Cơm và Bệnh Tiểu Đường

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Vấn Đề Sức Khỏe Không Nên Bỏ Qua : Cơm và Bệnh Tiểu Đường

Ai cũng muốn ăn ngon mặc đẹp. Nhưng ăn ngon có cái nguy hiểm của nó nhất là khi ở những nước sống lâu quá tuổi 60 mới nhìn thấy hậu quả.

Việc đầu tiên là cơm chúng ta ăn. Ở Mỹ hay Châu Âu hay Úc Châu, dân Việt vẫn coi cơm là cơ bản. Dân Á Châu là vậy, di dân sang Mỹ hay Úc họ vẫn coi cơm là món ăn chính, bánh mì không thể thay thế. Vì ăn cơm chặt bụng, no lâu và tiêu hóa dễ chịu hơn bánh mì vì cơm có số lượng nước liên kết chặt chẽ với bột, amylose hay amylopectin.

Và cơm là phải cơm trắng dẻo như Nàng Thơm hay Jasmine Thái Lan hay Kyoto Nhật Bản. Và phải hai bát mỗi bữa tức là phải 300 hay 400gr cơm một bữa..

Ngày xưa tổ tiên chúng ta chọn gạo là đúng vì khí hậu nhiệt đới không thể trồng lúa mì, lúa mì đòi hỏI khí lạnh nhiệt độ 17 độ C. Trồng gạo hai vụ rất lợi cho kinh tế và nhất là hột gạo có những chất bổ vô cùng hấp dẫn cả về phẩm chất cũng như số lượng.

Nhưng tiếc thay bao nhiêu chất bổ tập trung vào vỏ cám ngoài hạt và oái oăm hơn nữa, cám có nhiều chất lipoproteins rất bổ nhưng mau chóng bị chất enzyme lipase trong cám oxy hóa và trở nên khét không dự trữ được. Các cụ chỉ có cách giã gạo cho bớt cám rồi ăn hạt, cám cho heo ăn. Tuy vậy bao gạo cũng không tồn trữ trữ lâu được, phải đến thế kỷ thứ 19, khi Pháp sang làm nhà máy xay lúa mới giải quyết được vấn đề kinh tế, làm sao tồn trữ được bao gạo hàng năm, dùng máy xay cho trắng sạch gạo rồi đánh bóng “Polish” hạt gạo nhẵn và đều. Cám bị loại hết cho heo ăn. Nhưng tai hại cho sức khoẻ con người nhất là dân “khá giả” hay “trưởng giả”, may cho dân nghèo vẫn ăn gạo đỏ hay “gạo Lức muối mè”. Tiếp tục đọc

Biệt Minh Kỳ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Huyền Chiêu

“Rồi đây mai này ai hỏi đến tên tôi
Bạn ơi! hãy nói…”

Nhạc sĩ Minh Kỳ có lẽ là người tù cải tạo chết sớm nhất, một cách đau đớn, khi chỉ mới bị tập trung chứ chưa được chở ra Bắc.

Ông mất ngày 31 tháng 8 năm 1975 tại trại An Dưỡng Biên Hòa cùng những sĩ quan VNCH khác vì một trái lựu đạn ai đó quăng vào trại.

Ôi! Bảo rằng hòa bình đã đến mà mạng người rẻ đến thế sao?

Nhưng sao gọi là Trại An Dưỡng?
“Trại An Dưỡng này, trước là một khu quân sự, về sau đuợc chỉnh trang lại để tiếp nhận những quân nhân tù binh của ta được miền Bắc trao trả theo hiệp định Paris. Họ được nghỉ ngơi, bồi dưỡng cả sức khỏe lẫn tinh thần ở trại An Dưỡng này trước khi trở về đơn vị cũ và gia đình.” (*)

Năm đó ông 45 tuổi.

Thật bàng hoàng thương xót cho người nhạc sĩ rất thân quen với người dân Nha Trang.

“Nha Trang là miền quê hương cát trắng
Có những đêm nghe vọng lại
Ầm ầm tiếng sóng xa đưa”

Nghe bài hát, cứ tưởng tá Tiếp tục đọc

Rượu chiêu hồn

Nguyên Lạc

 

trang3
Tháng Ba Gãy Súng” một thời [*]
Một cơn cuồng nộ. một trời can qua
Mấy mươi năm vẫn xót xa
Bạn bè chiến hữu lệ nhòa. máu rơi
Tháng Tư!
Yên ngủ đi thôi!
Này đây!
 Nghiêng chén ly bôi. ta mời!
Sao. như còn đó tiếng cười?
Mộng đời tuổi trẻ. vá trời lấp sông
Động chiều. tám sải hồng chung
Nhắc người 
Sinh. Tử. Có. Không. Vô thường
Chiêu hồn chiến hữu. mười phương
Vĩnh hằng. miên viễn… 
Bình thường. An nhiên!
Nguyên Lạc  
……………….
[*]. Tên sách “Tháng Ba Gãy Súng” – hồi ký Cao Xuân Huy: Ghi lại cuộc tàn sát các người lính Thủy Quân Lục Chiến (VNCH) tháng 3, 1975 tại cửa biển Thuận An – Quảng Tri (bởi chiến binh CS – VN) Đa số các TQLC còn lại bị bắt làm tù binh.
Có thể đọc truyện tại đây:

dị ứng cùng mùa/qua trăm năm

hoàng xuân sơn: dị ứng cùng mùa

anbinh

rồi mùa nào cũng có chút vương vương
vương vướng châu thân khắp phố phuờng
hạt bụi phương xa nằm trong mắt trên má
vài sợi tơ thiều rung theo mây khói buông

em dị ứng tôi không tuổi nặng tam tòa
mùi tháng năm rền kỷ vật hương hoa
tôi giú mùa xuân trong tay áo
và chút hơi thu mắt nhạt nhòa

con ngựa chạy tới hàng cây thụt lùi
vẫn tàu nằm bệnh cuối sân ga cuộc đời
tôi thuộc da mình làm chiếc hoa li nhỏ
một thoáng sông hồ em có gặp đâu nơi?

tôi quạnh hiu với những ngày đông
tuyết giá mênh mông ngập cánh đồng
có con sâu nhỏ nằm trong tổ kén
bướm sẽ qua đời em dị ứng tôi không?

hoàng xuân sơn
20 mars/2019

khê kinh kha: qua trăm năm

cảm tác từ “Dị Ứng Cùng Mùa”

có một mùa nào hương gió bay
hương gió bay bay giữa phố dài
hương ai hay hương nồng tình phấn
trên cánh mây mềm trên tóc ai

em tỏa hương hoa giữa cuộc tôi
tháng năm đổ xuống kỷ niệm đời
tôi kết hương xuân trong nốt nhạc
và vạn thu vàng trong lá rơi

mưa rơi hay tuổi mộng tả tơi
trong ly rượu đắng men đời say
và giữa tim tôi hằng vết thẹo
sông núi muôn trùng em có hay?

tôi cũng như em gánh cô đơn
gánh qua cơm áo qua trăm năm
có nỗi nhớ nào còn xao động
trăng rụng cho đời thêm bóng đêm

khê kinh kha

Ý Nga

DÂN PHỤC VỤ,

ĐẢNG HƯỞNG THỤ

*
Trích tuyển tập DẸP CHO RỒI
*
Giết gần hết trí thức
Dạy chủ nghĩa vô thần,
Công nông” bị áp bức,
Bần cùng hóa nhân dân.
 
Bít bùng cửa lao lung,
Đẩy dân đến bờ vực.
Xé sách, đốt tận cùng
“Trồng người” ra hèn nhát.
 
Bao nhân tài, vật, lực
Làm, cho đảng hưởng chung
Dân cạn kiệt sức lực
Hưởng thụ? Những tên khùng!
 
Ngu dân, dân phải dốt!
Bánh vẽ ăn sao no?
“Học tập, lao động tốt”
Để biến thành trâu bò?
 
Ý Nga, 28-12-2015

Chỗ Treo Linh Hồn

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Cung Tích Biền

Nhà cô Thiền Pha nằm trên một con đường phố trung tâm Hồ Chí Mính City. Tôi nhấn mạnh HCM city. Mới lắm chuyện huyền ảo.

Ngồi ở ban công trước hiên nhà, cô Thiền Pha có thể thấy trăng khuya cuối đường phố, khoảng giữa hai tầng nhà cao. Có thể mơ mộng. Rất hiếm sương mù, nhưng gặp đêm mù sương, cảnh trí như trong tranh thủy mặc.

Chợ Lớn ở cuối đầu kia. Đôi khi nghe tiếng trống múa lân thùng thùng.

Bốn năm trước, nhà cầm quyền thành phố có lệnh mở rộng con đường. Mỗi bên đường nhà nhà phải đập bỏ phần trước, lui vào ba mét. Đào xới, mở rộng, tráng nhựa, lát gạch vỉa hè, hơn ba năm trời, chỉ hơn một cây số đường, rồi cũng xong.

Có một điều lạ. Con đường rộng hơn ra làm cho Thiền Pha cảm tưởng như nó thấp hơn xưa. Mưa như trước, mà con đường bị ngập hơn trước. Trên đại lộ, sóng vỗ dập dìu vào trước cửa nhà mỗi đợt xe buýt chạy qua. Một hàng những cây trụ điện trên con đường hồi chưa mở rộng vẫn còn đứng lẻ loi như bọn cụt tay đang lội nước.

Cây trụ điện thì không có vui buồn như con người. Nhưng bọn chúng, tức là bọn trụ điện, quả là nó lẻ loi.
Tiếp tục đọc

NHỮNG GÓC CÀ PHÊ HUẾ

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

Trần Bạch Diệp

Đôi khi có “ước mơ” nho nhỏ, đi cho hết một vòng những quán cafe đẹp của Huế. Nói như kiểu ai đó vòi vĩnh và ai đó buông một câu vô tình. Muốn thì chạy xe mà tới chơ ước mơ chi.

Nói rứa để rồi thoáng lặng. Rồi người ta vẫn cứ phải một mình, cần được một mình luôn sẽ một mình. Và, cafe một mình trong một góc hẹp nào đó giữa lòng phố cổ mơ mộng? Bỗng thấy muốn ra phố, lập tức muốn ra phố dù đã hơn mười giờ khuya

Cafe Huế không khác nhiều về hương vị với những vùng miền khác. Tuy mỗi quán có thể thêm bớt vị gia cho hợp khách của mình. Nhiều quán hiện nay đang cố gắng đưa cafe quay trở lại mùi hương nguyên sơ của loại hạt này , ít gia vị nhất có thể. Điều này đem lại cảm giác thích thú cho nhiều người, nhất là những người xem thức uống này là thứ không thể thiếu vừa khi bắt đầu môt ngày mới.

Vị cafe không mấy khác nhưng người thưởng thức sẽ cảm thấy sự khác biệt của những không gian rất riêng. Những không gian hoà đồng hay riêng biệt, màu những chiếc ghế và chỗ ngồi quen thuộc, giai điệu âm nhạc vui tươi hay nhẹ nhàng xoa dịu. Cùng khói sương mơ, cùng nắng lấp loáng sông thơ những lùm cây nghiêng vai, những vĩa hè đá lát tường rêu ấm áp, những xưa cũ nguyên dấu thời gian những mới mẻ hồi sinh rộn ràng. Thơ mộng thế, bình yên thế chút trầm tư ta mang chẳng muốn giấu đi vì ngại ngần, cứ chảy tràn theo màu nước sông Hương lấp loáng trên cầu Dã viên đổ về Cồn Hến.
Tiếp tục đọc