*** SUY TƯ CHIỀU CUỐI NĂM

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

PHẠM NGỌC THÁI

Chiều cuối năm ngẫm cả cuộc đời
Cũng là chút phận kiếp người thôi !?
Khổ nhiều … Sướng lắm … Ôi, khổ sướng !
Tình đến, rồi đi – mảng đời trôi …

Ta tính xem ta được những gì ?
Dựng cả tòa đài nghiệp ca thi …
Xế chiều còn vướng vòng nhi nữ
Nửa lòng thì chán, nửa lòng si Tiếp tục đọc

*** Chuyện về Thầy xem tướng BÙI CAO THẾ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Anh, nhà thơ, nhà tướng thuật, nhà phong thủy học… Ái Nhân BÙI CAO THẾ là đồng hương xã với tôi. Cha anh là người thôn Gia Cốc (làng Cốc), mẹ anh là người thôn Đỗ Thượng (làng Đọ), chị cùng mẹ khác cha với anh là người thôn Đỗ Hạ (làng Đá), thôn tôi. Anh hơn tôi cũng kha khá tuổi nên thủa nhỏ, tôi chỉ biết anh qua lời khen của làng xóm: hiền lành, chăm chỉ và học giỏi.

Lớn lên, tôi đi lính, học Đại học, rồi lập nghiệp ở Hà Nội, về quê chỉ chớp nhoáng. Anh cũng thoát ly, xa quê từ rất sớm. Thế nên, tôi chỉ bập bõm biết về anh. Nghe làng xã kể thì đời anh cũng nhiều lao đao, lận đận. Tốt nghiệp Học Viện Chính trị Bắc Ninh năm 1987, anh vào làm giảng viên một trường Đại học Quân sự trong Nha Trang thì cuối năm đó anh bị tai nạn giao thông, rồi một năm sau (1988) anh bị thần kinh, phát điên. Người ta đồn, không phải anh điên vì tình mà có lẽ vì học nhiều, đọc nhiều nên bị ngộ chữ. Nghe kể, lúc điên, anh cứ trần như nhộng, chạy lăng quăng khắp nơi, nghêu ngao mấy câu “cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao” rồi ré lên cười, rồi nức nở khóc. Có lúc, anh vỗ ngực, nhận mình là “thần tiên giáng thế”, là “Ngọc Nữ cô nương” đầu thai xuống nhân gian để cứu độ chúng sinh, rồi múa may quay cuồng, rồi trèo vắt vẻo lên ngọn cây, ngồi líu lo những lời ca chỉ mình anh “hiểu”. Mẹ anh, cạn khô nước mắt vì xót con. Chị Tiếp tục đọc

*** ĐÊM CỦA LÃO

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Lê Thu Hương

Đêm yên tĩnh, đêm nồng nàn, đêm huyền ảo, một đêm trăng trước cửa nhà lão. Màu vàng ngọt ngào của trăng nhuộm vàng phòng khách. Tối nay là tối của lão, chỉ một mình lão với trăng, lão không muốn ai quấy rầy lão. Lão để trăng một mình, lụi hụi mở chai rượu vang ủ lâu ngày.

Lão tắt ngúm đèn ngồi nhìn trăng qua khung cửa kính lớn, lão sờ tay vào túi áo trước ngực tìm kiếng đeo mắt. Vài đóa quỳnh mãn khai, mùi thơm phảng phất trong phòng, đêm hình như yên ắng hơn. Các cánh quỳnh cong cong đi vào giấc ngủ coi bộ êm đềm lạ. Quỳnh vào cõi chết yên ắng, nhàn tản như một đạo sĩ biết giờ linh hồn người đi vào nơi miên viễn.
Tiếp tục đọc

*** THU LẠNH / TÌNH ẢO

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

THU LẠNH

Người đã đi rồi, đi quá xa
Bỏ ta ở lại với quê nhà
Hôm nay về lại thăm làng Đá
Ngơ ngẩn chiều tà ta với ta…

Giếng nước còn trong, bậc đã rêu
Chênh chao chiều vọng tiếng cu gù
Tháng chín thôi mà… sao đã lạnh
Thu vàng vồi vội rải nắng hanh. Tiếp tục đọc

*** VỠ ÒA

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Trươmg Thị Thanh Tâm

Tình yêu bỗng chốc vỡ oà
Nỗi đau còn ủ…nhạt nhòa bóng mây
Người đâu có hiểu tình nầy
Bao nhiêu mới đủ…sum vầy có nhau

Trời còn xót một tình yêu
Những đam mê đã vui buồn giữa khuya
Ngọt ngào đâu có dư thừa
Cớ sao lại trách, tình vừa quay lưng Tiếp tục đọc

*** Tình Xuân

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nhật Quang

Giơ tay hái lộc mùa xuân
Thầm nghe hạnh phúc trong ngần ước mơ
Chồi xanh dệt những vần thơ
Mơn man gió thoảng sợi tơ nguyệt hồng

Vai thon tóc xõa mây bồng
Em mang xuân đến cho lòng tôi say
Chén xuân nâng cạn ngất ngây
Môi hồng, má thắm hây hây xuân cười
Tiếp tục đọc

*** KHI KHÔNG TỒN TẠI

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hoa Nguyên

Không thể tưởng vì sao thắp tắt
Ngọn đèn khuya leo lét suốt canh
Cuối con đường đàn sương rơi đặc
Chúa đi rồi thăm thẳm cao xanh

Môi tháng chạp ngậm cười hiu hắt
Con trăng còn thấp muộn đêm đông
Ngọn bạch lạp chảy tan nắp áo
Bay về trời khoảng trống mênh mông

Tháng mười hai nghe như cửa khép
Mưa lạnh lùng trở ngọn đông phong Tiếp tục đọc

*** NHẠC ĐIỆU CỦA BẦY ONG

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Cung Tích Biền

I
Ngoài tên họ ghi trên giấy khai sinh, trẻ con thường có một tên gọi thân thương trong gia đình. Cháu bé gái bốn tháng tuổi, con một gia đình quyền thế, được gọi là Ong Con. Ong Con lúc chào đời hai bàn tay đầy đủ mười ngón xinh đẹp.
**
Tổ [quốc] ong, cũng như tổ [hợp] kiến, là những tập thể có tính tổ chức, tính kỷ luật bầy đàn rất cao. Muốn sống an toàn, cùng chia xẻ một cái lỗ nhỏ hình lục giác trong tổ [quốc], trước tiên mỗi “công dân ong” phải biết sống phải điều, phục vụ trong phân phận con ong thợ, vui vẻ khi được sai khiến, một chiều thuận trong hệ thống chỉ huy.

Tính bảo trọng này, qua nhiều thế hệ, biến ra một căn bệnh mãn tính, là luôn phải thích ứng với hoàn cảnh bầy đàn.
Tiếp tục đọc

*** Như Nguyệt…bài viết ngắn

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Như Nguyệt

Chritmas Eve, 2009

Sáng nay, N. nằm mơ thấy Thục, cô bạn thuở còn bé tí. Thấy lòng hơi bâng khuâng, nhớ đến Thục, nhớ đến ngôi trường tiểu học thuở xa xưa nên N viết 1 đoản văn về trường Phúc Âm và cô bạn hồi còn học Tiểu học của mình.

Chia sẻ với các bạn, đọc chơi nha.

Ngôi trường đầu tiên trong đời mà tôi đi học ở trong một cái miễu. Trong đó có 1 phòng lớn kê bàn ghế dài cho học trò ngồi, bên trái của lớp học là 1 phòng có bàn thờ, được chắn bởi những song sắt, nhìn vào tối tối, âm u, thấy sợ sợ, ghê ghê!!! Thầy tôi để dành, hể có đứa nào hư là bắt phải vô trong đó, đứng úp mặt vào tường. Hồi còn nhỏ, tôi rất sợ phải bị phạt vào căn phòng tối om đó nên tôi không dám làm điều gì hư đốn, chả bao giờ dám nghịch ngợm, phá phách gì cả, rất là ngoan!

Tôi còn nhớ hoài cái ngày đầu bị bắt buộc phải đi học. Không biết tại sao tôi lại sợ, hổng muốn đi? Tôi vừa khóc, vừa gào, vừa kháng cự, giẫy dụa! Lúc đó không biết Tiếp tục đọc

*** Thái Thanh, Lời Ru của Mẹ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Quỳnh Giao

Cách đây đã hơn ba chục năm, khi viết về Thái Thanh với lời xưng tụng “Tiếng Hát Vượt Thời Gian”, Mai Thảo không ngờ rằng chính lời phán xét ấy đã vượt thời gian. Thái Thanh hát từ đầu thập niên 1950 và sau thập niên 1970, tiếng hát ấy vẫn vang vọng thêm hai thập niên nữa. Và còn mãi mãi trong tâm tư chúng ta.

Cách đây rất lâu, trong dịp đi du lịch tại một xứ xa lạ và vào một nhà hàng Tàu (vì tên là Golden Lotus, Kin Lian) Quỳnh Giao bỗng thấy bồi hồi. Trong nhà hàng trang trí đỏ loét kiểu dáng Trung Hoa cho người ngoại quốc, âm thanh lại chất chứa hồn Việt.

Tiếng hát Thái Thanh, giữa một vùng xa lạ.

Thời ấy ở tại vùng ấy, người ta chưa đủ tân tiến để hành hạ thực khách với loại ca khúc có giai điệu Hồng Kông, được gào lên bằng tiếng Việt theo kiểu Blues ở Bình Thạnh. Cho nên chủ
Tiếp tục đọc

*** CHỈ MỘT LẦN THÔI!

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Ý Nga

Viết cho Ghe-Không-Số, 41 Người,
nhập trại Songkhla, Thái Lan đầu năm 1980.

*
Gần cuối năm rồi anh biết không?
Ðếm hoài, em cứ đếm trong lòng
Tám mươi và mấy lần “mươi” nữa
Cứ đếm để mòn niềm mỏi mong

Gần Giáng Sinh rồi anh biết chăng?
Tưng-bừng phố xá hoa đèn giăng
Người người mua sắm vui như Tết
Một kẻ âm-thầm đốt nén nhang Tiếp tục đọc

*** Nắng Chiều

 

Lệ Hoa Trần

00hoang hon

Nắng chia mái tóc bạc đầu
Ngồi bên gác vắng hát câu nhạc buồn
Đời ngàn gió đổ, mưa tuôn
Tình ta như áng hoàng hôn lững lờ

Nắng chia hàng trúc, đôi bờ
Đường phân đôi ngã, ngày thơ qua rồi
Trời chiều rớt lạnh trên môi
Ngồi bên khung cửa nhớ người tôi yêu

Nắng chia nhờ nhạt cánh Diều
Lòng như chiếc lá muôn chiều mùa thu
Chiều tà hát khúc nhạc ru
Tình như mây khói, sương mù vây quanh

Nắng chia nửa vỡ, nửa lành
Hồn đau, xơ xác như cành chuối khô
Thương mình thương phận bơ vơ
Mượn đàn, tiếng hát, ầu…. ơ vỗ về.

Lệ Hoa Trần
25-12-2018

*** NGỤ NGÔN DẾ MÈN VÀ BÒ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Châu Thạch

Ở một mảnh vườn quê hương xơ xác
Có con dế mèn
Ăn không có ăn
Bởi thiên tai và dấu chân con người
Dẩm đạp đến ngọn cỏ cũng không còn
Dế mèn vẫn gáy
Đêm đêm hát với trăng sao
Tiếng ca không ngọt ngào
Mà ru ngủ
Những linh hồn nông dân khốn khổ
Nghèo xác xơ khác chi loài dế ở đồng.

Dế có hèn không?
-Nhất định là không
Dế sống đời đáng sống!!!

Tại cánh đồng cỏ xanh và nước ngọt
Tưởng nơi đây thiên đường của chốn trần gian Tiếp tục đọc

*** Rét cằn

ĐẶNG XUÂN XUYẾN
cau tre
Gói lời yêu vào lửa
Em chùng chình bước qua
Ngoái đầu, em thành lạ
Ríu chiều hiu hắt mưa
.
Chân trần dạo ngõ xưa
Lối về xa xăm quá
Mấy mùa cây thay lá
Rét cằn chẳng trổ hoa.
*.
Làng Đá, 18.11.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

*** Yêu Người Ðộ Lượng

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Phi Yên

Mùa Thu đang về dưới bàn chân ai đang bước trên hè phố. Tiếng xào xạc ròn tan từ những chiếc lá vàng khô vụn vỡ cùng với những đám lá úa lăn tăn đuổi nhau làm lòng người cũng lao xao nhớ về những kỷ niệm khó quên. Ðố ai quét sạch lá rừng, để tôi khuyên gió gió đừng rung cây…Những sắc màu vàng cam đỏ tím đã hé lộ khắp nơi điểm tô cho bầu trời Thu trở nên lãng mạn khôn tả. Bắt đầu từ ngọn cây, những chiếc lá xanh biếc dần dà đổi màu, hoà cùng làn gió đùa nghịch cất lên giai điệu thu đầy quyến rũ. Những chiếc lá khô vàng rời cành, bay những vũ điệu cuối cùng trong không gian để rồi nhẹ nhàng đáp xuống, vĩnh viễn trở về cát bụi.

Mùa Thu này tôi muốn mượn hình ảnh Thu về để thử diễn đạt hai câu thơ cuối trong bài thơ Mùa Thu Paris – Thi sĩ Cung Trầm Tưởng:

…Mùa Thu! Mùa Thu
Mây trời âm u
Yêu người độ lượng
Trong Em tâm tưởng giam tù

Tình Yêu là một điều gì khó cầm giữ. Có khi ta tưởng nắm được nó trong tay nhưng nó lại
Tiếp tục đọc

*** Luận Về Nhạc “Sến”

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

TRẦN VĂN GIANG

Sến và Mari Sến
“Sến hay không sến ?”

Chữ “sến” xuất hiện trong văn chương Việt Nam vào những năm 1960, trong thời kỳ bộc phát của trào lưu viết văn kiểu “trào phúng,” “chọc quê.” Tiêu biểu là Ao Thả Vịt (Chu Tử,) Thương Sinh (tức Duyên Anh,) Tốt Đỏ (tức Lê Tất Điều,) Hoàng Hải Thuỷ, Dê Húc Càn (Dương Hùng Cường,) Minh Vồ (của báo Con Ong) …

Chữ “sến” thường được dùng thành nhiều “xì tin” (style) khác nhau cho sự vật và sự việc như “nhạc sến,” “thơ sến,” “ăn mặc sến,” “ăn nói sến bỏ mẹ …” đến các chữ được áp dụng vào con người như “liên tử (liên=sen, tử=con – con sen),” “sến nương,” ..v..v..

Nhưng nói chung, “sến” được áp dụng nhiều nhất vào lãnh vực đánh giá trị âm nhạc của một số bản nhạc, một số nhạc sĩ, ca sĩ … Đã có một thời, nhạc Việt Nam được phân lọai, chia ra một cách thật đơn giản, bình dân giáo dục thành 2 dòng khác nhau. Đó là: “nhạc sến” và “nhạc không sến.” Nhạc sến tiêu biểu cho dòng nhạc thường rỉ rả, đa số theo điệu Tango Habanera (cũng là điệu Tango nhưng nhịp đập nghe hơi khác, đại khái như là chắt-chắt-chắt-chình-chắt …,) Bolero, Rumba kèm theo với lời nhạc được “bi thảm hóa” một cách quá đáng. Ít khi thấy có một bài theo điệu Slow, Slow Rock, Valse …v.v… hay cả đến Boston rầu thúi ruột mà bị gọi là sến.
Tiếp tục đọc

*** TIẾNG ANH GỌI

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

PHẠM NGỌC THÁI

. Viết theo giọng thơ điên Hàn Mặc Tử

Ta gọi tên em trong bao la trời đất
Tên một loài hoa thơm nhất quê hương
khắp núi rừng tới miền sông nước mênh mông
Chính trong tim ta, tên em còn vọng mãi…

Ta đi tìm em với tâm hồn hoang dại
Từ lúc chim ca đến mãi đêm thâu
Em ở đâu ? Em ở đâu ?
Nàng thôn nữ mặc chiếc áo xanh màu cỏ biếc.

Ôi rồ dại ! Hỡi linh hồn rồ dại !
Đi tìm hoài mà có bóng em đâu ?
Sông trăng kia cũng hóa vũng máu đào
Cùng với huyết của tim ta loang chảy… Tiếp tục đọc

*** Hạnh Phúc Là Gì ?

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Hạnh phúc là gì? Mà ai cũng đi tìm kiếm, tìm trong khoảnh khắc, tìm trong cuộc sống, trong cuộc chơi, trong công việc, trong học tập, trong mỗi thú vui, trong mỗi lần khóc, trong mỗi lần buồn… ta lại tìm kiếm hạnh phúc. Hạnh phúc là gì mà ta không thể cho nó một định nghĩa cụ thể, phải chăng hạnh phúc là một khái niệm khá trừu tượng và thật khó giải thích…

Hạnh phúc là gì nhỉ?

Hạnh phúc có khi không phải tìm kiếm đâu xa xôi, mà đôi khi hạnh phúc ngay ở cạnh bạn mà bạn không biết đó nhé! Trong gia đình đôi khi hạnh phúc khi ta có cha có mẹ, có nụ cười trong những bữa cơm, trong những lúc gia đình cùng làm chung một công việc gì đó vui vẻ là bạn cảm thấy hạnh phúc. Trong công việc, bạn bè, cũng có niềm hạnh phúc nếu ta biết tìm kiếm và tận hưởng…

Có khi hạnh phúc đơn giản là khi có niềm vui, khi có yêu thương, hạnh phúc khi cha mẹ quan tâm, được bạn bè yêu mến… hay đơn giản chỉ là cái nắm tay của bàn tay rám nắng của mẹ… cũng khiến ta cảm thấy hạnh phúc.
Tiếp tục đọc

*** nồi bún riêu

khê kinh kha

bun rieu

sáng hôm nay em nấu nồi bún riêu
sắc ca` chua đỏ ửng như ráng chiều
như tình mình giữa khung trời trung học
ôi nồng nàn một thuở mới biết yêu
 
hương riêu cua gợi nhớ hương ruộng đồng
nhớ bờ đê ngồi ngắm vầng trăng trong
trăng long lanh hay mắt em ngời sáng
trăng xõa tơ vàng trên tóc em buông
 
nồi riêu sôi hay tình mình đang sôi
bao thăng trầm mà mình vẫn có đôi
anh nợ em bao nồi riêu cua ngọt
ngọt như tình hai đứa, em và tôi
 
múc dùm anh em nhé tô bún to
sợi bún mềm nằm ngoan dưới riêu cua
hành lá xanh, xanh như mầm lúa mạ
chút ngò thơm thêm đậm đà tình quê
 
vắt cho anh một chút chanh thật chua
muỗng nước mắm em nêm thật là vừa
thêm chút ớt cho cay đời lưu lạc
rồi anh húp mà nhớ những xa xưa
 
tuyết bên ngoài nhưng trong lòng ấm lạ
bởi có em chung bước giữa đường trần
mình chia nhau tô bún riêu em nhé
như chúng mình chia sớt vạn yêu thương
 
anh nợ em những tháng ngày riêu ngọt
và nợ em trăm năm nghĩa vợ chồng
còn nợ em những con hiền ngoan ngoãn
tạ ơn đời có em trong cuộc sống
đời lưu vong mà vẫn thấy ấm nồng
đời lưu vong mà vẫn thấy ấm nồng
 
 khê kinh kha

*** Đêm Noel

Trương Thị Thanh Tâm 

chua hai nhi 2
           
Nguyện cầu dưới chân chúa 
Ngài ngự đêm Noel 
Chút lòng con nguyện giữ 
Tôn kính Đức Bề Trên 
Nhớ mùa sao năm ấy 
Người rời bỏ con đi 
Chưa bao giờ trở lại 
Mùa Đông nầy ngần ngại 
Con bên hang Thánh Nữ 
Nguyện cầu những bình an 
Cho tất cả dân lành 
Trong niềm vui hân hoan 
Con quỳ bên Thiên Chúa 
Xin non nước an bình 
Người xưa quay trở lại 
Đông nầy không điêu linh 
Xin ơn Đức Chúa Trời 
Việt Nam được bình yên 
Phước lành Ngài ban đến 
Dứt khỏi những ưu phiền 
Đêm Noel rực sáng 
Lung linh những vì sao 
Ngài về ngự trên cao 
Ban con chiên ngoan hiền 
Lạy Đức Chúa Giê su 
Về ngự đêm Noel 
Lòng thành con luôn hứa 
Vinh danh Đức Bề Trên.
        Trương Thị Thanh Tâm 
                 Mytho 

*** ngọ về/sinh nhật sắp tới

hoàng xuân sơn

ngua di

ngọ về

ngựa. thì ngựa
một chút
chơi
con ngựa thượng tứ
vẽ vời

hoa
tôi bận áo khoác màu da
đội tóc màu bạc
la cà với
tôi
bạn
còn dăm mống
lơi khơi
thiệt xa. gần
thiệt?
nhủ trời muốn mưa
lạy trời
ướt nhẹp ngày xưa
ngày xửa còn biết
cười
đùa
như nhiên

tháng 12.2018

sinh nhật sắp tới

tôi tự làm ngựa cưỡi tôi
với xương da cũ
với đời mới
xanh
với chim vẫn hót trên cành
dù hoa vẫn đẹp mong manh nỗi buồn
tôi mang tin tôi đầu hôm
thức cùng đêm nhạc
lóa cùng sao băng
cởi nhẹ khuy
nguyện ước rằng
tình yêu còn tới vĩnh hằng
khai sinh

hoàng xuân sơn
cuối tháng mười hai năm mười tám

*** CÔ ĐƠN

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Lê Khắc Thanh Hoài

Không một ai trên cõi đời mà không một lần trải nghiệm một thứ tình cảm buồn bã, hụt hẩng vì không có ai để chia sẻ, thốt lên điều gì đó tự đáy lòng sâu thẳm, hoặc có chia sẻ được cùng ai điều gì đi nữa, những mong được cảm thông, thì lại không được cảm thông, mong được hiểu thì lại không được hiểu, không hiểu đúng, lại còn bị hiểu sai, hiểu lệch lạc, hiểu méo mó, hiểu ngược ngạo, nói một đằng hiểu một nẻo, mong được chấp nhận thì lại không được chấp nhận, không được đáp lại như ý muốn, những điều đã bày tỏ, đã thuyết minh, đã thuyết phục, thậm chí phải van lơn, cầu khẩn, đã dùng mọi cách để chứng minh, phân trần, biện bạch, biện hộ, để cho trắng thì ra trắng, đen thì ra đen, nhưng rồi mọi cố gắng đều thất bại. Không nhận được một cái gật đầu, không một lời nói đồng ý, không một cử chỉ thỏa thuận, không một dấu hiệu được ai đó tỏ cho biết là họ theo phe mình, ủng hộ mình, vì mình, vì hành động hay tư tưởng của mình. Rốt cuộc chỉ thấy một mình mình trơ trọi với những gì mình ôm ấp trong lòng, chỉ thấy một mình mình chống chọi với tình thế đang diễn ra trưóc mắt, mọi người đều quay lưng, có khi im lặng lạnh lùng, có khi mạt sát thị phi. Tất cả đều như những mủi tên nhọn ghim vào tim mình. Mình bị tổn thương trầm trọng như con chim bị bắn trúng đạn nằm rơi xuống mặt đất, mình quằn quại, đau đớn và mình gào lên « Ôi ! tôi cô đơn !»

Ý nghĩa của hai chữ cô đơn thật ra quá giản dị, chỉ là một mình, cô là một mình, lẻ loi, đơn cũng là một mình, đơn chiếc. Một mình, nhưng cái một mình này, ngoài cái thân thì còn có cái tâm, ngoài cái phần vật chất thì còn có cả phần tinh thần, tâm linh. Chỉ một mình, biểu hiện qua thể xác và cũng chỉ một mình, biểu hiện qua phần tinh thần. Khi nói cô độc, là nói nói đến cái thân xác, chỉ có một mình nó. Khi nói cô đơn là nói cái phần tinh thần, cũng chỉ một mình nó. Mình với Mình. Ta với Ta. Cái Mình, cái Ta ở ẩn phía bên trong cái thân thật quá phức tạp và…lăng
Tiếp tục đọc

*** ÁNH TRĂNG VÀ NHÀ TÙ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

trần mộng tú

Người bạn nói với Rơm:bien-nuoc

“Thằng Năm nhà em nó lại bị bắt rồi, chị có đi thăm nó thì đi, em không muốn nhìn nó nữa.”

Thế là Rơm thay bạn đi thăm Năm, Rơm biết chị bạn đã khổ vì cậu con này lắm rồi, nên bây giờ nói hờn, nói dỗi nhưng trong lòng, Rơm biết chị thương Năm nhất trong ba đứa con của chị. Vì hai cô con gái đầu thì ngoan ngoãn học hành chăm chỉ, riêng Năm thì khác hẳn hai chị. Năm thông minh, có nhiều tài như vẽ đẹp, đánh đàn hay, và thuộc nhiều thơ nhưng cá tính rất mạnh. Hồi mới mười hai tuổi có một lần giận Bố, Năm vác cần câu ra hồ ngồi suốt một đêm, làm cả nhà toán loạn đi tìm, đi báo cảnh sát. Lớn lên một chút nữa Năm bắt đầu không thích cắp sách đến trường, lúc nào cũng chỉ thích thơ thẩn ở mấy cái công viên, mấy khu hồ hay trốn nguyên ngày dưới nhà hầm hý hoáy vẽ hoặc đóng, cưa một cái gì đó mà Bố Mẹ Năm không thể nào biết được. Cả hai vợ chồng đều đi làm từ sáng đến chiều, có khi làm cả ngày cuối tuần, ít khi có dịp gặp mặt một đứa con lúc nào cũng muốn lẫn tránh cả nhà. Năm bỏ học lúc mười bảy tuổi, năm nay đã hăm hai vẫn chưa xong Trung Học. Hai năm về sau này thỉnh thoảng Năm lại dính líu vào một vụ bắt bớ như lái xe quá tốc độ, cảnh sát gọi không dừng lại hoặc cảnh sát tìm thấy vài lá cần sa trong xe, một lần nữa bị bắt vì có ý hành hung chống lại cảnh sát. Lần này thì Năm bị bắt vì tội dám bạt tai cô bạn gái khi cô này gọi Năm là: Một người đánh mất linh hồn (A lost soul).

Rơm có lẽ là người duy nhất thỉnh thoảng Năm còn truyện trò một đôi câu. Có lẽ tại khi có dịp nói chuyện với Năm, Rơm không khuyên răn, giảng dậy gì cả, mà chỉ nghe Năm nói, hoặc nói về một đề tài gì mà Năm thích như vẽ vời, câu cá, hoặc một bài hát mới ra
Tiếp tục đọc

*** quê hương hình chữ S

Khê Kinh Kha

vietnam-biendong-vaoldễ thương quá quê hương hình chữ S
từ Cà Mau cho đến ải Nam Quan
Thái Bình Dương muôn đời vui sóng vỗ
Núi Trường Sơn chí khí đến ngàn năm

dễ thương quá quê hương hình chữ S
một giống nòi một giòng máu Rồng Tiên
hồn linh thiêng bốn ngàn năm văn hiến
những câu Kiều lơi lả như dáng tiên

dễ thương quá dân tôi hiền như lúa
như phù sa tô sắc giòng sông Hồng
như sông Hương soi bóng trăng Vỹ Dạ
như Đồng Nai yêu mến Cửu Long giang

dễ thương quá những anh hùng muôn thuở
nào Trần Hưng Đạo nào Trưng Nữ vương
nào Lý Thường Kiệt nào Đinh Bộ Lĩnh
khí anh hùng soi sáng đến nghìn năm

dễ thương quá quê hương hình chữ S
dẫu tha hương nhưng lòng vẫn sắt son
vạn năm sau ai thương và ai nhớ
thân xác này làm phân bón núi sông
 

khê kinh kha

*** THƠ VÀ TIM

Châu Thạch

cropped-bien-chim-bay.jpg
(Tặng người ném đá)

Chữ lá mít khoe khoang nhiều đại học
Mở bài thơ bằng kèm, kẹp, cà lê
Viết lời văn lủng cũng , dài lê thê
Mà lại muốn gội cho trong tiếng Việt

Đời tranh cạnh, vì chử danh hà hiếp
Bọn vô luân, thùng rổng muốn kêu to
Có con chim thỏ thẻ hót trong đò
Chúng muốn giết vất ra dòng sông lớn

Chim thì nhỏ biết đâu loài dữ tợn
Vẫn ung dung cứ hót giữa thuyền trăng
Ai muốn nghe thì thức với cung hằng
Ai muốn ngủ, chim làm nồng giấc điệp

Thơ là những nợ duyên từ tiền kiếp
Nghiệp vào thân theo vòng bánh luân hồi
Đem cà lê đâu mở được, than ôi
Mà phải lấy cả con tim đầy máu!!!
CT

 

*** nô – en 18/ đi

hoàng xuân sơn

tuyet

nô – en 18

nguội rồi
lạnh cả hai vai
lạnh thêm một tép than
ngoài chân mây
lửa vui chẳng nhóm đêm này
nên câu hàn thử
vẫn gầy như xưa
nhạc treo một phiên âm. hờ
lặng im của đất
mù mờ của cây
đèn trôi về phía chân mày
giật mình kiếp bạc
lung lay bóng
nhờ

đi

năm nay
mình lại đi xa
trốn mùa tuyết giá
khóa nhà. cách ly
mình đi
cứ đi
và đi
mình đi tìm một chút gì
mong manh
đẹp như hoa ở trên cành
nhẹ như tiếng hót vàng anh
bên trời
gọi
em hãy nhìn tuyết đang rơi
rồi tưởng tượng
như những lời thở than
đất trời nào chẳng đa đoan
cuộc đời nào chẳng lan man
dấu người
vệt chim đã tắt cuối trời
tuyết ơi. còn chút gọi mời
dương quang

hoàng xuân sơn
Denver, dec. 2018

 

*** GIÁNG SINH YÊU THƯƠNG

Nhật Quang

chua,meBinh boong…
Từng giọt chuông ngân
Giọt rơi thanh thót trong ngần đêm nay
No-el về
Hồn ngát say
Phố khuya sánh bước, vòng tay ân tình

Vì yêu thương
Chúa giáng sinh
Cho tim anh thắp lửa tình yêu em
Lung linh
Hang đá Be – lem
Đèn giăng lấp lánh bên thềm phố hoa

Dập dìu bước
Phố người qua
Thướt tha áo trắng lụa là mong manh
Thầm thì…
Em khẽ bên anh
Dâng câu ước nguyện, lòng thành cậy trông

Giáng sinh
Kết máng cỏ hồng…
Yêu thương dâng Chúa, đêm đông nồng nàn
Dẫu đời
Dâu bể – hèn sang
Nguyện ơn trên dệt mộng vàng sắt son.

Nhật Quang

*** bóng quạ

hoàng xuân sơn

qua chim

quạ đen quạ
đen
quạ nào chẳng đen
ối à giạ thóc
đâm thủng bị
gào
sự ngu xuẩn của hờn trách làm vẩn đục buổi sáng
tay chào hàng ngon trớn
bỗng xỏ ngược áo
bớ người đem tin
lào xào vận hạn

 bóng quạ vần vũ tàn xóa âu ca
thanh bình chỉ là trò chơi
vịt vờ nghiêm túc
muối. dấm
tròng đầu nước lửa
xô dạt ra cho ngực thở
cái búa tạ
tầm xuân
 
không thể là mặt gương phẳng phiu
70 quá
cơ may nào trụ vòi nước thẳng ngay
em ơi chào nếp nhăn tiền sử
dễ dầu gì son trẻ một ngày
đừng. đừng ôm cái nống hoàn hảo
vô điều kiện
chỉ có những giọt mồ côi mới thấu được nỗi lòng
tấm áo ngày thơ
mòn phớ bạc
đừng. đừng khuôn mặt gầm gừ tối
đêm. nhị trùng bản lĩnh
mép lưới đã rách tưa
mấu chỉ hồng
 
hoàng xuân sơn
23 dec. 2015

*** THƠ TÌNH LY BIỆT

PHẠM NGỌC THÁI

VỚI THƠ TÌNH LY BIỆT 

XUÂN ĐẾN

          NẾU TA CÓ NHAU

                Tặng KA. – Kỷ niệm một thời xa
                                      *
Em từng nói sẽ yêu anh mãi mãi
Từ bây giờ, đến cả kiếp sau…
Trái tim anh dành trọn với em yêu
Tưởng trên đời không thể yêu hơn thế !
 
Trời đất đảo điên. Đời quay cuồng bão tố.
Em có còn yêu anh nữa hay không ?
Tình anh dành cho em vẫn vẹn nguyên
Chỉ giận anh thôi mà, đừng lạnh lùng mãi thế…
 
Mối tình đôi ta được an bài do thượng đế
Như ngọc châu lóng lánh đáy biển xanh
Sao nỡ vùi chôn trong bùn đất hỡi em ?
Nếu vẫn còn yêu anh, thì thôi đừng giận nữa.
 
Ta lại say nhau như thưở đầu, em nhé !
Cùng dìu nhau vào cõi mộng mơ
Ước mai ngày chồng vợ nối duyên tơ
Ngày em lo vườn rau sạch bên sông,
                            tối về chăm hạnh phúc.
 
Ta sẽ có với nhau những đứa con ngoan nhất
Một gái một trai, em bảo thế ! Anh nghe…
Những vần thơ ta vang khắp trời xa
Tình yêu em cả bầu trời
                  cho hồn anh bay trong mây gió
 
Đời là chặng đường dài
                              đầy chông gai, em ạ !
Anh có em – Em có anh,
                              hạnh phúc nhất đời ta
Tương lai đời em sẽ hóa một Đài Hoa
Không như đám lục bình trôi trong bọt bèo số phận.
 
Ừ, thì ta gặp nhau trong cảnh đời “thương muộn”
Anh sẽ đền bù cho em
                           với tất cả trái tim anh
Để người vợ hiền mà chồng rất mực thương
Những ngày sống ngập tràn hạnh phúc.
 
Cuộc sống không tình yêu, em ơi !
                               Cũng chỉ là bạc phước
Như mảnh ruộng cầy nứt nẻ dưới trời khô
Dầu có băng mình qua bão táp, phong ba
Thì kết cục thân cũng tàn ma dại.
 
Anh sẽ dành trọn cuộc đời còn lại
Chăm lo cho em. Bầu bạn lúc buồn, vui
Ta có nhau – Hạnh phúc lớn ở trên đời
Không chỉ kiếp này.
Kiếp sau, anh sẽ về cưới em
                             thưở vẫn còn mười tám…
phamngocthai
             ANH MÃI YÊU EM
 
Rồi một ngày tên em thành kỷ niệm
Với hình em chao liệng mãi hồn anh
Anh thắp hương giữa trời đất ngả nghiêng
Cho giọt lệ yếu mềm rơi vào gió.
 
Đã từng trải một cuộc đời đầy bão tố
Cũng bao lần tình đến rồi tan
Tưởng trái tim mình chai sạn chốn nhân gian
Có ai ngờ ? Nay tóc hoa râm còn run rẩy…
 
Lại nhớ chuyện thiên tài Nga Pushkin vĩ đại
Đốt lá thư tình, lòng những tiếc thương:
” Ý nàng đây. Sao ta mãi phân vân ?
… Niềm vui sướng của ta cho ngọn lửa ?… ” (*)
 
Trong bể sống, em ơi ! tình yêu đầy sóng gió
Nhưng không tình, ta biết dựa vào đâu ?
Trong tình yêu còn bao sự nhiệm màu
Nâng tâm hồn ta bay, tới chân trời khát vọng !
 
Em hãy trải lòng nhìn ra bốn phương gió lộng
Cuộc đời không chỉ quẩn quanh
                                 việc kiếm sống, áo cơm
Rồi ngày mai thân xác đã héo tàn
Vào cát bụi khác gì thân gỗ mục.
 
Tình yêu giúp cho em
                             đôi cánh thần kỳ để sống
Vượt qua phong ba, đến tòa tháp của tương lai
Hình hài em dù xinh đẹp mấy… hôm nay
Rồi cũng lụi phai, úa nhàu trong cô quắt.
 
Em không tới được với chân trời mơ ước
Vượt qua bể khổ rồi… thì nghĩa gì đâu ?
Một bà già lầm lụi ở mai sau
Tiếc tuổi xuân, tiếc đời, chôn vùi cùng khát vọng…
 
Khi đó, em ơi ! Đau tận cùng kiếp sống
Sẽ trôi như dòng nước bùn ao
Em ngửa mặt lên than,
              liệu trời có nghe tiếng em kêu ?
Chỉ còn biết ngậm đau để cho là “số phận” !
 
Đến lúc ấy ở phương trời xa…
Dù anh vẫn muốn đón em về cùng tủi hận
Với trái tim tình còn tha thiết yêu em
Thì em ơi ! Chỉ biết bên nhau
                               ngậm ngùi những tiếc thương
Có luyến tiếc đời em ? cũng trở thành vô nghĩa…
 
—-
(*) Hai câu thơ trong bài “Lá thư bị đốt cháy” của Pushkin

http://1.bp.blogspot.com/-e9WMmYEL0hI/UCkN_LHN_zI/AAAAAAAAEQA/DBNhWpCaUAo/s1600/diu+nhau+ve.jpg

            TỪ BIỆT GIỮA YÊU THƯƠNG
                           .
Xin để lại khúc ca tình từ biệt
Anh vẫy tay chào người thôn nữ chốn xa xăm
Ta đến bên nhau không có pháo nhuộm đường (*)
Nhưng cũng đã thành hôn trước ban thờ thượng đế !
 
Hồn thi ca anh giữa trời cao lộng gió
Gieo yêu thương đi khắp phương trời xa
Trên bạt ngàn sông núi ngân nga
Đến mai sau còn vang ra bốn bể.
 
Anh là khách của nẻo trời viễn xứ
Là bóng chim vô tận với không gian
Mang tình em trên đôi cánh đại bàng
Đặt em xuống một ngọn thi sơn,
                             rồi chia tay từ biệt !
 
Ta chào nhau nhé, em thương !
Đường em đi còn dài chưa hẹn đích
Anh đến chân trời rồi, bóng cũng ngả hoàng hôn
Trái tim anh dù tràn đẫm yêu thương
Nhưng thượng đế chỉ cho ta có vậy.
 
Anh đã mở cánh “cổng trời” để em nhìn thấy
Không thể dìu em thêm, vì mệnh số phải chia ly
Tuy cõi lòng khó dứt áo ra đi
Ai bảo đã chót thương… thì phải thế !
 
Cất tiếng thơ lên em ! Giữa trời nhân thế
Gạt nước mắt đi trong biển lệ trần gian
Phải vĩnh viễn xa… anh vẫn thương em…
Hồn anh sẽ về bên em trong giấc ngủ.
 
Thơ viết dẫu dài mà thấy lòng chưa đủ
Anh từng gọi tên em trong nỗi nhớ hàng đêm
Cũng giống như em
            thường thao thức dưới ánh đèn
Để viết thơ yêu, nghe tim mình rỉ máu.
 
Nay gửi cho đời khúc ca tình yêu dấu
Trên đỉnh thi sơn, anh lại cất cánh bay
Giây phút nào nhớ nhung,
                           em hãy nhìn giữa trời mây
Sẽ thấy cánh chim bằng anh say trong gió cuốn…
 
Hà Nội, 26.11.2018
PHẠM NGỌC THÁI
 

(*) Phỏng theo câu thơ trong bài: Hai sắc hoa ti gôn “Trong một ngày vui pháo nhuộm đường”.

*** Ngõ hoa

MANG VIÊN LONG

hoa-anh-dao-vong-quanh-the-gioi

Cô bạn giới thiệu cho Thuận căn phòng có chiều dài 5 mét, chiều rộng 4,5 mét – tổng cọng hơn 22 mét vuông, như ở tầng trên. Đến xem, Thuận đề nghị lấy phòng dưới đất, bởi còn chút khoảng sân có bóng cây, có thể đi lui đi tới được. Bà chủ nói đã nhận lời một cô giáo mới vừa chuyển đến dạy ở thị xã niên khóa nầy rồi, đành chịu.

Lúc đứng ở khoảng hành lang hẹp tầng trên, Thuận nhìn sang dãy phố đối diện, thấy ngôi nhà kiểu vila thời Pháp có trồng nhiều hoa, nghĩ có thể thư giãn đôi chút mỗi sáng khi vừa thức dậy. Căn phòng nầy là phòng trọ thứ ba Thuận đi tìm thưê trong gần tuần lễ nay tương đối tốt, nên đã đặt cọc tiền trước ba tháng cho bà chủ nhà.

Quanh thị xã, nhất là ở các ngõ hẻm, đường nhỏ – nhiều gia đình thừa đất vườn, xây thêm nhiều nhà cấp bốn, chia dãy dài nhiều phòng, từ 20 – 30 mét vuông, để cho thuê khi không biết (hay không thể) kinh doanh mua bán gì thêm. Nhà tôn, phòng hẹp, không có cửa sổ, ít bóng cây, giống những chiếc hộp. Cả dãy phòng dài nhưng sinh hoạt vệ sinh chung một phòng cuối dãy, rất bất tiện, tuy giá có thấp hơn căn phòng Thuận đang xem. Thuận nghĩ, những căn phòng nầy chỉ thích hợp với học sinh, sinh viên ở trọ, hay người thường có công việc làm ngoài đường hơn ở nhà mà thôi. Còn Thuận, ngoài giờ có mặt ở văn phòng đại diện một buổi, anh được ở nhà nhiều hơn nên trong 22 mét vuông, có đủ phòng vệ sinh nhà tắm, khu nấu ăn nhỏ bên cạnh, và khoảng rộng phía trước, có thể kê chiếc bàn thấp, vài chiếc ghế, và đặt một tấm nệm, xem ra tiện hơn nhiều. Hơn nữa, căn phòng Thuận thuê nằm chung trong khu đất còn thừa phía sau căn nhà mặt tiền của  chủ nhà, chỉ có hai căn cho thuê, nên biệt lập và ít ồn. Chiếc cầu thang đúc nhỏ dẫn lên phòng Thuận nằm trong khoảng đất trống bên cạnh, được rào chắn chung quanh trông ngăn nắp.

Hai ngày sau khi Thuận dọn đến ở, một buổi sáng sớm anh đã nhìn thấy dọc con đường trồng hoa từ cổng nhà bên kia đường, có dáng một thiếu nữ trong bộ áo quần ngủ rộng mầu trắng, đi thơ thẩn ra vào bên cạnh người đàn bà thường ngày vẫn cầm vòi nước, tưới hoa miệt mài quanh những bụi hoa, chậu hoa rải rác từ cổng vào sân nhà. Cô gái chỉ xuất hiện khoảng hơn mười lăm phút, là mất hút sau khu tiền sảnh.

Từ trên hành lang hẹp, Thuận theo dõi cô gái, nhưng cô ta chỉ thấp thoáng quanh những chậu hoa buổi sáng sớm mà thôi. Thuận biết thêm, trong căn nhà ấy, có lẽ chỉ có ba người đang sống – mẹ và người cha của cô gái. Khu nhà tương đối yên vắng, khép kín bên con đường phố hai chiều nhộn nhịp  người xe qua lại nhất thị xã.

Gần một tháng sau, Thuận trong bộ áo quần đi bộ thể dục bước nhanh qua đường, khi vừa trông thấy cô gái bước dần ra cổng.

-Chào em…

-Dạ, chào anh! Anh hỏi ai?

-Anh hỏi em!

-Hỏi em? – giọng cô gái ngạc nhiên.

-Đúng rồi!

-Mà có việc gì vậy?

-Anh muốn hỏi xin một nhánh gốc cây hoa hoàng lan, hay bông giấy tím.

-À! Xin lỗi cô gái quay lại định bước đi – anh hỏi xin dì Tư nhé!

-Anh nhờ em nói giúp.

-Được, được – giọng cô gái ngập ngừng, lát nữa em sẽ nói.

Cô gái đã đi vào trong khu tiền sảnh, nhưng Thuận vẫn đứng yên, nhìn theo. Thuận cảm  thấy vui vui với ý nghĩ, dầu chưa xin được hoàng lan, nhưng đã thấy rõ được gương mặt thanh tú, duyên dáng, một vẻ đẹp nhân hậu, đằm thắm của cô gái thay cho hoa rồi. Thuận đoán nàng chỉ trên hai mươi một chút.

* * *

Sáng sớm hôm sau, Thuận lại có mặt ở cổng, chờ – nhưng không thấy bóng cô gái ra vườn, Dì Tư bước lại mở cổng, tiếp Thuận.

-Cậu xin hoa hoàng lan hôm qua phải không?

-Dạ, đúng!

-Tôi đã có sẵn một gốc nhỏ, về nhà trồng sẽ sống ngay.

-Cảm ơm dì!

-Cậu cảm ơn cô Trinh ấy, tôi làm theo lời dặn thôi mà!

-Cô Trinh dặn thế nào, dì?

-Cô ấy nói, nếu có ai đến hỏi nhận hoa hoàng lan, thì dì tìm một gốc, để gởi cho họ. Mình chia hoa, cũng như chia niềm vui với mọi người dì à!

-Hôm nay cô Trinh đâu rồi không thấy ra vườn?

-Chi vậy?

-Cháu muốn cảm ơn.

-Tôi sẽ chuyển lời cho, cậu yên tâm. Cô ấy không muốn nhận ơn ai bao giờ! Cô ấy không được khỏe.

Ba ngày sau, Thuận phải về Sài Gòn dự họp, để báo cáo lại tình trạng hoạt động của văn phòng sau hơn một tháng khai trương; anh mang chậu hoa xuống nhờ cô giáo ở trọ phòng dưới tưới nước giúp mỗi sáng. Cô giáo khẽ cười; “Anh Thuận yêu hoa quá nhỉ!”

-Đã trồng rồi, phải chăm sóc chứ em!

-Không siêng chăm sóc, hoa sẽ héo.

-Cô giáo nói hay lắm! Tình yêu cũng vậy.

-Anh Thuận có vẻ sành sỏi nhỉ!

-Cũng nghe người ta nói vậy thôi, chứ trong tình yêu, ai dám nói mình đã sành sỏi, em?

-Có ông bạn dạy ở trường em “tuyên bố” ông ta rất “lão luyện” trong tình trường, không ai có thể qua mặt được.

-Một là ông ấy nói dóc – Thuận cười, hai là ông ấy chẳng biết gì về tình yêu cả!

* * *

Khoảng mười hôm sau ngày trở lại nhà trọ, Thuận luôn nhìn sang ngõ hoa Hoàng lan của ngôi biệt thự đối diện, nhưng không hề thấy bóng cô gái. Trinh đã đi đâu?

-Dì Tư ơi!

-Cậu Thuận đó hả?

-Dạ, cháu!

-Có chuyện gì không? Dì Tư đặt ống nước trên thềm nhà, bước dần ra cổng.

-Dạ, có.

-Ông bà chủ căn dặn – dì nhỏ giọng, ở nhà không được mở cổng cho ai, nhưng biết cậu là người hàng xóm hiền từ, tôi…

-Cảm ơn dì – Thuận hỏi ngay, Cô Trinh có ở nhà không, dì?

-Trời ơi! Tội con nhỏ – Gương mặt dì Tư chợt tái nhợt, hai hôm rồi mà chưa tỉnh được.

Thuận theo chân dì vào ngồi ở bậc thềm nhà.

Dì kể đã đến giúp việc cho gia dình ông Phú hơn ba năm 8 tháng, từ ngày Trinh vừa lên lớp 10, đến nay đang học năm thứ nhất Đại học Ngân hàng. Ông Phú làm chủ nhiệm HTX Tín dụng duy nhất trong thị xã, bà Phú còn gần một năm nữa mới được nghỉ hưu. Anh trai của Trinh đang làm giám đốc cho Ngân hàng Argribank ở một quận trong thành phố. Thi xong học kỳ I, chuẩn bị về thăm nhà, Trinh bị đột quỵ ngay trong phòng riêng nhà người anh; cậu ấy phải đưa đi nhập viện cấp cứu. Ngỡ là Trinh chỉ bị đột quỵ nhẹ, nhưng sau đó, bệnh viện đã phát hiện Trinh đang bị ảnh hưởng của K phổi.

Cả ông bà Phú đều bay vào Sài Gòn. Nghe nhiều người bạn mách bảo, ông bà quyết định đưa Trinh sang Singapore điều trị, để họ phẩu thuật cắt bỏ phần lá phổi bị nhiễm virus, ngăn chận các tế bào K phát triển thêm, đồng thời tiêm thuốc tiêu diệt dần các tế bào cũ; nhưng Trinh cương quyết không đi. Cả nhà năn nỉ mấy lần cô bé cũng không chịu nghe, đến lúc cậu anh phải nói thật hết lời của bác sĩ đã nói riêng với gia đình cho cô ấy nghe, rằng “ cháu chỉ còn sống không quá 6 tháng nữa thôi”, cô ấy đã trả lời: “Con chỉ muốn được về sống ở nhà trong 6 tháng ấy thôi, không đi đâu hết!”. Dì Tư sụt sùi: ” Đến nay, cũng gần 6 tháng rồi, cậu ơi!”.

 

* * *

Đầu giờ buổi chiều, Thuận tìm đến phòng cấp cứu bệnh viện để thăm Trinh. Phòng cấp cứu cho biết bệnh nhân đã được chuyển sang phòng hồi sức sáng nay. Thuận đẩy cửa phòng hồi sức, đến ngay bên giường Trinh đang nằm chuyền nước. Anh gọi: “Em!”.

Trinh hé mở đôi mắt, mở to dần – gương mặt bỗng tươi sáng hẳn lên trước sự ngạc nhiên của bà Phú. Thuận đến bên cạnh bà Phú, khẽ nói: “Cháu xin lỗi bác!”.

-Không – bà nhìn đăm đăm lên nét mặt vẫn điềm nhiên của Thuận, cháu không có lỗi gì.

-Cháu muốn được thăm Trinh và săn sóc cô ấy.

-Bác cảm ơn cháu – giọng bà ướt sũng, cháu làm được gì cho Trinh vui, là bác biết ơn cháu rồi!

Theo chỉ định của bác sĩ, sau một tuần hồi phục, bệnh nhân có thể xuất viện, nhưng Trinh đã nhờ Thuận nói với mẹ, làm giấy tờ để nàng xuất viện về nhà sớm hơn 2 ngày. “Em muốn được sống ở nhà, anh ạ” – nàng đã trìu mến thì thầm với Thuận trong buổi sáng ngày thứ 5 ở phòng hồi sức, khi anh vào thăm như mọi hôm.

Từ sau buổi sáng hôm ấy Trinh được về nhà, Thuận đều có mặt đúng 6 giờ sáng, để đưa nàng đến một quán café ngoại ô mà Trinh rất thích, vì “như được ngồi ở nhà mình”. Một hôm, nhìn Thuận giây lâu với ánh mắt xa xăm, khác lạ – nàng  nhìn lơ đễnh ra ngoài vườn hoa, thì thầm: “Em rất tiếc, anh ạ!”.

-Em lại tiếc điều gì?

-Em không thể đem hạnh phúc đến cho anh lâu dài.

-Đừng nghĩ vậy, em! Thuận hơi bối rối – có phải là chúng mình đang vui, đang hạnh phúc không?

-Dạ – Trinh mỉm cười, nói như với chính mình – cuộc sống của em ngắn quá!

-Cuộc đời của tất cả đều ngắn, thậm chí chỉ dài trong một hơi thở – Thuận nhìn lên gương mặt đăm chiêu của Trinh, nhưng hai mươi bốn giờ trôi qua phải sống như thế nào mới là quan trọng em à!

-Cảm ơn anh – nàng thở nhẹ, đôi lúc được bên anh, em cũng nghĩ như vậy.

-Anh muốn em phải luôn nghĩ như vậy, em yêu!

-Dạ!

Được hơn một giờ ba mươi phút buổi sáng ngồi bên nhau ở quán café, và hai giờ buổi chiều trong sân vườn sau chiếc cổng hoa hoàng lan với bộ bình trà dì Tư pha sẵn nơi chiếc bàn đá dưới gốc bông giấy tím – Trinh luôn được dì săn sóc trang điểm với những chiếc váy mới, xinh xắn, hay bộ áo quần thể thao gọn gàng, trẻ trung của bà Phú vừa mua cho nàng.

-Em rất sợ buổi chiều mau hết, bóng đêm đến -Trinh cầm lấy bàn tay Thuận ve vuốt.

-Lúc khó ngủ, em hãy gọi cho anh.

-Em đã làm vậy – nàng ngước lên, nhìn Thuận, giọng ngập ngừng, nhưng em sợ anh khó ngủ.

-Được nói chuyện với em, anh ngủ ngon mà – im lặng giây lâu, Thuận cười, em biết là anh chờ tin em hằng đêm còn hơn ngày xưa chờ mẹ đi chợ về!

Gương mặt Trinh chợt sáng hồng niềm vui khiến Thuận bàng hoàng. Anh không muốn nhớ lại cảm giác buổi chiều lúc Trinh tiễn anh ra khỏi cổng hoa, về lại nhà trọ. Mấy câu thơ anh nhẩm thầm trong đầu bỗng trở về: “Cổng hoa hương sắc vẫn tươi – Mà em nay đã là người xa xăm!”.

         Đã hơn một năm trôi qua, chiều nay Trinh vẫn dịu dàng ngồi bên anh nơi gốc Bông giấy tím, khẽ khàng rót mời anh từng tách trà.

Chia sẻ cùng Em!

Quê nhà, những ngày cuối tháng 6.2018

MANG VIÊN LONG.

*** ĐÊM VỌNG THÁNH

Nhật Quang

 

dem thanh duongĐêm trầm lặng, gió đi hoang
Hồn bỗng quạnh hiu
Rưng rưng câu kinh nguyện
Nhạt nhòa trong sương đêm
Thắp chùm nến lung linh
Xua màn đêm đông giá
Thời gian tựa bóng câu
Vẫn trầm luân kiếp người
Trong vũng lầy lỗi tội
Những đêm dài tăm tối
Linh hồn vùng vẫy
Mong ánh sáng Thiên đường
Đêm trong cõi thinh không
Vạn vật im lìm
Giữa bóng đêm tàn tạ
Ngước mắt lên trời cao
Nơi ngút ngàn vô tận
Tinh tú nhẩy nhót – xôn xao
Hồn mơ…lãng đãng
Quẩn quanh tìm cõi phúc
Thầm thì lời kinh đêm
Xua tan loài ác quỷ
Diệt cõi lòng nhớp nhơ
Thập giá Chúa rỉ máu
Dòng vĩnh phúc ngọt ngào
Nén chặt nỗi tâm can…
Ngửa tay chạm hồng phúc
Ánh hừng đông chói lòa
Rực rỡ mùa xuân Thánh nở hoa.

Jos Nhật Quang

*** KHÍ CỤ BÌNH AN

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Lê Liên KHÍ CỤ BÌNH AN CỦA NHÀ BÌNH THƠ CHÂU THẠCH.                                                                           LỜI KHUYÊN KỲ DỊ Hãy trang bị cho mình chiếc gậy Như thêm chân để đi giữa cuộc đời Và chiếc túi như chiếc hồ lô … Tiếp tục đọc

*** CHO HẾT THỜI LÃNG MẠN

Hoa Nguyên

chim coTa lãng mạn cho hết thời lãng mạn
Vẽ chân dung mình lên những củ khoai
Ta lãng mạn cho hết đời bĩ vận
Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài
Ta cháy hết một thời đốt sách
Về U minh thương ngập đất da phèn
Những đời sông chảy về nơi tận ngạch
Ngó lục bình thêm lạ mà như quen
Thơ muốn viết trăm lần lên lãng mạn
Bởi nghiên sầu mực cạn buổi tan binh
Tô trăm nét cũng có lần ngộ nhận
Vẽ tự do lên da thịt thanh bình
Như biển cạn đá hát lời từ tạ
Đường chim bay nông nổi những cánh buồm
Đường mây bay thong thả những cánh chuồn
Em chỉ đẹp tóc em thề thắt bín
Ta ngờ rằng về thương lại hôm qua
Ta ngờ rằng cho hết thời lãng mạn!

 

*** cơ chế

hoàng xuân sơn

                                  mỗi cá nhân sẽ tìm thấy
                                  trương mục của mình

chủ động

hãy đầu độc trí thức
giết bằng hết trí tuệ
rồi gom hết quạt cờ
ngồi vân vê cùng hán(g)

bốp ch(t)át

ghê gớm thật
chúng tát đứng tát ngồi
tát người tát ngợm
tát cạn tát nông
tát sông tát biển
tát sạch ao hồ mương lạch
sưng mẹ nó má rồi
bỏ tía bỏ bu

lây lan

chính lúc này đây
tờ giấy trắng nhiễm rất nhiều bệnh
bệnh bôi mực tèm lem
bệnh ngoa ngôn khoa trương thời đại
bệnh chồn lùi nâng bi
bệnh lặng im của bọn đồng lõa
có ai xin xỏ
bệnh khoanh tay hàng lớp tường thành vô cảm
bệnh quỵ luỵ đóm ăn tàn
xin đừng lên án bệnh diếm đồ của lũ ăn cắp
bọn chúng cũng vô tư như lũ thập thò
chém chú đâm cha
vô tư như bệnh kiến nghị đêm ngày tơ tưởng nói chuyện với             kiến
hãy cứ rùng rùng ngoại cảm
đồng hành với bệnh lạ
tiếp dẫn đường lối kẻ quen

múa lân

và một lũ mạt hạng
(lắc cắc cắc)
bớ bớ như ta đây vzô sản(g)
(lùng tùng tùng)
tộng. nhai.  nuốt
nhồm nhoàm
(lặc cặc cặc)
hết râu ria bầu bạn
(tùng cắc tùng cắc cờ lùng tùng cắc . . .)

 hoàng xuân sơn
hai mươi bảy tháng mười một năm mười tám

*** TÌNH EM

 Nhạc : Khê Kinh Kha

Tiếng hát : Diệu Hiền

tinhem_nhac

TÌNH EM

Nếu như anh đừng nói lời tình nồng yêu em
Thì dù mưa giăng lối đâu buồn nát con tim
Nếu như ngày xưa đó anh đừng ngỏ lời yêu
Thì nay mình đâu có ôm mối sầu cô liêu
Trong ngưỡng hồn quạnh hiu đi giữa đời cô liêu

Nếu trong cuộc đời hai đường song song mãi
Làm sao gặp nhau lại thì ai nhớ thương ai
Nếu trong tim em giọt lệ rơi rơi mãi
Làm sao em kham nổi trong tháng ngày không anh

Nếu đời là vực sâu chôn vùi vạn niềm đau
Sao hồn em rướm máu bao lệ ướt đêm thâu
Nếu tình là dòng sông chảy miên man nỗi nhớ
Có nỗi nhớ nào không anh dành cho riêng em ?
Có giọt lệ nào không trong trái tim của anh ?

Khê Kinh Kha

*** TA VỀ..

Hoa Nguyên

8bd0a-000000000000aotranggiaoduong
Ta về tắm giặt sau mưa bão
Thấy gió chướng treo lên những ngọn bần
Lẩn trong ao nước mùi phèn cũ
Có trên miếng vá chỉ cơ hàn
 
Ta về trên chiếc xuồng lẻ loi
Rê trong con nước dầy lục bình
Ở xa chút nắng ngang tàu lá
Bìm bịp râm ran nghe nát lòng
 
Ta về nghe con sông vắng lặng
Mới hay tháng chạp lạnh đang về
Ta về trong đáy ly rượu cặn
Uống hết thời từ buổi sơn khê
 
Ta về nghe hồng đào rơi rụng
Bầy trảo kêu quanh quất ổi xiêm
Quài chuối sau hè gà ai nhặt
Những buồng cau già trầu ai têm
 
Ta về kể chuyện đời nguyên thủy
Với bo bo độn, chén gáo dừa
Uống nước sông vo trong chum bể
Tối nằm không sót chuyện thời xưa
 
Chuyện đời có gì đâu để kể
Ta về tựa những nhát dao thâm
Dung tâm trầm mình sau thân thế
Màu da vàng tì vết thương hăm
 
Ta về nghe chút buồn xơ xác..
Hàng mía cuối năm đã trổ cờ
Quanh đi quẩn lại còn gì khác
Ta về niệm lại với xác xơ..
hoa nguyên.

*** THIÊN TÌNH CA

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

TUYẾT NGA PHẠM NGỌC THÁI VỚI THIÊN TÌNH CA TRÁC TUYỆT                                                                          NGƯỜI THÔN NỮ MIỀN SÔNG NƯỚC Nén hương lòng anh tưởng niệm mối tình em Bóng trúc vắng, làng quê xanh viễn vọng Giọt lệ đắng em … Tiếp tục đọc

*** Nuit blanche

Hoàng Xuân Sơn

hxs blanche
không có tiếng hát nào lên trời*
chỉ có một dúm người
lênh đênh trên đất
tôi hát vào khoảng không
đêm dạ vũ trắng
chúng mình trì kéo nhau
chiếc khăn san mềm
bàn tay em nguội lạnh
những cặp mắt vô hồn
chân tìm chân du hí
mình đưa nhau mùa thu
  • lá khô trên sàn nhảy
    bụi phấn tung mù
    nếp áo nhăn tiền sử
    từng nốt nhạc không pha
    màu tóc em sẫm tối
    quay đầu nhìn rất vội
    đêm trắng. đêm. trắng đêm
    khoảng không nào chới với
    đôi tình nhân bay lên
    không còn ai ở lại
    đêm thuỵ vũ không đèn
    hoàng xuân sơn
    oct. 2018
    *từ em tiếng hát lên trời. . . [Hoàng Trúc Ly]

 

*** HOÀI ĐÔNG

Nhật Quang

1anhve
Hanh hanh nắng mùa Đông
Rơi trên bờ vai nhỏ
Long lanh mềm lá cỏ
Nhẹ bước lòng bâng khuâng
Lao xao gió mùa Đông
Mơn man vờn mái tóc
Tình trao trong ánh mắt
Ngỡ đắm miền xa xăm
Chiều Đông ngát hương thầm
Lối xưa giờ quạnh vắng
Hoàng hôn phai nhạt nắng
Sương giăng sầu mênh mang
Em gót buồn miên man
Nơi phương trời xứ lạ
Nghe chuông trầm vội vã
Hắt hiu lời tháng năm.
Nhật Quang
(Sài Gòn)

*** thiên thu tình

Khê Kinh Kha

dù thế nào đi nữa
anh cũng đã yêu cưng với ngọn lũa tình nồng
trong anh và trong vạn long đong
trong hiện hữu cũng như hư không
trong bao la cũng như tương lai huơng nồng

anhem-detroit72dù thế nào đi nữa
tình cũng đã trao nhau
và anh cũng đã bao lần ôm cưng
trong anh – trong thiết tha
dù cung có xa xôi nhu cánh sao trong vũ trụ bao la

dù sao đi nữa Chúa cũng đã an bài
cưng yêu ơi
và anh đã dìu cưng đi giữa đời
và anh đã hôn cưng giưa mùa thu vàng yếu đuối trong đòi
dù cưng ngoài vòng tay ân ái

dù sao đi nũa
anh cũng đã hòa chung vào cưng
trong anh
trong cả đời này
trong cả hồn và xác
cả thơ và nhạc
cả vui và buồn
cả khổ đau và hạnh phúc

và cưng
chỉ cưng
là nguồn suối yêu đương trong anh
là ngàn sóng đam mê
là vạn gío cuồng say
chỉ cưng
là ánh mặt trời soi sáng hồn anh
là mủa thu lá vàng rơi
là uớc vọng đời này
là thời gian nồng ắm
là cả mộng trăm năm
là cả mặn nồng
cả ân sủng
cả trong sáng

cưng yêu ơi
cả thiên thu là cả tình anh
dành cho cưng thôi
cả anh là cả cưng
từ nay cho đến thiên thu

khê kinh kha