TẤM LÒNG KÍN ĐÁO

Võ Công Liêm

ke say-drunker

TRANH VẼ VÕ CÔNG LIÊM : ‘ Kẻ say / Drunker’

    

Lời Người Dịch: Đây là truyện ngắn hay nhất của Edgar Allan Poe và coi đây như truyện điều tra với tựa đề ‘The Tell-Tale Heart’ (1843)

Ttruyên được mô tả dưới dạng kinh dị thuộc tâm lý học. Truyện dịch đúng cung cách hành văn của tác giả, Dịch không đi ngoài tinh thần

của truyện (nguyên bản Anh ngữ) mà vận dụng trong một văn phong thuần chất Việt hóa (Vietnamcivilization). Truyện được chia làm hai kỳ.*E. A. Poe sanh 1809 ở Boston (USA) con cuả hai vợ chồng nghệ sĩ. Poe rời viện mồ côi lúc ba tuổi và đưa đến ông bà John Allan ở Richmond, VA. (USA) Poe. tòng học lớp Anh ngữ ở Đại học Virginia một năm và sau đó ở West Point bán thời gian. Edgar Allen Poe: Chủ báo, phê bình văn chương và nhà văn truyện ngắn và truyện dài hiện đại. Ông mất năm 1849 ở Baltimore (USA). (vcl 1/2021)…

   Đúng ! -sợ- rất sợ, sợ một cách kinh khủng. Tôi đã ở đó và tôi đây ! Nhưng tại sao để anh nói những gì mà làm tôi thêm giận dữ? Thái độ đó đã cho tôi rối trí, -nó không quấy phá, cũng không ngốc nghếch-.

Tất thảy cảm thấy như đau nhói. Tôi nghe những gì trên trời, dưới đất. Tôi nghe những gì dưới điạ ngục. Thế là sao, rồi sao mà làm cho tôi giận dữ ?Nghe và thấy một cách tỉnh bơ -làm sao mà yên tâm được chơ. Thôi được! tôi có thể kể cho anh nghe hết câu chuyện này.

Cái sự đó không thể nói hết một lúc, việc đầu tiên ý nhgĩ đó đã nhập vào trong tâm trí tôi, nhưng; nó đến tợ như nhập hồn tôi, nó ám ảnh tôi cả ngày lẫn đêm. Chả có mục đích gì. Đau đớn khổ nhục cũng không. Tôi đã yêu một người đàn ông già nua. Ông ta chưa một lần làm phật ý tôi. Ông ta không bao giờ lăng mạ tôi. Không vì cái sự giàu sang, tiền tài của ông, tôi hoàn toàn không muốn. Tôi đọc được nơi mắt ông. Vâng; đúng như thế. Một trong hai con mắt của ông giống con kên kên -một con mắt xanh nhạt, lờ mờ như có cái gì che ngang-. Chẳng phải là chi nó đã đến một lần cho tôi, máu trong người tôi thấm lạnh. Ông ta là người có trình độ; rất trường lớp. -Tôi sắp xếp chính tôi để nhận lấy cuộc đời với người đàn ông già này; có như vậy không còn vướng trong tôi về con mắt bạc nhạt đó -mãi mãi- và mãi mãi.

Giờ đây là mục đích. Anh đã gợi lên cho tôi tức bực. Thì ra con người giận dữ chả làm được gì. Nhưng anh sẽ thấy. Anh sẽ thấy tôi thế nào là khôn ngoan mà tôi đã theo đuổi. Với những gì đảm bảo được, với những gì dự đoán được, với những gì che đậy được. Đấy là điều mà tôi đã làm.

Tôi không còn tử tế đối với người đàn ông già này nữa trong suốt cả tuần nay trước khi tôi giết ông ta. Hằng đêm vào khoảng nửa đêm. Tôi mở cửa phòng ông và mở rộng -Ờ ! rất nhẹ nhàng-. Và làm cho tôi yên trí. Tôi đặt cái lồng đèn đen thui xuống bàn, tất cả đóng sập lại, đóng thật kín; như vậy ánh sáng không soi rọi để rồi tôi đâm đầu vào bóng tồi. Anh có thể bật cười để thấy cái mưu mẹo, gian xảo đun đầu vào đây. Tôi lách nhẹ một cách chậm chạp -Rất chi là chậm-. Có như vậy may ra không khuấy động giấc ngủ của ông già. Nó chiếm cả tiếng đồng hồ mới lần mò vào trong đó, mở to mắt thì may ra tôi có thể thấy ông ta trong khi ông đang còn trên giường. A ha ! thì ra con người giận dữ quả khôn ngoan như lúc này? Thế rồi người tôi lọt vô phòng. Tôi cẩn thận cất chiếc lồng đen đi chỗ khác. Ồ -như vậy mới cẩn thận- phải cẩn thận mới được (vì có tiếng kêu éo ét của bản lề). Tôi đã lọt qua được để thấy ở đó một tia sáng rất nhỏ rớt xuống con mắt cú vọ đó. Đấy là sự việc tôi đã làm bảy đêm dài -hằng đêm vào nửa đêm- nhưng tôi đã tìm thấy con mắt đó luôn khép lại thời như vậy tôi không thể nào làm được việc này; vì đó không phải là ông già mà tợ như ai muốn quậy tôi; nhưng đôi mắt Qủi Sứ của ông ta đó mà!. Và mỗi buổi sáng khi trời bừng sáng, tôi bước đi với thế lì lợm vào trong và thốt lên lời quả quyết đến ông ta, gọi tên ông với lời lẽ thân mật và hỏi han thế nào ăn ngủ của ông đêm qua. Vậy là anh biết rồi đó, ông ta là con người rất thâm trầm và kín đáo; thực như thế ! Sự hoài nghi đó đến với tôi từng đêm, đúng mười hai giờ đêm. Tôi nhìn thẳng vào ông ta, quả là ông ta đã ngủ.

Cái đêm thứ tám tôi thường để tâm và cẩn thận trong khi mở cửa. Trong phút giây đó tay tôi mở cửa còn nhanh hơn tôi nghĩ. Chưa bao giờ có trước đây, cái đêm mà tôi cảm nhận một sự mở rộng về khả năng ở chính tôi -một sự minh mẫn, khôn ngoan nơi tôi- Tôi cho là quá táo bạo chất chứa trong tôi một cảm giác chiến thắng. Tôi cứ nghĩ rằng điều đó tôi đã mở được cánh cửa, cho dù mở ra một ít -một tí thôi- .Và ông chả màng tới gì về hành động bí mật hay ẩn ý của tôi cả. Tôi tự nhận mà thầm cười với ý nghĩ này; có lẽ ông ta nghe tôi nói là vì ông ta đang chuyển mình trên giường, nếu đó là một sự rùng mình chăng. Giờ đây anh có thể nghĩ rằng tôi bị trở ngại -nhưng không-. Căn phòng của ông ta bỗng tối sầm lại, tối om như bóng đen đầy đặc (bởi vì màn sáo cửa sập kín tránh đi sự rình rập của kẻ cướp) và có như vậy tôi biết là ông ta không thể thấy cửa mở và nhờ đó tôi đẩy cánh cửa rất cẩn thận -hết sức cẩn thận- Tôi tiến lại gần và mở ngọn đèn lồng, ngón cái trượt mạnh trên tay vặn tim bằng thiết, gây động. Người đàn ông già búng người lên khỏi giường. Quát: ‘ai đó?’.

Tôi đứng im lặng, không nói một lời. Cả một tiếng đồng hồ, cứng đơ bắp thịt cả tay lẩn chân và trong lúc đó tôi không nghe ông đặc mình xuống giường. Ông già vẫn ngồi lặng yên trên giường để lắng nghe. Đúng! như tôi đã thực hiện, đêm này qua đêm nọ; nghe rõ từ cái chết nhìn thấy trong vách nhà…

Chẳng mấy chốc; tôi nghe tiếng lảm nhảm trong họng và tôi biết đó là tiếng rên của nỗi chết cực kỳ đau đớn. Không phải tiếng rên của đau đớn hay lời tha oán -Ồ không- mà đó là tiếng rít thấp giọng để vùng lên từ đáy tâm hồn, mỗi khi quá sợ hãi. Tôi nhận ra tiếng đó rõ ràng. Nhiều đêm như thế ở nửa đêm trong khi thế giới đang yên giấc, nó đã chảy dài vào hồn tôi, hết sức sâu lắng với tiếng vọng khủng khiếp vửa hãi hùng vừa man rợ cái sự đó làm cho tôi quên hết. Tôi nói rằng tôi đã biết rõ. Tôi biết điều gì để cho ông già cảm nhận được và tỏ lòng thương mến ông; dẫu là gì tôi nhủ thầm tôi. Tôi biết những gì ông ta nằm trong tỉnh thức ngay từ lúc có tiếng động nhẹ, lúc đó thì ông đã nằm nghiêng mình bên mé giường. Nỗi sợ hãi đó từ khi ông mới lớn. Ông đã cố gắng hài hòa một cách thận trọng, nhưng có thể khó cho ông lúc này. Ông nói cho chính ông: ‘Không có chi cả nhưng gió vẫn lọt vào ống khói -nó tợ như con chuột chạy ngang qua sàn nhà -hoặc là- đó chỉ là một con dế mèn; những thứ đó tạo tiếng kêu rúc rich mà thôi’. Đúng thế! ông ta cố gắng điều hòa thuận lợi cho chính ông với những gì là giả định; nhưng ông đã tìm ra được tất cả trong hư không –tất cả hư không- bởi vì Cái Chết đang đến gần bên ông với bước đi chầm chậm theo sau một bóng tối phủ ngang trước mặt ông như con vật chịu hy sinh để tế thần. Và đó là một sự sầu muộn liên can tới những gì không nhận ra được; bóng tối đó đưa tới ông một cảm thức; cho dù ông không những thấy mà ngay cả nghe. –cảm nhận- của con người không có ở đó trong căn phòng này… ./.

(Còn tiếp một kỳ)

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc 15/1/2021)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s