thơ Đặng Xuân Xuyến

32DL

NGƯỢC DÒNG

Hôm nọ có người ghé bến sông

Nói chuyện nhà bên đã gả chồng

Từ độ ngược dòng đi xây mộng

Chả thấy một lần ghé bến sông.

Tôi biết người ta chẳng ngóng trông

Chỉ mình tôi với mộng hư không

Chiều qua lạc bước về Kim Động

Tôi lại trắng đêm hứng gió đồng.

Tôi biết người ta đã gả chồng

Giờ là mệnh phụ giữa phố đông

Tôi buồn tôi giận tôi dại mộng

Say mãi đò ngang khách má hồng.

Đã mấy đông rồi, đã mấy đông

Bếp lửa nàng nhen có đượm hồng

Mỗi bận nàng ra cài then cổng

Có lạnh so người trước gió đông?

Nàng có còn quen nép cạnh chồng

Hững hờ dạo gót giữa phố đông

Lá vàng lả tả khi chiều xuống

Có thấm cô đơn bởi gió cuồng?

Tôi biết người ta chẳng đoái trông

Chỉ mình tôi với mộng hư không

Tôi buồn tôi giận tôi dại mộng

Lỡ cả chuyến đò khách sang sông.

Hà Nội, Ngày 29 tháng 11-2014

TÌNH CHUNG

Mới hẹn mới thề nhất nhất tôi

Kiếp này, kiếp nữa chỉ yêu tôi

Thế mà tấp tểnh theo họ vội

Vất tuột hẹn thề bỏ sông trôi

Thì chữ chung tình rớt đầu môi

Biết rồi nên chỉ tự trách tôi

3 xu kiếm được duyên vài tối

Hà tất thở than đứng với ngồi.

Thế nhé, chữ tình chỉ vậy thôi

Đừng ví sông kia lúc lở bồi

Đừng than gió lạnh run chiều tối

Đừng mượn sao trời biện với tôi.

*.Hà Nội, sáng 23 tháng 05-2020

ĐÊM CUỒNG SAY...

Em nhé, một lần quậy cùng ta

Một đêm giả khướt lướt Ngân Hà

Một đêm vịn cớ vì ta đã

Mà hứng đêm cuồng say với ta?

Ừ, giả lần thôi, đâu chết a

Người ta thiên hạ vẫn thế mà

Thì bởi ả Hằng lả lơi quá

Mà dáng ai kia cứ nõn nà…

Thôi, ngả vào ta, cuộn vào ta

Để đêm thánh thót rót trăng ngà

Để làn gió thoảng loang hương lạ

Để trộn vào ta, nghiến nát ta.

*Hà Nội, 2G45 ngày 01-07-2020

TRAI LÀNG RA PHỐ …

Ừ thì rõ trai làng “lớ ngớ”

Vốn chân quê nên sẵn khù khờ

Em cứ bẻ ngang chừng cụm gió

Quất nát chiều cho bớt ngu ngơ

Ừ thì rõ trai làng “quá dở”

Đã chân quê lại giấu ngù ngờ

Em cứ đập cho chiều vụn vỡ

Để đêm nằm run cóng giấc mơ.

Ừ thì rõ trai làng “tưởng bở”

Chốn thị thành dễ dệt ước mơ

Em cứ quẳng đại vào góc chợ

Đốt cháy chiều cháy trụi “ham mơ”

Ừ thì rõ trai làng “nịnh bợ”

Đã “nhà quê” còn thích i tờ

Em cứ tẩm chiều cho ngọt lợ

Trút nhiều cay để hết “gà mờ”

Người ta nói: Trai làng… Đến sợ!

*.Hà Nội, trưa 24 tháng 11-2020

VIẾT HỘ BẠN

Ừ, đến nước này, nói toẹt ra

Ta với người ta đã quá đà

Ngọc nát hay lành tùy đấy cả

Đã quá sa đà, nhả chả ra.

Ừ, cứ cho là lỗi tại ta

Ân ái qua loa, chả mặn mà

Đã già, đã xấu, còn hám lạ

Báu gì của nợ, vất thật xa.

Thì cứ giả vờ khó ưa ta

Cứ kệ sớm mai nắng la đà

Kệ chiều cuốn lạnh gom vào lá

Kệ tiếng thở vờn giấc mơ xa.

*.Hà Nội, sáng 29 tháng 01-2022

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s