b A o l A*

Hoàng Xuân Sơn

200807LacDan

[viết trong ngày mất Thuỳ thi]

em không may cùng ta tai ương
như vì sao vục mặt bên tường
khoảng trắng của đêm. ngày. của đá
đời bỗng chốc buồn như màu sương

ta biết rồi cũng chẳng còn gì
đời sinh động đời cuốn hút đi
chiếc vỏ ốc chiều tà âm lượng
biển phóng sinh và hát rù rì

thời gian đọng lại bên kia núi
những giọt đêm cội nguồn ban mai
có phải hương đi từ khởi thuỷ
đến bao la cùng tiếng thở dài

mùa xuân mang hoa về mật nắng
ta mang nhau vào khúc tự tình
áo thơ âm chữ nằm trong đất
rồi thoát thai đi bóng một mình

sẽ không có gì là vạn đại
bao la. tình rụng cuống bao la
trái cây thơm ngọt đời môi miếng
đã lạc trong nhau nguyện kỹ hà

h o à n g x u â n s ơ n
9:00 am, 21 May 21

*mặt bơ phờ dính gió bao la – Tô Thuỳ Yên

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s