*** MỘT MÌNH

 Trương Thị Thanh Tâm 

Bây giờ trời đã chớm đông 
Hơi sương lành lạnh buồn lòng giấc đêm 
Trăng còn treo nhánh dừa nghiêng 
Treo tình tôi nhớ về miền xa xôi 
00ao dai trangSầu đâu rớt lá đơn côi 
Liễu xanh còn thả tóc trôi bềnh bồng 
Người đâu, có nhớ hay không?
Mỹ Tho hiu hắt nắng hong tóc chiều 
Tôi giờ quạnh quẽ cô liêu 
Buồn trong nỗi nhớ, liêu xiêu cả hồn 
Phố buồn nắng nhạt chiều hôm 
Gởi tình theo gió về miền xa xôi 
Biển xanh mùa cũ đâu rồi?
Để thuyền trôi giạt sóng đời ngã nghiêng 
Bao ngày tôi đứng lặng yên 
Mong ai hạnh phúc nỗi niềm riêng tôi 
Đôi lần hờn giận bờ môi 
Lời yêu cất giấu cho tôi đợi chờ 
           Trương Thị Thanh Tâm 
                      Mytho

*** hợp âm 3/Như

Hoàng Xuân Sơn

hợp âm 3

 ngã ba
là ngã ba nào
hxson-cvk-hdnhàng xanh đã luỵ
hàng rào đã thưa
chừ thì
xấp xỉ ngày xưa
bọn mình 3 đứa
già nua thiệt rồi
thôi
cứ nghĩ lung          một hồi
biết đâu hàng họ
còn rơi rụng
về

như

chai đỏ. chai trắng
đung
đưa
mà mình thì cứ cợt đùa như lai
bằng hữu vang như tiếng cười
như giọt mắt. chực
khóc người xưa sau
như tiếp liên một nhịp cầu
vì sông đã quỵ
vì mầu đã hư
bây giờ kể chuyện phù du
rồi ôm thực tế
vào mù sương
dâng

hoàng xuân sơn
25 nov. 2018
[một ngày mưa tuyết. quán Hồ Gươm. 
với Cao Vị Khanh, Hồ Đình Nghiêm. thiếu Vũ Hoàng Thư]

 

*** Vết Tranh Xương Máu

Hoa Nguyên

ao ba ba me gia

Về Ô Lâm nắng dãi đầu
Những đoàn quân pháo kéo về đâu
Lưng chừng mây gió hang Tức Chụp
Mịt mờ cát bụi tuyến giang đầu
Tôi đến rồi đi như khách lạ
Những con đường mìn, ghồ ghề sỏi đá..
quanh năm rừng núi, sình lầy..
Có mây giăng xám chiều biên giới
Tất cả nỗi niềm chốn sơn lâm
Tôi đến tôi đi nào ai biết
Nắng hồng chưa tắt đỉnh núi Dài
Tháng năm chinh chiến vùng biên trấn
Đi với cọp LĐ7 BĐQ…
Bao giờ ta thấy trời biên ải
Ghé những sóc Miên vòng núi rừng
Thăm người Vĩnh Tế em thành cổ
Ba Chúc núi Tượng khóm lưng đồi
Nắng Két Sam Sập mưa Cắm về núi Dài
Dấu chân binh lửa một thời trai
Cuối con đường trắng ngôi chùa cổ
Dấu tích ngai vàng có tàn phai..
Mảnh poncho tấm thẻ bài
Gói thân xác bao hình hài quân đi
Chiều xanh lớp lớp di hài
Bao năm trận địa núi Dài còn ai
Như thương tích dấu chưa phai
Vết chân biến loạn mộng trai chưa thành
Mồ trận địa trãi ngàn xanh
Vết tranh xương máu thắm nhành liễu dương

*** THƠ TÌNH ĐẰM THẮM

PHẠM NGỌC THÁI

jpeg111
VẤN VƯƠNG TÌNH NHI NỮ
Anh nghe sóng đời em thầm vỗ lại
Lòng nao buồn xa xót bởi thương yêu
Nếu tình anh chưa xoa nổi vết em đau
Âu cũng bởi duyên trời còn trắc trở
Thì em ạ ! Đời người như kiếp nợ
Nợ em còn, duyên tàn cũ chửa phai….
Nên tình anh ngợp ánh sáng ban mai
Em đón nhận vẫn vương vài mảnh tối
Mong bồ-tát chỉ dùm em ta lối
Biển trời kia đang rộng mở thênh thang
Tiếc chi em một bóng đêm tàn
Để anh chở con thuyền gái em qua lận đận
Tình mới trong em cả vầng sáng lạn
Cái đã qua chỉ là rác thôi em !
Nắm rêu xưa hoen tạp, thấp hèn
Sao em phải bận lòng nuối nả ?
Tình nhi nữ vấn vương hồn khách lạ
Trên con đường thiên lý bỗng chồn chân
Cái gì cần thì giẫm đạp lên em
Hạnh phúc đời em, chân trời xanh biển sóng…
                               18/11/2018
 CẢM TÁC
“TÌNH YÊU & CUỘC SỐNG”
Lòng em đau, lòng anh cũng đau
Mối tình vỡ, em ơi ! Cả hai ta đều mất
Đời là bản tình ca không bao giờ dứt
Dẫu đường đi tới LÂU ĐÀI TÌNH YÊU
                đầy nước mắt với thương đau.
Hạnh phúc của đời ta phải nghĩ tới mai sau
Nếu không,
Cuộc đời như một thửa ruộng cỗi cằn,
                                hay nấm mồ khô chết 
Về đi em ! Với tình yêu tha thiết
Vượt qua bão giông, hạnh phúc mới bền lâu. 
Anh biết đời em còn gian khổ rất nhiều
Anh sẽ làm ngọn lửa hồng
                  sưởi ấm cho em mùa đông rét
Về đi em ! Chỉ tình anh mới giúp em
                                  vượt ra biển biếc
Để cuộc đời buồn lại nở thơm hoa.
Về với anh đi em ! “con đường sống” dưới chân ta…
       CHO EM GỌI TIẾNG “CHỒNG” LẦN CUỐI  
–  “Cho em gọi tiếng CHỒNG lần cuối” 
Nghe em nói lòng anh buốt nhói
Giọng nói dịu hiền, giọng nói yêu thương
Người thôn nữ xa phương… 
Anh đã yêu em bằng cả trái tim
Những muốn đưa em tới chân trời vĩnh tuyệt !
Vẫn biết đời em có nhiều ngang khuất
Chưa thể nào gột rửa hết để theo anh.
Anh gọi em VỢ ÚT thân thương
Em gọi anh là CHỒNG trìu mến
Tình ta dẫu bao la như sóng biển
Vẫn êm đềm sâu thẳm đáy đại dương.
Tối tối về anh ân ái bên em
Em vẫn chiều chồng với bao niềm cảm xúc
Và cùng nhau những tháng ngày hạnh phúc
Thế giới tưởng chừng chỉ có hai ta.
Thôi, về đây em ! Anh không thể chia xa
Sẽ bất chấp mọi điều ngang trái
Để em gọi tiếng “chồng” mãi mãi
Anh ngọt ngào trong tiếng “vợ” thương thương…
Ta lại ôm em vào lòng
–  Người thôn nữ quê hương !   
PHẠM NGỌC THÁI
   Hà Nội, mùa đông
     19.11.2018  

*** DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI

PHẠM NGỌC THÁI

Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ... là câu hát quen thuộc trong ca khúc Nhớ mùa thu Hà Nội của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn.
     ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
                            Tặng TT.
                     (cảm xúc về nàng với buổi tình chiều,
                                            tôi đã viết nên bài thơ này)
 
Em nói với tôi rằng muốn có một đứa con…
Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
Năm tháng dáng hình em hiển hiện

Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi!
 
Người thục nữ tôi yêu những năm cuối cuộc đời
Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm.
 
Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
Tóc cũng bạc đôi phần
                          dẫu tim còn khao khát
Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu…
 
Thì đời này – em ạ, có trớ trêu
Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm ngày đông rét
Anh hôn lên đôi môi em như một vầng trăng khuyết
Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh.
 
Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em!
 
Chỉ hóa kiếp mình tiếp cuộc trường sinh
Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
Với mối tình nồng thắm của em yêu!
 
Nếu giây phút nào em lạc bến cô liêu!
Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
Hãy tìm đến nấm mồ anh miền xa vắng
Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau.
 
Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
Thời trai trẻ phong trần qua chiến tranh loạn lạc
Khi tuổi già có vợ vẫn cô đơn!
 
Anh tìm đến em
                     lúc đã tàn úa mái đầu xanh
Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu…
 
PHẠM NGỌC THÁI
Cuối thu năm Mậu Tuất
Chiều 6.9.2018

 

*** VỀ ĐI EM

VỀ ĐI EM
Nhạc : Khê Kinh Kha
Tiếng hát : Ánh Tuyết

vediem_nhac

VỀ ĐI EM

Em hãy về đi chiều mưa giăng trên phố
Cuộc tình ta như chiếc lá bay xa
Về đi em mang hết hương tình
Và nụ hôn thôi nhớ môi nồng
Và hồn tôi em xé lâu rồi
Về đi em cho thêm nát lòng tôi
Về đi em cho mưa gió đời tôi

Em hãy về đi tình xưa nay đã tắt
Giọt lệ rơi hay mưa gió trong tôi
Về đi em thôi tiếc thương gì
Vì đời tôi giông bão đâu ngờ
Và từ nay tôi sống ơ hờ
Về đi em mang cả lời thề xưa

Về đi em em hãy về đi
Về đi cho năm tháng phai mờ tuổi xuân
Về đi em lệ long lanh

Về đi trời đất sầu thương
Tim em đã hết tình nồng trăm năm
Từ nay sông núi lặng câm
Từ nay hoang vắng lòng mơ
Tôi về trong gió chôn tình đôi ta

Em hãy về đi
Bàn chân nay quên lối
Nụ cười ơi sao buốt giá tim tôi
Về đi em thương nhớ lên đầy
Tình còn đây những vết son gầy
Và vòng ôm em đã quên rồi
Về đi em cho năm tháng tàn rơi
Về đi em cho hoang vắng đời tôi

Em hãy về đi tình xưa như lá rách
Mặn nồng ơi nghe đêm tối trong tôi
Về đi em, em đã phụ rồi
Một ngàn năm mây vẫn qua đời
Và lòng tôi vẫn mãi yêu người
Về đi em, về đi ẹm

Cho chết trăm nghìn năm

*** “TRẦM TÍCH” TẬP THƠ THỤY SƠN

Thư viện của bài

This gallery contains 2 photos.

Châu Thạch ĐỌC “TRẦM TÍCH” TẬP THƠ THỤY SƠN   Muốn biết nhà thơ Thụy Sơn (Đà Nẵng) vì sao lấy tên “TRẦM TÍCH “ cho tập thơ xuất bản lần nầy thì chắc phải hỏi thẳng tác giả. Tuy … Tiếp tục đọc

*** Bỏ yêu / KHẠO KHỜ

 

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

00cogai hinh ve
 – Với P.T.T –
Em nhắn gửi ta mấy ý yêu
Nào mây lãng đãng quắt quay chiều
Nào hanh hao nắng se se lạnh
Nào mấy bữa nay lá rụng nhiều.
.
Ta có cần đâu mấy ý yêu
Đừng than nắng nhạt với mưa nhiều
Đã quen kiêu hãnh đêm lạnh vắng
Đừng díu gian ta ánh trăng thề.
.
Ta đã quên rồi những đam mê
Tơ giăng ngáng lối nghẽn đường về
Nhịp yêu sai lỡ ta bỏ hết
Thôi đừng rủ nguyệt níu gió mây.
.
Thì cứ về đây hóng gió tây
Giỡn trăng sóng soãi vắt ngang đồi
Hồn ta từ bữa đi hoang ấy
Đã chết từ lâu tiếng yêu rồi.
*.
Hà Nội, ngày 25 tháng 10 năm 2013

KHẠO KHỜ

Đêm vào đêm lạnh lẽo
Tôi gặp tôi khạo khờ
Lời yêu ghim vào gió
Thả tình trôi hững hờ.
.
Em thì vẫn quay tơ
Nhử người về mắc nợ
Cả đời em mộng ảo
Một đời tôi lơ mơ
.
Đêm vẫn đêm là gió
Tôi vẫn tôi ngù ngờ
Em vẫn em ngồi đó
Tình vẫn tình ngu ngơ.

Làng Đá, đêm 11.11.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

*** DI CHÚC CHO CON

Khê Kinh Kha

vietnam-biendong-vaol

này con hỡi
mai này khi mẹ đã qua đời
dù con đang ở một nơi nào trên mặt đất này
con cũng nhớ về thăm mảnh đất quê hương nghèo của mẹ
nơi mẹ đã cất tiếng khóc chào đời
nơi mẹ đã lớn lên và yêu mến mọi người
yêu mến ruộng vườn, cỏ cây cùng sông núi
nơi mà tổ tiên đã gầy dựng bao đời
hơn bốn ngàn năm
một lòng son sắt

quê hương mẹ ở tận Đông Nam Á
có dãy Trường Sơn muôn đời xanh lá
có bờ đại dương sóng vỗ dịu dàng như những dòng ca dao
bao lũy tre già, bao bờ ao nhỏ
con đê hiền bên dòng sông lững lờ
có sông Hồng như mạch máu dân ta

hãy về thăm Hà Nội, Hồ Tây
cùng ba mươi sáu phố xưa
mặc cho mẹ chiếc áo lụa Hà đông mầu hoa cúc
ăn lại cho mẹ điã bánh cuốn tinh sương
húp giùm cho me bát miến gà nửa đêm
rồi con hãy dừng chân nơi Huế mộng mơ
ngồi trên mạn thuyền ngắm cánh mây trôi
nhìn lại rêu xanh trong Thành Nội
rồi ghé qua Đồng-Khánh thăm lại mái tóc thề
trên đường vào Hội-An, dừng chân trên đỉnh Hải-Vân
vươn tay hốt từng ngụm mây trắng
thả theo gió bay về Trường-sơn
và con nhớ đi chân đất trên những biển cát trắng
để thấy mạch sống quê hương chạy rần lên tim, óc
của một thời tuổi mộng, mới tập yêu
tình mặn nồng như ruộng muối Miền Trung

con hãy lấy chuyến tàu đêm, lên Đà-Lạt
ngồi bên hồ vắng nghe tiếng thông reo
như lời tỏ tình của gió
như lời tâm sự của cây
thả hồn bay trên những cánh mây
xuôi vào Miền Nam thăm vựa lúa Đồng-Nai
cùng những nhánh sông dài Cửu Long
hãy nằm ngủ bên bờ ruộng lúa
để nghe gió reo vui trong từng ngọn lúa chín
qua chuyến phà xưa – hát dùm mẹ lời ca tình muôn thuở
Ai về ruộng lúa Đồng Nai
cho tôi nhắn gởi tình này chứa chan

và khi đêm khuya bao trùm đất nước
con hãy lắng nghe linh hồn người tâm sự
qua tiếng côn trùng nỉ non
qua cành lá xạc xào
ngồi trong đêm hứng từng giọt sương mong manh
chờ bóng trăng vàng rụng rơi trên đồi nương
rồi con ôm gió vào lòng
ngủ với trăng rằm

nếu mai này khi mẹ đã chết
con nhớ phải đem xương mẹ
chôn dưới lòng đất quê nhà
cho hồn mẹ vui nhẹ bay theo gió
cho hồn mẹ vui cùng non sông cũ
cho mẹ được nhìn rừng núi nắng lên
cho mẹ trọn tình cùng với tổ tiên

nếu mai này khi mẹ đã chết
con nhớ về thăm quê hương mình con nhé
trồng lại cho mẹ cụm hoa vàng
bên mộ người năm xưa
đốt dùm cho mẹ nén hương trầm
quỳ trước mộ người
nguyện cầu dùm mẹ
những lời thơ ấu
con về quê hương
Việt Nam yêu dấu
chôn xác mẹ vào
lòng đất nhiệm mầu

Khê Kinh Kha
(Virginia-‘78)

 

 

 

*** TIẾNG SÚNG CHÀO…

Hoa Nguyên

LINH VO DANH2

Qua nghĩa trang xin chào kính
Buổi sáng sương phơi lãng đãng ngậm ngùi
Đất khổ chôn thân bao người lính
Chòm cây xanh trong sớm rụng bồi hồi
Tiếng gió reo thay nhạc quân hành
Mồ trận địa thay đã cỏ xanh
Không gian vẫn là không gian ấy
Ta với người ai bước đi nhanh
Hỡi những linh hồn bạn hữu
Sẽ đón ta về nương náu chung
Thấy tấm bia đề trùng năm cùng tuổi
Ta với người có ai trẻ trung
Những bia mộ mừng mừng tủi tủi
Mới ngày qua chinh chiến cùng nhau
Định mệnh vẽ vời đường đi tới
Tìm với nghìn trùng ta nơi đâu
Hồn muôn năm cũ mỗi phương nào
Có thấy ta về trắng mái đầu
Trong mỗi mơ hồ nghe thiên cổ
Nỉ non tiếng dế buồn canh thâu
Tìm đồng đội lạ lùng cổ miếu
Rải rác nơi đây mỗi nấm mồ
Gió thổi vi vu kèn truy điệu
Tiếng vọng vào âm vực như.. mơ!
Tiếng súng chào từ cõi thiên thu
Đưa ta về nơi chẳng oán thù
Đã thấy cơ man tình huynh đệ
Hồn nhiên cười trên những chiến hào
hoa nguyên

 

*** TỰ KHÚC MÙA ĐÔNG

Nhật Quang

thu 2

Lá vàng rơi lác đác
Chiều cuối Thu mênh mang
Em thả vào ngày úa
Chút se lạnh Đông sang

Anh ngồi gom nỗi nhớ
Từng kỷ niệm hanh hao
Trong ngõ hồn sâu thẳm
Nghe gió lùa lao xao

Thu tàn Đông trở giấc
Chập chùng mây hắt hiu
Đồi sương dã quỳ nở
Ngát vàng lối em đi

Anh ngồi nâng cung phím
Réo rắt khúc mùa Đông
Bên ly rượu sâu hoắm
Thả hồn cõi mênh mông.

Nhật Quang

*** NGƯỜI THÔN NỮ MIỀN SÔNG NƯỚC

PHẠM NGỌC THÁI

aodaiquehuong

Nén hương lòng anh tưởng niệm mối tình em
Bóng trúc vắng, làng quê xanh viễn vọng
Giọt lệ đắng em hòa cùng anh uống
Chốn xa vời người lữ khách đứng dừng chân.
 
Xin để lại cho đời vài khúc ca ngân
Nghìn năm sau – Thế nhân ơi, hãy nhớ !
Tấm hình ta cùng nàng một thưở
Và cuộc tình nước mắt lẫn yêu thương.
 
Anh không thể mang em theo trọn kiếp thi nhân
Giúp em vượt qua đời bể dâu khốn khổ
Mai có đến gặp lại anh bên nấm mồ
                                  nơi chân trời, xứ sở
Xõa tóc mà than khóc cõi dương gian…
 
Anh vẫn chờ em ở dưới suối vàng
Ta hãy quên đi thế giới đầy bạo loạn
Để cùng em kết trăm năm tình bạn
Của tình yêu tự trái tim anh !
 
Anh vẫn thương em dù duyên phận bẽ bàng
Chẳng phải vì em, chẳng phải anh không muốn
Nhưng em ạ ! KIỀU đã nói rồi,
                                        đó là bể sống…
Tình giữa trần ai, nước mắt trộn cơm chan.
 
Dẫu phải biệt xa…
                           anh có hạnh phúc đâu em ?
Vẫn biết đời em cũng hòa dòng lệ đắng
Ừ, thì trang nam anh khinh thường kiếp nạn
Chỉ thương em là phận nữ nhi.
 
Hãy vững bước lên em vào thế giới của ca thi
Sẽ giúp em quên mọi điều sầu muộn
Anh chỉ tiếc không thể dìu em tới bến…
Mong đất trời có Thượng đế đỡ em đi !?
 
                           *
 
Thơ viết đã dài mà chẳng thỏa nỗi tình si
Ta lại cất tiếng gọi tên em:
–  Người thôn nữ miền sông nước…
Mai dân tộc có đặt ta nằm ở nơi nào
                                 dưới gầm trời tổ quốc
Hãy đưa mộ nàng về
                               chôn cạnh nấm mồ ta.
 
Để con cháu đời đời cất cao bản tình ca
” Không có chiến tranh,
                           chỉ có tình yêu bất diệt ! ”
Anh sẽ nâng hình em bay trên đất trời nước Việt
Vượt qua mọi chủ nghĩa tới muôn năm.
 
Hãy đi cùng anh, mình không chết đâu em
Kinh thánh đã dậy rồi: nay chỉ là “cõi tạm”
Khi biết vượt qua đủ buồn đau, khổ nạn
Mới vào được ngôi đền…
                          – Tòa Thánh của tình yêu !
 
Ôi ! Người thôn nữ anh thương
Cuộc tình mình dù đắng đót bao nhiêu
Nhưng hãy nghe lời anh:
              – Ta được nhiều hơn mất…
Đã giúp em nhìn ra nghĩa sống
                          trong bể đời khốn kiếp
Vượt lên bão táp, phong ba.
 
Em hãy hòa nước mắt vào
                         viết những bản tình ca
Nó vĩ đại hơn các luận ngôn đảng phái
Ta sẽ là ánh sao băng trên thiên hà sông núi
Anh đợi đón em về
                               trong thế giới bên kia.
 
PHẠM NGỌC THÁI
Một sáng đầu đông năm Mậu Tuất
    (tức 8/11/2018)

*** ‘cấm kỵ trong ăn uống’ của Khổng Tử

Nguyễn Xuân

 

Nhà nho Khổng Tử nổi tiếng với quan điểm “thực bất yếm tinh, khoái bất yếm tế”, tức gạo xay càng kỹ và thịt xắt càng mỏng càng tốt.

Không chỉ là nhà Nho học có sức ảnh hưởng lớn trong lịch sử Trung Quốc, Khổng Tử còn nổi tiếng với những lời dạy về ẩm thực và chế độ ăn uống có lợi cho sức khỏe mà ngày nay vẫn còn được lưu truyền.

Theo Sohu, thời nhà Chu trước công nguyên, Khổng Tử đã đưa ra quan điểm “thực bất yếm tinh, khoái bất yếm tế”, có nghĩa là gạo xay càng kỹ càng tốt, thịt cắt càng mỏng càng tốt. Câu nói này về sau đã trở thành tiêu chuẩn trong nghệ thuật ẩm thực Trung Hoa. 

Trong cuốn Luận Ngữ, Khổng Tử nhắc đến nguyên tắc “bát bất thực” (8 nguyên tắc cấm trong thức ăn) Cụ thể: không ăn thực phẩm ôi thiu, không ăn thực phẩm có mùi hôi, không ăn thức ăn được nấu chín quá, không ăn thịt nhiều, không uống rượu nhiều, không ăn đồ sống, không ăn thực phẩm có nhiều gia vị, nói không với đồ trái mùa.

Tranh vẽ Khổng Tử. Nguồn: Wikipedia.

Tranh vẽ Khổng Tử. Nguồn: Wikipedia.

Ngày nay, theo quy định quản lý lưu thông thực phẩm, các sản phẩm dự trữ khi xuất kho phải thông qua thủ tục kiểm tra chất lượng. Chỉ thực phẩm đạt tiêu chuẩn vệ sinh mới được đưa ra thị trường tiêu thụ còn không đạt sẽ bị tiêu hủy hoặc làm thức ăn chăn nuôi. Trên thực tế, thịt cá không tươi không chỉ mất dinh dưỡng mà còn dễ gây ra những vấn đề sức khỏe như ngộ độc.

Ngoài ra, các nhà dinh dưỡng khuyến cáo không nên cho nhiều gia vị vào trong món ăn vì sẽ làm mất một lượng dinh dưỡng nhất định trong thực phẩm. Khi đó, các cơ quan bài tiết phải làm việc nhiều, dẫn đến các bệnh về thận như suy thận, sỏi thận.

Nguyễn Xuân

*** Sao Đổi Ngôi

Trương Thị Thanh Tâm

1anhve 
             
Một người tôi mãi gọi tên 
Mà tim chất chứa bao nhiêu muộn phiền 
Yêu người chưa thỏa chí nguyền 
Thế sao đắng chát nỗi buồn dâng cao 
Một lần và chỉ lần thôi 
Vẫn không quên được mắt môi của người 
Dù xa vạn, cách ngàn ngày 
Trái tim nhưng nhức, như đày đọa tôi 
Nơi đây những buổi tối trời 
Nhớ cành son đỏ…mòn soi lối đời 
Nhớ nhau, sao đã đổi ngôi 
Mà không giữ được, xa trôi thoát nguồn 
Bây giờ lặng đếm thời gian 
Đèn soi bóng ngã, xoáy mòn lối đi 
Người đi biệt cánh chim di 
Bước chân mỏi mệt, ai soi ngõ vào.
              Trương Thị Thanh Tâm 
                          Mytho

*** MƯA KHÓC

 

VÕ CÔNG LIÊM

 

mua5buồn thế kỷ
tháng ngày trôi
như lệ sa
tôi . đứng một mình để nghe đời đi vội
giữa bóng hình một cõi như không
hướng nào cho tôi ?
trong mắt biếc xa vời
mưa khóc trời lận đận
nỗi nhớ buồn chia xa
tôi . ta bà ha tha ma một trời phiêu lãng
đêm đòi trút vụng dại vào môi hồng hé nụ
mưa khóc trời kinh dị
bỏ xa đời tôi thôi
mưa rụng giữa tháng mười
cho năm tháng phôi pha
trong đôi mắt màu nhớ . hồn vẫn ngả nghiêng say
em . tha phương chín cõi đường trần cho mắt môi thơm ngát
mưa cắn vào da thịt em đau buốt trái tim khô lạnh lẽo
mưa khóc cho sông thôi chảy cho nắng ngập đường ngôi
giữa phố thị đông người . tôi . biến mình trong vũng tối âm u
chợt nhớ ra mưa rớt vào cõi âm . em . ẩm ướt mắt nâu sâu
ngắt bầu vú cao ngất kim tự tháp trên đỉnh non cao
chiều đông tới mưa gục mặt khóc hoài trong mắt nhớ
những sắc nhọn của mưa long lanh trên sông mênh mông
dòng hương ngất lạnh ôm lòng đau trên ngọn vi lô dã
đêm . ru ngủ những tiếng thở hoang đường cổ tích
trong thất vọng những cánh hoa bẻ gió lẻ loi chờ
mùa đông hụt hẫng tháng ngày chơi vơi sầu đứng bóng
tôi ghì nỗi nhớ trong bóng tối chập chờn một đời mưa
em . nhổ neo cho mưa khóc mọc nấm
rắc rắc từng phiến tơ chùng gõ nhịp . tôi
chiều bỏ lại dĩ vãng đau nhói con tim
trên lối mòn ngày đó mọc đầy gai nhọn
gió heo may chờ mưa khóc tháng chạp
cho tóc lồng lộng thổi tung đời dị biệt
để hồng hộc thở đam mê ngày tháng cũ
từ mắt môi mùa đông khói bạc mầu

nghe mưa khóc

trên vầng trán

già nua . tôi ./.

VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. 11/2018)