*** SINH NHẬT THI HÀO NGUYỄN DU

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nguyên Lạc

Hôm nay ngày 3 tháng 1 là ngày sinh của thi hào Nguyễn Du (1766).
Để tưởng niệm ngài, Nguyên Lạc tôi post lại vài bài thơ ngắn chữ Hán của ông và bản phóng dịch

SƠ LƯỢC TIỂU SỬ NGUYỄN DU
Sinh: 3 tháng 1, 1766, Bích Câu, Thăng Long.
Mất: 16 tháng 9, 1820 (54 tuổi) Huế.
Bút danh: Tố Như, Thanh Hiên, Hồng Sơn lạp hộ, Nam Hải điếu đồ.

Nguyễn Du đã để lại một di sản văn chương đồ sộ với những tác phẩm kiệt xuất, ở thể loại nào ông cũng đạt được sự hoàn thiện ở trình độ cổ điển.

Thơ chữ Hán: Nguyễn Du có 3 tập thơ: Thanh Hiên thi tập, Nam trung tạp ngâm, và Bắc hành tạp lục.
Tiếp tục đọc

*** CHỢ XUÂN MỒNG BA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Ý Nga

Có hai người Sài Gòn
Vừa được gần nhau hơn
Địa cầu dù bao lớn
Trái đất vẫn tròn… tròn…

Có hai người Đà Lạt
Con tim đập tưng bừng
Cùng nhìn nhau ngập ngừng:
Trùng phùng, đầu cùng bạc.

Có hai người Nha Trang
Quán cà phê trầm lặng
Nhờ chờ vợ, lang thang
Nhận ra ngày lính tráng. Tiếp tục đọc

*** NGÔI MIẾU TRÊN VỆ ĐƯỜNG / XEM TRANH BÁN LÕA THỂ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

PHẠM NGỌC THÁI

Con chim tình đã bay đi
Không còn kêu xé trời, xé đất
Khắp không gian bỗng trở nên tươi mát
Tâm hồn ta thanh thoát lại. Điềm nhiên …

Không cần ái tình nữa, hỡi thế nhân !
Hãy chôn hình hài em nơi nấm mồ dĩ vãng
Cho lòng say với non xanh, biển nắng
Cùng mây mưa, giông bão ngập tim ta

Một ngày mai giữa thế giới bao la
Ta về bên các thi nhân của nước non, xứ sở
Làm ngôi miếu, trên vệ đường vắng vẻ
Người qua còn tưởng nhớ ghé vào thăm Tiếp tục đọc

*** XUÂN NÀY ANH CÓ VỀ KHÔNG?

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm

Anh có về không? Xuân tràn nắng ấm
Cội mai vàng khoe sắc thắm xuân sang
Anh có về không! Lòng thấy bâng khuâng
Bao mùa trôi,chưa lần quay trở lại

Thời niên thiếu anh thong dong rẽ bước
Chốn quê nhà anh quên mất tình em
Đời xuôi ngược đôi ta xa ngàn dặm
Chút thân tình anh lạc lối cùng ai! Tiếp tục đọc

*** Phố cổ Hà Nội sau gần 100 năm

Phố cổ Hà Nội sau gần 100 năm 

Những hoài niệm về khu phố cổ Hà Nội dưới cùng một góc nhìn,một khoảnh khắc trước và sau 100 năm.

 

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/4-hang-khayxdinh-tien-hoang_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/4-1_r_680x0.jpg

Đoạn giao giữa phố Hàng Khay và phố Đinh Tiên Hoàng, bờ hồ Hoàn Kiếm.

Ảnh trên chụp trong khoảng thập niên 1920, 1930..

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/5_1539055962_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/5-1_r_680x0.jpg

Toà nhà bưu điện quốc tế, thuộc bưu điện thành phố Hà Nội nằm ở ngã tư phố

Đinh Tiên Hoàng giao phố Đinh Lễ, nhìn ra bờ hồ Hoàn Kiếm.

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/7-cau-go_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/7-1_r_680x0.jpg

Ngõ Cầu Gỗ, nằm trên phố Cầu Gỗ. Đây là con phố một chiều, nằm trong khu phố cổ

Hà Nội. Thời xưa, đây là phố cho các học trò trọ xung quanh đến ăn cơm. Đến thời

Pháp thuộc, phố mang tên Rue du Pont en bois (nghĩa vẫn là Cầu Gỗ), là con phố chính

của Hà Nội cổ.

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/6-rap-cong-nhan_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/6-1_1539055979_r_680x0.jpg

Đường Tràng Tiền, đoạn rạp Công Nhân ngày nay, nơi biểu diễn đa năng như

sân khấu, chiếu phim. Nguyên tên gốc của rạp là Cinéma Palace, do người Pháp

khởi công xây dựng năm 1917 và hoàn thành năm 1920. Rạp được thiết kế theo

phong cách kiến trúc cổ điển của Pháp, với mục đích trở thành một rạp chiếu phim

sang trọng bậc nhất của vùng Đông Dương. Khi người Pháp tái chiếm Hà Nội,

năm 1947, rạp được đổi tên thành Eden. Năm 1954, rạp có tên Công Nhân

như ngày nay.

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/9-hang-bacxhang-dao_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/9-1_r_680x0.jpg

Ngã tư phố Hàng Bạc giao với phố Hàng Đào. Tên thời Pháp thuộc của phố Hàng Đào

là Rue de la Soie (phố bán lụa). Khi đó dọc phố có lắp đường ray tàu điện bánh sắt chạy

từ bờ hồ Hoàn Kiếm đi vườn hoa Hàng Đậu. Ngày nay đường ray tàu điện không còn

nữa. Phố Hàng Bạc vẫn giữ nghề, còn phố Hàng Đào bán chủ yếu là quần áo.

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/11-ma-may_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/11-1_r_680x0.jpg

Ngã ba phố Mã Mây, Hàng Bạc. Tên Mã Mây ghép từ hai tên phố Hàng Mã (đoạn phía

nam) và Hàng Mây (đoạn phía bắc). Thời xưa đầu phố phía nam chuyên làm hàng mã,

đoạn đầu phía bắc chuyên làm các đồ dùng chế biến từ mây và cả sợi mây nguyên liệu.

Hiện nay gần như toàn bộ phố là các nhà nghỉ, khách sạn cho khách thuê, văn phòng các

công ty du lịch, và các quán ăn, cửa hàng chuyên phục vụ khách du lịch.

Ảnh trên chụp trong thập niên 1910.

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/14-1_r_680x0.jpg

Bảo tàng Lịch sử Việt Nam nằm ở số 1 Tràng Tiền ngày nay. Bảo tàng thành lập ngày

3/9/1958 trên cơ sở kế thừa Bảo tàng Louis Finot do người Pháp xây dựng năm 1926

và hoạt động vào năm 1932. Ngày ấy, đây là nơi trưng bày những đồ cổ thu thập từ các

nước ở Đông Nam Á. Bảo tàng do các kiến trúc sư C.Batteur và E.Hébrard thiết kế năm

1925, được coi là một đại diện lớn của phong cách kiến trúc Đông Dương.

Ảnh trên chụp trong thập niên 1920.

https://i-dulich..vnecdn.net/2018/10/09/1-hang-tre-1940_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/1-1_1539055864_r_680x0.jpg

Phố Hàng Tre đoạn giao với phố Hàng Thùng, thuộc phường Lý Thái Tổ,

quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Ảnh trái chụp năm 1940.

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/2-bach-hoa-tt-1972_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/2-1_1539055893_r_680x0.jpg

Đường Đinh Tiên Hoàng đoạn ngã tư Tràng Tiền, Hàng Khay. Cuối thế kỷ 19,

đoạn đường này gọi là phố Hồ (hay Rue du Lac), kéo dài từ phố Tràng Tiền tới

đền Bà Kiệu. Từ ngày Giải phóng Thủ đô (1954) phố mang tên Đinh Tiên Hoàng

để ghi nhớ công lao vị vua có công dẹp 12 sứ quân, thống nhất đất nước.

Ảnh trên chụp năm 1972.

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/3-1980_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/3-1_r_680x0.jpg

Bến tàu điện bờ hồ Hoàn Kiếm nay trở thành bãi đỗ xe bus công cộng và xe bus

2 tầng. Bãi đỗ xe này nằm ở quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, ở phía đông

bắc quận Hoàn Kiếm, thuộc phường Lê Thái Tổ. Thời Pháp thuộc quảng trường

này có tên là Place Négrier.

Ảnh trên chụp năm 1980.

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/8_1539056180_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn..net/2018/10/09/8-1_1539056185_r_680x0.jpg

Một đoạn phố Hàng Bồ, thuộc phường Hàng Bồ, quận Hoàn Kiếm. Thời kỳ Pháp thuộc,

phố có tên là Rue des Paniers. Từ sau năm 1945 phố mang tên Hàng Bồ.

Cùng thời gian đó phố Hàng Bồ là nơi tập trung các cửa hàng bán dụng cụ đan bằng

tre nứa như bồ, sọt, thúng mủng. Nay các vật dụng này đã vắng bóng trên phố.

Ảnh trên chụp trong thập niên 1950.

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/10-dong-xuan_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/10-1_r_680x0.jpg

Ngã tư phố Đồng Xuân cắt phố Hàng Mã. Cái tên Đồng Xuân chỉ mới có từ sau Cách

mạng năm 1945.Trước đây thực dân Pháp gọi là Rueduriz (tức phố Hàng Gạo).

Ảnh trên chụp trong thập niên 1980.

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/13_1539056280_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/13-1_r_680x0.jpg

Những căn hầm trú bom hay còn gọi là “hầm tăng xê” (phiên âm từ tiếng Pháp: Tranchée)

nằm trên vỉa hè khách sạn Sofitel Metropole Hà Nội, mặt phố Lê Phụng Hiểu. Hầu như các

tuyến phố ở Hà Nội giai đoạn 1965 – 1972 đều có hầm trú bom. Hầm được đặt so le hai

bên vỉa hè, giúp cho khoảng cách chạy từ nơi bất kỳ đến chỗ trú ẩn là ngắn nhất.

Ảnh trên chụp năm 1967.

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/12-ga-longbien_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/12-1_r_680x0.jpg

Lối xuống chân cầu Long Biên, nay là đường Trần Nhật Duật, thuộc địa phận phường

Đồng Xuân, quận Hoàn Kiếm. Con phố này trước đây gọi là phố Bờ Sông vì chạy dọc

quãng đê sông Hồng từ bến Long Biên đến đầu phố Hàng Muối. Nửa đầu phố từng gọi

là phố Hàng Nâu, tính từ phố Hàng Đậu đến Ô Quan Chưởng.

Ảnh trên chụp năm 1940, bởi Harrisson Forman.

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/15-bo-ho_r_680x0.jpg

https://i-dulich.vnecdn.net/2018/10/09/15-1_r_680x0.jpg

Bờ hồ Hoàn Kiếm chụp từ phố Hàng Khay. Ảnh trái chụp năm 1967.

*** Dấu Móng Chim Hồng

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Duyên Anh

duyen anh 2Duyên Anh (1935–1997) là nhà văn, nhà báo, nhà thơ hoạt động ở Miền Nam Việt Nam trước năm 1975 và ở hải ngoại sau năm 1981.

Duyên Anh tên thật là Vũ Mộng Long, những bút hiệu khác của ông là Thương Sinh, Mõ Báo, Thập Nguyên, Vạn Tóc Mai, Lệnh Hồ Xung, Thái Anh, Nã Cẩu, Bếp Nhỏ, Bếp Phụ và Độc Ngữ. Ông sinh ngày 16 tháng 8 năm 1935 tại làng Tường An, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình. Ông học tiểu học và trung học ở Thái Bình và Hà Nội.

Năm 1954, ông di cư vào Nam và từng làm đủ nghề: bán thuốc sơn đông mãi võ, theo đoàn cải lương lưu diễn, quảng cáo cho gánh xiếc rong, giữ xe đạp hội chợ, dạy kèm, dạy đàn ghi-ta, dạy sáo.
Tiếp tục đọc

*** Hổ phách, ký ức của quá khứ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Võ Quang Yến

Cả Dĩ Vãng là chuỗi mồ vô tận
Cả Tương Lai là chuỗi huyệt chưa thành.
Chế Lan Viên

Cách đây hơn mười năm, những nhà khảo cứu Viện Bảo tàng Quốc gia Vạn vật học New York khai quật được một mỏ vô giá mà không phải vàng, bạc, hay kim cương, đá quý: hơn một trăm loại sâu bọ và cây cỏ ướp khô trong một lớp nhựa đóng cứng từ 90-94 triệu năm nay! Khối hổ phách nầy nặng khoảng 40 kg, chứa đựng những mẫu động vật và thực vật chưa từng thấy hay rất hiếm có ngày nay. Theo nhà côn trùng học David A. Grimaldi, người điều khiển cuộc khai quật, những mẫu sinh vật nầy có mặt vào thời kỳ kỷ Creta (từ -110 đến -65 triệu năm), đã chứng kiến những tác động biến chuyển đời sống trên mặt đất, các hiện tượng sinh nở và mất biến những khủng long dinosaure, các sự kiện xuất hiện và phát triển những bông hoa cùng những sâu bọ, ong, kiến, bướm, mối, ….chung sống với các loại cây kia (3).Năm 2014, tờ Plos One chỉ đăng một mẫu hổ phách 15 triệu năm lượm được ở Mexicô trình bày một con kiến Neivamymex cắm trong hàm mợt con mối Nasutitermes chứng minh tương gác giữa sâu bọ.
Khủng long kinh hãi trên màn ảnh Tiếp tục đọc

*** KHÓC HÀN MẶC TỬ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

PHẠM NGỌC THÁI

Tôi khóc Tử, khóc hào quang, khóc huyết
Khóc gió mưa, cây cỏ đến chân trời
Khóc tạo hoá: từ thiên và địa
Rồi khóc người: Đời, con tạo quay chơi…

Hàn Mặc Tử ơi ! Ớí , Tử ơi !
Sống chơi vơi cũng giống người
Khác chi là con chim cánh lá
Giọt thơ này hoà lệ máu tôi rơi

Tiếp tục đọc

*** Bản Tình Ca

 Trương Thị Thanh Tâm 

cropped-beach-and-sunset.png

Tôi ngồi một mình đan từng nỗi nhớ 
Ngày dài hơn đêm cũng chẳng khác gì 
Từng nhánh đợi đêm còn hoài mộng mị 
Lỡ duyên rồi điệp khúc mỗi cung thương 
Hoàng hôn xuống cớ sao trăng còn lởn vởn 
Bản tình ca gói ghém những đau thương 
Gío gọi mây trời buồn buông tiếng nhạc 
Réo rắt ru hồn nặng hạt mưa tuôn 
Có nghĩa gì đâu…nụ hôn bất chợt 
Một tình cờ, có gói trọn tim yêu 
Người đi đâu? bóng chiều còn giăng mắc 
Phím đàn chùng, tình còn được bao nhiêu 
Mai nầy đây khi tình xa dịu vợi 
Kỷ niệm có còn…gắn chiếc môi hôn 
Tay nắm tay, đâu chắc gì nắm chặt 
Tình xa rồi nước mắt đã mờ hoen 
               Trương Thị Thanh Tâm 
                             Mytho 

*** Nên Và Không Nên

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Có những điều bạn nghĩ rằng nó sẽ làm bạn tốt hơn nhưng không phải vậy.

1. Không nên giấu diếm cảm xúc của mình quá nhiều.

Bạn nghĩ rằng mọi người sẽ yêu quý bạn hơn nếu lúc nào nụ cười cũng thường trực trên khuôn mặt bạn. Đôi khi điều đó là đúng, người ta sẽ thấy bạn là một người đáng yêu, lạc quan và dễ gần. Nhưng nếu phải giả tạo quá nhiều như vậy, bạn sẽ tự mang đến cho mình sự mệt mỏi. Và chuyện cười cả ngày sẽ biến bạn thành một người bị chai sạn cảm xúc.

Tốt nhất là hãy thể hiện rõ tình cảm thật của mình, hãy buồn khi bạn buồn, hãy khóc khi bạn muốn khóc, và gào lên khi bạn sợ hãi. Đừng bao giờ đeo cái mặt nạ cho mình bởi nếu bạn làm như vậy thì bạn cũng sẽ chỉ nhận được những nét mặt tương tự mà thôi. Tiếp tục đọc

*** mấy trăm lần, mùa xuân

Khê Kinh Kha

hoa huong duong
mùa xuân đã đến
quanh đây bao giờ
mà lòng thờ ơ
tim đau nỗi nhớ
hồn đầy dại mê
lạnh lùng tuyết rơi
muộn phiền sương rơi
quê hương xa vời
ngậm ngùi dân tôi
bao năm bao năm
ngục tù gông xiềng
tuồi trẻ đi hoang
tương lai bụi mờ

đã mấy trăm lần, nhìn hoa cúc nở
đã mấy trăm lần, lòng vắng như đêm
đã mấy trăm lần, rượu say, nằm ngủ
tỉnh dậy lại buồn, uống nữa cho quên

đã mấy trăm lần, hứa lòng không khóc
đã mấy trăm lần, nước mắt cứ trôi
xuân đến xuân đi, đời còn mấy bước ?
ai khóc ai cười, nhìn cánh mai rơi

non nước xa vời, giòng lệ trong tôi

Khê Kinh Kha

*** Luân Hồi Sinh Tử

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Luân hồi hình như luôn đi với sanh tử. Luân hồi sanh tử. Nghe cứ rờn rợn. Có cách nào “giải thoát” không? Có đó. Đi tu! Đi tu để giải thoát luân hồi sanh tử. Nghe nói vậy. Làm như tu thì không còn sanh tử nữa, không còn luân hồi nữa, tu thì sống đời đời kiếp kiếp vậy! Nhưng… không còn sanh tử, không còn luân hồi nữa, sống đời đời kiếp kiếp thì… chán chết! Không luân hồi sanh tử nữa thì mọi thứ khựng lại. Trái đất chẳng buồn quay. Chẳng còn xuân hạ thu đông. Chẳng sáng trưa chiều tối. Chẳng vô thường. Chẳng đổi thay. Chán chết! Cho nên luân cứ phải hồi, sanh cứ phải tử. Và bởi vì sanh cứ phải tử nên tử cứ phải sanh. Phải luẩn quẩn loanh quanh vậy mới công bằng, mới phải điệu. Ba cõi sáu đường phải thênh thang rộng mở cho chúng sanh lũ lượt vào ra!

Nhưng, chỉ có ba cõi sáu đường thôi ư? Chỉ có “Thiên, nhân, atula, ngạ quỷ, súc sanh, địa ngục”… thôi ư? Chắc còn nhiều thứ “cao tốc” nữa. Vô số vô lượng vô biên nẽo đường cho phù hợp với vô số vô lượng vô biên chúng sanh chứ? Nhưng chỉ tượng trưng vậy là đủ cho các thứ bệnh“tham, sân, si, nghi, kiến, mạn”… của cõi người! Tiếp tục đọc

*** Tạo Dựng Con Người

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

“Chúa cho người đàn ông sống 20 năm làm kiếp con người. Kế đó, anh ta lấy vợ và sống 20 năm kiếp con lừa, làm việc quần quật với những gánh nặng trên lưng. Tiếp theo, khi có con, anh phải sống 15 năm kiếp con chó, trông coi nhà cửa và xơi những đồ ăn thừa mà lũ con để lại. 10 năm cuối đời, anh ta sống kiếp con khỉ, hành động như một gã ngốc để mua vui cho lũ cháu”.

Khi Chúa tạo ra con lừa, Người phán: “Ngươi sẽ làm một con lừa có trí tuệ khiêm tốn, làm việc quần quật từ sáng sớm tới tối mịt, thồ những gánh nặng oằn lưng mà chỉ được ăn cỏ. Bù lại những vất vả đó, ngươi sẽ được sống tới 50 năm”.
Tiếp tục đọc

*** SUY TƯ CHIỀU CUỐI NĂM

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

PHẠM NGỌC THÁI

Chiều cuối năm ngẫm cả cuộc đời
Cũng là chút phận kiếp người thôi !?
Khổ nhiều … Sướng lắm … Ôi, khổ sướng !
Tình đến, rồi đi – mảng đời trôi …

Ta tính xem ta được những gì ?
Dựng cả tòa đài nghiệp ca thi …
Xế chiều còn vướng vòng nhi nữ
Nửa lòng thì chán, nửa lòng si Tiếp tục đọc

*** Chuyện về Thầy xem tướng BÙI CAO THẾ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Anh, nhà thơ, nhà tướng thuật, nhà phong thủy học… Ái Nhân BÙI CAO THẾ là đồng hương xã với tôi. Cha anh là người thôn Gia Cốc (làng Cốc), mẹ anh là người thôn Đỗ Thượng (làng Đọ), chị cùng mẹ khác cha với anh là người thôn Đỗ Hạ (làng Đá), thôn tôi. Anh hơn tôi cũng kha khá tuổi nên thủa nhỏ, tôi chỉ biết anh qua lời khen của làng xóm: hiền lành, chăm chỉ và học giỏi.

Lớn lên, tôi đi lính, học Đại học, rồi lập nghiệp ở Hà Nội, về quê chỉ chớp nhoáng. Anh cũng thoát ly, xa quê từ rất sớm. Thế nên, tôi chỉ bập bõm biết về anh. Nghe làng xã kể thì đời anh cũng nhiều lao đao, lận đận. Tốt nghiệp Học Viện Chính trị Bắc Ninh năm 1987, anh vào làm giảng viên một trường Đại học Quân sự trong Nha Trang thì cuối năm đó anh bị tai nạn giao thông, rồi một năm sau (1988) anh bị thần kinh, phát điên. Người ta đồn, không phải anh điên vì tình mà có lẽ vì học nhiều, đọc nhiều nên bị ngộ chữ. Nghe kể, lúc điên, anh cứ trần như nhộng, chạy lăng quăng khắp nơi, nghêu ngao mấy câu “cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao” rồi ré lên cười, rồi nức nở khóc. Có lúc, anh vỗ ngực, nhận mình là “thần tiên giáng thế”, là “Ngọc Nữ cô nương” đầu thai xuống nhân gian để cứu độ chúng sinh, rồi múa may quay cuồng, rồi trèo vắt vẻo lên ngọn cây, ngồi líu lo những lời ca chỉ mình anh “hiểu”. Mẹ anh, cạn khô nước mắt vì xót con. Chị Tiếp tục đọc

*** ĐÊM CỦA LÃO

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Lê Thu Hương

Đêm yên tĩnh, đêm nồng nàn, đêm huyền ảo, một đêm trăng trước cửa nhà lão. Màu vàng ngọt ngào của trăng nhuộm vàng phòng khách. Tối nay là tối của lão, chỉ một mình lão với trăng, lão không muốn ai quấy rầy lão. Lão để trăng một mình, lụi hụi mở chai rượu vang ủ lâu ngày.

Lão tắt ngúm đèn ngồi nhìn trăng qua khung cửa kính lớn, lão sờ tay vào túi áo trước ngực tìm kiếng đeo mắt. Vài đóa quỳnh mãn khai, mùi thơm phảng phất trong phòng, đêm hình như yên ắng hơn. Các cánh quỳnh cong cong đi vào giấc ngủ coi bộ êm đềm lạ. Quỳnh vào cõi chết yên ắng, nhàn tản như một đạo sĩ biết giờ linh hồn người đi vào nơi miên viễn.
Tiếp tục đọc

*** THU LẠNH / TÌNH ẢO

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

THU LẠNH

Người đã đi rồi, đi quá xa
Bỏ ta ở lại với quê nhà
Hôm nay về lại thăm làng Đá
Ngơ ngẩn chiều tà ta với ta…

Giếng nước còn trong, bậc đã rêu
Chênh chao chiều vọng tiếng cu gù
Tháng chín thôi mà… sao đã lạnh
Thu vàng vồi vội rải nắng hanh. Tiếp tục đọc

*** VỠ ÒA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trươmg Thị Thanh Tâm

Tình yêu bỗng chốc vỡ oà
Nỗi đau còn ủ…nhạt nhòa bóng mây
Người đâu có hiểu tình nầy
Bao nhiêu mới đủ…sum vầy có nhau

Trời còn xót một tình yêu
Những đam mê đã vui buồn giữa khuya
Ngọt ngào đâu có dư thừa
Cớ sao lại trách, tình vừa quay lưng Tiếp tục đọc

*** Tình Xuân

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nhật Quang

Giơ tay hái lộc mùa xuân
Thầm nghe hạnh phúc trong ngần ước mơ
Chồi xanh dệt những vần thơ
Mơn man gió thoảng sợi tơ nguyệt hồng

Vai thon tóc xõa mây bồng
Em mang xuân đến cho lòng tôi say
Chén xuân nâng cạn ngất ngây
Môi hồng, má thắm hây hây xuân cười
Tiếp tục đọc

*** KHI KHÔNG TỒN TẠI

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoa Nguyên

Không thể tưởng vì sao thắp tắt
Ngọn đèn khuya leo lét suốt canh
Cuối con đường đàn sương rơi đặc
Chúa đi rồi thăm thẳm cao xanh

Môi tháng chạp ngậm cười hiu hắt
Con trăng còn thấp muộn đêm đông
Ngọn bạch lạp chảy tan nắp áo
Bay về trời khoảng trống mênh mông

Tháng mười hai nghe như cửa khép
Mưa lạnh lùng trở ngọn đông phong Tiếp tục đọc

*** NHẠC ĐIỆU CỦA BẦY ONG

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Cung Tích Biền

I
Ngoài tên họ ghi trên giấy khai sinh, trẻ con thường có một tên gọi thân thương trong gia đình. Cháu bé gái bốn tháng tuổi, con một gia đình quyền thế, được gọi là Ong Con. Ong Con lúc chào đời hai bàn tay đầy đủ mười ngón xinh đẹp.
**
Tổ [quốc] ong, cũng như tổ [hợp] kiến, là những tập thể có tính tổ chức, tính kỷ luật bầy đàn rất cao. Muốn sống an toàn, cùng chia xẻ một cái lỗ nhỏ hình lục giác trong tổ [quốc], trước tiên mỗi “công dân ong” phải biết sống phải điều, phục vụ trong phân phận con ong thợ, vui vẻ khi được sai khiến, một chiều thuận trong hệ thống chỉ huy.

Tính bảo trọng này, qua nhiều thế hệ, biến ra một căn bệnh mãn tính, là luôn phải thích ứng với hoàn cảnh bầy đàn.
Tiếp tục đọc

*** Như Nguyệt…bài viết ngắn

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Như Nguyệt

Chritmas Eve, 2009

Sáng nay, N. nằm mơ thấy Thục, cô bạn thuở còn bé tí. Thấy lòng hơi bâng khuâng, nhớ đến Thục, nhớ đến ngôi trường tiểu học thuở xa xưa nên N viết 1 đoản văn về trường Phúc Âm và cô bạn hồi còn học Tiểu học của mình.

Chia sẻ với các bạn, đọc chơi nha.

Ngôi trường đầu tiên trong đời mà tôi đi học ở trong một cái miễu. Trong đó có 1 phòng lớn kê bàn ghế dài cho học trò ngồi, bên trái của lớp học là 1 phòng có bàn thờ, được chắn bởi những song sắt, nhìn vào tối tối, âm u, thấy sợ sợ, ghê ghê!!! Thầy tôi để dành, hể có đứa nào hư là bắt phải vô trong đó, đứng úp mặt vào tường. Hồi còn nhỏ, tôi rất sợ phải bị phạt vào căn phòng tối om đó nên tôi không dám làm điều gì hư đốn, chả bao giờ dám nghịch ngợm, phá phách gì cả, rất là ngoan!

Tôi còn nhớ hoài cái ngày đầu bị bắt buộc phải đi học. Không biết tại sao tôi lại sợ, hổng muốn đi? Tôi vừa khóc, vừa gào, vừa kháng cự, giẫy dụa! Lúc đó không biết Tiếp tục đọc

*** Thái Thanh, Lời Ru của Mẹ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Quỳnh Giao

Cách đây đã hơn ba chục năm, khi viết về Thái Thanh với lời xưng tụng “Tiếng Hát Vượt Thời Gian”, Mai Thảo không ngờ rằng chính lời phán xét ấy đã vượt thời gian. Thái Thanh hát từ đầu thập niên 1950 và sau thập niên 1970, tiếng hát ấy vẫn vang vọng thêm hai thập niên nữa. Và còn mãi mãi trong tâm tư chúng ta.

Cách đây rất lâu, trong dịp đi du lịch tại một xứ xa lạ và vào một nhà hàng Tàu (vì tên là Golden Lotus, Kin Lian) Quỳnh Giao bỗng thấy bồi hồi. Trong nhà hàng trang trí đỏ loét kiểu dáng Trung Hoa cho người ngoại quốc, âm thanh lại chất chứa hồn Việt.

Tiếng hát Thái Thanh, giữa một vùng xa lạ.

Thời ấy ở tại vùng ấy, người ta chưa đủ tân tiến để hành hạ thực khách với loại ca khúc có giai điệu Hồng Kông, được gào lên bằng tiếng Việt theo kiểu Blues ở Bình Thạnh. Cho nên chủ
Tiếp tục đọc

*** CHỈ MỘT LẦN THÔI!

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Ý Nga

Viết cho Ghe-Không-Số, 41 Người,
nhập trại Songkhla, Thái Lan đầu năm 1980.

*
Gần cuối năm rồi anh biết không?
Ðếm hoài, em cứ đếm trong lòng
Tám mươi và mấy lần “mươi” nữa
Cứ đếm để mòn niềm mỏi mong

Gần Giáng Sinh rồi anh biết chăng?
Tưng-bừng phố xá hoa đèn giăng
Người người mua sắm vui như Tết
Một kẻ âm-thầm đốt nén nhang Tiếp tục đọc

*** Nắng Chiều

 

Lệ Hoa Trần

00hoang hon

Nắng chia mái tóc bạc đầu
Ngồi bên gác vắng hát câu nhạc buồn
Đời ngàn gió đổ, mưa tuôn
Tình ta như áng hoàng hôn lững lờ

Nắng chia hàng trúc, đôi bờ
Đường phân đôi ngã, ngày thơ qua rồi
Trời chiều rớt lạnh trên môi
Ngồi bên khung cửa nhớ người tôi yêu

Nắng chia nhờ nhạt cánh Diều
Lòng như chiếc lá muôn chiều mùa thu
Chiều tà hát khúc nhạc ru
Tình như mây khói, sương mù vây quanh

Nắng chia nửa vỡ, nửa lành
Hồn đau, xơ xác như cành chuối khô
Thương mình thương phận bơ vơ
Mượn đàn, tiếng hát, ầu…. ơ vỗ về.

Lệ Hoa Trần
25-12-2018

*** NGỤ NGÔN DẾ MÈN VÀ BÒ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Châu Thạch

Ở một mảnh vườn quê hương xơ xác
Có con dế mèn
Ăn không có ăn
Bởi thiên tai và dấu chân con người
Dẩm đạp đến ngọn cỏ cũng không còn
Dế mèn vẫn gáy
Đêm đêm hát với trăng sao
Tiếng ca không ngọt ngào
Mà ru ngủ
Những linh hồn nông dân khốn khổ
Nghèo xác xơ khác chi loài dế ở đồng.

Dế có hèn không?
-Nhất định là không
Dế sống đời đáng sống!!!

Tại cánh đồng cỏ xanh và nước ngọt
Tưởng nơi đây thiên đường của chốn trần gian Tiếp tục đọc

*** Rét cằn

ĐẶNG XUÂN XUYẾN
cau tre
Gói lời yêu vào lửa
Em chùng chình bước qua
Ngoái đầu, em thành lạ
Ríu chiều hiu hắt mưa
.
Chân trần dạo ngõ xưa
Lối về xa xăm quá
Mấy mùa cây thay lá
Rét cằn chẳng trổ hoa.
*.
Làng Đá, 18.11.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

*** Yêu Người Ðộ Lượng

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Phi Yên

Mùa Thu đang về dưới bàn chân ai đang bước trên hè phố. Tiếng xào xạc ròn tan từ những chiếc lá vàng khô vụn vỡ cùng với những đám lá úa lăn tăn đuổi nhau làm lòng người cũng lao xao nhớ về những kỷ niệm khó quên. Ðố ai quét sạch lá rừng, để tôi khuyên gió gió đừng rung cây…Những sắc màu vàng cam đỏ tím đã hé lộ khắp nơi điểm tô cho bầu trời Thu trở nên lãng mạn khôn tả. Bắt đầu từ ngọn cây, những chiếc lá xanh biếc dần dà đổi màu, hoà cùng làn gió đùa nghịch cất lên giai điệu thu đầy quyến rũ. Những chiếc lá khô vàng rời cành, bay những vũ điệu cuối cùng trong không gian để rồi nhẹ nhàng đáp xuống, vĩnh viễn trở về cát bụi.

Mùa Thu này tôi muốn mượn hình ảnh Thu về để thử diễn đạt hai câu thơ cuối trong bài thơ Mùa Thu Paris – Thi sĩ Cung Trầm Tưởng:

…Mùa Thu! Mùa Thu
Mây trời âm u
Yêu người độ lượng
Trong Em tâm tưởng giam tù

Tình Yêu là một điều gì khó cầm giữ. Có khi ta tưởng nắm được nó trong tay nhưng nó lại
Tiếp tục đọc

*** Luận Về Nhạc “Sến”

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

TRẦN VĂN GIANG

Sến và Mari Sến
“Sến hay không sến ?”

Chữ “sến” xuất hiện trong văn chương Việt Nam vào những năm 1960, trong thời kỳ bộc phát của trào lưu viết văn kiểu “trào phúng,” “chọc quê.” Tiêu biểu là Ao Thả Vịt (Chu Tử,) Thương Sinh (tức Duyên Anh,) Tốt Đỏ (tức Lê Tất Điều,) Hoàng Hải Thuỷ, Dê Húc Càn (Dương Hùng Cường,) Minh Vồ (của báo Con Ong) …

Chữ “sến” thường được dùng thành nhiều “xì tin” (style) khác nhau cho sự vật và sự việc như “nhạc sến,” “thơ sến,” “ăn mặc sến,” “ăn nói sến bỏ mẹ …” đến các chữ được áp dụng vào con người như “liên tử (liên=sen, tử=con – con sen),” “sến nương,” ..v..v..

Nhưng nói chung, “sến” được áp dụng nhiều nhất vào lãnh vực đánh giá trị âm nhạc của một số bản nhạc, một số nhạc sĩ, ca sĩ … Đã có một thời, nhạc Việt Nam được phân lọai, chia ra một cách thật đơn giản, bình dân giáo dục thành 2 dòng khác nhau. Đó là: “nhạc sến” và “nhạc không sến.” Nhạc sến tiêu biểu cho dòng nhạc thường rỉ rả, đa số theo điệu Tango Habanera (cũng là điệu Tango nhưng nhịp đập nghe hơi khác, đại khái như là chắt-chắt-chắt-chình-chắt …,) Bolero, Rumba kèm theo với lời nhạc được “bi thảm hóa” một cách quá đáng. Ít khi thấy có một bài theo điệu Slow, Slow Rock, Valse …v.v… hay cả đến Boston rầu thúi ruột mà bị gọi là sến.
Tiếp tục đọc

*** TIẾNG ANH GỌI

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

PHẠM NGỌC THÁI

. Viết theo giọng thơ điên Hàn Mặc Tử

Ta gọi tên em trong bao la trời đất
Tên một loài hoa thơm nhất quê hương
khắp núi rừng tới miền sông nước mênh mông
Chính trong tim ta, tên em còn vọng mãi…

Ta đi tìm em với tâm hồn hoang dại
Từ lúc chim ca đến mãi đêm thâu
Em ở đâu ? Em ở đâu ?
Nàng thôn nữ mặc chiếc áo xanh màu cỏ biếc.

Ôi rồ dại ! Hỡi linh hồn rồ dại !
Đi tìm hoài mà có bóng em đâu ?
Sông trăng kia cũng hóa vũng máu đào
Cùng với huyết của tim ta loang chảy… Tiếp tục đọc

*** Hạnh Phúc Là Gì ?

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hạnh phúc là gì? Mà ai cũng đi tìm kiếm, tìm trong khoảnh khắc, tìm trong cuộc sống, trong cuộc chơi, trong công việc, trong học tập, trong mỗi thú vui, trong mỗi lần khóc, trong mỗi lần buồn… ta lại tìm kiếm hạnh phúc. Hạnh phúc là gì mà ta không thể cho nó một định nghĩa cụ thể, phải chăng hạnh phúc là một khái niệm khá trừu tượng và thật khó giải thích…

Hạnh phúc là gì nhỉ?

Hạnh phúc có khi không phải tìm kiếm đâu xa xôi, mà đôi khi hạnh phúc ngay ở cạnh bạn mà bạn không biết đó nhé! Trong gia đình đôi khi hạnh phúc khi ta có cha có mẹ, có nụ cười trong những bữa cơm, trong những lúc gia đình cùng làm chung một công việc gì đó vui vẻ là bạn cảm thấy hạnh phúc. Trong công việc, bạn bè, cũng có niềm hạnh phúc nếu ta biết tìm kiếm và tận hưởng…

Có khi hạnh phúc đơn giản là khi có niềm vui, khi có yêu thương, hạnh phúc khi cha mẹ quan tâm, được bạn bè yêu mến… hay đơn giản chỉ là cái nắm tay của bàn tay rám nắng của mẹ… cũng khiến ta cảm thấy hạnh phúc.
Tiếp tục đọc

*** nồi bún riêu

khê kinh kha

bun rieu

sáng hôm nay em nấu nồi bún riêu
sắc ca` chua đỏ ửng như ráng chiều
như tình mình giữa khung trời trung học
ôi nồng nàn một thuở mới biết yêu
 
hương riêu cua gợi nhớ hương ruộng đồng
nhớ bờ đê ngồi ngắm vầng trăng trong
trăng long lanh hay mắt em ngời sáng
trăng xõa tơ vàng trên tóc em buông
 
nồi riêu sôi hay tình mình đang sôi
bao thăng trầm mà mình vẫn có đôi
anh nợ em bao nồi riêu cua ngọt
ngọt như tình hai đứa, em và tôi
 
múc dùm anh em nhé tô bún to
sợi bún mềm nằm ngoan dưới riêu cua
hành lá xanh, xanh như mầm lúa mạ
chút ngò thơm thêm đậm đà tình quê
 
vắt cho anh một chút chanh thật chua
muỗng nước mắm em nêm thật là vừa
thêm chút ớt cho cay đời lưu lạc
rồi anh húp mà nhớ những xa xưa
 
tuyết bên ngoài nhưng trong lòng ấm lạ
bởi có em chung bước giữa đường trần
mình chia nhau tô bún riêu em nhé
như chúng mình chia sớt vạn yêu thương
 
anh nợ em những tháng ngày riêu ngọt
và nợ em trăm năm nghĩa vợ chồng
còn nợ em những con hiền ngoan ngoãn
tạ ơn đời có em trong cuộc sống
đời lưu vong mà vẫn thấy ấm nồng
đời lưu vong mà vẫn thấy ấm nồng
 
 khê kinh kha

*** Đêm Noel

Trương Thị Thanh Tâm 

chua hai nhi 2
           
Nguyện cầu dưới chân chúa 
Ngài ngự đêm Noel 
Chút lòng con nguyện giữ 
Tôn kính Đức Bề Trên 
Nhớ mùa sao năm ấy 
Người rời bỏ con đi 
Chưa bao giờ trở lại 
Mùa Đông nầy ngần ngại 
Con bên hang Thánh Nữ 
Nguyện cầu những bình an 
Cho tất cả dân lành 
Trong niềm vui hân hoan 
Con quỳ bên Thiên Chúa 
Xin non nước an bình 
Người xưa quay trở lại 
Đông nầy không điêu linh 
Xin ơn Đức Chúa Trời 
Việt Nam được bình yên 
Phước lành Ngài ban đến 
Dứt khỏi những ưu phiền 
Đêm Noel rực sáng 
Lung linh những vì sao 
Ngài về ngự trên cao 
Ban con chiên ngoan hiền 
Lạy Đức Chúa Giê su 
Về ngự đêm Noel 
Lòng thành con luôn hứa 
Vinh danh Đức Bề Trên.
        Trương Thị Thanh Tâm 
                 Mytho 

*** ngọ về/sinh nhật sắp tới

hoàng xuân sơn

ngua di

ngọ về

ngựa. thì ngựa
một chút
chơi
con ngựa thượng tứ
vẽ vời

hoa
tôi bận áo khoác màu da
đội tóc màu bạc
la cà với
tôi
bạn
còn dăm mống
lơi khơi
thiệt xa. gần
thiệt?
nhủ trời muốn mưa
lạy trời
ướt nhẹp ngày xưa
ngày xửa còn biết
cười
đùa
như nhiên

tháng 12.2018

sinh nhật sắp tới

tôi tự làm ngựa cưỡi tôi
với xương da cũ
với đời mới
xanh
với chim vẫn hót trên cành
dù hoa vẫn đẹp mong manh nỗi buồn
tôi mang tin tôi đầu hôm
thức cùng đêm nhạc
lóa cùng sao băng
cởi nhẹ khuy
nguyện ước rằng
tình yêu còn tới vĩnh hằng
khai sinh

hoàng xuân sơn
cuối tháng mười hai năm mười tám

*** CÔ ĐƠN

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Lê Khắc Thanh Hoài

Không một ai trên cõi đời mà không một lần trải nghiệm một thứ tình cảm buồn bã, hụt hẩng vì không có ai để chia sẻ, thốt lên điều gì đó tự đáy lòng sâu thẳm, hoặc có chia sẻ được cùng ai điều gì đi nữa, những mong được cảm thông, thì lại không được cảm thông, mong được hiểu thì lại không được hiểu, không hiểu đúng, lại còn bị hiểu sai, hiểu lệch lạc, hiểu méo mó, hiểu ngược ngạo, nói một đằng hiểu một nẻo, mong được chấp nhận thì lại không được chấp nhận, không được đáp lại như ý muốn, những điều đã bày tỏ, đã thuyết minh, đã thuyết phục, thậm chí phải van lơn, cầu khẩn, đã dùng mọi cách để chứng minh, phân trần, biện bạch, biện hộ, để cho trắng thì ra trắng, đen thì ra đen, nhưng rồi mọi cố gắng đều thất bại. Không nhận được một cái gật đầu, không một lời nói đồng ý, không một cử chỉ thỏa thuận, không một dấu hiệu được ai đó tỏ cho biết là họ theo phe mình, ủng hộ mình, vì mình, vì hành động hay tư tưởng của mình. Rốt cuộc chỉ thấy một mình mình trơ trọi với những gì mình ôm ấp trong lòng, chỉ thấy một mình mình chống chọi với tình thế đang diễn ra trưóc mắt, mọi người đều quay lưng, có khi im lặng lạnh lùng, có khi mạt sát thị phi. Tất cả đều như những mủi tên nhọn ghim vào tim mình. Mình bị tổn thương trầm trọng như con chim bị bắn trúng đạn nằm rơi xuống mặt đất, mình quằn quại, đau đớn và mình gào lên « Ôi ! tôi cô đơn !»

Ý nghĩa của hai chữ cô đơn thật ra quá giản dị, chỉ là một mình, cô là một mình, lẻ loi, đơn cũng là một mình, đơn chiếc. Một mình, nhưng cái một mình này, ngoài cái thân thì còn có cái tâm, ngoài cái phần vật chất thì còn có cả phần tinh thần, tâm linh. Chỉ một mình, biểu hiện qua thể xác và cũng chỉ một mình, biểu hiện qua phần tinh thần. Khi nói cô độc, là nói nói đến cái thân xác, chỉ có một mình nó. Khi nói cô đơn là nói cái phần tinh thần, cũng chỉ một mình nó. Mình với Mình. Ta với Ta. Cái Mình, cái Ta ở ẩn phía bên trong cái thân thật quá phức tạp và…lăng
Tiếp tục đọc

*** ÁNH TRĂNG VÀ NHÀ TÙ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

trần mộng tú

Người bạn nói với Rơm:bien-nuoc

“Thằng Năm nhà em nó lại bị bắt rồi, chị có đi thăm nó thì đi, em không muốn nhìn nó nữa.”

Thế là Rơm thay bạn đi thăm Năm, Rơm biết chị bạn đã khổ vì cậu con này lắm rồi, nên bây giờ nói hờn, nói dỗi nhưng trong lòng, Rơm biết chị thương Năm nhất trong ba đứa con của chị. Vì hai cô con gái đầu thì ngoan ngoãn học hành chăm chỉ, riêng Năm thì khác hẳn hai chị. Năm thông minh, có nhiều tài như vẽ đẹp, đánh đàn hay, và thuộc nhiều thơ nhưng cá tính rất mạnh. Hồi mới mười hai tuổi có một lần giận Bố, Năm vác cần câu ra hồ ngồi suốt một đêm, làm cả nhà toán loạn đi tìm, đi báo cảnh sát. Lớn lên một chút nữa Năm bắt đầu không thích cắp sách đến trường, lúc nào cũng chỉ thích thơ thẩn ở mấy cái công viên, mấy khu hồ hay trốn nguyên ngày dưới nhà hầm hý hoáy vẽ hoặc đóng, cưa một cái gì đó mà Bố Mẹ Năm không thể nào biết được. Cả hai vợ chồng đều đi làm từ sáng đến chiều, có khi làm cả ngày cuối tuần, ít khi có dịp gặp mặt một đứa con lúc nào cũng muốn lẫn tránh cả nhà. Năm bỏ học lúc mười bảy tuổi, năm nay đã hăm hai vẫn chưa xong Trung Học. Hai năm về sau này thỉnh thoảng Năm lại dính líu vào một vụ bắt bớ như lái xe quá tốc độ, cảnh sát gọi không dừng lại hoặc cảnh sát tìm thấy vài lá cần sa trong xe, một lần nữa bị bắt vì có ý hành hung chống lại cảnh sát. Lần này thì Năm bị bắt vì tội dám bạt tai cô bạn gái khi cô này gọi Năm là: Một người đánh mất linh hồn (A lost soul).

Rơm có lẽ là người duy nhất thỉnh thoảng Năm còn truyện trò một đôi câu. Có lẽ tại khi có dịp nói chuyện với Năm, Rơm không khuyên răn, giảng dậy gì cả, mà chỉ nghe Năm nói, hoặc nói về một đề tài gì mà Năm thích như vẽ vời, câu cá, hoặc một bài hát mới ra
Tiếp tục đọc

*** quê hương hình chữ S

Khê Kinh Kha

vietnam-biendong-vaoldễ thương quá quê hương hình chữ S
từ Cà Mau cho đến ải Nam Quan
Thái Bình Dương muôn đời vui sóng vỗ
Núi Trường Sơn chí khí đến ngàn năm

dễ thương quá quê hương hình chữ S
một giống nòi một giòng máu Rồng Tiên
hồn linh thiêng bốn ngàn năm văn hiến
những câu Kiều lơi lả như dáng tiên

dễ thương quá dân tôi hiền như lúa
như phù sa tô sắc giòng sông Hồng
như sông Hương soi bóng trăng Vỹ Dạ
như Đồng Nai yêu mến Cửu Long giang

dễ thương quá những anh hùng muôn thuở
nào Trần Hưng Đạo nào Trưng Nữ vương
nào Lý Thường Kiệt nào Đinh Bộ Lĩnh
khí anh hùng soi sáng đến nghìn năm

dễ thương quá quê hương hình chữ S
dẫu tha hương nhưng lòng vẫn sắt son
vạn năm sau ai thương và ai nhớ
thân xác này làm phân bón núi sông
 

khê kinh kha

*** THƠ VÀ TIM

Châu Thạch

cropped-bien-chim-bay.jpg
(Tặng người ném đá)

Chữ lá mít khoe khoang nhiều đại học
Mở bài thơ bằng kèm, kẹp, cà lê
Viết lời văn lủng cũng , dài lê thê
Mà lại muốn gội cho trong tiếng Việt

Đời tranh cạnh, vì chử danh hà hiếp
Bọn vô luân, thùng rổng muốn kêu to
Có con chim thỏ thẻ hót trong đò
Chúng muốn giết vất ra dòng sông lớn

Chim thì nhỏ biết đâu loài dữ tợn
Vẫn ung dung cứ hót giữa thuyền trăng
Ai muốn nghe thì thức với cung hằng
Ai muốn ngủ, chim làm nồng giấc điệp

Thơ là những nợ duyên từ tiền kiếp
Nghiệp vào thân theo vòng bánh luân hồi
Đem cà lê đâu mở được, than ôi
Mà phải lấy cả con tim đầy máu!!!
CT

 

*** nô – en 18/ đi

hoàng xuân sơn

tuyet

nô – en 18

nguội rồi
lạnh cả hai vai
lạnh thêm một tép than
ngoài chân mây
lửa vui chẳng nhóm đêm này
nên câu hàn thử
vẫn gầy như xưa
nhạc treo một phiên âm. hờ
lặng im của đất
mù mờ của cây
đèn trôi về phía chân mày
giật mình kiếp bạc
lung lay bóng
nhờ

đi

năm nay
mình lại đi xa
trốn mùa tuyết giá
khóa nhà. cách ly
mình đi
cứ đi
và đi
mình đi tìm một chút gì
mong manh
đẹp như hoa ở trên cành
nhẹ như tiếng hót vàng anh
bên trời
gọi
em hãy nhìn tuyết đang rơi
rồi tưởng tượng
như những lời thở than
đất trời nào chẳng đa đoan
cuộc đời nào chẳng lan man
dấu người
vệt chim đã tắt cuối trời
tuyết ơi. còn chút gọi mời
dương quang

hoàng xuân sơn
Denver, dec. 2018

 

*** GIÁNG SINH YÊU THƯƠNG

Nhật Quang

chua,meBinh boong…
Từng giọt chuông ngân
Giọt rơi thanh thót trong ngần đêm nay
No-el về
Hồn ngát say
Phố khuya sánh bước, vòng tay ân tình

Vì yêu thương
Chúa giáng sinh
Cho tim anh thắp lửa tình yêu em
Lung linh
Hang đá Be – lem
Đèn giăng lấp lánh bên thềm phố hoa

Dập dìu bước
Phố người qua
Thướt tha áo trắng lụa là mong manh
Thầm thì…
Em khẽ bên anh
Dâng câu ước nguyện, lòng thành cậy trông

Giáng sinh
Kết máng cỏ hồng…
Yêu thương dâng Chúa, đêm đông nồng nàn
Dẫu đời
Dâu bể – hèn sang
Nguyện ơn trên dệt mộng vàng sắt son.

Nhật Quang

*** bóng quạ

hoàng xuân sơn

qua chim

quạ đen quạ
đen
quạ nào chẳng đen
ối à giạ thóc
đâm thủng bị
gào
sự ngu xuẩn của hờn trách làm vẩn đục buổi sáng
tay chào hàng ngon trớn
bỗng xỏ ngược áo
bớ người đem tin
lào xào vận hạn

 bóng quạ vần vũ tàn xóa âu ca
thanh bình chỉ là trò chơi
vịt vờ nghiêm túc
muối. dấm
tròng đầu nước lửa
xô dạt ra cho ngực thở
cái búa tạ
tầm xuân
 
không thể là mặt gương phẳng phiu
70 quá
cơ may nào trụ vòi nước thẳng ngay
em ơi chào nếp nhăn tiền sử
dễ dầu gì son trẻ một ngày
đừng. đừng ôm cái nống hoàn hảo
vô điều kiện
chỉ có những giọt mồ côi mới thấu được nỗi lòng
tấm áo ngày thơ
mòn phớ bạc
đừng. đừng khuôn mặt gầm gừ tối
đêm. nhị trùng bản lĩnh
mép lưới đã rách tưa
mấu chỉ hồng
 
hoàng xuân sơn
23 dec. 2015

*** THƠ TÌNH LY BIỆT

PHẠM NGỌC THÁI

VỚI THƠ TÌNH LY BIỆT 

XUÂN ĐẾN

          NẾU TA CÓ NHAU

                Tặng KA. – Kỷ niệm một thời xa
                                      *
Em từng nói sẽ yêu anh mãi mãi
Từ bây giờ, đến cả kiếp sau…
Trái tim anh dành trọn với em yêu
Tưởng trên đời không thể yêu hơn thế !
 
Trời đất đảo điên. Đời quay cuồng bão tố.
Em có còn yêu anh nữa hay không ?
Tình anh dành cho em vẫn vẹn nguyên
Chỉ giận anh thôi mà, đừng lạnh lùng mãi thế…
 
Mối tình đôi ta được an bài do thượng đế
Như ngọc châu lóng lánh đáy biển xanh
Sao nỡ vùi chôn trong bùn đất hỡi em ?
Nếu vẫn còn yêu anh, thì thôi đừng giận nữa.
 
Ta lại say nhau như thưở đầu, em nhé !
Cùng dìu nhau vào cõi mộng mơ
Ước mai ngày chồng vợ nối duyên tơ
Ngày em lo vườn rau sạch bên sông,
                            tối về chăm hạnh phúc.
 
Ta sẽ có với nhau những đứa con ngoan nhất
Một gái một trai, em bảo thế ! Anh nghe…
Những vần thơ ta vang khắp trời xa
Tình yêu em cả bầu trời
                  cho hồn anh bay trong mây gió
 
Đời là chặng đường dài
                              đầy chông gai, em ạ !
Anh có em – Em có anh,
                              hạnh phúc nhất đời ta
Tương lai đời em sẽ hóa một Đài Hoa
Không như đám lục bình trôi trong bọt bèo số phận.
 
Ừ, thì ta gặp nhau trong cảnh đời “thương muộn”
Anh sẽ đền bù cho em
                           với tất cả trái tim anh
Để người vợ hiền mà chồng rất mực thương
Những ngày sống ngập tràn hạnh phúc.
 
Cuộc sống không tình yêu, em ơi !
                               Cũng chỉ là bạc phước
Như mảnh ruộng cầy nứt nẻ dưới trời khô
Dầu có băng mình qua bão táp, phong ba
Thì kết cục thân cũng tàn ma dại.
 
Anh sẽ dành trọn cuộc đời còn lại
Chăm lo cho em. Bầu bạn lúc buồn, vui
Ta có nhau – Hạnh phúc lớn ở trên đời
Không chỉ kiếp này.
Kiếp sau, anh sẽ về cưới em
                             thưở vẫn còn mười tám…
phamngocthai
             ANH MÃI YÊU EM
 
Rồi một ngày tên em thành kỷ niệm
Với hình em chao liệng mãi hồn anh
Anh thắp hương giữa trời đất ngả nghiêng
Cho giọt lệ yếu mềm rơi vào gió.
 
Đã từng trải một cuộc đời đầy bão tố
Cũng bao lần tình đến rồi tan
Tưởng trái tim mình chai sạn chốn nhân gian
Có ai ngờ ? Nay tóc hoa râm còn run rẩy…
 
Lại nhớ chuyện thiên tài Nga Pushkin vĩ đại
Đốt lá thư tình, lòng những tiếc thương:
” Ý nàng đây. Sao ta mãi phân vân ?
… Niềm vui sướng của ta cho ngọn lửa ?… ” (*)
 
Trong bể sống, em ơi ! tình yêu đầy sóng gió
Nhưng không tình, ta biết dựa vào đâu ?
Trong tình yêu còn bao sự nhiệm màu
Nâng tâm hồn ta bay, tới chân trời khát vọng !
 
Em hãy trải lòng nhìn ra bốn phương gió lộng
Cuộc đời không chỉ quẩn quanh
                                 việc kiếm sống, áo cơm
Rồi ngày mai thân xác đã héo tàn
Vào cát bụi khác gì thân gỗ mục.
 
Tình yêu giúp cho em
                             đôi cánh thần kỳ để sống
Vượt qua phong ba, đến tòa tháp của tương lai
Hình hài em dù xinh đẹp mấy… hôm nay
Rồi cũng lụi phai, úa nhàu trong cô quắt.
 
Em không tới được với chân trời mơ ước
Vượt qua bể khổ rồi… thì nghĩa gì đâu ?
Một bà già lầm lụi ở mai sau
Tiếc tuổi xuân, tiếc đời, chôn vùi cùng khát vọng…
 
Khi đó, em ơi ! Đau tận cùng kiếp sống
Sẽ trôi như dòng nước bùn ao
Em ngửa mặt lên than,
              liệu trời có nghe tiếng em kêu ?
Chỉ còn biết ngậm đau để cho là “số phận” !
 
Đến lúc ấy ở phương trời xa…
Dù anh vẫn muốn đón em về cùng tủi hận
Với trái tim tình còn tha thiết yêu em
Thì em ơi ! Chỉ biết bên nhau
                               ngậm ngùi những tiếc thương
Có luyến tiếc đời em ? cũng trở thành vô nghĩa…
 
—-
(*) Hai câu thơ trong bài “Lá thư bị đốt cháy” của Pushkin

http://1.bp.blogspot.com/-e9WMmYEL0hI/UCkN_LHN_zI/AAAAAAAAEQA/DBNhWpCaUAo/s1600/diu+nhau+ve.jpg

            TỪ BIỆT GIỮA YÊU THƯƠNG
                           .
Xin để lại khúc ca tình từ biệt
Anh vẫy tay chào người thôn nữ chốn xa xăm
Ta đến bên nhau không có pháo nhuộm đường (*)
Nhưng cũng đã thành hôn trước ban thờ thượng đế !
 
Hồn thi ca anh giữa trời cao lộng gió
Gieo yêu thương đi khắp phương trời xa
Trên bạt ngàn sông núi ngân nga
Đến mai sau còn vang ra bốn bể.
 
Anh là khách của nẻo trời viễn xứ
Là bóng chim vô tận với không gian
Mang tình em trên đôi cánh đại bàng
Đặt em xuống một ngọn thi sơn,
                             rồi chia tay từ biệt !
 
Ta chào nhau nhé, em thương !
Đường em đi còn dài chưa hẹn đích
Anh đến chân trời rồi, bóng cũng ngả hoàng hôn
Trái tim anh dù tràn đẫm yêu thương
Nhưng thượng đế chỉ cho ta có vậy.
 
Anh đã mở cánh “cổng trời” để em nhìn thấy
Không thể dìu em thêm, vì mệnh số phải chia ly
Tuy cõi lòng khó dứt áo ra đi
Ai bảo đã chót thương… thì phải thế !
 
Cất tiếng thơ lên em ! Giữa trời nhân thế
Gạt nước mắt đi trong biển lệ trần gian
Phải vĩnh viễn xa… anh vẫn thương em…
Hồn anh sẽ về bên em trong giấc ngủ.
 
Thơ viết dẫu dài mà thấy lòng chưa đủ
Anh từng gọi tên em trong nỗi nhớ hàng đêm
Cũng giống như em
            thường thao thức dưới ánh đèn
Để viết thơ yêu, nghe tim mình rỉ máu.
 
Nay gửi cho đời khúc ca tình yêu dấu
Trên đỉnh thi sơn, anh lại cất cánh bay
Giây phút nào nhớ nhung,
                           em hãy nhìn giữa trời mây
Sẽ thấy cánh chim bằng anh say trong gió cuốn…
 
Hà Nội, 26.11.2018
PHẠM NGỌC THÁI
 

(*) Phỏng theo câu thơ trong bài: Hai sắc hoa ti gôn “Trong một ngày vui pháo nhuộm đường”.