*** ÔI CHAO GIỌNG HUẾ !

đặng lệ khánh

1aodaibuon

      

Mình người Huế mà đi nơi lạ, nghe được giọng Huế mô đó là rán ngước mắt, quay đầu tìm cho kỳ được chủ nhân của giọng nớ đang đứng ở mô, có quen chút mô không. Người Huế qua Mỹ hà rầm, mô phải ít. Cứ mỗi lần nghe giọng Huế thì quay đầu tìm, chẳng mấy lúc mà chóng mặt, nếu không gãy cổ. Nhưng mà lạ quá, hễ nghe được thì tự nhiên trong lòng như có một chút dậy sóng, a, bên cạnh mình đang có một ai đó đang tha hương lạc bước từ xứ mình đây.

Hôm kia đi ăn cưới, hai bên dâu rể đều là người Huế. Ông MC người Huế, ông ca sĩ chính cũng người Huế. Khi ông ca sĩ nói, một cô trong bàn phê bình : ” Ông ni nói tiếng Huế chi lạ rứa, ông nói tiếng chi a! “, còn ông xã thì nói: ” Nói tiếng Huế gì nghe nặng wá, hổng hiểu gì cả .”  K thì nghe hiểu tất.

Vậy thì giọng Huế ra răng mới đúng tiêu chuẩn ? Cô bé phê bình giọng Huế của chàng ca sĩ thì vừa rời Huế năm năm, ông xã K là Huế lai căng, sinh ở cao nguyên và lớn lên ở miền Nam, họ có đôi tai khác hẳn K chăng ? K không phân biệt được âm sắc trong giọng nói chăng ? Hay là K vì lòng thương Huế, cái xứ mình bỏ mà đi từ xưa nên rộng rãi hơn với cái giọng thân thương nớ, nghe bằng trái tim hơn là bằng đôi tai?

Giọng Huế khác với giọng Hà Nội, giọng Sài Gòn ra răng mà ông Hà Huyền Chi đi giữa chợ Mỹ, chắc chắn là nghe rất nhiều người nói tiếng Việt, mà chỉ khi nghe giọng Huế mới chiêng trống dậy hồn quê, mới khơi nỗi sầu xa xứ chất ngất trong lòng, dù ông là dân Bắc chính cống ? Có phải chăng khi đã nghe một giọng Huế thỏ thẻ bên tai, không chỉ là lời đi vào hồn người, mà cái giọng đã đậu trong tim, đâm cành trẫy lá ?

…Giọng Huế bỗng nghe từ chợ Mỹ
Mà chiêng mà trống dậy hồn quê
Hương cau màu trúc xanh thôn Vỹ
Áo mới xênh xang giữa hội hè

Tôi bước bên nàng không dám thở
Không gian đầy Huế núi cùng sông
Tóc ai thả gió hồn tôi mở
Dấu kín trong tim những nụ hồng

Hà Huyền Chi ( Huế đầy)

Giọng Huế quý giá vô cùng làm cho Mạ đã lưu lạc bao nhiêu năm, mất mát đủ thứ mà khư khư ôm lấy giọng Huế ướt rượt, nhất định không đánh đổi, không pha trộn, dù đời sống Mạ như cuồng lưu tràn bờ biết bao lần. Lúc lắng xuống, giọng Mạ như giòng Hương sau những cơn cuồng nộ, lại lặng lờ xanh trong chảy xuôi ra biển, êm ái nghe giọng hò thoang thoảng xa đưa.

…Tuổi con gái Mạ từng uống nước sông
Đến bây giờ giọng Huế nghe còn ướt
Giọng Huế nghe còn một chút gì trong
Bao đắng cay pha vào chưa đục được …

Đoàn Vị Thượng ( Giọng Huế của Mạ)

Giọng Huế ăn sâu trong tâm người con Huế, đi đến bờ bến nào cũng thương nhớ không nguôi. Chỉ cần nghe tiếng thỏ thẻ của một người bạn Huế là gợi nhớ đến một thời thơ ấu có tiếng Mạ ru hời bên tai, và cảm thấy gần gũi ngay, như gần gũi với thời gian đã qua, đã mất.

…Nếu lại được em ru bằng giọng Huế
Được vỗ về như mạ hát ngày xưa
Câu mái đẩy chứa chan lời dịu ngọt
Chết cũng đành không hối tiếc chi mô

Tô Kiều Ngân ( Giọng Huế)

Giọng Huế của gái Huế dịu dàng, nhiều người công nhận. Nhưng giọng Huế con trai Huế thì đang còn được bàn cãi. Nhiều người cho rằng giọng trai Huế không hùng hồn, không kêu gọi được người khi làm chuyện lớn. Điều ấy thực chăng ? Không phải đâu. Chỉ tại người Nam và người Bắc không muốn sửa đổi đôi tai của họ để nghe một âm sắc trầm trầm bằng bằng. Không sửa được, họ không hiểu thì họ không nghe. Nên để được người nghe, người Huế đổi giọng. Người Nam, người Bắc không ai đổi giọng của họ, mà người Huế thì đi đến đâu pha giọng đến đó. Chính vì vậy mà người khác địa phương không cần phải lắng nghe, sửa tai mà nghe. Hai người Huế tha phương gặp nhau, phải một thời gian lâu mới biết là họ cùng người Huế cả vì họ nói giọng Bắc, giọng Nam. Khi biết ra, cả hai cùng hân hoan, tự hào nói : Rứa hả, em cũng Huế đây nì.

Ngày K mới theo chồng từ Huế vào Sài Gòn, K ở chung với chị chồng. Bà đi làm suốt ngày. Bà có một người giúp việc, bà Tư, người Kiên Giang. Trong những ngày đầu sống trong căn gác xép xa lạ, chồng theo tàu lênh đênh, chung quanh không người thân quen, K chỉ có mỗi bà giúp việc ấy để chuyện trò cho đỡ nhớ nhà. Mà nói chuyện với Bà như nói chuyện với người điếc. Bà nói K còn nghe được chứ K nói thì bà hoàn toàn mù tịt, không hiểu K nói gì. Nhờ bà làm gì rồi thì cũng tự mình đi làm lấy vì bà ư hử mà không làm, chỉ vì bà không biết K muốn gì. Bà than : ” Cô nói tiếng ngoại guấc, hông nói tiếng Yiệt “.

Đối với người Nam, ai không nói giọng Nam là không nói tiếng Việt.

Như vậy, giữa tiếng và giọng, có một sự sai biệt khá lớn. Chúng ta hay dùng lẫn lộn. Khi nói ” nói tiếng Huế ” hay ” nói giọng Huế ” , thì ai cũng hiểu ngay là người ấy đang dùng âm thanh trọ trẹ để phát ngôn. Nhưng khi nói theo ông Võ Hương An ” Tiếng Huế, một ngoại ngữ “, thì rõ ràng tiếng không còn là giọng Huế nữa. Bạn có thể nói giọng Huế, nhưng giọng Huế nớ sẽ không là giọng Huế rặt nếu bạn không dùng mô tê răng rứa. Nghe một giọng Huế thỏ thẻ mà trong câu toàn là thế là thế nào, thưa vâng, không sao đâu ạ thì nghe nó … kỳ kỳ như ăn cơm hến với dưa muối, cà pháo. Huế không thưa vâng ạ. Huế chỉ dạ nhẹ nhàng. Cái tiếng dạ của mấy cô gái Huế làm chết biết bao chàng trai Huế cũng như không Huế. Huế không nói thế là thế nào, Huế nói : Dạ, rứa là răng ? Mấy chữ mô tê răng rứa ni phải đi với giọng Huế, chứ còn đi với giọng Sài Gòn, với giọng Hà Nội thì dĩ nhiên chỉ là nói đùa cho vui, hoặc đang lấy lòng một người Huế nào đấy thôi, hoặc là một dấu vết cho thấy người nói đã một thời lăn lóc trên đất người, đã lậm tiếng người, đã mất gốc không nhiều thì ít. Như K đây. Đau lòng mà nhận ra như rứa.

Người Huế không kêu ” cô “, người Huế kêu ” O “.
Người Huế không kêu ” Bà “, người Huế thưa ” Mệ “
Người Huế không “nói “, người Huế “noái “
Người Huế không “mắc cỡ “, người Huế “dị òm”,
Người Huế không hỏi: “Sao vậy? “, người Huế hỏi “Răng rứa? “
Người Huế không nói ” Đẹp ghê “, người Huế nói ” Đẹp dễ sợ. “

Người Huế cái chi cũng kêu lên “Dễ sợ !! “, dữ dễ sợ, hiền dễ sợ, buồn dễ sợ, vui dễ sợ, xấu dễ sợ, thương dễ sợ, ghét dễ sợ.

K đang trở lại với Huế, đang nói lại cái giọng mà thuở xưa đã từng thỏ thẻ bên tai ai, đang tìm học lại tiếng Huế, một ngôn ngữ tuy đang dần dần bị mai một vì những đợt sóng người từ các nơi trôi dạt đến. Những người mới này mang theo họ cái giọng, cái tiếng từ quê cha đất tổ, hoà lẫn với tiếng và giọng Huế, tìm cách đồng hoá nó, như xưa kia người Việt đồng hoá người Chiêm.

Những người ở các vùng khác có tha thiết nhớ và gìn giữ tiếng và giọng của họ không hè ?

Hồi còn đôi tám, đi nghỉ hè trọ ở nhà một người bạn gái tại Sài Gòn. Nhà bạn có hai ông anh lớn hơn chừng ba bốn tuổi. Cả bọn họp thành một nhóm đi chơi với nhau vui vẻ. Một buổi trưa, sau khi đi chơi đâu đó về, cả 4 nằm ngang trên chiếc giường lớn nói chuyện bâng quơ. Một trong hai anh nằm kề K, lấy mái tóc dài của K đắp ngang mặt mình, hỏi :

” Tại sao người Huế khi nói gì cũng nói ” dễ sợ ” vậy K ? “
” K không biết. “
” Vậy thì nếu nói ‘ Dễ thương dễ sợ ‘ có đúng không ? “
” Không biết. “

Đặng Lệ Khánh

Nợ nhau kiếp nào ….

Lanney Trần

Cali, ngày … tháng …

29c80-0000000000chutmuathomNhững dòng chữ viết dang dở xen kẽ lẫn nhau giữa lúc tỉnh giấc với nước mắt và khi ngất đi chẳng biết bao lâu. Một tí gì đó để lại cho những người bạn của tôi có thể hiểu thêm về người con gái thầm kín năm xưa. Bố tôi nói đây là chặng đường Thập Giá mà Chúa muốn tôi phải vượt qua …, tôi chỉ ước ao đến những bụi calla lilies trắng ở cuối con đường …

Tôi kg biết mình đã ngủ bao lâu, chỉ nghe tiếng mẹ gõ cửa phòng, “Vy ơi, có bạn con đến thăm con nè…”. Một dòng sóng điện từ đâu chạy khắp người tôi, tôi mừng rỡ hớn hở, vui sướng gồng mình ngồi dậy, “anh đã đến thật sao…” Nụ cười của niềm hạnh phúc hiện sẵn trên môi chờ đợi cánh cửa phòng hé mở, tiếng của mẹ lại vang lên, “nó ngủ trong phòng đó, con cứ vào đi.” Cánh cửa phòng hé mở, niềm vui trong thoáng chốc đã vụt tắt, kg phải là người tôi đang mong mỏi chờ đợi…

Anh V. bước vào, tay cầm chai nước Gatorade đưa cho tôi, “Hey kiddo”. Cầm chai nước, lòng tôi thắt lại, mới hôm nào anh cũng đã gởi cho tôi chai nước này, và ân cần nói với tôi, “em biết kg, dù mình cách xa nhau 3000 miles, nhưng anh và em cùng đang uống chung một chai nước.” Nghẹn ngào xúc động với cái lãng mạn tình tứ của anh, tôi đã cười thật sung sướng. Anh V. ngồi xuống cạnh tôi, móc trong túi áo ra cái phong bì màu đỏ, “lì xì cho bé nè, anh đưa ba má đi chùa rồi sẵn ghé thăm em luôn.” Tôi gượng cười cám ơn, với tay để nó vào cái hộp cạnh đầu giường chung với những phong bì đỏ khác mà tôi đã nhận được. Giữ chặt con gấu nhỏ với đám lông còn bê bết vì nước mắt vào lòng, mắt cứ dán vào cái phone như chờ đợi một tín hiệu hiện lên từ nó. Anh cắt ngang dòng tư lự của tôi, cầm phone của tôi lên, như hiểu ra được điều gì, anh hỏi, “em hôm nay ốm lắm rồi, có ăn được gì kg?”. Tôi lắc đầu thì thào, “em mệt”. Anh nhìn tên người trong phone rồi lại nhìn tôi, tiếng thì thào như hơi thở tôi nói khẽ, “cuối tuần nghỉ lễ, chắc ảnh đi chơi cho khuây khỏa …”. Hơi thở đứt quãng, tôi nói vừa đủ cho mình nghe, “miễn là anh vui vẻ, như vậy tốt hơn”. Hai dòng nước mắt lại lăn dài xuống má, vội vã nắm tay anh V. lại khi anh vừa định gọi số phone ấy, lắc đầu. Tôi vỡ òa lên khóc như một đứa bé, anh dỗ dành đứa em gái, “đừng khóc nữa, em phải vui thì em mới khỏe được, thì bệnh của em mới hết.” Tôi kg biết mình đã khóc nức nở trên vai anh bao lâu và mệt mỏi lịm đi từ lúc nào, chỉ nhớ anh kéo chăn đắp cho tôi, tiếp theo là tiếng đóng cửa khe khẽ sợ đánh thức hay làm tôi giật mình.

Tôi chìm vào giấc ngủ, giật mình nhìn đồng hồ, 12:30 sáng, như một thói quen đã in sâu trong tâm trí, tôi bấm từng mẫu tự, “ngủ ngon ox, I love you.” Định thần, ngón tay đau đớn như ngàn mũi kim đâm, bấm “delete”. Giọt nước mắt cùng tôi hồi tưởng lại, lần đầu tiên tôi phá giấc ngủ của anh cũng bằng 1 message tương tự, anh bảo tôi, “anh hạnh phúc lắm khi nhận được nó, biết em đang nghĩ tới anh. Em đừng ngại nó phá giấc ngủ của anh, chỉ cần khi mở mắt ra, thấy phone chớp chớp với message của em, anh vui và hạnh phúc lắm.” Và kể từ đó, nó đã trở thành một điều kg thể thiếu giữa chúng tôi. Có khi chỉ vài 3 chữ, có khi thì chỉ là một “Muahzz” ngắn ngủi, nhưng tôi biết nó mang lại niềm vui cho anh. Và khi anh vui thì đó là hạnh phúc của tôi.

Tôi kg biết rõ mình đã dán mắt vào cái icon “yim” bao lâu, chờ đợi cái “hug” từ anh như mọi đêm, tôi nhớ anh. Tôi nhớ anh da diết, đứt gan đứt ruột. Tôi nhớ tiếng cười của anh mỗi khi nói chuyện với tôi, tôi hay ghẹo, “anh phải trả fees cho em đó nhe, vì em làm anh cười hoài mà kg cần phải đi coi comedy show…”, anh lại cười, tiếng cười ấm áp hòa trong hạnh phúc.

Có đôi lần anh hỏi tôi, “từ lúc nào mà em biết em muốn suốt đời đi bên cạnh anh?” Tôi chỉ cười, kg nói. Tôi muốn nhìn vào mắt anh khi tôi trả lời anh câu hỏi đó, tôi muốn anh nhận câu nói ấy và biết rằng nó phát xuất bằng cả trái tim và linh hồn tôi. Có rất nhiều điều tôi muốn nói với anh, và tôi sẽ nói khi anh đặt tay lên nơi trái tim tôi, cảm nhận được từng lời từng chữ là từng nhịp đập của trái tim ấy. Một trái tim lạnh lẽo, băng tuyết đã được anh sưởi ấm và vun tưới cho nó được hồi sinh với tràn đầy mạch sống của yêu thương.

Chúng tôi thường hỏi nhau, mình đã nợ nhau từ kiếp nào … như bài hát mà anh đã tặng cho tôi …

http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=8zCgHQS42_k

Sao chưa gặp nhau, lòng đã nhớ nhau,
Sao chưa gặp nhau, thao thức đêm thâu,
Thương nhớ từ lâu…
Người ơi, hay ta nợ nhau từ kiếp nào?

Sao chưa gần nhau, mơ ước dài lâu,
Sao chưa gần nhau, hơi ấm quyện vào nhau,
Hơi ấm quyện vào nhau…
Người ơi! Tình như đã từ ngàn xưa kiếp nào?

Người ơi! Tình như đã nợ nhau tiền kiếp nào,
Nợ nhau tiền kiếp nào,
Tình như đã thề non hẹn nước ,
Thề non hẹn nước… sao người còn xa tôi?

Sao chưa kề vai, đời đã bên nhau,
Sao chưa kề vai… nồng ấm con tim,
Nồng ấm con tim…
Tình ơi! Ta đã nợ nhau tiền kiếp nào?

Sao chưa kề môi, tình đã cuồng say,
Sao chưa kề môi, tình đã quen hơi,
Tình đã quen hơi…

Tình ơi! Xin ở lại nơi đây, trong kiếp này… giữa tim tôi.

*** MÙA ĐÔNG LƯU VONG NỖI NHỚ QUÊ HƯƠNG RAY RỨT

Ngô Quốc Sĩ

00snow

Nỗi nhớ quê hương của người Việt lưu vong thật da diết. Xa quê hương, dân Việt vẫn luôn luôn canh cánh bên lòng hình ảnh đất mẹ dấu yêu đang trải qua bao tang tóc dưới bàn tay lũ con hoang đã bị tha hóa, đánh mất bản chất con người nói chung và con người Việt Nam nhói riêng. Thi ca yêu nước đã chuyên chở đầy đủ tâm trạng nhớ thương ray rứt đó, tiêu biểu là những vần thơ truyền cảm của Văn Nguyên Dưỡng qua bài Chiếc Áo Kinh Cừu Trong Giá Đông.

Thực ra bài thơ Chiếc Áo Khinh Cừu chỉ là một chấm nhỏ trong gia tài văn chương thắm đượm tình tự quê hương của nhà thơ nhà văn Vĩnh Định- Văn Nguyên Dưỡng, cũng là sĩ quan quân đội Việt Nam Cộng Hòa, đã từng cầm súng chiến đấu bảo vệ tự do miền Nam trước cuộc xâm lăng của cộng sản Bắc Việt. Ông đã đóng góp cho nền văn học lưu vong nhiều tác phẩm giá trị bằng tiếng Việt cũng như tiếng Anh, tiêu biểu như Vùng Đêm Sương Mù , Trường Ca Trên Bãi Chiến , Lessons from the Vietnam War, Inside An Lộc: The Battle to Save Saigon …
Trở lại bài thơ Chiếc Áo khinh Cừu trong Giá Đông, nhà thơ đã thể hiện tâm trạng “nhớ về” và “nhớ thương” những gì đã bỏ lại sau lưng khi rũ áo chiến binh, rời bỏ quê hương trong ngậm ngùi và tủi nhục.
Nhớ về thì trước hết là nhớ chiếc áo trận đã từng lấm bụi gió sương, lấm bùn chinh chiến và lấm máu quân thù, nay đã bạc màu theo năm tháng, chỉ còn lại như một kỷ niệm giữa mùa tuyết trắng xứ người:
Một mùa Đông nữa mỗi hoàng hôn
Bông tuyết rơi rơi lấp bụi hồng
Chiếc áo khinh cừu nay đã bạc
Nghìn trùng thiên lý trắng mênh mông
Chiến bào mang theo làm kỷ niệm, không biết là áo thực hay áo ảo như mộng mơ, làm nhớ thêm chiến bào bỏ lại nơi quê hương đọa đày. Bỏ lại chiến bào là bỏ lại tất cả. Thế nên nhớ về chiến bào là nỗi nhớ mông lung, như thể bao quát cả qúa khứ. Nào là mộng hải hồ của người trai thời loạn. Nào là đất nước thống khổ điêu linh. Nào là người thân và người yêu trong xóm nhỏ:
Phấn tuyết chập chùng gợi nhớ nhung
Nhớ mông lung mà nhớ vô cùng
Nhớ bỏ chiến bào trong phố nhỏ
Bỏ lại em yêu mắt não nùng
Còn nhớ thương thì hẳn đó là hình bóng người em yêu đã phải nhỏ lệ vì xa anh, đã từng khô môi vì ngăn cách, đến nỗi nhan sắc tàn tạ theo gió sương:
Nhớ giọt lệ nào trên má xanh
Môi nhạt vành khô cắn nửa vành
Mái tóc buông dài che nửa mặt
Một đêm sao… biến sắc khuynh thành
Da diết nhất là nỗi nhớ thương quê hương chìm lửa khói, điêu tàn trong hoang vắng đến nỗi trăng sao cũng phải rưng rưng ngấn lệ:
Trong hụt hẫng sa trường chợt biến
Lửa bập bùng còn sáng trấn biên
Cớ sao dinh lũy thành hoang vắng
Trăng não nùng lênh láng mái hiên
Thương quê hương, thương phố cũ, và thương cho chiếc áo khinh cừu em gửi tặng anh, như để sưởi ấm thân xác và tâm hồn anh nơi sa trường, nhưng tiếc thay, anh không dám mặc, sợ hoen lấm màu tuyết trắng tinh anh, trắng như hồn em thơ ngây:
Nhớ trăng xưa ta trấn cổ thành
Đêm đêm gió lạnh trống tàn canh
Khinh cừu em gởi không hề mặc
Vì trắng màu tuyết trắng tinh anh
Nhớ về đất mẹ, nhớ thương em gái thiên thần tuyết trắng, nhà thơ đã chợt quay trở về với thân phận lưu vong, thương cho chính mình bơ vơ nơi cõi lạ, lòng tan nát vì thương em thương nước thương nhà, nhưng chỉ một mình ôm mối sầu riêng:
Rồi một sớm ta vào cõi lạ
Đông lạnh lùng se siết thịt da
Đói cơm vẫn giữ lòng chung thủy
Nước mất nhà tan ta biết ta
Đau đớn nhất là mối sầu mãi là sầu riêng, không biết chia sẻ với ai, bởi lẽ cuộc sống lưu vong nơi đất lạ không có người tri kỷ! Thôi đành đêm đêm ôm chiếc áo trận đã bạc màu để tìm hơi ấm, như thể ôm người yêu, chờ ngày về gặp lại em nơi quê mẹ ngàn thương:

Thấm thoát phong sương đã bấy mùa
Đói lạnh cơ hàn trải nắng mưa
Tấm áo hằng đêm ôm sưởi ấm
Chờ ngày trở lại với người xưa
Nhưng oái oăm thay! “Thời gian có hứa mấy khi”, lúc về nơi ấy thì tất cả đã đổi thay! Em đã rời bến cũ, sang thuyền khác, vui duyên mới, để lại cho anh giòng sông tang thương và giòng đời đớn đau:
Trở về bến cũ thuyền đã sang
Sông dậy tang thương sóng xếp hàng
Lớp lớp trùng trùng đau thế sự
Em hỡi làm sao nỡ phũ phàng
Tìm về quê hương, mong gặp lai hình bóng cũ thì ôi thôi! Người yêu đã sang ngang! Có trách ai phũ phàng thì cũng vô ích! Văn Nguyên Dưỡng, nhà thơ, nhà binh, đành quay trở về chốn tạm dung để tiếp tục sống, tiếp tục phần đời còn lại với chiếc áo khinh cừu đã bạc màu, qua những mùa đông lạnh giá, mà nhớ về thương về quê hương đang rên xiết dưới gót thù trong giặc ngoài:
Đông đến đông này đã mấy đông
Tuyết trắng mênh mông đến chạnh lòng
Mảnh áo khinh cừu vai đã nặng
Hồn quê còn lãng đãng mang mang
Hồn quê còn lãng đãng mang mang. Đó là tâm trạng của Văn Nguyên Dưỡng nói riêng và của người Việt xa xứ nói chung, kể cả trên 90 triệu đồng bào đang bị lưu đày trên chính quê hương tại quê nhà. Nhưng điều đáng nói là một khi hồn Việt còn, thì nước Việt cũng vẫn còn. Dù hôm nay, đất nước đang lọt vào tay bọn con hoang phản bội công ơn tổ tiên, đánh mất bản chất Việt Nam, nhưng hồn Việt vẫn còn mất nước chỉ là tạm thời, và công cuộc đấu tranh dành lại đất tổ sẽ thành tựu một ngày không xa..

NGƯỜI PHỤ-NỮ ĐẸP!

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

NGƯỜI PHỤ-NỮ ĐẸP! Người phụ-nữ thông-minh và thanh-nhã phải có đủ 4 loại khí Một người phụ-nữ thông-minh sẽ không chỉ lưu-ý đến dáng vẻ bề ngoài! Mà con chú-trọng nuôi-dưỡng tâm-hồn của mình!!! Với 4 loại khí sau đây, thì … Tiếp tục đọc

30 tháng 4 lại về

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

  Bạn hỏi tôi có nhớ ngày 30 tháng 4?                                                                Việt Nguyên             Ba mươi tháng tư.  Bạn nhắc ngày ba mươi tháng tư lại đến.  Lời nhắc nhở hay lời than thở?  Ba mươi tháng tư đến như … Tiếp tục đọc