THƠ QUÊ  

 Nguyễn Thị NGọc Diệp  

1000

TÔI TRỞ VỀ ĐÂY  

 

Tôi trở về đây với ngôi nhà xưa  

Lạnh buốt đôi vai lạnh thấu tâm hồn  

Anh đã đi rồi anh đã đi luôn  

Cảnh cũ người xưa không còn đâu nữa  

 

Tôi trở về đây nỗi sầu chan chứa  

Còn gì đâu nữa mà ngóng mà chờ  

Trời không có mưa mà linh hồn tôi ướt  

Ướt câu thề đọng nước mắt trong tim  

 

Thuyền tôi vẫn trăm năm không rời bến  

Người ra đi đàn dây đứt lạc âm  

Để bao năm tôi ngồi đó âm thầm  

Tình đơn lẽ khóc cùng trăng và nước  

 

Tôi hờn trách, nào ai đâu biết được  

Tình ai như thời tiết cứ đổi thay  

Mai khác rồi đâu phải giống hôm nay  

Trời sáng nắng chiều mưa, người cũng thế  

 

Tôi chỉ có một tình yêu cả thể  

Trao cho anh với tất cả tinh khôi  

Ghét hay yêu cũng đã phận duyên rồi  

Tôi nhận hết với nỗi đời sóng gió  

 

Tôi ao ước tình ta như trăng tỏ  

Đâu muốn chi dang dỡ nghĩa vợ chồng  

Để con mình bèo nước dạt trên sông  

Bao năm tháng mơ một ngày đòan tụ  

 

Nay trở về hồn đỉnh cao gió hú  

Buồn lê thế nhớ ngày cũ bên nhau  

Đã mất rồi, mất đành đoạn thương đau  

Không có nữa bửa cơm sum họp cả  

 

Ôi dĩ vãng đã xa rồi, xa quá  

Miền yêu thương đau ký ức hôm nay  

Chẳng bao giờ còn nữa đôi vòng tay  

Ôm rất chặc và vỗ về âu yếm./.  

                  Nguyễn Thị Ngọc Diệp  

 

HỒI TƯỞNG  

 

Mình còn lại gì trên cõi trần này nữa  

Soi gương thấy bóng ai bỗng hoảng hốt giật mình  

Không phải ta, con Bê nhà quê quần đùi áo vá  

Hồn thảnh thơi bên bụi chuối vườn rau.  

 

Lội đồng, găng câu bắt cá ơi ới gọi nhau  

Vừa bắt vừa chơi giỏ cá đầy không đậy được  

Nghe cá giãy đằng sau đằng trước  

Sung sướng mê ly, con Bê tít mắt cười.  

 

Bùn đất lấm lem lấp lánh nụ cười tươi  

Yêu biết mấy đồng quê thôn dã  

Thời gian trôi dòng đời xa xôi quá  

Méo mó nụ cười, cười gượng để làm vui.  

 

Bạn bè xưa còn thui thủi mình tui  

Cầu thực tha hương xứ người bươn chải  

Sáu Lọ, Tám Nho theo mây trời đi mãi  

Ước được quay về thời cắt cỏ chăn trâu.  

 

Thèm được như ngày nào quần vá áo nâu  

Chạy nhảy tung tăng khắp đầu làng cuối bãi  

Hôi hám lấm lem đi qua thời con gái  

Ngây ngô, vụng dại nơi ruộng cạn đồng sâu.  

 

Áo quần hôm nay rực rỡ những sắc màu  

Không che hết nỗi buồn trong sâu thẳm  

Ngày mấy bận thay đồ vẫn miên man chìm đắm  

Đưa tôi về với ký ức ngày xưa.  

          Nguyễn Thị Ngọc Diệp  

 

 

 

 

 

 

 

 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s