*** thơ bông phèng. tết ủn ỉn

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

hoàng xuân sơn

thời vận

bọn trẻ còn dám “đi bão”
thì mình đằng vân chút chơi
miễn là đừng mê mẩn gió
phượt hết yên ba một thồi

xướng âm

âm quá. không cù rủ mặt đường
giữa mùa băng cực níu tai ương
ngón chân tìm một lỗ để thở
cùng tóc râu túa đời tha phương
40 năm xỏ giày mang ủng
không dám. chưa quen cái lạnh tràn
hồn tóp teo dưới tầng áo xống
bận. hay đừng rồi cũng hở hang Tiếp tục đọc

*** Quanh ngày sinh nhật

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

MANG VIÊN LONG

Từ rất lâu, tôi không có “thói quen” gì về ngày sinh của mình. Có lúc tôi quên bẵng. Có lúc tôi chợt nhớ. Quên thì chẳng sao, mà “chợt nhớ” thì rất ngậm ngùi!
Cho mãi đến vài năm gần đây, các cô cậu học trò cũ thường gặp nhau vui chơi nhân ngày Sinh nhật của nhau; thế là họ “rủ” tôi tham gia. Hay nói đúng hơn, họ đã “nhắc” tôi nhớ lại ngày sinh của mình! Nhờ vây, tôi cũng đã “vui ké” (chữ của nhà thơ HL) với họ; cảm thấy có chút gì vừa hạnh phúc, vừa bâng khuâng!
Tôi không nhớ ngày sinh bởi dễ hiểu, cuộc sống riêng của tôi quá lao đao, bất hạnh – ngay từ thuở lên tám! Tôi không nhớ ngày tôi có mặt trên cõi nhân sinh nầy, bởi hiện tại của tôi là những chuỗi tháng ngày phải miệt mài làm việc, và phấn đấu không ngừng để kiếm tìm niềm vui và an ủi…
Từ chiều hôm trước – tôi đã nhận được nhiều tin nhắn “nhắc nhở” cũng như chúc mừng từ vài thân hữu và học trò; cho nên dù “muốn quên” cũng phải nhớ! (Tôi có ý nghĩ: lạ thật, ngày sinh của tôi, tôi không nhớ, mà họ lại nhớ, vui nhỉ?). Có người hỏi tôi, nhân ngày này có tổ chức gì cho vui không? Tôi trả lời: “Chỉ nhớ thôi, không có gì nữa cả!”.
Đúng một giờ sáng ngày 4 tháng 6, người bạn văn phương xa lại gởi cho bài thơ “bấm nút” như sau:
“ngày như mọi ngày
nhưng ngày không như mọi ngày
anh nhớ ra bờ giậu
Tiếp tục đọc

*** CỘI MAI VÀNG THẾ LỘC/EM KHÔNG NÓI YÊU TA !/NGHE “HÁT NHỚ CHIẾN TRƯỜNG XƯA”

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Châu Thạch

 

CỘI MAI VÀNG THẾ LỘC.

Cội mai vàng nho nhỏ
Thế Lộc tặng năm xưa
Mỗi một mùa xuân đến
Cho đóa vàng lưa thưa

Vẫn niềm vui đón Tết
Vẫn nỗi sầu dây dưa
Từ ngày mai cổ áo
Rụng trong đời gió mưa

Nhìn từng cánh hoa nở
Thương biết mấy cho vừa
Đời qua đông trắc trở
Hoa vẫn vàng đong đưa. Tiếp tục đọc

*** Như Loài Hoa

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Lm. Giuse Hoàng Kim Toan

Như loài hoa, trong ngàn triệu tên đoá hoa, người ta ai cũng có một đoá hoa lòng nở trong tim. Đoá hoa lòng ấy, dù ít dù nhiều, ai cũng có. Những đoá hoa lòng trao nhau, những hoa lòng nối bờ yêu thương, những đoá hoa lòng khoe sắc trên khuôn mặt, nở trên những bàn tay. Hoa lòng ấy là hoa nhân đức được ươm qua lòng thanh, tưới trong nhẫn nại, chăm sóc trong hy sinh.

Như loài hoa chẳng bao giờ biết ghen ghét, tị hiềm, hờn giận. Hoa mọc trên cây cao, hoa nở ở dưới thấp, hoa tỏ sặc sỡ, hoa e lệ kín đáo… Mỗi loài một nét riêng, làm đẹp cho đời, anh đoá hoa lớn, tôi đoá hoa nhỏ, chị đoá hoa kiêu sa, tôi đoá hoa tầm thường, trong giỏ hoa, các loại hoa đứng cạnh nhau, đôi khi lại thêm vài bông cỏ, tự nhiên và hoang dại, chẳng bao giờ ghét nhau bởi vì chung một mục đích làm đẹp cho đời và dâng hương cho cuộc sống. Hoa lòng của con người sẽ tươi đẹp biết bao trong vườn hoa muôn cõi lòng, không ghen ghét, không tị hiềm, cùng nhau góp sức dâng hiến cho người và cho đời.
Tiếp tục đọc

*** Trạm Vũ Trụ Quốc Tế

Thư viện của bài

This gallery contains 3 photos.

Trạm vũ trụ Quốc tế được coi là dự án khoa học phức tạp nhất trên thế giới. 

Nó có kích thước tương đương một sân bóng đá của Mỹ.

Trạm vũ trụ Quốc tế (viết tắt: ISS) là một tổ hợp công trình nhằm nghiên cứu không gian, là sự hợp tác của năm cơ quan không gian: NASA (Hoa Kỳ), RKA (Nga), JAXA (Nhật Bản), CSA (Canada) và 10 trong 17 nước thành viên của ESA (châu Âu). ISS di chuyển trong không gian với vận tốc trung bình là 27.743,8 km/giờ, ứng với 15,79 lần bay quanh Trái đất mỗi ngày.

Trạm vũ trụ ISS hoạt động như một phòng thí nghiệm bay cho nhiều thí nghiệm như nghiên cứu sinh học và vật lý, khoa học trái đất, thăm dò không gian, công nghệ hàng không vũ trụ. Trong hình là bức ảnh chụp từ năm 2008, cho thấy phi hành gia Karen Nyberg nhìn ra cửa sổ của phòng thí nghiệm Kibo trên tàu ISS. Tiếp tục đọc

*** Cho đi là hạnh phúc hơn nhận

00tim

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.”

Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãv đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao.”

Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?” Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: “Cho đi là hạnh phúc hơn nhận

*** khát vọng cháy bỏng

khát vọng cháy bỏng là điểm khởi đầu cho mọi thành tựu

BIEN CHIEU1
Socrates là một triết gia nổi tiếng người Hy Lạp cổ đại. Ông sinh năm 469TCN ở Athens. Một ngày nọ có thanh niên trẻ hỏi ông rằng bí mật của sự thành công là gì. Ông đã hẹn gặp anh ta vào buổi sáng hôm sau ở ngoài bờ sông, khi đó ông sẽ trả lời.

 Buổi sáng hôm sau, Socrates bảo người thanh niên nọ cùng đi xuống dòng nước. Khi nước đã lên đến cổ, ông bất ngờ dìm anh ta xuống. Người thanh niên hốt hoảng tìm mọi cách vùng vẫy để ngoi lên, nhưng rõ ràng sức mạnh của Socrates quá lớn, anh ta không thể làm gì được cho tới khi cảm thấy gần như ngạt thở.

Nhưng bằng hết sự cố gắng cuối cùng, sau một thời gian vật lộn khó khăn thì anh ta đã có thể ngoi lên khỏi mặt nước. Anh ta thở hổn hển và hít thật sâu.

Khi đó, Socrates hỏi: “Cậu đã muốn điều gì nhất khi bị dìm dưới nước?”

“Lúc đó tôi không nghĩ tới bất cứ điều gì ngoài việc tìm mọi cách để thoát ra và hít thở không khí” – người thanh niên trả lời.

“Đó chính là bí mật để thành công. Lúc mà cậu ao ước mình có thể được thở bằng không khí cũng như cậu khao khát có được thành công vậy. Cậu sẽ nỗ lực tìm mọi cách để đạt được nó”.

Một khát vọng cháy bỏng là điểm khởi đầu cho mọi thành tựu. Nếu không có ước mơ, bạn sẽ chẳng bao giờ có được thành công. Cũng giống như một ngọn lửa nhỏ không thể tỏa ra nhiều nhiệt, một mong muốn yếu ớt không thể tạo nên những kết quả tuyệt vời.

*** Câu chuyện việc thiện

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

TRIẾT LÝ SỐNG

Người xưa có câu: “Hành thiện tối nhạc” (ý nói làm việc thiện là vui sướng nhất).

Lòng người quả thật vô cùng kỳ lạ, khi chúng ta làm bất kể việc gì không tốt thì trong lòng sẽ thấy bất an, không vui vẻ nổi, nội tâm cũng không thoải mái. Còn nếu như một người làm việc thiện tuyệt đối không vì điều kiện gì thì trong lòng người ấy chắc chắn sẽ vô cùng hạnh phúc.

Một số người cho rằng, phải có điều kiện, có tiền bạc mới có thể giúp đỡ người khác, mới có thể cho đi. Nhưng kỳ thực, ngay cả khi chúng ta không có những thứ vật chất ấy, chúng ta vẫn có thể cho đi một cách rất ý nghĩa và hữu ích.

Đôi khi chỉ một lời nói động viên khích lệ, một cái nhìn hay một nụ cười ấm áp là chúng ta đã có thể chuyển một người buồn thành một người vui vẻ. Thậm chí chỉ bằng những cử chỉ nhỏ ấy, chúng ta đã có thể cảm hóa được một người ác thành người lương thiện hơn.

Tại một số nơi trên thế giới, người ta không chỉ cho đi một cách tự nguyện mà nó còn được xem là một “nguyên tắc ngầm” để quy định mọi người.

Tiếp tục đọc

*** NHẤT SINH ĐÊ THỦ BÁI MAI HOA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nguyên Lạc

Lời nói đầu:

Xuân về hoa Mai nở, thấy hoa Mai nở ta biết Xuân về. Mùa Xuân và hoa Mai liên hệ thấm thiết với nhau. Ai mà không biết hai câu này của Thiền Sư Mãn Giác trong bài kệ Cáo tật thị chúng của Ngài:

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận

Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

̣(Thiền sư Mãn Giác)

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết

Đêm qua – sân trước – một cành mai.

(Thích Thanh Từ dịch thơ)

Nhân dịp xuân về, Nguyên Lạc tôi xin tặng độc giả vài nụ cười có liên quan đến MAI để vui ba ngày Tết.

Nào: “Mừng Xuân nâng chén (100% anh em ơi) ta chúc nơi nơi…” ̣(Ly rượu mừng) Tiếp tục đọc

*** XUÂN VỀ CỚ SAO? / Mong Manh

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nguyên Lạc 

XUÂN VỀ CỚ SAO?

Mùa xuân đến rồi đó!
Thanhh xuân em để ngõ
Cành mai vàng nở đóa
Nắng nồng nàn… Cớ sao…?!
.
Xuân về ta vắng nhau!
Gió nhẹ thổi ngang đầu
Rộn rã ngàn chim hát
Sao lòng em nhói đau?!
.
Nói chi những lời đau?
Để em phải ưu sầu
Ngày chờ và đêm đợi
Xuân về không có nhau! Tiếp tục đọc

*** Ngày Xuân chơi đổ Xăm Hường

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trường Nghị

Trong những thú chơi Tết ngày xưa thì có lẽ chơi đổ Xăm Hường là trò chơi hấp dẫn cả người lớn lẫn bọn trẻ, nhưng vào thời buổi nầy thấy không bao nhiêu gia đình tổ chức được cuộc chơi. Ngày xưa nhiều khi người lớn còn năn nỉ bọn trẻ chơi đổ Xăm Hường ngày Tết để … bói hên xui đầu năm. Chơi đổ Xăm Hường không mang tính cao thấp, hoàn toàn dựa trên may rủi của 6 hột xúc xắc bung vào tô mà ngẫu nhiên nó đem chiến thắng đến cho người chơi. Chơi trò chơi hên xui nầy cũng không kém phần hồi hộp, căng thẳng, nhưng chưa bao giờ thấy đổ Xăm Hường mà sinh ra chuyện cãi vã, gian lận cay cú ăn thua như những trò sát phạt khác. Cũng vì vậy mà người lớn muốn bọn trẻ đầu năm đổ Xăm Hường, vừa chơi vừa giải trí, mà cũng vừa như xin cái xăm xem thử chuyện học hành, thi cử của bọn trẻ trong năm như thế nào.

Chơi trò đổ Xăm Hường, còn gọi là bói Xăm Hường chỉ cần có bộ hột xúc xắc (còn gọi là hột xí ngầu, tào cáo) và bộ thẻ, có được một tô sứ to, sâu lòng để bung hột xúc sắc nữa thì Tiếp tục đọc

*** Tiên cũng lỗi lầm

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Phóng tác của Minh Quân

Theo sự phỏng đoán của nhiều người thì vào ngày xưa, Vương Quốc huyền bí của chư Tiên quả có thực. Vì ngay cả những người trung hậu, ngay thẳng, thông minh và không mê tín trên trái đất đều không hề phủ nhận điều này.

Tuy nhiên nếu có ai tò mò đặt câu hỏi: “Thế Vương Quốc chư Tiên ở vào vị trí nào trên địa cầu, chỉ cho xem?” thì ắt cũng đến bí, không ai có thể tìm được một câu trả lời chính xác.

Riêng tôi, tôi còn đầu xanh tuổi trẻ, kiến thức lại chẳng được bao lăm về điểm này, xin thú thực với các bạn: tôi thuộc vào cái thứ người mà thiên hạ vẫn nói đến bằng giọng khinh thường, thứ chữ nghĩa không đầy ba lá mít ấy mà! Nên tôi không dám quả quyết một điều gì ngoài sự hiểu biết của tôi. Tiếp tục đọc

*** Lời Gió Mang Xuân Về

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

1
Ông pha cho mình một ly trà. Nói là “pha” cũng hơi quá, vì chỉ cần bỏ túi trà vào ly, đổ nước sôi vào, chờ màu nước vừa đủ đậm là có thể uống được. Tự lúc nào, những thói quen hàng ngày đã được đơn giản hóa tối đa. Ông mỉm cười, mở máy. Bài viết dang dở đang chờ ông tiếp tục. Ông nhắp một ngụm nước trà, cúi xuống bàn phím.
“Năm ấy, chàng mãn khóa, chờ ra đơn vị. Những gì cần phải làm là thu xếp mớ “hành trang” còn bề bộn trong trí, là tận hưởng những giây phút “còn được tự do” để thăm hỏi bạn bè, để dạo phố cùng người yêu, và nhất là để về thăm Mẹ nơi quán nhỏ trên đồi…”
Chà, nghe thơ mộng, trẻ trung dữ! Ông cười một mình. Khi viết về chàng trai trẻ, mình dùng chữ “chàng”, nhưng nếu để viết về mình bây giờ, chắc phải gọi là “ông.” Thì cũng như trong các truyện ngắn, truyện dài thế thôi! Hễ có tuổi thì được gọi là “ông.” Ông nhớ bài luận đầu tiên của mình được cô giáo khen và cho tám điểm là bài nói về “ông tôi.” “Ông tôi” trong bài luận đó… còn trẻ hơn mình bây giờ!
Nhắc đến ông, lại nghĩ đến thằng cháu. Ông nhớ nó quá! Đã hơn một tháng nay chưa gặp nó. Ba má nó hứa Tết sẽ cho cháu về thăm. Ừ thì Tết sẽ gặp. Còn tới hơn hai tháng nữa. Ông lắc đầu, cười. Thôi, mình có công việc của mình, thì giờ đâu mà buồn!
Ông lắng tai nghe. Tiếng gió! Phải, tiếng gió. Ông cúi xuống, gõ tiếp. Tiếp tục đọc