Like A Rock

KHÊ KINH KHA


I am, a lowly servant, fearing the Lord God,
Taking all His commands in my heart, obediently,
One may drown me with sinful thoughts,
But, like a rock, my obedience is solid, wholeheartedly

Does my talk about God’s love for all offend your sense?
Does my song, praising and glorifying God, upset your days?
You may throw harsh words at me,
But, like a rock, my trust in Him is solid, always.

Does my always cheerful face bother you?
Does my broken English keep you distancing?
You may turn your back to ignore my existence,
But, like gentle air, I embrace you with sincere serving

Does my friendly smile trouble your cold heartedness?
Do my prayers for enemies catch you with an odd feeling?
You may crush me with hatefulness,
But, like incense, my love for you will always be ascending.

For a loving, kind and compassionate, innocent man
Suffered with cruel whips, and crown of thorns,
And crucified and died for all,
In my heart, a cross stands.

Wickedness may feed me with earthly temptation,
Or pour upon me hatred, racism, and division,
But because God loves all more than life, everlasting.
And because God’s will is guiding me in loving,
Like a rock, my hope, my dream and my destination are in serving,
Like a rock, my faith in Him will never be wavering
 Joe Hung Nguyen

Khê Kinh Kha

Nhánh Hoa Phượng Buồn

Nhật Quang

nhanh hoa

Em còn thả ngọn tóc dài
Lối về hương thoảng mơ hoài trong ta
Vai mềm áo trắng thướt tha
Nắng vương bím tóc nhánh hoa phượng hồng

Tôi về ấp ủ hương nồng
Thầm trao em đóa hoa lòng tím mơ
Biết em có nhớ mong chờ?
Riêng tôi từ đó thẩn thơ, bồi hồi…

Thời gian gõ nhịp đời trôi
Em vô tư…để tim tôi lặng sầu
Vu qui em bước qua cầu
Tôi nghe ray rứt hạt ngâu trĩu hồn

Lối xưa phượng tím ru buồn
Tiếng ve nức nở, mưa tuôn góc trời
Đưa tay níu cánh hoa rơi
Chợt nghe ký ức…rã rời phượng ơi!

 

Sylvia, nàng ấy là ai?

sylvia

Tranh vẽ các nhân vật kịch Shakespeare của hoạ sĩ Mỹ Edwin Austin Abbey (1852-1911), trong vở ‘Two Gentlemen of Verona

from “Who is Sylvia?” by W. Shakespeare

Sylvia, nàng ấy là ai
Mà khen ngợi khắp đàng trai mọi miền?
Thông minh, thuần khiết. Ngẫu duyên
Hoàng ân trao nét trinh nguyên, dịu dàng.
Riêng ta cũng ngưỡng mộ nàng.

Nết na, nền nã, đoan trang:
Thuyền quyên đi với vẹn toàn lòng nhân?
Được nàng đôi mắt ban ơn
Tình Yêu sẽ kết liễu cơn mù loà
Bởi nơi ấy hắn dựng nhà.

Nào ta cùng cất tiếng ca
Thế gian vì có Sylvia diệu vời;
Hát cho sắc nước hương trời
Một mình một cõi giữa nơi ta bà.
Hãy trao nàng một vòng hoa.

-ianbui
2021.05.23

oOo

Who is Silvia?

Who is Silvia? What is she,
That all our swains commend her?
Holy, fair, and wise is she;
The heaven such grace did lend her,
That she might admirèd be.

Is she kind as she is fair?
For beauty lives with kindness.
Love doth to her eyes repair,
To help him of his blindness;
And, being helped, inhabits there.

Then to Silvia let us sing,
That Silvia is excelling;
She excels each mortal thing
Upon the dull earth dwelling;
To her let us garlands bring.

-William Shakespeare
from ‘Two Gentlemen of Verona”

b A o l A*

Hoàng Xuân Sơn

200807LacDan

[viết trong ngày mất Thuỳ thi]

em không may cùng ta tai ương
như vì sao vục mặt bên tường
khoảng trắng của đêm. ngày. của đá
đời bỗng chốc buồn như màu sương

ta biết rồi cũng chẳng còn gì
đời sinh động đời cuốn hút đi
chiếc vỏ ốc chiều tà âm lượng
biển phóng sinh và hát rù rì

thời gian đọng lại bên kia núi
những giọt đêm cội nguồn ban mai
có phải hương đi từ khởi thuỷ
đến bao la cùng tiếng thở dài

mùa xuân mang hoa về mật nắng
ta mang nhau vào khúc tự tình
áo thơ âm chữ nằm trong đất
rồi thoát thai đi bóng một mình

sẽ không có gì là vạn đại
bao la. tình rụng cuống bao la
trái cây thơm ngọt đời môi miếng
đã lạc trong nhau nguyện kỹ hà

h o à n g x u â n s ơ n
9:00 am, 21 May 21

*mặt bơ phờ dính gió bao la – Tô Thuỳ Yên

TÂM TRẠNG CỦA TRỜI

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

ĐỌC ‘TÂM TRẠNG CỦA TRỜI” THƠ PHẠM ĐỨC MẠNH       (TÂM TRẠNG CỦA TRỜI  HAY CỦA NGƯỜI?)     TÂM TRẠNG CỦA TRỜI ! 1  Hình như tâm trạng của Trời   Còn vương vướng chuyện nợ lời nguyền xưa   Sáng thơm nắng, chiều … Tiếp tục đọc

m  Y b à O*/ À Ừ

Hoàng Xuân Sơn

bao1
m  Y b à O*

có thật bông phèn hoa đá nở
khi trại săn cửa đóng truy lùng
tin sách dạng bình thường trở lại
nghe mùa bão chữ bước thung dung

chiếc gậy như ý tự vung vẩy
dò đường yêu sách cầu được yêu
cả vũ trụ này xin đóng lại
cho những bức hình tự kỷ thiêu

·cùng loài sâu mọt núp trong giấy
mục thể lung linh bóng chiều tà
hóa trị những bài thơ vô nhiễm
nằm nghe huyền nhiệm vỡ sương hoa

câu chữ phớt qua như bánh kẹp
mỏng đời lưu ký nợ âm hao
tin yêu hằng sáng chòm văn bản
thầm lặng vu vi mộ kiếp nào

dư vị nôn nao đẫm cuộc người
khép hờ trang sách phóng nụ cười
chiều đã ung thi tuồng mây bão
sáng hóa mai chào một ngụm rơi

14 dec. 2013
*nhan tiểu thuyết – Ngô Thế Vinh

À Ừ


à
mây trắng vẫn bay
có khi tóc bạc
lâu ngày xanh ra
có khi cực lạc ta bà
thế giới
thế giái]
vào
ra
trập trùng
à. ừ
đứng giữa mông lung
có khi tâm rỗng
mà thùng vẫn kêu

h o à n g x u â n s ơ n
15 tháng năm, 2021

l Ố I m Ò n t Ứ t U Y ệ T

HOÀNG xuân Sơn

hoa-canh

B Ó N G

lối mòn chẳng phải lối mòn xưa
một chân bước xuống một chân vừa
dợm mình. ngó lại hồn xuân thảo
xanh đã xanh rồi chiếc bóng trưa

T H Ở

há miệng cho khí trời ùa vào
hớp một ngụm tưởng chừng chiêm bao
đêm qua mộng dữ lèn cơn ngủ
thấy mình đi lạc giữa trời sao

Đ I

đánh đàng xa phủi tình rớt xuống
mặc người. cúc dại. bước yêu ma
vừa đi vừa thở vừa quên hết
một chút mê hoan bạc áo già

V Ò N G

một vòng một vòng chưa hết vòng
ngồi bệt xuống đất thở trống không
ô hay chỗ đất trời bịn rịn
đì mãi sao chưa hết một vòng

h o à n g x u â n s ơ n
10 mai 2021

TIỄN BẠN GIÀ ĐÃ RA ĐI*

VÕ CÔNG LIÊM

Lunar Eclipse

gởi: hiền hữu phan như mai.

trăng soi bóng nước
dòng hương mấy mùa
giữa trời tháng tư
nghe như còn sớm đợi nhau bên đường
4 giờ 30 sương giăng đầu ngõ
nghe vàng lá rụng nhớ thuở xa người
những cụm hoa bẻ gió
trong phiến tơ chùng bay
con chó thân yêu buồn qua tiếng sủa
vắng tiếng thời gian trọn một kiếp người
tôi . dựng tâm hồn bên bờ liễu rũ
để nghe hơi thở tợ nhung mềm
em . rưng rưng dưới vòng hoa tưởng nhớ
một trời bát ngát hương khói bay
4 giờ 30 sáng mắt mi ướt sủng
ta bỏ bên đời tiếng hát hư không
hởi trăng là nguyệt
cho lá vàng bay ?
tưởng như mất dấu xa nghìn dặm
cuối trời đâu đó bóng tiêu diêu

chén hổ phách lung linh bên đường phố
những lệ(1) xuân qua tuổi tác thêm*
tưởng như mới đó mà nay đã khuất
về lại chốn xưa không bóng không hình
tiễn người đi trong dấu bụi mờ
đêm tới bên tôi những khoảng trống mù
ngày tới bên tôi thao thức nỗi nhớ
mái tóc lang thang một trời quá khứ
hiện tại no tròn đầy cong nhung nhớ
mưa qua miền thổ mộ
mây ngàn trùng mây trôi
vườn thức trắng chờ đôm đốm sáng
về gọi tên nhau cho đở nhớ nhau
một trời bát ngát bóng quan san

chiều nay tôi ngồi lại một mình
trong biển nhớ quạnh hiu ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab. ỳyc. cuối tháng 26/ 4/2021)

(1) Lệ : là sợ.
Trong bài thơ: ‘Cầm đuốc chơi đêm’ củaNguyễn Trãi.
* Thi sĩ Phan Như Phan Văn Chạy (1944-2021)

 

 

HUẾ CỦA TÔI ƠI

VÕ CÔNG LIÊM

hue-truongtien
tặng: oanh

đừng bỏ huế mà đi
huế thương
huế nhớ
huế đành đoạn thôi
huế của tôi
ơi !
lơ thơ tơ liễu buông mành*
nhớ xưa trăng tà nguyệt khép
dải là hương lộn bình gương bóng lồng**
từ huyền cung oán mệnh bạc âm chi
cô ảnh đình nhi liễu dục tăng kiều
nam triều có mấy nhịp cầu
bắc triều nùng đạm tương nghi
rừng xưa khép kín môi cười
bình minh dậy sương về lệ sa
năng na thị thể hồn sa mạc buồn
tịnh hồ sen nở về đêm
cho em hái nụ mười lăm trăng tròn
suối hân hoan chảy rì rào
em . thương em nhớ
con thằn lằn cụt đuôi
em chờ
thuở mới vào đời
tôi . xin ở lại bên bờ hương giang
phiêu bồng theo gió dã man
chào xuân chưa tới đông về ngõ thưa
mưa da diết
ướt chân mềm
mùa thu tắm gội em hờ hửng đi
lạnh mùa ướt cánh chim di
này em . mưa trên rừng có khi không rớt hột
đá dưới biển một đời tha thiết với cồn tăng
cây mù u trái xanh trái đỏ
em . về non nhạc viên dung
ta . tồn lại nhị song trùng ở trong
mây bát ngát thượng thành nghe chim hót
một đóa hồng nhai tận cuối trời xa đưa
huế ơi
liễu loan như mi lương nguyệt
tửu đồ nghênh bóng tác đại long
thì ra một dạo quanh vườn uyển
ghé lại chùa thiên núp bóng chuông
trăng lồng trăng
hoa nhũ hoa
bỏ đi sao đặng
bỏ về thêm đau
chim kêu vượn hú
lắt lay trước đền
cho ta nhớ lại đời xưa
nhìn trăng mà nhớ trăng phương ấy
đông ba gia hội có cầu bắt ngang
dưới sông đò đợi anh bồng ru em
đưa em vào hạ tháng ngày bỏ quên

xin khất lại một ngày không xa lắm
tắm nắng vườn xưa em còn nhớ hay quên ?

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. cuối tháng 4/2021)

*/** Thơ Nguyễn Du.