RỪNG QUÊN LÁ NGỦ

thu 7

Võ Công Liêm

chiều xốc xếch bước
bên đồi dốc đứng
liêu xiêu tình ta
đợi chuyến xe về
giữa trời tháng chạp
mắt nhung nhớ . em
đường giăng mạng nhện
ngõ cụt tắc nghẽn
tôi . giang hồ kiếp
một đời hư hao
thôi miên thị giác
gió giựt đầu truông
nghe thầm viên mãn
đêm . nhầy nhụa nhớt
lên tấm thân tàn
vàng thau lẫn lộn
một trời xa tít
nơi chốn lưu đày
mấy độ đông về
rưới vào ngực thở
cho tình phôi pha
ngày hoàng đạo phố thị buồn thiu
đêm đập cổ kính tìm lấy bóng
giờ tứ ly ôm đầm trắc trở
đứng đầu gió hái cụm tàn phai một thuở
chòng chành con đò săn đêm
kéo lê đôi gót giữa trời mưa truông
trên căn gác đìu hiu lạnh lùng đứng đợi
gió không về đêm nay làm tình lỡ một lần qua
từ những con đường mặc khách
giai nhân ôm vai vào quầng mắt
trong lũy khuất . đêm nghêu ngao tình huống
uống cạn ly phong trần cho đở nhớ
cùng em ôm siết cuộc đời để gió mây ngàn bay
nhớ ga hàng cỏ đầy nhóc dã thú đa đa
hình tượng em chiều giáng sinh cô độc
đêm chênh vênh trên từng sợi nhỏ
mùa hạ trắng nằm nghiêng vai chờ gió
đêm đút ta vào ngăn kéo hôn mê
thiu thỉu ngủ dưới mái lầu phong nguyệt
xa em bỗng nhớ
quán đêm tu hú
cổ tích hoang đường trầm mình trong giả sử hoang ca
khâu vá những chuyện tình lỡ dỡ một thời rất bỏ ghét

đất vùi chôn thế kỷ
mưa khóc đời rêu rao
thở chung cùng nhịp đập
cho rừng quên lá ngủ

sau lần cửa khép
tôi . bỏ cuộc chơi rong ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc . Xmas 12/2019)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s