CHÉN QUỲNH

VÕ CÔNG LIÊM

ANH EM-NGUYEN SON

Tranh Nguyên Sơn

phố nghiêng con dốc
tưởng em xa hút cơn mê trần thế ngụy
về đây nghe cỏ mật cháy sinh tồn liễu vọng
phiếm cung thương ngàn trùng mây đưng đợi
hy vọng thơm ngát tiếng vọng trầm kha
đột phá giữa đêm đen nguyệt động rơi chao ải
tư tưởng trào dâng ngại sắc chi
mây đục khí tàn tích cố đế âm thụ hưởng
sông mỏi mòn chảy tiết điệu phôi pha
hứng chịu cơn thử thách qụi xuống lưng gù cỏ dại mọc hoang mang
mùa đảnh lễ niệm nam mô hương cung dưỡng cầu triều thiên ngộ ứng
em mắt ngọc phì nhiêu con suối chảy
theo dung nhan một thời yêu vô cớ cổ sơ đầu núi quái
cười phiến diện chao nghiêng hồn lãng tử đoái hoài nghi
nâng chén quỳnh ẻo lả thổi mây trôi ngừng đập
dưới vừng nhật nguyệt lắng sâu miền tư nghị
uống một chung cho đời thêm hoang phế lạ chiêu anh!

xin đừng ngại
hồn chao đảo đợi em từ ngõ phố
gió chạnh lòng viên giả ngoại quá giang đường ô thước
mạch ngầm ngã mạn thuyền xưa chớp đôi mắt phượng
chiết cung thương đem về dâng tế độ
lục hường một quẻ
nằm phế thải trong tư liệu hoang mang bạc mái đình cổ kính tàn suy
phiến đời treo võng tưởng cửa băng trình
tiếng mõ khua cấp báo gà nhảy rào tung hô vạn vạn tuế lên ngôi
đêm gieo mình qúa sá cở ngại chi mô
quỳnh hương một đóa đọa ngọa sân trường nhục bồ đoàn em có biết
chiêu anh! hỡi chiêu anh
lẽ gì em phải khép chén quỳnh thi?
xin đừng sợ
thảng thốt đêm đen chiếu rọi ánh đèn tục lụy đỏ hoen môi sầu dị nghị
đổ về tôi
xa ngát nghìn trùng: “may mà có em đời còn dể thương”
ta núc cạn chén quỳnh làm sứ giả lênh đênh đếm trời đêm sâu hoáy
con chim ngứa cổ hát nghêu ngao…xin đừng khóc một mình
chờ ./.


VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab. yyc .tháng chạp âm . jan/2011)
.

V À

Gallery

This gallery contains 1 photo.

Hoàng Xuân Sơn Và rồi cũng chẳng tới đâu nước trôi vẫn nước qua cầu thản nhiên và quánh đặc vẫn xứ, miền chim bay không nổi cuồng điên ghế ngồi không nhớ người chẳng nhớ aivà rồi chỉ nhớ … Tiếp tục đọc

yêu hết tình này

Khê Kinh Kha

love-on-the-sand

em đã đến đây
trong cuộc tình này
em hãy cứ vui
vì đời có tôi
đang chờ đón người
dù đêm có dài
mưa gió còn đầy
dù ngày tàn rơi
theo nắng nhạt phai
theo lá vàng bay
mình vẫn có đôi
và tình yêu này
còn đầy trong tay
trong cuộc đời này

hãy ngồi bên nhau
quên hết gian lao
xếp lại niềm đau
bỏ hết nỗi sầu
rũ áo bụi đời
dừng chân nghỉ lại
em hãy yên vui
có ta trong đời
nở một nụ cười
xõa tóc ngang vai
mặc áo lụa dài
ngồi gần kề vai
từng ngày em hỡi
có đôi trong đời

thắp lại tình đời
đốt ấm tình tôi
dù có muộn rồi
từng ngày em hỡi
có nhau trong đời
hãy yêu từng ngày
em nhé yêu tôi
yêu hết tình này
em ơi em ơi
yêu hết tình này

khekinhkha

CẢM NHẬN VỚI HƯ VÔ

VÕ CÔNG LIÊM

cropped-bienrong.jpg

tôi đuổi đam mê vào bóng tối
để được trở về
lòng đất chờ đợi
đêm không ngủ của dĩ vãng đau thương
cho ngày mai khoảng trống vô cùng
ghì kéo những đốm lửa
không sắc
không màu
không ảnh
với hư vô

sông vẫn chảy cho biển ngậm ngùi
và . núi đứng đợi trên mảnh đời còn lại ./.

VÕ CÔNG LIÊM (chestermere. ab.ca. tết mậutý 2008)
Rút từ tập: ‘Thơ võcôngliêm.Thi tuyển 2000/2008’ (4/2008)

TUYẾT THU

VÕ CÔNG LIÊM

nhớ Huế xưa.
nắng trốn sau lùm cây
cho lá vàng chết yểu
rơi
theo
mưa
rơi
thu năm ni nhớ thu năm nớ
hồi đó trên sân thượng phố lầu nhà cũ
có giàn hoa lý tím màu buông nhánh đổ
em . mỉm nụ nhiệm mầu
cho tóc thả gió bay
để lại hoài niệm cũ
thành phố âm u buồn
đêm le lói ngọn đèn
lệ là dòng nước chảy
bên bờ quạnh hiu . tôi
tuyết phủ khăn sô lên hàng cây ngoài ngõ
trong tôi lạnh cúm đôi vai gầy
và . cỏ vàng úp mặt dưới lòng sâu
tuyết thu
lung linh bóng nguyệt
gió thu
sò sè hơi thở
bên bếp lửa quê nhà
trong căn nhà của mẹ
tôi . nghe như ai ngoài đó
ngong ngóng một tàn thu
trong hình hài tuổi nhỏ

tuyết thu
em . lặng đứng bên trời thiên thu ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . cuối 10/2022)

 

NHỮNG BÀI THƠ VỀ THU (2)

Nguyên Lạc
ThuDC-01
 
 
VƯỜN THU XƯA
.
Vườn xưa vàng lá thu rơi
Chốn xưa hoang vắng
Mồ côi chân ngày!
Bão đời vèo một áng mây
Tìm em. chỉ thấy chiều bay lá vàng!
Một người cùng với mùa sang
Xuân thu sương điểm mơ màng dáng xưa
Còn gì đâu nữa mà mơ!
Lật trang ký ức mấy tờ bể dâu
.
Giữ nhe em? chớ phai màu
Triền môi hồng thắm
Lụa đào cúc hoa
Giữ nhe em? chớ phôi pha
Ngây thơ mắt biếc khiến ta một đời
.
Vườn xưa lệ lá thu rơi
Tiếng thu khe khẽ: người ơi đừng về!
Âm vang hiu hắt chiều tê
Con chim cô lẻ thiết thê gọi tình
.
Gọi tình. ta cũng gọi tình
Em ơi còn nhớ chúng mình vườn thu?
Mùa thu lâu lắm mùa thu
Tình thu ngày đó sương mù phương nao?!
 
.
 
 
ĐỘC ẨM CHIỀU THU
.
Rượu rót về một phương
Đắng cay chén đoạn trường
Lữ khách sầu cô quạnh
Thu về nhớ cố hương!
Bao năm rồi tôi hỡi?
Từ cuộc thế tang thương
Đâu tri âm tri kỷ?
Cùng say khướt Hồ trường
.
Bao năm rồi tôi hỡi?
Tóc đời pha tuyết sương
Người bên trời luân lạc
Thu thương nhớ mùi hương
Bao năm rồi ly biệt
Lá vèo bay tứ phương
Đắng giọt chiều nuối tiếc
Nhan sắc giờ mù sương!
.
Tri âm! Này chén tiễn
An nghỉ nơi viễn phương!
Hồng nhan! Này chén nhớ
Khung trời đó yêu thương
Trong tận cùng khổ nạn
Tuổi xuân đầy tai ương
Sâu tận cùng ký ức
Nhức nhối đời tha hương!
.
Ai đã rồi miên viễn?
Ai đã rồi khói sương?
Ôi một đời mộng vỡ!
Thất chí lệ Hồ trường!
“Học chẳng thành công chẳng lập,
trai trẻ bao lâu mà đầu bạc,
trăm năm thân thế bóng tà dương.
Vỗ tay mà hát, nghiêng bầu mà hỏi,
trời đất mang mang, ai là tri kỷ,
lại đây cùng ta cạn một hồ trường”
 *
.
Mắt cay độc ẩm hồ trường
Chiều thu xứ lạ tha hương nỗi sầu
“Hạc vàng không trở lại đâu”
Còn đây sương khói trắng màu thời gian!
.
Nguyên Lạc
…………………….
* Lời thơ Hồ Trường – Nguyễn Bá Trác 
 
 
 

 

NƠI ĐÂY CÓ GÌ LẠ ? / CẢM BỆNH UẤT KIM CƯƠNG

VÕ CÔNG LIÊM

thoi gian

NGỎ: Thi ca ẩn dụ (Poetry Metaphor) là ngôn ngữ thường dùng trong thơ với nhiều ý nghĩa khác nhau; đó là lý do thuộc tâm thức của người làm thơ. Được tìm thấy những gì độc đáo qua thơ ẩn dụ của nữ sĩ Hoa Kỳ Emily Dickinson (1830-1886). Thi sĩ đưa chúng ta qua cái nhìn ngạc nhiên của chữ nghĩa; với tựa đề: ‘Nơi đây có gì lạ?/ What inn is this?’. (Chuyển dịch bởi võcôngliêm)..

Nơi đây có gì lạ?
Ở quán trọ
Đêm rình rập
Lữ khách hay dân chơi ?
Có phải Chủ nhân ?
Hay em bồi phòng ?
Kìa ! đôi mắt mời mọc
Không tí tách không bừng sáng lửa vẫn cháy
Môi em chín đỏ trái đầy –
Phải chi mời gọi đây nầy anh ơi –
Ai đó dưới rầm ?

What inn is this?
Where for the night
Peculiar Traveller come?
Who is the Landlord?
Where the maids?
Behold, what curious rooms!
No ruddy fires on the hearth –
No brimming Tankards flow –
Necromancer Landlord!
Who are these below?

CẢM BỆNH UẤT KIM CƯƠNG
gởi anh: Bửu Ý.

trầm mặc trong đêm
để nghe tiếng thở như lời trối trăn
ngoài kia hoang vắng quá
những chiều không có em
tulip fever
cảm bệnh uất kim cương
nhớ em từ độ ra đi
nhớ về ngày tháng … mỗi khi đói lòng
mưa
cho ta kỷ niệm đầu đời
đón em trước cổng giờ tan trường về
thu
rơi
thu
chết
một Jacques prévert*
với chuyện tình
mùa đau đã tới
chờ nhau cuối trời
tháng mười có những cơn mưa lạ xô nghiêng tình tứ
lá khóc lá rụng tơi bời . cho ta nhớ lại một thời
rất xưa . ôi biệt ly từng nhánh sông dài man man miền* nhớ
trôi về biệt xứ trôi về hoang mang
con đường ta thường đi lại lắm lần
trên vĩa hè ngày đó
rang rang hoa phượng nở
giữa trời một bóng đìu hiu
tôi . ngắt cành hoa cúc trên đôi môi em hồng bữa nọ
trong tiếng gọi ngập ngừng chân ngoảnh bước mà đi
bỗng nhiên mùa hè trở lại
ta . khoát áo kinh cừu
nhá nhem đêm
cạn chén hồ trường
bên bờ lau ru

gió sẽ đưa em về
trong lòng vĩnh cửu . tôi

*Jacques Prévert (1900-1977) Nhà thơ Pháp.
* ‘miền’ phương ngữ Huế xưa ‘mình ơi!’

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . đầu tháng 10/2022)

 

R Õ

HOÀNG XUÂN SƠN

hxson

Mồn một rõ
như ban ngày
da nâu
hồn bạch tạng
câu trắng nhờ

Viết còn dăm chữ u ơ
mà trang sột soạt giở vô đời người
mục lục còm. chấm. lơi khơi
gậy run chống tới
mòn hơi cuộc về

Cấu tứ
lùm. thở mê mê

mồn một rõ
ngày xê dịch ngày

)(
hoàng xuân sơn
6 tháng 10, 2022

NHỮNG BÀI THƠ VỀ THU (1)

Nguyên Lạc
 
.thu41
 
CHIỀU THU ĐẮNG KHÚC HỒ TRƯỜNG
.
         Hồ trường, hồ trường, ta biết rót về đâu?
         (Nguyễn Bá Trác)

.
1.
Quê hương có gì để nhớ?
Mà thu vàng mắt vời trông
Tha hương còn gì để nhớ?
Chút thôi, ký ức trong lòng
Chút thôi đủ lòng lệ ứa
Áo cơm nát mộng trăng rằm
Quá khứ tôi ơi thôi nhớ
Mây bay níu giữ được không?
.
2.
Lữ khách mùa về nhung nhớ
Người ơi có nhớ ta không?
Thu sang tiếng thu ru mộng
Nâng ly đắng khúc Hồ trường  
Tri kỷ? Chỉ là hoài vọng!
Bên trời miên viễn hư không
Thanh xuân đã rồi tan mộng
Còn gì? Lận đận mà thôi!
.
Thất chí tràn chén li bôi
Mời ai? Này bóng ta mời
Uống đi! Cho lòng ngất ngất
Say đi! Vừa đủ quên đời
.
3.
Quê hương một thời bão loạn
Quê hương một thuở đoạn trường
Tri âm hồng nhan xa biệt
Thế gian lệ khổ đại dương!
.
Thôi nhé đừng nhớ đừng thương
Phù vân đời đó vô thường
Người ơi thu về lại nhớ!
Trông vời mắt đỏ tà dương
.
Chiều thu lưu vong nhung nhớ
Xa kia nghìn trùng quê hương
Xa kia mộng đời ta đó
Một thời… hình bóng khói sương!
.
Chiều thu độc ẩm hồ trường
Nâng ly “hề vọng mỹ nhân”[*]
Em ơ!i một phương ta ngóng
Quê ơi! một trời ta thương
.
Nguyên Lạc
…………………….
[*] “Vọng mỹ nhân hề thiên nhất phương” – Tô Đông Pha

.TÌM LẠI THU XƯA
.
Đâu hoàng hoa vạt áo bay?
Đâu mây tóc mượt trói ai một thời?
Đâu mềm nhung mật phiến môi?
Em ơi có biết nay tôi tìm về
.
Mùa sang vàng lá tôi về
Tìm em. Chỉ thấy bốn bề tàn phai!  
Nơi đâu thu hỡi hình hài
Tiếng thu như tiếng thở dài chiều thê!  
 .
Còn không em những đam mê?
Còn không em những hẹn thề thuở nao?
Đừng quên em nhé tình nào!
Đừng quên em nhé ngọt ngào vườn thu!
.
Giữ giùm tôi nhé mùa thu *
Để tôi cứ tưởng tình như vẫn còn
Vẫn còn mãi mãi vẫn còn
Khanh ơi tình đó chẳng mòn phải không?
.
Thời gian dù có trăm năm
Trong tôi tình vẫn y nguyên ngày nào
Y nguyên qua cuộc bể dâu
Y nguyên dù lắm thương đau kiếp đời
.
Nguyên Lạc
……………………
* Mượn ý câu thơ: “Giữ giùm tôi, em nhé, một mùa thu” – Lê Văn Trung
 
 
 
 
 

The Autumn of The Lord

KHÊ KINH KHA

thu333

Thanks be to God, Autumn is on the way back,
last warm sunshine falls upon the grassy pathways,
leaves on branches racing to change their dresses,
ablaze with new color in the brilliant golden rays.

In the blue open sky birds wandering,
Far away distance wind visiting golden leaves,
Oh my heart is like a tiny kite floating,
On the wing of Autumn wind, I, also, greeting.

Picking up the withered leaves to feel the warmth,
For, God’s love wrapped inside each leave,
God’s love is filled in the air,
For the life, love of God I breathe.

Thanks be to God for the brilliant gift,
The colors of God’s grace and healing,
Suddenly, I realize why the Autumn is so withering,
Because this world still has so much suffering.

Thanks be to God for the colorful Fall,
Autumn in exile full of immense nostalgic days,
God’s love is greater than the universe,
I am a lowly servant, my mercy Lord, how can I repay?

Thanks be to God for a vibrant color present to this world,
Like the love of God for humanity,
God died for mankind to live,
For this life, forever and ever, in God’s love and mercy.

Deacon Joe Hung Nguyen (khekinhkha)

mùa thu Thánh Chúa

tạ ơn Chúa mùa thu lại về nữa
nắng vàng rơi trên lối cỏ chiều nay
lá trên cành hân hoan thay áo mới
khoe sắc mầu trong nắng ấm muôn nơi

cánh chim trời nhẹ chao trong trời rộng
gió đường xa về thăm lá thu vàng
ôi lòng con như cánh diều lơ lững
theo gió trời chao lượn đón thu sang

nhặt lá vàng để thấy lòng ấm lại
vì tình Chúa gói kín trong lá thu
vì tình Chúa đầy ngập trong không khí

cho đời con hít thở tình Chúa yêu

tạ ơn Chúa tặng con thu rực rỡ
rực rỡ muôn mầu ân sủng Chúa ban
con chợt hiểu vì sao thu vàng úa
vì thế gian này còn lắm đau thương

tạ ơn Chúa tặng con mùa thu nữa
thu tha hương trong nỗi nhớ chơi vơi
tình yêu Chúa bao la hơn vũ trụ
làm sao con đền đáp nổi Chúa ơi!

tạ ơn Chúa tặng đời thu muôn sắc
như tình yêu Chúa trao tặng nhân gian
Chúa chịu chết cho loài người được sống
cho đời này mãi mãi trong yêu thương
cho đời này đầy ơn phúc Chúa hiển linh

Khê Kinh Kha
(Virginia 10/2015)

CẢM ƠN HOA VẪN NỞ

Nguyên Lạc
hoahong
.
Cảm ơn hoa đã nở!
Nhưng chỉ mới tháng mười?
Hay Dã quỳ thương nhớ?
Nên nở sớm thế thôi
.
Lâu thật lâu rồi đó
Quỳ chẳng nở đúng mùa
Cảm ơn hoa nhắc nhở
Màu héo úa phe thua
.
Cảm ơn hoa vẫn nở
Vàng nhớ một màu cờ
Đã một thời rực rỡ
Vẫn hoài trong tâm mơ
.
Cảm ơn hoa vẫn nở
Vì ta, dù trái mùa
Không trộn vàng trộn đỏ
Vàng biếc vẫn chưa bưa
.
Cảm ơn hoa vẫn nở
Nhắc ta nhớ màu cờ
Dù truân chuyên muôn nỗi
Lòng ta vẫn như xưa
.
Nguyên Lạc
 
 
 

tháng 10, mưa, nhớ em

Khê Kinh Kha

 

muaSG

Mưa Sài Gòn


tháng 10, mưa, thưa em
gió lên đầy trong tim
ngồi bên song cửa lạnh
nhớ nụ cười cánh sen

tháng 10, mưa, em ơi
bàn tay thèm hơi ấm
tóc mềm như lúa bay
như nụ hôn âu yếm

tháng 10, mưa, mưa rơi
tô son nhạt lên môi
tô tình nồng chới với
tô mộng đời xa xôi

tháng 10, mưa, thật rồi
em ơi, em tôi ơi
tháng 10, mưa, lâu rồi
mưa rơi, ướt lòng tôi

tháng 10, mưa, ngậm ngùi
mùa thu, lả tả rơi
nhặt từng chiếc lá ướt
tình ơi, tình xa xôi

tháng 10, mưa, xa nhau
lòng buồn như vực sâu
thầm gọi tên em mãi
tháng 10, tình, về đâu ?

tháng 10, mưa, nhớ em
nhớ chết con tim anh
nhớ trong từng hơi thở
nhớ nức nở qua đêm
em ơi và đêm ơi
nhớ ơi, nhớ xa xôi
nhớ ơi, em nhớ tôi???

khê kinh kha

 

Áo lụa Hà Đông

Thơ: Nguyên Sa

Nhạc: Ngô Thụy Miên

Tiếng hát : Hoàng Xuân Sơn


Áo Lụa Hà Đông

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa Thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau?
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại…

Em ở đâu, hỡi mùa Thu tóc ngắn?
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Anh vẫn yêu màu áo ấy em ơi.

***
Nguyên văn bài thơ của Nguyên Sa

Áo Lụa Hà Đông

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

Em không nói đã nghe lừng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

 

ĐỌC “MÂY TRẮNG ĐẦU NON”  THƠ NGUYỄN AN BÌNH.  

Gallery

This gallery contains 1 photo.

Lời bình: Châu Thạch        “Mây Trắng Đầu Non” là bài thơ mà tác giả Nguyễn An Bình sẽ dùng làm tựa đề cho cả tập thơ ông sắp xuất bản. Tôi chưa đọc được tập thơ nhưng có  hân hạnh … Tiếp tục đọc

QUÁN TRỌ

Nguyên Lạc

thoi gian
.
Cuộc đời như quán trọ
Ai cũng từng ghé qua
Một lần rồi từ giã
Buồn hay vui cũng là
.
Cuộc đời như quán trọ
Hơn thua để mà chi?
Giành giật được những gì?
Cho lòng đầy sân si
.
“Thiên địa nhất nghịch lữ
Đồng bi vạn cổ trần” *
(Trời đất là quán trọ
Thương cát bụi ngàn năm)
.
Cát bụi đời cát bụi
Duyên hợp rồi duyên tan
Cát bụi về cát bụi
Hư không hoàn hư không!
.
Quán trọ là cõi tạm
Cuộc lữ người ghé chân
Hạnh ngộ rồi vĩnh biệt
Hay sẽ là trăm năm?
.
Ngắn dài là số phận
Sang hèn tùy nhân duyên
Cuộc đời như quán trọ
Ra đi nhớ “trả tiền”!
………….
* thơ Lý Bạch
.
Nguyên Lạc

H Ẹ N v à Đ Ợ I / Đ Ọ N G  L Ạ I, P H Í A  M I  M Ắ T

h o à n g x u â n s ơ n

luu ly

nguồn : lưu ly

Rồi đợi dưới cầu ông sao
nước thì cứ ngậm
thì thào
mây
qua
hẹn chiều
với một ngã ba
dấu trăng đồng thổ
bao la mất rồi
khúc cây buồn
mộc
ai ngồi
chỉ còn bóng lá
ngoài khơi chết chìm
rừng
dần
một vạch rất im
ông sao vẫn đợi
cầu. tìm
nước xanh

h o à n g x u â n s ơ n
khuya hai mươi, hăm mốt
tháng bảy, 2022
.

Đ Ọ N G  L Ạ I, P H Í A  M I  M Ắ T
 dong lai mi may by e
Ekaterina Grigorleva


Không phải là nước mắt
lệ đã khô lâu rồi
một ai đã từng hát
[như thế ]

Chiếc mùi soa thời tình
không còn ai nhớ lấy
những tay áo quẹt ngang
những lằn mắt sưng tấy

Thời đại của đa dụng
giấy lau rồi bỏ đi
những chuyện tình quên đi
những người tình bỏ đi

Chữ không còn lồng nhau
những cái tên bứt lìa
chiếc khăn mầu phóng xạ

Cái gì còn đọng lại
trên mi mắt bồi hồi
ôi chỉ là hạt bụi
của một thời man khai

)(

h o à n g x u â n s ơ n
7.9.22

TẬP THƠ TÌNH KỶ NIỆM

Nguyên Lạc
 

.
Đây tập thơ tình gởi em ngày ấy
Dù dở, dù hay thơ vẫn nồng nàn
Tình thơ của anh em rảnh xem lại xem
Tiếng lòng anh thì thầm thời trai trẻ
Tiếng tình anh rù rì tai em khẽ
Nhẹ nhàng như cánh phượng hồng rơi vương tóc em bay
.
– Lật tập thơ ra bỗng thấy tấm ảnh ai
Hổng phải ảnh tui hồi thời con gái
Lạ hoắc lạ huơ giống con gà mái
Chết nhe ông! Tui xé xác ông đây!
.
– Thôi chết anh rồi! Cái “ông thần” này
Là thằng bạn mượn tập thơ anh đọc
“Học nghề” xong nó chơi “trò độc”
Nhét ảnh ai vào rồi trả lại anh!
.
“Mi” cái nha cưng? Anh chỉ biết cưng
Đừng giận nó nha?  Thằng bạn “mắc dịch”
Quên chuyện đó đi, cái trò đùa nghịch
Và đừng giận hờn, rồi mắng: “mắc dịch” anh
.
Ngẫm lại đúng rồi anh “mắc dịch” em
Vi khuẩn ngọt ngào quế hương môi đỏ
Vi khuẩn mượt mà tóc nhung sợi nhỏ
Buộc chặt hồn anh muôn thuở em ơi!
Buộc chặt tim anh hết cả kiếp đời
Và cứ tiếp tục đến ngày tận thế!
.
Có phải vậy không? “Ái khanh” bé nhỏ
Dịch bệnh như vầy “trẫm” sao thoát đây?
Khiếp quá khanh ơi! Dịch bệnh tình này
Em là thiên đàng hay là địa ngục?
.
Nguyên Lạc

 
 

H Ẹ N   v à   Đ Ợ I

h o à n g x u â n   s ơ n

cropped-chim-bay.jpg

nguồn : lưu ly

Rồi đợi dưới cầu ông sao

nước thì cứ ngậm

thì thào

mây

qua

hẹn chiều

với một ngã ba

dấu trăng đồng thổ

bao la mất rồi

khúc cây buồn

                             mộc

ai ngồi

chỉ còn bóng lá

ngoài khơi chết chìm

rừng

dần

một vạch rất im

ông sao vẫn đợi

cầu. tìm

nước xanh

(

h o à n g x u â n   s ơ n

khuya hai mươi, hăm mốt

tháng bảy, 2022.

GIỌT LỆ THU

Thơ Nhạc Khê Kinh Kha

Tiếng hát Ánh Tuyết

 GIỌT LỆ THU

Mùa thu về đó lá thu rơi
Nắng reo trong gió, gió đầy trời
bước ai về giữa trời thu lạnh
để tóc mây trời xõa trong tôi

một chút mưa phùn lạnh bước ai
mùa thu man mác ướt đôi vai
ngồi đây nhớ lại từng thu cũ
mà nhớ người xưa áo lụa bay

thu vẫn về đây giữa phố xưa
người ơi tình ấy có bao giờ
người có âm thầm trong nỗi nhớ
hay đã quên rồi lá mùa thu

đường xưa giờ vắng bóng người qua
nhặt lá vàng rơi mắt lệ nhòa
người hỡi phương trời nào trông ngóng
có biết lòng tôi vẫn mộng mơ

hồn thơ lành lạnh giữa thu sang
phố vắng miên man chút muộn màng
từng đêm úp mặt vào trang sách
mà nhớ người xưa, nhớ lá vàng


Khê Kinh Kha
(Michigan 1969)

NỖI BUỒN HẠNH PHÚC

VÕ CÔNG LIÊM

1hoaem

tặng: linh lan ppl
có lẽ một ngày
nào đó
bờ môi em lãng quên
theo ngày tháng nhìn thâu đêm trên vũng hoang
lại nghe trở về
mùa xuân đến chậm hơn bao giờ
chiều nằm nghiêng nghe gió thổi từ xa rỗng tuếch
gắng nắm lấy nhữngg dự tưởng mong manh
vòng ngực đuổi theo nhịp thở sặc mùi bóng tối
‘em cho anh mùa xuân’*
khi thời gian trôi đi qúa mau hơn nửa thế kỷ qua
ươm đầy hạt lệ
nỗi buồn hạnh phúc
em để lại sau lần cửa khép
những chùm hôn khiêu gợi gió
hay chỉ là mộng ảo giăng đầy trí nhớ
hình như tình yêu là con tàu không bến đậu
con dế mèn đứng đợi suốt đêm thâu
và . nghe những tiếng thì thầm
có phải không anh ?
tôi . kể em nghe những chuyện tình thần thánh
khi tôi bị trói chặt trong phòng hơi ngạt
hạnh phúc tìm thấy ở cuối đường hầm dày hắc ín
là chứng tích cuộc tình cháy dở hôm qua
ôi vòng tay bao la ôm chặt con chó ốm
không ngu ngơ không đoái hoài không thương mong
phải chi chúng mình là đôi chim di trốn tuyết
mỗi khuôn mặt ẩn giấu một điều gì không nói
mà chính em đang gặm mòn những tan nát nhiều khi
con đường trải đầy cô đơn chật hẹp
trong khoảnh khắc hân hoan xúc cảm
gọi tôi về cho rộng cánh đường bay
những vết xước vào đời còn tím bầm trên thân xác
trong căn phòng sặc mùi ẩm mốc tình yêu
và núc cạn nỗi buồn còn lại lên bờ ngực khép
cho say mềm em trên nỗi ưu tư còn lại
tình yêu tôi tợ như nước tràn bờ lai láng chảy

the end
tôi liệm tôi vào hòm thư
email
những gì còn lại bên đời quạnh hiu ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . cuối tháng 8/2022)
*thơ: Kim Tuấn / nhạc: Nguyễn Hiền

TRỞ VỀ

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

cropped-chim-bay.jpg
Này vạt nắng chiều lênh loang ngõ hẻm
Này nghiêng chiều vét nắng dồn đêm
Này nhớ
Này chờ
Này gạn chiều gom từng tia nắng lép
Này nụ cười xênh xang ngõ hẹp
Ta mệt rồi
Ta trả người
Ta trở về ngụp lặn biển khơi
Ta vợt lại nụ cười
Ta vớt lại mười ba năm chới với

Đợi ư
Chờ ư
Ta ném nụ cười mười ba năm sâu vào quá khứ
Ta trở về với ta!
*.
Hà Nội, sáng 12 tháng 08-2022

VẪN CÒN TÌNH MẸ

Nguyên Lạc
me vn

.
      “Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
       Năm canh chầy thức đủ vừa năm”
 (Ca dao)
.
Tôi về… Bước khẽ nhà góc vắng
Bóng mẹ còm hom ảm đạm sầu
Mắt mẹ trông vời phương thăm thẳm
Con đã về mẹ dõi xa đâu?
.
Mười năm mong đợi mười năm nhớ
Thương nhớ tháng năm bạc mái đầu
Mắt mẹ đã mù vì lệ đổ
Khóc con xa biệt tích rừng sâu
Tôi về bước khẽ ôm tròn mẹ
Mẹ mỏng nhẹ như chiếc lá trầu
Ngơ ngác đảo quanh tay quýnh quáng
Con của tôi về… về thật sao?
.
Xuân thu mãi đợi đêm không ngủ
Nhớ con thơ dại… nhớ lời ru
“Gió mùa thu mẹ ru con ngủ”
Con biệt mù mẹ vẫn cứ ru
– À ơi lạnh lắm rừng thu!
Con tôi trại thảm ngục tù (có) ngủ an?!
.
Mười năm mẹ mong con an ngủ
Để quên đời… địa ngục trần gian!
Giờ con về con ru mẹ ngủ
Lời ru buồn như gió thu than
.
Bao năm mẹ đã ru con
Giờ con ru lại lời buồn mẹ ru
Tháng ngày chờ nhớ thương không ngủ
Con về rồi mẹ ngủ cho ngoan
– “À ơi mẹ ngủ cho ngoan
Con ru mẹ ngủ… ru than phận mình”
.
Mười năm cơ khổ tử sinh
Ơn đời độ lượng… còn tình mẹ tôi!
.
Nguyên Lạc

T H Ă M T H Ẳ M / BUỒN LEN / MÙA HÈ THẬT NGẮN

h o à n g x u â n s ơ n

chieu21

T H Ă M T H Ẳ M 

Tôi cho em một chút nhiệt lượng của sóng
để khi úp mặt nghe đời
những lượn tóc giả vờ
xanh biển

em hãy là cát
ấm như môi rịn
mùi margarita theo lòa những dấu chân
dung tưởng

hãy ngời xa
một cánh âu
trắng lời kim nhũ

mặn lên cồn đá thẫm
tôi cho em tà dương màu hỏa diệm
và núi
và những dốc triền thăm thẳm
6 Aug. 2022


B  U  Ồ  N    L  E  N

Tôi quán niệm vàng thổ tôi
nghe nâu già trổ đồi mồi nhân thân
vệt chiều đẹp bóng phù vân
tôi trùm tôi xuống ân cần tóc tơ
nước lên men tình hực bờ
chưa qua chưa phải hẹn hò chưa xanh
,

Chuỗi lưu ly ở bến thành
rồi hoàng hoa cũng rót nhanh rượu nồng
một phiến cầm đẹp âm trong
thì đôi mắt sẽ cầm lòng tịnh sen
mai qua đầm trạch không đèn
hạt sương nhớ lấy cùng len buồn về

8.8.22

M Ù A H È T H Ậ T N G Ắ N

điểm tâm cây
có lá mừng
chút hây hây gió
của chưng cất nồm
mùa hè rỗn rãng vòng ôm
nắng thì kêu mệt
người lồm cồm đi
thẫm xanh hái vội nhu mì
tặng vườn nhà đẹp
hoa thi đóa mùa
rồi người thầm đếm giấc mơ
mệt chân ngồi nghỉ
cùng thơ thẩn này
giản dị như cầm ngón tay
vẽ thêm một nét chơn mày
của mưa

h o à n g x u â n s ơ n
hai mươi mốt tháng bảy,
năm 2020

MÙA  HÈ THẬT NGẮN

Hoàng Xuân Sơn

Gayle Kabaker

điểm tâm cây

có lá mừng

chút hây hây gió

của chưng cất nồm

mùa hè rỗn rãng vòng ôm

nắng thì kêu mệt

người lồm cồm đi

thẫm xanh hái vội nhu mì

tặng vườn nhà đẹp

hoa thi đóa mùa

rồi người thầm đếm giấc mơ

mệt chân ngồi nghỉ

cùng thơ thẩn này

giản dị như cầm ngón tay

vẽ thêm một nét chơn mày

của mưa

h o à n g  x u â n  s ơ n

hai mươi mốt tháng bảy,

năm 2020

BIỂN SẮC

VÕ CÔNG LIÊM

anhseduaemve

ta về tắm nắng trời đô thị
một khúc tiêu tương ngỡ như là
trăng nước đời xưa
xanh mắt ngọc
gió lướt bên đường vén áo em
tha phương . hề . tha phương
trong xanh trong nắng trắng trong em
nắng xanh trời trắng nắng trong tôi
bước đi mà nhớ trăng phương ấy
nhớ mãi tình tôi lạc lối về
chợt nghe như thấy tình như đã
phôi pha . hề . phôi pha
hóa ra tiền thân chưa trọn kiếp
để làm hạt bụi với trần gian
bay qua đất lạ tình chi lạ
hồn viá quay cuồng giữa bãi không
viễn xứ . hề . viễn xứ
thấm thoát mà nay đã tới rồi
một thời lãng đảng một trời mây
xua tan quá khứ trời vô dự
một biển sắc không một vừng nhật nguyệt
cả đời thua thiệt
trọn gói hư hao
chảy theo dòng đời
mộng
tan
theo
xa phương trời nghe đời lên vọng cổ
ngó lại mình vốn liếng chỉ si mê
gió phất phơ xoắn vó người vô ngạ
động hoang vu cười suốt giữa miên trường . khổ thay
đá dầm mình nằm nghe đất thở nỗi sầu ơi . một chặn
vong thân . hề . vong thân
thất thểu vào đời vỗ cánh vô ưu
mưa triền miên từng khúc dạ lý buồn
về ngủ khoẻ cho mình quên mệt mỏi
ngát cánh gió làm tình em trắng trợn giữa hoang đường
cho miên man như mưa rơi từng cọng cuốn lá xanh cành
sầu mây em nhạc khúc thuở ban đầu . yêu dấu đó
dưới trời giông ta đứng ngóng vô hình . chung
con thuyền
lơ lững
đọt nước
ướt tóc
em
nhớ vạn đò năm xưa nằm quyến rũ vỗ bình bịch
lọn sóng ngang đầu cho ngát hương trầm một cõi xa đưa
này người ơi
cho ta về tắm gội thuở nằm nôi
chỉ
một
lần
rồi
thôi ./.
VÕ CÔNG LIÊM (vn.hue festival 5/2016)

T Ự  N G U Y Ệ N  H Ồ N G

h o à n g x u â n s ơ n

monica tranh
Monica Zunino


khoan hòa
có một nếp nhăn
từ xanh nguyên sử
họa hoằn vân tay
thưa em cái án lưu đày
tự mình tháo khoán
mưa bay của trời
giọt nồng
khíu lại mắt môi*
mà hồng ân đã
núi đồi xa xăm
chiếc gương soi chợt cố cầm
một hôm thấy nắng
về xăm da người
thấy trăm năm khóc
chào cười
tình vin lộc đứng
mùa tươi đã vàng
một hồn chín bói lang thang
tới khi hồng ngự
điêu tàn áo xiêm

h o à n g x u â n s ơ n
10 tháng 7, 2022.


* Khíu, chữ Du Tử Lê

T R A N H C Ũ H Ồ N X Ư A

Hoàng Xuân Sơn

                          
Tranh Miki Suzan
 
       [ viếng một người Abe ]
 
Lòng tịnh
như ngăn ngắt thu
đi qua phố cổ nhu mì suối hoa
phớt tranh
thủy mặc góc nhòa
tiếng vông hồn mộc
son thoa cánh chiều
một người vừa mới tiêu diêu
về nghe cực lạc ít nhiều hương sen
muôn cánh dù đã lên đèn
niệm thơm an trú
mầu nhen lửa hồng
và bến bờ đã qua sông
xin đưa bỉ ngạn
tháp tùng mộc  miên
 
)(
H O À N G  X U Â N  S Ơ N
9, tháng bẩy năm 2022