Thôi em đừng khóc nữa

Khê kinh Kha

Nhạc & Lời Khê Kinh Kha
Trình Bày: Hoàng Quân
Video: Diễm Music

1.
thôi em đừng khóc nữa
vì con tim đã chết đam mê
vì trong ta đêm vắng muôn bề
vì môi xưa đã tắt lời thề

thôi em đừng khóc nữa
vi hoa kia hương phấn tàn rơi
vì da non ghi dấu hương tình
vì bao năm ta sống ưu phiền
vi trong ta nước mắt lênh đênh

thôi em đừng khóc nữa
tình đôi ta như lá thu phai
một mai đây kho héo bên đời
đờI cho ta chua xót phận người
tình cho ta cỏ xót ngậm ngùi

thôi em đừng khóc nữa
lệ em rơi thêm tan nát lòng tôi
lệ em rơi, rơi ướt quanh đời
giọt bao la thấm ướt môi cười
giọt đau thương năm tháng xa trôi

nín đi em
ta xin em ngừng mắt lệ
nín đi em
sông núi còn đây
nín đi em cho nắng thôi gầy
và trăm năm thân thế phận cỏ cây

nín đi em
môi thơm còn hơi ấm
nín đi em
con tim còn muốn sống
nín đi em
cho đêm dài nhung nhơ
nín đi em – nín đi
giọt lê – trăm năm

nín đi em
cho sông dài ước vọng
nín đi em
năm tháng dần trôi
nín đi em
cho ngón tay dài
rồi mai đây em hỡi
tình ngũ say

nín đi em
cho mây về trong mắt
nín đi em
môi thơm còn trái đắng
nín đi em
lang thang vầng trăng sáng
nín đi em – nín đi
tình mình – lênh đênh

Khê kinh Kha

THƠ TÌNH LÃNG MẠN

PHẠM NGỌC THÁI

Nhờ đâu 3 cô gái Thái được mệnh danh nữ thần tắm suối?-7
               EM TẮM
                 Kỷ niệm với người nhi nữ xa
 
                                    *
Anh ngắm nhìn em tắm
Tấm thân trần mênh mông
Biển tình tràn say đắm
Em của anh biết không !?
 
Tấm thân em bảo vật
Của tạo hóa sinh ra
Dành cho anh yêu đó !
Mãi còn ở tít xa…
 
Tấm thân em trắng ngần
Từng đừng viền anh ngắm
Hai bầu sữa thơm lành
Chờ ngày anh uống cạn
 
Ngã ba em suối ngọt
Chảy róc rách bên trong
Có rừng xanh bao bọc
Chờ ngày anh vô thăm
 
” Em đêm nhớ, ngày mong
Tan nát cả cõi lòng “…
Em bảo anh như vậy
Anh lại càng thương em.
 
Giữa đất trời bão giông
Tình ta còn cách trở
Nhưng trong trái tim anh
Cưng mãi nằm ở đó !
 
Anh nhìn em yêu tắm
Qua màn hình zalo
Hãy chờ ngày anh đến
Tặng em cả trời mơ…
 
    Hà Nội, phố

 
 
                   ĐỘNG THIÊN THAI CỦA EM

                   Rõ màu trong ngọc trắng ngà,
                Dầy dầy sẵn đúc một tòa thiên nhiên
                            ( Kiều Nguyễn Du )
                                      *
Em đưa anh vào trong “Động thiên thai”
Đôi sườn núi bên, như hai vầng trăng khuyết
Ríu rít bướm đàn. Thì thào em hát…
Bản tình ca muôn thuở giống nòi.
 
Em ngước nhìn anh, ánh mắt sáng ngời
Con chim hót vang trời… Cánh rừng xanh tốt…
Không rậm rạp um tùm, động em thoáng mát
Hòn núi nhỏ chon von ? Mặt trời đỏ mọc bên trong…
 
Em là Nàng công chúa của lòng anh
Một lãng tử độc hành, trên đường thiên lý
Đi qua thôn hương, gặp người ái nữ
Bên bờ biển xanh, hát khúc tình chiều
 
Đời người sống được bao nhiêu ?
Yêu anh ! Em trao không tưởng tiếc
Cả tòa động thiêng liêng ! em dâng hết…
Để cùng anh sớm tối vẹn lời nguyền
 
Ngẫm đất trời cũng khéo vén chữ “duyên”
Tuy mới gặp mà nồng nàn, tha thiết
Anh cứ ngỡ câu chuyện tình cổ tích
Chàng dong buồm… vượt biển đón gái xinh…
 
Em mang hồn Thánh Nữ cõi nhân gian
Người đàn bà có trái tim bất diệt !
Tất cả tụ trong một “Hang cẩm thạch”
Khai sinh giống nòi, nuôi nhân loại lớn khôn.
 
Ôi, “Tình yêu và cuộc sống” muôn năm !
 
             18.4.2019
     PHẠM NGỌC THÁI
.

Chữ “Nhẫn” Đứng Đầu Trăm Nết

khong tu

Ông Tử Trương muốn đi xa, đến chào Đức Khổng Tử và xin Ngài một lời khuyên.
Đức KhổngTử nói: “Chữ “nhẫn” đứng đầu trăm nết.
Nhưng “làm sao phải nhẫn?” Trương Tử hỏi lại.
Đức Khổng Tử trả lời:

– Thiên Tử mà nhẫn thì nước không sinh hại.
– Chư hầu mà nhẫn thì nước sẽ mạnh lớn thêm.
– Quan lại mà nhẫn thì chức vị sẽ thăng tiến.
– Anh em mà nhẫn thì cửa nhà giầu sang.
– Vợ chồng mà nhẫn thì ở được với nhau trọn đời.
– Bạn bè mà nhẫn thì thanh danh không mất.
– Hễ nhẫn thì không lo tai hoạ.

Ông Trương Tử hỏi lại: “Nếu bất nhẫn sẽ ra sao?
Đức khổng Tử nói:

– Thiên Tử mà bất nhẫn thì nước sẽ trống không.
– Chư hầu mà bất nhẫn thì mất mạng.
– Quan lại mà bất nhẫn thì sẽ bị hình phạt.
– Anh em mà bất nhẫn thì sẽ chia rẽ.
– Vợ chồng mà bất nhẫn thì phải xa nhau (ly thân, ly dị).
– Tự mình mà bất nhẫn thì không thể tránh được lo lắng.

Trương Tử nói: “Phải lắm ! Phải lắm !

Sưu Tầm

CHUYỆN CỦA “ĐÀN ÔNG XỊN”

Đặng Xuân Xuyến

Cu em dại đã chuyếnh choáng, cứ vít đầu lão xuống, ghé vào tai thì thầm:

– Em thề… em là đàn ông anh ạ. Đàn ông xịn 100% đấy… Em không giống thằng Tuấn Anh, chỉ được mẽ đẹp trai, dẻo mỏ… nhưng đếch phải là đàn ông…. Em.. Em hận con vợ em. Mẹ nó chứ. Em đã tha thứ cho nó, chấp nhận về ở với nó cũng chỉ vì con cái… Ấy thế mà nó lại lén uống thuốc ngừa thai… 

Mùi rượu, cộng với cái mùi “cả tháng không thèm đánh răng” từ mồm thằng em bốc ra, xộc thẳng vào mũi làm lão muốn ói… Lão đẩy nó ra, tức giận:

– Thì cô ấy không muốn sinh thêm em bé chứ sao? Đẻ lắm làm gì, chỉ khổ con cái …

Không để lão hết câu, thằng em dại dướn lông mày lên, cay cú:

– Loại đàn ông không tài mà lắm tật như anh thi biết cái gì. Mấy tháng nay, ngủ với nó em có làm đếch gì đâu mà nó phải ngừa thai… Ức lắm anh ạ…. Mẹ nó chứ… Nó thật vô liêm sỉ. Nằm bên em mà nó lại nhắn tin cho thằng nhân tình. Khốn nạn. Nó còn chạy vào nhà vệ sinh thỏ thẻ với thằng nhân tình rằng anh ơi thằng đụt nó vẫn còn thức, chưa ngủ.. Quay ra, thấy em, nó thản nhiên hỏi: – Nghe hết rồi à? Càng tốt. Đây đỡ phải giấu… Là anh thì anh có tức không? Anh sẽ làm gì? Anh nói đi…

Lão ngớ người với câu hỏi đột ngột và khó trả lời của nó. Lão ấp úng, lão bối rối như gà mắc tóc vì lão làm gì có kinh nghiệm bị vợ cắm sừng mà đưa ra câu trả lời thỏa đáng: – Thì … thì .. anh làm sao biết được. Thế lúc đấy chú xử lý thế nào?

Nó lắc đầu: – Đau, đau lắm anh ạ.

Lão thấy tội cho nó nên vỗ về, an ủi:

– Ừ, đau thật…Bị vợ cắm sừng công khai như thế thì đau thật. Rồi sao nữa? Chú xử lý thế nào?

– Em hỏi nó đã dội nước nhà vệ sinh chưa để em giúp.

Lão trợn mắt nhìn nó. Lão cứ ngỡ nó sẽ kể rằng em giang tay tát bốp cái rõ đau vào mặt con vợ, hoặc chí ít cũng phải là vài câu chửi cho hả giận, ai ngờ…

Có lẽ hiểu sự ngạc nhiên đến tức giận của lão nên nó thở dài: – Chấp làm gì với thằng chỉ dám tán vợ em qua điện thoại hả anh. Như thế nó là thằng không đàng hoàng, không phải là đàn ông xịn. Mình là đàn ông xịn 100%, chấp với nó thì khác gì cho nó cơ hội bằng mình… Em chẳng dại… 

Chưa nói hết câu, thằng em dại vội quay mặt…

Lão nhìn nó, lặng người.

Hà Nội, ngày 30 tháng 03 năm 2013
Đặng Xuân Xuyến

NHỚ XƯA (II)

Võ Công Liêm

1sg222
ngày em theo học
trường đại học văn khoa
sàigòn trời tháng chín
em . mặc áo vàng màu lụa trắng
dưới hàng cây cao bên kia đường
bóng dáng em là tranh lập thể
tóc rối bời xanh xao
đi trong passage eden
tôi . ghé quán chùa
đưa em vào động hoa vàng gặp gỡ
đám văn nhân tán gẫu chính chị
chính em pha mùi thuốc súng
của mai thảo của thanh tâm tuyền
của tô thùy yên bạc trắng lửa hồng
của du tử lê cười nhiều hơn nói
ngoài kia phu xích lô đắp mặt báo
ngủ ngon . em theo từng nhịp bước
giờ thứ hai lăm của chúng mình
đi vào thanh thế ngụm ly trà xanh
đá từ đêm màu hồng dội xuống
đường một chiều tự do đức bà
scandal ngoại ô đèn vàng
tiếng vọng từ thành phố
điệu trumpet rít trong tôi
bằng những lời ai oán
đêm tháp ngà những tên lính GI
màu xanh lá chuối dẫn em vào ngõ cụt
hái những bông hoa chưa kịp nở
mà nhớ khe sanh lựu đạn hầm chông
chở khói qua thành phố một chiều mưa
em . thơ ngây
trên
tầng
tháp
cổ
tôi . ngơ ngáo
vàng tay thuốc lá
ngụm chén lưu linh
uítkycốc linh hồn tượng đá
hình như là tình yêu
một cái chết bất ngờ
bỏ lại bên đường phạm ngũ lão
để nghe tiếng máy nhà in sầm sập chạy
đối diện nguyễn xuân hoàng xin ít chữ
làm du mục hóa thân điên khùng một sáng mai
với bùi giáng thi sĩ trung niên ăn chay nằm đất
của một thời chó ăn đá gà ăn muối . niệm nam mô
con tàu thống nhất cà gật chạy xuyên đêm đưa ta
về cổ xứ của trăng tàn bến ngự nắng đục mưa trong
một ngày lửa cháy hồn sông núi nào có ai hay
là lúc chúng mình trở nên tant qu’il y aura des homes
quá khứ vùi chôn như nấm mộ
ngự bình chở gió qua sông
que sera sera
không biết rồi ra sao
tháng ngày là nỗi nhớ
bài thơ quách thoại xưa
hãy chết như sao rơi vào bất tận
mà nhớ vĩnh biệt tình em đốc tờ zivagô
xa một trời vàng khua tuổi nhỏ bỏ xứ mà đi
làm dân thường trú không hộ chiếu
nhớ xưa . đêm tàng hình như bóng ma
dưới trời điạ ngục trắng không một vì sao
tôi
em
ướp xác
kim tự tháp ./.
VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. cuối 11/2019

Thanksgiving With GOD

thanksgiving-Images
It is the wonderful time when all members of a family gather with joy and laughter. It’s Turkey time, stuffing, apple sauce, cranberry, wine, beer and football, then black Friday time, Shopping, and shopping. shop until you drop.

But Thanksgiving is also a day to give thanks to our God for all the blessings, graces, and protection we have received every day in our lives.

It is also a time to express our gratitude toward God and what it means to live gratitude in God’s love.

To me, Thanksgiving is really Thanksgiving, living in gratitude for God’s amazing love.

What are you most grateful for, today? Have you ever thought about a specific way to express and live gratitude.

Because with gratitude:

* We see our God (in Jesus) willing to enter our world and embrace the challenges we face.

* We see our God (in Jesus) showing us how to live, what’s important, and what we should be about.

* We see our God (in Jesus) reaching out to us in a profound way to restore our relationship with him — that is, to “save” us.

* We see our God (in Jesus) embracing his cross so we might have the courage to embrace ours.

* We see our God (in Jesus) showing us the power of love — a power so great that it triumphs over even death itself.

And we see our God (in Jesus) pouring out his love into our hearts and died for us even though we are sinners.

Living gratitude help us counting the blessings and NOT the deficits,

HELP us focusing on the unlimited power of God working in us, among us and around us.

My wife Maria, a few days ago said to me that we should have a THANKSGIVING WITH GOD.

Thanksgiving with God. I’ve never thought of that.

What a wonderful way to express our gratitude to God than inviting God into your house and share a Thanksgiving dinner with God.

Have you ever had a THANKSGIVING WITH GOD before?

Have You?

ME NEITHER (until my wife mentioned to me, thank you honey)

That reminds me, 2 days ago, in the reading of the Revelation 3:20 Jesus said to us:

“Behold, I stand at the door and knock.

If anyone hear my voice and open the door,

then I will enter his house and dine with him.”

and also in Luke 19:5 Jesus said : “For today, I must stay at your house.”

It’s so obvious that our Lord Jesus wants to come into our house, and our lives to join and share with all of us the happiness, the joyfulness, the laughter and the glory.

Let us all start today, this Thanksgiving Day and every Thanksgiving Day from now on until the end of our time that we will have THANKSGIVING DINNER WITH GOD.

So, on Thanksgiving Day, when you set up the table for your love ones, for your Thanksgiving dinner, set ALSO the best seat at your table for GOD, then set a plate, silverware, napkin, glass, etc.

Then cut for Him the best piece of turkey meat with some warm juicy gravy, serve him some delicious stuffing, some apple sauce, corn, cranberries, or whatever you have on the table, (in my house I’ll serve Him some egg rolls and shrimp balls too)… and don’t forget to pour for Him a glass of wine so He can cheer with your family, then invite Him in & sit down with your family for the THANKSGIVING DINNER. 

You do not see Him (now) but His spirit is there in the best seat that you’ve set for Him, He is with your family.

Believe and have faith, and you will attain and know the ultimate joy of having the Thanksgiving with God.

So, my dear friends, let invite God into your house for Thanksgiving dinner.

Have a wonderful THANKSGIVING WITH GOD in your house this Thanksgiving.

 Amen!

Deacon Joe Nguyen
(kheKinhKha)

VÀI Ý VỀ CHỮ DÙNG TRONG THƠ (8)

Nguyên Lc

nguyenlac_chandung

Tiếp nối theo loạt bài viết “Vài Ý Về Chữ Dùng  Trong Thơ” [*] đã đăng trên FB và các trang web, hôm nay tôi sẽ tiếp tục phân tích việc dùng chữ trong thơ qua việc trả lời cho nhóm tự gọi là: CÁNH ĐẠI BÀNG của THI CA ĐƯƠNG ĐẠI VN.

Dưới cuối bài là copy Email của nhóm này [**], nó đã được họ phát tán rộng khắp để tấn công cá nhân tôi, vì tôi dám “góp ý” về bài bình thơ “có cánh”, dù dưới bài bình thơ này đã có ghi: “Rất mong nhận được những ý kiến trao đổi của các bạn!” 

BÀN VỀ HAI CHỮ MIÊN TRƯỜNG

Để hiểu rõ cụm chữ “miên trường”, hãy thử xét câu thơ sau đâyy:

“Miên trường trở giấc hồn cô quạnh” – XYZ

  1. Như đã biết: Chữ Hán Việt là chữ Hán viết theo chữ Việt. Thí dụ câu: 君 在  湘  江  頭 (thuần Hán) – Quân tại Tương giang đầu (Hán Việt) – Chàng ở đầu sông Tương (thuần Việt)

Trong các bài trước tôi đã phân tích: Tiếng Hán Việt cũng giống tiếng Anh: Tính từ đứng trước danh từ, khác với tiếng Việt

Thí dụ: Bạch mã (H) White horse (A) Ngựa trắng (V)

  1. Theo nghĩa: Trường là dài, Miên là miên viễn = rất dài. Vậy tập hợp “Miên trường” nghĩa là dài dài, dài rất dài, dài dằng dặc.

– Câu thơ trên muốn nói gì?

– Nếu muốn nói đang ngủ rồi trở giấc, ta phải nói “Trường miên”, vì  Trường là dài, Miên là ngủ; Trường miên là giấc ngủ/ giấc mộng dài. Do đó câu thơ trên phải được viết: “Trường miên trở giấc hồn cô quạnh”.

  1. Ta biết rõ tác giả câu thơ trên đã “mượn” 2 chữ Miên trường trong bài thơ “Chào Nguyên Xuân” của cụ Bùi Giáng.

– Trong bài thơ Chào Nguyên Xuân, theo tôi hiểu cụ Bùi Giáng ̣đùa với 2 chữ Miên trường trong câu thơ “Mùa xuân phía trước miên trường phía sau“. Miên trường như giải thích trên là dài dài. Ghép vào câu thơ nó có nghĩa tếu: “Mùa xuân phía trước dài dài phía sau”: Phía trước mùa xuân vui thì phía sau cũng dài dài … mùa xuân vui. Phải cụ đùa không?

– Vâng, cụ đùa nhưng cười ra nước mắt. Đó là cái tuyệt vời của Bùi Giáng:  Câu thơ vui, nhưng thường ẩn trong đó là sự não lòng. Phía sau “dài dài” cũng có thể mùa thu hay mùa đông , mùa sầu mùa nhớ…

Đây là câu thơ có sự đối tỷ, sự so sánh trước và sau: Trước là mùa xuân thì sau phải mùa xuân hay mùa nào đó. Trước là cảm xúc- mùa xuân vui – thì sau phải cũng là cảm xúc – mùa vui hay buồn nào đó – chứ không thể là giấc ngủ/ giấc mộng – nếu hiểu miên trường là giấc ngủ/ giấc mộng dài (?).

Người “hậu bối” làm thơ sao không suy nghĩ cho thông nghĩa, lại vội vàng hít hà rồi “cố tình nhét đại” vào các câu thơ “nghiêm chỉnh” của mình, vô tình “hại” cụ Bùi, phải không?

BÀN VỀ TÀ HUY VÀ ĐOÀI

Sau đây là lời trong Email của nhà bình luận Nguyễn Xuân Dương mà “nhà thơ” Đỗ Anh Tuyến đã phát tán rộng khắp trong nhóm “Elites” của các ông để chê tôi “không biết gì”.

“Theo ông Nguyễn Khôi thì trong bốn bài gọi là thơ đăng trong THƠ BẠN THƠ 9 thì có ba bài ông sử dụng cụm từ BÓNG TÀ HUY, TÀ HUY, TÀ HUY BAY cụm từ này độc nhất chỉ có thi sỹ Bùi Giáng sử dụng trước đây. Tôi tin một cách chắc chắn rằng ông Nguyễn Lạc không biết nghĩa của cụm từ BÓNG TÀ HUY BAY, ông thấy lạ thì ông ăn cắp thôi ạ. Còn vào trang ông ấy đọc những cái gọi là thơ của ông ấy thì càng chứng minh ông rất ngô nghê và thơ thuộc loại thiểu năng trí tuệ khi ông đưa ra từ PHƯƠNG ĐOÀI rồi ông chú thích “Phương đoài là phương tây, nhìn từ nước Mỹ”. Nghe cứ cười đến vỡ bụng mất thôi”. – Lời ca Nguyễn Xuân Dương

Tôi sẽ vận dụng cái đầu “thuộc loại thiểu năng trí tu” để xét cụm chữ Tà huy và chữ Đoài mà ông Nguyễn Xuân Dương đã chê tôi “không biết nghĩa” xem sao.

  1. Tà huy

Tà huy: The setting sun, sun set, sun đown – Tiếng Anh

Xin ghi lại lời “vàng ngọc” của ông Nguyễn Xuân Dương :

“Tôi tin một cách chắc chắn rằng ông Nguyễn Lạc không biết nghĩa của cụm từ BÓNG TÀ HUY BAY, ông thấy lạ thì ông ăn cắp thôi ạ” – Lời NXD

Tôi sẽ phân tích cụm chữ “Tà Huy” để trả lời đến các “nhà thông thái” Nguyễn Xuân Dương và Đỗ Anh Tuyến:

  1. Kết hợp Tà huy có thể hiểu trên cơ sở lắp ghép nghĩa của các thành tố tạo nên nó:

Tà huy do ghép 2 chữ: Tà và Huy

-Tà 斜 : lệch, vẹo, nghiêng, xiên, chéo, dốc

– Huy 暉 :Ánh sáng (mặt trời), nắng, ánh nắng

Nghĩa của  cả kết hợp Tà huy giống như Tà dương

– Ánh mặt trời chiều ngả về tây -Từ điển trích dẫn

– Ánh nắng nghiêng của buổi chiều.- Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

  1. Tà dương

Dương 昜 :

– mặt trời

– dương: Trong âm dương – Lưỡng nghi (NL)

Tà dương là mặt trời xế về tây – Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

  1. Về “Bóng tà huy bay”

– Tà huy, ánh sáng mặt trời chiều rọi vào cây cối, nhà cửa, núi đồi vân vân… tạo ra những bóng nghiêng. Do mặt trời chiều từ từ lặn, các bóng từ từ nghiêng thêm, nếu có thế nói là chạy dần trên mặt đất; làm sao gọi là bay được mà viết là “bóng tà huy bay”? Viết “Bóng tà huy nghiêng” thì có thể chấp thuận được.

Hai ông nói:”chắc chắn rằng ông Nguyễn Lạc không biết nghĩa” vậy nhờ giải thích giùm làm sao “bóng tà huy” BAY? Tôi đang “đứng dựa cột” cờ nghe “lời vàng ngọc” đây.

– Xin được thưa thêm, nếu câu thơ được viết như thế này thì “đắc địa”:  “Áo tà huy bay”:

Áo em màu nắng chiều đang bay không đẹp sao?

  1. Tà huy, tà dương cũng gợi ý đến tuổi cuối đời, tuổi xế chiều …
  2. Đoài

Xin ghi lại “lời vàng ngọc” của ông Dương:

“Còn vào trang ông ấy đọc những cái gọi là thơ của ông ấy thì càng chứng minh ông rất ngô nghê và thơ thuộc loại thiểu năng trí tuệ khi ông đưa ra từ PHƯƠNG ĐOÀI rồi ông chú thích “Phương đoài là phương tây, nhìn từ nước Mỹ”. Nghe cứ cười đến vỡ bụng mất thôi”. Nguyễn Xuân Dương

Tôi đã hỏi hai ông tại sao “cười đến vỡ bụng”? Sai chổ nào xin giải thích? Tôi xin “rửa tai chờ “lời vàng tiếng ngọc” của các ông, nhưng không thấy các ông trả lời. Thôi thằng tôi ” thiểu năng trí tuệ” này phải tự giải thích xem sao:

– Tại sao phương Tây gọi là phương ĐOÀI? Vì trong Hậu Thiên Bát Quái của Dịch: Quẻ Đoài nằm ở hướng Tây, ngược với nó là quẻ Chấn nằm ớ hướng Đông. Chính vì điều này người ta mới gọi phương/ hướng Tây là phương/ hướng Đoài.

– Khi tôi chú thích 2 chữ PHƯƠNG ĐOÀI trong bài thơ, trên tay tôi có quả cầu vẽ hình thế giới: Mỹ tôi đang sống cách VN qua biển Thái Bình Dương- Pacific Ocean, VN gọi là Biển Đông; VN ở phuơng tây, phương mặt trời lặn nếu nhìn từ Mỹ.

– Do những điều nhận xét trên, tôi mới chú thích:

“Phương đoài (Phương tây): Danh từ địa lý và ước lệ: nói lên sự thương nhớ, hoài niệm nhớ về. VN ở phuơng tây nhìn từ Mỹ” (Bài thơ Góc quê hương sau nhà)

Sao? lời giải thích của kẻ “thô thiển trí tuệ” này ra sao? Xin lãnh giáo.

— Xin ghi thêm:

-Trong các câu thơ của tôi, Đoài ngoài nghì̃a địa lý là phương hướng tây; nó còn hàm ý là phương thương nhớ, vùng ký ức… và còn là cõi về của người : “về cõi Tây phương” = chết.

– Đoài cũng có nghĩa đoài đoạn – “thương nhớ đoài đoạn”:

Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm

(Đôi mắt người Sơn Tây – Quang Dũng)

Nên nhớ người xưa có câu “… dựa cột mà nghe”, chắc tôi không cần viết trọn câu?

LỜI KẾT

– Thơ phải tự nhiên như hơi thở. Đừng cố tìm những từ thật kêu, những cấu trúc thật lạ nhưng không chút cảm xúc, trống rỗng, vô hồn. Thơ bật ra từ cảm xúc, từ tâm thức chứ không phải từ cái đầu, từ lý trí.

– Đừng nên “mượn” người trước, người khác những chữ mà mình không hiểu rõ nghĩa , không biết cách sử dụng; cố tình gán ghép càn vào thơ mình để “tạo dáng”, mà không biết rằng câu thơ có khi trở thành sáo rỗng, vô nghĩa.

Nguyên Lạc

………………

[*] Vài Ý Về Chữ Dùng  Trong Thơ- Nguyên Lạc

http://phudoanlagi.blogspot.com/2019/11/vai-y-ve-chu-dung-trong-tho-1-nguyen-lac.html

[**]. Đây là lời trong Email của nhóm “Đại Bàng”:

[ … Chú Bùi Mạnh Hiệp còm dưới bài “Nguyên Lạc và những chày cối”:

“Mình nghĩ thế này Xuyến ạ: Thắng thua làm gì… Nếu là đại bàng thì dù giông bão đại bàng vẫn cất cánh bay- nhưng nếu là con sâu con kiến… có châm nọc đốt người…. mãi mãi vẫn chỉ là loài sâu loài kiến. Để thời gian quý báu mà chăm con, sáng tác thơ văn chia sẻ với bạn bè, chấp gì loại sâu kiến làm mình cũng nhỏ đi.”

Anh thấy chí lí đấy Tuyến ạ.

Việt Kháng

From:thanh tuan<datinh_1974@yahoo.com>

Date: Wed, Nov 20, 2019 at 9:24 AM… ]

“VỢ NHẶT” CỦA ANH K…  

*

Anh hơn tuổi, học trước nhiều khóa, lại chơi với nhau khi lão đã ra trường chán chê nên chỉ loáng thoáng nghe chuyện tình duyên của anh lận đận lắm. Mọi người kể, thời sinh viên, anh yêu mê mệt “cô bé” tên Chi, nhưng chẳng hiểu lý do gì mà hai người lại chia tay, anh “khép cửa tình yêu” từ đấy. Bạn bè đồng trang lứa, rồi đàn em sau anh 5 khóa, 10 khóa, 15 khóa… lần lượt rời bỏ cuộc sống độc thân, anh vẫn lầm lũi một bóng đi đi về về căn gác đã mua từ thời trai trẻ.

Thế rồi đùng cái anh yêu. Yêu vội, rồi cưới gấp theo đề nghị của “nhà gái”. Đến dự đám cưới, nhìn cô dâu, lão choáng vì người đâu mà xấu. Cái mặt đã dài lại còn vẹo vọ. Hàm răng đã cái thò cái thụt lại xỉn màu nham nhở. Nói không quá lời, Thị Nở nếu hiện diện có khi nhan sắc nhìn còn dễ chịu hơn, duyên hơn… Quá thất vọng, lão buột miệng, thốt câu: – “Đã nhịn đến từng này tuổi sao lại đi rước hàng tồn kho phế phẩm như thế!”. Bạn bè bấu lão, nhắc: – “Nói khẽ thôi kẻo nhà gái họ nghe thấy, chửi vỡ mặt đấy.”. Rời hôn lễ, lão ghé tai anh nói nhỏ: – “Nhịn bao năm mà lấy vợ xấu thế.”. Anh cười ngất, đấm lưng lão, chửi: – “Thằng khỉ! Chỉ cần anh thấy chị mày trẻ trung, xinh đẹp là oke rồi.”. Mừng cho anh đã có mái ấm gia đình nhưng thật lòng lão vẫn thấy gợn gợn điều gì đó rồi sẽ không ổn với người “vợ nhặt” của anh…

Cưới xong, nghe vợ, anh bán nhà ngoài Hà Nội rồi chuyển công tác vào Sài Gòn cùng vợ, chấp nhận trở lại làm anh công chức quèn để vợ chồng sớm sinh em bé. Từ đấy, lão với anh không gặp lại. Mấy lần liên lạc với anh qua điện thoại nhưng anh không bắt máy, tưởng anh thay số nên lão xóa khỏi danh bạ, vì thế lão mù tịt về anh, vẫn nghĩ, cuộc sống của anh chắc vẫn ổn.

Chiều qua, nghe điện thoại, thằng bạn bảo: – “Con Thủy nó lừa hết tiền bạc của ông ấy rồi. Còn lừa ông ấy đứng tên vay nợ nhiều người mà toàn cam kết là vay cho riêng mình. Giờ ông ấy khổ lắm. Không vợ, không con, sắp tuổi nghỉ hưu rồi mà không có chỗ trú nắng trú mưa, lại cõng một đống nợ trên lưng…”

Buông điện thoại, lão thẫn người, thương anh là người tốt sao số lại khổ đến thế!

Hà Nội, 17 tháng 09 năm 2013

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Thơ hoàng xuân sơn

strawberry

mùi

a ha ha lụa lềnh
khởi nguyên bằng thứ tự
dán mũi xuống chăn mền
đời vân vi nồng ấm
con chuột chù qua sông
liễu đung đưa bàn hạ
khói dộc dộc đen tuyền
phởn phơ trên đầu sóng
tô hô nước rỉ nguồn
chân dung nhà máy lọc
vẽ than chì xuyên không
bàn chân đi khập khiễng
qua xóm dợm cỏ hồng
nghi trang nằm búi tóc
buổi chiều môi thậm thượt
ngón tay nhón mũi về
cái cười rung khêu khỏa
tùm hụp một con đê
nắng lăn ra nằm vạ
hương nhưng nhức hội tề
10 juin 2019

dâu. và màu tóc khác

những rễ cây ngoằn ngoèo trên đất
bám lấy một thỏi son hồng
đôi môi đánh rớt từ thế kỷ trước
màu tóc hung
biến đổi khí hậu xanh đỏ tím vàng
quyển trời nặng thêm sắc xám
không phải tư duy người
chất thải của một bãi thần quyền formosa nào đó
huyền hồ mửa kim loại xuống biển
lũ người hung tợn chẻ đôi con cầu gai
nhét quả dâu đỏ vào giữa
và bảo mùa này rong tảo trúng thực
tôi không tin lời em nói
khi chiếc bluejean cấu nhiều lỗ thủng
bệnh phô trương bần cùng
và những hình xăm biết đi
quả dâu và màu tóc
lần hồi trộn lẫn
dưới đáy cặn hồ bơi

24 juillet 2019

CÀ-PHÊ ĐÊM

vango
CÀ-PHÊ ĐÊM
.
Sâu góc quán đêm ly cà phê đắng
Từng giọt trầm rơi buồn đọng trên môi
Nhạc khúc Tình sầu* người rồi xa vắng
Giọt đắng tiếng đời cô lữ đêm trôi!
.
Nguyên Lạc
…………….
* Tình sầu (The sorrow of love) – nhạc Trịnh Công Sơn

em Hội An

khê kinh kha

 

anh đến đây khách lạ phố buồn
chiều xuống chậm biển lắm mù sương
phố vào thu lá thay aó mới
không có em phố vắng tình nhân

thành phố lạ nên anh buồn qua’
không có em phố chẳng hẹn hò
mưa ướt lạnh anh co ro nhớ
nhớ tóc em rủ một vần thơ

không có em phố bước một mình
trong quán nhỏ anh gọi tên em
rượu không say mà hồn chới với
không có em buồn hết Hội An

phố Hội An mái tóc còn dài
phố âm thầm em Hội An ơi
chiều thênh thang anh buồn muốn khóc
nhớ môi hồng chưa dám hôn tôi

mai anh về quê anh xa lắm
phố có buồn, nhìn cánh mây trôi
em cuối đầu, tóc buông thương nhớ
không có em phố khóc thật rồi

khê kinh kha
 HoiAn-2009

NHÀ THƠ GẠ BÁN THƠ

Đặng Xuân Xuyến

hoa-dai-nhieu-loai

Anh điện đến hỏi: 

– Này, sao thơ tôi, ông không chịu bán giúp? Ông thấy đấy. Trên phây, bài nào của tôi cũng vài trăm like. Thơ thế, ông mà bán thì thôi rồi, tôi khẳng định sẽ đắt như tôm tươi…

Anh cứ thao thao làm lão ngại, không biết trả lời anh sao nữa. Thật lòng, cũng rất muốn bán giúp anh nhưng giờ có ai bỏ tiền ra mua thơ để đọc? Nói thẳng sợ anh buồn, không nỡ, đành viện lý do này kia để anh đỡ buồn thì anh lại trách là ích kỷ, là không có tinh thần đồng hương, đồng đội. Lão vâng dạ rối rít để anh bớt giận nhưng hình như anh không chịu hiểu nỗi khổ của lão nên cứ dồn: 

– Ông có biết thơ của thằng Z không? Ông thấy thơ của nó thế nào? 

Lão thật thà: 

– Anh ấy tặng em mấy tập thơ nhưng em mới đọc được dăm bài vì… bận quá.

Anh gặng: 

– Thế đọc, ông có hiểu gì không?

Lão sốt sắng: 

– Có chứ anh…

Anh gạt luôn: 

– Bậy! Bậy hết sức! Thơ đọc mà hiểu liền thì đéo phải là thơ! Thơ là bậc thầy của nghệ thuật sử dụng ngôn từ, chữ nghĩa, đâu phải là cách ăn nói bỗ bã, thiển cận của dân chợ trời mà cánh phàm phu tục tử đọc là hiểu liền… Chết thật! Chết thật! Chả trách văn hóa đọc của nước mình ngày càng xuống cấp trầm trọng đến thế…

Lão ỉu xìu như bánh đa nướng gặp phải trời mưa, chẳng biết nói sao, chỉ ấp úng: 

– Vâng, thưa anh… nhưng thơ là tiếng nói của tâm hồn, là ..

Anh gắt: 

– Là… cái con vẹt! Ông biết đếch gì về thơ ca mà “ní với chả nuận”. Mai tôi cho con bé nhà tôi đèo đến trăm cuốn, ông muốn nhét vào đâu thì nhét…

Lão ngớ người, muốn nói rằng, anh ơi tha cho em, thơ anh em đọc không hiểu thì biết “nhét” vào đâu… Nhưng đầu dây bên kia anh đã kịp dập máy, Lão cứ mãi ú ớ, khiến cu con nhà lão hoảng hốt:

– Bố! Bố bị sao thế? Bố bị trúng gió à…?

– !!!

Hà Nội, 17 tháng 09 năm 2013

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

ĐỌC “TIỀN KIẾP”

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

ĐỌC “TIỀN KIẾP” CỦA  NGUYÊN BÌNH
-TẬP THƠ NGÀN NĂM BÂNG KHUÂNG

                              Châu Thạch

 “Tiền Kiếp” là tập thơ của nhà thơ Nguyên Bình vừa xuất bản. Nguyên Bình  còn là một nhà bình thơ, một nhà giáo, cư trú tại Bà Rịa- Vũng  Tàu.

 Vì sao tôi gọi “Tiền Kiếp” cúa nhà thơ Nguyên Bình  là tập thơ ngàn năm bâng khuâng? Thật vậy, ta hãy đọc khổ thơ đầu cúa bài thơ “Tiền Kiếp” đươc đăng ở trang 51 thì sẽ có khái niệm về tập thơ nầy:

                      Nợ em cái nhìn từ tiền kiếp
                     Tôi đã vay về một sáng xuân
                     Nghìn năm thương nhớ chưa trả hết
                     Nay còn vương lại chút bâng khuâng

 Bâng khuâng là gì? Là sự buồn nhớ lâng lâng, là những cảm xúc luyến tiếc, nhớ thương xen lẫn nhau, gây nên trạng thái tâm hồn ngơ ngẩn, ngẩn ngơ.

 Đúng vậy, tập thơ “Tiền Kiếp” của nhà thơ Nguyên Bình là một tập thơ tình, ông sáng tác bởi những cuộc tình mà ông đã tương tư, ngẩn ngơ từ bao kiếp trước, những cuộc tình ông đã vay nhưng định mệnh còn chưa cho ông trả.

Có lẽ, vì Nguyên Bình  không uống chén canh Mạnh Bà khi qua cầu Nại Hà từ muôn kiếp trước, nên nhà thơ vẫn nhớ cả những cuộc tình trong tiền kiếp của nhà thơ.

 Thế nhưng vì thơi gian lâu quá, ký ức phai mờ, cái nhớ chỉ còn vương lại chút bâng khuâng khi tưởng đến hình ảnh những ai trong quá khứ còn biền biệt xa nhau, hay những ai có duyên lành gặp nhau ở  hiện tại nhưng trong mơ hồ chỉ biết đã từng có nhau từ tiền kiếp  mà thôi. Tiếp tục đọc

MƯỜI NĂM ĐẾM TRÁI ĐỜI

Nguyên Lạc

1minh

Ta ngồi đếm trái mù u
Đếm luôn thương nhớ xuân thu rụng buồn
Người rồi đã bỏ quê hương
10 năm hơi hướm còn vương đến giờ
.
10 năm ta vẫn đợi chờ
10 năm chắc đủ phôi pha tình người?
10 năm ta vẫn mồ côi
Ta ngồi ta đếm trái đời mù u
.
Đếm luôn tóc điểm sương mù
Tình ta người có đền bù đặng không?
Rạch buồn ngày vẫn ngóng trông
Lặng lờ lên xuống tím bông lục bình
.
10 năm người vẫn bặt tin
10 năm vò võ một mình ta mong
Mù u rụng trái bên sông
10 năm ta đếm đếm luôn tuổi sầu
.
10 năm chắc cũng đủ lâu
Để người quên mất tình nhau một thời?
10 năm đủ héo một đời
10 năm ta dõi bóng người chim bay
.
10 năm vẵn mối tình hoài
Trăn năm chắc vẫn … Dù ai bạc tình!
.
Nguyên Lạc

G I Â Y    P H Ú T

Hoàng Xuân Sơn

hong kong
Em bình thản đưa tay cho chúng trói
Khác gì đâu bọn khuyển ưng
Nơi nào cũng thế
Cũng đầu lâu ngạ quỷ
Mặt nạ đen
Vòi rồng xối máu
Đêm nay chúng có thể trói em
Bẻ quặt tay em
Chúng có thể hành hung các bạn em
Bằng hơi cay gậy gộc
Chúng có thể cào nát hiện trường
Nhưng không thể nào dập tắt được ngọn lửa đấu tranh
Không thể nào chúng trói hết
Tự hào tuổi trẻ
Và niềm khát bỏng tự do
Hoàng Xuân Sơn
Tối 17 tháng mười một, 2019

  CON ĐƯỜNG TÌNH TA ĐI

Võ Công Liêm

myh

    Mượn ca từ của nhạc sĩ Phạm Duy làm chủ đề thì may ra trọn ý, trọn tình cho cụm từ: –In Love With The Way; đặc cách này có thể không đi sát vấn đề, nhưng; đó là thể cách diễn đạt ý và lời, chữ và nghĩa cô đọng trong một nghệ thuật bút pháp (calligraphy), một thứ nghệ thuật không lời, không màu, không sắc cùng một vóc dáng của thủ pháp, thủ ấn hay thư pháp; là sắc tố có tính chất nghệ thuật điêu luyện hơn là nghệ thuật trình diễn. Bút pháp là lối chơi chữ theo kiểu viết đẹp –Calligraphy; it mean for ‘beautiful writing’. Là một nghệ thuật mà nơi đây chữ và hình tương giao vào nhau, nơi mà người nghệ sĩ cố công tạo vào đó một hình ảnh bày tỏ qua ‘con chữ / the word’ là lời nói vượt hẳn của người viết chữ có tài năng; nghĩa là giữ đúng văn bản trong thế đứng nguyên vẹn và hoàn hảo đầy niềm tin ở nó –the meaning of words in a way that transcends the text while remaining completely faithful to it. Bút pháp là một nội công mang vào đó một tinh thần có ý nghĩa và tăng thêm thi vị hóa cho một hiện hình đã tỏ ra trên mặt chữ, biểu lộ như một kích thích tố vào mọi giới, hầu như nó có một ngữ ngôn để nói lên, một văn hóa cách riêng mà người Trung Hoa dày công tu luyện coi nó như ‘đạo chữ’ giống như trà đạo của Nhật vậy. Một thứ nghệ thuật của con chữ -art of the word- một diễn giải ý nghĩa thâm hậu, vừa phô diễn một thái độ tài hoa phong vị thủy của con người lịch lãm để từ đó trở nên một tập truyền của người Á đông, đặc biệt ở Trung hoa coi như lối tượng hình (pictograph), đặc chất của nghĩa chữ là phong thái mang lại cuộc đời mới hơn, nó được coi như vũ điệu ba-lê lả lướt, bay nhảy trong trí (choreography) đưa từ trạng thái bình thường đến trạng huống bất ngờ, tuyệt thú.

Chữ tượng hình qua vật thể hoặc dựa vào đó để mô tả và đọc thành tiếng; khi chữ và nghĩa sát nhập vào hồn người là lúc người ta bắt đầu biết qúi con chữ để viết thành văn thơ và nắn nót từng chữ như diễn tả cho một nội thức qua từng mạch chữ bằng tất cả giác quan và ý thức, một thứ ý thức tiềm ẩn và bao hàm, khiêu gợi trong một ý thức thâm sâu của những gì thuộc khoái cảm qua từng nét chấm phá và từ chỗ đó người chơi chữ bắt đầu sáng tạo con chữ phóng khoáng và mới lạ hơn, phát sinh ra lối viết chữ đẹp là chịu ảnh hưởng những văn tự đục trên đá, trên gỗ. Bút pháp nhập cuộc như hội họa và điêu khắc xâm nhập vào thi ca cũng như văn chương đáng chú ý nhất là ở Trung quốc, phơi mở một nội tâm qua cách diễn đạt mới. Thư pháp ngoài việc phát huy qua ngọn bút lông là cả tấm lòng rộng mở, khoan dung nhưng phải bén nhạy và linh động qua đôi mắt rung động và đôi tay uyển chuyển trên từng ngón xuân nồng, bởi;người nghệ sĩ viết theo lối thủ pháp, thủ ấn hay thư pháp là họ đang đối diện với cái đẹp nội tại, nghĩa là nhập định trong tinh thần coi chữ là nghĩa hòa nhập vào trong một chữ, khiến cho người chơi chữ quên hết ngoại giới và từ chỗ đó chữ viết đi vào trạng thái trực giác hình tướng. Viết chữ Hán cũng là một thứ nghệ thuật vẽ. Vương Duy đời Đường (Tang dynasty (618-907) cho đó là nghệ thuật hình tượng, bởi; người nghệ sĩ chơi chữ nhìn thấy: giấy, bút, mực  là một tác động đưa người nghệ sĩ phiêu lưu vào hình ảnh của ‘rồng bay phượng múa’ và tạo cho con chữ trở nên hình tướng của chữ như một mô tả sự vật. Bút pháp là một sự cần thiết cho ngữ ngôn của tâm hồn, gần như một thứ trừu tượng Đông phương (Orietal abstraction) hòa vào nhau cùng một thể, hấp thụ vào những gì cần thiết mà người xưa đã để lại và thêm vào đó một sáng tạo độc đáo cho một thủ pháp riêng biệt, hòa tan vào trong đó một thứ luân lý đạo đức có từ một sự ngưng kết (concreteness) thấm thấu khi thành hình mặt chữ nhất là thi ca và hội họa. Bút pháp được coi như chủ nghĩa hình tượng (Imagism). Tiện thể nói qua Vương Duy: ông là một trong tứ đại thi nhân đời thịnh Đường (Lý Bạch, Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị và Vương Duy) Vương Duy ngoài thi ca còn là họa sư, một tay bút pháp lừng danh và thiền họa thủy mặc Nam phương. Tô Đông Pha nói về Vương Duy: ‘Trong thơ có họa, trong họa có thơ / Thi trung hữu họa, họa trung hữu thi’ đặc biệt thư pháp viết lên thơ là biệt tài của Vương Duy. Thành ra thủ pháp là một hình thái quan trọng khác cho một biểu trưng của con chữ; đôi khi nhìn vung vãi, quệt quặc nhưng dưới mắt nghệ thuật có thể là đẹp do đường nét uyển chuyển và màu mực tạo cho chữ viết có một sắc thái ở bên trong lẫn bên ngoài. Nhớ cho điểm này: thơ Vương Duy là biểu tượng cho dòng thi ca tượng hình (bút pháp). Ông chuốt vót từng con chữ như lối chơi chữ; từ chỗ đó biến thành vẽ chữ, mà Đường thi là thể thơ cô đọng, lời vắn tình dài nhất là thể thơ tuyệt cú, ngay cả việc chấm phá con chữ mang tính chất nghệ thuật hội họa thủy mặc. Bài thơ nổi tiếng của Vương Duy là một trong ba trăm bài thơ Đường hay nhất chất chứa một phong cảnh thiên nhiên qua thời tiết, hoa lá cành sum suê ở đất Vị. Bài thơ ‘Vị Thành Khúc’ của đại nhân họ Vương  như sau:

Vị Thành triêu vũ ấp khinh trần

Khách xá thanh thanh liễu sắc tân

Khuyến quân cánh tận nhất bôi tửu

Tây xuất Dương Quan vô cố nhân.

Mà Bùi Giáng cho rằng đã đạt tới  cõi đạo vô ngần của Vương Duy và đã được thi sĩ họ Bùi dịch một cách tài tình, vượt thoát một cách siêu độ. Tiếc thay nguyên bản gốc bằng bút pháp không còn tại thế để tồn lưu, tồn lại cho nhân gian; với tiết điệu của Bùi Giáng cũng đủ cho chúng ta thấy con chữ nó trào ra như suối nguồn như cá gặp nước như rồng gặp mây với ý thức sống động của từng con chữ:

Vị Thành mưa sớm mù tăm

Cõi miền bụi ướt thấm đầm ngõ thuôn

Quán mờ liễu thắm thắm xanh buông

Mời anh cạn chén rượu buồn tiễn chân

Tiền trình quan ải tây phân

Đèo truông ra khỏi cố nhân không còn. (Bùi Giáng-Mùa Xuân trong thi ca).

Như thế cũng đủ thấy chữ và nghĩa nó tung hoành như thế nào. thi sĩ Bùi Giáng đã ‘bút pháp’ còn hơn cả bút pháp mà chúng ta từng chiêm ngưỡng.Tuyệt chiêu là ở chỗ đó. Không nên lý tài có với không mà làm cho tâm tư rối loạn, đụng chạm tới con chữ của bút pháp, bởi; cái sự phóng khoáng của con chữ là thần dược giải bệnh để cho tâm hồn trở nên thanh cao thời mới được phần thanh cao mà cụ Nguyễn Du đôi lần bóng gió qua thi ca. Đấy là sự cần thiết của đạo-chữ. Điều gì thật sự cần thiết, thật sự có lợi ích ấy là Đạo -và sau hết; nó trở nên hiện hữu tối thượng –What is really essential; really productive is the Way -after all; becoming is superior to being. Đây! lấy câu chuyện này ra ví phỏng bút pháp của người chơi chữ; một thứ nghệ thuật không gia truyền nhưng để lại cái gia truyền của con chữ và từ đó nối tiếp như ngón nghề thông thường để trở nên đam mê, nhưng mỗi chặn đường là mỗi kinh nghiệm thu tập. Danh họa Nhật Bản Hokusai kể: ‘Tất cả những gì tôi vẽ trước tuổi 70 không đáng nói tới. Chỉ tới tuổi 73 tôi mới hiểu đích thực hình tượng của sinh vật và bản chất đích thực của cỏ cây…tới 90 tuổi tôi sẽ tới gần cốt tủy của nghệ thuật…tới 110 tuổi mỗi chấm, mỗi nét trong tranh của tôi sẽ có một đời sống riêng…’Từ đó suy ra bút pháp chỉ sống mãi sau cái chết của người chơi chữ. Và; bút pháp còn gọi là bút tích; thậm chí những người yêu chữ lại là kẻ sĩ nghèo khó cho nên có hay chữ chẳng mấy ai ngó ngàng. Mà thật; xưa nay là thế. Lấy hai câu thơ của Lý Bạch trong bài thơ ‘Minh Phi’ như một lời an ủi bởi phải đam mê mà đời quên nhưng được cái để tiếng thơm nơi cái tồn lại nhân gian: ‘Sinh pháp hoàng kim uổng đồ họa / Tử lưu thanh trủng xử nhân ta …’(tam dịch: sống thiếu cân vàng tranh vẽ lọ / Chết phơi nắm đất cỏ xanh rì). Ngần ấy cũng đủ thấy người chết chớ tranh không chết. Lý cho sát vấn đề thì bút pháp là phương tiện chuyên chở cho con chữ chớ con chữ không phải là phương tiện ‘hành pháp’ của bút pháp. Như đã nói; chúng chỉ đan kết vào nhau để tạo hình tướng, dung thông vào nhau để bày tỏ, nó cô đọng trong một tâm thức thoát tục để được trở về trong cái tồn chứa, một dự trữ của người chơi chữ, không có gì cho mình mà cũng chẳng cho ai, nó chỉ để dành cho một tồn lưu nhân thế, tồn lại như ‘thanh trủng’, mát mặt với đời tất nó không tồn lui mà phải tồn tới. Kẻ không biết dụng võ là thứ tồn lủi giữa thế gian này. Bút pháp ngó giống nhau nhưng không giống nhau, bởi; mỗi người mỗi vẻ mười phân vẹn mười; vả lại bút pháp là một đặc thù của lối vẽ. Nó chứa một mãnh lực vô tiền khoán hậu cho hai cái sự phân tích siêu đẳng tối thượng thừa: có người cho rằng có kẻ xem tranh bằng tai và cũng có kẻ nghe nhạc bằng mắt nhưng bút pháp vi diệu hơn là nghe được tiếng cười, tiếng than của con chữ và có lúc thấy con chữ khóc bằng mắt trên phiếm ngà. Nghe qua tưởng như lý tài chủ nghĩa, ca bài con cá nhưng đi vào lòng đất mới thấy có lửa còn đứng ngoài la toáng lên hay với dở, nhất có mình tôi là thứ tồn loạt cho cái thủ thế, độc diễn mà thôi. Rởm!

Bút pháp coi giản đơn, nhẹ nhàng nhưng chất chứa vào đó tất cả tập truyền phong phú (richness) là một thú chơi chữ vô cùng tận (inexhaustible) tợ như lối thả-thơ của chúng ta. Đời nhà Đường coi tục bút pháp, thư pháp hay thủ pháp là một trao đổi giao lưu đến từ thi ca cổ điển của Trung hoa. Lối chơi chữ của thi nhân ở cái thời liên tu bất tận, một thứ văn hóa về chữ và nghĩa là gốc ngọn  đã được quay về một ngàn năm trước kỷ nguyên của chúng ta. Nó đạt tới đích dành cho thi ca mà trong đó là một liên tưởng tới bút pháp và họa. Trong điạ hạt thi ca có ba đại diện tầm cở ngoại hạng: -Lý Bạch, người có khuynh hướng nghiêng về chủ nghĩa vô vi, thoát tục (tự do) của Lão Tử. -Đỗ Phủ coi thuyết Khổng Tử là chủ yếu, là tiếng thốt đầu đời, là nổi khổ hạnh của nhân loại nhưng cũng là một một sự bao la kỳ diệu ở tự nó mà ra. -Vương Duy thích hợp vào Thiền Phật giáo hướng vào đời, nắm vào tĩnh lự làm nồng cốt để phát huy và sáng tạo trong thơ cũng như trong thư pháp. Bên cạnh đó; về sau có Mạnh Hạo Nhiên và Giả Đảo đã bày tỏ cái thanh cao sơ sài trong cái tâm như nhiên là vượt thoát ra khỏi giao động tự phát. Người xử dụng bút pháp là tập trung trí tuệ, tĩnh lặng, cách xa với ngoại giới, giữ nó trong trạng thái trầm tư, tự định và phải có một ý thức quán triệt sự vật qua thư pháp để mô tả một sự thật bên trong con chữ, phản ảnh một đời sống nghệ thuật cao qúi, một sự khắc khổ của con người cứng rắn nhưng làm thế nào là dồi dào và sanh lợi cho một hiện hữu sống động là hơi thở cần thiết của con người; bút pháp phải là một tâm hồn rộng mở, tiếng đập dồn dập, rạo rực của tim đi vào vũ trụ của chữ và nghĩa, khám phá cái thâm sâu cùng cốc của ngữ ngôn mà bút pháp là một hiện hữu bên trong của người chơi chữ. Giữa những trạng huống như thế là thể cách khác nhau cho một hiện hữu tồn lưu trong nghệ thuật bút pháp của người Trung hoa; ở đó chỉ một điều trọn vẹn đặc biệt mà chúng ta tìm thấy trong một thể cách trong sáng, một biểu lộ chân thật giữa chữ và người qua bút pháp. Mỗi một chữ của bút pháp là một hình tượng biểu lộ qua ý thức (ideogram) như dẫn vào đó tư tưởng thi ca hoặc có màu sắc thuộc triết lý mà mỗi thứ nó chứa đựng chất liệu trong từng môi trường và đặc trong một không gian với tác phong đa diện có tính chất của: trống không, trí tuệ, đường lối và tĩnh lự.Những thứ đó quấn vào nhau trong một nội tâm thoát tục mà chỉ để lại tinh anh của ‘hương vị’ đặc trưng và tạo được nét thẩm mỹ trong ý niệm qua sự xuất thần đột khởi giữa chữ và ý với một tương thức như nhiên.

Vậy sự gì gọi là thi vị hóa dành cho bút pháp của Trung hoa? Và; ngay cả sứ mệnh thiêng liêng mỗi khi xuân về trên đất nước ta với ‘thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ’? Liệu có tồn lưu, tồn lại và tồn lợi đối với dân gian hay chỉ chơi qua rồi bỏ? Mà phải thừa nhận nó là nghệ thuật. Không còn ngại nghi để phải tốn công sức bắt đầu hay lý giải nguồn cơn tự sự trở lại, bởi; nó hiển nhiên tự có như đã định vị, như thi ca, như văn chương. Con đường đó chỉ là tư duy xuyên qua cho một biến hóa mới, không có chi là thâm sâu cùng cốc mà là một phơi mở tột độ bên trong và bên ngoài của linh hồn con chữ với một tập quán thông thường có tính chất nghệ thuật, một thứ nghệ thuật bút pháp đả thông tư tưởng qua trí tuệ. Con đường đó tiếp tục khai triển, dù chỉ có một; thế mà vẫn chưa đi hết dăm trường đã vạch và chưa khám phá cái mới lạ nơi con chữ; nhưng tựu chung chỉ một cõi đi về của bút pháp mà thôi ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. cuối 7/2017).

ĐỌC THÊM: ‘Chơi Chữ” Tùy bút của võcôngliêm. Hiện có trên một số báo mạng và giấy trong và ngoài nước hoặc email như đã ghi.

TRANH VẼ: ‘ Bút pháp của tôi / Calligraphy of mine’ Khổ 12” X 18”. Bút lông trên giấy báo nhựt trình. India-ink. vcl#2372017.

GỌI ĐÊM TRỞ GIÓ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Đặng Xuân Xuyến
Vài cảm nhận khi đọc:
GỌI ĐÊM TRỞ GIÓ
của BÙI CỬU TRƯỜNG
*

GỌI ĐÊM TRỞ GIÓ 

 Gió sao không lùa mé Tây
– cái phía nhà em không cửa.
mà cứ lọn dai, lọn dài buốt giá
len qua kính mà run! 

Ở đâu, ơi ngàn thương? 
Đi đâu, ơi vạn nhớ?

Nẻo về tàn lá cỏ
Lối sang mờ màn mưa…
 
Gió bấc căm căm rét cóng cơn mơ
thốc ngược gối gường trống vắng.

 Đông mình em / cây đường lập cập.
Đông mình em / sương muối buốt khuya

Trở gió. Rét về
Sao Người không về lại? 

 Gầm gào gió cơn man dại
hù doạ đêm mồ côi.

Trở gió 24/11/2016
BÙI CỬU TRƯỜNG
(Bút danh khác: Hạt Cát Diệu Sinh)

LỜI BÌNH:

Tôi thích “Gọi đêm trở gió” của nhà thơ, bác sĩ Bùi Cửu Trường vì bài thơ được viết như trải lòng, rất thật mà câu chữ lại sáng, đẹp, thanh thoát. Đọc đi đọc lại, tôi càng thích bài thơ hơn. Và dù đã rất buồn ngủ, tôi cũng cố ngồi viết vài cảm nhận về bài thơ hay, nhưng buồn mà đẹp này.

Ấn tượng níu giữ tôi đầu tiên là câu:

Nẻo về tàn lá cỏ

Lối sang mờ màn mưa…

Câu thơ thật hay, đẹp. Và cả lạ nữa.

Tôi chưa được gặp cách diễn tả nỗi đau xa cách nào bằng hình ảnh: “Nẻo về tàn lá cỏ / Lối sang mờ màn mưa…”, hay và lạ vì bảng lảng nét liêu trai như thế. Có thể là vì tôi ít đọc Tiếp tục đọc

ANH TỪNG YÊU

 ANH TỪNG YÊU NGƯỜI ĐÀN BÀ VÙNG SÔNG NƯỚC

hinh-anh-tinh-yeu-4

Mối tình cũ vết thương chưa kín miệng

Tình mới vụt về, hàn lại trái tim anh
Ôi ! Người đàn bà, anh sớm yêu thương
Em hiền lành, mộng mơ như trang cổ tích.
 
Em nói quê em cũng ở vùng sông nước
Lại là quê người tình cũ ! Anh đau…
Hai người đàn bà, một trái tim yêu
Tỏa xuống anh, hai vầng trăng lung linh, tha thiết
 
Lòng những muốn mang theo em hạnh phúc
Sống vĩnh hằng trong thế giới thơ anh
Mai ngày như các ánh sao băng
Tình yêu em sáng ngời cùng non nước.
 
Cưng ơi ! Đường Hà Nội về quê em, xa nửa trời tổ quốc
Nhưng trái tim này luôn ở bên em
Bao buổi em lên lớp cho học sinh, anh vẫn ngóng nhìn
Cái giọng nhỏ êm êm ? Sao nghe mà thương lạ !
 
Đi giữa phố phường, người đông ồn ã
Hồn buông trôi theo áng mây bay
Về tít tận chân trời, nơi có bóng em tôi
Mình trở lại thời xuân xanh ? Em nhỉ !
 
Em từng nói: ” Tình yêu, thế giới đầy huyền bí “…
Như anh và em, bình dị đến yêu nhau
Chẳng thể nào định nghĩa được đâu ?
Chỉ biết anh đã yêu ! Và em là tất cả…
 
Hỡi con Sông Tiền ! Ngày ngày em qua đò ở đó
Có chở cả khối tình, anh đã trao không !?
 
          1.6.2019
   PHẠM NGỌC THÁI

NHỮNG BÀI TỨ TUYỆT

Nguyên Lạc  

tranh thieu nu

1. TRẦM TƯ ĐÊM BÊN SÔNG
.
Tóc rồi sương điểm theo năm tháng
Sắc cùng tàn phai theo tuổi đời
Ai xui trăng rụng trên dòng lắng
Một kiếp người thôi thế nhân ơi!2. NGÀY CŨ

Biết tìm đâu quê hương ngày cũ
Thời đã qua con nước xa nguồn
Khóc sương điểm tóc đời cô lữ
Nỗi tàn phai lạnh buốt hư không!

3. HƯ KHÔNG
.
Trăm năm dâu bể điêu tàn
Ngàn năm mây trắng trên ngàn vẫn bay
Chuông chiều tám sải gọi ai?
Giật mình lữ thứ thở dài hư không!


4. ĐÊM ĐỢI CHỜ
Chong đêm đầy mắt đợi người
Đôi tay ta dụi kẻo rồi mờ sương
Thấy chi? Tích tắc đêm trường
Quỳnh hương nở đóa còn vương đến giờ!

.
Nguyên Lạc  

VỀ NGÔN NGỮ TRONG THI CA

Thư viện của bài

TRAO ĐỔI VỚI NHÀ THƠ NGUYỄN VƯỢNG
VỀ NGÔN NGỮ TRONG THI CA
*

Mỗi nhà thơ thường có một trường ngôn ngữ cho thế giới thi ca của mình. Nếu ta cứ muốn đi đến tận cùng của nó thì quả là một điều không tưởng vì ngôn ngữ trong thi ca thường rất phi lí vì thế ta cứ phải gắng tìm cách tiếp cận để thấu hiểu và đôi khi phải mặc nhiên công nhận nó.

Tôi xin lấy ví dụ trong bài VỘI VÀNG nhà thơ Xuân Diệu đã viết:

“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi”

Nếu cứ chất vấn đến tận cùng thì xin hỏi nhà thơ Nguyễn Vượng có ai tắt được nắng và có ai buộc được gió không. Đó là điều không thể vì đó chỉ là khát vọng của thi nhân không muốn vạn vật trôi đi bởi vì thời gian của đời người là hữu hạn.

Nhà thơ Nguyễn Vượng có thắc mắc hai từ THẦM THĨ tôi đã dùng trong bài bình luận cho bài thơ HƯƠNG QUÊ của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến.

HƯƠNG QUÊ
 
Hương cốm nhà bên duyềnh sang nhà hàng xóm
Cô bé thậm thò vắt ngang dải yếm
Níu bờ sông
Ơi ời “ra ngõ mà trông”
Vi vút gió đồng… Tiếp tục đọc

cỏ rối

Khê Kinh Kha

Đã biết bao lần ngồi đây để nhớ thương. Nhớ một con đường, nhớ một dòng sông, nhớ một dĩ vãng, hay nhớ đời mình, đời quanh co trong trí nhớ hoang vu. Ai đã đến như mây trời nhẹ theo gió thoảng, như mái tóc bồng xõa ngang vai, rủ áo tình giữa vũng hồn tôi, một vũng hồn bao la, đợi từng giọt tình nồng người mang đến, hương người ngất ngây vây phủ quanh đời, ngón tay dài thoa dịu nỗi thương đau. Da thịt nào một lần cháy bừng trong vụng dại. Em cuối xuống tóc dài nghiêng nhánh liễu, cho đời thêm nỗi nhớ bay xa. Làm sao níu kéo được tháng ngày qua.

Ta còn lại đây vài dấu vết hằn trên thảm cỏ vàng ký ức, mộng đời lướt thướt đi những bước chân ngại ngùng, qua thảm cỏ rối của trí nhớ xa xôi hoang vắng.

Những dấu vết giờ đã héo khô như những héo khô tàn úa của vùng hạnh phúc thuở nào, mộng mơ và ướt át. Em tuổi mộng cho nhau từng giọt  mật, xoáy động con tim. Mắt em là ngưỡng cửa đời, tôi đã bước vào, lạc lối, đi tìm bình mình rực nỗi sống. Bờ môi đã nhiều lần ướt dầm dưới cơn mưa, đã nhiều lần tôi nâng niu trìu mến trong vòng ôm không dứt, những nụ hôn dài hơn hơi thở, đã trôi đi những khát vọng âm
thầm. Bình minh rạn vỡ, sáng lòa trong đáy rượu men đời. Em đã chôn tôi vào vực đam mê tình ái với bao tiếng thở dài.

Tôi lặn hụp trong hơi thở cuộc đời. Đã muộn màng trên bước chân số kiếp. Hôn nồng nàn những ơn sủng em trao. Mai cũng như cỏ rối, phất phơ trong gió, nhàu nát dưới bước chân năm tháng, đời người.

Tương Tư Ở Lại

Tương Tư Ở Lại

Nhạc và Lời Khê Kinh Kha
Casi Quỳnh Lan Trình Bày
Video: 1NgayBinhAn

ai đi
để lại vầng trăng
để tôi ngơ ngác bên giòng sông xưa
như mùa thu
lá vàng khô
như lòng người mãi
hoang vu giữa đời


ai đi
để lại nụ cười
hư vô ở lại
gió trời cuốn bay


như sương
lạnh giữa đôi tay
như hoàng hôn xuống
tháng ngày nhạt phai
như đêm
ở lại trong ai
em đi
để lại ngậm ngùi
trong tôi


ai đi
để lại đời tôi
một con đường vắng
núi đồi cô liêu
bao nhiêu
lòng phố buồn thiu
hoang vu ở lại
hắt hiu nỗi lòng

ai đi
để lại cuộc tình
tương tư ở lại
muộn phiền ở riêng
trăm năm
về giữa lênh đênh
em đi
để lại con tim
tội tình

Và tôi như ngọn cỏ bên đường
em bước sang
không vương vấn
không chờ mong
không nhớ thương….


khê kinh kha

ĐÀO HOA NỞ MUỘN

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Đặng Xuân Xuyến
CHUYỆN ANH CHÀNG
ĐÀO HOA NỞ MUỘN
*

Anh sinh năm 1953, ở Hà Nội, giàu lắm, có mấy cái nhà mặt phố cho thuê, toàn cỡ vài chục triệu/tháng nhưng đường vợ con của anh thì lận đận lắm. Đến tận năm anh rất luống tuổi mới biết yêu, nên vội cưới. Nghe em rể anh kể, thì “chị” sinh năm 1984, hình thức cũng thuộc diện xinh gái, khéo ăn khéo nói, người Hà Nội, gia đình cũng khá giả, kém anh “chỉ có” 31 tuổi, mà anh là con trưởng, lại ở thế độc đinh, xưa tới đó chưa từng biết chuyện gái gú là gì nên cả gia đình gật đầu tắp lự khi anh đưa “chị” về ra mắt, tuyên bố sẽ cưới “chị” làm vợ. Cưới được hơn năm, “chị” sinh cho anh cậu ấm, giống anh như tạc nhưng chả hiểu sao từ ngày sinh được cậu ấm, “chị” đâm ra đổ đốn: Cãi bạt mạng khi anh nhắc nhở chuyện a, chuyện b trong văn hóa ứng xử; chị còn tự mình đặt ra quy định thế này thế kia với họ hàng ruột thịt của anh trong khi anh là người làm ra tiền, là người đang “cầm chịch” lễ nghi của dòng họ. Cãi nhau vài bận, chị đâm đơn ra tòa. Anh gật đầu cái rụp. Cũng chẳng cần ý kiến của tòa, anh hâm hâm đề xuất: Phụ cấp 10 triệu/tháng cho cậu ấm, đưa luôn cả 17 năm 3 tháng (thời điểm cậu ấm tròn 18 tuổi) cho gọn. “Chị” đề xuất anh chi thêm mấy trăm triệu để “chị” mua tạm ngôi nhà nho nhỏ làm nơi tá túc. Tiếp tục đọc

CẮN ĐI NỖI NHỚ

Nguyên Lạc

ao dai dai

Em ơi cắn hộ anh buồn
Cắn luôn anh trái tim mòn tả tơi
” *

Cắn hồn phố lạ mưa rơi
Cắn anh nỗi nhớ một thời đã xa
.
Cắn anh tha thướt lụa là
Cắn anh gác trọ thật thà hiến dâng
Cắn bàn tay cắn gót chân
Cắn luôn vuông cổ xuống lần ngực thơm
.
Cắn anh  hồn điếng trăm năm
Làm sao quên được thân trầm mê hương?
Mai về tìm lại cố nhân
Nơi đâu? Có chắc còn “hiền ma soeur“? **

Mưa chiều cắn nỗi hoài mơ
Cắn anh Đà Lạt sương mờ thông reo
Cắn anh ly biệt ngày nào
Dã quỳ không nở đúng mùa em ơi!
.
Nỗi buồn còn cắn nữa thôi?
Cắn đi Đà Lạt một thời yêu ai!
……….
Thơ Trần Vấn Lệ
** Thơ Nguyền Tất Nhiên/ nhạc Phạm Duy
.

Nguyên Lạc

­­­SAO ĐÊM

Nhật Quang

stars

 

Dỗ dành giấc mộng…
đêm xanh
Sương rơi đọng lá long lanh giọt trầm
Không gian lắng tĩnh thanh âm
Sao đêm mơ ảo…
lặng thầm mênh mông

Hồn chơi vơi
giữa thinh không
Cà phê giọt ấm, giọt nồng dấu môi
Bâng khuâng
ký ức bồi hồi…
Chạm hương làn tóc gió rời rã buông

Xanh xao năm ngón tay suông
Vuốt ve cảm xúc…
thoáng buồn xa xăm
Chơ vơ hiên lạnh giọt trăng
Khép đêm
mắt trắng hút thăm thẳm sầu

Đèn vàng phố vắng canh thâu
Sao đêm rơi chạm một màu hư vô.

Nhật Quang

Hồn Xưa Năm Cũ

hoa nguyên

1sg222
Trở lại SG hồn chưa nguôi
Đường phố đi qua tắt nụ cười
Trên tờ khai sinh còn nguyên bản
Mình mất nhau từ độ đôi mươi

Con phố xưa vàng trong héo hắt
Hàng cây xanh ruột thắt phù hoa
Từ những bình minh thời son sắt
Còn ai trang điểm buổi ngọc ngà

Có ai biết ai đừng hỏi trẻ
Những góc đường đùa vui thuở nhỏ
Bất chợt mưa chợt nắng ai ngờ
Thành giông tố chuỗi ngày lầm lỡ

Nắng SG đi đi tìm mát..!
Bởi mơ hồ áo lụa Hà Đông
Lụa Nguyên Sa áo màu vuột mất
Tìm tháng ngày đã cũ như không

SG hôm qua không còn nữa
Lạ mặt người thất tán bạn xưa
Ngôi nhà cũ con đường ở đó
Ta lạc loài như kẻ tha phương

Trở lại lỡ làng Thủ Đô ơi !
Nghe ta hoang phế kiếp lưu đài
Đã thấy điêu linh từng chỗ.. cũ
Đã đời dã thú tập cuồng quay

Thôi giã biệt nhau thời thịnh đế
Công Lý Trương Minh Giảng Yên Đổ..
Ta về nơi ta ở tha phương
Mồ hôi đất cày lên thực..đạo..

Ta hoang vu từ độ
Trái tim đời trổ những thương đau
Về đâu đây cương thổ
Những hồn xưa cũ đã..về đâu !

hoa nguyên.

Tình Muôn Thuở

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

Lời Bình: Châu Thạch

ĐỌC HAI BÀI  THƠ HAY  VỀ “CANH MẠNH BÀ”
CỦA LANG TRƯƠNG VÀ VUA ĂN MÀY
   “Mạnh Bà là một nhân vật của nhiều truyền thuyết Á Đông gồm Trung Quốc, Nhật Bản, Việt Nam… Mạnh Bà là người chế tạo Chén Canh Mạnh Bà ở dưới Địa Phủ giúp các vong hồn quên hết mọi chuyện kiếp trước, trước khi đầu thai kiếp sau.

 Người ta nói rằng, sau khi con người chết đi, linh hồn sẽ phải đi qua một con đường gọi là Hoàng Tuyền lộ. Cuối đường có dòng sông Vong Xuyên, nước chảy không ngừng. Bắc ngang qua sông là cầu Nại Hà, đi hết cây cầu này sẽ đến Vọng Hương Đài. Những linh hồn được đầu thai làm người đều phải qua Vọng Hương Đài này, rồi uống bát canh quên lãng của một bà lão tên là Mạnh Bà.

 Bất cứ ai uống bát canh Mạnh Bà ấy thì mọi chuyện trong quá khứ đều trôi theo dòng nước Vong Xuyên mà chìm vào quên lãng. Những hỷ nộ ai lạc, những ân oán tình thù, hết thảy đều tan đi như làn khói, chỉ còn lại ký ức trống rỗng cùng một gương mặt yên bình.

 Tuy nhiên, trên thế giới có rất nhiều trường hợp, có lẽ vì không uống bát canh Mạnh Bà này, nên đã nhớ được hết thảy những chuyện của đời trước, và những câu chuyện được kể lại hết sức chân thực, khiến người ta không thể không hoài nghi rằng, luân hồi chuyển thế phải chăng là chuyện chân thực.” Tiếp tục đọc

PHẬT CHÚA CŨNG KHÓC

Nguyên Lạc

Tưởng niệm 39 “thùng nhân” chết cóng tại London
.
39 người đông cứng trong container
Trái tim nhân loại phải sững sờ
Xứ sở “thiên đường” sao chối bỏ?
Ngôn từ ngụy trá đã rõ chưa?
.
Phật và Chúa ngày nay lệ đổ
Nỗi trầm luân nghiệp chướng dân mình
Bao oan khiên đành phải lặng thinh
Câu cứu khổ xin dành đời khác
.
Ôi Việt Nam sao quá nhiều điều ác
Những nhân danh “hạnh phúc con người”
Họ ngụy trang lừa gạt dân tôi
Đưa con đỏ đến tận cùng nỗi khổ.
.
Phật và Chúa ngày nay lệ đổ
Chùa nhà thờ nhiều kẻ giật giành
Bọn buôn thần bán thánh cạnh tranh
Kinh cứu khổ tìm đâu người hỡi?!
.
Nguyên Lạc

Tiếng Rên Của Một Người Rơm

ianbui

  • tưởng niệm 39 nạn nhân trên chiếc xe công tử thần tại Anh Quốc

 

Mẹ ơi có nghe
Nghe tiếng con đang kêu cầu
Xin hãy tha thứ cho đời con
Những lỗi lầm—
Những lỗi lầm khiến mẹ buồn đau.

Mẹ ơi thấu cho
Con chết bởi không thở được
Ôi, tấm thân trắng trong ngày nao
Đã chết mòn—
Đã hết còn vết thương rỉ máu.

Quên cho con đi.
Quên cho con đi—
Đứa con của tình yêu mẹ với bố,
Đừng nhớ đến số phận
Người con gái
Chết trong chiếc công quan tài.

Quên cho con đi.
Quên cho con đi—
Đứa con của ngày xưa mẹ với bố,
Đừng nhớ đến số phận
Người vừa thoát thai
Trong chiếc công quan tài.

ianbui
01.11-2019

dựa theo “Dido’s Lament” của Henry Purcell (1659-1695) và “text messenger” của Phạm thị Trà My (1993-2019)

When I am Laid in Earth

  • from “Dido and Aeneas”

When I am laid in earth
May my wrongs create
No trouble in thy breast
Remember me, but
Ah… forget my fate!

Henry Purcell

TẮM NẮNG MÙA ĐÔNG

Võ Công Liêm

00tim2
tình yêu rất tình cờ
của mưa nắng hai mùa
em . thả tóc
tôi . say mèm
giữa mùa tuyết trắng bên hàng dậu
trong cùng một khoang xe về xứ nọ
những đốm lửa nhá nhem cháy hoài như hấp hối
thành phố bỏ lại hoang đường dị nghị ở tầng cao
trong mắt biếc tóc là mây và môi hồng trái chín
tình yêu rất tình cờ
trên luống cày bỏ hoang đầy dấu vết lạ mùa đông
nằm nghe trăn trối thở trong khoảnh khắc hoang vu
hoàng hôn xuống dần sau lần cửa khép . bóng đã xế tà
nghe như hơi thở tợ nhung mềm . đêm siết chặt vòng tay
biển gọi thầm tên cho đở nhớ . mùa hạ trắng sang ngang
em . một thời nhốt gió theo mây
tôi . hoang đường giữa trời sa mạc
trên mảng đời lố nhố lăng nhăng
chuộc em về làm tôi mọi với trăng sao
cho thấy đời ngút ngàn mưa gió đợi
tôi đưa em vào bốn cửa thành . đóng kín
trên tầng tháp cổ vọng tiếng khua đêm . thoát y
cho gió ngột thở cho nắng đã đời cho mây phủ dụ
tôi và em chăn gối dưới thời ma trơi qủy ám
tắm nắng mùa đông
phơi trần nhân thế
một kiếp vong quốc
giữa chốn non đoài ./.
VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc 31/10/2019)