Thơ Võ Công Liêm

CÂY SỨ CHẾT BỆNH COVID

ký thác một đời nơi cửa không
hơn thế kỷ qua
nắng mưa đi vào ngõ ngách
ngoài sân chùa ba đồn
huế nơi chôn
kỷ niệm xưa
không ai nhớ
những cái chết
vô gia cư
vô điạ táng
và họ đến đây
trong lăng mộ vô hình
chẳng nghe kinh kệ
hay chuông mõ
chỉ nghe hương
sứ trổ bông
vàng thơm một thuở
lặng đứng cúi đầu
không tiếc nuối
nhiễm bệnh dịch
covid chết đêm qua
những viên gạch đỏ
ướt đầy mi mắt
mùa lũ ngang qua
thắp nén nhang đêm
rước về trời
cành nhánh rách bươm
đọng nước mắt khô
không chiêng trống
không tế lễ
một đời tu
thân khổ hạnh
cho trời thôi mưa
đêm nay . nơi chốn ba đồn .

(võcôngliêm . Xuân Canh Tý ở Huế 3 / 2020)

LỆ CHO MỘT MÙA ĐÔNG

đêm qua tuyết xuống để tang
mái nhà cổ bịt khăn
không gian khóc rũ rượi
dưới tàn cây sầu đông

tôi . phúng điếu bài thơ
không tựa đề
lệ cho một mùa đông
tôi cào xé tôi
gió không đưa tiễn
cuối cùng
tôi rút dao đâm linh hồn tôi
chôn luôn một thể ./.

(võcôngliêm . Xuân Giáp Tý ở ca. ab. yyc 2 / 2008)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s