Anh đâu rồi, nắng có trắng miền quê?

Trương Thị Thanh Tâm 

aodai-do
Anh ạ, tháng ngày sao mà dài quá 
Đêm cũng buồn, lòng cảm thấy cô đơn 
Nhớ anh nhiều nào biết nói gì hơn 
Ta xa quá làm sao em nói nhỏ!
Xuân đã về, mùa xuân qua vội vã 
Anh đâu rồi, nắng có trắng miền quê?
Sương xuống lạnh, con đường nghe xa quá 
( Biết bao giờ ta hội ngộ cùng nhau)
Tình vẫn còn, luôn nhớ lối anh về 
Anh có nhớ, những lời anh thường nói 
Trái tim anh, luôn có bóng em mà 
Sao giờ đây, lời ấy đã phôi pha 
Không còn thấy hình anh qua màn ảnh 
Sao anh nở quên em trái tim nhỏ 
Nhưng tình cho anh rộng lớn bao la 
Không phải em già còn anh trẻ quá 
Nhưng tình em, yêu cử chỉ của anh 
Đôi tay ấy luôn làm em yêu thích 
Tay nâng cằm, tay đặt ở trái tim 
( Và không quên tay nào anh hôn gió )
Ơi yêu quá, tình ta luôn cất giấu 
Chỉ mình anh, chắc anh hiểu tình em 
             
Trương Thị Thanh Tâm 
                         
Mytho 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s