Tháng Tám Buồn

ĐT Minh Giang

Tranh Nguyễn Sơn

Hạ tàn tháng tám đẫm cơn mưa
Kỷ niệm chập chờn tiếng gió đưa
Xin giữ cho nhau tình thiện mỹ
Thời gian phai bóng mộng âm thừa

Buổi sáng tinh sương làn gió mát
Đôi chim sẻ nhỏ hót trên cây
Hương hoa Nguyệt Quế thơm dìu dịu
Nhẹ thoảng vấn vương mái tóc gầy

Dòng đời biền biệt bóng câu qua
Thức giấc soi gương chợt xế tà
Mái tóc phong sương sầu lữ thứ
Ngậm ngùi nuối tiếc buổi chiều sa

Hoàng hôn nhòa nhạt nắng buông lơi
Tháng tám vọng buồn tiếng lá rơi
Than khóc tiếng ve chào tiễn Hạ
Gởi niềm thương nhớ bay chơi vơi.
6-2020
ĐT Minh Giang

Thương Về Kỷ Niệm

ĐT Minh Giang

tran din cuon

Trang Đinh Cường

Giở sách ra hai hàng lụy nhỏ
Quên chữ học bài vì bởi nhớ thương ai.
Ca Dao
 
Tôi mơ thấy hai hàng cây phượng vĩ
Nơi sân trường hoa nở đỏ mái hiên
Các cô gái áo trắng nụ cười duyên
Làm ngơ ngẩn anh học trò mới lớn.
 
Tôi tập làm thơ lòng vương sóng gợn
Đôi chín tâm hồn chớm mộng vẩn vơ
Có quá sớm khi chợt biết ươm mơ
Rồi ao ước ngày mai thành thi sĩ.
 
Tôi đi tìm một chân tình tuyệt mỹ
Tiếng nói con tim vượt cả thời gian
Có đêm thao thức ôm giấc mộng vàng
Từng trang vở bài thơ tình viết mãi.
 
Tôi vẫn nhớ tiếng giảng bài sót lại
Nắng buổi chiều vàng ấm cả không gian
Mỗi độ hè về là bóng của ly tan
Mình xa cách chỉ còn thương tuổi ngọc.
 
Tia nắng lung linh bên thềm lớp học
Nhớ nhung chồng chất hồn đọng ưu sầu
Trường xưa lớp cũ bằng hữu về đâu
Trống vắng hồn tôi nghẹn ngào nuối tiếc.

*** Chuyện Tình Tây Đô

Thơ Minh Giang
Nhạc Quốc Thái
Tiếng Hát Diệu Hiền

Đêm Tây Đô nồng nàn bóng tình nhân
Vai kề vai sao chưa thấy thật gần
Bến Ninh Kiều trăng vàng soi lóng lánh
Áo ước chung đời tròn vẹn nghĩa ân

Ta trao nhau tấm chân tình tuyệt mỹ
Buồn chia ly dâng hoài cảm thiết tha
Phương này nghe hoang sơ chiều phố thị
Vương vấn trong tim kỷ niệm ngọc ngà

Năm tháng dần trôi sương mờ giăng ngõ
Bao niềm lưu luyến trao gởi về anh
Nuôi mái tóc cho ngọn dài thương nhớ
Dù bây giờ như làn khói mong manh

Thuyền tình lênh đênh trôi lạc bến mơ
Tâm hồn xa vắng sầu mộng vần thơ
Đôi mắt vời trông mây trời xanh biếc
Theo dòng thời gian phai mối duyên tơ….

Giây phút tương phùng tà dương nghiêng bóng
Hương xưa dịu dàng nhẹ thoáng ru êm.
4/2018
Minh Giang

*** Ngày Xưa Đã Mất / Ngày Cuối Tháng Tư

Đỗ thị Minh Giang 

30-4tobucket

Ngày Xưa Đã Mất 

Sau ngày “tiếp thu” anh đi vào trại 
“học tập cải tạo” – “đổi mới” cuộc đời 
vợ con thăm nuôi nói chẳng nên lời 
tương lai mờ mịt một màu tăm tối
 
Ngày qua ngày thân mỏi mòn trông đợi 
con lớn dần theo cây cỏ đồng quê 
đôi tay yếu đã quen việc nặng nề 
đôi má thắm đã phai dần hương sắc 
 
Chiến tranh hết sao gia đình chia cắt ? 
lòng tủi buồn không biết tỏ cùng ai 
người vợ trẻ đơn côi tháng năm dài 
chờ chẳng thấy ngày chồng về trở lại 
 
Rồi có một ngày tin anh vượt trại 
đi tìm tự do bỏ cảnh tù đày 
vượt sóng trùng dương xây đắp tương lai 
phương trời mới thỏa mong niềm ước vọng 
 
Ba mươi năm trôi qua như giấc mộng 
thời niên thiếu xin bỏ lại quê hương 
thành phố đổi tên và những con đường 
cũng thay đổi như lòng người đã khác
 
Xin tri ân về những người đã thác 
thân hy sinh cho dân chủ hòa bình 
bao người hạnh phúc trong cuộc hành trình 
đầy chông gai và có nhiều ngấn lệ

Ngày Cuối Tháng Tư

 
Mưa bụi mờ bay chiều phố nhỏ
Mây giăng ảm đạm cả khung trời
Sầu đọng trong tâm lòng áo não
Tháng tư lại đến dạ tơi bời
 
Năm tháng  trôi theo vòng tạo hóa
Nhớ thương kỷ niệm tháng ngày qua
Chinh chiến tràn dâng gây thảm họa
Cuộc đời tan tác mộng bay xa
 
Ly tán chia lìa bao ước vọng
Trẻ thơ sớm vội quấn khăn tang
Thiếu phụ đôi mươi đời lẻ bóng
Phòng không gối chiếc lệ thành hàng
 
Ai không hy vọng ngày mai sáng
Nắng đẹp chan hòa khắp lối xưa
Xinh xinh cô gái cười duyên dáng
Chiến sĩ ấm lòng buổi gió mưa.
 
Đỗ thị Minh Giang 

Thơ Đỗ Thị Minh Giang * Vương Vấn

Thư viện của bài

Vương Vấn Thơ Đỗ Thị Minh Giang Thời gian phai nhạt dáng thơ Tím màu lưu bút ban sơ thuở nào Gió đùa vạt nắng lao xao Còn đâu giây phút bên nhau mộng đầu Đêm thâu lã ngọn tình sầu Giỡ chồng thư cũ mưa ngâu lệ mờ Ba mươi năm vẫn đợi chờ Bóng người yêu dấu bên bờ đại dương Gặp lại chi…thêm vấn vương Đường tơ đã lỡ như dường chiêm bao Nén đôi dòng lệ nghẹn ngào Buồn cho duyên số thương đau kiếp này Giờ đành lơi nửa vòng tay Luân hồi xây mộng kề vai mặn nồng . 11-11-2011 ĐT Minh Giang