XÔ GIÓ

Võ Công Liêm

caysung4
gởi: hồ thanh đăng ngọc

không lật nổi mái ngói thơm nâu
lời nhạc cũ
mùa hạ nở
tôi . gọi em chim quyên nho nhỏ
với lời nhắn
đừng tắm nắng trưa hè giữa mùa
gió

ngột
thở
cuồng
si
xoáy vào tách cà phê không đường
bên kia phố đang mở hội trai đàn
xá tội vong ân
vô âm vô thanh
ngoài những lời cầu xin cứu độ vọng
lời trăn trối ăn năn
xô gió cho gió về cội
rừng xưa đã khép
những đám mây khỏa thân
với nụ cười phá thể
người đàn bà ôm con chó băng qua đường
thân mật vẫy tay chào . tôi
ngu si như loài thú hoang
mà trong tất cả hợp tố là cấu trúc tình yêu
uống cạn những dòng mật thể không lời
không phản chiếu không âm vang
nhốt . em và rọ đơn côi
xe đến tự hồi nào ?
bầy thú sanh nhật
cất tiếng nỉ non
sư bước vào quán chùa
tô mì chay giả mặn
thoát tục
ngã nghiêng
cười
tôi . phục lụy cúi chào
gió xô
hàng cây bên đường mơ ngủ

ngọn nắng
ngoài kia
đang cháy
dở ./.

VÕ CÔNG LIÊM (huế /vn .vào hạ . mùa cô-vi. 3/2020)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s