Giới Thiệu Tập Thơ Hoài Ziang Duy

IMG_3235IMG_3236IMG_3232

Bàn tay, có điều chưa nói hết

Năm xưa anh cầm lấy tay em
Năm ngón tay nồng nàn nỗi nhớ
Tình yêu trong chiến cuộc trao nhau
Khác gì thân gác trọ
Ở một thưở vào nơi gíó cát
Có giử được bao lâu
Bàn tay ước vọng thanh bình
Trong đôi mắt chia xa
Ngày về
Nhớ một lúc anh cầm lấy tay em
Tay không dưng giã từ vũ khí
Khi chiến tranh ngơ ngác ngả xuống
Hòa bình mặt lạ đứng lên
Có lòng người vui rộng mở
Có tiếng bi thương cuồng nộ
Cùng tấu khúc ở một không gian
Cơn đau chiều hấp hối
Đâu ai tưởng có một ngày thật thà
Một ngày người không giống ai
Một ngày không như mọi ngày
Đặt để số phận chúng ta
Chung cùng
Cộng nghiệp
Em đã sống cùng anh thời khắc qua đi
Cầm như kinh nhật tụng đi qua, đi qua
Có nghe thấy tiếng thầm tự hỏi
Ở đâu có bàn tay quê hương ?
Để lúc tủi lòng níu lấy
Khóc dùm dâu bể tang thương
Giòng lệ khô là lúc nhìn nhau
Rỏ mặt
Năm nầy anh cầm lấy tay em
Năm ngón tay đau khi tiết trời trở lạnh
Bàn tay xưa một thời chở che
Đã già theo
Nhọc nhằn tủi nhục
Ngày lớn dần đêm cũng thay tên
Như tình ta sống gần hơn trước
Có biết buồn, cũng buồn theo vận nước
Giỡn chiêm bao mà sống thật với lòng
Một đời người,
Nửa kiếp sống lưu vong
Biết bao mùa rừng cây xanh
Trút lá
Hôm nay ta cầm lấy tay nhau
Cũng có lúc buông rời
Sau
Trước
Khi lẽ loi mới biết xa rời hẹn ước
Đâu ai hiểu hạnh phúc gần
Ở một bàn tay
Không tưởng là mình
Không là của ai
Ở một lần vuốt mặt

Hình như có điều không thể

Em có biết những điều không thể nói
Dấu đằng sau góc thấp tâm hồn
Che hết bóng ngậm ngùi dở lỡ
Sống lại thời dạ buổi tân hôn

Nếu một ngày, tháng, không sống hôm qua
Năm sao hiểu dòng đời dang dỡ
Sóng xô nhau một thời tình lỡ
Đạn bom nhau chia chác hận thù

Biết về đâu gọi hồn người năm cũ
Máu xương hề đàn dạo khúc bi thương
Mấy mươi năm một kiếp đoạn trường
Sao vơi được khối tình đau ấp ủ

Quê hương không buồn quên chốn cũ
Khi tuồng đời dần đổi xoay quanh
Đổi áo hoa góc đường ngôn ngữ
Đổi lòng trong sốc duổi mặt ngoài

Em có biết là điều không thể
Điều không tin sự thể đã rồi

Xưa phế tích sống vay phần cơm áo
Trước rồi sau cũng chết, dẫu muộn màng
Lúc vàng son ai nghĩ thời giông bảo
Đã quên thời ẩn náu sống cưu mang

Em có biết những điều xưa dấu kín
Giờ tan hoang bày biện cách dị thường
Những bông hoa mọc trên đường gian trá
Ngậm ngùi trông hạt đỏ nở khoa trương

Đâu ai đợi đâu chờ người sống kiếp
Gần bên nhau trong thế giới tận cùng
Lúc đứng lặng một mình nghe gíó hú
Tự ngàn phương tình đã tuyệt mông lung

Không ai thấy mặt trời mù sóng biển
Nhấp nhô lòng cạn kiệt buổi hoàng hôn
Đất nước ta người còn dời đổi
Thời mai sau hệ lụy lấy lời nguyền.

Khi đứng lại nghe người điên khóc kể
Điều không tin như thể đã qua rồi.

HOÀI ZIANG DUY

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s