Quẻ Dịch: Cách Lập Và Giải Đoán (Bài cuối)

Thư viện của bài

This gallery contains 5 photos.

Nguyên Lạc          
 

LẬP VÀ GIẢI QUẺ CHO VIỆT VƯƠNG CÂU TIỄN
 
Lời giới thiệu của tác giả:

Tiểu luận QUẺ DỊCH gồm có tác cả 6 bài, đây là bài cuối (bài 6). Bài này vì có liên quan đến sự hành xử giữa trên và dưới, giữa vua với thần dân, giữa chính quyền với dân chúng; có nói đến nguy cơ của sự tồn vong nước Việt Câu Tiễn, hợp với tính thời sự nên tôi giới thiệu trước, sau đó sẽ đăng lần lượt những bài còn lại. (Nguyên Lạc)       

 ***

 Lời dẫn:

“Kinh Dịch là thứ sách vì hạng quân tử mà làm ra, không phải là của hạng tiểu nhân. Trương Hoành Cừ nói: “Kinh Dịch chỉ mưu tính cho quân tử, không mưu tính cho tiểu nhân”.

Kinh Dịch là thứ sách do sự hư không làm ra. Trước khi chưa có hào vạch, Dịch thì là một lẽ hồn nhiên, ở người ta là tấm lòng im lặng.  Đến khi đã có hào vạch, mới thấy hào ấy là thế nào, hào kia là thế nào. nhưng mà vẫn  theo những cái  rỗng,  tĩnh ấy  làm ra Tượng Số.  Vì vậy nó mới linh thiêng!.

Trong Kinh Dịch, đại khái Dương thì lành (tốt) mà Âm thì dữ (xấu). Đôi khi cũng có Dương dữ mà Âm lành! Tuy nhiên, vì có việc nên làm, cũng có việc không nên làm.  Nên làm mà không làm, không nên làm mà cứ làm, thì dù Dương cũng xấu. Trong Kinh Dịch, hào Dương phần nhiều lành, hào Âm phần nhiều dữ!  Tuy nhiên, cũng cần phải xem ngôi vị của chúng ra sao!
Trong Kinh Dịch, chỉ có “trinh cát”, chưa có chỗ nào không “trinh” mà “cát”; chỉ nói “lợi trinh”, chứ chưa từng nói “lợi bất trinh”. Như quẻ Kiền (Càn) tốt lắm, nhưng mà ở dưới lại nói “lợi trinh”. Nghĩa là ngay thẳng, trung chính  thì lợi, không ngay thẳng, trung  chính thì không lợi. Tiếp tục đọc

Thơ Nguyễn Hàn Chung

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Huyễn hoặc 

Chúng ta lầm lũi đi miết trên một con đường 
đi một mình không có em bên cạnh thì rất buồn
đi một mình có em bên cạnh càng buồn hơn
nhưng anh phải đi thôi 
không còn sự lựa chọn nào khác 
không có lối đi tắt 
ngõ hẻm cũng không .
sương xuống nhiều quá .Mù mịt .
Sóng vai bên nhau mà đi
chân dài em sải bước thật lẹ
chân ngắn anh phải chạy
nhiều lúc vấp té bò lăn bò càng
cố bắt kịp nhịp em bước 
đều một hai so le ,đều một hai so le ,đều một hai so le
chưa đến cuối con đường chưa…
Trút bỏ quang gánh trên vai có bớt nặng một chút Tiếp tục đọc

Bóng mây cuối chiều

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

MANG VIÊN LONG.

Bóng mây cuối chiều

Kính tặng những bà mẹ bất hạnh.

Thạc đẩy cửa, bước vào – liếc nhìn vào giường bà Sửu đang nằm, giọng lạnh lùng:

-Mẹ sao mà nằm hoài vậy?
-Tao hơi mệt, nằm chút rồi dậy.
-Lúc nào cũng nghe bà kêu mệt!
-Tuổi trên sáu mươi rồi, muốn mệt lúc nào thì mệt – tao đâu có muốn vậy.

Thạc đi thẳng lên gác.

Bà Sửu lồm cồm ngồi dậy, định bước xuống giường, nhưng bỗng thấy còn hơi choáng. Bà ngồi im. Mắt hướng nhìn lên cầu thang.

Cách nay mấy hôm, trời chuyển tiết lập thu, bà nghe mỏi và đau nhức khắp cơ thể. Tuổi già là chiếc máy đo thời tiết nhanh nhạy nhất, bởi sau nhiều bận bị mệt và đau nhức, bỏ ăn – bà thấy ngày hôm sau, trời bỗng âm u, mưa và gió bất chợt; nên bà Sửu luôn lo lắng mỗi lúc trời đất thay mùa, chuyển tiết.
Tiếp tục đọc

*** Delay your judgment/trì hoãn phán đoán

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Một cô bé đáng yêu đang cầm hai quả táo bằng cả hai tay.

Mẹ cô bước vào và nhẹ nhàng hỏi cô con gái nhỏ với một nụ cười:

Con yêu, con có thể tặng mẹ một trong hai quả táo không?

Cô gái ngước nhìn mẹ mình vài giây, rồi đột nhiên cắn một miếng táo, rồi nhanh chóng cắn vào quả kia.
Người mẹ cảm thấy nụ cười trên khuôn mặt cô bi băng lanh.

Người mẹ gắng không để lộ sự thất vọng của mình.
Sau đó, cô bé đưa một quả táo cắn cho mẹ mình và nói: Tiếp tục đọc

*** MỘT THỜI EM TÔI

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nguyên Lạc 

MỘT THỜI EM TÔI

Nhánh lục bình trổ một chùm hoa tím
Vướng bãi bùn khóc dòng cạn trôi xa!
Con thòi lòi trố mắt nhìn dòng tím
Bỗng giật mình trái bần rụng chiều tà
.
Người về đâu lệ lưng tròng rưng rức
Bỏ lại ai bờ bến khói sương và…!
Trời về đâu chiều bóng ngả bờ xa?
Buồn con nước bìm bịp kêu ba tiếng!
.
Người năm cũ đâu còn áo lụa!
Trên dòng sông bờ lở bờ bồi
Đôi mái chèo cùng đứa con côi
Vạt tóc khét lưng còng đời cô phụ! Tiếp tục đọc

*** Nhớ thương Phạm Công Thiện

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Đặng Tiến

Nhớ thương Phạm Công Thiện

Phạm Công Thiện, mới qua đời tại Houston ngày 8.3.2011, với tôi là chỗ cố tri thân thiết, ngang trang ngang lứa, cùng tập tành bước vào nghề văn những năm đầu thập niên 1960. 

Thời đó, Thiện đã có chút ít tiếng tăm vì từ 16 tuổi đã có soạn một từ điển tiếng Anh (Anh ngữ tinh âm Từ Điển, 1957) được Nguyễn Hiến Lê viết lời giới thiệu nồng hậu. 

Trước tiên, chúng tôi là bạn chơi, tại Sài gòn, cùng thân thiết với nhà thơ Hoàng Trúc Ly, đàn anh hiền lành và hòa nhã. Cùng đi chơi đêm lúc ấy với Thiện, thường có Trịnh Cung và nhà thơ Ninh Chữ, có tiệm may trên đường Tự Do, thường là kẻ chi tiền, dường như thỉnh thoảng có cả Tuấn Huy. Là sinh viên bận học tôi không tham dự những cuộc vui chơi này, nhưng hôm sau được nghe kể lại cặn kẽ.

Tiếp theo là bạn làm báo. Khoảng 1962-1963 gì đó, anh Hoàng Minh Tuynh làm chủ báo Mai, Sài gòn, bán nguyệt san. Anh Tuynh là người công giáo tiến bộ, có uy thế lúc ấy, và ưa giao thiệp với các bạn trẻ mà anh tin cậy, chung quanh Nguyễn Hữu Thái là sinh viên Tiếp tục đọc

*** Tiếng Đàn Cho Mẹ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Lính Thủy sưu tầm

Câu chuyện có thực – True story.

Qua nhiều năm dạy Piano, tôi nhận ra rằng trẻ em có nhiều cấp độ về năng lực về âm nhạc. Tôi chưa bao giờ hân hạnh có được một học trò thần đồng nào cả, dù cũng có một vài học sinh thật sự tài năng.

Tôi có được cái mà tôi gọi là những học viên “ được thử thách về âm nhạc”. Robby là một ví dụ. Robby được 11 tuổi khi mẹ cậu bé, một người mẹ độc thân, đưa cậu đến học bài Piano đầu tiên. Tôi thích học viên của mình ( đặc biệt là những bé trai) bắt đầu học ở lứa tuổi sớm hơn và điều đó tôi cũng có giải thích với Robby. Nhưng Robby nói rằng mẹ em hằng ao ước được nghe em chơi Piano. Vì vậy tôi nhận cậu bé vào lớp.

Qua nhiều tháng, cậu bé thì cần mẫn học bài và cố gắng luyện tập, tôi thì cố gắng nghe và động viên cậu. Cứ cuối mỗi bài học hàng tuần, em lại nói: “Một ngày nào đó mẹ sẽ nghe em đàn”. Nhưng dường như vô vọng. Đơn giản là cậu bé không có năng khiếu bẩm sinh. Tôi chỉ nhìn thấy mẹ cậu bé từ xa khi bà đưa con đến hoặc ngồi chờ con trong chiếc xe hơi cũ kỹ. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ vào nói chuyện với tôi. Tiếp tục đọc

*** THI NHẠC KHÊ KINH KHA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

VÕ CÔNG LIÊM 

Đọc và Nghe
THI NHẠC KHÊ KINH KHA

Thoạt kỳ thủy tôi chi biết Khê Kinh Kha là một thi sĩ tôi yêu; từ khi đọc thơ anh đăng rải rác trên các tạp chí văn học hải ngoại.Tôi nuôi trong tôi những câu thơ bóng bảy đầy đủ hai khía cạnh quê hương và tình người. Cũng từ đó tôi khám phá thêm một tài năng khác của anh; đó là âm nhạc, làm tôi sững sờ, bởi giòng nhạc của Khê Kinh Kha, một lần nữa; đã lôi cuốn người nghe hấp dẫn, đam mê và gợi nhớ. Ban đầu đọc thơ anh làm, nghe nhạc anh soạn cứ ngỡ như một tài nhân trẻ tuổi nhưng khi biết đến anh thì chúng tôi ở cái tuổi “cổ lai hy” vì thế mà thi nhạc Khê Kinh Kha, có lẽ;”lục thập ngôn bất nghịch nhĩ” nên đến với người đọc (dể ngâm) người nghe (dể hát) qủa không ngoa!

Và; dần dà chúng tôi quen nhau, trao đổi văn thơ họa nhạc đi tới cảm thông hài hòa, mặc dù chúng tôi chưa một lần gặp nhau rồi trở nên thân quen như đã thân quen âu cũng là duyên tình văn nghệ.

Thơ KKK đã làm tôi xúc động, nhạc của anh làm tôi bồi hồi, thôi thúc đưa tôi về với ba”thì” hiện tại, qúa khứ, vị lai, một âm hưởng nhạc lạ kỳ,  trộn lẫn một âm giai tuyệt vời giữa không gian và thời gian. Mà trong mỗi thì chứa đựng một quê hương và tình người. Tôi vốn yêu nhạc họ Trịnh, Ngô Thụy Miên, nhạc KKK phản phất tiết điệu đó, không phải anh chịu ảnh hưởng của họ nhưng nguồn cảm hứng dâng trào đụng phải nhau là chuyện thường tình; thế thôi.    Tiếp tục đọc

*** Ạch đụi tra lão

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

Hồ Đình Nghiêm

Ạch đụi tra lão

Montréal, thành phố tôi định cư, đã có ai đó thày lay phiên dịch, phụ đề Việt ngữ thành Mộng Lệ An. Thoạt nghe xướng tên, cứ ngỡ như đó là nhan truyện dài kỳ tình diễm lệ chan đầy nước mắt của nhà văn nữ Quỳnh Dao ở tận xứ lạ Taiwan. Nhiều đọc giả “khó tính” bảo: Quỳnh Dao là chưởng môn nhân môn phái Sến. Tôi chưa đọc văn bả nên chỉ biết mần thinh. Tôi nhớ có vị nào đó ở trong nước từng có thơ “mưa rơi không cần thông dịch” hoặc một thứ na ná tựa thế. Tôi lại nhớ một câu thoại “Cái gì của César thì nên trả lại cho César”.

Tôi yêu Montréal, nhỏ bé, hiền hoà, dân tình cởi mở, Anh-Pháp đề huề chẳng yes thì oui. Có khu cổ xuý việc trau dồi Pháp ngữ, lại thày lay mần thông ngôn, như sau: Tình xê la mua, tiền xê lạc răng, đời xê la vi. Ui, trẻ lên ba cũng tường những món gay cấn nọ.

Ở khu chăm nói tiếng mẹ đẻ, tôi thân thiết với hai nhà thơ: Luân Hoán, Hoàng Xuân Sơn. Hai nhà văn: Võ Kỳ Điền, Song Thao. Tôi gọi bốn vị bằng anh, vì tôi tri thiên mệnh trong khi họ thuộc dạng cổ lai hy. Họ chẳng thích nuôi râu, chứ nếu thả giàn để râu ria ra rậm rạp thì e “bác Hồ” phải nể mặt tủi hờn đọ không lại kính nhi viễn chi. Quá khứ, Luân Hoán gốc Đà Nẵng (Trung). Hoàng Xuân Sơn gốc Huế (Trung). Võ Kỳ Điền gốc Phú Quốc (Nam). Song Thao gốc Hà Nội (Bắc). Ba phương lưu lạc dặm ngàn đã tìm về chốn đất lành Tiếp tục đọc

*** ly rượu đời

Khê Kinh Kha

Wine Pouring into Glass

ta rót vào ly, men rượu đời
mời em cạn chén giữa đêm nay
đêm nay trăng sáng ngập hồn vắng
rượu cay hay nước mắt ta cay ?

ta rót vào ly, rượu tình buồn
tình ta như quán trọ không đèn
đời còn lận đận theo năm tháng
uống đi em, quên hết muộn phiền

ta rót vào ly, rượu đau thương
mời em cạn chén cho vơi lòng
say cùng ta, quên đi cuộc sống
tủi hờn chi đời vẫn lệ buồn

ta rót thêm kỷ niềm xót xa
kỷ niềm hằn thương tích trong ta
bởi sự thật ta không khóc nổi
dĩ vãng buồn, kể mãi không ra

ta rót thêm giọt rượu ưu tư
bởi vì đời biển mặn phù du
rượu ưu tư có ta choáng váng
hay có em say mướt bên ta ?

khóc chi em, đời còn buồn lắm
và mai đây hồ rượu vỡ tan
như tình mình cạn ly rượu đắng
như đời mình tàn mạt đau thương

KhêKinhKha
(1970)

*** CHUYỆN CỦA ANH T…   

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

CHUYỆN CỦA ANH T…   

*

Anh đã ngoài 50 tuổi nhưng nhìn vẫn còn trẻ trung và phong độ lắm. Da anh trắng, lại mịn, tính thích bông đùa, tếu táo nên chẳng ai nghĩ anh đã đến 45 tuổi. Đi cùng con gái lớn, tuổi đã ngấp nghé 30, nếu giới thiệu là bố con cũng chẳng ai chịu tin.

Anh lấy vợ đầu, được vài năm thì đưa nhau ra tòa. Chị để lại đứa con còn đỏ hỏn cho anh nuôi rồi xách va ly theo một chàng trai trẻ. Nghe đâu, chàng trai đó kém chị đến cả chục tuổi. Nuôi con cứng cáp, anh gặp chị thứ 2 kém vợ đầu chừng mười tuổi, bén duyên, rồi cưới. Về làm vợ anh, chị cũng chăm chỉ, chịu thương chịu khó, rõ là người nết na hiền thục. Hàng xóm, ai cũng quý đường ăn nết ở của chị. Đã xinh gái, lại nết na hiền thục, cư xử có trên có dưới, được lòng cả phố nên anh yêu và chiều chị như báu vật. Thế rồi chị sinh cho anh một bé trai, đẹp như thiên thần, giống anh thật nhiều. Anh càng yêu và chiều chị hơn. Chả hiểu vì sao, khi cậu ấm đã biết chạy, chị lại đâm ra đổ đốn, ánh mắt cứ khoái mơn man, vuốt ve những chàng đô con, đẹp mã. Anh đã nhiều lần khó chịu, bóng gió, xa xôi để chị “chừa cái tính khí tiểu tư sản làm mất mặt chồng con” đó đi. Chị cũng xấu hổ lắm với “tính khí đua đòi kiểu tiểu tư sản” đó và cũng nhiều lần quyết tâm “không làm xấu mặt chồng con” nữa nhưng lý trí đều thất bại khi mỗi lần chạm trán đàn ông, Tiếp tục đọc

*** NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Lê Nghị:.Tháng 3 ngày 8 tới chi?Năm nay biết được tặng gì không ta!?.Nguyên Lạc họa theo:.Tặng cho em một con gàAnh chai Minh Mạng tửu nha… say đời?Say tình say rượu say tôiĐể xem giường bốn có rồi ra ba? [*]Giỡn cho vui các bạn taNhưng mà có thể xem ra… cột buồm!Lê Nghị:Ngày xưa như sắt như đồngNhư đinh đóng cột như rồng phun mưaBây giờ như cải muối dưaMười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu!( ca dao Quảng Nôm) Tiếp tục đọc

*** CHÚT TÌNH GỞI LẠI 

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

CHÚT TÌNH GỞI LẠI 

Trương Thị Thanh Tâm 
           
Sao anh để mắt em buồn 
Cho em rơi lệ cạn nguồn khổ đau 
Em giờ như mảnh lụa nhàu 
Hoa khô nhụy úa, âu sầu tuổi xuân 

Thời gian gõ nhịp bâng khuâng 
Dấu yêu khép kín ngại ngần nhớ, quên 
Buồn đêm ủ mộng vào tim 
Tình thôi hay ở, nỗi niềm phân vân 

Chưa đi hết cuộc phong trần 
Tình xưa khép lại, như vần thơ cay 
Đời người tay lại trắng tay 
Công danh, vó ngựa bóng mây cuối trời  Tiếp tục đọc

*** LOẠN BÚT VỀ TỬU SẮC (1)

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nguyên Lạc

but

Dẫn nhập: Một hôm, tình cờ đọc được một bài thơ của ông thi sĩ Trần Hoài Thư, lòng tui bồi hồi quá mạng!

Bạn đến thăm kéo ra chụp ảnh
Ta lựa cây hồng sai trái làm phông
Bởi đời ta giờ thảm thiết quá chừng
Nên vịn lá cành trang hoàng đở tủi
Hãy nhìn đầu ta một vùng trắng phủ
Hãy nhìn tóc ta, sợi ngắn sợi dài
Đã gần hai năm bỏ phế tóc tai
Đời thảm quá lấy ai mà “trang điểm”?

Trời! Sao thảm quá vậy ông Trần! Như mộng, huyễn, bào, ảnh thôi! Hãy cười đi, mọi sự rồi cũng sẽ qua.

Xử thế nhược đại mộng

Hồ vi lao kỳ sinh (Lý Bạch)

Ở đời như giấc chiêm bao

Cái thân còn đó, lao đao làm gì? (Tản Đà)
Tiếp tục đọc

***  GIỚI THIỆU

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

  PHẠM NGỌC THÁI CÁNH ĐẠI BÀNG 
     CỦA THI CA ĐƯƠNG ĐẠI VIỆT NAM
 Nxb Thanh niên  2019 – 294 trang
   
                   
            Có lẽ đông đảo bạn đọc đã nghe và biết về nhà thơ Phạm Ngọc Thái, với những nhận xét rất khác nhau của nhiều bạn đọc và người phê bình. Đa phần là khen thơ Phạm Ngọc Thái… Một vài người lại chê thơ ông hết lời…
    Có điều không thể phủ nhận, rất nhiều người khen thơ Phạm Ngọc Thái… lại là những giảng viên đại học, giáo viên dạy văn… 

     Tôi nghĩ, cảm thụ thơ là tùy thuộc mỗi người đọc. Do người ta vốn sống, trình độ, gu thẩm mỹ… khác nhau, nên sự cảm nhận thơ hay dở cũng khác nhau ?
    Tỷ như bản thân tôi, tự thấy mình cũng có đôi chút khả năng cảm thụ văn học nói chung và thơ nói riêng, thì phải công nhận: Mảng thơ tình của Phạm Ngọc Thái có nhiều bài rất hay. Tiếp tục đọc

*** đêm mưa

Khê Kinh Kha

mua5

mưa bay
     bay ngập đêm buồn
mưa bay
     bay ngập vào hồn riêng tôi
ngồi đây đếm giọt mưa rơi
đếm bao tuổi mộng với đời trầm luân

lặng nghe nhịp đập tim mình
nghe đời thở nhẹ trăm nghìn xót xa
nghe đêm
          nước mắt lệ sa
nghe ngày
          ấp ủ lời ca dao buồn
nghe bao la
          rụng trong hồn
hoang man giấc mộng vẫn còn đơn côi

mưa bay
          sao hết đời này
trong tôi còn lại tháng ngày hư hao
còn đây
          kỷ niệm xôn xao
còn đây
          nước mắt
                 giọt nào cho nhau
thôi em
          tình đã bạc đầu
con tim giờ đã nhuộm màu tháng năm

mưa bay
          bay ngập vào hồn
hay là nước mắt đoạn trường em ơi

 Khê Kinh Kha
(Michigan1970)

***  THƠ TÌNH NĂM ẤY

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

 Phạm Ngọc Thái

      PHÚT CÔ LIÊU DỪNG LẠI NGÓNG NGƯỜI XƯA

Em xưa đó … Tình tao khang tha thiết
Anh không thể tìm ở bóng xuân nay
Cánh chim hải hồ ta lang thang bay
Anh lại gọi ? Nghe không, em yêu quí !

Đứng trên đỉnh thi sơn kỳ vĩ
Thấy tim mình rỉ máu xuống thẳm sâu
Vết thương em đau. Anh cũng đau.
Người đàn bà trẻ vùng sông nước 

Duyên kỳ ngộ giữa đường tan tác
Em vẫn là tình cuối của đời ta
Năm tháng phôi pha. Kỷ niệm cũ không nhòa.
Vóc hình em … Ta mãi còn cất giữ

Em là áng thi ca của hồn thi sĩ
Người vợ hiền trong mộng mị ta mơ Tiếp tục đọc

*** TRĂNG KHUYẾT

Nguyên Lạc

TRANG 3
Trăng khuya khuyết chỗ ai nằm
Nên không soi sáng trăm năm tình người!
Với tay kéo đám mây trời
Che chi cho khuyết tình tôi muộn phiền?!
.
Ru tôi một bóng cô miên
Hình như tiếng lá trở mình sương khuya!
Dáng ai áo mỏng quỳnh mơ
Phù vân nghiêng bóng tôi chờ kiếp nao?!
.
Mong manh khuyết ánh trăng nào
Làm sao lấp được nỗi đau tình này?!

*** VƯỜN MĂNG CỤT

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

trần mộng tú

VƯỜN MĂNG CỤT

Người con gái ra đón ông Thành ở ngay khu đậu xe của chung cư. Cô hồn nhiên nắm tay ông, cái nắm tay không phải dắt ông cho khỏi vấp ngã, nhưng tỏ sự thân tình. Cô vừa đi vừa nói:

– Lâu quá rồi bác cháu mình không gặp nhau. Con xem đồng hồ áng chừng giờ bác đến, thế mà đúng. Con vừa ra chưa được năm phút đã nhìn thấy xe bác rẽ vào. Bác trông còn khỏe quá!

Rồi cô thấp giọng. “Mẹ con đang chờ bác.”

Ông Thành nhìn cô con gái của bạn, nhớ lại ngày cô còn bé tí, nay đã gần bốn mươi rồi, không trách mình già. Ông xiết chặt tay cô, nhớ đến người đã đi biền biệt.

Ông Thành là bạn thân từ thời còn rất trẻ của cha mẹ cô, ông là bạn học của ông Lâm từ thời trung học. Họ cùng trưởng thành, ra đời làm việc, lập gia đình, gần như lúc nào cũng có nhau. Họ cùng di tản, tham dự ngày con cái nhau ra trường và cưới hỏi. Cách đây năm năm, ông Lâm qua đời, rồi bà Thành cũng chỉ còn là một nắm tro than. Ông Thành sức khỏe bắt đầu hơi kém đi theo tuổi tác. Sắp tám mươi rồi, còn trẻ trung gì nữa, ông làm biếng đi ra ngoài, sự liên lạc cũng thưa thớt dần giữa hai nhà. Tiếp tục đọc

*** QUA SÔNG

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Cung Tích Biền

1

Dòng họ Trần Liêu vào định cư ở bờ Bắc sông Thu một thời gian lại gặp chuyện chẳng lành. Mấy năm liền, mùa hè như trong lò thiêu, mùa đông như băng giá, khí hậu khắc nghiệt, khắp nơi bị lụt lội, hạn hán, mưa đá, bão tố; lúa đang đòng đòng sâu bọ ăn hết, kiến vàng làm tổ trong măng tre măng trúc; giếng nước có rắn, dọc bờ sông cá sấu phơi mình trên cát; giữa trưa khô khốc từng bầy voi lang thang đi tìm nước dọc bờ sông trắng. Gió rao truyền những tai ương, và biển bủa sóng báo hiệu của hoang phá điêu tàn.

Về mặt nhân văn, con người không tin vào những điều thực tế; nhưng những cảm ứng tâm linh không còn chân chính; nó bị tác động, xua đi theo dấu chân tà thuật. Đó đây mọc lên lời kinh cầu, sấm truyền. Những phù thủy dạy cho con người những u muội, xuyên tạc, đẩy đạo lý đến cửa ngõ của dị đoan mê tín. Người ta thờ những con rắn hai đầu, gà bốn chân, cua mặt người, cọp biết nói. Tin đồn loan truyền, những đồng dao, những mẫu chuyện châm biếm cứ mọc cánh bay đi, tụ hội với trăm nghìn hoang tưởng, làm cho xã hội hôm ám càng nhuốm màu hoang đường. Bọn đồng bóng có nơi ăn chốn ở, Tiếp tục đọc

*** THUỞ CÒN BAN SƠ 

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

THUỞ CÒN BAN SƠ 

Trương Thị Thanh Tâm 
           ***
Ai ngờ mình lại gặp nhau 
Hai phương trời lạ, thuở còn chưa quen 
Nụ cười ánh mắt làm duyên 
Bên bờ giếng, bóng nắng nghiêng má hồng 

Chưa lời trao, đã chạnh lòng 
Chưa lần chung bước, thẹn thùng vu vơ 
Rồi một ngày nhận được bài thơ 
Lời ru em ngủ giấc mơ ngọt ngào 

Tưởng chừng lạc nẽo chiêm bao 
Mối duyên tao ngộ, tình sao vẫn chờ 
Người đi để nhớ ngẩn ngơ 
Cánh chim xa biệt mịt mờ chân mây Tiếp tục đọc