Đ À N C H Ì M

HOÀNG XUÂN SƠN

lónglánh lónglánh hoa cương
câu thơ lóng lánh trên đường khổ sai
trần thân núi đụng hang dài
hun _______
            hút hun________
                                   hút
trần ai điệu về
nhiệm mầu
nấc giọng hoang tê
tiếng hát chấp chới
bên lề tử sinh
bước chông cuộc lữ đăng trình
thơ trăm ổ lót
vô hình nắng nôi
bơi-về-đầu-nguồn-xa-khơi
sải tay trăm nhánh
sải đời muôn phương
lónglánhlónglánh
dị thường
lưng cằm giọt nước cương cường
bám
đeo

Ồ !
trăng lên cùng trăng. treo
đêm lung linh trẩy
suối đèo mấp mô
đàn tay ôm suốt đại hồ
dây căng nhật nguyệt
cung tơ tưởng
nằm
đẹp cuồng mã vĩ thang âm
hạt thơ bay túa buổi rằm
trăng mê

Lónglánh lónglánh hoa thề
xương trong đóa thạch
cầm tê tái
chìm.

) ) )

HOÀNG XUÂN SƠN
hailămmườikhôngbốn

Lời Tình Buồn

NHẬT QUANG

mua2

Gởi TL

Cơn mưa chiều tháng Sáu
Cứ rơi nhanh rơi nhanh
Có tan đi nỗi nhớ
Có vơi đi nỗi buồn?

Giọt mưa chiều vẫn tuôn
Lơi rơi cành lá úa
Còn lạnh lùng trong ta
Con tim sầu tan tác

Mưa chiều rơi man mác
Mênh mang lời tình buồn
Có con chim nào hót
Để ta quên xót xa?

Chỉ còn lại nhạt nhoà
Tiếng mưa chiều ray rứt
Lời tình buồn tình buồn
Ta ngồi khóc, nhớ ai?

Nhật Quang

NÓI CÙNG CAO NHẬT THANH.

Châu Thạch

chauthach-caonhat thanh (3)

 

Có một ngày em ở tuổi mười lăm
Tiếng ca em làm động trăng rằm
Tiếng ca bay trên cổ thành Quảng Tri
Anh gát trên thành lắng nghe xa xăm

Từng phiến đá cũng nằm nghe em hát
Màu rêu xanh tích tụ của thời gian
Tiếng em ca làm thấp ánh trăng vàng
Ướt phiến đá và vai anh sương lệ

Rồi cuộc chiến biến đời thành dâu bể
Anh bỏ đi lòng cứ muốn quay về
Năm mươi năm mù mịt cả sơn khê
Quên tiếng hát và quên người em nhỏ

Bỗng một hôm tiếng ca ngày xưa đó
Vọng âm thanh qua ngàn dặm quan san
Máy cầm tay nghe em hát vang vang
Nhìn khung ảnh thấy em còn trẻ đẹp

Vui biết mấy cửa thời gian không khép
Vẫn là em và tiếng hát ngày xưa
Anh bây giờ đời qua hết gió mưa
Nghe em hát nhớ một thời áo trận

Em cũng thế biết bao cơn lận đận
Cũng như anh qua đại lộ kinh hoàng
Qua cầu dài, cầu ngắn máu hồng loang
Đi một cuộc xé lòng đau xứ mẹ

Vui em nhé bây giờ vui em nhé
Anh chúc em cứ trẻ mãi không già
Níu thời gian để được sống hoan ca
Em thì hát, anh làm thơ để tặng.

Châu Thạch.

JOYEUSE FÊTE NATIONALE DU QUÉBEC 24 Juin; 2021

HOÀNG XUÂN SƠN

Hoa huệ (Fleur de Lys – còn có tên là hoa Bách Hợp) là biểu tượng của xứ Quebec (Canada), xứ đã thực sự cưu mang đời lưu vong chúng tôi.
Nhân ngày lễ của xứ sở, xin gửi hai mảng viết nhớ tên :

L Y S

hoa bách hơp không trúng mùa
nên lòng nghi kỵ vẫn đùa khách thơ

mình là khách
của bao giờ

về đâu quán lữ
buồn xưa
còn ngồi

là mình
khách
của muôn đời

hỏi ngôi vị chủ
tình vui có còn

16 juin 2021
* * * * *

H U Ệ
[từ thơm một dấu hương qua]

Lys khắc dấu nõn tay
huệ ơi. trắng
bắc phương chiều tuyết gội
qua tóc rừng vàng
cờ xanh nheo mắt
phong linh ở gió độ trong
nhiễm sắc ứa rịn xuân hè
[festival des clochards]
gã giang hồ ôm thở blues
ôi blues trầm thuý
quành rượu bỏng
jazz cuống cuồng ngụm
môi tinh đồng
thôi nhé
trưa nồm ngây
phố cổ sống lâu ngất hồn lục địa
con đường dốc
và đá
biết cheo leo

Có quán hàng nào hiểm hóc
trờ tới phong rêu
tháng năm tháng năm đời càng
mím hoa những chặng. hoài
dạ-tình-nhân đỏ
ròng bạch lạp hẹn gầy nơi khẳng khiu
ngón tay đeo nhẫn khói thổi vòng
như là tuyết ở biên san
trên môi lys. chúm son
giọt khẽ thành ly ngân tơ pha lê
lịm dần thơm
huệ cùng

mai . 05 – phố cũ Québec

c H I ề u m Ề m k H Ó i s Ư Ơ n G

Hoàng Xuân Sơn

chieu21

{ ỉ ôi lời mộng
eo sèo điệu mơ}

Tôi nghiêng trong chiều khói hồ bay(*)
thở thêm lưu luyến của sương ngày
để khi chết chậm hồn man thảo
nghe điệu lan buồn rượi ngón tay

Nghe hồn chinh chiến khúc cổ dã
cây đứt rừng mầu nắng xiên rêu
ôi những vi sinh bám hồn mục
đã xanh theo bình tịnh chuông chiều

Tôi biết năm xưa tiếng đại hồng
chung vào chung cuộc mấy niềm chung
mà chim gõ kiến trên đồi mịch
hòa với bao la chút mịt mùng

Và rồi đứng lại trong hơi thở
đời đã âm u một mái nhà
còn mong chi nắng thêu huyền lục
áo đã lạnh rồi mưa đã qua

Dấu bui môi hôn phút lệ cầm
có còn ghi lại phiến triều âm
về đâu con sóng từng nghe cát
rịn dưới chân đi những bước thầm

h o à n g x u â n s ơ n
18 tháng sáu, năm hai mươi mốt

(*)Khói Hồ Bay, thi phẩm Nguyễn Tường Giang

 

RĂNG RỨA

VÕ CÔNG LIÊM

vcl dam mee001

TRANH VÕCÔNGLIÊM:‘Đam mê /Passionate’

cũng chẳng buồn chi
a á ớ
rồi ai cũng bịt miệng xoa tay
khúm núm bước đi như kẻ cô hồn
lúc rày mưa nắng bất thường
có khi ho hen cảm cúm nhức đầu
covid 19 tràn lan đại hải khắp nơi đó tề
cũng chẳng buồn chi
i u ơ
‘mụ nọ chanh chua vợ chưởi chồng’*
một què một chột
khăn gói lên đường
đầu quân chữ nghĩa
giải ngũ giải phóng
chẳng biết mô tê
mò nhầm con cá tưởng mu rùa
răng rứa ?
đèn tắt nhà tranh như nhà ngói
thi hương thi hội
tú tài cử nhân
hùm bà lằn bầu cua cá cọp
một mẻ cá mòi
trầy da tróc vảy
tá hỏa tam tinh
tôi . con kè kè núp bóng từ bi
có khi em chả chẳng hề chi
một trời lận đận với bon chen
xin hai chữ bình an làm dấu thánh
xuất khẩu thành thơ ba rọi ba chỉ
xuất xứ i tờ chữ được chữ không
đăng đàn diễn thuyết
hò hát lăng nhăng
văn ung thư
thơ đái đường
ôi . ‘hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi’*
có chi mô
trên răng dưới dế
một thời khất thực
một đời rong chơi
o tròn như quả trứng gà
ô thời đội nón
ơ thời có móc (râu quặp)*
bình dân học vụ
chữ ngã chữ nghiêng
đi lính đi tráng đi tù đi tu

răng rứa ?
a di đà phật ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . cuối mùa dịch 6/2021)

* Thơ: Tú Xương.
* Nhạc: Trịnh Công Sơn.
* ‘râu quặp’ : là dân sợ vợ hay còn gọi là bị ‘cắm sừng’.

ĐỌC TRƯỜNG CA:“SÓNG THỊ THÀNH VÀ EM” CỦA NGÃ DU TỬ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Châu Thạch “Trường ca là thuật ngữ văn học chỉ các tác phẩm thơ có dung lượng lớn, thường có cốt truyện tự sự hoặc sườn truyện trữ tình. Có nhiều thể loại trường ca: trường ca anh hùng, trường … Tiếp tục đọc

Bằng Lăng Tím

Nhật Quang


Nhánh bằng lăng tím yêu ơi!
Bâng khuâng gợi nhớ một thời đã xa
Thầm thương ký ức…tuổi hoa
Một thời áo trắng thướt tha sân trường

Lối về hoa ngát vấn vương
Hồn nhiên cánh bướm dễ thương luợn lờ
Có chàng theo gót ngẩn ngơ
Ngắt nhành hoa tím mộng mơ trao tình…

Vai mềm tóc xoã thư sinh
Ngại ngùng cúi bước, má xinh ửng hồng
Mặc ai ủ ấp nỗi lòng
Đã qua bao Hạ tình nồng chưa vơi

Thời gian thăm thẳm xa trôi
Hai người đôi ngả góc trời hoàng hôn
Nhánh bằng lăng tím gợi buồn
Rưng rưng ký ức…ai còn nhớ ai?

Nhật Quang

ĐƠN CHIẾC MÁ HỒNG

ĐƠN CHIẾC MÁ HỒNG

Anh yêu, giờ này là giữa khuya

em còn thao thức,

em còn thao thức

bao đêm rồi vẫn ngồi nhớ anh

nhớ anh

nhưng anh nào biết

nhưng anh nào biết

tình nơi đây

theo giòng nước trôi

bao mùa thu rơi

bao giòng nước mắt

trên bờ môi khô

bao niêm khao khat

tan vào hư vo

tan vào hư vô

em vẫn chờ

đêm nay trăng hẹn gió về

giữa hồn mong lung

và nỗi nhớ khôn cùng

đêm tàn trong tuyệt vọng

và em vẫn còn đây trong xót xa

còn đây tình dang dỡ

còn đây trái tim mù lòa

còn đây mảnh hồn tái tê

còn gì đâu

cuộc tình lặng yên

còn gì đâu

đời dài hoang vắng

đường em đi mưa nắng âm thầm

tình em mang đơn chiếc má hồng

rồi mai đây giòng đời cuốn trôi

rồi mai đây

nào ai có hay?

khê kinh kha

ĐÔNG PHƯƠNG HÀNH

VÕ CÔNG LIÊM

200808CatTrang

con đường ngút ngàn xa
tôi người cô độc
du thân dặm trường ngủ trọ dọc đường mây
mưa sông Hương thổn thức

ngụm chén hổ phách tàn
đông phương hành!
đông phương
khao khát một mùa trăng phiêu lãng
mái tây hiên trắng đầu nghiêng cánh núi

ta hụp lặn giữa biển đời vô ngại
tìm thấy em tim nhẹ dạ vô biên

trong cơn mê
trăng xuôi mái đẩy
mộng ban sơ đâu còn nữa
hởi bờ lau sậy xin yên nằm

con đường ngút ngàn xa
ngụm chén hổ phách tàn
ta hụp lặn giữa biển đời vô ngại
trong cơn mê

đánh thức người cô độc
hồn đông phương đâu rồi ?

VÕ CÔNG LIÊM (23 thánggiêng canh dần 2010)

TRỊNH CÔNG SƠN MỘT THỜI ĐàQUA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

VÕ CÔNG LIÊM NGỎ: Mười năm trước sau cái chết của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết với tựa đề: ‘Trịnh Công Sơn Mười Năm Quá Vãng’. Sau hai mươi năn cũng bài viết này với tựa đề: ‘TRỊNH … Tiếp tục đọc

ĐỌC “VỀ LẠI CHỢ GIỒNG” THƠ TRẦN NGỌC HƯỞNG  

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

 Châu Thạch  cảm nhận Về lại Chợ Giồng Nhiều năm đi biệt không tăm tích Về chẳng còn ai nhận được ta Đường cũ thay tên nhà đổi chủ Lối vào kỷ niệm… biết đâu là Chợ Giồng đó buổi … Tiếp tục đọc

 NUỐI TIẾC TÌNH YÊU THUỞ BAN MAI – Thơ Phạm Ngọc Thái 

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

   NGUYỄN THỊ HOÀNG      Lời bình         Nhà thơ Phạm Ngọc Thái            CON ĐƯỜNG PHƯỢNG ĐỎ Em mang màu phượng đỏ ra đi…Anh tha thẩn dọc hè phố nhỏNơi kỉ niệm của mối tình … Tiếp tục đọc

GIỚI THIỆU TẬP TRUYỆN THƠ “DIỆU TÂM CA” CỦA NHÀ THƠ TÂM NHIÊN

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

– CHÂU THẠCH       “DIỆU TÂM CA”, một tác phẩm của nhà thơ Tâm Nhiên mà với trí tuệ thô thiển của mình tôi tạm hiểu là một “khúc ca về Chân Tâm Vi Diệu” . Tôi thường tự nhận … Tiếp tục đọc

QUA PHỐ/ HÌNH DUNG TỪ/ BIỂN LẶNG

VÕ CÔNG LIÊM

vcl- 'TRĂNG THIẾU PHỤ -YOUNG WOMAN -THE MOON

Tranh Vẽ Võ Công Liêm: ‘TRĂNG THIẾU PHỤ /YOUNG WOMAN &THE MOON


QUA PHỐ

người đàn ông dắt chó qua đường
đèn đỏ
chủ và chó chạy điên cuồng
ngã tư đèn đỏ đèn xanh đứng chờ
xe buýt sơn màu lá mạ dừng bánh
bà mẹ quê dưới lục tỉnh mới lên
vấn khăn mỏ quạ
nhai trầu đỏ choét
trong quán cà phê tiếng nhạc chạm phải ly tách
nghe âm thanh chao nghiêng tiếng cười giữa trời tắt nắng
những cánh hoa gãy gió
mùa giông tới
chiều qua phố buồn thiu
người con gái ngáp dài trong cửa hàng tạp phô
đu đưa theo tiếng quạt trần
hình như mini-jupe tụt xuống đùi õng ẹo một đôi khi
chiếc taxi chạy qua
họ cười nức nẻ tiếng còi
dưới gầm cầu chữ y người mù đang gảy đàn
trong tận cùng sâu thẳm tôi thấy tôi trên răng dưới dế
những đường cọ không màu phơi lên tấm vải thô vàng ố
nghe như cú kêu
lời trăn trối đó
tôi ơi !
sương trắng đầy đầu
phố đã đóng cửa
bão số 8 đến
ập vào mặt tôi
những tiếng thét cuối đời .

HÌNH DUNG TỪ
nhớ xưa tục lụy một đời
sầu hương nhu hồn sa mạc
kinh môn suối núi dồn về
lệ doanh ướt đẩm tay cầm .

BIỂN LẶNG
đầy buồng lạ mầu thâu đêm
đoản ư xuân mộng bạc tình
vân thu cuối bãi trời mù
lạc chân vào chốn vô dư
với người
tôi
rẽ vào đêm
nghe thầm
viên mãn
giữa trời hư không .

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . cuối tháng 5/2021).

HOA GIẤY NGÀY XƯA

Nhật Quang

 

ANH HOA

Anh âm thầm
mơ về chốn cũ…không em
chùm hoa giấy như ẩn mình trong nắng
những giọt sương mai cũng nhẹ tan thầm lặng
cơn gió nào chạm vào ký ức mênh mang

Anh bồi hồi…
nhìn chùm hoa giấy mong manh
sao chẳng giữ được em, dẫu là hình bóng
vì bên anh biển đời vẫn ầm ào con sóng
cuốn xô đời dạt theo dòng nước biển khơi

Anh lặng nhìn
những cánh hoa nhẹ rơi
nghiêng theo gió trong ngậm ngùi, tiếc nuối
anh tự hỏi có bao giờ tình yêu ta chia hai lối
và lẽ nào có giây phút đổi thay?

Anh thổn thức…
từng đêm với cơn say
anh biết khi Đông về hoa lạnh lùng trước gió
còn đâu những buổi chiều ta chờ nhau trước ngõ
hoa giật mình rơi nhè nhẹ xuống vai anh.

Nhật Quang

Thương Tiếc / Decoration Day

linh2
 

Thương Tiếc

“Decoration Day”, Willam Wordsworth
 
Ngơi nghỉ đi anh, chiến hữu
Trên đồng võ khí đã câm;
Sẽ không còn ai quấy nhiễu—
Đối phương, giọng súng giữa đêm…
 
Anh từng nằm quen trên đất
Nửa khuya chợt tỉnh bất thần:
Rập rền rung rinh đại bác,
Bập bung trống trận xuất quân!
 
Nhưng không còn ai đánh thức
Trong trại binh của Tử thần;
Sẽ không còn đau với nhức,
Chẳng còn sốt bởi vết thương.
 
Tất cả nằm im bình thản,
Cỏ không ai giẫm đạp lên.
Tiếng hò reo nay đình bản—
Cuộc hưu chiến của Bề trên!
 
Ngủ đi các anh, yên giấc
Trong tâm thức của mọi người;
Dựng chòi canh tôi sẽ gác
Không cho ai xỉa xói bươi.
 
Bao chiếc lều xanh nín lặng
Sẽ được trang trí bằng hoa:
Các anh giành cơn đau nặng,
Tiếc thương là việc của ta.
 
-ianbui
Memorial Day (2020.05.25)
 
oOo
 

Decoration Day

 
Sleep, comrades, sleep and rest 
  On this Field of the Grounded Arms, 
Where foes no more molest, 
  Nor sentry’s shot alarms!
 
Ye have slept on the ground before,         
  And started to your feet 
At the cannon’s sudden roar, 
  Or the drum’s redoubling beat.
 
But in this camp of Death 
  No sound your slumber breaks;     
Here is no fevered breath, 
  No wound that bleeds and aches.
 
All is repose and peace, 
  Untrampled lies the sod; 
The shouts of battle cease,
  It is the truce of God!
 
Rest, comrades, rest and sleep! 
  The thoughts of men shall be 
As sentinels to keep 
  Your rest from danger free.
 
Your silent tents of green 
  We deck with fragrant flowers; 
Yours has the suffering been, 
  The memory shall be ours.
 
-William Wordsworth (1807-1882)