Sao Nỡ Phụ Em

Nguyên Lạc

ao dai dai
(viết cho mối tình vô vọng của Khê Kinh Kha)
.
Anh quên em rồi có phải thế không?
Thành phố không anh đường vắng âm thầm
Một bóng quạnh hiu đèn vàng rưng mắt
Quán vắng nhạc buồn xa cách tình nhân!
.
Anh quên em rồi có phải không anh?
Quên mất đôi môi dâng hiến nồng nàn
Giờ chỉ khô cằn màu son phai nhạt
Quay quắt đêm buồn chăn chiếu lạnh căm!
.
Anh phụ em rồi trả lời đi anh?
Sao nỡ lạnh lùng bóp nát tim em?
Thiếu vắng anh rồi ngày dài hoang vắng
Rưng rức đêm buồn hiu hắt vầng trăng
.
Anh phụ thật rồi chắc thế phải không?
Quên mất thật rồi lời hứa trăm năm!
Tan vỡ thật rồi cuộc tình tuổi mộng!
Đời vắng anh rồi còn lại mùa đông!
.
Nguyên Lạc  
…………….
@. Mời nghe:
Anh đã phụ em – nhạc và thơ Khê Kinh Kha

Sóng Gió Nội Cung

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Đặng Xuân Xuyến

Vài lời về tập sách:

tu hy thai hau

SÓNG GIÓ NỘI CUNG

(Thay cho lời nói đầu cuốn SÓNG GIÓ NỘI CUNG)

Lịch sử phong kiến Trung Quốc là lịch sử thay đổi liên tục các vương triều, các “thiên tử”. Mỗi triều đại, mỗi quân vương, nhìn chung chỉ tồn tại với quãng thời gian ngắn ngủi. Sở dĩ các vương triều chết yểu do nhiều nguyên nhân nhưng cơ bản là do người kế vị sau đó, sau vị vua khai quốc một vài đời đã không xứng đáng là “con trời” để “thay trời hành đạo”, “chăn dắt muôn dân”. Họ là những kẻ hoặc ngu đần, bạc nhược hoặc bất tài, hoang dâm, hoặc kiêu căng, ưa xiểm nịnh, bụng dạ tiểu nhân… nên trong thời gian tại vị đã làm đảo điên xã hội, gây ra bao thảm cảnh mà “thần và người đều căm giận” nên đã bị “trăm họ” phế truất vai trò của họ ra khỏi chính trường.

Chế độ phong kiến là chế độ thế tập quyền uy nên quyền lực của nhà vua là tối thượng. Nền chính trị tập quyền khiến các đế vương không cần sức kiềm chế. Một đấng minh quân hết lòng chăm lo đến muôn dân, xã tắc sẽ ảnh hưởng lớn đến suy nghĩ và hành động của các cận thần dưới quyền, làm cho muôn dân no ấm, đất nước được cường thịnh, nhưng một vị hôn quân thì xuất phát từ ân oán cá nhân, tin dùng bọn xiểm nịnh làm cho muôn dân điêu đứng, đất nước bị loạn lạc, triều chính bị tan nát để rồi dẫn đến sự diệt vong vương triều
Tiếp tục đọc

Đứng Trước Thánh Gía

Nhật Quang

chua 4
Chúa chết trên Thập giá
Tóc rối đội mũ gai
Còn tôi ngày hôm nay
Đầu mũ nhung, tóc sấy
Tay chân Chúa ngày ấy
Đinh đóng hằn vết thương
Còn tay tôi thơm hương
Vòng vàng đeo lóng lánh
Phố phường chiều vương nắng
Dòng người vội vã nhanh
Lụa hồng, tím, vàng, xanh
Khoe sắc màu rực rỡ
Cal-vê trời lộng gió
Chúa chết treo đồi cao
Chiều thê lương thuở đó
Áo Chúa mang màu nào?
Đứng trước tấm gương soi
Tôi không nhìn ra Chúa
Đứng trước Thánh giá Chúa
Tôi nhìn thấy rõ tôi.
Nhật Quang
Mùa Phục sinh 2019

Cũng Vẫn Là Một Chuyện Tình

NGUOI-GIA

Ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng trên 60 tuổi đến văn phòng luật sư. Họ muốn làm thủ tục ly hôn.

Lúc đầu vị luật sư vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau khi nói chuyện với đôi vợ chồng, ông đã hiểu đầu đuôi câu chuyện. Trong 40 năm chung sống, cặp vợ chồng này luôn cãi nhau và dường như chẳng bao giờ quyết định gì cho đúng đắn. Họ chịu đựng nhau đến bây giờ là vì các con. Bây giờ con cái của họ đã lớn, đã có gia đình riêng, nên hai vợ chồng già không còn điều gì lo lắng nữa. Họ muốn được tự do sau những năm tháng dài không hạnh phúc. Cả hai vợ chồng đều đồng ý ly hôn. Hoàn tất thủ tục ly hôn cho cặp vợ chồng này là điều không dễ vì tình sâu nghiã nặng.

Vừa ký xong giấy tờ, người vợ già vừa nói với chồng: “Tôi thực sự yêu ông, nhưng tôi không thể chịu đựng hơn được nữa. Tôi thành thật xin lỗi”.
“Không sao, tôi hiểu.”, ông chồng già đáp lại.
Nhìn cảnh này, ông luật sư đề nghị mời hai vợ chồng một bữa cơm tối. Người vợ trả lời: “Sao lại không? Dù ly hôn, ta vẫn sẽ là bạn cơ mà”.
Bên bàn ăn, bầu không khí im lặng, nặng nề đến khó thở.
Món ăn đầu tiên được mang ra là món gà quay. Người chồng lập tức gắp một miếng đùi gà cho vợ: “Bà ăn đi, đây là món bà ưa thích.” Nhìn cảnh này, vị luật sư nghĩ “vẫn còn cơ hội cho họ hàn gắn lại”. Không ngờ người vợ cau mày, đáp lại: “Đây là vấn đề. Ông luôn chủ quan quá nên không bao giờ hiểu được tư tưởng của tôi. Ông không biết tôi ghét đùi gà chừng nào à?”

Điều người vợ không nhìn thấy được là trong bao nhiêu chung sống, người chồng luôn luôn cố gắng làm vui lòng bà, dù là người thiếu nhận xét hay khéo léo. Bà không biết là đùi gà là món yêu thích nhất của ông, cũng như ông không biết bà ghét đùi gà. Dù ông chỉ muốn dành những miếng ngon nhất theo khẩu vị của ông, nhường những thứ tốt nhất cho bà, bà chưa bao giờ cảm nhận được là ông hiểu bà.

Đêm hôm đó, cả hai ông bà đều không ngủ được. Sau nhiều giờ trằn trọc, người chồng không thể chịu đựng nỗi nhớ nhung nữa. Ông hiểu rằng ông yêu bà và không thể sống thiếu bà. Ông muốn van bà quay trở lại làm vợ chồng. Ông muốn xin lỗi, muốn nói “Anh yêu em” thật nhiều. Ông nhấc điện thoại lên và bấm số của bà. Tiếng chuông reo không ngừng, nhưng bà không nhấc. Ông lại cố gắng bấm máy, suốt tối.

Đầu bên kia, bà vợ cũng rất buồn. Bà không hiểu điều gì đã xẩy ra trong những năm tháng sống cùng nhau. Sau 40 năm, ông ấy vẫn chẳng hiểu bà. Bà vẫn yêu ông nhưng bà không thể chịu đựng cuộc sống tẻ nhạt như thế nữa.

Mặc cho chuông điện thoại reo liên hồi, bà không thèm trả lời, dẫu biết rằng người gọi là ông. Bà tự nghĩ: “Nói làm gì nữa khi mọi chuyện đã xong xuôi hết rồi. Mình quyết định ly hôn mà. Bây giờ đâm lao thì phải theo lao, nếu không mất mặt lắm”. Chuông điện thoại vẫn cứ reo rồi bà quyết định tháo dây điện thoại ra. Trong khi đầu bận suy nghĩ rối bời , bà quên bẵng đi là ông bị đau tim…

Sáng hôm sau, bà nhận được tin ông qua đời. Như một người mất trí, bà lao thẳng đến căn nhà của ông, để nhìn thấy thân thể ông trên chiếc divan, tay vẫn giữ chặt máy điện thoại. Ông buồn bã, thất vọng suốt đêm khi bà không cho cơ hội tỏ nỗi lòng và tim ông đã buông suôi. Bà đau đớn vì hối hận. Một cảm giác mất mát quá lớn bao trùm lấy tâm khảm bà.

Khi thanh toán tài sản của ông, bà tìm thấy trong ngăn kéo một hợp đồng bảo hiểm ông ta đã mua cho bà, từ ngày họ cưới nhau. Kèm vào đó, là một lá thư: “Gửi người vợ thân yêu của anh. Lúc em đọc lá thư này, chắc hẳn anh không còn trên cõi đời này nữa. Anh đã mua bảo hiểm này cho em, anh hy vọng nó có thể giúp anh thực hiện lời hứa của mình khi chúng ta lấy nhau. Đến khi anh không còn ở bên cạnh để chăm sóc cho em nữa thì mong số tiền này có thể giúp anh tiếp tục đùm bọc cho em. Đó là điều anh ước nguyện sẽ được làm suốt cuộc đời anh. Anh sẽ mãi mãi bên em và yêu em thật nhiều”.

Nước mắt bà tuôn chảy hai hàng. Bà cảm thấy yêu ông hơn bao giờ hết. Bà muốn nói vạn lời xin lỗi, muốn nói ngàn lời yêu thương nhưng ông không còn nghe được nữa.

Sưu tầm

Nguyên Lạc: Những Giòng Thơ Tháng Tư

Thư viện của bài

Nguyên Lạc 

MỜI NHAU CẠN CHÉN THÁNG TƯ

Rượu sầu
ly rót mời ai?
Giọt cay  
giọt đắng
giọt hoài nhớ thương! 
giọt mong 
men chín toả hương
giọt ly 
giọt biệt…

Cố nhân phương nào?
Bạn bè miên viễn 
nơi nao?

Mời nhau cạn chén 
trút sầu… tháng Tư!
Tiếp tục đọc

Nụ Hôn Tình Anh Gởi / Thời Gian Gõ Nhịp

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm 
NỤ HÔN TÌNH ANH GỞI 

         
Tôi vẫn biết yêu anh là không thể 
Khi tuổi đời chẳng sánh được cùng nhau 
Nhưng trái tim vẫn hồ hởi muốn trao 
Lòng ngây ngất nụ hôn tình anh gởi 

Anh yêu hỡi, yêu nhau rồi đừng ngại 
Chuyện thấp cao hay lớn nhỏ chi tình 
Không phân chia vai vế của chúng mình 
Chỉ cần biết sao trái tim rộn rã…

Cứ reo vui khi nhìn thấy được anh 
Em yêu anh từ cái nhìn trong ảnh 
Cách mĩm cười, đủ hớp cả hồn em 
Ánh mắt anh, ơi sao quá long lanh Tiếp tục đọc

MỘT CON TIM

Khê Kinh Kha

tuadau
xin khép lại những mãnh tình đã vỡ
góp dùm anh những giọt lệ hao gầy
cất đi cưng những muộn phiền năm tháng
ngồi bên anh mình bắt đầu từ đây

dù gian khó xin trọn đời gắn bó
như gíó mây ngàn đời vẫn có nhau
như sỏi đá không bao giờ xa cách
như trùng dương và con sóng bạc đầu

dù dĩ vãng có trăm nghìn chua xót
dù hôm nay mình có lắm sầu đau
xin cưng hãy tựa vào tôi cưng nhé
nghiêng cuộc tình vào giữa đời nhau

ngồi bên nhau mình chia sẻ măn nồng
đời mênh mông thân thế phận cỏ hèn
giữa gian lao mình cùng chia cơm áo
cầm tay nhau mình bước qua núi sông

ngồi xuống đây, bên anh. cưng yêu hỡi
đời có nhau ta cùng tát biển đông
ngồi bên anh, cưng hỡi, sát tim nồng
chỉ hai đứa mình, cùng một con tim

Khê Kinh Kha
 

Tháng tư / Quy cố hương

Thư viện của bài

Nguyễn Hàn Chung

Tháng tư

Tháng tư nhớ chết màu hương cũ
nhớ chuyến tàu di tản chớm khuya
em mắt quầng thâm buồn ủ rũ
anh bám be tàu. Con sóng kia
Tháng tư từ đó mưa không ướt
đất dưới chân đen đến lạnh lòng
nghe khúc hùng ca mà khát nước
triều dâng sa mạc vẫn khô ran

Tháng tư buồn đứt đuôi nòng nọc
tiếng ngụy găm đau mỗi ngọn đèn
lòng chợt già như người đứng tuổi
chờ người thắng cuộc gọi kêu tên

Tháng tư đạp chiếc xe đầm cũ
ngơ ngác hồi lâu trước cổng trường Tiếp tục đọc

Hương Kinh Đêm

Nhật Quang

trang3
Chuông ngân rơi chạm giấc mơ…
Không gian lắng đọng hồn thơ mượt mềm
Hoàng hôn buông gió ru đêm
Dạ Lan sương đẫm bên thềm thoảng lơi
Trăng vàng mơ khúc thu rơi
Lung linh ánh bạc tỏa ngời tịch liêu
Hương kinh lấp lánh tin yêu
Cửu trùng khẽ nhấp sóng triều lênh đênh
Dương gian muôn lối ghập ghềnh
Tiếng linh hồn vọng mông mênh cõi nguồn
Trầm luân, bão gió mưa tuôn
Điệp trùng sóng sánh nhịp buồn bể dâu
Chuông ngân vang vọng kinh cầu
Qua bờ giông tố đêm thâu vô thường
Gian trần nơi chốn náu nương
Tử qui hoan lạc ánh dương nhiệm màu.
Jos Nhật Quang

Giới Thiệu Tập Thơ Hoài Ziang Duy

IMG_3235IMG_3236IMG_3232

Bàn tay, có điều chưa nói hết

Năm xưa anh cầm lấy tay em
Năm ngón tay nồng nàn nỗi nhớ
Tình yêu trong chiến cuộc trao nhau
Khác gì thân gác trọ
Ở một thưở vào nơi gíó cát
Có giử được bao lâu
Bàn tay ước vọng thanh bình
Trong đôi mắt chia xa
Ngày về
Nhớ một lúc anh cầm lấy tay em
Tay không dưng giã từ vũ khí
Khi chiến tranh ngơ ngác ngả xuống
Hòa bình mặt lạ đứng lên
Có lòng người vui rộng mở
Có tiếng bi thương cuồng nộ
Cùng tấu khúc ở một không gian
Cơn đau chiều hấp hối
Đâu ai tưởng có một ngày thật thà
Một ngày người không giống ai
Một ngày không như mọi ngày
Đặt để số phận chúng ta
Chung cùng
Cộng nghiệp
Em đã sống cùng anh thời khắc qua đi
Cầm như kinh nhật tụng đi qua, đi qua
Có nghe thấy tiếng thầm tự hỏi
Ở đâu có bàn tay quê hương ?
Để lúc tủi lòng níu lấy
Khóc dùm dâu bể tang thương
Giòng lệ khô là lúc nhìn nhau
Rỏ mặt
Năm nầy anh cầm lấy tay em
Năm ngón tay đau khi tiết trời trở lạnh
Bàn tay xưa một thời chở che
Đã già theo
Nhọc nhằn tủi nhục
Ngày lớn dần đêm cũng thay tên
Như tình ta sống gần hơn trước
Có biết buồn, cũng buồn theo vận nước
Giỡn chiêm bao mà sống thật với lòng
Một đời người,
Nửa kiếp sống lưu vong
Biết bao mùa rừng cây xanh
Trút lá
Hôm nay ta cầm lấy tay nhau
Cũng có lúc buông rời
Sau
Trước
Khi lẽ loi mới biết xa rời hẹn ước
Đâu ai hiểu hạnh phúc gần
Ở một bàn tay
Không tưởng là mình
Không là của ai
Ở một lần vuốt mặt

Hình như có điều không thể

Em có biết những điều không thể nói
Dấu đằng sau góc thấp tâm hồn
Che hết bóng ngậm ngùi dở lỡ
Sống lại thời dạ buổi tân hôn

Nếu một ngày, tháng, không sống hôm qua
Năm sao hiểu dòng đời dang dỡ
Sóng xô nhau một thời tình lỡ
Đạn bom nhau chia chác hận thù

Biết về đâu gọi hồn người năm cũ
Máu xương hề đàn dạo khúc bi thương
Mấy mươi năm một kiếp đoạn trường
Sao vơi được khối tình đau ấp ủ

Quê hương không buồn quên chốn cũ
Khi tuồng đời dần đổi xoay quanh
Đổi áo hoa góc đường ngôn ngữ
Đổi lòng trong sốc duổi mặt ngoài

Em có biết là điều không thể
Điều không tin sự thể đã rồi

Xưa phế tích sống vay phần cơm áo
Trước rồi sau cũng chết, dẫu muộn màng
Lúc vàng son ai nghĩ thời giông bảo
Đã quên thời ẩn náu sống cưu mang

Em có biết những điều xưa dấu kín
Giờ tan hoang bày biện cách dị thường
Những bông hoa mọc trên đường gian trá
Ngậm ngùi trông hạt đỏ nở khoa trương

Đâu ai đợi đâu chờ người sống kiếp
Gần bên nhau trong thế giới tận cùng
Lúc đứng lặng một mình nghe gíó hú
Tự ngàn phương tình đã tuyệt mông lung

Không ai thấy mặt trời mù sóng biển
Nhấp nhô lòng cạn kiệt buổi hoàng hôn
Đất nước ta người còn dời đổi
Thời mai sau hệ lụy lấy lời nguyền.

Khi đứng lại nghe người điên khóc kể
Điều không tin như thể đã qua rồi.

HOÀI ZIANG DUY

Việt Nam, Thiên Đường Của “Tự Do”

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

 Mạnh Kim

Việt Nam đang trở thành thiên đường của tự do. Đây là nơi mà một người có thể tự do đâm chết bạn gái trước sự chứng kiến của cảnh sát. Đây là nơi học sinh không chỉ được tự do đánh nhau mà có thể đánh thầy. Đây là nơi người ta có thể tự do cưỡng hiếp trẻ em mà không bị vào tù…
Khi đi chợ, bạn tùy ý mua bất cứ gì bạn thích và người bán thì tự do bơm bất kỳ gì vào thực phẩm mà không bao giờ sợ bị “quản lý thị trường” phạt. Khi vào bệnh viện, bạn được tự do nằm ở bất cứ nơi nào có thể, từ gầm giường đến hành lang. Con của bạn cũng được tự do biến thành “vật thí nghiệm” cho các loại vắcxin gây chết người mà chẳng ai chịu trách nhiệm. Trong thế giới tự do này, ý thức trách nhiệm được thả bay bổng tự do hoàn toàn. Ở Việt Nam, trẻ đến tuổi đến trường vẫn có thể được tự do nghỉ học đi bán vé số. Khi đi học, con của bạn được tự do chửi thề, tự do đánh nhau; thầy cô cũng được quyền tự do tra tấn hành hung con bạn. Nếu không thích những điều đó, bạn có toàn quyền tự do chuyển sang trường khác, miễn bạn có đủ tiền để “chạy”. Không chỉ chạy trường, bạn cũng có thể chạy điểm mà không bao giờ lo danh tánh bạn hoặc con bạn bị tiết lộ. Chạy chức còn tự do làm được thì chạy trường hoặc chạy điểm chẳng phải là chuyện lớn. Tiếp tục đọc

Tháng Ba . Buồn .

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Đặng Lệ Khánh
( Nhớ P. )

Tháng ba rồi đó em
Không dưng mà nằm nhớ
Những ngày xưa đã qua
Lúc mình còn nơi đó

Đọc “Tháng Ba Gãy Súng” *
Xem hình sóng người đi
Những khuôn mặt ngơ ngác
Nước mắt tràn trên mi

Hè phố đầy áo trận
Súng lăn lóc bụi đường
Giày chơ vơ từng chiếc
Nón sắt úp mặt buồn Tiếp tục đọc

GIAI ĐIỆU TÌNH SI

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Châu Thạch

ĐỌC “GIAI ĐIỆU TÌNH SI” THƠ LÊ GIAO VĂN
 GIAI ĐIỆU TÌNH SI

( riêng tặng những người tình, được tái ngộ sau 1975)
Cũng có thể khi chúng mình gặp lại
Con đường xưa cỏ úa lá rụng đầy
Anh sẽ nói với em là như vậy
Cuộc tình nào không có lúc chua cay

Cũng có thể khi chúng mình gặp lại
Cây khô ran bỗng thức dậy đâm chồi
Anh sẽ nói với em đừng trăn trối
Trái tình yêu cắn ngọt vị đầu môi

Cũng có thể khi chúng mình gặp lại
Phút tái sinh líu lưỡi nỗi oan cừu
Trăng thần thoại nhập hồn bờ ảo giác
Hạt răng cùn- cắn phập tuổi hai mươi Tiếp tục đọc

thơ lòi tói tháng tư

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

hoàng xuân sơn

đinh và người

ngồi che cán lọng ba đình
bỗng nghe hòm xiểng
hôi rình mốc meo
tháng khum bộ xương cà kheo
bày hàng lẹo tẹo
dâng mèo mỡ
rưng
bộ vía tộc tuệch mùi rừng
cáo đi tám hoánh
cầy hung hăng rình
ta ơi đừng sợ cửa mình
bốc nhà
cháy hụi
còn đinh đóng hòm

xúc xích

tôi mần thơ kinh tế
giựt tuốt bầu nhân văn
hột giống nằm mọi rợ
chắc chi lép một mình
tôi làm thơ làm thinh
cong đuôi chạy có cờ Tiếp tục đọc

Quy tắc sáng tác lời cho một bản nhạc

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

Bạn,

Tôi có chụp lại bìa của một số quyển sách nhạc tôi sưu tầm qua năm tháng, mời bạn ghé coi. 

https://hoctroviet.blogspot.com/p/sach.html

Tôi hy vọng bên nhà tìm cách liên lạc với các nhà xuất bản, rồi dịch và phát hành các quyển thiết yếu nhất trên toàn cõi Việt Nam thì chắc chắn là sẽ rất bổ ích cho người muốn học sáng tác nhạc. Tôi nhớ rất rõ ràng rằng chỉ sau khi đọc rất kỹ hai quyển Writing Music For Hit Songs và Melody in Songwriting, tôi mới có đủ khả năng và tư liệu để bạo gan phân tích 19 cách phát triển một bài nhạc với các thí dụ từ nhạc Phạm Duy được.

Hôm nay tình cờ giở quyển sách:The SongWriters Idea Book của bà Sheila Davis, thấy những trang đầu chỉ dẫn ngắn gọn và rõ ràng quá, bèn lên Google Book tìm rồi để dành dịch từ từ, để những ai không mua sách được cũng có thể theo các chỉ dẫn. Như tôi có nhắc đến rải rác, bên này nhiều sách về lý thuyết sáng tác nhạc hay quá, chỉ sợ không có thì giờ học chứ không sợ thiếu sách, phải chi bên nhà để ý và tìm dịch các loại sách này, thay vì dịch các thứ vô bổ.  Tiếp tục đọc

Tháng Tư Oan Nghiệt

Nguyên Lạc

chuachua-5
(Tưởng niệm cha: Nguyễn Văn Hỷ – chết trong ngục tù CS sau 1975 – vì tôn giáo)
 
Tay nâng chén rượu chiều này
Mời ai chẳng biết…
thôi
mời bóng ta!
Buồn ai mây vội bay xa?
Để người đầy mắt. bóng tà huy phai!
.
Sương đời thấm lạnh hai vai
Tiếng chiều đồng vọng 
chuông dài gọi khuya
Quên đi
dâu bể não nề!     
Đoạn trường
sao vẫn tìm về đêm nay?!
.
Góc đêm một bóng đổ dài
Muôn trùng điệp khúc 
tình hoài thảm thê!
Chiêu hồn. văn tế người cha!
Tháng Tư oan nghiệt 
Xót xa ngục tù!
Ngụy ngôn. tôn giáo hận thù
Người rồi miên viễn. thiên thu kiếp đời!
.
Rót tôi thêm. chén đầy 
vơi…
Rượu say sao chẳng?!  
Để thôi 
một thời…
.
Nghiệt oan!
Oan nghiệt cha ơi!
Nơi miền miên viễn… 
Xin người cố an!
.
Nguyên Lạc

  

Cách Hóa Giải Ngày Xấu

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Đặng Xuân Xuyến

CÁCH HÓA GIẢI NGÀY XẤU (HẮC ĐẠO)  
ĐƠN GIẢN, DỄ LÀM
(Trích từ: 1001 KIÊNG KỴ TRONG TÍN NGƯỠNG DÂN GIAN

của Đặng Xuân Xuyến ; Thanh Hóa ; 2010)

*

Không chỉ xưa mà nay, khi khởi sự những công việc quan trọng người ta thường cẩn trọng chọn ngày, kén giờ sao cho đúng vào giờ đẹp, ngày lành mới tiến hành để cầu mong sự tốt lành sẽ đến với con cháu, gia tộc nhưng việc chọn được ngày đẹp, không bị các sao xấu xâm phạm thì thật khó, mỗi tháng chỉ được vài ngày trong khi công việc lại cần kíp, không thể trì hoãn, nếu cứ câu nệ vào việc chọn ngày đẹp, giờ đẹp sẽ làm lỡ dở công việc, lỡ mất những vận may của mình, rồi thành sự nuối tiếc của bản thân và trở thành chuyện cợt nhả, mua vui của thiên hạ.

Hơn một lần chúng tôi đã lưu ý: Có thờ có thiêng có kiêng có lành nhưng cũng không nên quá câu nệ vào những kiêng kỵ mà làm lỡ dở công việc, lỡ mất vận may, trong khi công việc, nhất là vận may có khi chỉ đến một lần trong đời. Tiếp tục đọc

NHÀ THƠ HỮU LOAN

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Cung Tích Biền

NHÀ THƠ HỮU LOAN,
LẦN GẶP MẶT

 Sau tháng Tư 1975, tôi có dịp gặp gỡ các văn nghệ sĩ từ miền Bắc vào Nam. Những cuộc “gặp” lẫn “gỡ” này, cái đinh đóng vô đầu, vui ít buồn nhiều. Vui, là gặp được những người mình từ lâu mong đợi gặp. Lại khá bàng hoàng khi đụng phải những nhà văn nhà thơ từng là các tác gia được “vang bóng một thời”, nay trở thành những cán bộ tuyên truyền, “Nói mãi không thôi những điều dân miền Nam nghe muốn ói”.

Thật hạnh ngộ khi chúng tôi được gặp nhà thơ Hữu Loan, tác giả bài thơ Màu Tím Hoa Sim, cùng một số vị trong vụ án Nhân văn – Giai phẩm [1], những năm từ 1957 về sau, trên đất Bắc.

Những người bị chế độ đương thời bắt bớ, tù đày là hầu hết những trí thức, văn nghệ sĩ có chủ trương, qua tác phẩm công khai của mình trên báo chí, mục đích chống lại đường lối cai trị độc đoán, đàn áp tư tưởng, thủ tiêu quyền tự do sáng tác. Tiếp tục đọc

ĐỌC THƠ ĐẤU TRANH CỦA Ý NGA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nguyễn Văn Thành
(DânChủCa.org)

Nhân tưởng niệm 44 năm mất nước và sau một thời gian dài làm việc với những dòng thơ chiến đấu, chúng tôi muốn chia sẻ với những tác giả đã chọn con đường văn nghệ để đấu tranh chống lại tà quyền, hầu giữ gìn lập trường tỵ nạn chính trị cho các thế hệ tiếp nối noi gương theo, trong đó có ngòi viết của một nữ thuyền nhân: Ý Nga.

Ý Nga là một nhà thơ có nhiều bài phổ nhạc nhất trong trang mạng DânChủCa.org (32 bài). Điểm đặc biệt của thơ Ý Nga là trong bất cứ thể loại nào, tác giả cũng luôn mượn thơ để vinh danh CHUNG những người đã đóng góp bao sự hy sinh lớn lao cho chính nghĩa. Trong từng bài, từng câu, từng chữ, từng dấu chấm phẩy được dùng đều cho thấy Tác Giả là người rất cẩn thận. Những ai đọc thơ đấu tranh của Ý Nga (hoặc thơ tình cảm lãng mạn dưới bút hiệu Á Nghi) cũng đều có thể thấy khả năng hòa mình vào tâm sự của từng nhân vật trong thơ rất sống động của tác giả. Ở đây tôi muốn nói riêng về  thể loại đấu tranh của Ý Nga, là một thể loại mà DânChủCa luôn ưu tiên và sẽ còn tiếp tục cho đến khi nào bạo quyền cộng sản sụp đổ trên đất nước Việt Nam.

Thơ chiến đấu của Ý Nga có lập trường chống Cộng rõ ràng và dứt khoát, với sức sáng tác đều đặn, bền bỉ kể từ ngày đầu tỵ nạn chính trị, còn ở Ý, cho đến khi di dân qua Canada, như hiện tại. Gần 44 năm rồi! Đó là một cuộc hành trình dài mà nhà thơ, nhà văn nào vượt thoát sau năm 1975 cũng đã đi qua, nhưng không phải ai cũng làm được. Tiếp tục đọc

Bài Thơ Cho Hải Ðảo Hờn Căm

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Phạm Lê Phan

Lời biển gọi cuối năm 
Hờn căm trừng mắt lửa 
– Hỡi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa … 
Mẹ đứng mũi Sơn Chà 
Gửi hồn ra Ðông Hải 
Ðảo nổi giận nên biển cuồng, sóng dậy 
Ôi, đất nước ông cha: tay đứt, lòng đau 
Súng thét khơi xa, sao lửa đốt trong đầu?
Lòng mẹ bời bời: ruột mềm máu chảy 
Mắt mẹ trông vời, triền môi run rẩy: 
– Hỡi Hoàng Sa, hỡi các cháu con ta?

Con cháu mẹ 
Năm mươi đứa làm anh hùng của bể,
Năm mươi con thành dũng sĩ Trường Sơn 
Bốn ngàn năm mài nhọn mũi căm hờn 
Phóng mắt hận, nghiến răng ghìm giặc Bắc. 
Cờ Nương Tử phất bay hồn xâm lược 
Gươm Mê Linh thét máu nhuộm đầu voi 
“Trèo lên đỉnh núi mà coi 
Dáng Bà quản tượng trăng soi ngời ngời”. Tiếp tục đọc

MỜI RƯỢU THÁNG TƯ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

1. Mời rượu 

(Tưởng niệm anh Tr/úy Nguyễn Văn Yên – vượt trại”cải tạo” Chi Lăng, 1976, mất tích!)

*
Nâng mày. đây chén rượu cay
Hận trời. sao nỡ. giàn bày cuộc đau
Tháng Tư. người vội lệ trào
Một cơn bão loạn. nát nhầu tình ai?!

Chiến hào xưa. vẫn mãi hoài
Bạn xưa nay đếm. một vài. lệ rơi!
Thôi người ơi. thôi tôi ơi!
Xa miền miên viễn. xin người cố vui!

Này đây. một chén ly bôi!
Hồn xưa người hỡi. rượu đây ta mời!

Hình như. có tiếng lá rơi!
Một cơn cuồng nộ. thổi đời ai bay?!
Tiếp tục đọc

Lại Tháng Tư

Võ Công Liêm

trang-31
tặng: những mặt Nụ cười
khập khểnh những câu tình muộn
của năm tháng
quá khứ đen
miên man cỏ dại
hóa thân bò hung
vào vùng tuyệt chủng
nơi lau lách một thời
chén chú chén anh
chén thù chén tạc
một bầy quạ dữ
cấu xé xác thân mòn
trên đỉnh trời vô ngạ
lại tháng tư . buồn
nhân thế những con kên kên không cất nổi tiếng gáy
một tàn phai của thuở nào trên ngọn khô chờ ngáp gió
trống đánh xuôi kèn thổi ngược đều là loài thú hoang
của mùa đông cằn cỗi . của tháng ngày phôi pha . mà nhớ
một thời nắng đục mưa trong . chuyện hoang đường có thực
lại tháng tư nhớ tháng năm thất thủ kinh đô ở ngoài xứ huế
cô hồn các đảng . miệng hùm gan sứa . hò hét lung tung
muốn có danh gì với núi sông
sông vẫn đợi và núi vẫn chờ
ngoài kia mưa vẫn bay
nhắc làm chi chuyện tình không có thực
cho tôi xin một chỗ ngồi thầm kín*
trong toa tàu chật ních loài gián bò
chỉ còn tiếng vọng chơi vơi tháng ngày
một cổ tích buồn . không làm nên lịch sử
có gì đáng kể đâu mà đờn ca xướng hát
chỉ còn lại nắm xương tàn chi mô răng rứa
dưới huyệt mộ băng giá đá nghe kinh . hừ !
tôi . bước vào cõi lặng . cõi lặng mênh mông
em . tình nhân một thuở . cỏ dại lạnh lùng . thôi
tiếng hát nào cho tôi
tiếng hát nào cho em
tất cả là hư vô nào có ai hay ./.
VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. 1/4/2019)
*Dựa ý thơ cùa Thanh Tâm Tuyền.

Nụ Hôn Tình Anh Gởi

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm 

           ***
Tôi vẫn biết yêu anh là không thể 
Khi tuổi đời chẳng sánh được cùng nhau 
Nhưng trái tim vẫn hồ hởi muốn trao 
Lòng ngây ngất nụ hôn tình anh gởi 

Anh yêu hỡi, yêu nhau rồi đừng ngại 
Chuyện thấp cao hay lớn nhỏ chi tình 
Không phân chia vai vế của chúng mình 
Chỉ cần biết sao trái tim rộn rã…

Cứ reo vui khi nhìn thấy được anh 
Em yêu anh từ cái nhìn trong ảnh 
Cách mĩm cười, đủ hớp cả hồn em 
Ánh mắt anh, ơi sao quá long lanh  Tiếp tục đọc

Mai Sau, Thôi Đã Hết

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoàng Xuân Sơn
phóng tác lời Việt
từ CAPRI, C’EST FINI

Thôi chia tay nhé em yêu! Thương yêu xưa ôi! đã hết!
Thôi chia tay nhé em yêu – Hẹn thề đầu mãi hằn sâu

Thôi chia tay nhé em yêu – Mầu trời chiều tình buồn theo
Sao em yêu nỡ quay mau – Ôi! bao nhiêu là sầu đau

Mai sau, thôi đã hết – Thắm thiết bên nhau một lòng – Mải miết chân vui tình hồng
Mai sau,không trọn kiếp – Cuối phố thân yêu – Chiếc bóng cô liêu – Xa nhau thật rồi.
Mai sau, thôi đã hết – Thắm thiết bên nhau một lòng – Mải miết chân vui tình hồng
Mai sau,không trọn kiếp – Cuối phố thân yêu – Chiếc bóng cô liêu – Xa nhau thật rồi.

Thôi chia tay nhé em yêu! Nghe như trong cơn dông bão
Thôi chia tay nhé em yêu – Dù tình còn thương mầu áo

Thôi chia tay nhé em yêu – Một lần này, ngàn đời sau
Giọt lệ nhòa mắt đêm thâu – Xin cơn mưa về thật mau Tiếp tục đọc

Khái Hưng Trong Tù

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

 MAI CHI
 

Để bạn đọc hiểu qua đời sống trong tù của Khái Hưng, chúng tôi trích đang dưới đây một phần bài Đợi Tết trong tù của Mai Chi, đăng trên nhật báo Dân Chủ số 925 ra ngày 9-2-1964, thuật lại những ngày Khái Hưng bị giam tại trại giam Lạc-quần (huyện Xuân-trường, Nam-định).

Theo chỗ hiểu biết của chúng tôi, ông Mai Chi là một chiến hữu cách mạng của Khái Hưng. Bài báo của ông, thuật theo trí nhớ của những bạn đồng ngục của Khái Hưng, có thể coi là đáng tin.

(Văn, số 22, ngày 15-11-1964)

Hồi ấy Lạc-quần là một chiến khu quan trọng của miền nam Trung-châu Bắc Việt (thuộc Liên-khu 3). Trại lính khố xanh cũ lúc đó đã biến thành Bộ Tư-lệnh của đại tá Việt-minh Hà Kế Tấn. Công-an tỉnh Nam-định đặt trại giam gần sát đó để có thể nhờ bộ đội can thiệp tức khắc nếu xẩy ra những trường hợp bất ngờ (các chính trị phạm nổi loạn hoặc các nhóm quốc gia đánh úp để giải phóng đảng viên). Anh em chúng tôi thuộc nhiều đoàn thể khác nhau: Việt-quốc, Việt-cách, Duy-dân, Dân-tộc, Công-giáo v.v… không thiếu một đảng phái chống Cộng nào. Đến trung tuần tháng chạp âm lịch tổng số lên tời gần 50 người.

Đời sống tại đây tương đối dễ chịu vì lúc đó Việt-minh còn bận tổ chức kháng chiến chống Pháp, chưa nghĩ tới việc hành hạ chúng tôi. Ngoài điểm ăn ngủ kham khổ, chúng tôi không hề bị gông cùm xiềng xích, và cũng không phải làm việc gì cực nhọc, chỉ một lần chúng tôi được đi vác gạch cho bộ đội xây đồn, nhưng vì anh Khái Hưng yếu đuối nên bị chúng loại ra, không cho hưởng cái ân huệ đó. Tuy nhiên không phải không có những cuộc tra tấn. Đêm nào chúng cũng gọi vài ba người lên phòng đồn trưởng để hỏi cung đúng vào lúc ba tiếng cồng “ngủ” dóng lên. Đánh đập, kìm kẹp, quay điện, tra tấn đủ kiểu cho tới khuya mới thả cho về. Và mỗi buổi sáng chúng tôi lại thay phiên đấm bóp và săn sóc những nạn nhân đêm trước. Tiếp tục đọc

Trịnh và Trịnh:  Hảo vọng và Ảo vọng

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

trịnh công sơn

trịnh cung

Bài báo «Trịnh Công Sơn và tham vọng chính trị» của Trịnh Cung trên mạng Damau.org ngày 01.4.2009 đã gây ra nhiều âm thanh và cuồng nộ.

Là người có dính líu ít nhiều đến nội vụ, tôi đã được bạn bè yêu cầu lên tiếng. Đáp lại những yêu cầu chính đáng ấy – nhất là từ mạng damau.org – tôi xin nói ngay, vắn tắt:

a) Tôi không đồng ý với bài viết của Trịnh Cung, về đại ý cũng như cung cách diễn đạt. Nhưng theo một châm ngôn, tương truyền của Voltaire: “tôi không tán thành những điều anh nói, nhưng nguyện phấn đấu đến tàn hơi, để anh được nói lên những điều đó”. Điều này, tôi học lóm được nơi các nhà tranh đấu cho dân chủ ở phương Tây.
b) Bài báo của Trịnh Cung nêu lên một câu hỏi chính trị; cuộc tranh luận gay gắt từ lúc đầu, kéo dài đến hôm nay – hơn ba tuần – mang bản chất chính trị, không thấy soi sáng thêm được việc gì, mà càng gây thêm thương tổn.
Có những tranh luận nâng cao, mở rộng tư cách người viết và người đọc. Có những tranh luận làm con người thấp xuống, nhỏ lại. Biết vậy, mà vẫn phải nhận.
c) Trước một án mạng, người điều tra thường đặt câu hỏi: án mạng có lợi cho ai?
Trước hằng loạt bài báo gây thương tổn, tôi thắc mắc: cuộc tranh luận không tốt đẹp này, có lợi cho ai?
Tôi không có câu trả lời. Người nào có được giải đáp, tấc lòng sẽ thanh thản hơn.
Chấm dứt phần chính yếu.
Dưới đây, chỉ là phụ chú. Tiếp tục đọc

Trịnh Công Sơn &  Tham Vọng Chính Trị

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

 trịnh cung

LTS damau: “Trịnh Công Sơn & Tham Vọng Chính Trị” của họa sĩ Trịnh Cung nhất định sẽ được đón nhận với nhiều phản ứng khác nhau từ nhiều tầng lớp độc giả. Bài viết đưa ra một số nhận xét của cá nhân Trịnh Cung về người nhạc sĩ tài hoa, sống và sáng tác trong một giai đoạn vô cùng điêu linh của đất nước, cùng với một số tư liệu đã được công bố ở một số nơi. Tác giả Trịnh Cung tất nhiên đã dự kiến được những gì bài viết này có thể mang đến cho chính ông khi ông viết: “Bài viết này chắc chắn sẽ gây ra sự mất mát tình cảm, sự đổ vỡ các mối quan hệ vốn có của tôi, vì một số những nhân vật được đề cập nay đang còn hiện diện trong cuộc đời. Sự thật bao giờ cũng gây mất lòng, tôi đã tự hỏi mình nhiều lần trong nhiều năm qua: có nên viết nó ra, giải thoát cho nó khỏi ngục tù trong tôi suốt hơn 30 năm qua? Sự quằn quại của nó trong cái nhà tù ký ức cũng làm tôi đau buồn đến không chịu nổi. Giải phóng cho nó là giải phóng cho chính tôi, dù có phải bị trả giá.”

Tạp chí Da Màu trân trọng ghi nhận tinh thần trách nhiệm của hoạ sĩ Trịnh Cung, và bài viết được đăng tải với ước muốn tạo cơ hội làm sáng tỏ những ngóc ngách trong đời sống của một nghệ sĩ tài hoa nay đã thành người thiên cổ.

*

Đã 8 năm kể từ ngày mất của Trịnh Công Sơn, 01-4-2001. Đã có rất nhiều bài và sách viết về người nhạc sĩ tài hoa xuất chúng này. Tất cả đều chỉ nói về 2 mặt: tình yêu (con người, quê hương) và nghệ thuật ngôn từ trong ca khúc Trịnh Công Sơn, tuyệt nhiên không thấy ai đề cập đến vấn đề Trịnh Công Sơn có hay không tham vọng chính trị. Phải chăng như Hoàng Tá Thích, ông em rể của người nhạc sĩ “phản chiến” huyền thoại này đã minh định trong bài tựa cuốn sách Như Những Dòng Sông của mình nói về âm nhạc và tình người của ông anh rể Trịnh Công Sơn, do nhà Xuất Bản Văn Nghệ và Công Ty Văn Hoá Phương Nam ấn hành năm 2007: “…Anh không bao giờ đề cập đến chính trị, đơn giản vì anh không quan tâm đến chính trị”? Hay như nhận định của một người bạn không chỉ rất thân mà còn là một “đồng chí” (trong ý nghĩa cùng một tâm thức về chiến tranh VN) của Trịnh Công Sơn, hoạ sĩ Bửu Chỉ (đã mất) đã viết: “Trong dòng nhạc phản chiến của mình, TCS đã chẳng có một toan tính chính trị nào cả” (Trích bài viết: “Về Trịnh Công Sơn và Những Ca Khúc Phản Chiến Của Anh”, in trong Trịnh Công Sơn, Cuộc Đời, Âm Nhạc, Thơ, Hội Hoạ & Suy Tưởng do Nhà Xuất Bản Văn Hoá Sài Gòn ấn hành năm 2005)? Tiếp tục đọc

Vĩnh Biệt Mẹ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoa Nguyên

Đã khuya từ lòng đêm trú ngụ
Nghe ba mươi ken đặc màn đen
Có một vì sao làm ẩn dụ
Mẹ về đâu leo lét ánh đèn

Sương đã lạnh trên mắt trũng đêm vùi
Cơn trở bệnh khắc trong mẹ kém tươi
Ngỡ rằng ngày mai con trở lại
Trong từng ánh mặt lại hơn vui

Những viên thuốc đem mẹ chưa uống
Nghe chừng lạnh lẽo buổi chia ly
Từ đây vắng rồi khua ly muỗng
Mỗi lần thèm ngọt run tứ chi
Tiếp tục đọc

Về Thu Xếp Lại (5, tiếp theo và hết)

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Đỗ Hồng Ngọc

9. Trời cao đất rộng một mình tôi đi…

“Đời như vô tận, một mình tôi về,
Một mình tôi về với tôi…”

(TCS)

Ở một nơi không có thời gian, không có không gian, không còn ngã, nhân, chúng sanh, thọ giả gì nữa cả, thì nơi đó chính là Chánh định (Samadhi). Thiền là “kỹ thuật” để đạt tới chánh định.

Bí quyết thực hành căn bản nằm ở Tứ niệm xứ (Satipatthana), bốn lãnh vực quán niệm. Có rất nhiều phương pháp hướng dẫn cụ thể trong Tứ niệm xứ. Nhưng tôi chỉ chọn một phương pháp đơn giản nhất nhưng cũng sâu sắc nhất, khoa học, sinh lý học đúng đắn nhất, không sợ “tẩu hỏa nhập ma” lúc thực hành. Đó là Anapanasati: Quán niệm hơi thở (Nhập tức xuất tức niệm/ An-ban thủ ý). Chỉ cần niệm (nhớ, nghĩ) hơi thở vào hơi thở ra… đủ “thấy biết” kiếp người chỉ nằm trong từng hơi thở đó. Người ta cứ sống chết mỗi phút giây như vậy mà chẳng biết. Khi niệm, tức nhớ nghĩ đến cái thở, cái sống cái chết thì thấy… thì ra ai cũng như mình, cũng hít thở như mình, rồi cũng… chết ngủm như mình. Tất cả các sinh vật đều vậy. Từ đó mà có Từ, có Bi. Từ Khí đã chuyển thành Trí. Anapanasati là đã đủ để thực hành (Ana: thở vào; Apana: thở ra; Sati: niệm), nhưng theo tôi cần để ý đến một điểm quan trọng khác nữa. Đó là khoảng trống – một quãng lặng – ở giữa lúc thở ra mà chưa thở vào. Nó thực sự là một quãng “chết” (không thở). Để cho dễ nhớ trong thực hành, tôi đặt tên nó là “Pranasati” (Pra=trước; Ana=thở vào; Sati=niệm). Trước thời thở vào có nghĩa là sau thời thở ra. Thở ra vĩnh viễn mà không thở vào nữa chính là cái chết. Đặt niệm vào quãng lặng đó để “thấy biết” (cảm nhận) một cái chết ngắn. Như là một sự “tập chết”. Trở về thời bào thai trong bụng mẹ. Ở đây là mẹ Như Lai, “bào thai Như Lai”. Loài người có trí thông minh vượt trội là nhờ vỏ não phát triển, với hàng trăm tỷ tế bào thần kinh, hàng trăm nghìn tỷ tỷ các mối nối… dày đặc nhưng sự điều hành hô hấp của ta lại không nằm ở vỏ não. Nó nằm ở hành tủy, dưới vỏ não. Các trung khu hô hấp nằm ở đó, điều hành sự thở. Vì thế mà dù vỏ não không hoạt động (ngủ, hôn mê…) thì sự thở (hô hấp) vẫn được duy trì. Khi tập trung (sati) vào hơi thở là ta đã giải phóng cho vỏ não được nghỉ ngơi! “Tâm an” nhờ đó. Tiếp tục đọc

Vành tang tháng Tư

Nguyên Lạc  

30thang4
“Vành tang cho Tháng Tư Đen
Xin cho người cõi Vĩnh Hằng ngủ yên
Quên đi thù hận oan khiên
Để hồn thanh thản về miền hư vô” [*]
*
Quên đi! 
Có nghĩa chưa quên
Xin cho yên ngủ 
Oan khiên vẫn đầy!
Vành tang. ta khóc ai đây?
Bạn bè chiến hữu. từ ngày tang thương!
.
Tâm kinh 
tụng khúc vô thường
Tế Văn Thập Loại [*]
giải oan cho hồn 
Tháng Tư dâu bể đoạn trường
Cầu mong hồn 
cõi vĩnh hằng 
an nhiên!
.
Nguyên Lạc  
…………..
 [*] Thơ Dư Mỹ
[**] Văn Tế Thập Loại Chúng Sinh – Nguyễn Du

Mỉm cười để đón nhận tất cả

baby cuoi

Khi tất cả mọi chuyện đau buồn đổ lên đầu bạn, hãy mỉm cười để đón nhận nó, vì chỉ có như thế, bạn mới có thêm dũng khí để bước tiếp con đường đời mà mình đã chọn… Khi có một chuyện thật vui đến với bạn, hãy mỉm cười để đón nhận nó, để niềm vui, niềm hạnh phúc được nhân đôi, để mọi người có thể vui cùng niềm vui của bạn…

Khi có một ai đó rời xa cuộc đời của bạn, hãy mỉm cười để chia tay họ, vì dù cho đó là một cái kết thúc vui hay buồn, thì nó cũng là một cái kết thúc, và ngay sau nó là một khởi đầu mới cho cả hai người, mỉm cười để chúc cho cái khởi đầu ấy sẽ thật tươi sáng và vui vẻ…

Khi có một ai đó đến với cuộc đời bạn, hãy mỉm cười để chào đón họ, để chúc cho tình cảm giữa hai người sẽ thật tốt đẹp, để họ sẽ không bao giờ phải nói lời chia tay với bạn như bao người trước đo’…

Khi bạn đánh mất niềm tin vào một người nào đó, hãy mỉm cười để chấp nhận điều ấy. Ai cũng là con người, cũng có lúc sai lầm, có lúc vấp ngã, và hãy mỉm cười để biết rằng mình   đã hiểu họ thêm một phần

Khi bạn cảm thấy quá mệt mỏi vì cuộc sống, hãy mỉm cười để cảm nhận tình yêu mới sẽ lại đến với mình. Bạn sẽ không thể đón nhận tình yêu cuộc sống khi trong lòng bạn ngập tràn trong thù hận hay đớn đau. Và một nụ cười sẽ xoá đi tất cả…

Khi bạn chợt nghĩ về tương lai mù mịt phía trước, và bạn không biết cuộc đời bạn sẽ đi về đâu, hãy mỉm cười để cho mình một phút hy vọng. Mỉm cười để nhận ra rằng chúng ta có cả một ngày hôm nay để chuẩn bị thật tốt cho ngày mai, hãy sống thật tốt, thật hạnh phúc, vì chẳng ai dám chắc mình còn có ngày mai…

  Khi việc bài vở làm bạn chán ngán, hãy mỉm cười để giúp mình thư giãn một chút. Vì chẳng phải ai cũng là thiên tài cả. Và một nụ cười sẽ không phải là quá xa xỉ để thư giãn…

hoano

 Khi tình yêu không đến với bạn, hãy mỉm cười để chào tạm biệt nó. Vì đơn giản là tình yêu đó chưa chọn bạn để ở lại mà thôi. Và dù cho người bạn yêu không đáp lại tình cảm của bạn, thì bạn cũng hãy mỉm cười vì biết rằng trong trái tim bạn đã có nó rồi…

  Khi trái tim bạn tràn đầy nước mắt, khi mỗi bước chân của bạn rỉ máu vì những mũi gai, hãy mỉm cười để cho mình thêm một chút dũng khí, để vững tin bước đi trên con đường đời phía trước. Và ít nhất thì mỉm cười để làm chỗ dựa cho người khác khi họ lâm vào hoàn cảnh như bạn, mỉm cười để không ai phải buồn khổ như ta nữa…

Khi mỗi ngày mới đến với cuộc đời bạn, hãy mỉm cười để cảm ơn cuộc đời đã cho bạn thêm một ngày để được yêu thương, để có thêm thời gian nói với những người bạn yêu quý rằng bạn dành cho họ nhiều tình cảm đến mức nào…

Khi bạn gặp một vấn đề thật khó khăn để giải quyết, hãy mỉm cười để giữ cho tinh thần mình được bình tĩnh. Và như thế vấn đề sẽ dễ hơn trước nhiều…

Khi một người nào đó đang buồn và muốn tâm sự với bạn, hãy mỉm cười với họ để cho họ thêm một chút niềm tin vào cuộc sống. Những người không thể cười là những người cần nụ cười hơn bao giờ hết.

Sưu tầm

Mùa Xuân Chim Hót

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoàng Xuân Sơn

Lâu lắm trong đời, tôi đã từng nghe Yellow Bird ( soạn bởi Michel Mauleart Monton/Oswald Durand/Jessica Mauboy ) được trình bày với các giọng chính và phụ  của tứ ca The Brothers Four rất ăn ý, nghệ thuật hòa âm cao qua tiếng đàn thùng rộn ràng, mơ màng gợi tưởng.  Rồi từ phong trào nhạc trẻ Việt Nam trăm hoa đua nở khoảng thập niên 60 với những ca khúc ngoại quốc lời Việt ra đời rầm rộ, ăn khách( trong đó phải kể đến tên tuổi sáng chói của những người đã chuyển tải nhạc ngoại sang tiếng nước mình như Phạm Duy,Trường Kỳ, Nam Lộc, Lê Hựu Hà , Lê Xuân Trườngv.v); tôi đã được thưởng thức bản phóng tác Yellow Bird với tựa đề Chỉ Là Giấc Mơ Qua ( cũng có người gọi là bài Như Làn Mây) của Nam Lộc (cũng có nơi ghi Nam Lộc và Trường Kỳ?) được trình diễn qua nhiều thập niên với nhiều nghệ sĩ khác nhau.

Như làn mây, tình yêu thôi giờ đây lững lờ 
Như làn gió, tình yêu thôi giờ đây hững hờ. 
Rồi một lần xa cách là một đời than trách 
Rồi cuộc tình bay mất và một người đi khuất 
Tình chỉ còn cay đắng để chỉ còn xa vắng 
Để chỉ còn nắng vương cuối đường. 

. . . Tiếp tục đọc

Anh đâu rồi, nắng có trắng miền quê?

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trương Thị Thanh Tâm 

Anh ạ, tháng ngày sao mà dài quá 
Đêm cũng buồn, lòng cảm thấy cô đơn 
Nhớ anh nhiều nào biết nói gì hơn 
Ta xa quá làm sao em nói nhỏ!

Xuân đã về, mùa xuân qua vội vã 
Anh đâu rồi, nắng có trắng miền quê?
Sương xuống lạnh, con đường nghe xa quá 
( Biết bao giờ ta hội ngộ cùng nhau)
Tình vẫn còn, luôn nhớ lối anh về 

Anh có nhớ, những lời anh thường nói 
Trái tim anh, luôn có bóng em mà 
Sao giờ đây, lời ấy đã phôi pha 
Không còn thấy hình anh qua màn ảnh Tiếp tục đọc

 TIẾNG KHẮC KHOẢI MÙA ĐÔNG/EM Ở LẠI HẮT HIU CHIỀU CÔI LẠNH

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Phạm Ngọc Thái

TIẾNG KHẮC KHOẢI MÙA ĐÔNG

Ta lại viết bài thơ tình một thưở
Với người đàn bà trẻ xa phương
Hồn vọng bay trên sông nước quê hương
Xin lưu giữ tấm hình nàng… Nơi trái tim thi sĩ …

Chân ta bước khuông trời xanh kì vĩ
Em trong anh vằng vặc ánh trăng rằm
Ta yêu em như dòng suối mát thơm
Bờ bãi nhân gian nặng lòng tha thiết.

Ôi, người đàn bà làm ta rơi nước mắt
Hạnh phúc vô cùng… cũng thật đớn đau …
Vẫn muốn cùng ta lại chẳng dám yêu
Bởi cuộc sống chốn bèo dâu lận đận.

Mới đổ tại duyên trời, số phận !?
Cố cười lên cho quên hết thương tâm
Đành hẹn khi anh khuất cõi dương trần
Em xõa tóc bên mồ rơi lệ xót Tiếp tục đọc

THƠ CỦA GÁI QUẢNG TRỊ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

ĐỌC “THƠ CỦA GÁI QUẢNG TRỊ” CỦA QUANG TUYẾT                       
                                                       
Trưa thứ sáu tháng 4- 2019, tôi thức dậy sau giấc ngủ ngon trong không khí mát dịu của bầu trời cuối xuân. Cầm chiếc điện thoại lên và mở trang facebook, tôi đọc ngay được một bài thơ hay lắm. Hay lắm vì nó nói về một quê hương đã từng gắn bó với tôi một thời trai trẻ. Hay lắm vì nó nói về những người con gái của quê hương đó, những người mà tôi đã từng yêu đến cháy bỏng con tim từ xưa và mãi mãi! Hay lắm vì nó đã làm con dế mèn tôi gáy lại, sau nhiều ngày cạn kiệt cảm hứng, vì bị đánh te tua trên văn đàn, bởi có người không muốn nghe tiếng gáy dưới cỏ của con dế rất chi là hèn mọn, nhưng lại cứ gáy suốt ngày đêm. 

Bài thơ viết từ hai năm trước (thứ 6 tháng 4 -2017), đến bây giờ tôi mới đọc được: “Thơ Của Gái Quảng Trị” tác giả Quang Tuyết.

Tôi chổi dậy viết ngay về nó, bởi tôi nghĩ, nếu tôi không viết tức khắc cho bài thơ nầy thì chắc chắn, còn lâu tôi mới cầm bút để bình thơ lại được.

Bài thơ hơi dài, xin quý vị thưởng thức nó sau. Bây giờ, hãy vui lòng đọc lời tôi giới thiệu về nó:

Ta hãy bước vào bốn câu mở đầu thôi, để thấy cái dễ thương trong những lời “thủ thỉ” của cô gái Quảng Trị đáng yêu là sao! Tiếp tục đọc

Xin cám ơn cuộc đời

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

 xin cám ơn cuộc đời
hôm nay tôi còn sống
còn biết yêu thương
còn đợi chờ – còn nhớ mong
còn có những ngày buồn xa vắng
còn có những đêm trăng vàng soi bóng
còn yêu mến con người
còn nhớ quê hương xa vời vợi
ba mươi năm, một kiếp người
ba mươi năm, một khoảng đời

và còn yêu ai
nón nghiêng che tình như lúa mới
mái tóc dài xõa ngập trời mây
từng buổi tang trường áo trắng bay bay
mộng bình thường như dòng nước lặng trôi

xin cám ơn cuộc đời
hôm nay tôi còn sống
ba mươi năm
một số phận
lòng không mưa đổ sao qúa lạnh Tiếp tục đọc

MỘT BUỔI ĐI VỀ

Võ Công Liêm

motminh
trong tôi có một cái gì đứng lại
giữa nắng hoàng hôn nắng không vương
những tháng ngày chơi vơi mà tưởng nhớ
con đường xưa . một buổi đi về bông trắng bay
căn nhà bỗng thức dậy . rủ cánh khóc ngoài hiên mưa vẫn đợi
loài dơi thức trắng đêm treo mình tìm hơi thở cạn vào mắt người xưa
chuồn chuồn chắp cánh trên sông vắng . nỗi nhớ tàn phai những cánh sen
ngần giá cúc hương bay còn vướng . tay nghìn trùng mắt lệ về sau
tôi
chiều đứng soi mình nghe một khúc tình buồn qua quá vội
em
lạch bồng đào sương còn ngậm* bóng chửa qua đèn rèm phủ xuống đêm
thôi lui về với trăng sao cùng gió thổi để thấy mình ta không lẻ loi
ngậm hai chữ bồ hòn nghe thân thế gọi đám lau thưa bụi bám quanh đời
sá chi một câu thơ bỏ lại tịch dương vô hạn hảo* chỉ tiếc ngày sắp tàn
căn nhà cháy rụi
giữa trời hư vô
một vừng trăng mọc
và tôi . đi vào rừng đen làm thân phế thải nhặt lá vàng khô liệm xác vàng khô
làm chi rứa ? giữa mảng đời mênh mông có khi là thế thái có khi là tái thế
cả một đời mơ vào vùng trăng khe khẽ níu cành lộc non ướm mình nhã cánh
và em . len vào hơi thở nhuốm vị mặn trầm trầm âm thổ vuốt ngọn vi lô
mắt khoanh từng đốm ven trời hút vào đêm tìm nắng soi đường nhớ cố nhân :
mưa lăm răm ướt dầm đọt khế . tôi thương người ở huế mới vô*
tôi
một buổi đi về say bóng nước đèo lên mấy dậm trần
em
nõn nường một hồ trăng xưa phỉ thúy nửa đêm về ./.
VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. giữa 8/2014)
* Ý thơ : Lê Đạt
* Ý thơ : Lý Thương Ẩn (đời Đường).
* Ca dao bình dân Hu

Ừ! THÁNG TƯ….

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

30-4tobucket

Kính tặng Văn sĩ Thái Quốc Mưu –
.
Ừ, tháng Tư rồi. Ừ, tháng Tư
Gió Xuân vét vớt vạt sương mù
Nụ cười se sẽ vương môi gượng
Xáo xác nẻo về nương cố hương.
.
Ừ, gượng mà quên… để gắng quên
Tháng Tư, rầu lắm, những ưu phiền
Người đi ríu bước người đưa tiễn
Thăm thẳm ngõ chiều mây xám trôi.
*.
Hà Nội, 01 tháng 04.2019
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
.

QUẺ DỊCH: CÁCH LẬP VÀ GIẢI ĐOÁN (bài 3)

Thư viện của bài

This gallery contains 5 photos.

Trước khi vào bài, tặng bạn câu này:

Tôi tin rằng trong tất cả mọi trình độ của xã hội – gia đình, quốc gia, và quốc tế – chìa khóa cho một thế giới tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn là lòng đại bi. Không nhất thiết để đi theo một tôn giáo, hay tin tưởng trong một hệ tư tưởng nào. Điều quan trọng là phát triển những phẩm chất nhân bản tối đa như có thể. Từ bi, là điều đôi khi tôi cũng gọi là tình cảm con người, là nhân tố quyết định của đời sống chúng ta!   (Đạt Lai Lạt Ma)

                                                   ***

Bạn hiền! thế là chúng ta đã dạo vòng qua đại cương về Dịch! Đó là những điểm cần cho chúng ta đi vào phần rất lý thú: Bói quẻ và Giải đoán. Nếu các bạn chưa thông, xin các bạn trở ngược lại nghiên cứu thêm lần nữa.

 Phần II. BÓI QUẺ DỊCH

NGHI THỨC BÓI và LUẬT CẢMỨNG
Việc bói muốn thành công phải có lễ nghi và thành khẩn. Trong bói ( bốc, phệ…) có luật cảm ứng. Người xin quẻ(the inquirer) để bói phải cảm (tức là thành khẩn) thì thần minh (Dịch) mới ứng (đáp ứng, trả lời). Sự thành khẩn phải thể hiện cụ thể, từ thái độ trân trọng vật để bói cho đến nghi thức tiến hành phép bói:

Khi không dùng, Kinh Dịch nên được bọc lại sạch sẽbằng vải hay lụa (lụa điều – rose silk- tốt nhất) và để ởchỗcao thích hợp, không được thấp hơn vai người lớn đứng thẳng. Các thẻbói (nếu bói bằng cỏ thi) hoặc ba đồng tiền (nếu bói bằng đồng tiền) được đặt trong hộp có nắp đậy và không được dùng cho mục đích khác. Tiếp tục đọc

TÌM LẠI 

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nguyên Lạc
.
.
Khói đốt đồng chiều…
Người xưa cay mắt!
Mùa vẫn xưa!
Em có biết người về?
Tìm lại một khoảng trời 
Khoảng trời ký ức
.
Ai? Đánh thức giấc mơ tôi một thời 
Một thời tôi cố quên!
Một thời tôi có em
“Một thời để yêu và một thời để chết”  [*]
.
Tôi đi tìm em
Chỉ thấy tôi riêng!
Chiều hấp hối bên bờ kinh nắng quái
Tiếng kêu chiều chim vịt cứa lòng quê!
Tiếp tục đọc

‘VỀ THU XẾP LẠI…’ KỲ IV

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Đỗ Hồng Ngọc

7. Chìm dưới sương thu là một đóa thơm tho…

“Chìm khuất trong ta

Một lời nói vu vơ

Chìm dưới sương thu

Là một đóa thơm tho…”

(TCS)

Tôi ngờ rằng có một phần thưởng quý giá nào đó cho kiếp nhân sinh, mà thiên nhiên đã mất công tạo ra, không thể nào có một mục đích duy nhất là làm cho nó phải khổ đau từ lúc sanh đến lúc bệnh, lão và tử. Điều này hoàn toàn vô lý. Bởi nếu vậy thì thiên nhiên đã không tạo ra vạn vật, nhất là sinh vật. Thử nhìn xem, vạn vật luôn đẹp đẽ, sinh vật luôn đẹp đẽ muôn màu muôn sắc, Hai con bọ ngựa yêu nhau, ve vãn nhau, giao hợp, xong con đực chết ngay và trở thành thức ăn cho con cái. Con cái mang cái trứng đã thụ tinh, nuôi nấng và sinh sản, xong cũng chết. Nếu chỉ làm cái việc giao hợp rồi chết như con bọ ngựa hay những con ong đực, thì nhiệm vụ duy nhất của nó chỉ là làm vật trung gian, truyền giống, khi hoàn thành nhiệm vụ thì không có lý do gì để tiếp tục tồn tại. Vậy thì ít ra phải có chút tưởng thưởng gì cho cái vất vả của nó chứ? Có lẽ vì thế mà thiên nhiên đã tặng cho nó chút khoái lạc trong lúc giao hợp. Nhưng sự giao hợp là sự truyền trao chủng tử, còn chuyện “bố thí thân mạng” kia có ý nghĩa gì không? Có được tưởng thưởng gì không?

Chẳng hạn, ăn là một hiện tựơng để tạo năng lượng duy trì sự tồn sinh và phát triển cho đến lúc có thể “hoàn thành nhiệm vụ”, vậy mà thiên nhiện còn phải tưởng thưởng một chút khoái cảm cho cái sự ăn. Nếu không, đâu có sinh vật nào ăn làm chi cho mệt. Nó phải đổ mồ hôi sôi nước mắt để kiếm lấy cái ăn, phải tranh giành vất vả để có cái ăn và phải trăm mưu ngàn kế để tìm cách ăn… cho nhiều. Từ một con mối mù lòa, rào rào ăn
Tiếp tục đọc

 MỌI NGƯỜI ĐỀU QUEN BIẾT NHAU

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Lea MacDonald

Hôm đó là một ngày đặc biệt, một ngày dành để lấy lại niềm tin. Và cùng với niềm tin đó, tôi đã rút ra được một bài học nhờ vào Brandon, đứa con trai sáu tuổi của tôi.

Suốt buổi sáng, tôi nhìn nó cẩn thận gói bữa ăn trưa nơi bàn ăn. Tôi sắp đi làm và phải dẫn nó theo. Trong lúc bỏ đồ vào giỏ, nó nói:

– Lớn lên con sẽ là một công nhân.

Nó cẩn thận sắp xếp mọi thứ cần thiết dùng cho cả ngày – một cuốn sách tô màu nhỏ, hộp viết chì màu, một hộp đồ chơi, một cái bánh mì nướng nhân trái việt quất, một bánh săng-uých trứng và ba quả trứng Phục Sinh nhỏ.

Tôi đang trễ giờ nên hối Brandon thu xếp nhanh lên.

Thế là nó nhanh chân nhanh tay lên thật. Và nó bỏ quên bữa ăn trưa đã được gói ghém kỹ lưỡng – một lỗi lầm mà tôi chỉ biết được sau khi lái xe đã được bốn mươi lăm phút. Nó trách móc tôi nhiều lần:

– Ba cứ bắt con làm nhanh lên, bây giờ con chẳng có bữa ăn trưa. Tiếp tục đọc

Mến chào Việt Nam

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Khê Kinh Kha

* mượn ý ca khúc Bonjour VietNam của Marc Lavoine.

kể giùm tôi, về cái tên
cái tên khó gọi, lạ lùng xa xôi
cái tên liền với phận tôi
từ khi khóc tiếng làm người lưu vong
kể giùm tôi, những triều vương
và đôi mắt biếc, xếch nghiêng nghiêng buồn

làm sao nói hết nỗi lòng
âm thầm chôn kín trong hồn riêng tôi
vì tôi chỉ biết được người
qua bao đau đớn của đời chiến tranh
qua phim ảnh, cảnh tang thương
qua bao chết chóc hải hùng người ơi

rồi ngày kia, tôi đến nơi
cúi đầu chào hỏi hồn người quanh đây
rồi ngày kia, tôi đến nơi
cúi chào non nước giống nòi Việt Nam Tiếp tục đọc

MỘNG DƯỚI HOA 

Trương Thị Thanh Tâm 

  ao hong
Tình rơi theo giọt cà phê 
Tình chìm đáy cốc, tình mê muội đời 
Hay tình còn nửa chơi vơi 
Nửa kia đọng lại môi ai trên vành 
Tình về một sáng nắng hanh 
Tình trăn trở giấc…thôi đành tình xa 
Cuộc tình mộng dưới trăng hoa 
Dáng ai lạc lõng chiều tà vừa buông 
Cách xa mấy nẽo dặm đường 
Gío lay lá rụng, vấn vương muộn phiền 
Ngại ngần chút chuyện tơ vương 
Tình treo đỉnh nhớ, phận người thuyền quyên 
Ai gieo giọt đắng trên môi 
Để đêm thức trắng nhớ người năm canh 
Yêu ai tóc thuở còn xanh 
Bây giờ bóng xế ngọt lành còn đâu!
              Trương Thị Thanh Tâm 
                           Mytho 

FRANÇOISE SAGAN VÀ NỖI BUỒN

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Bích Hoài

            Năm 1954, một cô gái 18 tuổi, Françoise Sagan, xuất hiện trên văn đàn Pháp quốc với tác phẩm đầu tay Bon-jour Tristesse, gây sóng gió. Tựa đề của cuốn sách bắt nguồn từ bài thơ của Paul Éluard “À peine défigurée” (Vừa mới biến dạng), với dòng chữ đầu tiên “Adieu tristesse/Bonjour tristesse (Buồn ơi, chào mi).” Một cuốn phim tiếng Anh, phỏng theo cuốn sách, được phát hành năm 1958 với đạo diễn Otto Preminger.

Câu chuyện như sau: Cô bé Cécile, 17 tuổi, nghỉ hè tại một biệt thự bên bờ sông Riviera của Pháp cùng với cha là Raymond, một người hấp dẫn, trần tục, vô luân, tự bào chữa cho mình về tài tán gái với lời trích dẫn của Oscar Wilde, theo đó thì tội lỗi chỉ là một sắc màu sặc sỡ, dai dẳng trong thế giới hiện đại. Cécile nói cô tin rằng cô có thể lấy việc đó làm căn bản trong đời sống của cô và chấp nhận cái phong cách sống đó làm mẫu mực. Một trong những lợi thế đối với cô là cha cô không chút quan tâm đến khả năng hiểu biết nên chẳng cần để ý cô có học hành hay không. Một lợi thế khác là ông bỏ mặc cho cô rảnh tay lôi cuốn đàn ông. Ban đầu cô tìm đến những người đàn ông cùng tuổi với cha, nhưng ở biệt thự kế bên có một chàng trai tuổi đôi mươi, Cyril, mà cô bắt đầu cuộc tình lãng mạn Tiếp tục đọc

QUẺ DỊCH, CÁCH LẬP VÀ GIẢI ĐOÁN (2)

Thư viện của bài

This gallery contains 4 photos.

Nguyên Lạc

                                                                                          

THUẬT NGỮ CẦN NHỚ

Tám quẻ nguyên thủy (bát quái ) gọi là đơn quái (quẻ đơn).

Sáu mươi bốn quẻ mới được tạo ra từ việc chồng bát quái gọi là trùng quái (quẻ trùng) để phân biệt với tám quẻ nguyên thủy, đơn quái (quẻ đơn).

Nội Quái và Ngọai Quái:

Mỗi quẻ trùng gồm hai quẻ đơn: Quẻ đơn ở dưới gọi là nội quái, quẻ đơn ở trên gọi là ngọai quái.

Ví dụ: Quẻ Thiên Phong Cấu:

Quẻ trên Thiên, tức Càn là ngọai quái,

Quẻ dưới Phong tức tốn là nội quái.

Ví dụ: Quẻ Địa Thiên Thái:

Quẻ trên là Khôn: Địa (Ngọai quái)

Quẻ dưới là Càn: Thiên (Nội quái)

Gọi là nội quái, ngọai quái vì sắp theo vòng tròn thì quẻ Càn ở trong (nội) gần trung tâm, còn quẻ Khôn chồng lên nó, ở ngoài (ngọai), xa trung tâm Tiếp tục đọc

‘VỀ THU XẾP LẠI…’ KỲ III

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Đỗ Hồng Ngọc

Người đã đến và người sẽ về bên kia núi
“Từng câu nói là từng cánh buồm giong cuối trời.
Còn lại tiếng cười khóc giữa đời..”
(TCS).

Người ta đã đúc kết: “Năm năm / Sáu tháng / Bảy ngày”, nghĩa là ở tuổi 50, nên có kế hoạch  năm; đến tuổi 60 thì chỉ nên làm kế hoạch tháng; còn đến 70 thì tốt nhất nên có kế hoạch… ngày! Cho nên “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui! Chọn những bông hoa và những nụ cười!” (TCS) là phải quá! Vấn đề là ở chỗ chọn lựa. Thiên đàng Địa ngục hai bên… Một cụ già trên trăm tuổi được nhà báo hỏi bí quyết sống lâu, sống khỏe, ông nói có gì đâu, mỗi sáng, thức dậy, tôi tự hỏi hôm nay mình nên ở thiên đàng hay địa ngục đây… rồi tôi chọn thiên đàng.

Có những vùng khí hậu lạ. Một ngày mà có đủ cả bốn mùa: xuân hạ thu đông! Còn muốn gì hơn? Ở cái tuổi này, không phải chỉ cần có kế hoạch ngày mà nhiều khi còn phải có kế hoạch giờ! Sáng khác, trưa khác, chiều khác, tối khác rồi. Làm được gì thì làm ngay. Lát sau mọi thứ sẽ khác. Cần có phương án hai, phương án ba. Cẩm nang để sẵn trong các túi gấm, đến đâu giở ra đến đó!

Từ trứng và tinh trùng, ta hình thành một cái phôi phải nhìn dưới kính hiển vi mới thấy. Rồi rất nhanh, trở thành một thai nhi loi ngoi trong vũng nước ối, trong bụng mẹ. Không thở. Không ăn. Không ngủ. Dĩ nhiên có đái và ỉa khi các bộ phận thải chất bả này hình thành và hoạt động. Thế rồi chín tháng mười ngày ta bung ra ngoài cứ y như cánh hoa phải xòe nở đúng thời đúng tiết vậy. Việc đầu tiên là… thở. Thở mà không xong thì tiêu đời! Bác sĩ sẽ xịt alcool hoặc đét vào đít cho ta khóc thét lên. Khóc càng to càng tốt. Khóc Tiếp tục đọc

Into God’s Loving Arms

 

chim-dove

*Dedicated to my dear friend Kathie Mendez

It has come to the end of the life journey
And the sun has set, my dear Kathie,
We love you and our hearts sink low,
We miss you and we pray for the soul,
Free like wandering wind in the meadow,
Like rolling cloud on the sky, alone.
We cry but we have to let you go.

For this is the journey planned by the Almighty,
The life destination and destiny,
For we all must take to home,
Like flowers blossom,
Fruit ripens,
In the obedience,
You are home, my dear Kathie, you are home,
In the God’s loving arms.

We love you,
We miss you,
Our tears well up and our hearts gloom,
But we have to let you depart,
Into God’s eternal love and peace,
The Holy light shines upon you,
Rest in peace, my dear, you are home,
In the Kingdom of heaven
The Father, the Son and the Holy Spirit,
Amen!

Deacon Joe Hung Nguyen
(March 27, 2019)