Thơ Hoàng Xuân Sơn

L Ờ I X I N

Cầu xin cho lũ lụt
vơi đi nước hằng hà
đêm. sao trời lại sáng
những phận đời oan gia

  1. octobre 2020

H O A C H U Ô N G

Và rồi cũng ngỡ hoa đi
độc bình trên cạn
xuân thì dưới khe

nghìn năm nhớ quá
hoa về
chuông rung một cánh buồn nghe
mịt mờ

{9:21 am} 23 avril 2020

L Ũ N G C Ú

Ta phong tước hiệu nhau
thi sĩ và thi sĩ
trong mùa khổ nạn này
virus là thi sĩ

Ôm lời thơ chết chóc
thi sĩ là virus
trái đất lủng lẳng treo
hồi lửa chuông báo dữ
lời ôn dịch lan tràn
mù mờ gieo khởi điểm

những con tán xuống đường
đội lên chiếc xe không
người đụng người bịt mặt
màu không gian đặc quánh
thời gian trét miệng mồm

màu quan tài hiển lộng
không còn đất cho cây
khói thở và nghẹt thở
đậm đặc những luống cày

Chim đừng ăn vi khuẩn
người đừng thở vi khuẩn
lửa đốt cháy lò thiêu
làm sao mình lý sự

Làm sao một chiếc thìa
đã run lên khổ sợ
làm sao tách nước ấm
làm sao những dây đàn

Cuối cùng một chấm hỏi
về đâu những mùa than
cây bạch dương thầm lặng
rơi khẩu nghiệp bên đàng

h o à n g x u â n s ơ n
[7:44 am] 07 tháng tư năm 2020

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s