chén tui chén bác

hoàng xuân sơn

hxson

ai noái chi mược ai
thơ tui mần vẫn có
chút thù tạc lai rai
với bạn bè thân hữu
cùng chương sự dài dài

bạn mền mới khỏi bệnh
răng không tặng một bông
hồng hương lai láng tỏa
ngát thơm vị đồng lần

bạn già in cuốn sách
còn phưng phức mùi đời
tặng bạn chùm bong bóng
như lời nguyện tinh khôi

thơ văn bạn mình hay
cứ tình thiệt vỗ tay
mược kệ người bôi vẽ
câu cú đã an bày

tài lân vượt tài ganh
mừng bạn được vinh danh
nơi cõi thường an trụ
cùng nhau một dỗ dành

hò dzô cụng cái chơi
xa xôi mà gần xịch
cứ nói nói cười cười
cũng có ngày tới đích

còn tin bạn nghe ngóng
còn niềm vui phút giờ
ví mà bạn đi khỏi
còn gì thẩn với thơ

hoàng xuân sơn
30 mai 2019
trong tập Thù Tạc
(tạ sự kiểu Thái Bá Tân)

LOẠN BÚT VỀ TỬU SẮC (2)

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nguyên Lạc

Thả tiếu:

Nhân sinh hàm khổ lụy
 Y phạn tích bại thành
Phóng thủ vạn sự tuyệt
Đắc tiếu, tiếu nhất thanh.

Hãy Cười:

Kiếp người nhiều khổ nhọc,
Cơm áo lắm được thua,
Buông tay muôn việc hết,
Ðùa được, thì cứ đùa!
(Nguyên tác và dịch Hạt Cát)

Đời như giấc chiêm bao : “Xử thế nhược đại mộng” – Lý Bạch. Hãy vui lên đi, hãy nâng ly lên cùng nhau hát:  ” Một chăm em ơi, chiều nay một chăm  phần chăm…”, rồi cùng Nguyên Lạc tui cười giỡn chút chơi.

CÙNG UỐNG RƯỢU

Thưa các bạn, trong bài trước Nguyên Lạc tôi dùng nhiều điển tích của “nước lạ” nên có nhiều bạn phản hồi rằng: – Sao khi bàn tới Tửu Sắc/Rượu Tình, ông hay dùng văn chương Tiếp tục đọc

TÔI và EM/ A time for us

Romeo-and-Juliet-6
lời Việt của Hoàng Ngọc Tuấn từ A Time for Us,
Love theme from Romeo & Juliet
  
Còn nhớ ban đầu
Ngày tôi và em
Cách xa ngàn khơi
Thế nhưng tâm hồn
Đã như cùng quen biết
 
Những lá thư tình
Mình trao gửi nhau
Dòng chữ . . . Yêu thương
Nở thắm bông hồng cài lên mái đầu tuổi xanh
Từ đó . . .
Đại dương . . . không lớn hơn tình ta
Trần gian . . . ngọt ngào . . . là môi . . . người thương
 
Đòi quá êm đềm
Ngập tràn hạnh phúc
Tóc đan vào nhau
Hứa câu ước nguyền
Suốt một đời chung lối
Em có biết rằng
Những đôi tình nhân
Thường sớm . . . chia xa
Chỉ có đôi ta là mãi yêu nhau ngàn năm

A Time For Us

A time for us, someday there’ll be
When chains are torn by courage born of a love that’s free

A time when dreams, so long denied
Can flourish as we unveil the love we now must hide

A time for us at last to see
A life worthwhile for you and me
And with our love through tears and thorns
We will endure as we pass surely through every storm

A time for us, someday there’ll be
A new world, a world of shining hope for you and me

A time for us at last to see
A life…

Nghe tin em sốt

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Phạm Ngọc Thái

Nghe tin em sốt, anh thương quá !
Không thể về thang thuốc chăm em
Chốn xa vời … Ngồi, đứng chẳng yên
Niềm yêu dấu, anh gửi nhờ mây gió.

Có trời đất soi tỏ lòng anh đó !
Chữ chung tình, khắc dạ nào phai
Phải xa em biền biệt tháng năm dài
Bước chân giang hồ … Đâu ngừng nhung nhớ ?

Nơi thành phố phồn hoa, ồn ã
Tâm hồn vẫn buồn bã, đìu hiu
Chả khi nào nguôi nghĩ tới em yêu !
Thăm thẳm lòng anh, soi cùng tới đáy. Tiếp tục đọc

Ánh Tuyết hồi niệm về Trịnh Công Sơn

TP – Ánh Tuyết gặp Trịnh Công Sơn khi chị đã sang tuổi 30. Nhạc sĩ là đại diện nhà trai trong đám cưới Ánh Tuyết với chú rể người Pháp. Tuy nhiên, Ánh Tuyết nhất quyết không làm album nhạc Trịnh ngay cả khi nhạc sĩ yêu cầu. 10 năm sau khi ông qua đời, Ánh Tuyết lần đầu hé lộ vùng kỷ niệm, và cũng là lần đầu chị thực hiện yêu cầu của nhạc sĩ: Ra một lúc 2 đĩa nhạc Trịnh, chưa kể chương trình nhạc Trịnh xuyên Việt.

Ánh Tuyết và Trịnh Công Sơn đầu năm 1996 	Ảnh: TL
Ánh Tuyết và Trịnh Công Sơn đầu năm 1996 Ảnh:

Nhiều lần gặp ông ở quán Nhạc sĩ, tôi cũng muốn chào, nhưng bao sao siệc vây quanh. Ông chào thì tôi mới chào, không thôi. Tại mình nghĩ là mình nhỏ bé thôi. Họ là người lớn, nhạc sĩ lớn, mình chào hóa ra thấy sang bắt quàng làm họ. Ông nói mấy lần: “Giọng hát đặc biệt hầy! Cao dễ sợ!”. Tôi dạ rồi đi. Hồi đó tôi quá nghèo. Lôi thôi lếch thếch, chả ai ngó tới.

Bài đầu tiên của Trịnh Công Sơn tôi hát là Giọt nước cành sen. Chưa ai hát bài đó đến lúc này. Bài nằm trong một băng cassette của nhiều tác giả phổ thơ Thân Thị Ngọc Quế, gần đây vô tình tìm được trên mạng, tôi mới nhớ ra. Sinh nhật bà Quế, ông Trịnh Công Sơn qua chơi. Tôi hát trong buổi đó.

Hồi đó, ông yêu một người mẫu, cô đó đi mất, ông mới viết Em đi bỏ lại con đường, Sóng về đâu với bài gì tôi quên rồi. Hôm đó, ông hát Em đi bỏ lại con đường cho tôi nghe. Ông nói: “Anh chắc Tuyết hát bài ni hay này. Có nội tâm”. Tôi cũng để ý bài đó, nhưng không hát bao giờ.

Quán Nhạc sĩ làm Đêm Trịnh Công Sơn, mọi người phân tôi hát Cuối cùng cho một tình yêu, Lặng lẽ nơi này. Đó là lần đầu tiên tôi hát (nhạc Trịnh) trên sân khấu, khoảng đầu năm 1993. Tiếp theo là Đường xa vạn dặm, mỗi lần tôi hát xong, ông khóc, kêu: “Tuyết hát chết bài ni luôn rồi!”.

Tôi nhớ năm mở cửa cuối cùng của quán Nhạc sĩ, Hội Âm nhạc Hà Nội vô giao lưu. Tôi mặc áo dài trắng hát xong, xuống sân khấu, te te đi, ông ngoắc lại: “Tuyết, lại anh vẽ ni!”. Tức là, Tuyết lại anh bảo này. Ông cầm mấy cái khăn giấy thấm ướt, kêu: “Anh ướt hết bốn cái khăn rồi ni”. Nghĩa là ông dùng khăn thấm nước mắt. Bài đó tôi hát ở đâu là đa số người ta khóc. Trong những ngày lễ Vu Lan, tôi làm chương trình về mẹ, ối chao ơi thôi, còn khóc dữ nữa.

Lần vào bệnh viện thăm ông bịnh, tôi ôm bó hoa tặng. Ông nhắc cái ghế cho tôi ngồi cạnh đầu giường. Ổng nắm tay tôi, bóp bóp, bảo: “Tội hè! Tuyết giỏi hè!”. Tội giống như là không giúp được, thấy tội nghiệp quá. Giỏi hè có nghĩa là không ai giúp mà đi lên được. Câu đó tôi nghe nhiều lắm, nhưng ngày ông bịnh, ông mới cầm tay tôi. Với tính cách ổng, trong lòng có cuồng nộ thì ông cũng ngồi im.

Khi tôi mới sinh con, ông ẵm miết, kêu: “Ôi chao, đẻ đứa con chi mà dễ thương hi!”. Ông cứ khen chồng tôi với mọi người: “Moa chưa thấy thằng Tây mô dễ thương, hiền như thằng ni hết”. Ông bắt tôi làm album. Tôi dạ dạ, nhưng cứ lơ. Tôi quá thiếu tự tin. Dưới cái bóng của Khánh Ly là một chuyện. Nhưng quá nhiều người hát. Mình chui vô chi cho bị giẫm.

Hai anh em ngồi với nhau buồn buồn, ông kêu: “Tuyết kể chuyện tiếu lâm vui hè. Kể cho anh nghe với!”. Mỗi lần nghe tôi kể chuyện tiếu lâm là ông cười sung sướng. Cười khấc khấc như con nít. Nhìn dễ thương lắm! 

Đến 1995, tôi vừa cưới xong, ông nói với ông xã tôi: “Moa muốn toa nói với Ánh Tuyết làm album của moa. Nhưng làm mộc, sẽ hát với ghi-ta, piano, saxo và với moa”. Ông xã nói lại với tôi: “Em không tốt với Trịnh Công Sơn hả! Em không tốt! Trịnh Công Sơn muốn em làm CD mà em dạ dạ và quên. Một bà lười!”. Ông xã vẫn nghĩ tôi hát hay, chứ không nghĩ tôi thiếu tự tin với nhạc Trịnh.

Năm 1997, ông bắt anh Bùi Thế Dũng, giáo viên dạy ghi-ta Nhạc viện, qua nhà tôi, lên cho được danh mục bài hát để làm album. Anh Dũng có soạn hình như bài Mưa hồng hay Còn tuổi nào cho em rất hay, Trịnh Công Sơn rất thích. Chọn được 4-5 bài, tôi bảo để bữa khác làm tiếp. Rồi im luôn. Tại tôi cứ tự ti. Nhưng một phần vì có vài nhà báo hỏi: “Bao nhiêu ca sĩ nổi lên nhờ nhạc Trịnh, qua nhạc Trịnh đánh bóng tên tuổi. Ánh Tuyết cũng không ngoại lệ?”.

Họ hỏi rất thật nhưng tôi bị sốc. Tôi nghĩ: “Mình nổi thì cũng nổi rồi, đâu cần nữa. Nghệ thuật hợp thì mình hát, hoặc yêu quý ai thì mình làm…”. Tôi thôi luôn. Nhưng 10 năm làm phòng trà, tuần nào tôi cũng có một đêm hát nhạc Trịnh. Ngay trong những đêm đó, tôi cũng vẫn sợ, không dám hát nhiều. Nhưng khán giả đã công nhận, khiến tôi mạnh dạn dần.

Ở quán Nhạc sĩ, nhiều khi ông tới sớm, tôi cũng vậy. Hai anh em ngồi với nhau buồn buồn, ông kêu: “Tuyết kể chuyện tiếu lâm vui hè. Kể cho anh nghe với!”. Mỗi lần nghe tôi kể chuyện tiếu lâm là ông cười sung sướng. Cười khấc khấc như con nít. Nhìn dễ thương lắm! Ông ít khi cười to.

Nghe chuyện tiếu lâm, trời ơi, ông cười. Mà có mình tôi với ông là lúc ông cười sung sướng nhất. Đông người, ông không cười nhiều đâu. Một tâm hồn rất lớn. Một con người lớn về nhiều mặt. Chính những giây phút hồn nhiên đó làm tôi càng thêm nhớ ông.

Bây giờ, tôi nghĩ, nếu còn sống, ông nghe cách tôi thể hiện bài hát của ông, ở một góc nào đó chắc cũng để lại trong ông một ấn tượng tốt.

N.M.Hà (ghi).

MÁ!

me-hn

Trích tuyển tập KHAM NHẪN
*

Ngày, tất bật ngược xuôi
Nuôi các con khôn lớn,
Đêm, nước mắt sụt sùi
Âm thầm chịu đau đớn.

Từ cuối bãi, đầu ghềnh
Vai oằn theo mệnh lệnh
Để con học vươn lên
Lưng Má càng còng xuống.

Dù bán vải, quay tơ,
Hay lâm cảnh quẩn cùng
Má vẫn không nao núng
Lòng Má thật bao dung!

Ý Nga, 27-12-2015.

.

Lời Vĩnh Biệt / Tiễn Người

Nguyên Lạc

ToThuyYen-01

Tranh Đinh Cường

(Thương tiếc thi sĩ Tô Thùy Yên)

Riêng người đây một nén hương!
Tiếc chàng thi sĩ vô thường tan mau
Biếc chiều nghiêng nắ́ng ngang đầu
Chiêu hồn chuông gọi lời đau đến người!
Mắt đầy sương khói chiều rơi
Tiếng chiều đồng vọng người ơi nghìn trùng!
.
“Tam Giang” rày đã cạn cùng!
“Trường Sa chếnh choáng” “Anh Hùng Tận” ôi! [*]
.
Xin người an ngủ đi thôi!
” Ta Về” “nghe nặng đất trời từ tâm” [**’
,,,,,,,,,,
[*] Tên một số bài thơ của thi sĩ Tô Thùy Yên: Chiều trên Phá Tam Giang/ Trường Sa Hành/ Anh Hùng Tận…
[**] Nghe nặng từ tâm lượng đất trời.- Ta Về

TIỄN NGƯỜI
.
(Tiễn biệt Tô Thùy Yên)
.
Đất trời gầy cuộc ly tan
Tôi mang áo trắng khăn tang tiễn người
Nắng chiều nhuộm tím bờ vai
Lay hồn tám sải chuông hoài vọng âm
.
Người đi vào cõi hư không
Để vần thơ lại muôn năm cho đời
“Ta về”. về với đất trời
“Từ tâm vô lượng” những lời “nở hoa”
.
“Cảm ơn hoa nở vì ta”
“Mười năm ta vẫn cứ là ta” thôi!
“Một lần kể lại rồi thôi”
“Ðành không trải hết lòng” tôi với người!
.
“Vầng trăng tiếc cuộc rong chơi”
“Tiếc đời hữu hạn”. lẻ loi. “Ta về”!
…….
(” “) Một số lời thơ trong bài “Ta Về” của Tô Thùy Yên

Nguyên Lạc

Nắng hồn nhiên

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

  Châu Thạch
NẮNG HỒN NHIÊN VÀ MƯA NGẬM NGÙI
TRONG BÀI “NẮNG CỦA THUỞ NÀO” 
THƠ KAO HOÀNG.
                   

Đọc bài thơ “Nắng Của Thuở Nào” tôi như được nương theo thơ ấy, để linh hồn đi trên dòng sông ký ức, quay về quá khứ cúa một thời thanh xuân . Chắc không mấy ai không biết bài thơ “Tuổi Mười Ba” của Nguyên Sa với hai câu thơ “Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc/ Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường”. Hai câu thơ của Nguyên Sa đã được Kao Hoàng nhớ lại trong bài thơ của anh bằng hai câu thơ rất mới “Nhớ câu thơ ngày ấy áo em vàng/Ta có lẽ mai về yêu hoa cúc”. Bằng hai câu thơ nầy, Kao Hoàng đã nhắc tôi hoài cảm vê một thời vàng son, yêu đương và vụng dại.

Bài thơ có 5 khổ, Kao Hoàng đã đặt cụm từ “Chào phương vĩ” vào trong câu đầu của 4 khổ thơ. Điều đó gây ấn tượng cho ta về những niềm vui tràn đến, náo nức trong tâm hồn những ai rất lạc quan và mau cảm xúc. Tiếp tục đọc

QUẺ DỊCH: CÁCH BẤM ĐỘN – (Bài 5)

Thư viện của bài

This gallery contains 3 photos.

 Nguyên Lạc

Bấm độn không có gì huyền bí, đặc biệt giành riêng cho các ông “cõi trên” tài giỏi như trong truyện giả tưởng Phong Thần của Trung Quốc viết, hoặc lời lẽ của các ông thầy bói (giả) tuyên truyền;  các bạn tự mình có thể bấm độn được sau khi xem kỹ bài này!

Đây là ghi chú thêm cho bài Quẻ Dịch về Bấm Độn, tôi tham khảo từ: THS.BS Kiều Xuân Dũng cùng với sự tìm tòi thêm của mình, xin ghi ra đây.

CÁC ĐIỀU CẦN NHỚ

Trước hết, xin các bạn chú ý kỹ Hậu Thiên Bát Quái, thuộc lòng vị trí của các Quẻ (đơn) và nhớ kỹ số của Bát quái (được ghi ra ở dưới) Tiếp tục đọc

Dùng Muối Vừa Phải

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức

Muối ăn (NaCl) là những hạt mầu trắng, vị mặn, tách ra từ nước biển hoặc khai thác từ mỏ di tích của biển. Đây là một chất cần thiết cho mọi sinh vật nhưng cũng có nguy cơ gây bệnh nếu dùng quá nhiều.

Muối ăn được dùng từ thuở rất sớm trong lịch sử  loài người. Trước đây, vì khan hiếm, nên muối là nguồn lợi mà nhiều lãnh chúa tranh giành. Ngày nay, nhờ kỹ thuật tinh chế tân tiến, muối được sản xuất dễ dàng, nhiều hơn và rẻ hơn.

Về cấu tạo hóa chất, muối ăn gồm hai phần tử là natri (40%) và chlor (60% ). Natri có  trong nhiều thực phẩm, nhất là trong thực phẩm chế biến và các loại nước uống.

Nhiều người cho là muối biển tốt hơn nhưng thực ra muối từ biển và muối từ mỏ có cùng lượngnatri như nhau. Có thể là ở một vài mỏ, muối ít mặn vì nước biển xưa kia cũng nhạt hơn nước biển ngày nay

Vai trò muối trong cơ thể

Trong cơ thể, muối nằm trong các dung môi lỏng (50%), dự trữ trong xương (40%) và 10% trong các tế bào.
Tiếp tục đọc

Quê hương ngày trở lại (kỳ 2)

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Thụy Khuê

(tiếp theo kỳ trước: https://trangvhntnguoncoi.wordpress.com/2019/05/16/que-huong-ngay-tro-lai-ky-1/

Côn Đảo

Từ Sài Gòn, chúng tôi lấy máy bay ra Côn Đảo.

Chiếc máy bay nhỏ chở đầy hành khách, không một chỗ hở. Mọi người cười nói ồn ào, dường như quen nhau cả. Tôi để ý: hầu như không có người Nam, máy bay chở toàn người Bắc. Có lẽ đây là một đoàn du lịch có tổ chức, mà chúng tôi là hai người lạ duy nhất lạc vào, lại ăn mặc lôi thôi, không giống ai. Tôi đã chú ý đến đám này ngay từ lúc đứng xếp hàng ở Tân Sơn Nhất, vì ông già nhà tôi (kẻ hay than phiền nhất thế giới) lầu bầu rằng mình đến trước mà bị người đến sau lấn chỗ, lời qua tiếng lại với một người đàn ông cao lớn như Tây, áng chừng là trưởng đoàn; thế là ông Tây ta tay dứ nắm đấm định đánh: “Thằng già điên, liệu hồn, muốn chết hử?”. Tôi vội vàng líu ríu xin lỗi, vì sợ ông lỡ tay đánh thật thì ông già nhà tôi ra ma ngay.

Từ lúc ấy tôi mới quan sát phái đoàn kỹ hơn: Các ông bà đều mặc quần áo đắt tiền, cười nói oang oang như chỗ không người (y hệt bọn Tây đi du lịch các nước nhược tiểu cách đây mấy năm về trước) giọng en-nờ, e-lờ lẫn lộn. Các bà vận áo đầm đúng mốt, phấn son sặc sỡ, ví vuy-ton loại mới, tôi chắc ví thật. Thứ ví đầm này chúng tôi ở bên Pháp đã ba đời, không đời nào dám mua, vì giá nó đắt bằng một tháng lương người trung lưu, nhưng hai con cháu ngoại tôi lại chê xấu, chúng bảo chỉ tuyền một mầu nâu xỉn và in toàn chữ LV viết móc vào nhau, không có gì sáng tạo. Bây giờ nhà vuy-ton cũng thấy nhược điểm ấy rồi, họ tân trang mầu sắc rực rỡ chẳng kém gì các mác khác. Tiếp tục đọc

Áo vàng thu xưa

Nhật Quang

thu 4
Gió thầm thì mang Thu về ngang cửa
Bướm lả lơi say tình cúc vàng mơ
Bóng em qua, áo lụa vàng phơi phới
Nghe hương mùa xao động chạm hồn thơ
Thu bềnh bồng suối tóc huyền nhung thắm
Buông vai mềm là lụa dáng tinh khôi
Như đắm đuối hồn tôi theo làn gió
Ngây ngất tình, hương thoảng vút lên ngôi
Mùa Thu đi, thẫn thờ bên song vắng
Mơ áo vàng thon thả gót hiên xưa
Tôi ngơ ngác nhìn mây bay lãng đãng
Kỷ niệm đầu còn in dấu trong mưa
Có lẽ nào, dáng Thu giờ quên lối?
Ngõ phố khuya, lạc lõng bước chân về
Áo lụa vàng nhạt phai màu, em hỡi!
Đêm Đông hờn, sương phủ buốt lê thê.
Nhật Quang

Xin Tạ Ơn Em

“Xin Tạ Ơn Em” của Khê Kinh Kha
Hoàng Lan Chi Cảm Nhận

Chưa phải là cuối tuần nhưng có chút gì đó để tôi tưởng như là hôm nay ngày thứ bẩy!

Có lẽ bởi trời cuối đông, lạnh giá không còn.
Có lẽ bởi giàn mai vàng hoa chi chít.
Có lẽ bởi lòng tôi dường như đang chuẩn bị cái gì đó…

Và trong cái man mác của chiều đông, tôi mở nghe “Xin tạ ơn em” của Khê Kinh Kha sau cái ‘thỉnh cầu” của tác giả!

Quen từ vài năm, hiểu tính tôi nên KKK lúc nào cũng “năn nỉ” cái gì đó. Mà tôi thì hay “bắt nạt” bạn bè. Tính “xấu” thật nhưng trong cái “bắt nạt” (đúng ra có khi là giả vờ bắt nạt) là cái “ sẵn lòng”. Và vì thế bạn hữu vẫn ở quanh tôi…

Tôi thoáng ngạc nhiên khi dòng nhạc mở đầu. Bình thường nhạc cho người tình trăm năm rất nhiều gượng ép. Tôi đã từng thực hiện một chương trình “Nhạc cho người tình trăm năm” và nhận thấy vậy. Quả kỳ lạ, nhạc cho mẹ có thể hay nhưng nhạc cho vợ sao hiếm bài sống lâu dài trong lòng người thưởng ngoạn? Tuy vậy, khi nghe hết “Xin tạ ơn em” của Khê Kinh Kha, tôi nhận thấy lời có vẻ rất “trôi” với nhạc. Tôi nghe lại lần hai rồi lần ba, bốn cho ngấm hơn.

Cảm tưởng của tôi là giai điệu nhẹ nhàng, âu yếm, thủ thỉ. Giai điệu này có vẻ dễ hát cho mọi người. Toàn thể dòng nhạc toát lên những điều ấy. Không ảo não rên siết và cũng chẳng kích động ồn ào.

Nhẹ nhàng và có chút u hoài ở phút đầu :

“Xin cám ơn đời, cuộc đời đã mang, em đến trong đời tôi.”.

Nốt nhạc chìm xuống nhẹ nhàng và sau đó hơi vút cao

“ Em gieo mơ ước, trong đời,
Emtre2em ươm cuộc tình mê say,
cho tôi xây mộng đời dài,
cho tôi một đời gắn bó trong tình lứa đôi”.

Giọng hát thật dịu dàng và thủ thỉ. Tôi thoáng ngạc nhiên vì lời nhạc. Những lời viết cho người tình trăm năm thật dễ thương

Em đã cho tôi ngày tháng mặn nồng
em đã cho tôi tình nghĩa vợ chồng
cho tôi niềm tin cùng nỗi sống

Ừ nhỉ những gì chia sẻ của vợ chồng phải chăng là mặn nồng ngày thán,  là tình nghĩa,  là niềm tin để cùng nhau tiến bước.

Em đã cùng tôi qua ngàn con sóng. Tôi rất thích câu này. Gói đủ. Đủ để nói lên sự đồng hành của đôi lứa. Sau những cám ơn em, nốt nhạc hạ xuống thật dịu dàng “Người tình của đời anh”.

Kể ra Khê Kinh Kha đã có nhiều cố gắng để đưa những hình ảnh của đời sống vợ chồng vào nhạc, những hình ảnh mà tôi thấy có thiện cảm vì không dung tục mà nói lên cái đạo vợ chồng của một đời người thăng trầm với nhiều sóng gió. Câu cảm ơn này làm tôi thích lắm vì còn gì hơn món quà “con ngoan” của người vợ tặng chồng? Bao đêm mặn nồng gối chăn mà ngôi nhà vắng lặng tiếng trẻ thơ thì hạnh phúc ấy chưa là trọn.

xin tạ ơn em
người tình muôn thuở
em đã cho tôi
từng ngày yêu đương
cho tôi vạn ngàn âu yếm
cho tôi nồng ấm gia đình
cho tôi con cái ngoan hiển
cho tôi thiên đàng ở trần gian

Tôi mỉm cười khi nghe câu hát “thiên đàng trần gian”. Sau bao sóng gió, thiên đàng ấy hẳn trước kia là “địa ngục” cũng không dưới vài lần? Nhưng có cái gì đẹp đẽ mà không có giá của nó phải thế không? Hạnh phúc chỉ có giá trị khi từng có sự hiện diện của đau khổ kia mà ! Trái ngọt không phải một sớm một chiều mà là công khó vun trồng của cả quãng đời dài..

Tưởng như là thứ bẩy đi bạn nhé để mời “người ấy” cùng nghe “Xin tạ ơn em”:

 

Hay Youtube:

 

XIN TẠ ƠN EM

Xin cam ơn đời
cuộc đời đã mang em đến trong đời tôi
em gieo mơ ước trong đời
em ươmcuộc tình mê say
cho tôi xây mộng đời dài
cho tôi một đời gắn bó trong tình lứa đôi

em,
em đã cho tôi
ngày tháng mặn nồng
em đã cho tôi
tình nghĩa vợ chồng
cho tôi
niềm tin cùng nỗi sống

em,
em đã bên tôi
qua ngàn con sóng
em đã cùng tôi
qua đêm thanh vắng
qua ngày gian nan
xin tạ ơn em
người tình của đời anh

Khê Kinh Kha

Hiểu Sai Về Hạn Dùng Thực Phẩm Và Thuốc

Thư viện của bài

This gallery contains 5 photos.

Vì hiểu sai về hạn dùng, 90% người  Mỹ đã phạm sai lầm là vứt bỏ thực phẩm và thuốc quá sớm.

1/. Thực phẩm

Họ nghĩ rằng thực phẩm sẽ không còn dùng được sau ngày qui định đó, trong khi thật ra ý nghĩa đúng nhất mà các nhà sản xuất muốn nói đến là thực phẩm sẽ đạt tình trạng tươi tốt nhất vào ngày qui định trên nhãn hiệu, chứ không phải là sẽ bị hư hỏng ngay sau ngày đó. 
Một cuộc nghiên cứu mới đây do ban bảo vệ nguyên liệu thiên nhiên phối hợp với ban quy định điều lệ thực phẩm của đại học Harvard cho thấy phần đông người tiêu dụng thường lẫn lộn về ý niệm “bán đến ngày” (sell by), “tiêu thụ đến ngày” (use by), “dùng tốt nhất trước ngày” (best before).

Theo bà Dara Gunders, một trong những người tham gia cuộc nghiên cứu trên thì ý niệm lệch về ngày tháng hết hạn khiến cho biết bao thực phẩm và nguyên liệu để chế biến chúng đã bị lãng phí vì ai cũng sợ ăn vào sẽ mang bệnh. 25% người dân thậm chí còn vứt bỏ thực phẩm sớm hơn ngày quy định.  Tiếp tục đọc

6 Món Pizza “Kinh Dị” Bậc Nhất Hành Tinh

6 Món Pizza “Kinh Dị” Bậc Nhất Hành Tinh, Việt Nam Có 2 Món

Pizza ve sầu, thịt chuột, đuông dừa… được xếp là một trong những món pizza “kinh dị” bậc nhất hành tinh và không dành cho người yếu tim.


Bánh pizza ve sầu
Bánh pizza ve sầu là món ăn độc đáo nhưng không dành cho những người “yếu tim”
Món pizza nghe có vẻ lạ lùng xong lại là món ăn được bán tại một số nhà hàng của Mỹ. Theo đó, ve  sầu để làm nhân bánh không phải là những con trưởng thành mà là những con non, đang ở giai đoạn nhộng, chưa mọc cánh.
Theo như quảng cáo, món bánh này khi ăn có vị bùi, béo và ngậy rất hấp dẫn. Ngoài làm bánh pizza, cv sầu ở một số thành phố của Mỹ còn được là nguyên liệu để làm salad, bánh taco. Tuy nhiên, không phải ai cũng có đủ dũng cảm khi thưởng thức món ăn độc đáo này.
 
Bánh pizza thịt chuột
Nhiều người cho biết, thịt chuột giữ được độ mềm, ngọt, thơm bùi nên rất hấp dẫn khi kết hợp với pizza.
 
Pizza chuột lang là loại bánh khá phổ biến ở Nam Mỹ. Thịt chuột lang có vị khá giống với thịt lợn nên việc kết hợp loại thịt này để làm nhân bánh pizza đã nhận được hiệu ứng tốt từ các tín đồ ẩm thực. Nhiều người cho biết, thịt chuột giữ được độ mềm, ngọt, thơm bùi nên rất hấp dẫn khi kết hợp với pizza.
Tuy nhiên bên cạnh lời khen ngợi, không ít người thừa nhận, họ không dám nếm thử món bánh này khi biết chúng được làm từ thịt chuột.
 
Bánh pizza đầm lầy
Bánh pizza đầm lầy sử dụng các nguyên liệu từ các loại động vật sống trong đầm lầy như: rắn, ếch, cá sấu…
 
Đây là một loại bánh khá “kì dị” ở Mỹ. Nhân bánh làm pizza sử dụng các loại thịt của động vật sống trong vùng đầm lầy như: thịt ếch, rắn, cá sấu… Chiếc bánh được phủ thêm lớp cà chua, phô mai mozzarella và ăn kèm với các loại rau sống. Dù được đánh giá là có hương vị lạ miệng, độc đáo xong với nhiều người đây là món pizza “kinh dị” bậc nhất hành tinh.
Pizza sầu riêng
 
Món ăn này khá phổ biến tại Thái Lan. Pizza sầu riêng có thành phần chủ yếu là sầu riêng và phomai, hương vị của nó đậm chất “sầu riêng” với mùi rất đặc trưng. Đây là món ăn hấp dẫn đối với các tín đồ yêu thích loại trái cây này song lại là trải nghiệm không mấy dễ dàng đối với những người không thích mùi sầu riêng. 
 
Pizza đuông dừa
 
Đây là món ăn được một nhà hàng tại Hà Nội giới thiệu với thực khách. Theo đó, đế pizza không khác gì so với thông thường, bánh vẫn được nướng cùng một lớp phô mai mỏng. Điều khác biệt là lớp nhân phía trên sử dụng thêm các con đuông dừa sống.
 
Món pizza với những con đuông dừa bò lổm ngổm khiến thực khách rùng mình
 
Khi thưởng thức thực khách có thể ăn món pizza đặc biệt này kèm theo rau sống, tương ớt và tương cà. Nhà hàng này còn đưa ra khuyến cáo: “Hãy ăn nhanh trước khi đuông dừa bò đi mất”.
Ngay khi vừa xuất hiện, món pizza đặc biệt này đã nhận nhiều ý kiến trái chiều. Trong khi một số cho rằng đây là ý tưởng độc đáo, mới lạ khi kết hợp hương vị pizza Ý đặc trưng với loại đuông dừa đặc sản của Việt Nam thì một số khác lại phản đối, cho rằng đây là món ăn kinh dị nhất mà họ từng thấy.
Pizza bún đậu mắm tôm
 
Món pizza “thuần Việt” này kết hợp món bún đậu mắm tôm ngon trứ danh của Việt Nam với món bánh nổi tiếng của ẩm thực Ý. Theo đó, chiếc bánh có giá 140 nghìn đồng, lớp topping phía trên bao gồm: thịt heo luộc, đậu hũ và chả cá chiên, một ít rau tía tô, ngò và không thể thiếu là mắm tôm. 
Cho đến nay, món ăn độc đáo này vẫn nhận về nhiều tranh cãi trái chiều. Trong khi một số đánh giá cao ý tưởng của đầu bếp thì nhiều người lại cho rằng, việc kết hợp mắm tôm với pizza là không hợp lý. Thậm chí, mùi vị đặc trưng của loại gia vị này còn có thể khiến nhiều người buồn nôn khi thưởng thức. 
(Theo Dân trí)

Lục bát thuở mới yêu em

khê kinh kha

DP1

theo em

theo em, nhất định theo em
dù cho em có không thèm nhìn tôi
theo em giữa buổi chiều rơi
giữa ngày nắng cháy , giữa trời mưa bay
dù cho em chẳng một lời
chỉ mong ánh mắt liếc tôi một lần
theo em từng buổi tang trường
áo bay mà rối cả hồn tôi đây
từng đêm thơ thẩn nhìn trời
bao giờ em mới mĩm cười với tôi

chỉ vì

chỉ vì em bĩm môi duyên
chỉ vì môi bĩm có thêm nụ cười
chỉ vì em liếc nhìn tôi
mà trong cái liếc
                gói lời yêu thương
để bao đêm vắng
              canh trường
mình tôi thổn thức
                 tơ lòng rối ben

trong tim

mắt ai như cánh lá răm
nguýt tôi một cái đứt ngang tim này
mở tim ra ngắm
                  mới hay
trong tim đã có dáng ai.bao giờ ?

Tại sao

tại sao liếc mắt đưa tình
tại sao cái liếc chứa nghìn thiết tha
tại sao chẳng chịu nói ra
những lời âu yếm mặn mà tình nhân
tại sao cứ phải ngại ngùng
tại sao cứ phải thẹn thùng trách xa
tại sao gỉa bộ làm ngơ
để tôi thờ thẩn, bơ vơ đêm ngày
tại sao chỉ để nắm tay
tại sao không để quành vai một lần
tai sao em cứ ngập ngừng
để tôi như kẻ mất hồn em ơi!

xa nhau

xa em
xa mắt
xa môi
        xa hương
        xa mộng
        xa ngày
        xa đêm
                xa em
               xa mộng
               xa tình
                     xa vai
                     xa tóc
                     xa lòng
                     xa tôi
                            xa em
                           xa đất
                           xa trời
                                     xa năm
                                    xa tháng
                                    xa đời
                                    xa nhau
khê kinh kha

QUẺ DỊCH- Bài 4

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

 Nguyên Lạc 
QUẺ DỊCH: CÁCH LẬP VÀ GIẢI ĐOÁN (tt)                                             
GIẢI ĐOÁN QUẺ
“Quẻ vạch đã lập, liền có lành dữ vì là Âm Dương đi lại giao thác ở trong. Thời của nó thì có tiêu đi, lớn lên khác nhau: cái lớn lên là chủ, cái tiêu đi là khách; việc của nó hoặc có nên chăng khác nhau, cái nên là thiện, cái chăng là ác. Theo chỗ chủ khách thiện ác mà phân biệt thì sự lành, dữ sẽ rõ. Vì vậy nói rằng: Tám Quẻ định sự lành dữ. Sự lành dữ đã quyết định không sai, thì dùng nó để dựng các việc, nghiệp lớn sẽ từ đó sinh ra. Đó là thánh nhân làm ra Kinh Dịch, dạy dân xem bói, để mở cái ngu của thiên hạ, để định cái chí của thiên hạ, để làm nên các việc của thiên hạ, là thế. Có điều từ Phục Hy về trước chỉ có sáu vạch, chưa có văn tự truyền được; rồi đến Văn vương Chu công mới đèo thêm lời, cho nên nói rằng: “Thánh nhân đặt quái xem Tượng, đèo Lời vào để tỏ lành dữ”. Khi Quẻ chưa vạch, nhân xem pháp tượng tự nhiên của trời đất mà vạch ra; đến lúc Quẻ đã vạch rồi, thì quẻ nào riêng có Tượng của quẻ ấy. Tượng nghĩa là có chỗ giống giống, cho nên thánh nhân mới theo tượng đó mà đặt ra tên. Văn vương coi hình tượng của quái thể mà làm Thoán từ. Chu công coi sự biến đổi của quái hào, mà làm Hào từ, cái Tượng của sự lành dữ lại càng rõ rệt.” (Ngô Tất Tố)

Như đã biết ở trên, Thoán từ và Hào từ  quá đơn giản, ít ai hiểu, nên người đời sau phải chú thích thêm,  tổng hợp thành bản Thập dực. . Thập  dực còn được gọi là Thập  truyện (truyện là giải thích). Đại truyện giải thích Thoán từ,  Tiểu truyện giải thích Hào từ. Tiếp tục đọc

Xuống phố

Võ Công Liêm

8bd0a-000000000000aotranggiaoduong
nắng vỡ mặt
trên dốc phố
màu nắng trắng
sáng tinh mơ
tôi . ôm ly cà phê đen đắng nghét
người đàn bà quàng khăn che mặt
nụ cười giấu bên trong chiếc áo màu đất nâu
thân mật hỏi đôi điều một ngày đẹp trời nơi xứ lạ
mùi starbucks nghe quen quen mùi la pagoda ngày đó
con đường xuống phố hôm qua dưới hàng cây long não
dọc hành lang tháp ngà cao chới với lặng đứng buồn ru ngủ
tôi . soi mặt tôi trên từng ô cửa kính mà nhớ một chiều xưa
từng bước chân nghe nặng tuổi giang hồ ngập bóng tối
đau nhói những tiếng kêu hụt hẫng giữa đại lộ không đèn
em . tĩnh vật dưới hoa một thời nắng cháy lên mắt lên môi
xin cạn chén lưu linh để tưởng nhớ những vì sao lạc bước
những đốm lửa hân hoan cháy giữa trời sa mạc hoang vu đó
hình như bóng dáng người đàn bà đối diện quàng khăn che mặt
là hình ảnh sàigòn xưa dưới mưa chiêm bao ngày tháng cũ
của hai mùa sáng nắng chiều mưa
chập chờn ngọn gió lẻ
thổi vào mắt răm xanh
long lanh trên từng ngón xuân nồng
thấp thoáng nhoẻn nụ nhiệm mầu
sương mong manh chờ chực phủ đầu
đèn ngã vào tôi những khoảnh khắc bất ngờ
miền hoan mê đau nhói lưng trần
hứng chịu những ẩm ức đổ xuống
bàn tay năm ngón khẽ chạm
vào da thịt em
rùng mình
xuống phố
một thân
tàn ./.
VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. giữa tháng 5/2019

Quê hương ngày trở lại (kỳ 1)

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Thụy Khuê

Về Sài Gòn tôi bị lạc. Tình trạng lạc hướng kéo dài trên taxi, xe ôm, đi một mình hay cùng gia đình, bè bạn, tôi thường lẩm nhẩm trong đầu: đường này Gia Long, Tự Do đây, chắc là Lê Văn Duyệt… Nhưng khi ra đến Hà Nội, lại tịnh không có sự lẩm nhẩm nào. Hôm tới Lê Văn Hưu ăn phở, dù phố này nay đã hoàn toàn khác với trí nhớ, tôi vẫn nhận ra: đây là Lê Văn Hưu, đi tới chút nữa rẽ ngang là phố Huế. Đèn phố Huế bẩy mươi năm qua chưa bao giờ tắt trong tôi.

Những tối gần Noël, một đứa nhỏ năm, sáu tuổi dí sát mũi vào cửa kính hàng bán đồ chơi, thèm thuồng nhìn mấy con búp bê Pháp, tóc vàng, mắt xanh mà mơ đến ngày nó sẽ được ôm một con búp bê như thế, nó sẽ chải tóc, thắt nơ cho nó như thế nào, nó chưa từng dám mơ đến một ngày sang Pháp. Hôm nay, từ phố Huế, đứa nhỏ bẩy mươi ba, bước trở lại Lê Văn Hưu, đi thêm chút nữa sẽ tới phố nhà nó: Thi Sách, số bẩy. Chợ Hôm mặc dù chỉ nuôi nó có 5 năm, từ 5 đến 10 tuổi, đã trở thành người vú chưa từng rời nó bao giờ. Tiếp tục đọc

Tình sau lưng-ĐB,

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

hoa nguyên

Tình sau lưng

Không có người để tiếc thật mùi hương !
Có ai qua cho nhắn với con đường
Đứng ở đó một chân trời năm cũ
Cung mây trôi trên lãng đãng sương mù

Có đóa hoa nở giữa đầm như thế
Chằm gắn nào mà thon thả chiêm bao
Nhìn phía trước một phương người lõa thể
Ta có gì trường ẩn hiện phi lao

Chầm chậm lại mùi hương tan son ngọc
Ngọn đồi con thư thái buổi sen hồng
Đã qua rồi những con đường đi học
Em đi qua từng góa phụ sen chân Tiếp tục đọc

tà ru*

hoàng xuân sơn

200808CatTrang
chào mừng anh ba
tà ru
hay lắm, tù ra
ủ tờ đáo hạn
tà tà
go
home
ngón tay cao. vượt
cái đồn
V(ê) là chiến thắng
rợp hồn nhân văn
vượt trên tất cả
chúng
thằng
có vinh có nhục
khó khăn nào sờn
ra tù
còn đấy giang sơn
còn sức còn vóc
ta còn
đánh trâu
đánh cho mặt ngựa cúi đầu
hoàng xuân sơn
tháng 5/2019
*chữ Tưởng Năng Tiến

ĐỌC “KHUNG TRỜI CŨ”

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Châu Thạch

ĐỌC “KHUNG TRỜI CŨ” THƠ TUỆ SĨ

khung trời cũ
Tác giả: Tuệ Sỹ

Ðôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Ðỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng!
Tiếp tục đọc

Vẫn màu tím xưa

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nguyên Lac

Tím chi. tím đến nôn nao!
Tím ai. trọn giấc chiêm bao. đêm nằm!
Tím em mắt biếc. môi hồng
Tím em. điếng mộng. xô hồn tôi xiêu!
Tím thêm em nhé. tím nhiều!
Tim tôi mở cửa. đón chào tím ai
.
Bằng lăng hoa tím bay bay
Gió ơi. sao thổi tình ai bay vèo!
Tiếp tục đọc

Ca sĩ Ánh Tuyết

 Ngọn đèn lồng bền gan đỏ lửa

AT

Người con của phố cổ cứ quay quắt đi đi về về hàng tuần giữa Sài Gòn và Hội An. Nữ ca sĩ nền nã trong tà áo dài trắng cất tiếng hát “Thiên thai” như suối reo gió vút làm đắm say hàng thế hệ khán thính giả… Đẹp, kín đáo và duyên dáng một cách rất riêng. Để những ai là bằng hữu, những ai mến mộ giọng hát ấy, đã hiểu nghị lực tuyệt vời của người phụ nữ qua biết mấy chông gai trong đời sống, sẽ nhận ngay ra chị – ca sĩ Ánh Tuyết duy nhất giữa Sài Gòn, như ngọn đèn lồng cháy mãi ngọn lửa ấm giữa đời.

Một tính cách quyết liệt bên trong một vóc dáng mảnh mai, “treo cái tôi lên mà thách thức với chính mình và cuộc đời” – như lời chị. Chính nhiệt huyết “ngày trẻ xông pha, bây giờ xông xáo”, chính chất men đã ngấm cho chị bước đi như người say – say trong đời sống và say trong nghệ thuật, nuôi dưỡng giọng hát vượt thời gian.

Ngay từ nhỏ, chị đã là đứa con gái mạnh mẽ và tháo vát trong gia đình gồm toàn anh em trai. Một cô gái nhỏ có óc thẫm mỹ, ham học hỏi, thích độc lập trong mọi việc. Cô thiếu nữ ấy không được học một ngày nào trên máy may mà vẫn có thể tự cắt may cho mình những bộ quần áo ưng ý nhất. Đến thời bước lên sân khấu, chị có thể khoác những bộ trang phục quyến rũ và độc đáo đến làm ngỡ ngàng đồng nghiệp và khán giả, do chính mình thiết kế. Còn nhớ những năm đầu thập kỷ 80, chị là nữ ca sĩ đầu tiên trong nước diện jupe ngắn và quần ống rộng 1 met trên sân khấu.

Cho nên, chị cũng là người lắng nghe mọi người nhưng luôn kiên định lập trường theo cách của mình. Chị dám làm dám chịu bởi lòng yêu mến cái đẹp hoàn thiện hoàn mỹ. Chỉ có khác, bây giờ chị trầm tĩnh hơn xưa, dủ bản chất vẫn như lửa cháy, miệng nói tay làm. Mà lại thích làm ngược lại với số đông, chỉ vì biết chắc những cái ngược ấy đem lại gia vị độc đáo cho cuộc sống, như cái đẹp vượt trội chị muốn phấn đấu cho mình và chia sẻ với mọi người. Phòng trà ATB với thiết kế và trang trí như Hội An thu nhỏ, bằng ngói cũ lô xô trên mái quán, gốm cổ gạch cổ, đèn lồng đỏ giăng giăng… tồn tại tiếng tăm gữa Sài Gòn là một trong những bước đi ngược thông minh và thành công của chị. Là một cõi đi về của chị và những tri âm. Tất cả đến quán để được sống trong cái lòng và cái tình.

Chị có một niềm mê đắm đặc biệt dành cho chiếc áo dài truyền thống mà theo chị là “trang phục khêu gợi, kín đáo và lãng mạn nhất trên thế giới”. Chị say sưa bày tỏ cái nhìn thẩm mỹ về chiếc áo dài, cổ phải cao, tà phải dài, vải phải rũ mềm ra sao, hoạ tiết phải tỉ mỉ thế nào. Chị kể về niềm tự hào khi khoác lên mình chiếc áo dài trong mỗi chuyến ra nước ngoài. Do vậy, chị bảo mình tự tin nhất khi đứng trên sân khấu trong tà áo dài. Đây cũng là hình ảnh rất riêng, đầy yêu mến về người nữ ca sĩ đọng lại trong khán giả gần ba mươi năm qua.

Người phụ nữ độc lập trong suy nghĩ, sống trung thực với cảm xúc bản thân, làm việc quên mình, trân trọng thẩm mỹ và trí tuệ con người hơn bất cứ giá trị vật chất nào. Người phụ nữ từng gánh cơm bình dân đi bán ở bến đò có một ngày trở thành người thể hiện tuyệt vời nhất dòng nhạc lãng mạn và uyên thâm bậc nhất Văn Cao. Hỏi phong cách riêng của chị trong đời thường và trong âm nhạc, chị bối rối. Bỏi chị chỉ biết sống bằng tất cả sự hồn nhiên và say mê, trong mỗi việc làm, với từng nhạc phẩm. Đốt mình cháy hết nhiệt năng cho đời. Thì phong cách đã có tên: Ánh Tuyết.

 

Câu chuyện thầy trò

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trần Huiền Ân

Ông thầy không ở trong hàng lớn tuổi, không phải là giới trẻ mới tốt nghiệp sư phạm, cũng chưa tới khoảng trung niên, chỉ ở khoảng giữa hai thế hệ này, nhưng hội đủ đức tính của cả ba, chẳng những hội đủ mà còn vượt trội. Nghiêm nghị đạo mạo hơn các thầy lớn tuổi, vui vẻ hoạt bát hơn các thầy trẻ và chững chạc mực thước hơn các thầy trung niên. Mỗi khi bước vào lớp, có vẻ như ông thầy đem sự sợ hãi gieo rắc khắp bọn học trò. Không đứa nào đi trễ mà dám xin phép vô lớp. Ông thầy thấy đó nhưng cứ tảng lờ như không, và đứa đi trễ chịu khó ra sân sau hoặc xuống nhà ông Cai chờ đợi. Giờ học lúc ấy luôn luôn là giờ đôi, hai tiếng đồng hồ không phải là ngắn ngủi. Tôi đã có lần bị như vậy, mà tôi chỉ chậm hơn ông thầy không đầy mươi bước chân chứ lâu lắc gì cho cam. Muốn khóc mà khóc không được, rủa thì cũng chỉ dám rủa thầm !

Lớp chúng tôi đâu phải lớp tầm thường. Chính thầy Hiệu trưởng cũng bảo rằng đây là nơi tập trung tài hoa, trí tuệ, đây là nơi bất cứ bộ môn nào từ học tập đến sinh hoạt
Tiếp tục đọc

Khóc Hồ Xuân Hương

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Huệ Thu

Đọc người cũ cảm thương thân phận
Ai tài hoa, lận đận là ai?
“Ví đây đổi phận làm trai” (1)
Thơ hay là tiếng thở dài nghìn xưa?
Lưu Hương Ký vẫn chưa ráo mực
Món nợ tình là thực hay hư?
Trăm năm mình khóc Tố Như
Khó ai nước mắt lại dư khóc mình
Tài như thế mà tình như thế
Ngoài Xuân Hương chắc lẽ còn nhiều
Làm sao xóa được chữ yêu?
Làm sao nắng sớm mưa chiều dửng dưng?
Tiếp tục đọc

Bảy Ngày Ngà Ngọc

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoàng Lan Chi

Tháng Chạp ngày N

Sài Gòn bắt đầu có những ngày mang hơi hướng mùa đông. Với một chút lạnh giá vào sáng mai hay khi hoàng hôn buông rủ. Những cô gái Sài Gòn với áo len hồng, khăn voan trắng làm phố phường như mềm mại hơn, tha thuớt hơn.. Tháng chạp của Sài Gòn không giống tháng chạp của bất cứ nơi nào..

Nàng đứng đợi ở sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất. Một bó hoa thạch thảo tím trên tay. Đó là dấu hiệu của nhau.

Em

Anh biết là em yêu hoa hồng nhất. Nên nếu đón em sẽ là những bông hồng BB mà em hằng yêu thích. Nhưng anh xin được nhìn thấy em -đón anh -với thạch thảo tím. Những bông hoa bé nhỏ và màu tím thuỷ chung. Là những gì, em dành cho anh và ngược lại. Phải thế không?

Ừ, thì có gì đâu, chút chiều nhau cho tháng chạp ngát huơng mùi thạch thảo.
Tiếp tục đọc

Phượng hồng trường cũ

Nguyên Lac
Phuon
Nhớ chi. chiều nắng tan trường?
Để lòng thờ thẫn. phượng hồng rơi rơi!
Khi. em nở nụ son môi
Thấy. tôi run rẩy. một đời cuồng si!
Yêu chi. dáng mỏng xuân thì?
Tóc mây hờn dỗi?
Trói ghì đời riêng!
.
Khi em. tình khúc muộn phiền
Hồn tôi. ngày tháng tầm ruồng. ngu ngơ!
Mắt môi. trọn những trang thơ
Đầy đêm chong mắ́t. hoài mơ tình đầu!
.
Tình giờ sương khói. tan mau!
Để tôi ở lại. tiếc màu thời gian
.
Phượng hồng. hoa rụng đỏ sân!
Có người. trường cũ. thấy hồn mưa rơi!
Hè. sao nỗi lạnh người ơi?!
Đường xưa
Phố cũ…
Tình tôi đâu rồi?!
.
Nguyên Lac

Ngày dành cho Mẹ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nguyên Lạc

HAI CÂU CA DAO VỀ MẸ

Ngày dành cho Mẹ – Mother’s Day – tình cờ tôi gặp hai câu ca dao trên web

Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng, con rày mồ côi

Thật ra thì hai câu này được rút gọn từ bài ca dao dân gian về mẹ sau đây:

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp mật, như đường mía lau
Đường mía lau càng lâu càng ngát
Cơm nếp mật ngào ngạt hương say
Ba hương lây lất tháng ngày
Gió đưa mẹ rụng, con rày mồ côi
Mẹ già như áng mây trôi
Như sương trên cỏ, như lời hát ru
Lời hát ru vi vu trong gió
Sương trên cỏ khó vỡ dễ tan
Mây trôi lãng đãng trên ngàn
Gió đưa tan, hợp, hợp, tan, nao lòng.
(Ca dao dân gian) Tiếp tục đọc

chuyển ngữ ca khúc DIANA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

DIANA

Diana là một ca khúc phổ thông viết bởi Joe Sherman và Paul Anka năm 1957, thu thanh lần đầu cùng năm bởi Paul Anka tại New York city. Ca khúc này được xếp hạng cao từ lúc thành hình và vẫn còn thịnh hành trong lĩnh vực trình diễn cho đến ngày hôm nay nhờ nhạc điệu, tiết tấu vui nhộn (Twist) với ca từ bình dân, giản dị.

Người chuyển ngữ ca khúc này sang tiếng Việt xin được liên tưởng đến một nhân vật thời thượng cùng tên (đã khuất), có nhiều huyền thoại vây quanh: Lady Di, Diana, Princess of Wales . . .

Với lời lẽ ca cẩm hơi vui tếu một chút:
Tiếp tục đọc

LÀM ĐĨ…

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

VÕ CÔNG LIÊM

LÀM ĐĨ LÀM VĂN LÀM THƠ

(TỪ TRUYỆN ĐẾN CHUYỆN)

Nói đến chuyện làm đĩ thì xưa nay ít ai cho đó là việc làm đàng hoàng, lương thiện mà là hành động không trong sạch đối với người phụ nữ đã ‘nhúng chàm’ thì đâu còn gọi là trinh nữ trong trắng mà vi phạm vào ‘luật điều im lặng’ nghĩa là phạm tội đều bị lên án gắt gao từ gia đình đến xã hội nhất là tôn giáo.

Làm đĩ là trách nhiệm của xã hội mà xã hội vô tình hay cố ý làm ngơ trước những thảm trạng bi đát đó. Trong tác phẩm Làm Đĩ (1936), tác giả đã nói lên thực chất của xã hội thời đó và ngay cả thời nay là một bi thảm giữa con người và cuộc đời là hai nhân tố đưa tới phản kháng. Một thứ phản kháng không nguyên nhân, vì rằng; con người là nạn nhân của xã hội một thứ tạo hình dã man và tàn bạo; trong vai trò đó người phụ nữ gánh chịu mọi hệ lụy khác nhau, thách đố trước mọi tình huống khác nhau để giữ lại nhân phẩm làm người đang đứng trức vực thẳm của tội lỗi, của nước mắt không lệ, của chà đạp hất hủi phận người. Bi thảm đó đã viết thành lời ai oán và thấy được những sự kiện đớn đau. Đầu thế kỷ hai mươi xuất hiện một con người tài hoa mệnh yểu đó là nhà văn, nhà báo, nhà châm biếm xã hội Vũ Trọng Phụng*; người dám làm, dám nghĩ, dám viết những gì thuộc tâm lý con người như một giải thoát để có quyền sống /human right là bề mặt mà con người đã một lần dấn thân vào đời. Ngoài tác phẩm Làm Đĩ còn có Giông Tố, Số Đỏ, Vỡ Đê, Cạm Bẩy Người, Kỹ Nghệ Lấy Tây…đều phản ảnh những tệ đoan xã hội dưới ách thống trị thuộc điạ, dạy hư cho đám thần dân ở nước ta để dễ cai trị. Tiểu thuyết tả chân của Vũ Trọng Phụng là phản ảnh sống thực giữa tốt và xấu, giữa đạo đức, luân lý và tà ma, qủy ám mà thời nào cũng chứa chấp nó như một thói đời khó mà sạch. Người cầm bút chân chính không thể làm ngơ trước một xã hội nhũng lạm, tà dâm, bao che, đầu độc,
Tiếp tục đọc

Happy Mother’s Day

Roses for Mom

hoa_hong_cau_vong_4_epwl

 

John stopped by the flower shop to place an order for some roses for his mom who lives about 300 miles from him. As he stepped out of his car, he saw a little girl crying in front of the shop. He came over and asked her why she was crying.

– I want to buy a rose to give to my mother – she sobs – but I only have 75 cents, a rose costs 2 dollars.

He smiled and gently said to her:
– Come into the shop and see what we can do, ok?

John told her to pick out some roses that she likes, he paid for her
and then placed an order of dozen roses shipped to his mother. He felt happy that he found some beautiful roses he knows his mom would love. He pictures her smiling when she receives them.

As they walked out the flower shop, John asked her if she needs a drive home. She smiles happily and said:

– Yes sir, please drive me my mom’s house, I will give her these beautiful roses.

She showed John the way and to his surprise they ended up in a cemetery, where there was a newly buried grave. She said:

– This is my mom’s house.

 She gently placed the roses on the grave and murmured: :
– Mom, I love you and I miss you a lot.

Then she hugged and kissed the grave stone.

——-.
John hurried back to the flower shop, cancelled the delivery. He took the dozen roses with him and decided that he will surprise his mom.

That afternoon he drove all the way to deliver her his love. He would hug her, kiss her and tell her that he loves and misses her a lot, just like that little girl said to her mom’s grave.

 “Whoever believes in me, will do the works that I do.” (John 14:12)

Love is not only what one says, nor cites, nor recites,
But also what one’s done that shows: I truly love you.

Have you hug and kiss your Mom today?

Happy Mother’s Day to all the Wonderful Mothers.

Deacon Joe Nguyen

HAI KẺ ĐỜI QUẤN QUÍT

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

PHẠM NGỌC THÁI

không có em, anh vẫn yêu tha thiết
Chỉ trời xanh là biết mối tình ta
Vì đường đời đã phải chia xa
Dẫu trái tim hai đứa cùng đau nhói.

Trời Tây Hồ nắng vờn trong gió mới
Như anh-em ngày ấy, quấn bên nhau
Bóng trúc xinh soi dòng nước xanh màu
Cứ tưởng sẽ đời đời và mãn kiếp.

Em vật vã đêm ngày, anh vẫn biết
Những thương em, chỉ biết ngóng trời xa
Tiếp tục đọc

mìn

hoàng xuân sơn

dynamite

một đứa diêm dúa đứng đầu nhà dân
một kẻ sát nhân thập phần thổ tả
đất nước tôi sản sinh toàn của lạ
một trự rủng rẻng ca cẩm mình
một nường được tung hô tá lả
đúng quy mô hội chứng mẹ mìn
đất nước mình
chăm phần chăm xịn
hết đi bão đi mây
lại ùn ùn đón gió
cờ quạt rủ nhau
lên ngôi rầm rộ

hoàng xuân sơn
tháng 5 mười chín

LẦU TRĂNG

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Châu Thạch

LẦU ÔNG HOÀNG CỦA HÀN MẠC TỬ

VÀ LẦU ÔNG HẠNH CỦA LÊ ĐÌNH HẠNH.

Hàn mặc Tử có lầu ông Hoàng.
Anh cũng có một lầu trăng khuyết chỗ ,
Ngồi chờ ai ,
Hay đợi người thiên cổ…
Về chung bàn cùng uống ánh trăng sương .?

Hàn mặc Tử có lầu ông Hoàng,
Anh cũng có một lầu trăng nở rộ…
Chốn hoang sơ hay giữa lòng thành phố
Ở nơi nào trăng cũng lẽ loi thôi .

Hàn mặc Tử có lầu ông Hoàng
Anh cũng có một lầu trăng hiu quạnh,
Trăng muôn năm trăng đời vàng lạnh
Lầu ông Hoàng, ông Hạnh khác chi trăng !

Lê Đình Hạnh

Bình ngắn: Châu Thạch

Trong bài thơ “Phan Thiết! Phan Thiết!” nhà thơ Hàn Mạc Tử kể lại chuyện tình ngang trái như sau: Hàn Mạc Tử nhớ tiền kiếp của mình là con chim Phương Hoàng
Tiếp tục đọc

TỰ HÀO CHÙA VIỆT NAM LỚN NHẤT HÀNH TINH

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

CHỬ VĂN LONG

Việt Nam vừa xây xong ngôi chùa lớn nhất hành tinh
Bạn có tự hào không đất nước của mình
Năm hai nghìn không trăm mười chín,
Thế giới ghi vào Ghinét
Ngôi chùa Việt Nam lớn nhất hành tinh!

Sau chùa Bái Đính – Ninh Bình – Nhất Đông Nam Á
Giờ cách mạng 4.0
Phải tìm ra phép lạ
Xây thêm nhiều chùa nhỏ, chùa to
Để nhân dân cả nước tới lễ chùa
Cầu Phật độ an lành, mong giữ yên bờ cõi
Chặn đứng ngoại sâm âm mưu đen tối
Đang ăn tươi nuốt sống biển Việt Nam,
Bọn giả danh đầy tớ vì dân, vì nước
Phải hiện nguyên hình bè lũ quan tham…
Tiếp tục đọc

“hòa bình rồi sao ngoại chết chi dzậy!”

Thư viện của bài

Hoàng Chính

“Chúng nó đến rồi! Chúng nó đến nơi rồi!” Bà hàng xóm – nhà ở tận cuối ngõ – vừa chạy từ đầu ngõ vào, vừa hớt hải gào không ra hơi.

“Đến đâu rồi?” Bà cụ nhà bên ngóng cổ ra khỏi cửa, hỏi.

Một tràng súng liên thanh lốp đốp nổ. Tiếng đạn chiu chíu bay, nghe như tiếng ai dùng móng tay tuốt sợi dây cước.

Bà hàng xóm đứng sựng lại, trợn tròn con mắt, hai tay ôm chặt lấy ngực, miệng há hốc ra thở, “Gần lắm rồi! Gần lắm rồi!”

Con bé em vừa chạy ra tới cửa, thụt ngay lại nhưng cũng cố ngóc cổ ra, “Gần lắm là ở đâu vậy bác?”

Người đàn bà lắc đầu quầy quậy, “Hết rồi! Hết cả rồi!”

Mẹ ở tận dưới bếp, gọi với ra, “Có vào phụ mẹ một tay hay không, con bé kia?”

Bố đi ra đi vào. Cái radio cầm chắc trong tay như sợ nó sẽ biến đi bất cứ lúc nào. Dưới bếp tiếng nồi niêu bát đũa chạm vào nhau lanh canh. Mấy đứa em luống cuống không biết làm gì. Tôi cũng đi ra đi vào. Rồi tôi đứng. Tôi cũng không biết làm gì. Tôi nhìn mẹ, nhìn qua bố, rồi nhìn lũ em. Qua cánh cửa mở toang. Tôi thấy những con ruồi bay vòng vòng. Vẫn những con ruồi của mọi ngày. Nắng vẫn lên cao trên khóm tre trước nhà. Con mèo vàng lại vừa bắt được một con gián từ rãnh nước trước nhà, nó tha con gián vào bậc thềm, thả cho đi, rồi vồ bắt lại. Bà hàng xóm vẫn đứng trước sân, cúi gập thân người xuống để thở. Miệng lẩm bẩm. “Hết thật rồi!”

Bà cụ nhà kế bên vẫn lom khom chờ câu trả lời của bà hàng xóm cuối ngõ. Con bé em cũng nóng ruột, đầu vẫn thò qua khung cửa, “Chúng nó đến đâu rồi bác?”

“Đến ngã tư chợ rồi! Chúng nó bắt…” Tiếp tục đọc

Ngày nầy, năm 1975…

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Tiểu Tử

Năm nay tôi 80 tuổi . Vợ tôi thường nói với mấy con :« Ông bà mình nói người già hay sanh tật, đúng quá ! Bây coi : ba bây bây giờ sáng nào uống cà phê xong cũng lại đứng trước tấm lịch tháng treo ở phòng khách, nhìn trầm ngâm một chút rồi lấy bút gạch tréo ô vuông đề ngày hôm qua ! Chi vậy hổng biết ? Hỏi ổng thì ổng nói gạch để nhớ rằng đến ngày nầy tháng nầy mình vẫn còn trôi sông lạc chợ ! Trời đất ! Định cư ở Pháp từ hơn ba mươi năm chớ phải mới đây đâu mà đi gạch lịch từng ngày ! Ổng còn nói gạch để coi chừng nào mình mới thôi gạch để về lại Việt Nam… »

Câu nói của tôi là sự thật nhưng vì vợ tôi không hiểu nên cho là tôi già sanh tật ! Làm sao giải thích được mỗi lần tôi gạch tréo một ngày như vậy tôi có cảm tưởng như là tôi vừa nhích lại gần quê hương một chút – một chút thôi – đủ để nuôi hy vọng thấy một ngày nào đó mình vẫn còn sống mà trở về…

Sáng nay, cũng giống như mọi ngày, tôi cầm bút gạch tréo ô vuông ngày hôm qua. Ô vuông ngày hôm nay đập vào mắt tôi làm tôi giật mình : ngày nầy, năm 1975 ! Tôi bỗng nhớ ra, nhớ rõ, những gì đã xảy ra ngày đó, nhớ như in. Rồi sợ « cái ngày đó » nó vuột khỏi ký ức vốn đã quá hao mòn của tuổi già , tôi vội vã lấy giấy bút ghi lại… Tiếp tục đọc

Từ Saigon: Những chuyện đau lòng

Thư viện của bài

San Hà

Chuyện gây phẫn nộ ở Việt Nam hầu như ngày nào dân Việt Nam cũng phải nghe, phải chứng kiến và trong đó có cả những chuyện khiến người ta phải day dứt, xót xa…

Hơn 300 thai nhi tại bãi rác

Công ty Công Lý chủ Nhà máy rác ở Cà Mau có tờ trình cho biết vấn đề nhức nhối mà công ty gặp phải bấy lâu nay là hàng ngày, tình trạng thai nhi bị bỏ lẫn vào rác từ các nơi trong tỉnh rồichở về nhà máy.
Anh Lê Minh Cảnh – tổ trưởng tổ công nhân cho biết, khi rác gomhết về nhà máy sẽ được máy cuốc đưa lên máy nghiền xé các bao rác rồi chuyển đến băng tải để công nhân phân loại.

Các thai nhi thường được gói bằng giấy báo, đựng trong bọc ni lông đen. Cứ nhìn loại gói quen thuộc đó là biết ngay trong có thai nhi. Đa số trong tình trạng không còn nguyên vẹn. Khi đó công nhân sẽ lập tức thông báo ngưng dây chuyền để bới rác lên tìm đủ các bộ phận. Tuy nhiên vì rác nhiều và lộn xộn nên rất khó tìm đầy đủ.
Sau đó thai nhi được đưa đến khu vực bờ liếp cặp hàng rào để chôn cất. Địa điểm này khá yên tĩnh, ít có ai đến phá quấy hay đào xới. Do số lượng lớn nên công nhân phải tiết kiệm diện tích, chỉ đào một lỗ vừa đủ để bỏ hũ đựng thai nhi và lấp lại rồi đắp mộ. Qua thời gian, mưa gió khiến các mộ này cũng phẳng đi, không còn thấy rõ nữa. Hiệnđất trống của nhà máy đã hết, không còn chỗ chôn tiếp tục nhưng thiêu thì công ty không có kinh phí. Tiếp tục đọc

Đi Bộ – Chà Xát Chân Có Lợi Cho Sức Khỏe

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Tục ngữ có câu : Người già đôi chân già trước, giữ đôi chân tốt chính là mấu chốt phòng bệnh để kéo dài tuổi thọ. 

Các chuyên gia nghiên cứu phương pháp tự chữa bệnh cho rằng : 

Trên đôi bàn chân có rất nhiều đầu mối thần kinh liên quan đến các tạng phủ. Cho nên dùng tay để chà xát, xoa bóp rất có lợi cho sức khoẻ. Thí dụ : Mu ngón chân út có liên quan đến bàng quang, xát ngón chân út có thể chữa được chứng bí đái, đái sót, đái buốt … Mu ngón chân thứ hai có liên quan đến dạ dày, xát ngón 2 có thể chữa được chứng chướng bụng, đầy hơi, ợ chua. Ngón chân cái có liên quan đến gan, tì, lòng bàn chân có liên quan đến thận. Xát gan bàn chân có thể chữa được lưng đau, mỏi, ù tai, nghễnh ngãng. Ngón thứ tư có liên quan đến gan, xát ngón này có thể chữa được táo bón, lưng vai đau mỏi … 

  Thường xuyên xát gan bàn chân không những làm tăng lưu lượng máu, tăng tính đàn hồi thành mạch máu, mà còn kích thích não bộ trị được chứng nhức đầu, hoa mắt, mất ngủ, mộng mị … Người già thường xuyên xát chân còn phòng được chứng tê bì, chân tay giá lạnh.  Tiếp tục đọc

Hậu tháng tư

Hoàng xuân sơn

thieunudalat

một đoạn

mưa lả. vào tháng 5. còn rét
nắng. ửng chút xuân. rồi phụt tắt
ngửi mùi thuốc súng ở bên trời
hôm qua. hôm nay còn giết chóc
[ở 4 góc đời lũ người điên
thèm sát nhân tới mức độ ghiền]

mưa xuân

mây cao cẳng
đứng
trong sương
bước đi một bước
trời buồn diết da
mưa xuân
lành lạnh
như là
tiếng khóc thút thít
đổ òa lên tim
một manh áo cũ đi tìm
hồn thất tán
giữa mùa viêm nhiệt
cuồng
bây giờ tháng lạnh tình suôn
hỏi em còn nhớ
hậu tuồng xa xăm
hoàng xuân sơn
2 tháng 5 năm 2019

Tình khúc tháng Tư

Nhật Quang

2430
Em có nghe?
gió mơn man thoảng ngát hương thầm
nắng tháng Tư hong màu hoa phượng thắm
con tim rộn ràng, lâng lâng đong niềm say đắm
bài thơ tình anh ấp ủ…viết tặng riêng em
Tháng Tư về
anh nghe nỗi nhớ dịu êm…
đêm vương trầm đong đưa mùi hương dạ lý
trăng mơ huyền lung linh bên dòng nhật ký
gói trọn tình em trong tim ngát lòng anh
Tháng Tư về
anh gom những giọt nắng long lanh
vương nhè nhẹ qua muôn ngàn kẽ lá
ôi, mắt em xanh vời vợi…mơ mộng quá!
đắm hồn anh như lạc giữa chốn đào nguyên
Tháng Tư về
ta bên nhau tìm giây phút bình yên
hương tình chơi vơi dâng niềm cảm xúc
anh nhấp cạn chén men nồng hạnh phúc
ngọt ngào yêu thương bản tình khúc tháng Tư.
Nhật Quang

Vọng Xa

Thủy Điền

mail

Phía xa…xa đang có người trông ngóng
Đợi ngày về đôi lứa được đoàn viên
Nhưng chiến chinh đang chia cách đôi miền
Bao mộng ước vẫn còn trong ký ức

Thương nhớ ai từng đêm anh thao thức
Ánh trăng thề làm chứng kẻ chinh y
Kề bên tay báng súng giữ biên thùy
Lòng vẫn nghĩ về người em bé nhỏ

Em, em hỡi! Nếu có thương, có nhớ
Cố nén lòng chờ đợi bóng hình xa
Ngày mai đây đất nước được thái hòa
Ta sẽ mãi bên nhau như một thuở

Nắm tay nhau ta qua từng lối ngõ
Gốc Phượng hồng, băng ghế đá ngày xưa
Chiều hẹn hò, ta đi dưới cơn mưa
Và, lối cũ có đôi nhân …… cùng bước.

Thủy Điền
05-05-2019

Hạ Buồn

Lệ Hoa Trần

delonix-regia-1--ethan-freid

Muốn níu lại, nhưng thời gian…. trôi mãi
Muốn người đi sẽ ở lại bên mình
Muốn tình yêu trọn vẹn tuổi thư sinh
Nhưng thời khắc đã đến hồi réo gọi

Đã bao năm ta chung đường, cùng lối
Nay phải đành hai ngã cách chia xa
Chiếc băng quen giờ chỉ…. bóng ngọc ngà
Cành Phượng vĩ héo dần theo phút …., ….. nhớ

Thương nhớ ai, em nuốt từng hơi thở
Giữa trưa hè tháng tám…. dậy tiếng Ve
Réo vào lòng những âm giọng tái tê
Giết tuổi mộng bằng gươm đao không lưỡi

Giờ xa nhau họa chăng …. là tiếc nuối
Cánh Phượng hồng còn ý nghĩa gì đâu
Chiếc băng xưa , xanh, rêu phủ, nhuộm sầu
Đường chênh chếch một mình, một bóng.

Lệ Hoa Trần
05-05-2019

Hãy thử nói về tiền

money

  1. Đối với tôi, việc anh giàu hay nghèo không quan trọng, miễn là… anh có tiền.
    2. Tôi rất ghét đả động đến tiền bạc, đặc biệt là những đồng bạc lẻ.
    3. Có một lý thuyết màu mè cho rằng con người ta có thể hạnh phúc mà không cần tiền. 
    4. Nếu ai đó nói rằng tiền bạc không thành vấn đề, thì vấn đề sẽ là tiền bạc. 
    5. Nếu anh muốn biết giá trị đồng tiền, hãy thử hỏi mượn ai đó. 
    6. “Tiền bạc không mua được hạnh phúc”. Nhưng nó được dùng để trả lương cho một lượng nhân viên khổng lồ đang làm công việc nghiên cứu này. 
    7. Tôi chỉ cần tiền đủ để vượt qua giai đoạn khó khăn này cho đến khi tôi cần thêm cho một giai đoạn khó khăn khác. 
    8. Tiền không biết nói chuyện. Nó biết thề thốt. 
    9. Tiền không mua được hạnh phúc, nhưng nó có thể xoa dịu lúc anh khốn khổ. 
    10. Có kẻ có tiền và có kẻ giàu. 
    11. Đồng tiền không biến ai trở thành ngốc nghếch cả, nó chỉ cho ta thấy họ. 
    12. Tiền thì luôn bền vững, chỉ có túi tiền thì thay đổi. 
    13. Khi một người có tiền gặp một người có kinh nghiệm, người có kinh nghiệm sẽ tích luỹ được tiền và người có tiền sẽ tích luỹ được kinh nghiệm. 
    14. Trong khoảng khắc, tiền nói được nhiều điều hơn một kẻ si tình hùng biện trong nhiều năm. 
    15. Có nhiều tiền chưa chắc hạnh phúc. Người có mười triệu đô la không sung sướng hơn người có chín triệu đô la. 
    16. Tôi có đủ tiền để sống suốt quãng đời còn lại, trừ khi tôi mua một món gì đấy. 
    17. Phá sản là một quy trình trong đó anh cho tất cả tiền của mìnhvào túi quần và đưa quần cho người khác mặc. 
    18. Tiền bạc chỉ mang lại cho ta một thứ duy nhất, đó là sự thảnh thơi để ta không phải lo nghĩ đến nó. 
    19. Nếu phải chọn giữa tiền và sự hấp dẫn thể xác, hãy chọn tiền. Khi anh già đi, tiền sẽ biến thành sự hấp dẫn thể xác.  🙂

Sưu tầm

Tập Hít Thở Để Giữ Gìn Sức Khỏe

1minh2Lớn tuổi hay sắp già mới biết thở đúng cách, nhưng không trễ đâu. 

Tập được lúc nào, ngày nào tốt ngày đó.

Chỉ cần vài phút, bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, khi ngồi hoặc nằm (trước khi ngủ, hoặc sau khi thức dậy), tập càng nhiều lần trong ngày càng tốt cho sức khỏe. Khi tập nhắm mắt hoặc mở mắt không thành vấn đề, chủ yếu là vận hành hơi thở từ từ nhẹ nhàng bằng mũi, sẽ khiến cho máu chạy đều, tim đập tốt hơn, đầu óc bớt căng thẳng và làm tiêu tan sự mệt mỏi.

Phương pháp hít thở theo nguyên tắc: hít vào phình bụng ra, nín thở, rồi thở ra cùng lúc thót bụng vào, đều, chậm rãi, êm dịu có tác dụng phục hồi sức khỏe rất kỳ diệu nhất là về tim. Cách thở này không những cung cấp đủ dưỡng khí mà còn giúp điều hòa các rối loạn tạng phủ. 

Chính tôi đã tập được hơn 3 năm rồi, thấy trong người khỏe khoắn và minh mẫn, tim đập bình thường (trước đó nhập viện 11 ngày, Bác Sĩ chuyên khoa về tim nói 2 valves tim của tôi hoàn toàn bị hỏng (nghẽn), cho uống thuốc điều trị tạm, trước khi có thể phải mổ, nhưng sau 9 tháng tập hít thở, tim mạch trở lại bình thường và sau đó không còn dùng thuốc về tim nữa) 

Chỉ cần 3 động tác rất đơn giản bên dưới lập đi lập lại: 

1/ Hít vào từ từ và nhẹ nhàng bằng mũi, đồng thời từ từ phình bụng ra. êm dịu kéo dài đến mức có thể chịu được.

2/ Nín thở, giữ hơi càng lâu càng tốt.

3/ Thở ra từ từ và nhẹ nhàng bằng mũi, đồng thời từ từ thót bụng vào hết cỡ, êm nhẹ và kéo dài đến mức có thể chịu được. 

Chúc các bạn yêu đời và gặp nhiều may mắn!