Thơ Châu Thạch

NHỚ MÔI EM HƯƠNG CÀ PHÊ!  

         

tran din cuon

Trang Đinh Cường

 

 Môi em hương cà phê  

Nụ hôn tràn cơn mê  

Nhớ hương nhớ thắm thiết  

Nhớ em nhớ bộn bề!  

 

Em cà phê Buôn Mê!  

Em cà phê Kontum!  

Em cà phê Pleiku!  

Hay em cà phê Khe Sanh!  

Em cà phê riêng anh  

Trong con tim riêng dành!  

 

Sáng nay ly đen nóng  

Thơm làn môi em mọng  

Ngọt đường và vị đắng  

Cho anh tình trăm năm  

 

Anh nhớ em trời nắng!  

Anh nhớ em trời mưa!  

Anh nhớ em buổi sáng!  

Anh nhớ em buổi trưa!  

Hoàng hôn về càng nhớ!  

Nhớ em, nhớ bốn mùa!  

 

Mùa xuân mây trải lụa  

Hương cà phê bay cao  

Mùa hạ nắng lao xao  

Hương cà phê trong đá  

Mùa thu rừng thay lá  

Hương trong gió thu vàng  

Mùa đông mưa mênh mang  

Hương cà phê ấm thế!  

 

Anh xin dâng lời thệ  

Hết cả tình đê mê  

Môi em hương cà phê  

Yêu em, yêu mãi mãi!  

                    

 BÀI THƠ TIỄN CAO NGẠC  

 

 Người hoạ sĩ tài hoa  

Thần đồng từ thuở nhỏ  

Chăn trâu bên bờ cỏ  

Ngồi vẽ hình chiến tranh  

 

Chiếc trực thăng bay nhanh  

Lính trườn qua rào kẻm  

Tăng băng mình cháy sém  

Đạn vèo qua không gian  

 

Anh vẽ cảnh hoang tàn  

Anh vẽ cảnh máu loang  

Anh vẽ cảnh nát tan  

Trời Việt Nam thời chiến  

 

Anh còn vẽ chiếc giếng  

Dưới hàng tre xanh xanh  

Anh còn vẽ Vàng Anh  

Hót trên cành cao đẹp  

 

Anh còn vẽ khói bếp  

Bay lên màu lam, nâu  

Anh còn vẽ đàn trâu  

Con đường làng xanh biếc  

 

Nhìn tranh anh da diết  

Mong quê hương thanh bình  

Nhìn tranh anh thấy tình  

Lưu trong hồn mãi mãi  

 

Người nói anh thằng dại  

Người nói anh thằng khờ  

Anh mới chính là thơ  

Đèn Trời đêm chiếu sáng  

 

Anh tên là Cao Ngạc  

Chăn trâu và vẽ chì  

Đường Thạch Hản anh đi  

Quê anh là Quảng Trị  

 

Hôm qua tin anh mất  

Nhiêu người tưởng nhớ anh  

Thuở ấy tóc còn xanh  

Bây giờ đầu đã bạc!  

 

Thôi xin chào nhé Ngạc  

Bạn vô nhiểm tội đời  

Chắc chắn bạn lên Trời  

Cồng bình là phải thế ./.  

  

CÒN SÓT CHÚT CÀ PHÊ  

 Còn sót chút cà phê  

Ngần ngừ không dám uống  

Mong niềm vui đi muộn  

Lưu luyến chút mùi hương  

 

Còn một chút yêu thương  

Khó lòng để cho cạn  

Mong giữ hoài tình bạn  

Mong giữ hoài tình yêu  

 

Em ơi tuổi xế chiều  

Sẽ có giờ buông bỏ  

Cầm tách lên ta ngó  

Thưởng thức trọn tình ta  

 

Rồi ta sẽ thiết tha  

Nhấp vào môi một chút  

Một chút rồi một chút  

Cho đến giờ cạn thôi!  

 

Khi cà phê hết rồi  

Cổng cuộc đời đóng mãi  

Thiên thu còn lưu lại  

Hương cà phê em ơi !  

  

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s