“Người Di Tản Buồn!”

NAM LỘC

 

MỖI NGÀY MỘT CA KHÚC
TƯỞNG NIỆM 30 THÁNG TƯ

“Người Di Tản Buồn!”

 

camp 75
Camp Pendleton, 1975: thành phố lều của những “người di tản buồn”!

Hôm nay là ngày 29 tháng Tư. Giã biệt Sài Gòn vào lúc 1 giờ sáng 28, sau khoảng 3 tiếng đồng hồ trên chuyến bay dài nhất ở trong đời, chúng tôi được đưa đến căn cứ Không Quân U.S. Clark Air Base nằm trên hòn đảo Luzon của Phi Luật Tân. Đối với tôi, tất cả mọi hành động, mọi suy nghĩ hay quyết định bây giờ hoàn toàn tùy thuộc vào người hướng dẫn. Họ bảo sao thì nghe vậy, bảo làm gì thì làm theo, như một người máy. Niềm thương nhớ và lo lắng cho gia đình được thay thế bằng những sinh hoạt bận rộn, bằng chi tiết cùng những cảnh tượng mới lạ chưa từng xẩy ra trong đời. Bằng những chiếc ghế bố được phủ lên tấm drap giường tươm tất, nằm trong khu lều vải dựng vội vàng để đón những kẻ vừa nước mất nhà tan! Bằng sự ân cần của các sĩ quan Mỹ, cùng sự cung kính của nhân viên người Phi Luật Tân phục vụ trong nhà ăn. Tất cả đã làm nguôi bớt đi niềm khổ đau và oán hận trong tôi. Ở đây chỉ 24 tiếng đồng hồ, thì chúng tôi được di chuyển đến đảo Guam, và chưa đầy một tuần lễ thì được phi cơ American Airlines đưa từ Guam đến California.

Máy bay đáp xuống phi trường quân sự El Toro của Thủy Quân Lục Chiến Mỹ, nằm ngay Orange County (có ngờ đâu lại chính là thành phố mà tôi đã chọn đế sống những ngày cuối đời mình)! Một toán lính Marines nghiêm chỉnh đứng chào, họ còn cầu kỳ trải thảm đỏ đón người tỵ nạn và đưa lên những chuyến xe bus quân đội (lại xe bus quân đội, dấu tích của gia đình và là niềm hy vọng đã trở thành tuyệt vọng của tôi mấy ngày qua). Xe đi vào xa lộ 5, tôi nhìn bảng tên đường thấy chữ “San Diego Freeway”, rộng thênh thang, xe cộ chạy đầy đường, ngược xuôi như mắc cửi. Hai bên lề là những vườn cam vàng ửng trái, cùng các ruộng dâu trùng trùng, điệp điệp. Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ thì tài xế rẽ vào một con lộ nhỏ ngoằn ngoèo đưa chúng tôi đến trại Pendleton sau khi đi ngang qua nhà tổng thống Richard Nixon, tọa lạc tại thành phố San Clemente. Tôi hỏi thầm trong bụng: Có phải vì ông mà chúng tôi đang có mặt ở đây không ngài tổng thống?

1 size fit all
“One size fits all jackets”

Bước xuống xe, sắp hàng để nhận lều tạm trú và quần áo. Mỗi người được các ông lính Marines phát cho một cái áo Jacket và một đôi giầy nhà binh “one size fit all”?, già trẻ lớn bé gì cũng thế, cứ nhận đi rồi hạ hồi phân giải.

1 size fit all shoes
“One size fits all shoes”

Sau đó có thiện nguyện viên hướng dẫn đến lều và “giường” của mình (tương tự như tấm hình ông Nguyễn Cao Kỳ đang ngồi).

nc ky
Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ trong khu lều trại 8…

nl trai pendleton
…và tôi, trước căn nhà đầu tiên trên đất Mỹ

Đầu tháng Năm rồi mà sao Cali. lạnh thế, không biết lạnh ngoài trời hay buốt giá ở trong lòng? Đặt mình lên chiếc ghế bố vải, tôi bắt đầu nhỏ những giọt lệ đắng cay xuống cuộc đời tỵ nạn. Hôm nay, và bây giờ tôi đã chính thức là một “người di tản buồn”! Buồn và xót xa hơn nữa khi được tin toàn bộ gia đình tôi đã bị người Mỹ bỏ rơi, thủ đô Sài Gòn hoàn toàn sụp đổ, các tướng lãnh và nhiều quân nhân, công chức tuẫn tiết. Cậu em út cùng các chiến hữu của tôi đã bị người CS đánh lừa và lùa vào những trại tù cải tạo. Mẹ và các em gái thì đang chuẩn bị đi vùng kinh tế mới…

Trong khi đó ở bên này bờ đại dương, chúng tôi cũng đang phải phấn đấu với một cuộc sống mới, dù may mắn hơn ở bên nhà, nhưng cũng không kém phần gian truân và tủi nhục. Tôi được nhận vào làm assembler cho một hãng sản xuất giường nước với tiền lương $2.10 một giờ. Anh Jo Marcel làm nghề sửa xe, Tùng Giang thì tìm được job đổ xăng, Khánh Ly làm việc lao công, sau đó được “promote” thành receptionist… Và sau những ngày dài vất vả lao động “vinh quang”, trở về căn phòng nhỏ, nằm trong khu phố u sầu, cô liêu, buồn tủi, bên cạnh toàn người xa lạ. Tất cả những nỗi khổ đau, oán hận trên cộng với niềm thương nhớ về gia đình, về quê hương, đất nước đã âm ỷ trong lòng, để rồi tôi cho ra đời nhạc phẩm “Người Di Tản Buồn”.

nl tunggiang
Nam Lộc đi thăm Tùng Giang ở “sở làm”!

Nhạc phẩm “Người Di Tản Buồn” được nữ ca sĩ Khánh Ly thu âm lần đầu tiên trong một băng nhạc cùng tên. Nhưng sau đó cũng đã rất hân hạnh được nhiều anh chị em nghệ sĩ khác thu thanh và thu hình. Kính mời quý vị cùng các bạn nghe lại sau đây:

KHÁNH LY
https://www.youtube.com/watch?v=3MGC6aebg8s

NAM LỘC
https://youtu.be/Q8gnIsTMkMg

DIỄM LIÊN
https://www.youtube.com/watch?v=5dOH2EJygvQ

THẾ SƠN
https://www.youtube.com/watch?v=yRN6vqxV4s8

NGỌC MINH
https://www.dailymotion.com/video/x7akn4n

TUẤN VŨ
https://www.youtube.com/watch?v=x-55Bj0-Fs4

TÂM ĐOAN
https://www.youtube.com/watch?v=gi6CQ_SAdQc

ELVIS PHƯƠNG
https://sangtao.org/2013/03/31/nguoi-di-tan-buon/

THANH TRÚC
https://www.youtube.com/watch?v=Fv27ih3O1Yo

MỖI NGÀY MỘT CA KHÚC TƯỞNG NIỆM 30 THÁNG TƯ

Nam Lộc

“Sài Gòn Ơi, Vĩnh Biệt!”

Từ lúc 7 giờ tối ngày hôm qua (27 tháng Tư, 1975), khi ông thiếu tá Bob Smith tiết lộ cho tôi biết tin VC sẽ pháo kích vào phi trường Tân Sơn Nhất sáng nay, 28 tháng Tư, 1975, và các phi vụ di tản gia đình nhân viên sở Mỹ sẽ chấm dứt vào lúc nửa khuya, thì lòng tôi rối như tơ vò, không còn muốn làm gì nữa. cứ đứng ở bến xe bus đổ người chờ xem bố mẹ và các em bằng một phép lạ nào đó, đến được đây vào giờ phút cuối cùng này?

Xe vẫn đến, khách vẫn xuống, rồi xe lại đi, bóng người thân vẫn biền biệt, nhưng tôi tiếp tục ngồi lì ở đó, chờ đợi chuyến bus sau, một mình suy ngẫm. Thì ra người Mỹ đã biết trước là họ sẽ bỏ Việt Nam từ cả tháng nay vì thế mới có các kế hoạch di tản bài bản, nhịp nhàng như vậy. Kẻ trước người sau, ưu tiên cho ai và sẽ bỏ mặc ai nếu cần thiết, mà một quân nhân bình thường như tôi không thể nào biết được vì luôn luôn phải bận rộn thi hành quân vụ. Đến giờ phút này, bao chiến hữu của tôi vẫn đang cầm súng chiến đấu ở nhiều mặt trận mà không biết rằng họ đang chống cự trong cơn tuyệt vọng, “người bạn đồng minh” đã phụ chúng ta! Nhìn thấy các nhân viên sở Mỹ được ưu tiên di tản, nhìn thấy các “yếu nhân” trong chính quyền âm thầm bỏ nước ra đi, bây giờ nghe họ tiết lộ “tin tình báo” là VC sẽ pháo kích phi trường TSN, lại càng cho tôi thấy rõ âm mưu bỏ miền Nam VN của chính phủ Hoa Kỳ, mà nạn nhân khổ đau nhất sẽ là các quân, dân, cán, chính VNCH bị bỏ lại, và sẽ phải đối mặt với kẻ thù!

9 giờ tối, Bob đến bãi xe bus tìm tôi, hắn vỗ vai nói: “You got to go buddy, no more bus drops, we have only two more flights”! Ôi, thật là phũ phàng và đau đớn. Tôi hỏi Bob, hoàn cảnh gia đình tôi đang chờ tại DAO office ở Sài Gòn thì sao? Bob nói, sẽ có helicopters bốc họ ra ngoài hạm đội! Nghe như chuyện thần thoại vậy, đến lúc này tôi chẳng còn biết có nên tin người Mỹ nửa hay không?

Bob kéo tôi trở lại nơi cổng departure, cho tôi mấy miếng sandwiches, một lon nước ngọt, hắn bảo ăn đi, rồi lên đường “if you don’t want to live with VC”! thật là chua chát! Họ đã bỏ quê hương tôi thật rồi, họ cũng mặc kệ gia đình tôi và hàng ngàn người đang chờ đợi được giải cứu! Hơn bao giờ hết tâm trạng giằng co giữa “đi hay ở” lại đến với tôi! Trước mặt tôi còn khoảng hơn 500 người vẫn đang chờ đợi để được gọi tên đi, họ không biết rằng chỉ còn 2 chuyến bay nữa mà thôi, đủ chỗ cho chừng 100 người là hết sức. Rồi chuyện gì sẽ đến với họ khi chuyến bay cuối cùng cất cánh? Số phận họ sẽ ra sao lúc sớm mai khi đạn pháo kích của Cộng quân dội xuống địa điềm này? Tôi không dám nghĩ tiếp… thiếp mắt trong ác mộng chờ chuyến bay cuối cùng! Tôi mơ thấy mẹ đưa mấy đưa em gái vào được bên trong, bố và 3 thằng con trai kẹt lại ở bên ngoài… Giật mình tỉnh giậy, mồ hôi toát đầy người, thì ra là mộng tưởng!

Đồng hồ điểm 12 giờ đêm, Bob đưa tôi danh sách cuối cùng gọi tên, khoảng 50 người mệt mỏi đợi chờ, lếch thếch khiêng valy, túi sách lên đường. Bob nắm tay tôi thật chặt, nhìn tôi thật lâu vỏn vẹn nói hai câu “thank you and good luck”! Tôi như kẻ mất hồn, lủi thủi theo đoàn lữ hành trong đêm khuya ngày 27 rạng sáng 28 tháng Tư, 1975 lần lượt chui vào chiếc C-130 định mệnh đưa tôi vào một cuộc đời vô định hướng.

nl dicu
Người di tản từ xe bus xuống, đang bước vào lòng phi cơ C-130

12:45 sáng, 28 tháng Tư, 1975, phi cơ cất cánh, nhìn ra ngoài cửa sổ, Sài Gòn mờ dần trong bóng đêm, leo lét những ánh đèn, nhạt nhòa trong nước mắt, tôi thốt lên “Sài Gòn ơi, vĩnh biệt”, rồi cùng khóc với mọi người. Có ngờ đâu đó chính là tựa đề nhạc phẩm đầu tiên mà tôi sẽ sáng tác tại hải ngoại! Nó cũng đã được “thai nghén” vào những ngày cô đơn, sầu tủi trong trại tỵ nạn Pendleton.

nl pendldeton
Trại Pendleton: “Sài Gòn Ơi, Vĩnh Biệt!” chào đời

Tôi còn nhớ đã hát thử cho Trung Hành nghe trong căn lều vải, nằm dưới thung lũng buồn của trại. Chỉ vừa có vài câu đầu thôi mà hắn đã khóc như một đứa trẻ, đâu biết rằng tôi mới viết chưa xong được đến một nửa bài. Cho mãi đến sau này, khi xuất trại, thật sự đối diện với cuộc sống lưu vong, đầy gian truân, mồ hôi và nước mắt với bao nhọc nhằn, tủi nhục trong thời gian đầu, cộng với nỗi thương nhớ gia đình. Vào giữa tháng 11, 1975 tôi mới hoàn tất nhạc phẩm “Sài Gòn Ơi, Vĩnh Biệt!”. Khánh Ly thu thanh lần đầu tiên vào mùa Xuân 1976, ông Lê Văn của đài VOA phỏng vấn Khánh Ly và tôi, rồi sau đó phát thanh bài này về VN vào tháng Tư, 1976 nhân dịp kỷ niệm 1 năm ngày Sài Gòn sụp đổ!

nl kl
Khánh Ly -Nam Lộc 1976,
ngày thu thanh Sài Gòn Ơi, Vĩnh Biệt

Vào tháng Tư, 1978 đài truyền hình KSCI-Channel 18 tại Los Angeles đã dành cho hội Nghệ Sĩ VN và cộng đồng Người Việt California một chương trình kỷ niệm 3 năm ngày xa xứ, có tên là Giao Chỉ, do hai tài tử Lê Quỳnh và Kiều Chinh giới thiệu, Khánh Ly đã trình bầy ca khúc “Sài Gòn Ơi, Vĩnh Biệt!” của tôi lần đầu tiên trên hệ thống truyền hình. Mời quý vị cùng nghe và xem lại sau đây, cùng âm thanh và hình ảnh, tuy rất thô sơ nhưng đầy kỷ niệm của 42 năm về trước:
https://youtu.be/3nfFo-T1Abo
Nhạc phẩm này cũng hân hạnh được nhiều ca sĩ thu thanh, thu hình. Mỗi người một giọng hát, một lối trình bầy, một cách diễn tả và được người thưởng ngoạn yêu thích khác nhau. Tôi xin mời quý vị cùng nghe lại dưới đây, kể cả phần trình bầy của tác giả ca khúc “Sài Gòn Ơi, Vĩnh Biệt!”:
NGỌC LAN:
https://www.youtube.com/watch?v=uVuWB0KRb-U&list=RDuVuWB0KRb-U&index=1

SĨ PHÚ:
https://youtu.be/wwOlWQCP6AE

KHÁNH LY:
https://www.youtube.com/watch?v=1bwd7813WKo

VŨ KHANH & GUITAR VÔ THƯỜNG:
https://www.youtube.com/watch?v=Zc3VcD9S6ro

HỒ HOÀNG YÊN:
https://www.youtube.com/watch?v=xh097M2SfGI

NAM LỘC:
https://www.youtube.com/watch?v=b14f9RKLiQU

KHÁNH HÀ:
https://www.youtube.com/watch?v=iMbHqh5MXxU

Một tháng Tư buồn thảm của 45 năm viễn xứ! (Nam Lộc)

nguoi linh bo roi

Kính dâng những Ngưởi Lính VNCH
Chúng ta lại đang bước vào tháng Tư, những tháng Tư u buồn của trang sử tỵ nạn mà bất cứ người Việt lưu vong nào trên đất khách đều không khỏi ngậm ngùi nhớ về nơi mình đã phải bỏ đi và nhiều người vẫn không thể trở về thăm chốn cũ!
Tưởng niệm Quốc Hận 30 tháng Tư năm nay có lẽ còn sầu thảm hơn 45 lần đã qua. Không khí của đại dịch Vũ Hán bao phủ một mầu tang trên toàn thế giới, con số tử vong mỗi lúc một cao. Tuần qua, tổng thống Hoa Kỳ đã chính thức ban hành lệnh “cách ly” cho tất cả công dân trên toàn nước Mỹ cho đến hết ngày 30 tháng Tư, 2020. Và hình như nhiều quốc gia khác trên thế giới cũng đang lần lượt áp dụng biện pháp này, khiến cho năm nay dù có muốn, chúng ta cũng không thể tổ chức tụ họp đông đảo để làm lễ tưởng niệm ngày quốc hận như những năm trước đây. Buồn hơn nữa là sẽ không có bất cứ một trung tâm ca nhạc nào thực hiện các bộ Video, CD hay DVD để tưởng niệm những tháng năm viễn xứ như ngày trước, vì hiện trạng sang băng, đĩa lậu và internet đã giết chết thị trường văn hóa nghệ thuật này.
Trong nỗi niềm và hoàn cảnh đó, một số anh chị em nghệ sĩ tự do đã hợp cùng đài truyền hình SBTN với phương tiện và chuyên viên điện ảnh sẵn có, cùng nắm tay nhau một cách vô vụ lợi, chung lưng thực hiện một bộ DVD lịch sử để tưởng nhớ năm thứ 45, ngày quê hương VN rơi vào tay Cộng Sản. Cá nhân tôi, được mặc lại bộ quân phục của đơn vị mình phục vụ sau 45 năm xa cách lòng không khỏi ngậm ngùi. Kỷ niệm chợt bùng về, nhớ lại ngày tôi xuống Lai Khê trình diện đại úy Nguyễn Văn Quý, trưởng phòng báo chí của Sư Đoàn 5 Bộ Binh vào đúng Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, tiếp theo đó là những đêm dài nơi chiến tuyến. Tôi lại thích viết về cuộc đời của những người lính thách đố với cái chết, luôn luôn tình nguyện đi tuyến đầu, vì thế nên đêm đêm thường ngồi với các toán Biệt Kích của Sư Đoàn, say sưa nghe họ kể những trận đụng độ nẩy lửa, vừa hãnh diện với bao chiến công, vừa xót xa với những mất mát!
Nhìn ca sĩ Diễm Liên mặc chiếc áo dài đen trình bầy nhạc phẩm Người Tình Không Chân Dung, thì cả một trời kỷ niệm hiện về với hình ảnh nữ tài tử Kiều Chinh trong bộ phim này của gần 50 năm về trước. Nghe Thế Sơn hát Người Ở Lại Charlie trong bộ quân phục Dù, để nhớ về cố Đại Tá Nguyễn Đình Bảo, thân phụ của người bạn học cùng lớp với Thế Sơn, ai ai cũng nhận ra nỗi xúc động, đôi lúc nghẹn ngào trong tiếng hát của anh. Nhìn Thanh Trúc với Nếu Vắng Anh của nhạc sĩ Anh Bằng, thì không ai không khỏi nhớ đến khuôn mặt cùng giọng hát khả ái của nữ ca sĩ Lệ Thanh một thuở hoàng kim với tình khúc kỷ niệm đầu đời của những chàng trai trong thời gian đầu cuộc chiến, 1960… Và còn nhiều nhiều nữa, Hồ Hoàng Yến, Quốc Khanh, Nguyên Khang, Hoàng Thục Linh, Vũ Anh Thư, Huỳnh Phi Tiễn, Ca Đoàn Ngàn Khơi… còn Trả Lại Em Yêu, Cho Một Người Nằm Xuống, Thương Vùng Hỏa Tuyến, Một Chuyến Bay Đêm, Tôi Nhớ Tên Anh, dĩ nhiên không thể quên Chiến Sĩ Vô Danh… và đặc biệt là Thề Không Phản Bội Quê Hương! Gần 30 tiết mục với hơn 50 ca sĩ góp mặt. Đối với tôi, đây quả là một công trình phi thường mà anh chị em nghệ sĩ, các chuyên viên, và các tình nguyện viên có thể thực hiện được trong giai đoạn cùng hoàn cảnh hiện nay

ho hoang yen.

Hồ Hoàng Yến với “Trả Lại Em Yêu”

Tôi chắc chắn là nếu không vì lòng yêu quê hương, đất nước, không vì tình cảm dành cho những người lính QLVNCH, những người đã bị bỏ rơi, và nhất là nếu không có sự phù hộ của những anh linh tử sĩ, thì có lẽ khó ai có thể thực hiện được một tác phẩm nghệ thuật có tính cách lịch sử để lại cho hậu thế những hình ảnh trung thực của cuộc chiến đấu đầy chính nghĩa để bảo vệ tự do, dân chủ cho VN. Và cũng khó có một tác phẩm âm nhạc nào thể hiện được lòng biết ơn chân thành cùng sự ngưỡng mộ đối với những tấm gương hy sinh quả cảm của người lính VNCH để bảo vệ miền Nam VN, tiền đồn của thế giới tự do bằng DVD “Những Người Lính Bị Bỏ Rơi”!

the son

Thế Sơn và “Người Ở Lại Charlie”

Ước muốn duy nhất của anh chị em nghệ sĩ cùng nhóm thực hiện của chúng tôi là mong mỏi mỗi gia đình người Việt tỵ nan nên có một bộ DVD này, vừa để thưởng thức âm nhạc, vừa dùng làm tài liệu dành cho con cháu mỗi khi chúng muốn tìm hiểu về cuộc chiến VN, và quan trọng hơn cả là để tưởng niệm quốc hận lần thứ 45 trong không khí tang tóc của toàn thế giới hiện nay.
Muốn biết thêm chi tiết và đặt mua DVD hoặc Blu-ray, xin quý vị vào trang nhà: https://www.sbtn.tv/
Hãy ủng hộ và tiếp tay chúng tôi,
Nam Lộc
Tháng Tư, 2020
(hãy thắp cho nhau một ngọn đèn:
https://www.youtube.com/watch?v=H7nmtptLQvw)

MỖI NGÀY MỘT CA KHÚC TƯỞNG NIỆM 30 THÁNG TƯ

Nam Lộc

nguoi linh bo roi

Hôm nay là ngày 25 tháng Tư, 2020. Xin mạn phép chia sẻ cùng quý vị và các bạn một chút tâm sự của ngày này 45 năm về trước. và cũng là ngày mà tôi đã bắt đầu bước vào một cuộc đổi đời đầy những cay đăng, xót xa cho thân phận của một người tỵ nạn.
Ngày hôm qua 24 tháng Tư, 1975, lệnh cấm trại 100%, ngồi viết phóng sự và trực suốt đêm tại phòng Báo Chí Quân Đoàn III ở Biên Hòa. Sáng nay về Sài Gòn đem giao một số bài viết cho nhật báo Tiền Tuyến ở Cục Tâm Lý Chiến. Tình hình đất nước đang vô cùng căng thẳng, nhất là sau khi tổng thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức và các tỉnh miền Trung cho đến một số ở miền Nam gần Sài Gòn cũng đang lần lượt lọt vào tay CS Hà Nội và quân Giải Phóng miền Nam! Vào lúc này thì người Mỹ đang ráo riết di tản các nhân viên của họ theo kế hoạch của Hoa Thịnh Đốn, trong số đó có gia đình tôi, vì cô em gái làm việc cho DAO. Cô đã đưa cả bố mẹ cùng hầu hết anh chị em (ngoại trừ tôi) vào nơi cô làm việc để được người Mỹ âm thầm đưa đến Tân Sơn Nhất trên những chuyến xe bus mầu vàng, chạy liên tục như đàn bướm trong thành phố đầy hoang mang và hoảng loạn, hoảng loạn như chính tâm trạng của tôi và cả chắc cũng tương tự như của nhiều người lúc bấy giờ!

Sài Gòn, những ngày cuối tháng Tư, 1975
Từ tòa soạn Tiền Tuyến, tôi ghé ngang báo Diều Hâu thăm thiếu tá Phạm Huấn, và đại úy Hà Huyền Chi là những người anh thân thương đã đỡ đầu chúng tôi trong các buổi Đại Hội Nhạc Trẻ hàng năm để gây quỹ giúp Cô Nhi, Quả Phụ Tử Sĩ. Gặp đại úy Lê Cự Phách, tức nhà văn Du Tử Lê ở báo Tiền Phong, biết tôi thích đọc thơ anh, mỗi lần về anh lại cho tôi một quyển. Trước khi rời nơi đây, tôi ghé qua bên đài phát thanh quân đội thăm trung tá Nguyễn Quang Tuyến tức nhà văn Văn Quang, mà ông đang làm quản đốc. Ông Văn Quang vừa họp xong trong phòng bước ra ngoài, vui vẻ chào đón và hỏi thăm tôi về tình hình ở quân đoàn. Tôi tường trình qua loa rồi bước ngay vào mục đích riêng của mình là xin ông một lời cố vấn rằng, nếu có cơ hội ra khỏi VN thì tôi có nên đi hay không? Tôi nhớ mãi câu trả lời gọn gàng của ông: Đi được thì cứ đi, các “ông lớn” cũng chuẩn bị cả rồi! Câu nói của ông làm tôi thêm hoang mang và suy nghĩ!
Tôi nắm tay ông từ giã, dự định sẽ về nhà ngủ một giấc thật dài để bù lại đêm qua và cũng để quên đi những xao xuyến, giằng co ở trong lòng! Nhưng chợt thấy đói nên ghé ngang Đêm Mầu Hồng rủ Tùng Giang và Lệ Thanh ghé quán Bà Cả “Đọi” ăn trưa. Sau đó cả ba đi bộ đến trụ sở quốc hội gặp chị Phúc, người chị cả của gia đình, đang làm việc tại đây, cũng để thăm dò tình hình và nhân tiện nhờ chị tái gia hạn dùm tôi tấm thẻ báo chí để dự thính ở quốc hội (đến giờ này tôi vẫn còn lo những sinh hoạt bình thường)! Chị Phúc nói với chúng tôi, các dân biểu cũng chia làm hai nhóm, người lo tìm đường ra đi, kẻ thì chuẩn bị tham chánh, hoăc đảm nhận các chức vụ quan trọng trong chính quyền mới! Tôi hỏi chị về chuyện ra đi, chị cũng trả lời tương tự như anh Văn Quang: Đi được thì cứ đi, nhưng cậu Lộc coi chừng đừng để trở thành người đào ngũ! Câu nói của chị càng làm tôi thêm hoang mang và bối rối!
Bước qua bên đường, ghé Givran uống cà phê, gặp ông anh Trầm Tử Thiêng, người nhạc sĩ giáo chức mà chúng tôi rất kính nể, và anh cũng là người nghệ sĩ cuối cùng mà tôi gặp mặt trước khi xa Sài Gòn. Tôi đưa ra cùng một câu hỏi, nhưng lần này bị Tùng Giang “cự nự”: Sao mày lo quá vậy Lộc, hãy cứ để cho số phận an bài! Anh Thiêng bảo: “Nhưng số phận không phải chỉ hoàn toàn là do ở Thượng Đế, mà đôi lúc cũng tùy thuộc vào quyết định của chính mình”, và có ngờ đâu câu nói này đã theo đuổi tôi trong suốt cả cuộc đời còn lại!
Trở về nhà cô em, nơi tụ họp của gia đình, mọi người đã ra đi. Im lặng và trống vắng, tôi đặt mình xuống giường, ngủ như chết! Đến khoảng 5 giờ chiều bỗng có người vừa bấm chuông, vừa gõ cửa ầm ầm, tôi tỉnh giấc và bước ra ngoài xem ai mà hối hả thế, thì gặp ông VõVV, một giới chức cao cấp làm việc tại Bộ Kế Hoạch, anh Võ đến tìm người em trai của tôi là luật sư Nam Khang. Tôi bảo anh, Khang đã vào DAO để chuẩn bị được người Mỹ di tản cùng với gia đình. Anh gật đầu, rồi bất chợt hỏi tôi: Nam Lộc có rảnh không, đi với tôi vào Tân Sơn Nhất chơi, tiện tôi đi công tác đón một yếu nhân của bộ đi họp ở ngoại quốc về. Tôi lưỡng lự từ chối, anh Võ lại đốc thúc, ở nhà làm gì, đi thăm dò tình hình xem sao? Chợt nghĩ, ừ nhỉ, tại sao không? Tôi rửa mặt vội vàng, mặc chiếc quần jean, không kịp đi giầy, sỏ vào đôi dép da của Mẹ để sẵn ngòai cửa, rồi chui vào chiếc xe Volkswagen Beetle chật chội của anh Võ để ra phi trường. Trên đường đến TSN, xe đã bị quân cảnh, cảnh sát rồi MP Mỹ chặn lại hỏi giấy tờ năm lần, bẩy lượt. Lòng tôi cũng hơi bấn loạn, thuộc loại “không” cò tật mà vẫn giật mình, vì tôi có toan tình gì đâu! Nhưng anh Võ đã có sẵn “bùa hộ mệnh”, tấm sự vụ lệnh to tổ chảng của Bộ, với lá cờ VNCH kéo dọc và chéo ngang nên gặp giới chức công lực nào họ cũng phất tay cho đi.

Sài Gòn, cuối tháng Tư, 1975: Quân Cảnh, Cảnh Sát ở khắp mọi nẻo đường

Vào đến phi trường, còn sớm giờ đón khách, anh Võ rủ tôi đi vào khu tập trung của những người Việt đang được chính phủ Mỹ di tản, tôi hết hồn khi nhìn thấy một rừng người khoảng cả ngàn, vừa đứng, vừa ngồi chen chúc trong khuôn viên bên ngoài trụ sở cùng khu vực Gym của cơ quan DAO để chờ được gọi tên lên máy bay. Rảo vội một vòng, tôi nhận thấy có rất nhiều người quen biết, trong số đó có cả các chính khách dân sự, các sĩ quan chỉ huy cao cấp cùng nhiều quân nhân ở các Sư Đoàn hay Quân Đoàn mà tôi đã gặp. Có các bạn hữu của tôi, và có cả những người đã “hứa là sẽ đưa tôi đi” nếu tình thế khẩn trương, ấy thế mà bây giờ họ đã đứng ở đây? Nhìn cảnh tượng này, khiến tôi lại tăng thêm niềm hoang mang và hoảng loạn.
Hai anh em trở lại xe, bỗng dưng ông Võ cản tôi: Nam Lộc ở lại đây đi, chờ gia đình vào rồi nhập bọn để được di tản cùng! Tôi lắc đầu từ chối, và viện dẫn đủ mọi lý do, nào là không chuẩn bị, không mang theo quần áo, không có đủ giấy tờ, tiền bạc và sau cùng là trách nhiệm trong quân đội v..v…! Nhưng nói tới đâu, ông lại thuyết phục và đưa ra lời giải thích tới đó, để rồi rốt cục tôi nghe ông và ở lại phi trường. Ông Võ còn hẹn thêm là 9 giờ sáng mai, tức là ngày 26 tháng Tư, ông sẽ trở lại, đưa hai người em vào, đồng thời sẽ ghé nhà cô em lấy mấy bộ quần áo cho tôi (cò ngờ đâu đến 16 năm sau tôi mới gặp lại ông qua chương trình HO, sau hơn 10 năm ông đi tù cải tạo và 6 năm vất vưởng sống ở VN).
Trở lại khung cảnh náo nhiệt tại khuôn viên DAO, phi trường TSN lúc bấy giờ, tôi không biết mình sẽ phải làm gì, gặp ai và phản ứng thế nào nếu có người nhận ra mình, một quân nhân đang hiện dịch? Rồi đến khi nào thì gặp được gia đình? Nếu bị bắt và bị đưa về quân lao thì có ai biết mà lo lắng cho mình? Bên cạnh đó là tiếng cười ròn rã của những người đang chờ đợi các chuyến bay, trộn với tiếng khóc than, oán trách thật bi ai, tất cả đã đưa tôi từ tâm trạng hoang mang, lo lắng, đến khủng hoảng tinh thần. Tôi chợt nhớ lại câu nói của anh Trầm Tử Thiêng lúc ban chiều: “Số phận không phải chỉ hoàn toàn là do ở Thượng Đế, mà đôi lúc cũng tùy thuộc vào quyết định của chính mình”. Nhưng hỡi ôi, quyết định của tôi để ở lại nơi đây, vào giờ này, không phải do Thượng Đế, cũng chẳng phải của chính mình mà là của ông Võ! Rồi cuộc đời sẽ đưa tôi về đâu? Có lẽ không lời diễn tả nào thích hợp hơn bằng bài hát Kinh Khổ mà anh Thiêng đã viết, có thể diễn tả tâm trạng vào thời điểm đó của tôi hay của bao người đang dở khóc, dở cười, bên cạnh lời cầu nguyện mà Mẹ tôi và các bà Mẹ VN khác đang dâng lên Thượng Đế cho tương lai của những đứa con mình?
Xin hẹn sẽ viết tiếp tiếp vào ngày mai, nhưng bây giờ kính mời quý vị và các bạn cùng nghe Kinh Khổ của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng qua giọng hát Khánh Ly:

https://www.youtube.com/watch?v=CPPpkyOLS1o
(Bút ký này xin được tưởng nhớ đến những người đã khuất mà tôi xin phép nhắc tên trong bài viết: Thiếu tá Phạm Huấn, thi sĩ Du Tử Lê, anh VõVV, các nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, Tùng Giang, và xin kính tặng những người vẫn còn sống bình an trên cuộc đời này: Nhà văn Văn Quang, thi sĩ Hà Huyền Chi, chị Phúc, Lệ Thanh)

Tháng Tư lại về đem những ký ức u buồn đến với cộng đồng người Việt tỵ nạn của chúng ta. Năm nay là lần thứ 45 tưởng niệm ngày miền Nam VN rơi vào tay Cộng Sản, và cũng là một tháng Tư buồn thảm nhất sau tháng Tư 1975. Không khí của đại dịch Vũ Hán bao phủ một mầu tang trên toàn thế giới. Với những biện pháp giới hạn hoạt động khiến cho năm nay dù có muốn, chúng ta cũng không thể tổ chức tụ họp đông đảo để làm lễ tưởng niệm ngày quốc hận 30 tháng Tư như những năm trước đây.
Trong hoàn cảnh đó, và để giúp quý vị nguôi ngoai niềm nhớ về quê hương, đất nước và ôn lại những kỷ niệm đã trải qua, đồng thời để giới thiệu bộ DVD “Những Người Lính Bị Bỏ Rơi”, kể từ hôm nay cho đến 30 tháng Tư, 2020, chúng tôi xin mạn phép sưu tầm và chia sẻ cùng quý vị một số sáng tác của cá nhân chúng tôi cùng các nhạc sĩ khác, về biến cố lịch sử ghi dấu ngày VN rơi vào tay Cộng Sản khiến cho hàng triệu người phải lần lượt bỏ nứơc ra đi tìm tự do. Kính mời quý vị thưởng thức và giúp phổ biến đến thân hữu của mình.

https://www.sbtn.tv/mot-thang-tu-buon-tham-cua-45-nam-vien-xu-nam-loc/

 

Nhạc sĩ Nam Lộc nói về cố nhạc sĩ Việt Dzũng

namloc viet dzung

Phóng viên Người Việt đã có cuộc gặp gỡ với nhạc sĩ Nam Lộc để nghe anh trải lòng những câu chuyện về người bạn đồng hành của anh – ca nhạc sĩ, MC Việt Dzũng.

Nam Lộc (NL): Là một người bạn cũng như được Việt Dzũng xem tôi như một người anh, cùng làm việc với nhau trong suốt hơn 30 năm trời, đối với tôi, Việt Dzũng mất đi được xem là sự mất mát rất lớn sau sự mất mát của cha mẹ tôi.

Tôi còn nhớ hôm tôi được tin mẹ tôi mất là lúc tôi đang trong sở làm, cho nên dĩ nhiên cơn xúc động rất mạnh nhưng gia đình không thấy được.

Ngày bố tôi mất là lúc tôi vừa xuống máy bay sau chuyến đi diễn về, khi đó tôi đứng khóc một mình ở phi trường.

Nhưng lúc nghe tin Việt Dzũng mất thì mọi người trong gia đình đều đang ở nhà, nên họ chứng kiến được sự sụp đổ của ‘chồng mình, bố mình’, tôi khóc một cách thảm thiết, và vợ tôi cũng như các con lúc đó không hề biết lý do tại sao tôi đau buồn vô hạn như vậy, cho mãi về sau này khi biết là Việt Dzũng mất thì bà xã tôi mới nói với các con là “Không có gì ngạc nhiên khi bố suy sụp hoàn toàn như thế!”

Tôi muốn nói như vậy để chứng tỏ được mối quan hệ cũng như tình cảm sâu đậm giữa tôi và Việt Dzũng nhiều đến mức như thế nào?

Việt Dzũng ra đi để lại sự nhớ thương, tiếc nuối của một nhân tài khó tìm thấy… Có rất nhiều người giỏi hơn Dzũng chứ, nhưng nếu để tìm một người đa tài và đặc biệt con người này có một trái tim sắt đá trong thành trì chống cộng, chống lại những sự bất công, bên cạnh đó trái tim của Dzũng cũng mang sự nhân ái đối với những người bất hạnh.

Thật khó tìm được một người như Dzũng… Bởi thế nỗi đau đó kéo dài trong tôi suốt cả một tuần lễ nay.

Người Việt (NV): Sau 30 năm làm việc bên cạnh Việt Dzũng, kỷ niệm nào được xem là đáng nhớ và sâu sắc đối với anh?

NL: Kỷ niệm đối với tất cả các anh chị em nghệ sĩ thì rất nhiều, nhưng nếu hỏi kỷ niệm với Việt Dzũng thì rất đặc biệt vì tôi không có cơ hội để đi chơi riêng với Việt Dzũng.

Dzũng là người rất đam mê công việc, mà có đi chơi với Việt Dzũng cũng chán lắm vì lúc nào cũng vừa làm vừa chơi, có nghĩa là anh em ngồi nói chuyện, đấu láo, hay uống rượu thì trước mặt Dzũng bao giờ cũng là máy tính làm việc, rồi trả lời điện thoại…

Tức là Dzũng vừa làm, vừa chơi, do vậy khiến mình mất hứng đi… Ðôi khi tôi bảo Dzũng “Hay là thôi em ngưng làm việc để nói chuyện, vui chơi được không?” Lúc đó Dzũng trả lời: “Anh yên tâm, em làm việc nhưng vẫn vui như thường mà,” quả thật, Dzũng vừa làm nhưng cũng vẫn sinh hoạt, nghịch ngợm như thường.

Ðó là điều tôi nhìn thấy ở Dzũng, tuy nhiên điều làm tôi nhớ nhất về Dzũng đó là sự đam mê trong công việc, cứ mỗi lần làm bất cứ điều gì dù là văn nghệ, sinh hoạt cộng đồng, từ thiện, Dzũng đều đặt tất cả tâm trí vào công việc được giao phó, đối với Việt Dzũng trong đời sống phân biệt rõ ràng việc nào ra việc đó.

Có một điều khác tôi muốn nhắc đến đó là quan hệ mật thiết giữa tôi và Việt Dzũng giống như anh em ruột thịt, gắn chặt với nhau, bởi vậy khi tôi cần Dzũng giúp việc gì hay Dzũng cần tôi làm điều gì, giữa hai chúng tôi đều biết chắc chắn là đối tác của mình sẽ làm việc ấy trọn vẹn…

Thậm chí trên sân khấu, tôi để cho Dzũng tha hồ đùa nghịch, bởi vì tôi tin Dzũng bao giờ cũng là người có chừng mực, không bao giờ đi quá lố, và làm ảnh hưởng đến danh dự của bạn mình.

Có người hỏi tôi liệu những câu hỏi và trả lời trên sân khấu giữa chúng tôi có được sắp đặt sẵn hay không? Câu trả lời là không bao giờ, tuy nhiên những gì chúng tôi trao đổi với nhau đều nằm trong một giới hạn và không đi quá sự tương kính.

NV: Cơ duyên nào thuở ban đầu anh cộng tác với anh Việt Dzũng trên sân khấu Asia?

Hai MC Việt Dzũng và Nam Lộc trong một chương trình thu hình của Trung Tâm Asia. (Hình: Nhạc sĩ Nam Lộc cung cấp)

NL: Tôi đã biết Việt Dzũng là một nhân tài về âm nhạc, cũng như trong lãnh vực phát thanh và truyền hình, tuy nhiên con người của Dzũng không bao giờ đặt chữ ‘tôi’ lên trước hết, Dzũng thích làm việc gì là Dzũng làm và không cần biết đợi ai mời…

Tôi còn nhớ khi tôi bắt đầu làm việc với Asia, sau khi tôi thực hiện được một số chương trình, thì bất thình lình tôi thấy Việt Dzũng cộng tác với Trung Tâm Asia, lúc đó trong lòng tôi vô cùng sung sướng, hãnh diện vì giống như ‘con cá gặp nước’, tức là đúng môi trường của Dzũng…

NV: Ảnh hưởng của Việt Dzũng đối với đời sống của anh như thế nào?

NL: Ðối với Việt Dzũng, vì tôi nhận biết được tài năng của anh trên lãnh vực âm nhạc, báo chí, truyền thanh, cũng như cá nhân của Việt Dzũng là một người có tư cách đàng hoàng, nên trong trái tim tôi, Dzũng có một vị trí rất trang trọng, đồng thời còn có sự kính nể đối với tài năng và cách ăn nói chững chạc của người thanh niên đó.

Dấu mốc thay đổi cuộc đời của tôi để tôi bước vào lãnh vực truyền thông cũng như lãnh vực di trú, tị nạn đó là năm 1993, khi Dzũng bắt đầu làm việc với đài Little Saigon Radio, thì lúc đó chính phủ Hoa Kỳ đang bàn về kế hoạch Welfare Reform, thì từ Little Saigon Radio, Dzũng và tôi liên kết với nhau.
Dzũng ngồi ở quận Cam, trong phòng thu âm của Little Saigon Radio, còn tôi thì ngồi ở Quốc Hội Mỹ, cả hai anh em thực hiện những cuộc phỏng vấn và tường trình live.

Khoảng cuối thập niên 90, sau một thời gian tiếp tục làm những buổi hội thoại về đề tài di trú như thế, Dzũng lập ra chương trình “Hội Thoại với Nam Lộc” và không ngờ chương trình này kéo dài cho đến ngày hôm nay, tức là những chương trình tôi thực hiện với Dzũng trên SBTN, đài Radio Bolsa đã kéo dài liên tục trong suốt hơn 20 năm qua.

Ðó là những ảnh hưởng của Việt Dzũng trong cuộc đời của tôi.

NV: Trong suốt chừng ấy thời gian làm việc chung với nhau, có khi nào anh bất đồng ý kiến với anh Việt Dzũng không? Và những lúc như thế thì hai người làm thế nào để có thể vượt qua và tiếp tục làm việc chung?

NL: Có chứ! Tôi và Dzũng thỉnh thoảng có những bất đồng với nhau trong công việc, nhưng chúng tôi có những cam kết riêng là cứ để cho đối phương nói, sau đó về thì mỗi người suy nghĩ lại xem ý kiến đó đúng hay sai, tại sao như thế, rồi mình sẽ ngồi với nhau…

Không phải chỉ có mình tôi có những bất đồng với Dzũng, mà cũng có những người khác, thế nhưng tùy mỗi người xử lý ra sao? Thí dụ như có người sau khi có bất đồng ý kiến thì họ dẹp bỏ luôn những gì họ đang tranh luận với Dzũng, hoặc có người thì không muốn ngồi chung làm việc với Dzũng nữa.
Riêng giữa tôi và Dzũng thì hai anh em tin ở một điều là tụi này tìm đến mẫu số chung là làm sao để mang lại kết quả tốt đẹp nhất cho công việc, có lợi cho cả đôi bên…

Thêm một yếu tố khác là chúng tôi tương kính lẫn nhau, tôi không bao giờ nghĩ rằng mình lớn tuổi hơn bạn mình nên bắt nạt đối phương hoặc ngay cả với Việt Dzũng cũng thế, tôi vẫn thường nói với Dzũng là nếu như Dzũng chỉ nghe tôi bởi vì Dzũng nể anh là người lớn tuổi thì chắc chắn Dzũng đã không có những xử sự công bằng khi làm việc với Dzũng. Từ đó trở đi Dzũng rất tự nhiên khi giữa hai chúng tôi có những bất đồng với nhau.

NV: Cảm nhận của anh thế nào đối với tinh thần chống cộng của Việt Dzũng?

NL: Việt Dzũng là một trong những chiến sĩ chống cộng đứng gác ở cổng thành Little Saigon, thủ đô của người tị nạn, nếu không có người có tinh thần chống cộng mạnh như Dzũng hay những người có cùng chiến tuyến với Dzũng thì giờ này cờ đỏ sao vàng chắc có lẽ đã tràn ngập thủ đô tị nạn của chúng ta rồi.
Bạn cứ tưởng tượng một quốc gia đã có sự bang giao với Hoa Kỳ, thì họ có quyền được luật pháp bảo vệ trong lãnh vực ngoại giao, họ có quyền được hoạt động trong một đất nước được coi là tự do, dân chủ nhất thế giới, vậy mà tại sao lá cờ của quốc gia họ không thể có mặt tại đây, đó là nhờ những người tị nạn Cộng Sản, có tinh thần chống cộng dứt khoát, vững chắc như Việt Dzũng.

NV: Anh nghĩ sao khi có người lên án tinh thần chống cộng của Việt Dzũng là quá khích?

NL: Ðối với tôi sự diễn dịch ấy là không đúng, bởi vì chính những tinh thần mạnh mẽ ấy đã giúp cho cộng đồng chúng ta phát triển không ngừng, tinh thần quốc gia bao giờ cũng chắc chắn, vững bền…

Bên cạnh đó những chương trình Dzũng đã làm như ‘Bên Em Ðang Có Ta”, “Children Of The Ocean”, giúp những người tị nạn đang thiếu thốn, giúp những cô gái bị bán qua Ðài Loan… Những chương trình trợ giúp những nạn nhân thiên tai khắp nơi, hay giúp cho các thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa… Tất cả những ‘project’ đó đòi hỏi phải là một người có trái tim nhân ái mới làm được như Dzũng.

Ðặc biệt với Việt Dzũng, khi làm một việc gì thì Dzũng đều phải làm với một năng lượng gấp đôi người khác, cả về thể xác lẩn tinh thần, bởi vì như bạn thấy Dzũng có khuyết tật trên người, đi đứng khó khăn hơn người khác.

Nếu như bạn đã từng tiếp xúc gần với Việt Dzũng mỗi khi bước lên sân khấu, bạn sẽ thấy Dzũng phải cực nhọc biết bao nhiêu ở mỗi bước đi như thế… Nhưng với ý chí mạnh mẽ, tinh thần vững chắc, Dzũng không hề để người khác phải quan tâm đến sức khỏe của mình cả.

NV: Có bao giờ anh nhìn thấy anh Việt Dzũng tức giận với ai chưa?

NL: Chưa bao giờ tôi nhìn thấy Dzũng giận ai cả, thậm chí lúc Dzũng khó chịu trong lòng vì ai đó cũng thế, Dzũng vẫn luôn nở nụ cười trên môi, và bình tĩnh trong mọi tình huống.

NV: Làm việc, cộng tác với anh Việt Dzũng trong một thời gian dài như thế, theo anh ưu tư nào của anh Việt Dzũng vẫn chưa được thực hiện?

NL: Có hai điểm, điểm thứ nhất là Dzũng mong mỏi được trở về quê hương, hát cho đồng bào mình nghe, bởi vì chúng tôi nhận rất nhiều thư từ đồng bào trong nước bày tỏ sự quý mến Dzũng, họ mong muốn được gặp, tiếp xúc với Việt Dzũng.

Ðặc biệt là những người trẻ, hoạt động sau này, họ là những thành phần hiểu biết, không chấp nhận chế độ Cộng Sản và biết rằng chỉ có một phương tiện duy nhất là lật đổ chế độ Cộng Sản, Dzũng mong có được ngày đó, với bao nhiêu quyết tâm đã đổ vào công cuộc này, Dzũng mong ngày đó xảy ra sớm hơn ngày Dzũng ra đi.

Riêng tại hải ngoại, có một project mà Dzũng đang âm thầm làm việc với tôi từ bao nhiêu năm nay, đó là làm thế nào kêu gọi những doanh gia cùng hợp sức để xây dựng một trung tâm văn hóa nhỏ cho cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại để lại cho thế hệ trẻ sau này.

Ðó là hai mối ưu tư mà tôi nghĩ Việt Dzũng đã ngậm ngùi mang theo về bên kia thế giới.

 

LẠI MỘT NGƯỜI VÀO TÙ, CHỈ VÌ MỘT CA KHÚC!

Hôm nay là ngày 22 tháng Tư, 2020, 2 ngày sau khi Thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh bị tòa án phúc thẩm CSVN tại Nghệ An tuyên y án sơ thẩm 11 năm tù và 5 năm quản chế trong một phiên xử bỏ túi, không có thân nhân tham dự.

Dưới tiêu đề “Thầy Giáo Dạy Trò Bài Hát ‘TRẢ LẠI CHO DÂN’ Bị Khởi Tố”, đài BBC có kèm theo tấm ảnh thật chụp ngay tại lớp học ở thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An, và đây cũng là một trong số những tang chứng kết tội nhà mô phạm yêu nước này.

thay giao 1

Câu nói cuối cùng sau khi bị kết án Thầy giáo Tĩnh tuyên bố:
“Đây là một lũ bất nhân đã làm ra phiên tòa bất công.”

thay giao 2

Ngưỡng mộ tinh thần quả cảm, và xúc động trước lòng yêu nước của một nhà giáo trẻ đã phải đi tù, một phần cũng chỉ vì bài hát do mình sáng tác, nhạc sĩ Việt Khang đã thực hiện đoạn nhạc cảnh sau đây để kính tặng Thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh, mà hôm nay tôi xin thay mặt tác giả được chia sẻ đến toàn thể quý vị.

Huế Của Tôi

Huế Của Tôi
Nhạc & lời Khê Kinh Kha
Ca sĩ Diệu Hiền Trình Bày

.

HUẾ CỦA TÔI

tôi đã về đây giữa Huế xưa
ngắm lại sông Hương nước lững lờ
ngồi trên thuyền vắng chờ trăng xuống
để nhớ tình ai thuở học trò

tôi đã về đây giữa Huế xưa
Huế vẫn mưa bay – vẫn tóc thề
vẫn có môi cười duyên sao đó
vẫn chút dịu dàng nón nghiêng che

tôi đã về đây Huế dễ thương
chờ bước ai qua giữa Trường-tiền
để thấy lòng mình ngày tháng cũ
xóa dịu trong tôi những đoạn trường

tôi đã về đây Huế nội thành
nhìn lại rêu xanh nhớ chạnh lòng
hồn sao thao thức bên tháp Mụ
mai mốt xa rồi ai ngóng trông

tôi đã về đây Huế của tôi
và của riêng em một khoảng trời
để sống trong tôi từng kỷ niệm
dù đã xa mờ như khói bay

tôi đã về đây Huế mộng mơ
tìm lại con tim thuở hẹn hò
đốt lại men nồng, vần thơ cũ
để tạ ơn đời, tạ Huế xưa.

bốn mươi năm – giấc mộng hờ
Huế tôi còn đó người mơ đâu rồi
ngàn năm cát bụi mù khơi
ngàn năm lòng vẫn nhớ hoài…
Huế ơi…

Huế ơi…
ơi Huế của tôi
bước đi mà lệ…
tuôn rơi…
đôi hàng…

KhêKinhKha
(Thành Nội 10/2004)

TÌNH SẦU HOÀNG NGỌC

Cảm Nhận Hoàng Lan Chi

 

kkk-bia-kkk

Tranh vẽ Võ Công Liêm

Khi xa Hà nội, các nhạc sĩ đã sáng tác nhạc về Hà Nội thật hay. Đỉnh cao là “Giấc Mơ Hồi Hương” của Vũ Thành mà tôi thấy dòng nhạc thật sang trọng nhưng vẫn quyến rũ.

Tuy vậy, khi xa Sài Gòn không biết có phải vì hoàn cảnh khác xưa nhiều, vừa xứ người vừa phải mưu sinh mà hầu hết các “cổ thụ” âm nhạc không sáng tác được cho Sài Gòn những tình tự như thuở nào cho Hà Nội. Một ngọai lệ, “Sài Gòn Vĩnh Biệt” của Nam Lộc được đón nhận vì đáp ứng tình cảm của người Sài Gòn lúc đó. Xa Sài Gòn và Sài Gòn bị mất tên nhưng giai điệu không mượt mà trữ tình và với cá nhân tôi không lắng đọng lắm.

Một chiều cuối đông Hoa Thịnh Đốn, khi tuyết rơi trong các ngày đầu xuân Kỷ Sửu vẫn còn đọng thảm cỏ, phủ vùng đồi thoai thỏai, tôi nghe dòng nhạc về Sài Gòn của Khê Kinh Kha (KKK) và lòng thấy rung động. Có lẽ tôi thích âm điệu dân ca quê hương, những giai điệu buồn nên “Tình sầu Hoàng Ngọc” đã chinh phục tôi ngay khi mới nghe lần đầu.

Lời & Nhạc Khê Kinh Kha
Tiếng Hát Hoàng Quân

Tôi không biết KKK nhiều. Chỉ từ khi giúp anh Nguyễn Đăng Tuấn thực hiện chương trình Sáng Tác Mới một thời gian, Nguyễn Đăng Tuấn giới thiệu KKK như giới thiệu vài nhạc sĩ khác.Tôi có đi theo dấu vết KKK theo cái link ở cuối mail của KKK nhưng không chú tâm lắm. Không thể nói lý do, ít ra là bây giờ!

Sau khi nhận chương trình về “Sài Gòn niềm thương và nỗi nhớ” từ e-mail của tôi, KKK gửi “Tình Sầu Hoàng Ngọc” cho tôi. Chỉ giản dị “Mời LC nghe cho vui” nhưng vui nỗi gì! Điều tưởng chừng đã ngủ yên thì trỗi dậy và tôi không nén được tâm tình đang vô cùng xao xuyến mà phải viết ngay. Như thuở nào say sưa viết cho tình ca quê hương của PD. Thế mới biết trong cuộc sống, hạnh phúc đôi khi đến bất ngờ và hết sức nhỏ nhoi. Đọc một cuốn sách hay, nghe một nhạc phẩm tuyệt cũng là một hạnh phúc!

1sg222Nếu KKK không nói thì rất dễ hiểu đó là một tình sầu cho người yêu tên Hoàng Ngọc! Nhưng đã có lời “dặn dò” trước nên tôi nghe với tâm trạng của một người xa quê. Quê hương thứ hai vì khi rời miền Bắc, tôi còn nhỏ lắm và vì thế kỷ niệm về miền Bắc không thể nào sánh với Sài Gòn của tôi.

Mở đầu dòng nhạc thật chậm, buồn, đầy nỉ non tình tự:

Ôi mất rồi những tháng ngày tôi với người trong tình dấu yêu
Nguời tình ơi đến bao giờ đến bao giờ tôi mới được gần em
Năm tháng dài chân bước hòai đi giữa đời nhưng lòng khó nguôi
Người tình ơi vẫn muôn đời vẫn muôn đời em sống mãi lòng tôi

Thoạt đầu, “ôi mất rồi” nghe thóang một chút cao nhưng không là thảng thốt mà chỉ là một tiếng kêu thật buồn. Trong ngôn ngữ Việt Nam những chữ “bao giờ và làm sao” rất dễ thấm vào lòng người nghe.
[align=center] [IMG=http://files.myopera.com/KheKinhKha/blog/Saigon1974-.jpg] [/align]
Tôi vẫn chêm câu thơ sau “Mai sau dù có bao giờ” vào bài viết của mình. Hoàng Quân nhả chữ “Ơi” rất nhẹ và “gần em” cũng được buông thật dịu dàng. Thật cảm ơn KKK đã mời Hoàng Quân hát vì nếu nhạc phẩm này mà rơi vào tay cô ca sĩ QL và nghe cô ấy “rên rỉ” ảo não cũng như “rung” quá nhiều thì chắc là tôi không đủ can đảm nghe hết bản nhạc! Tôi chợt có ý tưởng giá như Nhật Trường còn sống thì với cái chất giọng đượm chút dân ca của anh, cái luyến láy rất “điệu đà” của anh chắc hẳn sẽ thành công hơn nữa so với Hoàng Quân. Phải, chỉ Nhật Trường không ai khác, cho dù là Sĩ Phú, Duy Trác hay Anh Ngọc! Điều tôi múôn nói là nhạc phẩm trữ tình này không sang trọng để cần đến giọng hát Anh Ngọc. Phải là Nhật Trường với giọng hát “hơi điệu”, ấm và luyến láy thì sẽ diễn tả được trọn vẹn Tình Sầu Hoàng Ngọc!

Dòng nhạc tiếp theo làm tôi ngạc nhiên. Từ tha thiết nỉ non chỉ ở vài câu đầu thì tiếp theo nốt nhạc bỗng rơi xuống rất tình tự. Hết sức tình tự không than van rên rỉ. Tôi bỗng ao ước chớ phải chi tôi được nghe ai đó đàn và hát cho tôi nghe nhạc phẩm này trên một thân cây gẫy trong rừng phong Virginia. Lá vàng ngút tầm mắt, lạnh se sắt và dòng nhạc tình tự, còn gì thú bằng phải không!

Xa em tôi biết những ngày buồn thương
Xa em tôi mất những nụ hôn thơm

Để phù hợp nốt nhạc,“nụ hôn” đã được hát thành “nụ hồn” nhưng thật lạ lùng, không gượng ép mà dễ dàng quá, mà tròn trịa quá.

Để rồi nốt nhạc rơi thật chùng thật thấp:

Xa em tôi cũng héo hon đời mình

Ngôn ngữ Việt Nam ở đây được KKK sử dụng thật “nhuyễn”. Mất “nụ hôn thơm”, thật tượng hình và “héo hon” cũng vậy. Diễn tả tâm trạng xa người yêu dấu không gì đẹp hơn là “héo hon”. Chỉ hai chữ “héo hon” là đủ. Không cần nói gì hơn. Nhất là “héo hon đòi mình” thì còn gì hay hơn cho nỗi nhớ quê hương?

Tôi yêu cả những dòng nhạc sau. Tha thiết và trữ tình làm sao:

Hoàng ngọc ơi, từng đêm tôi uống lệ buồn làm sao tôi uống hết nỗi lòng nhớ em
Từ nay trên những con đường có người yêu muộn cuồng điên giữa đời.

Hoàng Quân gọi “Hoàng ngọc ơi” nghe dịu dàng quá, thiếu cái “đẫm lệ” nhưng đoạn cuối chữ “hết” được HQ nhấn và luyến lên rất nhẹ, rất Việt Nam. Chữ “nhớ” trong “nhớ em” cũng vậy.
[align=center] [IMG=http://files.myopera.com/KheKinhKha/blog/saigon23.jpg] [/align]
Tôi hơi nhăn mày cho lời nhạc “Có người yêu muộn cuồng điên giữa đời”. Vì sao “yêu muộn”? Tôi muốn hỏi cho ra lẽ, không phải KKK sinh ra hay lớn lên ở Sài Gòn hay sao mà yêu “Hoàng Ngọc” của tôi muộn như thế? KKK cho biết viết bản nhạc này vào năm 1982. Không lẽ, lúc ấy mới biết xa Sài Gòn là héo hon đời mình? Tôi khe khắt và muốn KKK phải biết rằng, khi Sài Gòn mất tên vào cái tháng tư đen tối năm 1975 ấy, là phải biết héo hon cuộc đời rồi! Hay là KKK nghĩ rằng ta sẽ chiếm lại mảnh đất yêu thương nên từ 75, còn sôi sục phục quốc để đến 82, khi thấy hy vọng lụi dần và mới ảo não “Ta yêu em, Hòn Ngọc Viễn Đông ơi, quá muộn và hàng đêm uống lệ buồn?”. Nếu quả là như thế thì tôi có thể “tạm tha” cho nhạc sĩ! Không dưng lẩn thẩn tôi nghĩ suy, nếu là tôi, tôi sẽ viết:

Từ nay trên khắp nẻo đường, có người say mộng Hoàng thương suốt đời.

Vẫn là Hoàng, Hoàng Ngọc, Hòn ngọc viễn đông!

Lời hai:

Tôi khóc hòai theo tháng ngày, tôi réo gọi tên người dấu yêu
Hoàng ngọc ơi cách muôn cách muôn trùng tôi thức gọi từng đêm
Như lá vàng như nỗi hờn rơi giữa hồn trăm nghìn nhớ thương
Hoàng ngọc ơi nhớ thương này nhớ thương này sẽ giết chết hồn tôi

“Trăm nghìn nhớ thương”, câu nhạc rất Việt Nam. Phải nói chúng ta đọc thấy ở rất nhiều áng văn thơ xưa và nay. KKK sử dụng “muôn trùng” cũng rất hay. Tôi lại lẩn thẩn suy nghĩ. Nếu là một nhạc sĩ tài tử không giỏi văn chương Việt, chắc hẳn họ sẽ viết “Cách xa rồi, cách xa rồi!’ hay “Xa nhau rồi, xa nhau rồi”! Quả tình tôi nghe một số sáng tác mới và hiểu các nhạc sĩ đã quên tiếng mẹ để nhiều. Để rồi nghe nhạc họ tôi cứ ngỡ nhạc ngọai quốc vì lời dường như rất thiếu! Thiếu đến độ chữ dùng khá là ngô nghê! A, đến đây thì tôi mang máng nhận ra vì sao tôi yêu nhạc phẩm này. Ngoài cái âm điệu buồn phảng phất nỉ non tình tự thì lời của nhạc phẩm khá trau chuốt. “Khá” thôi vì tôi biết “Sẽ giết chết hồn tôi” thì… không thể khen là trau chuốt được!
[align=center] [IMG=http://files.myopera.com/KheKinhKha/blog/Saigon2370295885.jpg] [/align]
Trời đã tối.

Trời đã tối, tiếc thương rồi sẽ hết
Và dấu giầy mai sẽ lá sương che

(Thơ Nguyễn Đình Tòan)

Cảm ơn KKK về tình tự cho Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông.

Mai sau dù có bao giờ
Trở về phố cũ Hoàng mơ vẫn đầy!

Viết tại Rừng Gió Virginia

Hoàng Lan Chi

Thôi em đừng khóc nữa

Khê kinh Kha

Nhạc & Lời Khê Kinh Kha
Trình Bày: Hoàng Quân
Video: Diễm Music

1.
thôi em đừng khóc nữa
vì con tim đã chết đam mê
vì trong ta đêm vắng muôn bề
vì môi xưa đã tắt lời thề

thôi em đừng khóc nữa
vi hoa kia hương phấn tàn rơi
vì da non ghi dấu hương tình
vì bao năm ta sống ưu phiền
vi trong ta nước mắt lênh đênh

thôi em đừng khóc nữa
tình đôi ta như lá thu phai
một mai đây kho héo bên đời
đờI cho ta chua xót phận người
tình cho ta cỏ xót ngậm ngùi

thôi em đừng khóc nữa
lệ em rơi thêm tan nát lòng tôi
lệ em rơi, rơi ướt quanh đời
giọt bao la thấm ướt môi cười
giọt đau thương năm tháng xa trôi

nín đi em
ta xin em ngừng mắt lệ
nín đi em
sông núi còn đây
nín đi em cho nắng thôi gầy
và trăm năm thân thế phận cỏ cây

nín đi em
môi thơm còn hơi ấm
nín đi em
con tim còn muốn sống
nín đi em
cho đêm dài nhung nhơ
nín đi em – nín đi
giọt lê – trăm năm

nín đi em
cho sông dài ước vọng
nín đi em
năm tháng dần trôi
nín đi em
cho ngón tay dài
rồi mai đây em hỡi
tình ngũ say

nín đi em
cho mây về trong mắt
nín đi em
môi thơm còn trái đắng
nín đi em
lang thang vầng trăng sáng
nín đi em – nín đi
tình mình – lênh đênh

Khê kinh Kha

Tương Tư Ở Lại

Tương Tư Ở Lại

Nhạc và Lời Khê Kinh Kha
Casi Quỳnh Lan Trình Bày
Video: 1NgayBinhAn

ai đi
để lại vầng trăng
để tôi ngơ ngác bên giòng sông xưa
như mùa thu
lá vàng khô
như lòng người mãi
hoang vu giữa đời


ai đi
để lại nụ cười
hư vô ở lại
gió trời cuốn bay


như sương
lạnh giữa đôi tay
như hoàng hôn xuống
tháng ngày nhạt phai
như đêm
ở lại trong ai
em đi
để lại ngậm ngùi
trong tôi


ai đi
để lại đời tôi
một con đường vắng
núi đồi cô liêu
bao nhiêu
lòng phố buồn thiu
hoang vu ở lại
hắt hiu nỗi lòng

ai đi
để lại cuộc tình
tương tư ở lại
muộn phiền ở riêng
trăm năm
về giữa lênh đênh
em đi
để lại con tim
tội tình

Và tôi như ngọn cỏ bên đường
em bước sang
không vương vấn
không chờ mong
không nhớ thương….


khê kinh kha

Tình yêu diệu kỳ

Lanney Trần Cảm Nhận

Lá thư mong manh #6

hpdanYêu Em Đến nghìn Năm
Ca khúc Khê Kinh Kha

Cali, ngày … tháng …

Tình yêu đã đến vào một ngày, một sức mạnh vô hình nào đó đã mở tung cánh cửa tâm hồn em khoá chặt từ lâu. Em nhỏ bé, lao đao và trốn chạy. Em sợ, em sợ những bước chân lạ lẫm làm lao xao một mặt hồ đang phẳng lặng; sợ vòng tay ấm áp một đời trói buộc trái tim em. Tình yêu ư, là cái gì rất bí ẩn trong cuộc đời. Anh biết kg, em đã cảm nhận được điều ấy từ khi em bắt gặp nỗi nhớ nhung da diết quằn quại đến trong lòng, nỗi buồn cũng đã đến vào những ngày chúng ta xa vắng nhau. Bằng bước chân cuồng nhiệt run rẩy, em tìm đến bên anh, mặc cho sương mù giăng lối đi và mặc cho mưa rơi làm cho chân em bước ngại ngần. Em đã đến. Anh đã cho em niềm hạnh phúc thật đầy và tình yêu em biết, em đang có trong tầm tay.

Con đường tình yêu của mình thật đẹp phải kg anh, hòa lẫn giữa những nhộn nhịp, rộn ràng, tất bật của cuộc sống là nhịp thở yêu đương nhẹ nhàng, bình dị, tự nhiên trong tình cờ. Anh đã đến bên em, trầm tĩnh, kiên nghị, uy nghi, kiên nhẫn cảm thông lắng nghe tiếng thổn thức của thất vọng; vỗ về xoa dịu những cơn đau buốt hành hạ thân xác. Để rồi cái vỏ bọc cứng cỏi, bướng bỉnh, chai sạn nhũn mình yếu đuối trước anh. Giọng nói ấm áp, ru em giấc ngủ bình yên với nụ cười hạnh phúc. Nụ hôn ân tình lên mái tóc, “anh chỉ muốn nhìn thấy em ngủ thật bình yên mỗi đêm.” Như một thói quen kg thể vắng trong đời, anh vẫn ru em dù cho mình có cách nhau nửa vòng trái đất với bao áp lực bận bịu của công việc, dù cho thời gian vẫn luôn đi ngược giữa hai phương trời. Trùng dương rộng lớn kg ngăn nổi tình anh để cho em có thể buông mình thả hồn thanh thản vào chốn thần tiên thơ mộng, nơi có những bụi hoa calla lilies trắng và cánh đồng lavender ngát hương – chỉ có anh và em. Cùng em chia sẻ những lo âu phiền muộn, vun đắp chăm bón ước mơ của ngày mai …

Cuồng nhiệt, đắm đuối với bao khát khao hoài vọng được dưỡng mình trong một dòng sông yên ả, hiền hòa, mát dịu và thanh khiết. Nhạc sĩ Khê Kinh Kha đã viết lên bài tình ca, có lần anh đã chia sẻ với em rằng, có lẽ là duyên, bài ca anh đã viết cho K & L … với câu “tôi có một tình yêu, nồng nàn cành Lan yếu…” Thật là ngọt ngào và lãng mạn như mối tình của hai ta … đúng kg anh?

Tình yêu anh dành cho em là ước mơ của nhiều thiếu nữ. Em Tạ Ơn Chúa cho tình thương và sự ưu ái Ngài dành cho em, cho hai ta, bao la hơn cả biển trời. Điều em có được hơn cả những lời nguyện xin.

Đêm nay trăng lại về giữa đêm thâu, bên kia bờ đại dương anh đang lạc loài và cô quạnh. Em nơi này cũng bơ vơ dõi mắt xót xa ngóng trông. Đêm đợi anh và đợi em – sau cơn mưa xuân nặng hạt, trọn kiếp người cập bến một trời vui, trọn cuộc đời ngón tay xen kẽ đi đến cuối chân trời. Trong tiềm thức sâu thẳm, em vẫn mong muốn tình yêu thiêng liêng trong thầm lặng. Còn gì kỳ diệu hơn bằng tình yêu của hai ta, và em muốn sống. Em muốn sống cho trọn vẹn, cho tận cùng những giây phút quý giá vô ngần ấy. Cám ơn Thượng Đế đã ban cho tình yêu, cám ơn định mệnh đã đẩy đưa cho chúng mình gặp gỡ giữa biển đời. Dù có muộn hay ngắn ngủi, nhưng vẫn ở lại tồn tại, mãi mãi chẳng tàn phai.
Ngủ ngon nhé anh yêu, gởi anh nụ hôn nồng nàn yêu thương.

Baby của Anh
Đêm mưa Xuân, Cali ’13

Tôi có một tình yêu
Rộn ràng như sóng vỗ
Miên man như gió chiều
Bềnh bồng như tóc xõa

Tôi có bờ môi thơm
Dịu mềm vầng trăng sáng
Bao nhiêu ngày mưa lạnh
Ngọt ngào từng nụ hôn

Tôi có bờ vai thon
Nghìn trùng vạt áo trắng
Em đi trong phố chiều
Ngàn cánh mây đi theo

Tôi có một con tim
Nồng cháy tình yêu em
Như yêu tình sông núi
Hương thơm tình lúa mới

Tôi có một con tim
Vừa mới biết yêu em
Yêu em tình nắng ấm
Yêu em tình sắc son
Yêu em đến…ngàn năm

Tôi có một đời tôi
Một đời mây phiêu lãng
Từ nay rất yên bình
Vì đời tôi có em

Tôi có một tình yêu
Nồng nàn cành Lan yếu
Hương thơm nghĩa vợ chồng
Ngàn năm mãi … mặn nồng
Ngàn năm mãi … yêu em…

Khê Kinh Kha

Khúc Tình Cho Em

Lanney Trần

DP1

Lời tiễn bước chân người – Lá thư mong manh 

Khúc Tình Cho Em – Nhạc Khê Kinh Kha

Cali, ngày … tháng …

Anh yêu,

Đêm lại trở về, lất phất mưa, hắt hiu, se lạnh những chiếc lá cuối đông, bịn rịn giây phút chia ly. Mưa rơi từng dòng, đọng nơi khoé mắt cay cay, khao khát một vòng tay ôm xiết chặt, tìm kiếm một bờ môi đắm đuối ngọt ngào. Em yêu mưa, những hàng mưa đan nhau hòa cùng nhịp tim thổn thức, nghẹn ngào. Mái tóc mây xõa dài, lắng đọng trong từng phím đàn điệu nhạc, giọng hát ai kia lênh đênh trong khoảng không gian xa vắng. Anh biết kg em yêu lắm, yêu những khoảnh khắc tình cờ, thiết tha. Trong màn mưa long lanh, bóng dáng anh kiên cường ngạo nghễ, cuồng nhiệt nhưng nồng nàn. Em chợt bắt gặp những hạt mưa nức nở, giọt nước mắt trinh trong rơi xuống trên phiến lá của đóa hoa xuân vừa chớm nở, tưởng như chẳng bao giờ khô cạn. Giọt nước mắt của tình yêu trong một lần tiễn chân người, ở một góc trời của riêng em – em đã có anh, em đã có những hạt mưa cuối đông, in khắc hình hài phút giây đáng yêu đong đầy trong niềm mong nỗi nhớ.

Anh yêu, tình yêu đã đến nhẹ nhàng nhưng đầy hương sắc của cả 4 mùa thu đông xuân hạ, ta nghiêng mình chờ đợi bóng thời gian. Đôi chim ríu rít trên cành đón nàng Xuân khoe dáng, rực rỡ nắng hanh vàng của mùa Hạ, lá thu lao đao buông mình để cuốn theo dòng nước trôi, tuyết phủ trắng mùa đông hàn lạnh giá. Dưới ánh đèn mờ ảo, em khẽ hỏi, “đến mùa nào để con thuyền cập bến đỗ bình yên, cho đôi uyên ương xây tổ – vỗ về tiếng côn trùng khóc nỉ non … ?”

Bên anh, em đã nghe được vọng bên tai điệp khúc quyến rũ của tình yêu, dịu dàng. Giữa màn đêm cô quạnh, anh dìu bước em đi, đi hoài kg biết mỏi. Em kg hiểu định mệnh đã cho mình gặp gỡ, kết se cho đôi tim quấn quít đượm nồng, rồi phải tiễn bước người đi xa. Thế gian thật có quá nhiều điều em chỉ có thể cảm nhận bằng xúc cảm mà kg thể giải bày. Lồng trong nỗi lo âu, cố dìm mình quên đi tất cả những muộn phiền đang trói buộc đọa đày thân phận người. Em nhắm mắt lắng nghe tiếng mưa, tí tách bên ngoài khung cửa, trên nhánh cây khô trụi lá suốt mùa đông, cơn mưa âm ỉ, dòng suối nước mắt – hạnh phúc hiện hữu chân thật của tình yêu chúng mình.

Đêm nay em nhớ thật nhiều những đêm dài cùng anh, hoà trong những khát khao và hoài vọng. Giữa cái khoảng cách dài đăng đẳng giữa hai phương trời, cuộc đời đã cho chúng mình hạnh ngộ giữa những nỗi buồn, niềm vui. Em đan kết niềm riêng gởi gió theo mây trời, anh góp nhặt u sầu trong sỏi đá – mình đã nhận ra và gởi thác vào nhau. Lọn tóc buồn thầm kín gởi cho người thủy chung lời vô tận, thời gian trong chuyến du hành tình yêu của đôi ta nào đâu có tuổi phải kg anh …?

Anh kể rằng, “cụm hoa lavender sáng ra chỉ nở mỗi một đôi, cũng như penguine kg thể sống thiếu đi một nửa của mình.” Tiếng hát, lời ru vẫn vương vấn bên tai. Trời Cali nắng ấm long lanh chờ đợi bước chân anh bình an trở về dắt tay em đi đến bên bờ suối trong xanh cùng những bụi calla lilies trắng chen lẫn những cụm lavender – tử yên bạch huệ, một đời tay trong tay suốt con đường, đến bên bến đỗ bình yên. Đêm gần tàn, bài tình ca cùng theo hai ta vào bến mơ tương phùng …

1ao dai trang

Ôi xa cách này chắc làm em hờn

Ôi xa cách này héo mòn tuổi xuân

Em ơi tình mình vần mãi bền lâu

Xin em nuốt lệ chờ ngày bên nhau.

Bây giờ là tháng mấy hỡi em yêu ?
Mùa thu mây có diu hiu ?
Mùa hạ mưa có giăng nhiều
Và em, tóc có rối buồn vì qua’ cô liêu ?

Bây giờ thương nhớ có đầy trong tim ?
Sao phố tình nhân không bước em
Sao đêm thanh vắng em ngồi khóc
Có phải em buồn vì nhớ thương anh ?

Em ơi ! Dù tình cách trở
Yêu nhau tình như hoa nở
Trăm năm nguyện mãi đợi chờ
Em ơi tình mình gắn bó
Như mây ngàn đời vẫn bay
Như trăng ngàn đời vẫn soi

Bây giờ tình đã nồng chưa em ơi !
Lớp học chiều nay sao vắng tiếng cười
Sao tóc em rối ?
Sao môi em nhạt ?
Có phải em buồn vì em thương nhớ tôi ?

Ôi xa cách này chắc làm em hờn
Ôi xa cách này héo mòn tuổi xuân
Em ơi em ơi tình mình vần mãi bền lâu
Xin em nuốt lệ chờ ngày bên nhau.

Khe Kinh Kha

My Way – Đường Ta Mãi Đi

Hoàng Xuân Sơn

CHO NHỮNG MẤT MÁT TRONG ĐỜI

Đường ta đã qua. Đường nào sẽ tới. Đường ta mãi đi.
Hôm nằm mơ thấy bầu trời sao lung linh. Rồi sụp đổ. Cảm nghiệm cuộc đời mong manh quá. Bằng hữu ghé lại bên đời. Rồi xa khuất. Ai biết được ngày mai? Que sera sera!
Nhạc điệu trầm trầm nhưng thôi thúc của ca khúc My Way làm mình nghĩ đến những khoảng cách chia lìa trong đời sống . Và tin xấu cứ dồn dập như những đợt sóng ngầm. Ngày vui rồi cũng qua đi. Đời mình rồi cũng qua đi . . . .

And now – the end is near – and so I face the final curtain
My friend – I’ll say it clear – I’ll state my case – of which I’m certain
I lived – a life that’s full – I traveled each – and every highway
And more – much more than this – I did it my way

Regrets – I’ve had a few – but then again – too few to mention
I did – what I had to do – and saw it through – without exemption
I planned – each charted course – each careful step – along the by way
And more – much more than this – I did it may way

** Yes! there were times – I’m sure you knew
When I bit off – much more than I could chew
But through it all – when there was doubt
I ate it up – and I spit it out
I faced it all – and I stood tall – and did it my way

(Nhạc: Frank Sinatra – Lời: Paul Anka)

*

Đâu là phiên bản cuối cùng của những cuộc rong chơi?

Xin cùng lắng nghe một chuyển đoạn lời Việt (HXS soạn và hát minh họa), như một lời kinh cầu. Cho tất cả chúng ta. Đang còn hay đã mất!
Bạn hãy cùng tôi hát lên nơi cuộc lữ vô cùng

ĐƯỜNG TA MÃI ĐI
My Way!

Chiều rơi. Chiều đang dần rơi. Về đâu ngày mai? những áng mây xa vời
Người đi. Người đi thật xa. Còn ai gần ta? Đã hết rồi thiết tha
Lòng đau, tình yêu dài lâu. Biết về bến nao? Chơi vơi ngàn cánh sao
Có nhau, từng phút giây qua. Tình nồng thơm ngát hoa
Bạn hỡi! Ngày vui giờ đây. Rời xa tầm tay. Bóng tối đan âm thầm
Nhìn qua – màn đêm lạnh căm – còn nghe vọng âm – tiếng nói cười thiết tha
Ngày xưa! Ngày xưa thật xưa. Lúc còn có nhau – không ai ngờ bể dâu
Sóng xô – một kiếp phong ba – ngàn đời ta mất nhau!

**Thời gian trôi nhanh – luyến lưu ngày xanh
Rồi khi xuôi tay – nỗi vui cũng như niềm đau
Nhìn lại quanh ta – trần thế còn ai?
Còn nghe tiếng khóc – lúc mới ra đời
Đường còn rong chơi – sẽ chẳng bao lâu
Là đường ta mãi đi

I DID IT, MY WAY . . .

tommy & laura. lời tạ tình

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

tommy & laura. lời tạ tình / tell laura i love her
Jeff Barry & Ben Raleigh
♦ Chuyển ngữ: Hoàng Xuân Sơn ♦ 20.09.2019

Bìa đĩa nhạc Tell Laura I Love Her
của Ray Peterson
(Hình: Amazon.com)

Lời Người Dịch: Khó có ai có thể chối cãi bản chuyển ngữ lời Việt “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu” của Nam Lộc từ ca khúc “Tell Laura I Love Her” (TLILH) của Jeff Barry và Ben Raleigh là một tuyệt tác để đời, ghi đậm dấu ấn của một thời học đường thơ mộng qua thời kỳ nhạc trẻ Việt Nam.  Phiên bản này cũng có sức lôi cuốn mãnh liệt trong hành trạng trình tấu âm nhạc.  Tác giả Nam Lộc chỉ mượn cái thần thái âm nhạc của nguyên bản TLILH để khoác vào một cái áo khác, nhẹ nhàng , mềm mại, da diết như một bài thơ của tuổi học trò tươi thắm, trong khi lời Anh ngữ bản gốc chỉ là một câu chuyện kể bình thường, nhiều kịch tính.

Vậy mà, ngoài sự hấp dẫn của phiên bản “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu,” người viết phóng chuyển tài tử này muốn làm một chuyện trái khoáy, lần theo lối mòn thử dọ dẫm dịch (thoát) ý từ nguyên bản tiếng Anh để làm một phiên bản lời Việt có thể ngân nga hát lên (chủ quan) theo giai điệu và gần với ca từ nguyên bản đôi chút.  Xin được tường trình dưới đây, và xin được góp ý từ thân hữu.

— Hoàng Xuân Sơn
(viết tạm xong lúc 11giờ 49
buổi tối ngày 9 tháng 3 năm 2019
Laval, Quebec – Canada) Tiếp tục đọc

Tình Thu Yếu Đuối

Lanney Trần Cảm Nhận

chieuTình Thu Yếu Đuối

Nhac Khê Kinh Kha

Tình thu dịu dàng

Cali, ngày … tháng …

Anh thương yêu,

Trời phủ hơi sương se lạnh, lưa thưa vài áng mây mỏng lang thang lơ lửng mình giữa kg trung, lượn lờ nhìn dịng người vội vã với cuộc sống.  Ngọn giĩ hiu hiu dịu mát, chợt em nhận ra – mùa thu đã về rồi anh ạ…

Mùa thu mà cả anh và em cùng chờ đợi, những chiếc lá vàng chao liệng dịu dàng đáp mình trên đường phố, trên bệ cửa sổ… và trên vai em …, chiếc lá mỏng manh như người thiếu nữ giữa làn giĩ bấc. Em rất yêu mùa thu, thống yên ả trầm tĩnh sau những ngày nĩng bỏng gắt gao vất vả lao đao của mùa hạ.  Mình đã đi qua một mùa hè của yêu thương sau những hờn mát, sau những hiểu lầm … để rồi anh và em, hai quả tim quyện vào cùng một nhịp, anh dìu bước em vào mùa thu, mùa của dịng nhạc, vần thơ lãng mạn và những cơn mưa dịu mát gội rửa cát bụi đường.

Cám ơn anh, anh yêu.  Những tháng ngày vừa qua là chuỗi ngày hạnh phúc nhất trong đời của em.  Em kg cịn ngần ngại cố chấp, bướng bỉnh đè nén, che giấu cảm xúc của mình.  Em kg cịn lạnh lùng vơ cảm mà ngược lại em cảm thấy dễ chịu khi dịng nước mắt vừa ấm vừa mặn được tự do lăn dài trên má muh kg bị một áp lực tự ái nào ngăn cản.  Em chẳng cịn ngại ngần, đơ lưỡi… em thật hạnh phúc khi cĩ thể cất lên 3 tiếng mà cả cuộc đời em đã nhiều lần lẩn né, trốn tránh – “Em yêu Anh”.

Anh biết em yêu màu trắng, màu của calla lilies tinh khiết, những đóa hồng trắng của tình yêu hai ta, kg kiêu hãnh như đóa hồng đỏ thắm, cũng chẳng đài các như nhánh phong lan mà bao người ngưỡng mộ – chỉ giản dị và thuần khiết.  Anh chính là bến bờ bình yên mà người con gái ướng bướng ao ước được kề vai tựa đầu… hôm nay, ngày mai và suốt quãng đường còn lại của mình.  Vì kg ai hiểu em như anh và cũng chẳng ai yêu anh như em …

Anh đã lặng lẽ ở bên em, âm thầm dõi bước chân em trong suốt nhiều ngày tháng mà em đã vô tình kg nhận ra … vì bận rộn của cuộc sống, vì sự bề bộn phiền toái của tình yêu và nỗi đau quá khứ mà em gồng mình trốn chạy.  Anh vẫn âm thầm bên em.  Anh khơi lại niềm tin ở trong em mà đã rất nhiều ngày nguội lạnh, ngỡ như tan biến vào sương khói. Anh đã giúp em nhận ra rằng, dù kiên cường mạnh mẽ đến mấy em vẫn có thể nương tựa vào một bờ vai để kg phải gồng mình mệt mỏi đi qua từng cơn sóng đời; em kg còn phải tự nhốt mình vào trong cái lao tù kiên cố lạnh lẽo kiêu hãnh của sự cơ độc nữa – can đảm chấp nhận tình yêu mà anh mang đến cho em.  Một con đường mới, một khởi đầu mới – “A New Beginning” – như những cành iris anh gởi đến cho em.  Em đã hiểu tình yêu của người khác được bắt đầu bằng ánh mắt, nụ cười – còn riêng với em, thì nó là dòng nước mắt, dòng  nước mắt của hạnh phúc chỉ rơi cho riêng anh mà thôi. Anh đã từng nói với em, “điều anh cần là nhìn thấy em hạnh phúc, dù em có là của ai đi nữa, anh cũng sẽ vẫn âm thầm ở bên em…”

Anh ạ, người đó chính là anh, hạnh phúc của em là anh, bến bờ bình yên của em chính là anh.  Trong những nỗi nhớ da diết, nụ cười vẫn tỏa dáng trên môi mỗi khi em nghĩ đến anh.  Anh biết kg, “you are my last thought before I fall asleep, and you are my first thought when I awake…”

Yêu anh, em nhận biết được sự kỳ diệu của tình yêu mà kg một logic nào có thể giải thích được thoả đáng. Luôn nghĩ rằng nhánh cây tình yêu nếu kg được tưới nước, chăm sóc thì sẽ mau chóng tàn lụi. Nhưng tình yêu của anh dành cho em kg có hạn định, kg có rào cản, cũng chẳng có thời gian kỳ hạn, ngạc nhiên ư … vì em biết rõ chờ đợi một người là khoảnh khắc cô đơn nhất trên thế gian này nhưng anh vẫn bền vững yêu em trong sự kiên trì và can đảm như tảng đá hùng vĩ ngồi giữa đại dương xa thẳm đối diện với sóng lớn biển gào …

Anh thường đùa rằng, “anh đã tìm em mấy mươi năm, nhưng khi tìm gặp được em thì anh lại đi đường vòng, để xem đến khi nào em mới nhận ra anh là người bạn tình sẽ đi hết quãng đường còn lại đến cuối đời cùng với em…” – Với cái tính gàn bướng của em, vẫn thường hỏi mình, “cớ sao tình yêu của anh lại có thể đâm chồi nảy lộc nhanh chóng và kéo dài trong sự chờ đợi âm thầm lặng lẽ như vậy …?”

“Đợi tình em mong manh
thương em bờ tóc ngắn
từng mùa thu không em
từng ngày từng tiếc nuối
trong tim này thu chết em ơi!

Một mùa thu chưa say
một đời chưa quen hơi
tình nồng sao phôi phai
để tình thu yếu đuối.”

Chẳng có câu trả lời nào thích ứng cả, chắp tay làm dấu Thánh, “Tạ Ơn Chúa đã mang tình yêu thật sự đến để cảm hóa trái tim chai sạn, lỳ lợm, ngoan cố của con.”  Tình yêu kg thể dùng logic để phân tích, cũng kg thể dùng trí khôn kiêu ngạo để luận giải, kg thể dùng biểu đồ phức tạp để đong đo, cân đếm – vì vốn dĩ nó rất đơn giản, một sự kết hợp giản dị, đơn thuần và tha thiết nhất – “anh là hơi thở của em, và em là nhịp đập của trái tim anh – tuy hai là một.”

Con đường phía trước còn dài, và em hiểu được anh đang gắng công từng bước xây dựng tương lai cho chúng mình.  Em cám ơn anh, dù gian nan thế nào, em vẫn sẽ bên anh, cùng anh từng bước như anh đã từng ở bên em âm thầm trong suốt nhiều ngày tháng.

Nếu em có thể phát họa lên bức tranh tình yêu của hai ta, thì  nó sẽ là một bức họa mùa thu yên ả, thanh bình với một vẻ đẹp của sự bình yên và thơ mộng nhất mà chẳng có mùa đông-xuân-hạ nào có thể sánh bằng. “Một mái ấm thật hạnh phúc đầy ắp tiếng cười của anh, của em, của chúng mình …” – Em tin tình yêu của mình sẽ đạt được điều anh mơ ước.  Em yêu anh. “Mùa thu có lá vàng rơi, bao nhiêu chiếc lá, yêu người bấy nhiêu.”

Baby của anh

LanVy~

Tình Thu Yếu Đuối
Sáng tác: Khê Kinh Kha
Ý Lan Trinh Bay

Trời vào thu em ơi
quanh đây đầy lá úa
tình buồn theo mưa rơi
lòng sầu đầy thương nhớ
trong sương mờ
anh đợi chờ.

Đợi tình em mong manh
thương em bờ tóc ngắn
từng mùa thu không em
từng ngày từng tiếc nuối
trong tim này
thu chết em ơi!

Một mùa thu chưa say
một đời chưa quen hơi
tình nồng sao phôi phai
để tình thu yếu đuối.

Từng mùa thu xa em
tim đau bao nỗi niềm
từng ngày ta yêu em
một đời đêm tối vây quanh.

Tình mùa thu không em
không em cười trong nắng
một mình anh bâng khuâng
nhặt từng giọt nắng ấm
anh ngỡ rằng
môi em nồng.

Từng mùa thu xa em
xa bao tình yêu mến
thèm bờ môi em ngoan
lòng này còn hoang vắng
ôm lá vàng
anh khóc tình em.

Khê Kinh Kha

(Michigan1970)

ANH SẼ VỀ

uminh3-rungthuong

Khoảng 50 năm trước, có một chàng sinh viên du học tại Michigan, giữa mùa đông tuyết lạnh, mùa xuân tha hương lại về trong cô quạnh với bao nỗi nhớ quê hương. Tết Mậu Thân không tiếng pháo, không mai nở, không áo mới, mà chỉ đầy những hình ảnh tan thương trên màng ảnh TV, chàng sinh viên đã ôm mặt khóc bao đêm, những giọt lệ cho anh em, cho mẹ gìà, cho Huế, cho SaìGòn, cho quê hương. Rồi nỗi niềm chín rụng trở thành bài thơ ANH SẼ VỀ.

Cũng khoảng 50 năm trước, có một chàng sinh viên trẻ, giữa thành phố Sàigòn, giữa quê hương nhiều bom đạn, với một ngưỡng hồn tràn đầy mộng đời và tình yêu nồng cháy cho quê hương, bạn bè, người yêu và dân tộc. Chàng đã đọc bài thơ ANH SẼ VỀ đăng trong tạp chí Văn, và đã rung động soạn thành ca khúc ANH SẼ VỀ.

Hai con tim, hai phương trời xa cách, nhưng cùng một nỗi niềm và tâm sự tỏ bày. ANH SẼ VỄ đã đi sâu vào lòng quần chúng trước 75 và sau 75 tại hải ngoại.

Nhưng mãi đến 38 năm sau (2006), trên bước đường lưu vong, hai chàng sinh viên ngày xa xưa ấy, mớí tìm thấy nhau. Dù tóc xanh đã hai màu năm tháng nhưng lòng vẫn tràn đầy tình yêu cho quê hương và dân tộc.

Khê Kinh Kha và Nguyễn Hữu Nghĩa xin được chia sẻ nổi lòng mình với tất cả những con tim yêu mến quê hưong Việt Nam.

 

PHƯỢNG

Nguyên Lạc

ao dai phuong

Có một mùa xa lắm
Phượng nở đỏ góc trường
Ve reo mừng rộn rã
Từng bước nhỏ thân thương

Líu lo giờ tan học
Rực trắng cả con đường
Mắt liếc dao lá trúc
Chém tim ai bị thương!

*
Thương phượng rưng mắt đỏ
Người giờ tìm phương nao?!
Vẫn đường xưa lối cũ
Ve buồn tình trốn đâu?!

Dấu chân nào nho nhỏ
Nhói hồn tôi rất lâu!
Lời yêu không dám ngỏ
Nên hằn rõ trong lòng

*
Chiều nay bên trường cũ
Mười năm rồi phải không?
Mười năm …
Dài có đủ?
Phượng ơi. dù trăm năm!
.
Nguyên Lạc

 

Mời nghe nhạc: PHƯỢNG – thơ Nguyên Lạc, nhạc Mộc Thiêng
http://www.art2all.net/nhac/mocthieng/phuong_nhac_mt.htm

Dẫu biết trăng là mộng

Thơ: Quách Như Nguyệt
Nhạc và hòa âm: Đặng Vương Quân
Ca sĩ: Tâm Thư

Dẫu biết trăng là mộng

Ai chở trăng của anh đi đâu?
Chở cả khối tim nặng âu sầu
Ai chở trăng của anh đi đâu?
Nhớ quá trăng ơi, nhớ đậm sâu

Trăng của anh hay trăng của ai?
Sao xa vời vợi nhớ ai hoài
Mối tình u uẩn tình ngang trái
Nhớ quá trăng ơi.. cơn mộng say

Từ dạo yêu trăng, đi trên mây
Muốn đến thăm em ngắm nguyệt hằng
Mà sao nghìn dặm xa thăm thẳm
Tưởng gần mà sao quá xa xăm!

Trăng ơi trăng, ta yêu trăng lắm
Có biết tình ta say đắm không?
Trăng ơi trăng, si mê trăng lắm
Dẫu biết trăng xa, trăng là mộng…

Ta vẫn yêu hoài, yêu mãi trăng!

Như Nguyệt

ÁNH TUYẾT, HỒN THU TRONG TIÊNG HÁT

anh tuyet

Ngoài Thái Thanh và Khánh Ly ra, tôi rất mến mộ nữ ca sĩ Ánh Tuyết, cũng như Thái Thanh và Khánh Ly, Ánh Tuyết lúc nào cũng dịu dàng va kín đáo trong chiếc áo dài thướt tha của một hình dáng đoan trang phụ nữ Việt Nam, và tôi yêu cái giọng hát vút cao như gió thoảng qua cành lá vàng của rừng thu, đã làm đắm say bao khán giả.

Mùa thu vàng úa giữa trời gió lạnh, hay trong cơn mưa về, mang cho ta nhiều nỗi niềm cô quạnh, nhiều tiếc nuối của một cuộc tình xa vắng như bóng sương mờ, có lẽ mùa thu cũng có nhiều dấu vết tình sầu trong Ánh Tuyết cho nên nữ ca sĩ này hay thường hát những ca khúc mùa thu, với chất giọng chứa chan đầy cung điệu buồn mang mác của hồn thu lá rụng, Ánh Tuyết đã làm cho những ca khúc mùa thu đã buồn lại thêm sầu tủi hơn, đã lãng mạn lại càng thêm trữ tình và đã đầy xót xa lại càng thêm lệ ướt.

Với lòng đam mê trong âm nhạc mùa Thu, Ánh Tuyết đà không ngừng đi tìm cho mình những tình ca chứa chan bao lá vàng, sương lạnh và nắng hanh vàng, của mùa Thu ảm đạm, của tình yêu, của rã rời mục nát như lá vàng khô trên thảm cỏ hay trong tim người va` của gió lạnh qua hồn cô quanh. Có lần Ánh Tuyết tâm sự: “Đời người như Xuân, Hạ, Thu Đông …khi còn trẻ thì đời như mùa Xuân xanh tươi đầy hoa lá, khi trưởng thành thì đời như mùa Hạ nóng bỏng . Nóng trong tình yêu, nóng trong bon chen, nóng trong sư.nghiệp, nóng trong gia đình … để rồi dần bước vào tuổi mùa Thu lành lạnh và vàng úa, đế nhìn lại một khoảng đường đã qua đầy sóng gió, đầy rạo rực đam mê cùng như đầy tiếng cười dòn tan hay nước mắt âm thần trong đêm hiu quạnh …. và thật lòng Ánh Tuyết rất yêu mến mùa Thu …”. Đúng vậy, tuổi mùa Thu là tuổi mà nhịp bưóc chân đời dần chậm lại, tuổi mà hồn người đã chững, điềm đạm hơn; và cũng là tuổi đẹp như muôn mầu sắc của lá mùa Thu

Ánh Tuyết đã lựa chọn cho mình những ca khúc mùa Thu trữ tình để trải nỗi lòng “Thu Vàng” của mình qua những tình ca này, như một tự sự cho đời và tình yêu thầm kín nào đó trong mảnh hồn mong mảnh của người ca sĩ có chút lãng mang. Ít người biết Ánh Tuyết cũng là môt nhà thơ lãng mạng mặc dù Ánh Tuyết chưa bao giờ cho phát hành hay đăng trên tạp chí nào . Có lẽ, thơ là một chút gì riêng mà Ánh Tuyết muốn ôm ấp riêng cho hồn mình . Để sau những xốn xáo của âm nhạc và sân khấu, Ánh Tuyết cùng giòng thơ tâm sự và chia sẻ nỗi niềm . Nhưng có lần Ánh Tuyết chia sẻ với một người bạn bài thơ “Bến Xưa” của mình, thì bài thơ đã được phổ thành ca khúc “Bến Xưa Tình Sầu” rất trữ tình .và lãng mạng. Khi hỏi người bạn này “đặc biệt” như thế nào thì Ánh Tuyết chỉ mĩm cười.

Hãy đi vào thế giới của trời Thu sầu tủi qua tiếng hát nỉ non của nữ danh ca Ánh Tuyết, để thấy Buồn Tàn Thu của Văn Cao sầu lắng như thế nào.

Buồn Tàn Thu – Văn Cao

Rồi lặng hồn mình để nghe từng giọt mưa rơi nhẹ như ai đang khóc nức nỡ trong Giọt Mưa Thu hay Con Thuyền Không Bến của Đặng Thế Phong

Giọt Mưa Thu – Đặng Thế Phong

Khi tình yêu vụn vỡ, người đã  bỏ đi và mang theo cả trời Thu lá vàng thì mùa Thu không bao giờ trở lại nơi đây nữa . Ánh Tuyết thánh thót cuộc tình dang dỡ này trong Mùa Thu Không Trở Lại của Phạm Trọng Cầu.

Mùa Thu Không Trở Lại – Phạm Trọng Cầu

 

Và Ánh Tuyết đã không dừng lại ở những ca khúc mùa Thu thời tiền chiến hay của những năm lãng mạng trước 75, mà còn đi sâu vào trong những năm tháng gần đây để tìm cho riêng mình giòng nhạc tình Thu làm cho con tim mình xao động, để ấp ủ tiếng hát mình và rồi chia sẻ đến với những ai yêu mến giọng hát mình . Và Ánh Tuyết đã dừng lại trong giòng nhạc của một nhạc sĩ không mấy tiếng tăm nhưng theo Ánh Tuyết “giòng nhạc sầu lắng” này đã chinh phục mình .

mặc dù Ánh Tuyết rất khó tính trong việc lựa chọn nhạc cho mình trình diện Có lẽ,ĐỊNH MỆNH đã buộc hai tâm hồn nghệ sĩ với nhau trong âm nhạc

Hày thử lắng nghe Ánh Tuyết với Giọt Lệ Thu của người nhạc sĩ khê Kinh Kha này .

Giọt Lệ Thu – Khê Kinh Kha

Ánh Tuyết hồi niệm về Trịnh Công Sơn

TP – Ánh Tuyết gặp Trịnh Công Sơn khi chị đã sang tuổi 30. Nhạc sĩ là đại diện nhà trai trong đám cưới Ánh Tuyết với chú rể người Pháp. Tuy nhiên, Ánh Tuyết nhất quyết không làm album nhạc Trịnh ngay cả khi nhạc sĩ yêu cầu. 10 năm sau khi ông qua đời, Ánh Tuyết lần đầu hé lộ vùng kỷ niệm, và cũng là lần đầu chị thực hiện yêu cầu của nhạc sĩ: Ra một lúc 2 đĩa nhạc Trịnh, chưa kể chương trình nhạc Trịnh xuyên Việt.

Ánh Tuyết và Trịnh Công Sơn đầu năm 1996 	Ảnh: TL
Ánh Tuyết và Trịnh Công Sơn đầu năm 1996 Ảnh:

Nhiều lần gặp ông ở quán Nhạc sĩ, tôi cũng muốn chào, nhưng bao sao siệc vây quanh. Ông chào thì tôi mới chào, không thôi. Tại mình nghĩ là mình nhỏ bé thôi. Họ là người lớn, nhạc sĩ lớn, mình chào hóa ra thấy sang bắt quàng làm họ. Ông nói mấy lần: “Giọng hát đặc biệt hầy! Cao dễ sợ!”. Tôi dạ rồi đi. Hồi đó tôi quá nghèo. Lôi thôi lếch thếch, chả ai ngó tới.

Bài đầu tiên của Trịnh Công Sơn tôi hát là Giọt nước cành sen. Chưa ai hát bài đó đến lúc này. Bài nằm trong một băng cassette của nhiều tác giả phổ thơ Thân Thị Ngọc Quế, gần đây vô tình tìm được trên mạng, tôi mới nhớ ra. Sinh nhật bà Quế, ông Trịnh Công Sơn qua chơi. Tôi hát trong buổi đó.

Hồi đó, ông yêu một người mẫu, cô đó đi mất, ông mới viết Em đi bỏ lại con đường, Sóng về đâu với bài gì tôi quên rồi. Hôm đó, ông hát Em đi bỏ lại con đường cho tôi nghe. Ông nói: “Anh chắc Tuyết hát bài ni hay này. Có nội tâm”. Tôi cũng để ý bài đó, nhưng không hát bao giờ.

Quán Nhạc sĩ làm Đêm Trịnh Công Sơn, mọi người phân tôi hát Cuối cùng cho một tình yêu, Lặng lẽ nơi này. Đó là lần đầu tiên tôi hát (nhạc Trịnh) trên sân khấu, khoảng đầu năm 1993. Tiếp theo là Đường xa vạn dặm, mỗi lần tôi hát xong, ông khóc, kêu: “Tuyết hát chết bài ni luôn rồi!”.

Tôi nhớ năm mở cửa cuối cùng của quán Nhạc sĩ, Hội Âm nhạc Hà Nội vô giao lưu. Tôi mặc áo dài trắng hát xong, xuống sân khấu, te te đi, ông ngoắc lại: “Tuyết, lại anh vẽ ni!”. Tức là, Tuyết lại anh bảo này. Ông cầm mấy cái khăn giấy thấm ướt, kêu: “Anh ướt hết bốn cái khăn rồi ni”. Nghĩa là ông dùng khăn thấm nước mắt. Bài đó tôi hát ở đâu là đa số người ta khóc. Trong những ngày lễ Vu Lan, tôi làm chương trình về mẹ, ối chao ơi thôi, còn khóc dữ nữa.

Lần vào bệnh viện thăm ông bịnh, tôi ôm bó hoa tặng. Ông nhắc cái ghế cho tôi ngồi cạnh đầu giường. Ổng nắm tay tôi, bóp bóp, bảo: “Tội hè! Tuyết giỏi hè!”. Tội giống như là không giúp được, thấy tội nghiệp quá. Giỏi hè có nghĩa là không ai giúp mà đi lên được. Câu đó tôi nghe nhiều lắm, nhưng ngày ông bịnh, ông mới cầm tay tôi. Với tính cách ổng, trong lòng có cuồng nộ thì ông cũng ngồi im.

Khi tôi mới sinh con, ông ẵm miết, kêu: “Ôi chao, đẻ đứa con chi mà dễ thương hi!”. Ông cứ khen chồng tôi với mọi người: “Moa chưa thấy thằng Tây mô dễ thương, hiền như thằng ni hết”. Ông bắt tôi làm album. Tôi dạ dạ, nhưng cứ lơ. Tôi quá thiếu tự tin. Dưới cái bóng của Khánh Ly là một chuyện. Nhưng quá nhiều người hát. Mình chui vô chi cho bị giẫm.

Hai anh em ngồi với nhau buồn buồn, ông kêu: “Tuyết kể chuyện tiếu lâm vui hè. Kể cho anh nghe với!”. Mỗi lần nghe tôi kể chuyện tiếu lâm là ông cười sung sướng. Cười khấc khấc như con nít. Nhìn dễ thương lắm! 

Đến 1995, tôi vừa cưới xong, ông nói với ông xã tôi: “Moa muốn toa nói với Ánh Tuyết làm album của moa. Nhưng làm mộc, sẽ hát với ghi-ta, piano, saxo và với moa”. Ông xã nói lại với tôi: “Em không tốt với Trịnh Công Sơn hả! Em không tốt! Trịnh Công Sơn muốn em làm CD mà em dạ dạ và quên. Một bà lười!”. Ông xã vẫn nghĩ tôi hát hay, chứ không nghĩ tôi thiếu tự tin với nhạc Trịnh.

Năm 1997, ông bắt anh Bùi Thế Dũng, giáo viên dạy ghi-ta Nhạc viện, qua nhà tôi, lên cho được danh mục bài hát để làm album. Anh Dũng có soạn hình như bài Mưa hồng hay Còn tuổi nào cho em rất hay, Trịnh Công Sơn rất thích. Chọn được 4-5 bài, tôi bảo để bữa khác làm tiếp. Rồi im luôn. Tại tôi cứ tự ti. Nhưng một phần vì có vài nhà báo hỏi: “Bao nhiêu ca sĩ nổi lên nhờ nhạc Trịnh, qua nhạc Trịnh đánh bóng tên tuổi. Ánh Tuyết cũng không ngoại lệ?”.

Họ hỏi rất thật nhưng tôi bị sốc. Tôi nghĩ: “Mình nổi thì cũng nổi rồi, đâu cần nữa. Nghệ thuật hợp thì mình hát, hoặc yêu quý ai thì mình làm…”. Tôi thôi luôn. Nhưng 10 năm làm phòng trà, tuần nào tôi cũng có một đêm hát nhạc Trịnh. Ngay trong những đêm đó, tôi cũng vẫn sợ, không dám hát nhiều. Nhưng khán giả đã công nhận, khiến tôi mạnh dạn dần.

Ở quán Nhạc sĩ, nhiều khi ông tới sớm, tôi cũng vậy. Hai anh em ngồi với nhau buồn buồn, ông kêu: “Tuyết kể chuyện tiếu lâm vui hè. Kể cho anh nghe với!”. Mỗi lần nghe tôi kể chuyện tiếu lâm là ông cười sung sướng. Cười khấc khấc như con nít. Nhìn dễ thương lắm! Ông ít khi cười to.

Nghe chuyện tiếu lâm, trời ơi, ông cười. Mà có mình tôi với ông là lúc ông cười sung sướng nhất. Đông người, ông không cười nhiều đâu. Một tâm hồn rất lớn. Một con người lớn về nhiều mặt. Chính những giây phút hồn nhiên đó làm tôi càng thêm nhớ ông.

Bây giờ, tôi nghĩ, nếu còn sống, ông nghe cách tôi thể hiện bài hát của ông, ở một góc nào đó chắc cũng để lại trong ông một ấn tượng tốt.

N.M.Hà (ghi).

Xin Tạ Ơn Em

“Xin Tạ Ơn Em” của Khê Kinh Kha
Hoàng Lan Chi Cảm Nhận

Chưa phải là cuối tuần nhưng có chút gì đó để tôi tưởng như là hôm nay ngày thứ bẩy!

Có lẽ bởi trời cuối đông, lạnh giá không còn.
Có lẽ bởi giàn mai vàng hoa chi chít.
Có lẽ bởi lòng tôi dường như đang chuẩn bị cái gì đó…

Và trong cái man mác của chiều đông, tôi mở nghe “Xin tạ ơn em” của Khê Kinh Kha sau cái ‘thỉnh cầu” của tác giả!

Quen từ vài năm, hiểu tính tôi nên KKK lúc nào cũng “năn nỉ” cái gì đó. Mà tôi thì hay “bắt nạt” bạn bè. Tính “xấu” thật nhưng trong cái “bắt nạt” (đúng ra có khi là giả vờ bắt nạt) là cái “ sẵn lòng”. Và vì thế bạn hữu vẫn ở quanh tôi…

Tôi thoáng ngạc nhiên khi dòng nhạc mở đầu. Bình thường nhạc cho người tình trăm năm rất nhiều gượng ép. Tôi đã từng thực hiện một chương trình “Nhạc cho người tình trăm năm” và nhận thấy vậy. Quả kỳ lạ, nhạc cho mẹ có thể hay nhưng nhạc cho vợ sao hiếm bài sống lâu dài trong lòng người thưởng ngoạn? Tuy vậy, khi nghe hết “Xin tạ ơn em” của Khê Kinh Kha, tôi nhận thấy lời có vẻ rất “trôi” với nhạc. Tôi nghe lại lần hai rồi lần ba, bốn cho ngấm hơn.

Cảm tưởng của tôi là giai điệu nhẹ nhàng, âu yếm, thủ thỉ. Giai điệu này có vẻ dễ hát cho mọi người. Toàn thể dòng nhạc toát lên những điều ấy. Không ảo não rên siết và cũng chẳng kích động ồn ào.

Nhẹ nhàng và có chút u hoài ở phút đầu :

“Xin cám ơn đời, cuộc đời đã mang, em đến trong đời tôi.”.

Nốt nhạc chìm xuống nhẹ nhàng và sau đó hơi vút cao

“ Em gieo mơ ước, trong đời,
Emtre2em ươm cuộc tình mê say,
cho tôi xây mộng đời dài,
cho tôi một đời gắn bó trong tình lứa đôi”.

Giọng hát thật dịu dàng và thủ thỉ. Tôi thoáng ngạc nhiên vì lời nhạc. Những lời viết cho người tình trăm năm thật dễ thương

Em đã cho tôi ngày tháng mặn nồng
em đã cho tôi tình nghĩa vợ chồng
cho tôi niềm tin cùng nỗi sống

Ừ nhỉ những gì chia sẻ của vợ chồng phải chăng là mặn nồng ngày thán,  là tình nghĩa,  là niềm tin để cùng nhau tiến bước.

Em đã cùng tôi qua ngàn con sóng. Tôi rất thích câu này. Gói đủ. Đủ để nói lên sự đồng hành của đôi lứa. Sau những cám ơn em, nốt nhạc hạ xuống thật dịu dàng “Người tình của đời anh”.

Kể ra Khê Kinh Kha đã có nhiều cố gắng để đưa những hình ảnh của đời sống vợ chồng vào nhạc, những hình ảnh mà tôi thấy có thiện cảm vì không dung tục mà nói lên cái đạo vợ chồng của một đời người thăng trầm với nhiều sóng gió. Câu cảm ơn này làm tôi thích lắm vì còn gì hơn món quà “con ngoan” của người vợ tặng chồng? Bao đêm mặn nồng gối chăn mà ngôi nhà vắng lặng tiếng trẻ thơ thì hạnh phúc ấy chưa là trọn.

xin tạ ơn em
người tình muôn thuở
em đã cho tôi
từng ngày yêu đương
cho tôi vạn ngàn âu yếm
cho tôi nồng ấm gia đình
cho tôi con cái ngoan hiển
cho tôi thiên đàng ở trần gian

Tôi mỉm cười khi nghe câu hát “thiên đàng trần gian”. Sau bao sóng gió, thiên đàng ấy hẳn trước kia là “địa ngục” cũng không dưới vài lần? Nhưng có cái gì đẹp đẽ mà không có giá của nó phải thế không? Hạnh phúc chỉ có giá trị khi từng có sự hiện diện của đau khổ kia mà ! Trái ngọt không phải một sớm một chiều mà là công khó vun trồng của cả quãng đời dài..

Tưởng như là thứ bẩy đi bạn nhé để mời “người ấy” cùng nghe “Xin tạ ơn em”:

 

Hay Youtube:

 

XIN TẠ ƠN EM

Xin cam ơn đời
cuộc đời đã mang em đến trong đời tôi
em gieo mơ ước trong đời
em ươmcuộc tình mê say
cho tôi xây mộng đời dài
cho tôi một đời gắn bó trong tình lứa đôi

em,
em đã cho tôi
ngày tháng mặn nồng
em đã cho tôi
tình nghĩa vợ chồng
cho tôi
niềm tin cùng nỗi sống

em,
em đã bên tôi
qua ngàn con sóng
em đã cùng tôi
qua đêm thanh vắng
qua ngày gian nan
xin tạ ơn em
người tình của đời anh

Khê Kinh Kha

Ca sĩ Ánh Tuyết

 Ngọn đèn lồng bền gan đỏ lửa

AT

Người con của phố cổ cứ quay quắt đi đi về về hàng tuần giữa Sài Gòn và Hội An. Nữ ca sĩ nền nã trong tà áo dài trắng cất tiếng hát “Thiên thai” như suối reo gió vút làm đắm say hàng thế hệ khán thính giả… Đẹp, kín đáo và duyên dáng một cách rất riêng. Để những ai là bằng hữu, những ai mến mộ giọng hát ấy, đã hiểu nghị lực tuyệt vời của người phụ nữ qua biết mấy chông gai trong đời sống, sẽ nhận ngay ra chị – ca sĩ Ánh Tuyết duy nhất giữa Sài Gòn, như ngọn đèn lồng cháy mãi ngọn lửa ấm giữa đời.

Một tính cách quyết liệt bên trong một vóc dáng mảnh mai, “treo cái tôi lên mà thách thức với chính mình và cuộc đời” – như lời chị. Chính nhiệt huyết “ngày trẻ xông pha, bây giờ xông xáo”, chính chất men đã ngấm cho chị bước đi như người say – say trong đời sống và say trong nghệ thuật, nuôi dưỡng giọng hát vượt thời gian.

Ngay từ nhỏ, chị đã là đứa con gái mạnh mẽ và tháo vát trong gia đình gồm toàn anh em trai. Một cô gái nhỏ có óc thẫm mỹ, ham học hỏi, thích độc lập trong mọi việc. Cô thiếu nữ ấy không được học một ngày nào trên máy may mà vẫn có thể tự cắt may cho mình những bộ quần áo ưng ý nhất. Đến thời bước lên sân khấu, chị có thể khoác những bộ trang phục quyến rũ và độc đáo đến làm ngỡ ngàng đồng nghiệp và khán giả, do chính mình thiết kế. Còn nhớ những năm đầu thập kỷ 80, chị là nữ ca sĩ đầu tiên trong nước diện jupe ngắn và quần ống rộng 1 met trên sân khấu.

Cho nên, chị cũng là người lắng nghe mọi người nhưng luôn kiên định lập trường theo cách của mình. Chị dám làm dám chịu bởi lòng yêu mến cái đẹp hoàn thiện hoàn mỹ. Chỉ có khác, bây giờ chị trầm tĩnh hơn xưa, dủ bản chất vẫn như lửa cháy, miệng nói tay làm. Mà lại thích làm ngược lại với số đông, chỉ vì biết chắc những cái ngược ấy đem lại gia vị độc đáo cho cuộc sống, như cái đẹp vượt trội chị muốn phấn đấu cho mình và chia sẻ với mọi người. Phòng trà ATB với thiết kế và trang trí như Hội An thu nhỏ, bằng ngói cũ lô xô trên mái quán, gốm cổ gạch cổ, đèn lồng đỏ giăng giăng… tồn tại tiếng tăm gữa Sài Gòn là một trong những bước đi ngược thông minh và thành công của chị. Là một cõi đi về của chị và những tri âm. Tất cả đến quán để được sống trong cái lòng và cái tình.

Chị có một niềm mê đắm đặc biệt dành cho chiếc áo dài truyền thống mà theo chị là “trang phục khêu gợi, kín đáo và lãng mạn nhất trên thế giới”. Chị say sưa bày tỏ cái nhìn thẩm mỹ về chiếc áo dài, cổ phải cao, tà phải dài, vải phải rũ mềm ra sao, hoạ tiết phải tỉ mỉ thế nào. Chị kể về niềm tự hào khi khoác lên mình chiếc áo dài trong mỗi chuyến ra nước ngoài. Do vậy, chị bảo mình tự tin nhất khi đứng trên sân khấu trong tà áo dài. Đây cũng là hình ảnh rất riêng, đầy yêu mến về người nữ ca sĩ đọng lại trong khán giả gần ba mươi năm qua.

Người phụ nữ độc lập trong suy nghĩ, sống trung thực với cảm xúc bản thân, làm việc quên mình, trân trọng thẩm mỹ và trí tuệ con người hơn bất cứ giá trị vật chất nào. Người phụ nữ từng gánh cơm bình dân đi bán ở bến đò có một ngày trở thành người thể hiện tuyệt vời nhất dòng nhạc lãng mạn và uyên thâm bậc nhất Văn Cao. Hỏi phong cách riêng của chị trong đời thường và trong âm nhạc, chị bối rối. Bỏi chị chỉ biết sống bằng tất cả sự hồn nhiên và say mê, trong mỗi việc làm, với từng nhạc phẩm. Đốt mình cháy hết nhiệt năng cho đời. Thì phong cách đã có tên: Ánh Tuyết.

 

chuyển ngữ ca khúc DIANA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

DIANA

Diana là một ca khúc phổ thông viết bởi Joe Sherman và Paul Anka năm 1957, thu thanh lần đầu cùng năm bởi Paul Anka tại New York city. Ca khúc này được xếp hạng cao từ lúc thành hình và vẫn còn thịnh hành trong lĩnh vực trình diễn cho đến ngày hôm nay nhờ nhạc điệu, tiết tấu vui nhộn (Twist) với ca từ bình dân, giản dị.

Người chuyển ngữ ca khúc này sang tiếng Việt xin được liên tưởng đến một nhân vật thời thượng cùng tên (đã khuất), có nhiều huyền thoại vây quanh: Lady Di, Diana, Princess of Wales . . .

Với lời lẽ ca cẩm hơi vui tếu một chút:
Tiếp tục đọc

Biệt Minh Kỳ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Huyền Chiêu

“Rồi đây mai này ai hỏi đến tên tôi
Bạn ơi! hãy nói…”

Nhạc sĩ Minh Kỳ có lẽ là người tù cải tạo chết sớm nhất, một cách đau đớn, khi chỉ mới bị tập trung chứ chưa được chở ra Bắc.

Ông mất ngày 31 tháng 8 năm 1975 tại trại An Dưỡng Biên Hòa cùng những sĩ quan VNCH khác vì một trái lựu đạn ai đó quăng vào trại.

Ôi! Bảo rằng hòa bình đã đến mà mạng người rẻ đến thế sao?

Nhưng sao gọi là Trại An Dưỡng?
“Trại An Dưỡng này, trước là một khu quân sự, về sau đuợc chỉnh trang lại để tiếp nhận những quân nhân tù binh của ta được miền Bắc trao trả theo hiệp định Paris. Họ được nghỉ ngơi, bồi dưỡng cả sức khỏe lẫn tinh thần ở trại An Dưỡng này trước khi trở về đơn vị cũ và gia đình.” (*)

Năm đó ông 45 tuổi.

Thật bàng hoàng thương xót cho người nhạc sĩ rất thân quen với người dân Nha Trang.

“Nha Trang là miền quê hương cát trắng
Có những đêm nghe vọng lại
Ầm ầm tiếng sóng xa đưa”

Nghe bài hát, cứ tưởng tá Tiếp tục đọc

Tóc Thề

TÓC THỀ
Nhạc và lời : Khê Kinh Kha
Xuân Phú trình bày

 

TÓC THỀ

em mang giọt nắng hồng
gieo giữ đời mênh mông
em mang tình nắng ấm
cho đời nhiều bâng khuâng

em buông giòng tóc mềm
lời tình chưa dám trao
bàn tay chưa dám nắm
măt nhìn đã nhớ nhau

em mang tim cỏ dại
tóc thề rũ ngang vai
mùa thu rơi đầy lối
nắng vàng theo áo bay

em mang hồn tình nồng
cho đời thêm nỗi sống
xin em giọt nắng đầy
ru tình vừa cơn say

em buông giòng tóc mềm
con đường tình nắng lên
miên man hồn gío mới
tóc thề xõa trong tôi

em gieo giọt nắng hồng
cho đời đầy hương thơm
thư hồng vừa mới nhận
mà tình đã mong manh

tóc thề, tóc thề ơi
sao em còn ngại
cho lòng này bối rối
cho hồn này chơi vơi
cho tình mình xa xôi
tóc thề ơi
tóc thề của tôi ơi

kkk2-tocthe1

kkk2-tocthe2.jpg

DI CHÚC CHO CON

Khê Kinh Kha

thanhthuy

Danh Ca Thanh Thúy

Mời Nghe DI CHÚC CHO CON do Danh Ca Thanh Thúy trình bày

này con hỡi
mai này khi mẹ đã qua đời
dù con đang ở một nơi nào trên mặt đất này
con cũng nhớ về thăm mảnh đất quê hương nghèo của mẹ
nơi mẹ đã cất tiếng khóc chào đời
nơi mẹ đã lớn lên và yêu mến mọi người
yêu mến ruộng vườn, cỏ cây cùng sông núi
nơi mà tổ tiên đã gầy dựng bao đời
hơn bốn ngàn năm
một lòng son sắt

quê hương mẹ ở tận Đông Nam Á
có dãy Trường Sơn muôn đời xanh lá
có bờ đại dương sóng vỗ dịu dàng như những dòng ca dao
bao lũy tre già, bao bờ ao nhỏ
con đê hiền bên dòng sông lững lờ
có sông Hồng như mạch máu dân ta

hãy về thăm Hà Nội, Hồ Tây
cùng ba mươi sáu phố xưa
mặc cho mẹ chiếc áo lụa Hà đông mầu hoa cúc
ăn lại cho mẹ điã bánh cuốn tinh sương
húp giùm cho me bát miến gà nửa đêm
rồi con hãy dừng chân nơi Huế mộng mơ
ngồi trên mạn thuyền ngắm cánh mây trôi
nhìn lại rêu xanh trong Thành Nội
rồi ghé qua Đồng-Khánh thăm lại mái tóc thề
trên đường vào Hội-An, dừng chân trên đỉnh Hải-Vân
vươn tay hốt từng ngụm mây trắng
thả theo gió bay về Trường-sơn
và con nhớ đi chân đất trên những biển cát trắng
để thấy mạch sống quê hương chạy rần lên tim, óc
của một thời tuổi mộng, mới tập yêu
tình mặn nồng như ruộng muối Miền Trung

con hãy lấy chuyến tàu đêm, lên Đà-Lạt
ngồi bên hồ vắng nghe tiếng thông reo
như lời tỏ tình của gió
như lời tâm sự của cây
thả hồn bay trên những cánh mây
xuôi vào Miền Nam thăm vựa lúa Đồng-Nai
cùng những nhánh sông dài Cửu Long
hãy nằm ngủ bên bờ ruộng lúa
để nghe gió reo vui trong từng ngọn lúa chín
qua chuyến phà xưa – hát dùm mẹ lời ca tình muôn thuở
Ai về ruộng lúa Đồng Nai
cho tôi nhắn gởi tình này chứa chan

và khi đêm khuya bao trùm đất nước
con hãy lắng nghe linh hồn người tâm sự
qua tiếng côn trùng nỉ non
qua cành lá xạc xào
ngồi trong đêm hứng từng giọt sương mong manh
chờ bóng trăng vàng rụng rơi trên đồi nương
rồi con ôm gió vào lòng
ngủ với trăng rằm

nếu mai này khi mẹ đã chết
con nhớ phải đem xương mẹ
chôn dưới lòng đất quê nhà
cho hồn mẹ vui nhẹ bay theo gió
cho hồn mẹ vui cùng non sông cũ
cho mẹ được nhìn rừng núi nắng lên
cho mẹ trọn tình cùng với tổ tiên

nếu mai này khi mẹ đã chết
con nhớ về thăm quê hương mình con nhé
trồng lại cho mẹ cụm hoa vàng
bên mộ người năm xưa
đốt dùm cho mẹ nén hương trầm
quỳ trước mộ người
nguyện cầu dùm mẹ
những lời thơ ấu
con về quê hương
Việt Nam yêu dấu
chôn xác mẹ vào
lòng đất nhiệm mầu

Khê Kinh Kha
(Virginia-‘78)

Mời Nghe DI CHÚC CHO CON do Danh Ca Thanh Thúy trình bày

Quy tắc sáng tác lời cho một bản nhạc

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

Bạn,

Tôi có chụp lại bìa của một số quyển sách nhạc tôi sưu tầm qua năm tháng, mời bạn ghé coi. 

https://hoctroviet.blogspot.com/p/sach.html

Tôi hy vọng bên nhà tìm cách liên lạc với các nhà xuất bản, rồi dịch và phát hành các quyển thiết yếu nhất trên toàn cõi Việt Nam thì chắc chắn là sẽ rất bổ ích cho người muốn học sáng tác nhạc. Tôi nhớ rất rõ ràng rằng chỉ sau khi đọc rất kỹ hai quyển Writing Music For Hit Songs và Melody in Songwriting, tôi mới có đủ khả năng và tư liệu để bạo gan phân tích 19 cách phát triển một bài nhạc với các thí dụ từ nhạc Phạm Duy được.

Hôm nay tình cờ giở quyển sách:The SongWriters Idea Book của bà Sheila Davis, thấy những trang đầu chỉ dẫn ngắn gọn và rõ ràng quá, bèn lên Google Book tìm rồi để dành dịch từ từ, để những ai không mua sách được cũng có thể theo các chỉ dẫn. Như tôi có nhắc đến rải rác, bên này nhiều sách về lý thuyết sáng tác nhạc hay quá, chỉ sợ không có thì giờ học chứ không sợ thiếu sách, phải chi bên nhà để ý và tìm dịch các loại sách này, thay vì dịch các thứ vô bổ.  Tiếp tục đọc

ĐỌC THƠ ĐẤU TRANH CỦA Ý NGA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nguyễn Văn Thành
(DânChủCa.org)

Nhân tưởng niệm 44 năm mất nước và sau một thời gian dài làm việc với những dòng thơ chiến đấu, chúng tôi muốn chia sẻ với những tác giả đã chọn con đường văn nghệ để đấu tranh chống lại tà quyền, hầu giữ gìn lập trường tỵ nạn chính trị cho các thế hệ tiếp nối noi gương theo, trong đó có ngòi viết của một nữ thuyền nhân: Ý Nga.

Ý Nga là một nhà thơ có nhiều bài phổ nhạc nhất trong trang mạng DânChủCa.org (32 bài). Điểm đặc biệt của thơ Ý Nga là trong bất cứ thể loại nào, tác giả cũng luôn mượn thơ để vinh danh CHUNG những người đã đóng góp bao sự hy sinh lớn lao cho chính nghĩa. Trong từng bài, từng câu, từng chữ, từng dấu chấm phẩy được dùng đều cho thấy Tác Giả là người rất cẩn thận. Những ai đọc thơ đấu tranh của Ý Nga (hoặc thơ tình cảm lãng mạn dưới bút hiệu Á Nghi) cũng đều có thể thấy khả năng hòa mình vào tâm sự của từng nhân vật trong thơ rất sống động của tác giả. Ở đây tôi muốn nói riêng về  thể loại đấu tranh của Ý Nga, là một thể loại mà DânChủCa luôn ưu tiên và sẽ còn tiếp tục cho đến khi nào bạo quyền cộng sản sụp đổ trên đất nước Việt Nam.

Thơ chiến đấu của Ý Nga có lập trường chống Cộng rõ ràng và dứt khoát, với sức sáng tác đều đặn, bền bỉ kể từ ngày đầu tỵ nạn chính trị, còn ở Ý, cho đến khi di dân qua Canada, như hiện tại. Gần 44 năm rồi! Đó là một cuộc hành trình dài mà nhà thơ, nhà văn nào vượt thoát sau năm 1975 cũng đã đi qua, nhưng không phải ai cũng làm được. Tiếp tục đọc

Trịnh và Trịnh:  Hảo vọng và Ảo vọng

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

trịnh công sơn

trịnh cung

Bài báo «Trịnh Công Sơn và tham vọng chính trị» của Trịnh Cung trên mạng Damau.org ngày 01.4.2009 đã gây ra nhiều âm thanh và cuồng nộ.

Là người có dính líu ít nhiều đến nội vụ, tôi đã được bạn bè yêu cầu lên tiếng. Đáp lại những yêu cầu chính đáng ấy – nhất là từ mạng damau.org – tôi xin nói ngay, vắn tắt:

a) Tôi không đồng ý với bài viết của Trịnh Cung, về đại ý cũng như cung cách diễn đạt. Nhưng theo một châm ngôn, tương truyền của Voltaire: “tôi không tán thành những điều anh nói, nhưng nguyện phấn đấu đến tàn hơi, để anh được nói lên những điều đó”. Điều này, tôi học lóm được nơi các nhà tranh đấu cho dân chủ ở phương Tây.
b) Bài báo của Trịnh Cung nêu lên một câu hỏi chính trị; cuộc tranh luận gay gắt từ lúc đầu, kéo dài đến hôm nay – hơn ba tuần – mang bản chất chính trị, không thấy soi sáng thêm được việc gì, mà càng gây thêm thương tổn.
Có những tranh luận nâng cao, mở rộng tư cách người viết và người đọc. Có những tranh luận làm con người thấp xuống, nhỏ lại. Biết vậy, mà vẫn phải nhận.
c) Trước một án mạng, người điều tra thường đặt câu hỏi: án mạng có lợi cho ai?
Trước hằng loạt bài báo gây thương tổn, tôi thắc mắc: cuộc tranh luận không tốt đẹp này, có lợi cho ai?
Tôi không có câu trả lời. Người nào có được giải đáp, tấc lòng sẽ thanh thản hơn.
Chấm dứt phần chính yếu.
Dưới đây, chỉ là phụ chú. Tiếp tục đọc

Trịnh Công Sơn &  Tham Vọng Chính Trị

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

 trịnh cung

LTS damau: “Trịnh Công Sơn & Tham Vọng Chính Trị” của họa sĩ Trịnh Cung nhất định sẽ được đón nhận với nhiều phản ứng khác nhau từ nhiều tầng lớp độc giả. Bài viết đưa ra một số nhận xét của cá nhân Trịnh Cung về người nhạc sĩ tài hoa, sống và sáng tác trong một giai đoạn vô cùng điêu linh của đất nước, cùng với một số tư liệu đã được công bố ở một số nơi. Tác giả Trịnh Cung tất nhiên đã dự kiến được những gì bài viết này có thể mang đến cho chính ông khi ông viết: “Bài viết này chắc chắn sẽ gây ra sự mất mát tình cảm, sự đổ vỡ các mối quan hệ vốn có của tôi, vì một số những nhân vật được đề cập nay đang còn hiện diện trong cuộc đời. Sự thật bao giờ cũng gây mất lòng, tôi đã tự hỏi mình nhiều lần trong nhiều năm qua: có nên viết nó ra, giải thoát cho nó khỏi ngục tù trong tôi suốt hơn 30 năm qua? Sự quằn quại của nó trong cái nhà tù ký ức cũng làm tôi đau buồn đến không chịu nổi. Giải phóng cho nó là giải phóng cho chính tôi, dù có phải bị trả giá.”

Tạp chí Da Màu trân trọng ghi nhận tinh thần trách nhiệm của hoạ sĩ Trịnh Cung, và bài viết được đăng tải với ước muốn tạo cơ hội làm sáng tỏ những ngóc ngách trong đời sống của một nghệ sĩ tài hoa nay đã thành người thiên cổ.

*

Đã 8 năm kể từ ngày mất của Trịnh Công Sơn, 01-4-2001. Đã có rất nhiều bài và sách viết về người nhạc sĩ tài hoa xuất chúng này. Tất cả đều chỉ nói về 2 mặt: tình yêu (con người, quê hương) và nghệ thuật ngôn từ trong ca khúc Trịnh Công Sơn, tuyệt nhiên không thấy ai đề cập đến vấn đề Trịnh Công Sơn có hay không tham vọng chính trị. Phải chăng như Hoàng Tá Thích, ông em rể của người nhạc sĩ “phản chiến” huyền thoại này đã minh định trong bài tựa cuốn sách Như Những Dòng Sông của mình nói về âm nhạc và tình người của ông anh rể Trịnh Công Sơn, do nhà Xuất Bản Văn Nghệ và Công Ty Văn Hoá Phương Nam ấn hành năm 2007: “…Anh không bao giờ đề cập đến chính trị, đơn giản vì anh không quan tâm đến chính trị”? Hay như nhận định của một người bạn không chỉ rất thân mà còn là một “đồng chí” (trong ý nghĩa cùng một tâm thức về chiến tranh VN) của Trịnh Công Sơn, hoạ sĩ Bửu Chỉ (đã mất) đã viết: “Trong dòng nhạc phản chiến của mình, TCS đã chẳng có một toan tính chính trị nào cả” (Trích bài viết: “Về Trịnh Công Sơn và Những Ca Khúc Phản Chiến Của Anh”, in trong Trịnh Công Sơn, Cuộc Đời, Âm Nhạc, Thơ, Hội Hoạ & Suy Tưởng do Nhà Xuất Bản Văn Hoá Sài Gòn ấn hành năm 2005)? Tiếp tục đọc

*** Tiếng Đàn Cho Mẹ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Lính Thủy sưu tầm

Câu chuyện có thực – True story.

Qua nhiều năm dạy Piano, tôi nhận ra rằng trẻ em có nhiều cấp độ về năng lực về âm nhạc. Tôi chưa bao giờ hân hạnh có được một học trò thần đồng nào cả, dù cũng có một vài học sinh thật sự tài năng.

Tôi có được cái mà tôi gọi là những học viên “ được thử thách về âm nhạc”. Robby là một ví dụ. Robby được 11 tuổi khi mẹ cậu bé, một người mẹ độc thân, đưa cậu đến học bài Piano đầu tiên. Tôi thích học viên của mình ( đặc biệt là những bé trai) bắt đầu học ở lứa tuổi sớm hơn và điều đó tôi cũng có giải thích với Robby. Nhưng Robby nói rằng mẹ em hằng ao ước được nghe em chơi Piano. Vì vậy tôi nhận cậu bé vào lớp.

Qua nhiều tháng, cậu bé thì cần mẫn học bài và cố gắng luyện tập, tôi thì cố gắng nghe và động viên cậu. Cứ cuối mỗi bài học hàng tuần, em lại nói: “Một ngày nào đó mẹ sẽ nghe em đàn”. Nhưng dường như vô vọng. Đơn giản là cậu bé không có năng khiếu bẩm sinh. Tôi chỉ nhìn thấy mẹ cậu bé từ xa khi bà đưa con đến hoặc ngồi chờ con trong chiếc xe hơi cũ kỹ. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ vào nói chuyện với tôi. Tiếp tục đọc

*** THI NHẠC KHÊ KINH KHA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

VÕ CÔNG LIÊM 

Đọc và Nghe
THI NHẠC KHÊ KINH KHA

Thoạt kỳ thủy tôi chi biết Khê Kinh Kha là một thi sĩ tôi yêu; từ khi đọc thơ anh đăng rải rác trên các tạp chí văn học hải ngoại.Tôi nuôi trong tôi những câu thơ bóng bảy đầy đủ hai khía cạnh quê hương và tình người. Cũng từ đó tôi khám phá thêm một tài năng khác của anh; đó là âm nhạc, làm tôi sững sờ, bởi giòng nhạc của Khê Kinh Kha, một lần nữa; đã lôi cuốn người nghe hấp dẫn, đam mê và gợi nhớ. Ban đầu đọc thơ anh làm, nghe nhạc anh soạn cứ ngỡ như một tài nhân trẻ tuổi nhưng khi biết đến anh thì chúng tôi ở cái tuổi “cổ lai hy” vì thế mà thi nhạc Khê Kinh Kha, có lẽ;”lục thập ngôn bất nghịch nhĩ” nên đến với người đọc (dể ngâm) người nghe (dể hát) qủa không ngoa!

Và; dần dà chúng tôi quen nhau, trao đổi văn thơ họa nhạc đi tới cảm thông hài hòa, mặc dù chúng tôi chưa một lần gặp nhau rồi trở nên thân quen như đã thân quen âu cũng là duyên tình văn nghệ.

Thơ KKK đã làm tôi xúc động, nhạc của anh làm tôi bồi hồi, thôi thúc đưa tôi về với ba”thì” hiện tại, qúa khứ, vị lai, một âm hưởng nhạc lạ kỳ,  trộn lẫn một âm giai tuyệt vời giữa không gian và thời gian. Mà trong mỗi thì chứa đựng một quê hương và tình người. Tôi vốn yêu nhạc họ Trịnh, Ngô Thụy Miên, nhạc KKK phản phất tiết điệu đó, không phải anh chịu ảnh hưởng của họ nhưng nguồn cảm hứng dâng trào đụng phải nhau là chuyện thường tình; thế thôi.    Tiếp tục đọc

*** Thái Thanh, Lời Ru của Mẹ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Quỳnh Giao

Cách đây đã hơn ba chục năm, khi viết về Thái Thanh với lời xưng tụng “Tiếng Hát Vượt Thời Gian”, Mai Thảo không ngờ rằng chính lời phán xét ấy đã vượt thời gian. Thái Thanh hát từ đầu thập niên 1950 và sau thập niên 1970, tiếng hát ấy vẫn vang vọng thêm hai thập niên nữa. Và còn mãi mãi trong tâm tư chúng ta.

Cách đây rất lâu, trong dịp đi du lịch tại một xứ xa lạ và vào một nhà hàng Tàu (vì tên là Golden Lotus, Kin Lian) Quỳnh Giao bỗng thấy bồi hồi. Trong nhà hàng trang trí đỏ loét kiểu dáng Trung Hoa cho người ngoại quốc, âm thanh lại chất chứa hồn Việt.

Tiếng hát Thái Thanh, giữa một vùng xa lạ.

Thời ấy ở tại vùng ấy, người ta chưa đủ tân tiến để hành hạ thực khách với loại ca khúc có giai điệu Hồng Kông, được gào lên bằng tiếng Việt theo kiểu Blues ở Bình Thạnh. Cho nên chủ
Tiếp tục đọc

*** Luận Về Nhạc “Sến”

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

TRẦN VĂN GIANG

Sến và Mari Sến
“Sến hay không sến ?”

Chữ “sến” xuất hiện trong văn chương Việt Nam vào những năm 1960, trong thời kỳ bộc phát của trào lưu viết văn kiểu “trào phúng,” “chọc quê.” Tiêu biểu là Ao Thả Vịt (Chu Tử,) Thương Sinh (tức Duyên Anh,) Tốt Đỏ (tức Lê Tất Điều,) Hoàng Hải Thuỷ, Dê Húc Càn (Dương Hùng Cường,) Minh Vồ (của báo Con Ong) …

Chữ “sến” thường được dùng thành nhiều “xì tin” (style) khác nhau cho sự vật và sự việc như “nhạc sến,” “thơ sến,” “ăn mặc sến,” “ăn nói sến bỏ mẹ …” đến các chữ được áp dụng vào con người như “liên tử (liên=sen, tử=con – con sen),” “sến nương,” ..v..v..

Nhưng nói chung, “sến” được áp dụng nhiều nhất vào lãnh vực đánh giá trị âm nhạc của một số bản nhạc, một số nhạc sĩ, ca sĩ … Đã có một thời, nhạc Việt Nam được phân lọai, chia ra một cách thật đơn giản, bình dân giáo dục thành 2 dòng khác nhau. Đó là: “nhạc sến” và “nhạc không sến.” Nhạc sến tiêu biểu cho dòng nhạc thường rỉ rả, đa số theo điệu Tango Habanera (cũng là điệu Tango nhưng nhịp đập nghe hơi khác, đại khái như là chắt-chắt-chắt-chình-chắt …,) Bolero, Rumba kèm theo với lời nhạc được “bi thảm hóa” một cách quá đáng. Ít khi thấy có một bài theo điệu Slow, Slow Rock, Valse …v.v… hay cả đến Boston rầu thúi ruột mà bị gọi là sến.
Tiếp tục đọc

*** TÌNH EM

 Nhạc : Khê Kinh Kha

Tiếng hát : Diệu Hiền

tinhem_nhac

TÌNH EM

Nếu như anh đừng nói lời tình nồng yêu em
Thì dù mưa giăng lối đâu buồn nát con tim
Nếu như ngày xưa đó anh đừng ngỏ lời yêu
Thì nay mình đâu có ôm mối sầu cô liêu
Trong ngưỡng hồn quạnh hiu đi giữa đời cô liêu

Nếu trong cuộc đời hai đường song song mãi
Làm sao gặp nhau lại thì ai nhớ thương ai
Nếu trong tim em giọt lệ rơi rơi mãi
Làm sao em kham nổi trong tháng ngày không anh

Nếu đời là vực sâu chôn vùi vạn niềm đau
Sao hồn em rướm máu bao lệ ướt đêm thâu
Nếu tình là dòng sông chảy miên man nỗi nhớ
Có nỗi nhớ nào không anh dành cho riêng em ?
Có giọt lệ nào không trong trái tim của anh ?

Khê Kinh Kha

*** VỀ ĐI EM

VỀ ĐI EM
Nhạc : Khê Kinh Kha
Tiếng hát : Ánh Tuyết

vediem_nhac

VỀ ĐI EM

Em hãy về đi chiều mưa giăng trên phố
Cuộc tình ta như chiếc lá bay xa
Về đi em mang hết hương tình
Và nụ hôn thôi nhớ môi nồng
Và hồn tôi em xé lâu rồi
Về đi em cho thêm nát lòng tôi
Về đi em cho mưa gió đời tôi

Em hãy về đi tình xưa nay đã tắt
Giọt lệ rơi hay mưa gió trong tôi
Về đi em thôi tiếc thương gì
Vì đời tôi giông bão đâu ngờ
Và từ nay tôi sống ơ hờ
Về đi em mang cả lời thề xưa

Về đi em em hãy về đi
Về đi cho năm tháng phai mờ tuổi xuân
Về đi em lệ long lanh

Về đi trời đất sầu thương
Tim em đã hết tình nồng trăm năm
Từ nay sông núi lặng câm
Từ nay hoang vắng lòng mơ
Tôi về trong gió chôn tình đôi ta

Em hãy về đi
Bàn chân nay quên lối
Nụ cười ơi sao buốt giá tim tôi
Về đi em thương nhớ lên đầy
Tình còn đây những vết son gầy
Và vòng ôm em đã quên rồi
Về đi em cho năm tháng tàn rơi
Về đi em cho hoang vắng đời tôi

Em hãy về đi tình xưa như lá rách
Mặn nồng ơi nghe đêm tối trong tôi
Về đi em, em đã phụ rồi
Một ngàn năm mây vẫn qua đời
Và lòng tôi vẫn mãi yêu người
Về đi em, về đi ẹm

Cho chết trăm nghìn năm