Con Sư-Tử Đã Thứcs!!! –

Nguyễn-Cao-Quyền

co tau

Cách đây 200 năm (1816), Napoleon Bonaparte, vị hoàng đế trẻ nhất của nước Pháp đã nói về nước Tầu bằng một nhận xét như sau: “Hãy để con sư tử này ngủ yên, vỉ nếu thức tỉnh, nó sẽ làm cả thế giới run sợ”. Câu nói này ngày nay đã trở thành sự thật và sự thật đó sẽ được trình bày trong những đoạn viết tiếp theo.

Biến cải “lục địa đen” thành thuộc địa.

Tàu Cộng đang biến cải Phi Châu thành thuộc địa. Các lãnh đạo Tàu muốn Phi Châu là chư hầu ở xa để vừa giải quyết nạn nhân mãn vừa chiếm được tài nguyên thiên nhiên. Trong khi Hoa Kỳ và cả thế giới im lặng trước hành động này, Tàu cứ tiến tới.

Một triệu quân Tàu di chuyền ngang dọc Phi Châu và Nam Mỹ để chiếm các nguyên liệu chiến lược và chiếm các thị trường mới nổi, trước Mỹ, Nhật và Âu Châu. Thế giới cần phải coi chừng con sư tử đói thức giấc này.

Đế quốc Tàu là một nước tham lam vô độ.. Nó tiêu thụ nửa số xi măng và nửa số thép của thế giới, một phần ba số đồng, một phần tư số aluminium, và những số lượng vĩ đại antimony, chronium, cobalt, lithium, zinc và gỗ.

Những nguyên liệu này, quốc gia nào trên thế giới cũng cần, nhất là Hoa Kỳ và các quốc gia kỹ nghệ Âu Châu. Bauxite và sắt của Guinea và Tanzania dùng để sản xuất phi cơ ở Seattle (Mỹ), đóng tàu ờ Bath (Maine – Mỹ), đồng của Chile dùng làm giây điện, cobalt của Congo dùng trong các sở cơ khí ở Michigan (Mỹ), lithium của Bolivia dùng để chế tạo xe hơi, manganese của Gabon dùng trong kỹ nghệ nhựa, titanium của Mozambique, Madagascar, Paraguay dùng để sản xuất thép tốt trong kỹ nghệ máy bay, làm đầu gối và hông người nhân tạo trong y tế. Tầu cộng đang lăn xả vào các đống nguyên liệu này để giữ làm của riêng. Hậu quả sẽ không thể nào lường trước được cho các nền kinh tế khác ngoài lục địa Trung Hoa.

Thủ thuật cướp tài nguyên thiên nhiên bằng sức mạnh mềm.

Việc khai thác dầu hỏa ở Phi Châu cần sự tiến bộ. Nhưng Tàu đến đây không phài để giúp mà để cướp. Thù thuật cướp bằng sức mạnh mềm là giơ cao tấm chi phiếu to và hứa hẹn cho vay rộng rãi với lãi suất thấp để xây dựng hạ tầng cơ sở, hoặc dinh tổng thống, hoặc mua vũ khí AK 47. Đổi lại phía đi vay chỉ cần chấp nhận hai điều kiện : 1/ khi nhận tiền phải giao nộp ngay tài nguyên thiên nhiên; 2/ phải mở cửa cho hàng TC đã chế biến vào thị trường thuộc địa.

Thủ thuật này tạo công ăn việc làm cho đế quốc Tàu và giúp các công ty đế quốc thịnh vượng. Quảng Châu, Thành Đô, Thượng Hải tiếp tục phát triển trong khi các thuộc địa mới của Tàu tiếp tục lụn bại.

Sức mạnh mềm trở thành công cụ bành trướng

Ai đến Phi Châu cũng thấy ngay là toàn thể lục địa này đang bị Tàu xâm chiếm bằng sức mạnh mềm. Thủ thuật ngoại giao bằng sức mạnh mềm (nghĩa là cho vay) đang được Bắc Kinh áp dụng khắp mọi nơi trên mặt lục địa này. Angola trả nợ Tàu bằng dầu, Ghana trả nợ Tàu bằng hạt cacao, Nigeria trả nợ Tàu bằng khí đốt…Không một nước nào được hưởng lợi với đế quốc Trung Hoa.

Ở Zimbabue, Tàu bóc lột còn tàn nhẫn hơn. Tàu bỏ ra 5 tỳ đô la mua một mỏ platinum đáng giá 40 tỷ đô la. Với 5 tỷ đô la đó, nhà độc tài Robert Mugabe xây lâu đài mới, mua trực thăng vũ trang và phi cơ phản lực cùng với rất nhiều vũ khí khác để đàn áp dân lành.

Hiện tượng này, không chi xảy ra tại Phi Châu mà còn ở khắp nơi trên thế giới.. Tại Peru, Tàu đã làm chủ một ngọn núi đồng. Tàu chỉ mua ngọn núi này với 3 tỳ đô la mà bây giờ đang hưởng lợi tới 2000%. Trong khi đó dân Peru vẫn tiếp tục đói khát, mù chữ và phải đối mặt với đủ thứ tai nạn lao động.

Khi Tàu kiểm soát bauxite ở Brazil, Guinea, Malawi, đồng ở Congo, Kazahkstan, Namibia, sắt ở Liberia, Somalia, manganese ở Burkina Fasco, Campuchia, Gabon, chì ở Cuba, Tanzania, kẽm ở Algeria, Nigeria, Zambia…thì còn đâu cho các xưởng ở Cincinatti, Memphis, Pittsburg của Mỹ và các xưởng của các quốc gia khác như Đức, Nhật, Seoul.

Người ta có nhiều lý do để sợ rằng xe hơi tương lai sẽ sản xuất ở Lan Châu (Lanzhou) và Vũ Hồ (Wuhu) thay vì ở Detroit và Huntsville, máy bay sẽ sản xuất ở Binzhou và Thẩm Dương thay vì ở Seattle và Wichita, chip cho máy vi tính sẽ làm tại Đại Liên (Daliem) và Thiên Tân thay vì tại Silicon Valley, thép cùa thế kỹ 21 sẽ được sản xuất nhiều hơn tại Đường Sơn (Tangshan) và Vũ Hán (Wuhan) thay vì ở Birmingham.. Alabama và Illinois của Hoa Kỳ.

Chắc chắn đây không phải là thị trường tự do và hợp tác thương mại quốc tế nữa. Ai cũng phài rùng mình với chuyện đang xảy ra này. Nhưng không hiểu sao trong các phòng họp chính trị ở Washington, Berlin, Tokyo các chính khách vẫn giữ thái độ “sống chết mặc bay” và chẳng thèm để ý.

Nếu cảnh này cứ tiếp tục thì rồi đây Tàu cộng sẽ ở vị thế độc quyền về tài nguyên với giá thấp nhất và như vậy Tàu có thể cạnh tranh với Mỹ và cả thế giới. Kế hoạch thâu tóm tài nguyên cùa Tàu tương đương với việc cấm vận tài nguyên đối với các quốc gia khác trên mặt địa cầu.

Một cuộc di-dân trá hình:

Trên thực tế không phải chỉ có kỹ sư và kiến trúc sư Tàu đến Phi Châu. Nông dân cũng đến luôn. Lúc đầu Tàu hứa hẹn cho vay tiền để xây dựng hạ tầng cơ sở, tạo công ăn việc làm cho người dân địa phương, nhưng khi khởi công xây cất thì Tàu lại mang cả triệu công nhân sang để mặc nhiên tranh chỗ. Tàu đưa dân mình qua tối đa và chỉ thuê dân địa phương ở mức tối thiểu. Cho nên người dân của các thuộc địa mới của Tàu như Angola và Zimbabue vẫn bị nghèo đói và thường bị nội chiến vì sự tráo trở của Tàu.

Ngoài mục đích thâu tóm tài nguyên và chiếm lĩnh thị trường mới, Tàu còn có kế hoạch xuất cảng nhiều triệu dân qua Phi Châu và Nam Mỹ để giải quyết nạn nhân mãn. Trên lục địa Trung Hoa có 600 con sông thì 400 sông đã kể như chết vì quá ô nhiễm. Wikeleaks tiết lộ Bắc Kinh muốn dời 300 triệu dân sang Phi Châu. Khi các chính quyền Phi Châu không thể trả nợ thì chắc chắn hiện tượng di tản này sẽ xảy ra. Mỹ hiện tại đang nợ Tàu khoảng hai ngàn tỷ đô la: Các tiểu bang Montana và Wyoming vắng dân có thể đang là những điểm ngắm của Bắc Kinh.

Trong thập niên qua 700.000 dân Tầu đã định cư tại Phi Châu. Kế hoạch vẫn còn tiếp tục. Cờ Tầu bay phấp phới khắp mọi nơi trên lục địa đen. Các tòa đại sứ mới của Tàu đang tiếp tục được xây cất, các sân bay mới đang được hoàn tất.

Dân Tàu tràn sang Phi Châu như cơn nước lũ. Các khu đô thị biệt lập với hàng rào bao bọc mọc lên khắp nơi, nhưng không cho người da đen bén mảng. Hơn một triệu nông dân Tàu đang cầy cấy đất Phi Châu, sản xuất thực phẩm để xuất cảng ngược về Hoa Lục trong khi dân địa phương vẫn thiếu thực phẩm tiêu thụ.

Theo tuần báo The Economist, Tàu đã chiếm bảy triệu mẫu dầu cọ (palm oil) của Congo để làm xăng hữu cơ. Hình thức “nông trại hữu nghị” đang được sử dụng tại các xứ Gabon, Ghana, Guinea, Mali, Mauritania và Tanzania.

Dùng gái điếm để thu-hút di-dân tới những nơi vắng-vẻ:

Tầu mang sang Phi Châu cả gái điếm, để họ kiếm ăn ớ những nơi xa xôi có những công trình của Tầu đang xây cất. Tại Cameroon gái điếm Tàu chỉ đòi có 2000 CFA (4.25 đô la) trong khi các cô gái địa phương thì nhất định đòi 5000 CFA mới chịu lên giừờng. Tại Congo Brazaville có một chuyện khá buồn cười cần kể lại. Các cô gái điếm khi được giải thoát lại không chịu trở về Trung Quốc. Lý do là ở̉ lại đất Phi Châu các cô kiếm được nhiều tiền hơn và được đối xử tốt hơn là ở quê nhà tại Tứ Xuyên (Sichuan).

Hệ sinh thái của nước Tàu bi tàn phá khủng khiếp vì quá trình hiện đại hóa nhanh chóng. Giờ đây Tàu lại đang tàn phá hệ sinh thái của các nước chư hầu mới. Nỗi thống khổ của dân bản xứ nói sao cho siết vì sư trâng tráo của các nhà độc tài địa phương là vô giới hạn. Ngoài việc hệ sinh thái bị tàn phá, các khoản tiền khác kiếm được từ việc khai thác cảc mỏ kim cương và việc bán gỗ rừng đều đã được các nhà độc tài này dùng để mua vũ khí đàn áp dân lành, gây ra những cuộc nội chiến đẫm máu.

Quyền-lực mềm của Tàu đang hoành-hành cả tại Úc và Nam Mỹ:

Trong số 640 riệu vũ khí nhẹ đang lưu hành trên thế giới thì 100 triệu lưu hành tại Phi Châu. Những chế độ độc tài khát máu như Angola, Sudan, Zimbabue là những chế độ đứng đầu bảng giết hại dân lành.

Có một lần, Ôn Gia Bảo tuyên bố ở nghị viện Gabon rằng : “Chỉ buôn bán thôi, không có điều kiện chính trị gì cả”. Với chủ trương này, Tàu làm ăn với bất cứ một chính quyền địa phương nào dù tàn bạo đến đâu, thối nát đến đâu. Trong khi các nước văn minh như Mỹ, Anh Pháp, cố gắng tạo áp lực lên bạo chúa , bạo quyền thì Tàu gian manh đi luồn cửa hậu.

Vào lúc này Tàu đang tìm cách tiếp cận với Úc để nâng cao các liên lạc ngoại giao. Tàu muốn đầu tư lớn vào nhiều khu vực khai thác mỏ ớ Úc. Điều đáng ngạc nhiên là các nền kinh tế có cơ cấu dân chủ như Úc, Brazil, Nam Phi… vẫn bị tiền Tàu cuốn hút.

Tại Úc trong vài năm qua một số công ty Tàu như China Minmetals, Hunan Valin Steel & Iron, Shangai Baosteel đã ký được những hợp đồng khai thác tài nguyên ví đại. Trong ngắn hạn vài trăm gia đình thượng lưu Úc sẽ giàu to, nhưng trong tương lai nước Úc sẽ lâm vào cảnh nghèo khó vì các mỏ bị vét sạch. Trong trung hạn sự thâm thủng mậ̣u dịch với Tàu sẽ xảy ra vì Tàu dùng nguyên liệu của Úc rồi lại đem các chế phẩm hoàn tất bán ngược trở lại trên đất Úc..

Tại Brazil và Nam Mỹ Tàu cũng có những chính sách tương tự nhưng yếu hơn. Việc làm ăn giữa Tàu và Brazil được báo Washington Post mô tả như sau: “ Trên bãi cát vàng dài 175 dặm ở bờ Đại Tây Dương, phía Bắc Rio De Janeiro, Tàu đang xây dựng một thực thể kinh tế mới. Tại đây người ta thấy những con tàu khổng lồ đang lấy quặng sắt hoặc lấy dầu trở về Bắc Kinh. Nhìn chung thành phố này lớn gấp đôi Manhattan với nhiều hãng xưởng hoạt động tấp nập…”. Sự đầu tư của Tầu vào Brazil sẽ làm chậm sự phát triễn của các công ty thuộc chính quyền địa phương.

Kết-luận:

Trong bài diễn văn đọc tại Paris khi đến tham dự lễ kỷ niệm 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Pháp-Trung, Tập Cận Bình có nhắc lại câu nói của Napoleon Bonaparte, nhưng y đã thêm một lời khuyến dụ như sau: “Con sư tử Trung Quốc giờ đây đã thức dậy nhưng đây là một con sư tử hòa bỉnh, dễ mến và văn minh”.

Lời khuyến dụ của Đặng Tiểu Bình không được nhiều người tin tường. Giáo Sư Jean Pierre Cabestan của trường Đại Học Hong Kong nhận xét : “Sư tử là một con vật to lớn, hoang dại, chuyên ăn thịt những con thú khác, khá giống Trung Quốc trong mối quan hệ của họ với các nước xung quanh”.

Nhà báo Trần Thế Diệu, chủ bút tờ Thế Giới Nhật Báo tại New York viết thêm rằng: “Rõ ràng câu nói đó chỉ dành cho người Trung Quốc nghe mà thôi chứ người ngoài không ai tin nổi”.

Giáo Sư Richard Rigby của Đại Học Quốc Gia Úc tóm lược cách tiếp cận của Trung Quốc hiện nay là: “Cứ lấn tới ở bất cứ nơi nào chùng ta có thể !”. Nhận xét này của Rigby cũng được Giáo Sư Hoàng Tĩnh của Đại Học Quốc Gia Tân Gia Ba đồng ý và nói theo cùng một chiều hướng: “Họ là những người làm những gì có thể, bất kể là có nên hay không”.

Đã đến lúc Hoa Kỳ và thế giới dân chủ phải có thái độ và hành động quyết liệt hơn với cáí đế quốc thực dân mới đang hoành hành như chỗ không người. Cái giây thòng lọng mà Bắc Kinh quàng vào cổ nền kinh tế thế giới đang từ từ siết chặt. Kinh nghiệm này Hoa Kỳ đã trải qua kể từ khi Washington lỏng tay cho Đặng Tiểu Bình tác yêu tác quái.

Bài này cũng viết cho người dân Việt Nam đọc để có một thái độ thích ứng và cương quyết với bọn tà quyền Cộng Sản Hà Nội. Lúc này là lúc mọi người Việt Nam yêu nước phải đứng lên đập bỏ cái cơ cấu độc tài toàn trị bán nước đang đưa dân tộc đến họa diệt vong.

Cái chiến lược “tầm ăn dâu” mà bọn Tàu nham hiểm đang áp dụng trên thế giới và cả tại nước ta, từ ngày hiệp định Thành Đô được ký kết, phải được dập tắt ngay.

Cả nước phải sáng suốt nhận định được thế nào là “họa cộng sản” và can đảm đứng lên làm cách mạng dân chủ nếu không tổ quốc sẽ tiêu vong. Thời gian để hành động không còn nhiều nửa. Cộng Sản đã dồn dân tộc vào dưới chân tường và chiến trận này phải là trận chiến “một mất một còn”..

Nguyễn-Cao-Quyền

GẠT BỎ SỰ ĐỐ KỴ

Đặng Xuân Xuyến

hoa-sen-tim-a-050615
-Trích trong MƯU LƯỢC GIÀNH CHIẾN THẮNG của Đặng Xuân Xuyến, Nhà xuất bản Văn Hóa Thông Tin xuất bản lần đầu năm 1998, Nhà xuất bản Thanh Niên tái bản năm 2000 và 2002 –

Điều tiếp theo tôi muốn lưu ý bạn là đừng bao giờ bực tức, đố kỵ trước thành đạt của người khác. Thói xấu ấy sẽ làm cho bạn trở thành nhỏ mọn, tầm thường và sẽ nảy sinh những thói xấu khác biến bạn thành kẻ lố bịch trước con mắt của người đời.
Mỗi người có một khả năng để tự khẳng định mình, tạo dựng sự nghiệp cho mình và người ta chỉ làm được điều đó khi cố gắng, mang hết khả năng, sức lực và trí tuệ dồn cho công việc.
Bạn hãy lẳng lặng theo dõi những doanh nhân thành đạt, những nhân vật nổi tiếng… mới thấy những thành đạt mà họ gặt hái được là cả sự đánh đổi đắt giá, sự khổ tâm và vất vả khôn lường. Những gì mà họ đang có so với những vất vả mà họ đã chịu đựng, những đắng cay, mất mát họ đã nếm trải thì “vinh quang” ấy còn nhỏ nhoi lắm và giá phải trả cho sự “vinh quang” ấy cũng thật đắt đỏ.
Đừng nhìn vào cách tiêu tiền của họ mà hãy nhìn vào cách kiếm tiền của họ mới thấy được đồng tiền mà họ “cố tình” buộc “phung phí” ấy đã thấm đẫm mồ hôi và nước mắt của họ. Người ta nói “thức lâu mới biết biết đêm dài”, “ở trong chăn mới biết chăn có rận”, không ở trong hoàn cảnh của họ, bạn làm sao biết rõ những “cái” họ buộc phải “trả” để có những điều làm cho bạn ghen tức. Tôi tin, nếu bạn làm được điều đó, bạn sẽ gật đầu cảm phục sự miệt mài, cố gắng của họ và trong bạn sẽ có những trăn trở để nhìn nhận lại cách sống của mình.
Sự đố kỵ trước những thành đạt của người khác, sẽ dẫn bạn vào những việc làm xấu: Tìm cách để “hại” người đó, chí ít cũng là nói xấu để hả cơn “bực tức” trong bạn và “sẽ” làm cho “kẻ đó” mất thanh danh. Bạn thật lầm trong phép tính. Người bị mất mát lớn nhất ở đây không ai khác ngoài bạn. Với họ, khi đã đạt được như vậy, mọi lời xúc xiểm của bạn sẽ không đáng giá một đồng xu vì người đời nghĩ rằng: Bạn đang kèn cựa về tài năng của họ mà nói xấu họ. Lẽ đương nhiên, từ quý mến bạn, người ta sẽ chuyển sang coi thường bạn.
Thay vì đố kỵ, bạn hãy mến phục họ, tạo nhiều “cơ hội” tiếp xúc với họ để qua những cuộc chuyện trò ấy, bạn sẽ học được những “bí quyết” đã giúp họ thành công mà vận dụng cho mình.
Hãy mạnh dạn gạt bỏ suy nghĩ sợ người đời cho mình “thấy người sang bắt quàng làm họ” mà ngại ngần trong các cuộc xã giao. Không có gì quan trọng bằng những bài học kinh nghiệm không phải trả học phí mà bạn sẽ có được. Thực tế, những người thành đạt là những người ham hiểu biết, chịu lắng nghe và say sưa sáng tạo. Và hơn nữa, nguyên nhân sâu xa nhất, có ý nghĩa quyết định nhiều nhất đến thành công là sự kế thừa và sáng tạo. Không ai thành công mà lại không có sự kế thừa kinh nghiệm của những người đi trước. Không ai thành đạt trong đời mà không cần tới những lời khuyên!
Một anh bạn tôi (thực ra anh ta hơn tôi một thế hệ nhưng vì là tâm đầu ý hợp nên chúng tôi thường xưng hô bạn bè với nhau) phàn nàn về cậu con trai của mình: “Thằng con tôi có đầy đủ những tư chất để trở thành ông chủ, nhưng một tính xấu của nó đã làm cho tôi không thể đặt niềm tin vào nó được, đó là sự hẹp hòi, ích kỷ. Tôi sợ rằng từ thói hẹp hòi ích kỷ sẽ dẫn nó đến ghen tỵ, mà đúng ra là sự đố kỵ trước những thành đạt của người khác, đó chính là cái “phá tướng” của nó đã làm tôi thất vọng. Khi con người ta chỉ quẩn quanh với sự kèn cựa, bon chen thì chẳng bao giờ làm được một trò trống nào cả, sẽ chỉ mãi luẩn quẩn với điểm khởi đầu, thậm chí còn tồi tệ hơn. Tôi sợ thằng con tôi sẽ lâm vào tình cảnh đó”. Thế đấy! Nhà doanh nghiệp tài ba ấy đã lo lắng cho con mình chỉ vì một lý do rất bình thường là sự hẹp hòi, ích kỷ nhưng phải thừa nhận rằng, những lo lắng đó rất chính đáng.
Tôi công nhận: Đã bước vào nghiệp chủ, không ai có thể thờ ơ, cảm thấy bình thường trước những thành công của đối thủ cạnh tranh. Một sáng kiến nhỏ trong việc cải tiến sản phẩm của đối thủ cũng đủ làm cho nhà doanh nghiệp phải đau đầu, “ăn không ngon, ngủ không yên” nhưng sự “không bình thường” ấy không phải là sự đố kỵ, kèn cựa mà là sự “cạnh tranh” mang tính chất tích cực, lành mạnh: Buộc phải cải tiến sản phẩm cho tốt đẹp hơn, hợp với nhu cầu và thị hiếu ngày càng cao của người tiêu dùng.
Là người đang cháy bỏng trong mình ước mơ cao đẹp: TRỞ THÀNH ÔNG CHỦ, đừng bao giờ để cho tính hẹp hòi, ích kỷ, sự đố kỵ, bon chen ngự trị trong những suy nghĩ của bạn. Biết bao doanh nghiệp đã lâm vào tình cảnh lụi bại, phá sản cũng chỉ vì chủ doanh nghiệp mang nặng trong đầu những tính toán của kẻ tầm thường, nhỏ mọn. Cuộc sống có thể dung thứ những tính xấu như vậy nhưng thương trường không bao giờ dành chỗ cho những ai có tính cách như vậy đâu!

Bị Thương

hoa nguyên

chim bay

Làm sao ta về được
Tổng Y Viện Cộng Hòa
Đôi tay ngày mất nước
Theo chuổi buồn tối tâm

Tự Do hỡi bảy lăm !
Những ngày tù đếm năm
Trên tay gầy thương tật
Mật gai đếm chỗ nằm

Lao sai tìm miếng nhục
Như dòng sông vẩn đục
Ngấm vào lòng chông gai
Dài cơn đau tai ác

Tiếc năm tháng với rừng
Đêm mới vừa thiếu trăng
Những ngày xanh vất vả
Không chỉ vết thương hành

Tìm thanh bình đã xa
Tay với ngày đã gãy
Đo vào những tháng qua
Cho hết thời đưa đẩy

Trên một dấu tay nầy
Ta con thú nhớ rừng
Sau những vòng gai nhọn
Mà đau buổi vẫy vùng..

hoa nguyên

SÀI GÒN: VIRUS GIẾT NGƯƠI

PHÓNG SƯ VIẾT TƯ SÀI GÒN: VIRUS GIẾT NGƯƠI CORONA TRUNG QUỐC ĐANG LAN RỘNG KHĂP VIỆT NAM. – 45 năm sau cũng Tháng 3 Gãy Súng

sg1

Sài Gòn đang ở vào những giờ phút nghẹt thỏ, lo sợ, hoang mang của tuần lễ sau cùng của tháng Ba dươi sư tấn công mảnh liệt của đoàn quân ma áo đỏ Corona Trung Quốc đã hiện diện khăp mọi nơi trong nươc.

Tôi đang đưng bên phía công viên mà trươc măt tôi là con đương Phạm Ngũ Lão. Đây là một trong nhưng con đương huyết mạch dẫn ra trung tâm Sài Gòn.

Bây giơ là 10:10 phút sáng của một ngày cuối tuần. Đây là giơ cao điểm,một ngày cuối tuần trong nhưng ngày cao điểm của sư nhộn nhịp, náo nhiệt ơ con đương này. Nói đến đương Phạm Ngũ Lão là ai ai cũng biết đây là khu Tây ba lô, ồn ào, náo nhiệt 24/24 suốt ngày đêm vơi đầy nhưng văn phòng du lịch, nhà hàng, quán bars, cà phê, quán ăn nhạc xập xình suốt ngày đêm.
Nhưng không! Virus giết ngươi Corona Trung Quốc đã làm đảo lộn tất cả.
Con đương Phạm Ngũ Lão giơ đây văng tanh, văng một cách rơn ngươi. Không khí bệnh hoạn, chết chóc như nhưng đám mây đen đang bao phủ khăp mọi nơi trong nươc. Phải ơ Sài Gòn trong lúc này mơi thấy nổi lo sơ, khủng hoảng của ngươi dân trong nươc giưa lúc này.
Sài Gòn đang trong cơn hôn mê,hấp hối.

Tôi lấy chiếc iphone ra bấm máy.
sg2
Bây giơ là 10:25 phút, tôi băng qua đương và đi một vòng khu Tây ba lô. Hàng quán văng tanh. Có quán chỉ lác đác một hai ngươi. Văn phòng du lịch xe bus Phương Trang không một bóng ngươi. Tôi đi vào 5 tiệm thuốc tây gần đó và 5 tiệm mini Mart để hỏi mua mask, nhưng hoàn toàn không chỗ nào có. Tôi đi trơ lại đương Phạm Ngũ Lão, mua một trái dừa xiêm 30,000 đồng VN bên lề đương.

Tôi đưng trên con đương Phạm Ngũ Lão vơi trái dưa xiêm trên tay nhìn Sài Gòn,đ ất nươc mình như đang trong cơn hấp hối.

Tất cả các văn phòng du lịch trên con đương này đều văng tanh.Các tour du lịch đều bị khách hủy bỏ

Tôi lấy chiếc iphone ra bấm máy..

sg3
Đó!Chúng ta hãy nhìn đi.Văn phòng du lịch không một ngươi khách.

sg4

Mơi đó mà 45 năm đã trôi qua.Nhưng diễn biến lịch sư năm xưa vẫn còn đó.

Tháng 3,1975 chiến sư bùng lên một cách khốc liệt. Chiến tranh lên đến cưc kỳ cao điểm. Những trận đánh chống trả lại sư xâm lươc của đoàn quân nón cối Băc Việt từ nhưng vùng cao nguyên cho đến các tỉnh miền Trung bùng lên một cách tàn khốc. Nhưng xác ngươi ngã xuống và miền Trung đã băt đầu có nhưng cuộc di tản.

Sài Gòn đăm chìm trong bầu không khí ảm đạm, hoang mang, lo sơ, đã có nhưng ngươi tìm đương chạy ra nươc ngoài. Sài Gòn hấp hối vơi nhưng giơ phút sau cùng để rồi rơi vào tay quân xâm lược cộng sản Băc Việt.
Giơ đây tháng 3,2020 tức 45 năm sau, lịch sư tái diễn lại hình ảnh của một Sài Gòn đang hấp hối.

Một trận đánh khốc liệt,tàn bạo, sưc công phá mảnh liệt nhanh hơn vũ bảo, ghê rơn hơn nhưng trận đánh vào tháng Ba, cách đây 45 năm về trươc. Cuộc xâm lươc của đoàn quân ma Coronavirus Trung Quốc đã lan rộng khăp mọi nơi trong nươc. Không bom đạn, không pháo đài, hỏa tiễn, đại bác, nhưng sư tàn phá của Coronavirus Trung Quốc độc hại găp trâm ngàn lần súng đạn. Các tỉnh miền Trung đã hoàn toàn thất thủ măc dù không có nhưng cuộc di tản như 45 năm về trươc.

Và giơ đây, Sài Gòn đang trong cơn hấp hối.
Nhưng con đương Sài Gòn văng tanh. Các cửa hàng ơ nhưng khu thương mại đều đóng cưa. Corona Trung Quốc chăng nhưng lấy đi sinh mạng con ngươi mà còn đang đánh sập nền kinh tế trong nước.

Chính quyền cộng sản đang lo sơ tưng giơ, tưng phút. Họ dư biết răng: – Kinh tế sụp đổ, chế độ sẽ sụp đổ.

Tình hình trong nươc giơ đây hoàn toàn xáo trộn. Nổi lo sơ hoang mang, phẩn uất dâng đến tột cùng vì quyền đươc biết của ngươi dân không có.

Nhưng điều mà ngươi dân cần đươc biết là:
-Con số thật sư đã đang nhiễm bệnh là bao nhiêu?
-Có bao nhiêu ngươi trong nươc thật sư đã chết vì Coronavirus Trung Quốc?
-Tại sao chính quyền cộng sản lại bưng bít, che đậy thông tin về con số thật sư bị nhiễm bệnh thậm chí còn hăm dọa, răn đe nhưng ai cung cấp thông tin về số ngươi bị nhiễm bệnh.
-Tại sao các nươc phương Tây họ cung cấp và cập nhật thông tin mỗi ngày cho ngươi dân biết trong khi chính quyền cộng sản cư phải che dấu, dối gạt người dân?
Bây giơ, chúng ta hãy cùng nhau phân tích sư việc như sau:
-Phải nói, Việt Nam đúng là trung tâm lây nhiễm Cororavirus Trung Quốc. Vì sao?

Vì Việt Nam sát vơi Trung Quốc. Các cửa khẩu biên giơi đến giơ này vẫn rộng mơ. Dân Trung Quốc vào VN không cần visa, trong khi nhưng nươc khác vào VN phải có visa.

-Dân Trung Quốc ào ạt kéo vào Việt nam băng con đương du lịch, lao động, làm ăn tư nhiều năm trươc, khơi đầu là các tỉnh miền Trung. Vì vậy, nếu nói các tỉnh miền Trung đã hoàn toàn thất thủ trong trận dịch Coronavirus Trung Quốc quả là không sai.

-Môi trương ô nhiễm, lây lan ơ Việt Nam rất cao. Đa số phương tiện đi lại là xe găn máy, đương sá chật hẹp, khói bụi đầy đương. Nếu một ngươi bị nhiễm Coronavirus chạy xe găn máy đến đèn đỏ dưng lại, ngươi này có nhưng cơn ho kéo đến. Virus tư đây sẽ bung ra, theo không khí để tấn công, xâm nhập nhưng ngươi chung quanh. Như vậy, chăc chăn nhưng ngươi trên nhưng chiếc xe găn máy chung quanh có nguy cơ lây nhiễm rất cao.Tư 1 ngươi lây sang 10 rồi tư 10 đến con số 100, sau đó là 10,000 ngươi bị nhiễm như chơi. Con số cư thế mà tăng lên một cách chóng măt.

-Ngoài ra,một trong nhưng cưa ngõ lây lan Corona ơ VN chính là các hàng quán trên vĩa hè, hoăc trong chơ. Chúng ta hãy nghỉ xem, nếu một ngươi bị nhiễm Coronavirus Trung Quốc đang ngồi ăn bún riêu, hay một tô bánh canh trên vĩa hè. Sau đó,ngươi này có nhưng cơn ho, tư đó con đương lây lan sẽ truyền đi một cách nhanh chóng cho nhưng ngươi chung quanh. Nhưng hàng quán ơ lề đương thương thì họ chỉ có một hoăc hai thao nươc để rưa chén, tô.

Trên đây chỉ là một số dẫn chưng thưc tế về con đương lây lan Corona mà chính quyền cộng sản cố tình bưng bít, che đậy về con số thật sư đã và đang bị nhiễm Coronavirus Trung Quốc. Đó là chưa kể đến tình trạng thiếu vệ sinh, an toàn trong các bệnh viện. Ơ trong nươc, một giương bệnh, hai ngươi bệnh năm chung là chuyện bình thương. Các thân nhân của ngươi bệnh thì năm la liệt ngoài hành lang. Có ngươi ơ đó đến hàng tháng để nuôi bệnh.

Vậy thì, cho dù chính quyền cộng sản cố tình dấu diếm, hăm dọa ngươi dân, hoăc tìm đủ mọi cách để che đậy sư thật, đánh lận con đen như trưng ra nhưng người bị nhiễm đa số là nhưng ngươi du lịch tư nươc ngoài mang vào. Một cách thưc tế,ngươi dân trong và ngoài nươc đều sáng suốt để biết răng: VIỆT NAM, CHÍNH LÀ TRUNG TÂM LÂY NHIỄM CORONAVIRUS TRUNG QUỐC.

Bây giơ là 2:15 phút trưa, tôi đang đưng ơ một con đương khác, cũng là một trong nhưng con đương huyết mạch dẫn ra trung tâm Sài Gòn. Con đương im văng như một bãi tha ma.. Nhưng con đương Sài Gòn như vang lên nhưng tiếng nấc nghẹn ngào của 45 năm về trươc.

Sài Gòn đang thở nhưng hơi thở thoi thóp. Sài Gòn hấp hối, rồi Sài Gòn mất. Có biết bao nhiều ngươi đã khóc, đã tư sát khi mất Sài Gòn. Bao nhiêu ngươi đã bỏ ra đi….
Có ai ngơ đâu 45 năm sau, lịch sư đã tái diễn lại, nhưng ơ vào một thế trận khác.
Đoàn quân ma giết ngươi Coronavirus Trung Quốc xâm nhập và đã lan rộng khăp đất nươc việt Nam. Hai lá phổi của đảng cộng sản VN bây giơ đầy nhưng con Coronavirus Trung Quốc. Quá trễ, quá trễ rồi đảng ơi! Sài Gòn hấp hối. Đảng giơ đây như một bệnh nhân Corona đang thơ thoi thóp trên giương bệnh phải nhơ qua ventilator.

Coronavirus Trung Quốc đang đánh gục kinh tế của đảng ta không cần tốn một viên đạn.
Tôi vẫn đưng yên lăng trên lề đương. Bầu không khí ảm đạm, thê lương đang bao phủ lấy Sài Gòn, bao phủ đất nươc tôi. Tôi tư hỏi,ngươi dân trong nươc tư hỏi. Mỗi một ngày,có bao nhiêu ngươi chết vì Coronavirus Trung Quốc? Bao nhiêu ngươi cư tiếp nối lây lan khăp mọi nơi? Ai chết ơ nhà? Ai đã chết trong nhà thương bơi con virus giết ngươi này? Ngày mai, ai sẽ là nạn nhân kế tiếp? Sài Gòn, nói riêng và đất nươc tôi đang bao phủ bầu không khí chết chóc, thê lương. Phảng phất đâu đây, mùi tư thi của ai đó đang năm chết bên lề đương, hay ơ một góc phố nào đó.

VIẾT TỪ SÀI GÒN.

KHÔNG LÀM THƠ, LÀM GÌ?

Nguyên Lạc

nguyenlac-1

Buồn, buột miệng bạn hỏi:
– “Làm thơ để làm chi?”
Không làm thơ, làm gì?
Bạn trả lời tôi đi
.
Thâm Tâm buồn ly khách
Chí lớn bàn tay không
Chúng ta cùng “một lứa” [1]
“Lận đận” đời lưu vong
.
Tha phương buồn không bạn?
Áo cơm nợ tháng năm
Sờ đầu dài tóc trắng
Không làm thơ, làm gì?
.
Làm thơ nhớ quê hương
Quê hương tôi Việt Nam
Lập quốc đã ngàn năm
“… định phận tại Thiên Thư!” [2]
.
Giọt cà phê ưu tư
Khói vương mắt lệ mờ
Hồn thống trầm lính cũ
Không làm thơ, làm gì?
.
Tôi cầm ly cà- phê
Quá khứ đọng đáy ly
Không làm thơ, làm gì?
Bạn trả lời tôi đi?
.
Không làm thơ, làm gì?
Chẳng lẽ bóp nát ly?
.
Nguyên Lạc
………………
[1] Đồng thị thiên nhai lưu lạc nhân/Cùng một lứa bên trời lận đấm- Bạch Cư Dị/ Phan Huy Vịnh
[2] Nam quốc sơn hà Nam đế cư/Tiệt nhiên định phận tại thiên thư/Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm/Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư. (Nam quốc sơn hà – Lý Thường Kiệt)

ĐOẠN ĐÀNH

hoa nguyên

tran din cuon

Trang Đinh Cường

Người thì vẫn là người ấy.. ấy !
Chết dấp từ hay thế kỷ qua
Ra đi như bóng chim tăm cá
Ta nhìn từ phương giác mây xa..

Nói chi thăm thẳm một nỗi nhà
Ta gặp nhau còn chi xót xa
Bao lâu mà tình trong gắn nhớ
Hương rừng gió núi ngỡ phôi pha..

Ta đi những bước chân tiền sát
Từ những bùn lầy hay đá núi
Ta trãi ba năm trên bản đồ
Những mục tiêu đoạn đành đoạn mất..

Những trót đã theo đời quân ngũ
Nguy nan gian khổ cũng quen dần
Ba năm chinh chiến ngoài biên ải
Lỗi hẹn từ đâu đã tan quân

Ta gặp em như tình em gái nhỏ
Mùa CTCT đầu xuân
Năm ấy khi mai chưa rực rỡ
Thuở trăng mười sáu đã bâng khuâng

Hay chỉ hẹn nhau ngày trở lại
Những chiều xóm nhỏ núp ven sông
Những ngày áo trắng ai đi học
Những đêm ra ngóng e ấp trăng

Từ đó chia ly chưa trở lại
Những lần hò hẹn gửi gió mây
Từ độ qua sông con nước chảy
Bèo giạt mây trôi về xa xôi..

hoa nguyên

TỰ SỰ NỖI ĐAU ĐỜI

PHẠM NGỌC THÁI

ngocthai1

Sau cái mất của người con trai yêu quí ! Đã lâu rồi… mà lòng tôi vẫn không hết đớn đau, mệt mỏi. Phần vì tuổi tác, phần vì nỗi đời ?
Sớm nay ra Hồ Tây, nhìn cảnh sống mọi người đang diễn ra thường nhật – Tôi lại ngẫm ngợi về “đời” trong chốn nhân gian: Nhiều người cũng gặp cảnh đau, chứ đâu phải riêng con mình ? Lại nghĩ đến những nỗi đau mất con của mấy bậc cao nhân, trong kim cổ xưa nay !

VIẾT RA ĐÔI DÒNG TỰ SỰ

* Karl Marx: Ông tổ của Chủ Nghĩa cộng sản, đã trở thành viễn tưởng – Người viết nên TƯ BẢN LUẬN vĩ đại ! Chẳng phải cũng đã rất đau đớn khi bị mất một đứa con trai mới 21 tuổi, tên là Hăm Lét… đó sao ?
* Văn hào nước Pháp Vích-to Huy-gô, tác giả của Bộ tiểu thuyết bất hủ “ Những người cùng khổ”, cũng phải chịu nỗi đau đớn trong cuộc đời: Người con gái xinh đẹp, yêu dấu của ông bị một tên vô lại dụ sang châu Phi rồi bỏ ? khiến con gái của văn hào thất tình, trở nên tâm thần, lang thang nơi đất khách quê người. Sau được dân bản xứ vì quí trọng danh tiếng của nhà văn, đã đưa người con gái trở về Pháp trả lại cho ông ! Nhưng cả đời người con gái phải vật vã trong điên loạn. Sống không bằng chết – Nỗi đời của Văn hào nước Pháp vĩ đại đó, đau đớn lắm chứ !
* Nhà văn Tô Hoài danh tiếng của nước ta, cũng không thoát nỗi đau đời: Đứa con trai yêu của ông bị chết trong tuổi thanh xuân, khi đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài !? Bỏ lại người vợ trẻ, mới cưới ở quê hương.
* Giờ nói về thi nhân Hàn Mặc Tử – Nhà thơ lớn của Việt Nam ! Ông chết khi mới bước sang tuổi 28 ( Đúng bằng tuổi Phạm Ngọc Bảo con mình ) : Vì căn bệnh hiểm nghèo ? Để lại một nỗi buồn đau vô hạn, cho bà mẹ già và người chị gái ruột yêu thương.
…..
Ngẫm đi rồi ngẫm lại: Hậu sinh có cần quan tâm nhiều lắm đến nỗi đau đời đó của nhà thơ Hàn Mặc Tử đâu ? Hay những bậc cao nhân kia ? Nhưng mãi mãi tôn vinh tên tuổi của các cao nhân cùng tác phẩm ! Danh bất hư truyền… sống đến muôn thu…
Lại ngẫm về cái chết đau thương của đứa con trai, trong nỗi đau tột cùng của một người cha: Tôi đã viết cho con 45 bài thơ đẫm máu và nước mắt – Xuất bản riêng cho con một tập thơ “CHA KHÓC CON “ rất đẹp ! Với hình ảnh kỷ niệm từ nhỏ đến lớn của cuộc đời con.
Mai sau… sẽ thuộc vào HÀNG THƠ KHÓC độc nhất vô nhị trong thiên cổ ! Nếu con được lưu truyền cùng sông núi, nước non ? Nhân gian mãi thương yêu, linh thiêng mà hương khói – Thì cái chết của con đâu có phải là vô nghĩa !

Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 – 22.7.2019)

– 45 bài thơ khóc con, độc nhất vô nhị ấy: Hy vọng đủ độc đáo và hay ! Mong mai sau, hậu sinh tái bản mãi thành sách, truyền bá cho xứ sở thân yêu.
CÁI CHẾT CỦA CON
CHẲNG PHẢI ĐÃ TRỞ THÀNH BẤT TỬ ĐÓ SAO !
Nghĩ vậy, lòng cũng nguôi ngoai, đỡ đau buồn. Danh tính con sẽ vĩnh cửu như một kỳ nhân huyền thoạị ! Khi đó, người cha là nhà thơ Phạm Ngọc Thái này – Có nhắm mắt mà chết mới yên lòng.
( Viết ở Hồ Tây, 21.3.2020 )
Phạm Ngọc Thái

ngocthai 2

Đăng thêm bài thơ trích trong Tập ” Cha khóc con “

CON SỐNG MÃI TRONG THƠ CHA

Cõi dương trần chỉ là cõi tạm
Con người sinh ra trong hữu hạn không gian
Con là con của Đấng Thiên
Cha mẹ nuôi lúc nhỏ, lớn lên con về trời…

Nay con hết kiếp người rồi !
Tiếc thương cha mới ngậm ngùi làm thơ
Vần thơ đẫm máu tim cha
Hòa trong biển lệ Cõi Ta Bà, đó con !
Hình con còn mãi nước non
Nước non còn đó, con còn hiển linh
Theo thơ cha tỏa rung rinh
Như vầng nhật nguyệt, tâm linh cõi người
Xót con cha khóc mấy hồi
Tiễn đưa tới tận cổng trời mới thôi
Thân tàn ở lại, con ơi !
Nhớ cha mẹ… Tối giữa trời hiện lên
Giờ con ở chốn thánh thần
Miếu thiêng chờ lúc cha qui tiên cùng ngồi
Khói hương sẽ phủ muôn đời
Nhân gian vạn kiếp, vọng lời thơ cha

*
Ngẫm rằng trong cõi người ta
Chỉ như giấc mộng la đà thế gian
Dù sung sướng hoặc cơ hàn
Ai rồi cũng lúc thịt tan, xương rời
Hơn nhau ở chỗ làm người
Đứa ma âm phủ, kẻ về trời hóa tiên
Tượng con cha đã lập lên
Ngẫm trong sử sách, vạn niên mấy người ?
Là con kiếp hạnh hơn đời
Cha xin sụp lậy giữa trời vọng ơn
Cả Thượng Đế, Đức Phật hiền
Cho con thơ được phỉ nguyền: Nam-mô…

6.8.2019
PHẠM NGỌC THÁI

Bìa 4 tập thơ ” Cha khóc con “

ÁO VÀNG THU PHAI

Nhật Quang

aovang

Phôi pha vạt nắng tơ chiều
Đường xưa phai dấu liêu xiêu lối chờ
Hương đời thoảng nhẹ cơn mơ…
Lênh đênh sóng bạc ảo mờ nhân gian

Hoàng hôn buông giọt miên man
Vương trên vai áo lụa vàng tương tư
Lá rơi bóng đổ chiều thu
Đời như ảo ảnh thực hư, ngỡ ngàng

Con tim se sắt lỡ làng
Buồn rưng khóe mắt đêm tàn đợi mong
Trăm năm ray rứt tơ lòng
Sầu vương màu áo tình nồng thu phai.
( Sài Gòn )

QUA SÔNG DÌM ĐÒ

Đặng Xuân Xuyến

uminh4-tram

(Trích trong MƯU LƯỢC GIÀNH CHIẾN THẮNG của Đặng Xuân Xuyến, xuất bản lần đầu năm 1998)
*
Những người có kinh nghiệm, khi đi xa không bao giờ lại coi chuyến đi cứ phải tay mang vai vác để đèo thêm vất vả; họ biết mang theo cái gì để chuyến đi gọn gàng, nhanh chóng mà mục đích chuyến đi vẫn hoàn mỹ. Những thứ không còn tác dụng, giữ lại vừa chiếm chỗ, vừa mất công sức bảo quản, vừa chịu những chi phí không đáng có mà lại trở thành gánh nặng tinh thần, tâm lý thì quả là không có lợi ích gì. Thương trường cũng vậy, tất cả mọi sự ôm đồm, sự quá tải đều đem đến thất bại, tạo thêm những cản trở trên bước đường đi tới thành công.
Ngạn ngữ có câu: “qua sông dìm đò” là khuyến cáo hãy biết vất bỏ những thứ đã không còn cần thiết, không còn giá trị, để bớt đi những băn khoăn, những phiền hà sau này. Mặc dù “con đò” của bạn có đẹp, có quý giá nhưng nay nó không còn cần cho bạn nữa, nó đã trở thành gánh nặng cho bạn thì bỏ đi là đúng, có gì phải tiếc nuối. Hơn nữa, nếu để lại “con đò”, bạn không những đèo thêm gánh nặng mà “con đò” rất dễ trở thành nhịp cầu cho kẻ khác bước qua, đạp lên bạn để bước tới thành công. Cho nên “qua sông dìm đò” để tránh phiền hà về sau là điều không thể không biết, không thể không làm.
Văn Chủng cùng Phạm Lãi phò tá Câu Tiễn hết lòng vậy mà khi diệt được Ngô, trả thù cho tông miếu tổ tiên xong Câu Tiễn liền quay sang tiêu diệt những trung thần, đã từng nếm mật nằm gai, vào sinh ra tử giúp Câu Tiễn mộng thành danh toại. Văn Chủng vì không nghe lời Phạm Lãi: “Vua Ngô có nói: Giống thỏ đã hết thì chó săn tất bị mổ, địch quốc đã diệt thì mưu thần cũng chẳng còn, ngài không nhớ hay sao? Vua Việt môi dài mỏ quạ là người nhẫn tâm mà ghét kẻ có công. Cùng ở lúc hoạn nạn thì được, nếu ngài không đi tất có tai vạ”, nên dẫn đến cái chết thê thảm, tự kết thúc cuộc đời lừng lẫy chiến công bằng lưỡi kiếm oan nghiệt.
Chúc Lâu, thanh kiếm năm xưa Phù Sai đưa cho Ngũ Viên để Ngũ Viên “tự xử” thì giờ đến lượt Câu Tiễn đưa cho Văn Chủng nối gót tiền nhân. Xét cho cùng thì Câu Tiễn không đáng bị nguyền rủa như một số nhà bình luận đã lớn tiếng vì ông ta là một ông vua, ông ta phải lo giữ cơ nghiệp cho mình, cho con cháu được nối đời ngồi trên ngai báu. Có vậy mới là hoạt động chính trị, nếu không thì làm sao có một Câu Tiễn làm bá chủ phương Đông suốt 27 năm ròng. Có trách, có thương thì hãy trách, hãy thương Văn Chủng, tại sao ông lại không hiểu một câu danh ngôn rất đời thường, rất đơn giản: QUA SÔNG DÌM ĐÒ mà hiện thân ông chỉ là CON ĐÒ đưa Câu Tiễn QUA SÔNG!
Doanh nghiệp hiện đại cũng không thiếu những trường hợp mà chủ doanh nghiệp buộc phải dùng kế QUA SÔNG DÌM ĐÒ để bảo vệ cơ nghiệp của mình, thúc đẩy doanh nghiệp phát triển. Chắc bạn sẽ không ngạc nhiên khi doanh nghiệp A liên kết với doanh nghiệp B để loại bỏ doanh nghiệp C ra khỏi thương trường, cùng nhau xưng hùng xưng bá nhưng rồi chẳng bao lâu hai doanh nghiệp đó lại đối đầu với nhau để loại bỏ ảnh hưởng của nhau trên thương trường. Hơn một lần tôi đã lưu ý: Trong thương trường không bao giờ tồn tại vĩnh cửu mối liên doanh liên kết, tất cả những công cuộc kinh doanh mà các doanh nghiệp bắt tay hữu hảo với nhau chỉ là mối quan hệ tạm thời khi mà các doanh nghiệp đó nếu đứng riêng rẽ, tách biệt hẳn ra sẽ không đủ lực để chi phối thị trường, làm chủ được thị trường. Người ta chỉ có thể liên kết liên doanh với nhau ở một chừng mực nào đó, hoặc ở hai thị trường cách biệt thì mới hy vọng mối liên kết đó tồn tại với thời gian khả quan hơn.
Công việc hàng ngày của bạn cũng vậy! Những gì mà bạn cảm thấy không cần thiết, không còn tác dụng nữa, nếu giữ lại chỉ làm cho thêm nặng gánh thì khuyên bạn đừng ngại ngần gì mà trút bỏ đi.
QUA SÔNG DÌM ĐÒ không có nghĩa bạn chỉ quan tâm tới các doanh nghiệp khác, các trợ lý của bạn đã giúp bạn thành công mà ngay cả bản thân bạn cũng cần phải dìm đi những gì không còn giá trị thực tế. Điều tôi muốn lưu ý bạn là hãy học Câu Tiễn nhưng đừng bắt chước Câu Tiễn, vì nếu như vậy bạn sẽ trở thành kẻ cô độc, đơn phương độc mã suốt lộ trình doanh nghiệp thì hỏi rằng doanh nghiệp của bạn có còn tồn tại?
Ngày mới vào nghiệp, sau mỗi lần một cuốn sách ra đời, tôi thường bảo quản rất kỹ bản thảo, đóng gói cẩn thận, niêm phong tất cả vào tủ. Và chiếc tủ sách của tôi ngày càng chật cứng những trang bản thảo đã được in thành sách. Cậu em tôi mỗi lần vào phòng đều cằn nhằn: – “Khi sách đã ra rồi thì những trang bản thảo này có còn giá trị gì? Sao anh không hủy đi cho rộng nhà, đỡ tốn thời gian bảo quản? Theo em nếu có giữ thì chỉ giữ lại bản thảo đầu tay để làm kỷ niệm, còn tất tật đã ra sách rồi thì gửi bà đồng nát giữ hộ. Cứ theo đà này thì 10 năm sau anh sẽ chẳng làm được gì cả vì anh đã trở thành tù binh của đống bản thảo này. Anh thật là ngớ ngẩn!” Giờ thì tôi công nhận cậu em tôi đã nói đúng.
Những ví dụ trên rất nhỏ nhưng bạn có thể rút ra được một điều: Có thể bạn có những đồ vật quý giá nhưng đã lỗi thời, đã hết tác dụng mà bạn vẫn thấy quý giá như vàng bạc, không muốn vứt bỏ thì cuối cùng những đồ vật ấy sẽ trở thành gánh nặng cho bạn.
Nếu cứ bị ràng buộc, day dứt bởi những thứ đã lỗi thời, vô dụng thì quả là không thông minh. Sớm giải thoát những vấn vương, vứt bỏ những thứ vô dụng thì cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn, sớm đạt thành công hơn. Cho nên, lần nữa tôi lưu ý với bạn: QUA SÔNG DÌM ĐÒ là điều không thể không biết, không thể không làm.

VĨNH BIỆT THÁI THANH

Nguyên Lạc

thai thanh

“Người Về” hay người đã ra đi?
Đi. Về. người hỡi cũng “Biệt Ly” *
“Dòng Sông Xanh” biếc “Thuyền Viễn Xứ”
“Con Thuyền Không Bến” “… Ngàn Dặm Ra Đi”
.
“Ngậm Ngùi” “Hoài Cảm” thương tiếc người đi
“Nghìn Trùng Xa Cách” biết nói năng chi?
“Mùa Thu Chết” rồi, “Ngàn Thu Áo Tím”
“Bài Hương Ca Vô Tận” hạt lệ phân kỳ
.
“Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi”
“Còn gì đâu nữa …” người của một thời!
Người đi “Còn Chút Gì Để Nhớ”
Một chút này thôi mãi muôn đời
.
“Đường Xưa Lối Cũ” tìm đâu thấy
Lên non tôi tìm “Động Hoa Vàng”
“Đôi Mắt Người Sơn Tây” thăm thẳm
Tiễn người buồn như người ấy “Sang Ngang”
.
“Mơ Giấc Mộng Dài” “Bên Cầu Biên Giới”
“Mộng Du” “Dạ Khúc” riêng nhớ tưởng người
Muôn trùng miên viễn an bình nhé!
Vĩnh biệt! Lời buồn tiễn … Thơ tôi!
………..
* Dùng tên một số bài nhạc Thái Thanh đã hát
.
Nguyên Lạc

 

 

C  Ầ  N    T  H  I Ế T

hoàng xuân sơn

bienvang

Không ai là hoang đảo*
chúng ta cần có nhau
trong mùa âm khổ nạn
chúng ta cần có nhau

Cho bây giờ ly cách
ta rất cần có nhau
giữa hoạn nạn đất trời
trên dốc đời hiểm trở

Hãy gửi gấm cho nhau
linh hồn đầy nhân loại
hãy hướng vọng về nhau
với trùng trùng nhân ái

Ta cho nhau chính mình
tình cho ta rộng mở
cánh tay.  và trái tim
lúc này, từng cộng khổ

CHÚNG TA LÀ THẾ GIỚI**
CHÚNG TA CẦN CÓ NHAU

hoàng xuân sơn
18 tháng 3 năm 2020,
lúc 12 giờ 30 trưa

*No Man Is An Island, thi ca – John Donne
** We Are The World, ca khúc tương tế viết bởi Micheal Jackson và Lionel Richie – 1985

TÔI KHÓC EM TÔI

                                             Tặng Đỗ Thị Ánh Tuyết
                ( Tôi viết bài thơ này khi em nói với tôi rằng: Em sắp đi… )
 
Rồi một ngày
Em mang tình anh về nơi khuất núi
Có hoa thơm cùng bướm vờn, gió thổi
Hai linh hồn mưa nắng quấn bên nhau
Quên hết nỗi đau đời. Chỉ biết thương yêu !
 
Hỡi con phà với sông nước trắng phau
Có nhớ bóng dáng người thôn nữ
Ngày hai buổi đến trường qua đó
Cõi hồn thơm ngát hương hoa
 
Anh đã cùng em ngày tháng đón đưa
Dẫu không thể lấy em làm vợ
Nhưng lòng thương thì giàu tựa bể
Lệ nhân tình rơi đẫm cả trang thơ…
 
Đau xé tim anh. Trời đổ sập gió mưa.
Cầu thượng đế hãy giữ em tôi lại
Em còn trẻ vẫn đang mùa tình ái
Cuộc đời vừa mới được yêu thôi !
 
Anh bế em lên… trong phút cuối cuộc đời…
Như nhân thế từng ẵm chàng Hăm Lét (*)
Bởi em là hoa, là chim, những gì đẹp nhất… của non sông nước Việt
Người thiếu phụ hiền lành, khắc mãi tên em !
 
Hỡi Xứ Sở thiêng liêng và Đất Mẹ nghìn năm
Đừng nỡ cho em xa cõi người sớm thế !?
Bài thơ này muốn sưởi ấm lòng em đó
Anh không viết tiễn em đi…
 
Hoa nở bốn mùa… Ai nỡ lại chia ly ?
Tình quê hương, người thân còn bên em sớm tối
Con chim chích ríu rít trời xanh: Em ơi, đừng đi vội !
Anh run rẩy trong lòng, chạy đến để… hôn em…
 
                 12.6.2019
          PHẠM NGỌC THÁI
   ( Trích ” TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái “, Nxb Hồng Đức 2019 )
 
(*)  Hoàng tử Hăm Lét trong vở kịch của Sếch-xpia vĩ đại.

  WW III

 Võ Công Liêm

the world

chiến dịch phòng thủ
thế chiến thứ ba
trên khắp toàn cầu
thứ vũ khí
không người lái
lan toả
nơi nơi
không đầu
không mắt
không tay chân
không súng đạn
không xung kích
chốt
1980
nỗ
2019
chết lần hồi
không trăn trối
chiến tranh không biên giới
phòng không
cánh diều
cánh cụp

dập
chụp
chận
đồng minh
2020
hỏa lò báo động
năm tỷ do thái
rình rập
chiến tranh không biên giới
võ trang
xịt
bịt
nín
câm
cuối cùng chết như rạ
chủ nghĩa siêu vi mới
thế giới cúi đầu chào
hiện tượng thiên niên kỉ
lan tỏa như bóng đè
chiến tranh không biên giới
từng bước chân âm thầm
tôi . về cố đô tôi
nhận diện hạt mưa mau
loài qủy ám
không hình không sắc không hộ chiếu
tôi . che mặt tôi
làm người giác đấu
không đao to búa lớn
tôi . tại ngoại
hầu tra . thế chiến thứ ba
nỗ ./.

VÕ CÔNG LIÊM (Bangkok/Pattaya . 3/2020)

Đọc “TÌNH NHÂN ƠI”

Đặng Xuân Xuyến

Đọc “TÌNH NHÂN ƠI”

của TRẦN HẠ VI

*

Đưa bài HỔN HỂN VỚI “TÌNH NHÂN ƠI” CỦA TRẦN HẠ VI lên trang blog Đặng Xuân Xuyến từ sáng 07.11.2017 nhưng sáng nay tôi mới có thời gian đọc bài thơ này. Bị ám ảnh bởi câu “Nghĩ gì bên bờ môi căng mọng ngụm tươi non mời gọi” của Trần Hạ Vi, tôi cứ trằn trọc, lỡ mất giấc ngủ trưa. Tôi khoái hình ảnh tươi nõn, phồn thực của “bờ môi” đầy dục tính…. nên dù đang rất đau lưng (bệnh xương khớp) cũng cố ngồi “lạch cạch” đôi dòng cảm nhận về bài thơ của nữ thi sĩ họ Trần.

Bình thơ ư? Chắc chắn là không rồi! Bài thơ đã được nhà phê bình văn học Châu Thạch ưu ái phóng bút, đã viết gần như cũng đủ hết các ý rồi nên bài viết này chỉ ghi lại vài “sự thích” nho nhỏ của tôi khi đọc “Tình Nhân Ơi” của Trần Hạ Vi, một bài thơ đang được bạn bè trên facebook quý mến.

Vâng! Tôi thích cách “nhớ” của Trần Hạ Vi. Nó rốt ráo, cuống cuồng. Nó gấp gáp, dồn dập. Nó căng lên như dây đàn. Nó rền rĩ như tiếng va đập vọng về của âm thanh chiều vọng: “Em nhớ anh/ cồn cào cội nguồn thúc thôi triền khao khát”. Để làm gì? Chỉ là “Em mong anh/ mơ lắm một bàn tay!”. Thế thôi! Yêu thì nhớ, thì mong, thì cần có nhau, cần những phút giây thuộc về nhau, để quyện vào nhau, để tình yêu được thăng hoa… Vâng! Thì là yêu mà! “Nhớ” như thế thì tình yêu nào chẳng có nhưng “nhớ” ở trong “Tình Nhân Ơi” lại thấy cứ “sao sao”? Nghe nhẹ hều mà sống mũi cay cay?! Khác lắm! Lạ lắm! Buồn lắm!

Thích là thế nhưng tôi khoái khổ thơ thứ 4, khổ mà theo tôi chính là xương cốt, làm trụ cho bài thơ:

 “Tình nhân ơi

sao anh cứ làm thinh?

Nghĩ gì bên bờ môi căng mọng ngụm tươi non mời gọi

Mưa nguồn lũ xối

Úp mặt em cười sau nhàu gối chăn hoan”

Những câu thơ rất “phồn thực”, bỏng nhẫy truy hoan và nỗi sướng rơn hoan hỉ của cô gái sau cuộc ái ân mãn nguyện được Trần Hạ Vi quẳng toẹt lên gường, chẳng cần úp úp mở mở, che che giấu giấu.

Gã trai đã hết hưng phấn, đang thèm được nghỉ ngơi khi đã làm xong nhiệm vụ của giống đực nhưng cô gái thì vẫn còn đang âm ỉ rạo rực, vẫn còn đang lửng lơ ở đỉnh của khoái cảm. Tuy “Úp mặt em cười sau nhàu gối chăn hoan” vì đã mãn nguyện với trận “Mưa nguồn xối lũ” nhưng cô vẫn chờ được ngấu nghiến tiếp, vẫn sẵn sàng với những “nhàu gối chăn hoan”. Máu lửa trong hành động, bạo liệt và tự tin trong cả suy nghĩ như thế bởi cô tin vào thứ vũ khí lợi hại đang sở hữu: “Nghĩ gì bên bờ môi căng mọng ngụm tươi non mời gọi”. Vâng! Tôi khoái hình ảnh “bờ môi” rất nữ tính, rất sex này. Một hình ảnh đẹp, tươi nõn mà phồn thực, căng phồng những gợi cảm, và đầy kích thích dục tính như thế thử hỏi có gã đàn ông nào “làm thinh”? Tôi cũng khoái tính cách thẳng thắn, bạo liệt của cô gái: Yêu bảo yêu! Thích thì sẵn sàng “ba bảy cũng liều” chứ chẳng thèm ỡm ờ, thả thính.

Không nói nhiều về gã trai, chỉ một câu thán “sao anh cứ làm thinh?”, Trần Hạ Vi đã “tố” mối duyên này trái ngang, không thuận. Phải có uẩn khúc nào đó, trắc trở nào đó thì gã trai mới lặng thinh như thế, mới “thụ động” như thế. Phút lặng thinh đó không hẳn là gã thèm được nghỉ ngơi khi đã làm xong nhiệm vụ của giống đực mà còn là phút tự vấn của gã về những liên quan tới cuộc tình mang hơi hướng “vụng trộm”, trái ngang. Cảm thông cho gã thì mới hiểu được lý do vì sao cô gái luôn khát yêu, bạo yêu, mới cảm thương mối tình chông chênh, trắc trở. Đọc “Tình Nhân Ơi”, thấy cô gái “ngông nghênh” trong tình yêu, mà cũng se lòng vì mơ hồ thấy căn nguyên của cái “ngông nghênh” ấy.

Vâng! Thêm một khoái nữa, đó là khoái cách tỏ tình (đúng hơn là cách gạ yêu) của Trần Hạ Vi: “Yêu em đi” rất thẳng thắn, huỵch toẹt, chẳng màu mè, làm giá như những ả nàng. Sự chân thành đến dạn dĩ, mạnh bạo đến trần trụi, và tinh thần “tử vì tình”, chấp nhận thua thiệt trong tình yêu, dẫu biết tình yêu ấy là trái ngang, trắc trở, là bia miệng của người đời thì vẫn cứ bất chấp, vẫn cứ: “Ú ớ hoan mê những lời vô nghĩa/ Nuốt lấy nhau kệ tiếng đời mai mỉa” như Trần Hạ Vi thì quả thật ngay trong giới mày râu cũng khối kẻ lấm lét đứng nhìn.

Không biết ngoài đời Trần Hạ Vi có “ngông nghênh” yêu như vậy không và với những gã trai có tính rụt rè, nhát gái (kiểu như người viết bài này) mà gặp được người trong mộng như vậy thì sao nhỉ? Chắc sẽ tròn mắt vì ngạc nhiên, và cả vì hạnh phúc! Vâng! Là tôi nghĩ thế!

TÌNH NHÂN ƠI

 

Tình nhân ơi, gọi em đi

Tên em trên môi anh dòng ngọt ngào chảy mật

Ta rúc vào nhau

cơn cuồng si hổn hển ngắn dài

quên áo cơm đời chật vật

 

Em nhớ anh

cồn cào cội nguồn thúc thôi triền khao khát

Em mong anh

mơ lắm một bàn tay!

 

Yêu em đi

ngoài kia ngày vẫn là ngày

Đêm vẫn là đêm, chỉ chúng mình là bỏng rát

Cuộn trào trong từng cơn khát

Khát anh khát em

quằn quại đam mê khát tình…

 

Tình nhân ơi    

sao anh cứ làm thinh?

Nghĩ gì bên bờ môi căng mọng ngụm tươi non mời gọi

Mưa nguồn lũ xối

Úp mặt em cười sau nhàu gối chăn hoan

 

Mưa xuân lất phất tưới nụ hoa xoan

Ú ớ hoan mê những lời vô nghĩa

Nuốt lấy nhau kệ tiếng đời mai mỉa

Nguyên thủy hồng hoang tràn về…

sự sống mới mới lại sinh sôi

 Tình nhân ơi, 

lại nhớ anh rồi….

04.11.2017

TRẦN HẠ VI

*.

Hà Nội, chiều 15 tháng 11 năm 2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

ĐÊM Ở QUÊ

Đặng xuân Xuyến

trang3

Gió buồn gẩy sợi mưa gầy
Đẩy vầng trăng khuyết lạc đầy ngõ xưa

La đà gió quẩn màn thưa
Lá đa ngoài ngõ như vừa chợt buông.

Làng Đá, 13 tháng 03.2020

PHẠT TAXI

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

taxi

Giữa tháng chạp năm ngoái (2012), lão về quê xem nhà cửa làm đến đâu rồi thì ngang đường – đoạn rẽ phố Nối về Thành phố Hưng Yên, thuộc địa phận huyện Mỹ Hào (đoạn đi tắt để ra bùng binh về huyện Ân Thi) – bị mấy anh công an giao thông tuýt còi đòi kiểm tra giấy tờ. Lái xe trình đủ các loại giấy tờ theo yêu cầu.

Không bắt lỗi về giấy tờ được, mấy anh công an nghiêng nghiêng ngó ngó vào trong xe, rồi anh lớn tuổi nhất đám hất hàm hỏi tài xế:

– Sao taxi lại chở chăn?

Lái xe nhăn nhó (có lẽ vì bực):

– Đó là hành lý của khách, có thuộc nhóm hàng cấm đâu mà em không được phép chở.

Một anh công an khác, quãng 30 tuổi, nheo mắt nhìn lái xe, gằn giọng:

– Mày là thằng lái xe mà thích nói chuyện luật pháp nhỉ? Đ.M! Mày có biết thế nào là nhóm hàng cấm không?

Lái xe cố nhã nhặn:

– Em không nói luật mà chỉ trả lời câu hỏi của các anh là sao xe của em lại chở chăn.

Anh công an ít tuổi nhất lấy chân đá đá vào đống chăn, hất hàm:

– Đ.M, chở đéo gì mà lắm chăn thế, những 5 cái cơ à?

Lái xe cau có:

– Anh đá chăn như thế bẩn chăn của khách, em lại phải đền cho khách đấy.

Không trả lời lái xe, anh công an ít tuổi nhất nhảy phắt lên xe, lơ lơ láo láo, ngó ngó nghiêng nghiêng một chặp rồi bắt lỗi lái xe tại sao không có bình chống cháy, đòi phạt “nóng” (không lập biên bản) 1 triệu đồng. Lái xe lật đống chăn, lôi bình chống cháy ra thì anh công an lớn tuổi nhất sầm mặt lại, chửi:

– Đ.M! Bình này có đúng chủng loại đéo đâu! Mày dùng để đối phó à?

Xin xỏ một hồi không được, lái xe mới bấm máy gọi cho ai đó (chắc sếp lớn) rồi chuyển máy cho anh công an nhiều tuổi nhất.

Dạ dạ vâng vâng rối rít, anh công an lớn tuổi nhất quay ra ngọt nhạt với lái xe:

– Thế mà em không nói trước. Thôi, em lên xe đi. Bọn anh cũng chỉ là thi hành nhiệm vụ thôi mà.

*.

Hà Nội, ngày 21 tháng 01 năm 2013

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

BÀI THƠ NHỎ

hoa nguyên

cloud
Khoanh bánh Tết thả trôi dòng ký ức
Có sợi dây đàn căng những giấc mơ
Như trói buộc đam mê từ quá khứ
Cú đổi đời trong vô lượng biển dâu

Mùa mắm ruốc nhớ tết về Phan Thiết
Đi tìm ai mùa xuân cũ rêu phong
Còn ai nữa trong cõi hồn tận tuyệt
Tìm lại gì em như hạt sương trong

Cầm bàn tay thấy đôi ba mộng vỡ
Giữa lưng chừng ly rượu mới chia nhau
Có bọt nước trong âm ba sóng vổ
Ta giận mình đừng ngoái lại hôm qua

Dĩ đã lỡ những quân cờ xe pháo
Đã đưa ta xa khuất một tầm nhìn
Viên đá cuội lăn theo đời cơm áo
Những tàn khuya về bốn phía im thinh

Có điều ước ta chắc gì sẽ ước
Nắng vừa xuân tròn đôi vai thiếu nữ
Có loài chim chỉ quẩn quanh thạch tự
Hót lời trong thuở cô gái chợ Đầm

Có những bóng dừa in trên cỏ non
Người lính đứng chờ ai đầu cuối xóm
Bài thơ nhỏ xếp trong lòng nón sắt
Bài thơ viết trên thùng đạn đại liên
Mùa hoa đó viết trong lòng xa xứ
Giữa thanh xuân miền Trung nắng chói chang

Sáng sớm kia sương bài thơ còn đọng
Nước dưới chân cầu đã chảy về đâu
Tiếng lá rơi! muôn ngã đời lữ thứ
Trong giấc mơ nào cũng ấm dư âm..

BA MƯƠI NĂM VẪN …

Nguyên Lạc 

ao dai phuong
.
Ba mươi năm vẫn còn thương
Ngây thơ ngày đó còn vương tới giờ
.
1.
Tới giờ em vẫn còn thơ
Trong anh em vẫn dáng xưa nhu mì
Gió nào cuốn được bay đi?
Ba mươi năm vẫn mê si tình nàng
.
Tan trường tha thướt áo sương
Ba mươi năm đó còn thương tới giờ
Em mười sáu tuổi ngây thơ
Anh hai mươi tuổi ngẩn ngơ tóc thề
.
2.
Đổi thay dâu bể não nề
Đau thương nhân thế bốn bề điêu linh
Ba mươi năm vẫn bóng hình
Thướt tha áo lụa tan trường ngày xưa
.
Em mười sáu tuổi ngây thơ
Anh hai mươi tuổi ngẩn ngơ phượng hè
Viễn phương lữ khách nhớ về
Ba mươi năm vẫn si mê một người
.
3.
Mong manh như hạt sương mai
Ba mươi năm vẫn trong tôi thuở nào
Trường xưa dài áo lụa đào
Mùa hè phượng đỏ tình nào tôi say!
.
Ba mươi năm vẫn không thôi
Em mười sáu tuổi và tôi dại khờ
Hai mươi tôi vẫn ngu ngơ
Dĩ nhiên tình đó … vần thơ ưu hoài!
.

Kinh nghiệm chiến đấu COVID-19

Kinh nghiệm chiến đấu COVID-19 của chúng tôi ở Bergamo

BS Daniele Macchini
Thanh Trần dịch

Sau khi suy nghĩ rất lâu, tôi quyết định viết ra những lời này cho những người không trong giới y khoa biết về kinh nghiệm chiến đấu covid-19 của chúng tôi ở Bergamo. Tôi hiểu là chúng ta không nên lo sợ, nhưng ngày nào sự thật về sự nguy hiểm của covid chưa lọt được vào tai của những người phàn nàn về chuyện không được đi tập gym, hay không được xem bóng đá, thì tôi thấy thật run sợ và khốn nạn.

Tôi cũng hiểu nhiều người lo lắng cho ảnh hưởng tới nền kinh tế, và tôi cũng thế. Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại chúng ta phải chấp nhận một thực tế là hệ thống y tế Ý đã toang, tôi muốn đề cập đến khía cạnh covid tàn phá hệ thống sức khoẻ của một con người như thế nào.

Tôi rùng mình khi nghĩ lại, chỉ một tuần trước đây khi dịch vẫn còn chưa đến, chúng tôi đã được lệnh chuẩn bị kĩ càng, sơ tán bệnh nhân, khử trùng bệnh viện, kê thêm giường, dọn dẹp các chướng ngại vật. Tất cả những sự chuẩn bị vội vã này mang tới cho bệnh viện nơi tôi ngày ngày làm việc một sự tĩnh lặng và trống rỗng một cách siêu thực mà tôi chẳng thể hiểu được. Chúng tôi đã chuẩn bị đón đợi một cuộc xâm lăng mà tất cả không thể ngờ lại có sức tàn phá kinh khủng như vậy.

Tôi vẫn nhớ ca trực đêm của tôi một tuần trước, tôi lo lắng đến mức không ngủ được để chờ mẫu xét nghiệm đầu tiên của bệnh nhân nhiễm covid được gửi tới để tôi trực tiếp điều tra về con virus này. Lúc đấy tôi bất giác mỉm cười, nghĩ là mình có khi lo lắng thái quá chăng, nhưng bây giờ tôi đã thực sự thấy những gì đang xảy ra.

Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu và chúng tôi hứng trọn từng đợt tấn công liên miên của kẻ thù ngày và đêm. Từng ngày trôi qua, số lượng những con bệnh khốn khổ lê lết vào phòng cấp cứu ngày càng đông. Họ nói họ có cảm giác như đang bị cúm. XIN HÃY DỪNG NGAY VIỆC NÓI RẰNG ĐÂY LÀ CÚM. Từ khi làm việc ở bệnh viện Bergamo 2 năm nay, tôi chưa từng thấy ai bị cúm mà phải cấp cứu cả. Những người bệnh này đã nghiêm chỉnh chấp hành lời khuyên của chính quyền, tự cách ly ở nhà từ một tuần đến 10 ngày, nhưng bây giờ họ không thể chịu được nữa. Họ không thể thở được, họ thiếu oxy.

Hiện tại có rất ít loại thuốc tạm thời để làm chậm con virus này. Bệnh nhân có chiến đấu lại được covid hay không chủ yếu là dựa vào sức đề kháng của chính cơ thể họ. Chúng tôi chỉ có thể hỗ trợ khi họ không thể chịu được nữa. Chúng ta phải chấp nhận một thực tế là chỉ có chính cơ thể chúng ta mới chống chọi lại được con virus. Chúng tôi đang thử nghiệm những liệu pháp kháng khuẩn trên con virus này và từng ngày qua mỗi ngày chúng tôi lại học thêm được một chút về hành vi của chúng. Việc tự cách ly ở nhà không thể thay đổi tình trạng của căn bệnh.

Việc thiếu giường trầm trọng và các thể loại drama kèm theo bắt đầu kéo tới. Từng khoảng trống trong bệnh viện được lấp đầy bởi các con bệnh với tốc độ kinh hoàng. Các bảng hiển thị với tên của bệnh nhân, với các màu khác nhau tùy thuộc vào đơn vị phẫu thuật, giờ đây đều có màu đỏ và thay vì phẫu thuật có chẩn đoán, luôn luôn giống nhau: viêm phổi kẽ hai bên.

Xin hỏi các vị có loại cúm nào mang đến thảm kịch kinh dị như vậy??? Tôi sẽ nói sự khác biệt giữa covid và cúm (bây giờ tôi sẽ nói kĩ thuật một chút): với cúm thường, ngoài việc lây lan rất là chậm, những trường hợp biến chứng rất là hiếm. Chỉ có con VIRUS là có thể phá huỷ các hệ thống bảo vệ hệ hô hấp trong cơ thể chúng ta, để những VI KHUẨN vẫn thường trú tự nhiên ở thực quản bắt đầu tàn phá cơ thể chúng ta. Người trẻ thì đỡ chứ người già thì xác định. Covid 19 nguy hiểm hơn SARS ở chỗ nó tấn công thẳng vào các túi phổi, lây nhiễm làm vô hiệu hoá chức năng của túi phổi. Thường thì bệnh nhân nhập viện vài ngày là bắt đầu suy hô hấp nặng, những bình oxy thường được để sẵn trong phòng bệnh không thể đủ.

Xin lỗi tôi phải nói thẳng ra là nước chúng ta người trên 65 tuổi rất nhiều, mà ai đến tuổi đấy mà chả có tiền sử bệnh này bệnh kia. Covid rất ưa những người béo phì hoặc huyết áp. Những người trẻ mà có tiền sử bệnh về đường hô hấp cũng là con mồi béo bở. Bệnh viện này ngày xưa trống trải, nhiều chỗ vắng tới mức người ta đồn là có ma, mà bây giờ chật kín con bệnh. Bệnh nhân kiệt quệ. Nhân viên kiệt quệ. Tôi nhìn những gương mặt khốn khổ vì mệt mỏi của đồng nghiệp mà tôi chưa từng thấy ở họ, đến lúc hết ca nhưng bây giờ vẫn tự nguyện ở lại làm thêm, và tôi thấy sự đoàn kết từ tất cả mọi người. Bác sĩ làm cả những việc như thay giường, việc mà hàng ngày giao cho y tá. Rất nhiều y tá vừa làm việc vừa khóc, vì có quá nhiều người chết liên tục, và họ biết rất nhiều bệnh nhân đang cố gắng sinh tồn nhưng số phận của những người đó đã chắc chắn an bài.

Không còn ca kíp, không còn lịch làm việc. Không còn cuộc sống gia đình. Ngày trước tôi đã từng đi trực cả mấy tháng liền không về nhà. Tôi thề là khi tôi nghỉ trực, tôi đã làm đủ mọi cách để có thêm thời gian ở bên cạnh con trai, và dù đêm đó là đêm tôi được nghỉ trực, tôi đã không ngủ một giây nào cho đến khi tôi lại phải chia tay nó. Nhưng trong vòng 2 tuần nay tôi đã phải tình nguyện không gặp con hay bất cứ người thân nào, vì tôi sợ tôi đã nhiễm covid và sẽ lây nhiễm cho người thân. Tôi không thể kiềm chế nước mắt khi nhìn ảnh con và khi gọi video call với con.

Vậy nên bạn ơi, bạn cũng nên học cách kiên nhẫn nếu bạn không được đi xem hát, tham quan bảo tàng, hay đi tập gym. Làm ơn có lòng từ bi nghĩ đến một đống người đang chờ chết. Tôi biết đó không phải lỗi của bạn, nhưng đối với những người vẫn suy nghĩ rằng tình hình hiện nay là làm quá lên và có thể cho rằng những lời tôi nói đây là cường điệu hoá, nhất là những bạn ở những nơi đại dịch chưa kéo đến, làm ơn hãy lắng nghe giới bác sĩ chúng tôi, làm ơn chỉ nên đi ra khỏi nhà khi thực sự cần thiết, và đừng có đến những đám đông đang tranh giành nhau nhu yếu phẩm trong siêu thị, vì những nơi đó là nơi virus lây lan nhanh nhất. Nếu bạn có khẩu trang, làm ơn hãy đeo nó, thậm chí chỉ là khẩu trang vải chống bụi khi bạn làm vệ sinh hàng tuần. Đừng tìm khẩu trang y tế vì hiện tại chúng tôi đang dần cạn kiệt loại khẩu trang này. Cho đến nay chúng tôi đang phải dè xẻn sử dụng chúng vì WHO dự báo là chắc chắn loại khẩu trang này sẽ hết sạch trong sớm mai.

À, mà còn điều này, vì thiết bị y tế thiếu thốn, y bác sĩ chúng tôi rất dễ bị phơi nhiễm mặc dù đã bảo vệ kín toàn thân. Một số người trong số chúng tôi đã bị nhiễm mặc dù làm theo đúng hướng dẫn an toàn. Những đồng nghiệp bị nhiễm đó về nhà và lại lây covid cho người thân của họ. Tôi nói những điều ghê rợn này để làm nỗi sợ của bạn có thể giúp bạn nghiêm túc có những hành động thiết thực để tránh bị nhiễm con covid này. Hãy khuyên nhủ người thân của bạn, nhất là người già, hãy ở yên trong nhà, và đi chợ giúp cho họ.

Đây là công việc của chúng tôi, chúng tôi không có lựa chọn. Phương châm của chúng tôi là, cố gắng chữa càng nhiều người càng tốt, hoặc không thì cũng giúp người ta bớt đau phần nào trong khi chờ cái chết. Tôi không muốn nói nhiều về những gì mọi người nghĩ về chúng tôi, kể cả những người coi chúng tôi là anh hùng lẫn những người vẫn còn nghi ngờ, xúc phạm chúng tôi. Đó đơn giản là trách nhiệm hàng ngày của chúng tôi. Chúng tôi đã phải mạo hiểm khi tay chúng tôi nhuốm máu người lạ bị nhiễm HIV khi chúng tôi làm phẫu thuật, khi phải uống thuốc làm chúng tôi nôn mửa cả tháng để chữa trị bệnh nhân HIV, khi chúng tôi sợ hãi tột độ khi để một sơ suất nhỏ nhoi mà có thể dẫn tới việc bị lây nhiễm.

Lời cuối, tôi chỉ muốn nói là chúng tôi chỉ muốn làm điều thiện cứu người. Bây giờ hãy làm như chúng tôi: với hành động của chúng tôi, chúng tôi có thể cứu người hoặc giết người. Bạn cũng vậy, lời nói của bạn cũng vậy, thậm chí bạn còn có ảnh hưởng hơn chúng tôi.

Làm ơn hãy share những lời này, để giúp những nơi khác không phải rơi vào trường hợp như ở Italy.

BS Daniele Macchini
Thanh Trần dịch

(*) Tựa đề bài do quản thủ thư viện Sáng Tạo đặt

Nguồn: Facebook Thanh Tran

XÔ GIÓ

Võ Công Liêm

caysung4
gởi: hồ thanh đăng ngọc

không lật nổi mái ngói thơm nâu
lời nhạc cũ
mùa hạ nở
tôi . gọi em chim quyên nho nhỏ
với lời nhắn
đừng tắm nắng trưa hè giữa mùa
gió

ngột
thở
cuồng
si
xoáy vào tách cà phê không đường
bên kia phố đang mở hội trai đàn
xá tội vong ân
vô âm vô thanh
ngoài những lời cầu xin cứu độ vọng
lời trăn trối ăn năn
xô gió cho gió về cội
rừng xưa đã khép
những đám mây khỏa thân
với nụ cười phá thể
người đàn bà ôm con chó băng qua đường
thân mật vẫy tay chào . tôi
ngu si như loài thú hoang
mà trong tất cả hợp tố là cấu trúc tình yêu
uống cạn những dòng mật thể không lời
không phản chiếu không âm vang
nhốt . em và rọ đơn côi
xe đến tự hồi nào ?
bầy thú sanh nhật
cất tiếng nỉ non
sư bước vào quán chùa
tô mì chay giả mặn
thoát tục
ngã nghiêng
cười
tôi . phục lụy cúi chào
gió xô
hàng cây bên đường mơ ngủ

ngọn nắng
ngoài kia
đang cháy
dở ./.

VÕ CÔNG LIÊM (huế /vn .vào hạ . mùa cô-vi. 3/2020)

Huế Của Tôi

Huế Của Tôi
Nhạc & lời Khê Kinh Kha
Ca sĩ Diệu Hiền Trình Bày

.

HUẾ CỦA TÔI

tôi đã về đây giữa Huế xưa
ngắm lại sông Hương nước lững lờ
ngồi trên thuyền vắng chờ trăng xuống
để nhớ tình ai thuở học trò

tôi đã về đây giữa Huế xưa
Huế vẫn mưa bay – vẫn tóc thề
vẫn có môi cười duyên sao đó
vẫn chút dịu dàng nón nghiêng che

tôi đã về đây Huế dễ thương
chờ bước ai qua giữa Trường-tiền
để thấy lòng mình ngày tháng cũ
xóa dịu trong tôi những đoạn trường

tôi đã về đây Huế nội thành
nhìn lại rêu xanh nhớ chạnh lòng
hồn sao thao thức bên tháp Mụ
mai mốt xa rồi ai ngóng trông

tôi đã về đây Huế của tôi
và của riêng em một khoảng trời
để sống trong tôi từng kỷ niệm
dù đã xa mờ như khói bay

tôi đã về đây Huế mộng mơ
tìm lại con tim thuở hẹn hò
đốt lại men nồng, vần thơ cũ
để tạ ơn đời, tạ Huế xưa.

bốn mươi năm – giấc mộng hờ
Huế tôi còn đó người mơ đâu rồi
ngàn năm cát bụi mù khơi
ngàn năm lòng vẫn nhớ hoài…
Huế ơi…

Huế ơi…
ơi Huế của tôi
bước đi mà lệ…
tuôn rơi…
đôi hàng…

KhêKinhKha
(Thành Nội 10/2004)

RA KHƠI

Nguyên Lạc  
biển chiều VTV
Mênh mông nước với trời
Nhấp nhô thuyền ra khơi
Trên đầu trăng nức nở
Sóng xô lụa vàng phơi
.
Thuyền lung linh mờ tỏ
Tay chạm hạt tình rơi
Câu biệt li mắt đỏ
Khôn cùng đường chia phôi
.
Thuyền viễn phương mờ ảo
Trăng dõi bóng lưng trời
Sông Tương dù hai ngả
Nước chỉ một giòng thôi
.
Hương tóc bay muôn thuở
Tiếng tình mưa thu rơi
Quỳnh mãn khai đêm vỡ
Nhan sắc hoài khôn nguôi!
.
Mênh mông nước chạm trời
Nhấp nhô thuyền xa trôi
Lung linh mờ … mờ … bóng
Môi mặn hạt tình rơi!

.  

Thơ Hoàng Xuân Sơn

T H Á N G  G I Ê N G,  2 & 3.   N H Ữ N G  B À I  T H Ơ  C Á N H  C Ụ T

VHNT-Hoang-Xuan-Son

X e n,  P h á p  H o a n

Vẽ tự khi nào không biết nữa
hai bàn tay mọc xuống cầm dương
âm đi chúi nhủi buồn đi trốn
một nốt vi lô lạc giữa đường

 
B à n   C h â n

Bước đi của tĩnh
sao thân còn động
ngồi yên ngồi yên
hồn vừa đổ bóng

Đ ố n

Người thức giấc một trần đêm
ngủ nằm lây lan cơn vạ
ánh trăng vực sóng bên thềm
đại thừa lung linh tiểu ngã

N g h e  M ì n h

Để tay lên bụng
như trẻ thơ nằm
thở hơi nhè nhẹ
ngủ giấc đằm đằm

T h ấ y

Lưng còng tuổi gió
đời khoan nhặt sương
mắt cườm tra hột
nhìn sao tỏ tường

K h u y ê n  T r ò n

Bơi đi vô minh
chừng như dã tướng
ngôi đời chùng chình
nuốt vào bụng ngược

T â m

Muốn biết đời là gì
chỉ cần đưa tay nắm
đầu gốc ngọn từ bi
là gì, đời sẽ biết

D ự a

Đứng tựa vào sắc không gẫy gập
chợt mình thao thiết một bờ ngang
dấu phẩy, không gian chiều.  xuống chậm
ô hay bụi náo đã tan hàng

M ộ c  L a n

Mộc còn là nguyên trạng
lan là mềm như lan
không là mầm lộ sử
thi lan trả hiện thần

H o a  P h o n g
 

Em cầm một nhánh bông
gió thổi rớt xuống sông
ơ kìa đi chỗ khác
mấy con cá lòng tong

T h ư  M ụ c

Chăm chú sẽ nhìn được
một bài thơ dàn ngang
những con chữ nằm dọc
cơ duyên của thợ hàn

T h í n h  l ạ c

Tháng lịch rơi ào ào
mình nghe mình lích kích
ngày đuổi ngày lao xao
biết chừng mô hết dịch

K ý  Ứ c

Cái sân chơi ngày cũ
bới tung gạch trong đầu
cánh buồm hoang xập xệ
còn phấp phới tình nâu

B u ồ n
                [ theo Giang ]

Buồn lướt đi một khoang
lá thuyền.  hay đơn mộc
triều nghiêng chiêu ánh giang
vẫn trăm năm buồn ngất

B ụ i
                  [ và Lê ]

Người về như sao sa
mạch đất hồn lóng lánh
qua sông một chuyến phà
sương nằm trong quyển lạnh

h  o  à  n  g   x  u  â  n   s  ơ  n
2020

trời đông, khóc

Khê Kinh Kha

snow

trời vào đông sáng nay
tuyết lạnh đầy trên cây
đường về căng gác vắng
lòng chùng theo gío bay

trời đông, tuyết, sáng nay
quàng khăn ấm lên vai
qua công viên lối cũ
ta nhớ người, người ơi!

trời đông, lạnh, chao ôi
ngồi trong quán mình tôi
đợi chờ ai trong tuyết
bước nhẹ như tuyết rơi

trời đông, lạnh, buồn thiu
nghe lòng mình quạnh hiu
kỷ niệm đầy lối tuyết
tình ơi, lòng còn yêu

trời đông, lạnh, em ơi
bờ môi thèm bờ môi
vòng tay thèm vòng tay
trời đông, khóc, nhớ người

Khê Kinh Kha

Thao trường mùa Tân Khổ

  • hoa nguyên.

    hoa-dai-nhieu-loai
    Trưa nay mặt trời đứng như đổ lửa
    Ba lô lên vai ĐĐ chuyển bãi
    Từng giọt mồ hôi thấm ướt da lưng
    Đường trường sa .. hát đi mà kinh hãi

    Chập chùng bước lê sao mà bải hoải
    Đoàn quân đi như con rắn dị hình
    Đang trường mình nuốt trộng bài hành xác
    Đom đóm lửa nở trên đầu bộ binh

    Những lần nắng, lần mưa mùa tân khổ
    Nghe mua rừng sắc rét cắt thịt da
    Những ban ngày ban đêm thèm giấc ngủ
    Đã chập chờn trong mỗi bước đi qua..

    Gối đầu đêm mưa ta liều đánh giấc
    Mơ màng Tr Đ tiến chiếm mục tiêu
    Tiếng hò reo như long trời lở đất
    Giữa bạt ngàn ta con thú liêu xiêu

    Ta vất vả để trở thành lính chiến
    Tuổi trẻ cơ hồ chưa kịp đi qua
    Đêm vượt sông để nghe lòng tê điếng
    Bước qua bờ trong cái lạnh cắt da

    Mai mốt cuối tuần kể chuyện em nghe
    Ta ngủ đi trong bộ quần áo ướt
    Những giấc mơ toàn địa hình đã vượt
    Hoang cảnh mơ hồ tứ phía vắng hoe !
    Mai mốt cuối tuần kể chuyện nghe em..

     

    hoa nguyên.

TIỄN BẠN VỀ CÕI …

.
Tiễn người tôi tiễn đưa người
Khăn tang áo trắng cùng lời biệt ly
Biệt ly bạn đã ra đi
Ra đi là mãi phân kỳ bạn ơi!
.
Tiễn người mây trắng lưng trời
Tiễn người tôi tiễn buồn ơi nghìn trùng!
.
Biển đời lệ khổ nhân sinh
Thì thôi hãy nhớ Tâm kinh: Vô thường *
.
Nguyên Lạc
…………….
Xá Lợi Tử! Sắc bất dị không, không bất dị sắc. Sắc tức thị không, không tức thị sắc… (Bát Nhã Tâm Kinh)