TẤM LÒNG KÍN ĐÁO (II)

VÕ CÔNG LIÊM  

vcl-3dien mao

TRANH VẼ VÕ CÔNG LIÊM: ‘Ba diện mạo / Three figures’

 

L N D: Đây là phần kết thúc truyện ngắn của Edgar Allan Poe (1809-1849) dưới tựa đề ‘The Tell-Tale Heart / Tấm Lòng Kín Đáo’ một lối hành văn mới và độc đáo của tiểu thuyết mới hiện đại mà xưa nay ít có ai thực hiện. Nhiều nhà văn bình phẩm về văn chương của E.A. Poe với trọng tâm bình giải hơn là lý luận nét đặc thù của tác giả nêu ra. Truyện ngắn này là phản ảnh đường lối văn chương mới của Poe. (vcl)

Tôi đợi ở đây khá lâu, hết sức chịu đựng, không nghe ông đặt lưng xuống giường, tôi quyết mở hé cánh cửa -rất nhẹ nhàng- khúm núm trong tay với chiếc lồng đèn.Thế rồi tôi mở cửa -anh không thể tưởng tượng thế nào cái sự rón rén đó -rất lén lút- mãi tới nửa đêm dài, một tia sáng mờ nhạt tợ như mạn nhện lung linh trước gió; bắn thẳng cái nhìn vào khóe mắt đó để cho con mắt cú vọ nỗ tung ra.

Cửa mở ra -lớn – -rất lớn- và tôi trở nên bực bội khi mà tôi cố nhìn vào đó. Tôi thấy rõ khoảng cách giữa tôi với ông già -tất cả nhuốm màu sậm xanh dày đặc- với một chiếc khăn voan xấu xí phủ lên đó, đấy là điều làm ớn lạnh thấu xương tủy tôi, nhưng; lạ thay tôi có thể thấy không có gì khác hơn ngoài khuôn mặt của người đàn ông già hay của người khác. Không! tôi phóng tầm mắt vào đó, với vẻ tự nhiên, nó chính xác như đã thấy rõ tọa độ, một thứ ánh sáng mờ -rất mờ nhạt-.

Và giờ đây tôi không nói anh biết những gì nhầm lẫn mà làm thêm tức bực, nhưng; thực ra -bén nhạy của cảm thức?- Giờ tôi mới biết nó đến bên tai tôi một tiếng rì rầm, âm vang vội vã. Tợ như nhìn chăm vào một vật gì. Tôi nhận ra tiếng động đó rõ hơn. Tiếng động đã chạm vào tim ông già. Nó tăng thêm phần bức xúc nơi tôi, nó dồn dập như là tiếng trống thúc quân vậy.

Dù chi đi nữa tôi kiềm chế được và bất động. Tôi thở trong sợ hãi. Tôi cầm chiếc đèn lồng không rung đông. Tôi ráng cẩn thận để duy trì tia sáng chiếu vào mắt. Cùng lúc đó hiện ra vết xâm mình hình trái tim rất quái gở. Nó hiện ra mỗi lúc mỗi rõ hơn, chao động càng chao động hơn trong từng khoảng cách. Sự ghê rợn nơi ông già phải nói là cực kỳ kinh khủng! đi theo với tiếng thốt nghe lớn từng lúc -anh nhận rõ điều đó cho tôi không?- Tôi kể hết cho anh biết rằng tôi mất tinh thần: -vậy là tôi ở đó-. Và bi chừ là giờ sinh tử trong đêm, giữa sự im lặng ghê rợn của căn nhà cổ, những tiếng động nhỏ, tiếng ọt ẹt như hiện ra trước mắt tôi để tôi không còn kiểm soát được sợ hãi, hẳn nhiên; mỗi giây phút lại dài thêm ra làm tôi co rúm và bất động. Nhưng tiếng đập của tim càng dồn dập và nghe rõ thành tiếng -nghe lớn-. Tôi nghĩ là tim phải bùng cháy. Và giờ đây nỗi sợ chụp lấy tôi.-tiếng động đó nghe lan qua hàng xóm!- Thời gian của ông già đã đến! Với lời thốt như than, như thở. Tôi ném chiếc đèn lồng và nhảy vào phòng. Ông ta la hoảng lên một lúc -chỉ một lần đó thôi- Trong giây lát tôi kéo lê ông trên nền nhà và đẩy cái giường nặng qua người ông. Tôi mỉm cười một cách vô tư, tôi cảm thấy việc làm đó đã xong. Nhưng; chỉ một vài phút thôi, tim đập nghe không rõ lắm. Tuy nhiên; đây không phải là điều làm tôi phải lo sợ hay bực bội, có thể không xuyên qua vách tường. Cái sự đó kéo dài và không dứt được. Ông già đã chết. Tôi chuyển cái giường qua một bên để kiểm nghiệm tử thi. Đúng rồi! ông ta như tảng đá, tảng đá chết.Tôi đặc tay lên ngực trái và giữ cứng như thế một vài phút. Hoàn toàn tê liệt không cảm xúc. Ông chết như tượng đá. Đôi mắt của ông không còn làm cho tôi bối rối.

Nếu anh cứ cho tôi ngông cuồng, anh sẽ nghĩ điều đó không lâu đâu khi tôi tả cái sự khôn ngoan phòng xa mà tôi che đậy hay giấu giếm thể xác đó. Đêm đã tàn dần và phải làm nhanh, nhưng; giữ im lặng. Việc đầu tiên tôi chặt thi thể đó ra. Tôi cắt đầu, mình, và tay chân.

Tôi đặt tất cả lên ba tấm ván trên nền nhà của căn phòng và tất cả được cất vào giữa những chỗ kín đáo, rồi tôi thay thế những tấm ván hết sức khéo léo -rất kỹ xảo- thì không lọt qua mắt người –ngay cả ông ta- có thể không tìm thấy dấu vết, tông tích. Không có chi để thanh tẩy hay thanh lý -không để lại một vết dơ nào- -không có dấu máu bất cứ nơi đâu- Tôi quá thận trọng về những gì đã làm. Tôi dộng tất cả vào trong bồn giặt -ha!, ha!, ha!-

Tôi chấm dứt những gì lao động ở đây; bốn giờ chiều -mà trời tối như nửa đêm- tiếng chuông giờ nó tợ như ai gõ cửa trước nhà. Tôi bước xuống và mở cửa với dáng tự nhiên, với một tâm hồn nhẹ nhõm -có gì bây giờ mà làm cho tôi sợ chứ?- Đi vào với ba người đàn ông, họ tự giới thiệu, với lời lẽ rất lịch sự của những viên chức cảnh sát. Tiếng réo cất lên nghe từ bên hàng xóm trong lúc về đêm: ngỡ như nửa chơi, nửa chưởi lẫn nhau, viên chức cảnh sát lấy tin từ người trú ngụ, và; họ (viên chức cảnh sát) có quyền lùng kiếm, điều tra nhà ở và cả biệt thự.Tôi cười thầm -việc gì mà tôi phải sợ?- Tôi mở lời: chào đón qúy ông. Có tiếng gào thét. Tôi nói. Một sự diễn đạt riêng tôi. Ông già; tôi lưu ý điều này. Ông không ở chốn này. Tôi đưa mắt vào những người khách lạ, họ đang ở trong nhà. Tôi chờ họ lùng kiếm –tốt thôi cứ việc tìm-. Tôi hướng dẫn họ, qua từng nơi, kể cả căn phòng của ông già. Tôi bày ra cho họ thấy những sản vật, đúng đắn, không lộn xộn. Trong sự sốt sắng và vững tin nơi tôi. Tôi mang đến mấy cái ghế trong phòng và mời họ nghỉ mệt, trong khi đó chính tôi trơ người một cách dị dạng cho một vinh quang tạo ra, đặt cái ‘chỗ ngồi’ nơi tận cùng mà chỗ đó là nơi an nghỉ của nạn nhân.

Những viên chức vững tin. Hành xử của tôi đã chứng tỏ cho họ thấy. Tôi can đảm lạ thường ở trường hợp này. Họ ngồi xuống và trong lúc đó tôi đã trả lời một cách vui vẻ, họ trao đổi một cách thân tình. Nhưng; thì giờ ở đó, tôi cảm thấy ở chính tôi mặt mày tái xanh và mong họ đi ra khỏi nhà. Tôi nhức cả cái đầu và tôi cảm thấy ngột ngạt, vù vù nơi hai lỗ tai tôi; nhưng họ vẫn còn ngồi và tán gẩu. Tiếng ù ù đó cách xa dần -còn tiếp tục và trở nên xa dần-. Tôi nói những gì tùy thích để thoát khỏi những cảm giác đó; nhưng còn tiếp diễn và cố giành lại sự yên tâm -cho tới khi, không còn kéo dài-. Tôi cảm thấy tiếng rì rào, ù ù là không đọng trong hai lỗ tai tôi nữa.

Không một hồ nghi nào, tôi trở nên tái mặt -tôi đã nói hết mọi ảnh hưởng về điều đó với cái giọng thẳng thừng- Hẳn là tiếng nói mạnh hơn -và còn gì để tôi có thể làm đây?-. Tiếng nói xuống giọng, ngốc nghếch; đúng là tiếng nói nhìn vào những gì đường tơ, kẽ tóc. Tôi thở hổn hển. Thế nhưng những viên chức không nghe thấy gì cả. Tôi đã nói nhiều và -rất nhanh-, rất mãnh liệt, nhưng tiếng nói đó cứng nhắc và khí thế. Tại sao họ không chịu đi? Tôi lững thửng bước đi trên nền nhà, đi tới rồi đi lui từng bước nặng nề, nếu như gợi lên sự nôn nao dưới cái nhìn của họ (viên chức) -nhưng tiếng chân không nặng lắm-

đã ngồi trước đây và nghe kèn kẹt trên từng thanh ghế, những tiếng kẽo kẹt đó liên tục và nghe rõ hơn, nó trở nên rõ -rõ lớn- -lớn lắm!- Và họ tiếp tục đối đáp một cách thích thú, rồi lại cười. Có điều gì để họ có thể nghe thấy được? Ôi! quyền năng Thượng đế -không! không! Họ nghe rồi- Họ nghi ngờ -họ biết rồi-

Họ chế nhạo sự sợ hãi của tôi -đó là điều tôi nghĩ đến- và giờ đây tôi đang nghĩ là tốt cho cơn hấp hối trong tôi. Mọi thứ như đã thứ tha hơn coi đây là lời chế nhạo!

Tôi có thể chịu đựng được tất cả những nụ cười phỉ báng, nhưng không lâu. Tôi cảm thấy rằng tôi phải gào lên hoặc chết! và rồi cứ tiếp một lần nữa -nghe đây!- nói lớn! nói lớn! –lớn hơn nữa-

 

‘Villains’ Tôi quát lên. ‘đừng giấu diếm nữa! Tôi đứng giữa hành động! -đập vỡ những tấm ván đó đi!

-đây!, đây!- những thứ đó đánh mạnh vào trái tim gớm guốc của ông già! ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. Cuối 1/2021)

Sách: ‘Những Truyện ngắn hay nhứt của Thế hệ Hiện đại / The Best Short Stories Of The Modern Age’ .Fawcett Premier . New York USA . Copyright @ 1962, 1974 by CBS Publications.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s