh khôi
Là ngôn ngữ của một thời ngang dọc
Là những cuộc tình dang dở – chia phôi

Người hữu hạn – còn thơ thì vô hạn
Người sống trăm năm – thơ sống nghìn năm
Đừng dại dột tưởng mình là sao sáng
Ngạo mạn ngông nghênh không đất mà nằm..

KHÔNG ĐỀ…

Cạn ly – phố nhỏ ta về
Cạn ly – mới biết lời thề gió bay
Cạn ly – rượu chẳng còn cay
Cạn ly – mới biết ta đày đọa ta

Lối về – còn mỗi mình ta
Lối về – trăng lệch như là trăng nghiêng
Vỗ tay cười vỡ vô biên
Bóng ta chênh chếch bên hiên cuộc tình

Về thôi – ta vẫn một mình
Thiên thu cúi nhặt bóng hình huỳnh hoa
Hoa tàn cũng của người ta
Cớ sao lại nghĩ như là trăm năm…

CHUYỆN GIÓ, MÂY…

Ngủ đi – giấc ngủ nồng nàn
Trong mơ chắc sẽ có nàng về thăm
Bay về cặp mắt lá răm
Bên tai khe khẽ gọi thầm. Tình ơi..

Nhủ rằng đời vốn nổi trôi
Yêu nhau yêu cả cuộc đời lãng du
Yêu người yêu đến thiên thu
Giữ nhau bằng mảng mây mù. Màu xanh

Cho dù mây vốn mong manh
Thành mưa rớt xuống cũng đành vậy thôi
Thế là gió lại đơn côi
Bay trong vô vọng suốt đời. Tìm mây…
Hồ Chí Bửu

TRÔI THEO DÒNG ĐỜI…

THƠ Hồ Chí Bửu

TRÔI THEO DÒNG ĐỜI…

Do dự – nhưng rồi tôi cũng trao
Về người tri kỉ ở phương nao
Chút tình thơ mộng như sương khói
Bằng cả hồn thơ rất ngọt ngào

Người vẫn hồn nhiên một góc đời
Trải lòng trên những lá hoa rơi
Gởi hương mật ngọt về trong gió
Gởi cả tình riêng chẳng đổi dời

Do dự – nhưng rồi tôi cũng trao
Cho người – kể cả giấc chiêm bao
Rằng tôi đang đứng trên đầu dốc
Cho dẫu ngày sau có nghẹn ngào

Hạnh phúc của người như của tôi
Chút gì tri ngộ phía xa xôi
Chừng như duyên ấy từ muôn kiếp
Mang đến tình tôi quá tuyệt vời…

VỀ THĂM BẾN CẦU

Bến Cầu – sao chẳng thấy cầu
Thấy mây viễn xứ – thấy bầu rượu cay
Thấy rồi sau một lần say
Chút tình tri ngộ của ai đón chờ

Ta về rớt lại câu thơ
Trái tim đập mạnh nhưng vờ như không
Cảm ơn trời đất mênh mông
Vẫn cho ta một chút lòng cố tri…

MÓN QUÀ…

Nhân gian một bước thăng trầm
Cuộc chơi trần thế lỗi lầm mình ta
Cũng gì cái tội mê hoa
Mê từ lúc nhỏ tới già còn mê

Ngày xưa yêu mái tóc thề
Bay bay trong gió lối về tịch nhiên
Yêu người trong mối nhân duyên
Rằng trong độ lượng chút huyền như phong

Bây giờ sắc tức thị không
Thấy trong hỗn độn – thấy trong ta bà
Vẫn còn có một loài hoa
Tặng ta một bản tình ca cuối đời..

TÂY NINH
MƯA ĐÊM THÁNG 3

Đêm ru giấc ngủ mỏi mòn
Lăn qua lăn lại – vẫn còn nhớ nhau
Nhớ người mắt liếc như dao
Môi cười đẹp giống hoa đào tháng ba

Hỡi người quen ở phương xa
Còn tìm đâu nữa trăng tà lối xưa
Bỗng dưng trời đổ cơn mưa
Đêm ru tình khúc cho vừa nhớ thương

Nơi đây mưa ướt đêm trường
Biết đâu mưa ngập con đường tử, sinh
Thì thôi – ta vẫn một mình
Gởi theo mưa gió chút tình cố hương…

CHÂN DUNG..

Ta ngồi ta vẽ mặt ta
Thấy hai con mắt như là mắt ai
Ta ngồi ta vẽ hai tai
Hai tai hai mắt của ai vậy trời ?

Ta ngồi ta vẽ khơi khơi
Chân dung của gã hết thời con trai
Hết thời thì nhậu lai rai
Nhậu xong ta thấy đít chai. Mặt mình…

Hồ Chí Bửu