GỌI ĐÊM TRỞ GIÓ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Đặng Xuân Xuyến
Vài cảm nhận khi đọc:
GỌI ĐÊM TRỞ GIÓ
của BÙI CỬU TRƯỜNG
*

GỌI ĐÊM TRỞ GIÓ 

 Gió sao không lùa mé Tây
– cái phía nhà em không cửa.
mà cứ lọn dai, lọn dài buốt giá
len qua kính mà run! 

Ở đâu, ơi ngàn thương? 
Đi đâu, ơi vạn nhớ?

Nẻo về tàn lá cỏ
Lối sang mờ màn mưa…
 
Gió bấc căm căm rét cóng cơn mơ
thốc ngược gối gường trống vắng.

 Đông mình em / cây đường lập cập.
Đông mình em / sương muối buốt khuya

Trở gió. Rét về
Sao Người không về lại? 

 Gầm gào gió cơn man dại
hù doạ đêm mồ côi.

Trở gió 24/11/2016
BÙI CỬU TRƯỜNG
(Bút danh khác: Hạt Cát Diệu Sinh)

LỜI BÌNH:

Tôi thích “Gọi đêm trở gió” của nhà thơ, bác sĩ Bùi Cửu Trường vì bài thơ được viết như trải lòng, rất thật mà câu chữ lại sáng, đẹp, thanh thoát. Đọc đi đọc lại, tôi càng thích bài thơ hơn. Và dù đã rất buồn ngủ, tôi cũng cố ngồi viết vài cảm nhận về bài thơ hay, nhưng buồn mà đẹp này.

Ấn tượng níu giữ tôi đầu tiên là câu:

Nẻo về tàn lá cỏ

Lối sang mờ màn mưa…

Câu thơ thật hay, đẹp. Và cả lạ nữa.

Tôi chưa được gặp cách diễn tả nỗi đau xa cách nào bằng hình ảnh: “Nẻo về tàn lá cỏ / Lối sang mờ màn mưa…”, hay và lạ vì bảng lảng nét liêu trai như thế. Có thể là vì tôi ít đọc Tiếp tục đọc