*** Viết từ chuyện có thật

Phạm Trung Thu

00cogai hinh ve

( Viết từ một chuyện có thật)Từ ngày đơn vị về đóng quân ở vùng này,Quân như suy tư hẳn lên.
Các bạn trong đơn vị thường hay chế nhạo chàng đã bị một bóng hồng nào đó chế ngự.
Thật ra Quân đang theo dõi một người,một Dì Phước thì đúng hơn.Nàng thường ra tập hát cho đám học trò nhỏ của ngôi trường sau Nhà Thờ.Dáng dấp tha thướt trong áo dòng trắng và gương mặt dịu hiền đã làm rung động con tim của chàng lính trẻ.
…Quân là một Trung Úy BĐQ,cuộc đời quân ngũ đã đưa anh đi đến không biết bao nhiêu miền của đất nước và cũng đã gặp nhiều cô gái trẻ đẹp nhưng chưa bao giờ chàng cảm thấy bâng khuâng để nghỉ đến tình yêu.
Bây giờ trớ trêu thay,sự rung cảm lại đến thật bất ngờ bởi hình bóng người nữ tu kiều diễm,Quân thấy ước vọng của mình không bao giờ đạt được.Tuy nhiên chàng không thể quên nàng dù biết đó là một mối tình vô vọng.
Những lúc không hành quân,buổi chiều Quân thường thả bộ ra vòng rào Nhà Thờ nhìn những đứa trẻ con tập hát.Mỗi lần đám học học trò trở vào lớp chàng lại rẽ vào Nhà Thờ đọc một kinh Lạy Cha rồi trở ra.
Tôi dể ý đến cử chỉ của Quân vì tôi và hắn thân nhau nhất đơn vị.Một hôm tôi hỏi:
_Tao thấy hình như mày đang buồn?
Quân nhìn tôi:
_Sao mày biết?
_Biết chứ ! mày đã chẳng nói với tao bao giờ buồn mày siêng đến với Chúa sao?
Quân bật cười:
_Có lẽ.
Rồi không đợi tôi hỏi,hắn nói thầm thì:
_Phong ! mày có tin là tao đã bị tiếng sét ái tình không?chính tao cũng không ngờ,mà cái tao không ngờ nhất là người tao yêu lại là một Dì Phước.
Quân lôi tôi vô phòng rút dưới đầu giường ra một quyển tập bìa nâu,Quân lật trang đầu,tôi hoa mắt bởi giòng chữ:
* NHẬT KÝ CỦA MADALEINE THỤC CHI *
Như sợ tôi không hiểu,Quân nói:
_ Tao đã làm quen được đứa học trò thân tín nhất của nàng và nhờ nó…mà tao có được,đây mày đọc đi rồi biết.
Tự dưng tôi cũng thấy hồi hộp,tay tôi hơi run khi lật trang đầu,những dòng chữ màu mực tím rất đẹp…
***1h trưa…
Lạ quá,giấc trưa sao mình không chợp mắt được,có cái gì buồn buồn,nghèn nghẹn chận ở cổ họng mình thì phải?có lẽ vì mình vẫn còn tức chuyện hồi sáng…ai đời mình đã 18 tuổi rồi mà anh Hào cứ gọi mình là bé con:<<Thế nào,bé Chi năm nay làm cô Tú rồi,giỏi quá…bé có khao anh không nào?…>>Mình muốn gân cổ lên cãi lại thấy Mẹ đứng gần đó tủm tỉm cười nên thôi,tức ghê người gì mà thấy ghét quá chừng.
***3h chiều…
Mình vừa tắm xong thật thoải mái,số là trưa nay mìng được nghe một mẫu chuyện <kỳ cục> giữa Ba và Mẹ,mình nghe Mẹ nói:
_Cậu Hào đã thưa gì với ông chưa?
Ba gật đầu:
_Có rồi,trước đó thằng Lâm con trai mình cũng đã có nói với tôi rằng nó muốn mình gã con Thục Chi cho cậu ấy.Tôi đồng ý nhưng không biết ý con gái mình ra sao?bà là Mẹ nó,gần gũi,dò ý nó thử xem…
***2h sáng…
Thế là xong,thoát nạn…
Mình cứ hồi hộp đến phút <coi mắt> của đàng trai thôi,run gần chết…có lẽ mặt mình trông quê lắm,cả Hào cũng thế,anh chàng cũng ngẫn tò te ra trông đến tội.Hôm nay mình mặc áo dài xanh màu mạ non Mẹ bảo mình trắng và đẹp lắm,lại có tí son phấn trang điễm nữa.Mình chào hai họ xong liền chạy vào phòng quỳ dưới chân dung Đức Mẹ mĩm cười.Chưa bao giờ mình sung sướng như vậy.
***4h chiều…
Trời ơi ! Sự thật có thể như thế sao ? Hào chết,anh Lâm chết vì trận đánh hôm kia thật ư? Mình không tin vạn ngàn lần không tin như thế.Nhưng sự thật vẫn là sự thật,Mẹ đang khóc kia!Mình bỏ học chiều nay để chờ tin Ba đi đưa quan tài về…Chúa ơi,Đức Mẹ ơi ! sao lại có thể như thế được…
Hào ơi,anh mới giã từ em tuần trước đây mà,tháng sau là đám cưới chúng mình rồi,sao anh bỏ em mà ra đi , anh Lâm ơi,anh em sống cạnh nhau bao nhiêu năm trời anh xa em không lời từ giã…
***6h chiều…
Mình lại nghe thêm tin gi thế kia? Ba mất,xe bị cán mìn…
Ôi ! lạy thượng đế con nghẹn rồi biết nói gì bây giờ…
Mình chạy vô phòng ôm tượng Mẹ khóc tức tưởi , dường như Mẹ đang dỗ dành mình…Mẹ đang dỗ con hở Mẹ…con khổ quá Mẹ ơi…nước mắt con cạn mất rồi.
***9h sáng…
Thế là Ba,Hào và anh Lâm đã vĩnh viễn dưới lòng đất lạnh.Mẹ mình bệnh li bì suốt cả tuần nay,bà không ngớt gọi Ba và anh Lâm trong cơn mê sảng.Mình lo quá,bây giờ chỉ còn hai Mẹ con thôi…
***3h khuya…
Mình đã quyết định rồi ! Mình sẽ đi tu !Sẽ từ bỏ vùng kỷ niệm êm ấm này để vào ẩn mình trong tu viện . Mẹ đã theo Ba,mình còn gì nữa để bám víu làm lẽ sống?Mình không biết trên đời còn có người thứ hai chịu những khổ đau như mình không?
Lạy Mẹ Hằng Cứu Giúp,xin người giúp con,con yếu đuối,con không còn thiết sống và chỉ muốn hủy hoại thân xác này.Nhưng Chúa đã tạo nên con,con không có quyền hủy hoại nó.Xin Đức Mẹ nhân từ giúp con quên đi những hình ảnh đau buồn,để tươi cười dâng mình trong tay Mẹ.

Những dòng chữ nhảy múa trước mặt tôi,tôi như vẫn còn trôi trong những cãm nghĩ chua xót đến tê tái,bàn tay Quân đặt nhẹ lên vai tôi và giọng hắn đầy xúc động:
_Thê thảm Phong nhỉ ! Tao không ngờ người tao yêu lại trãi qua quá nhiều đau đớn đến như vậy.
Tôi gật đầu đồng ý với Quân,mắt buồn buồn hắn nói:
_Tao nuôi mối tuyệt tình mày biết rồi , tao có lỗi với Chúa với Đúc Mẹ là đã thầm thương đứa con yêu của người,tao chỉ ước mong mày giúp tao một điều.
Tôi chưa kịp hỏi Quân đã nói:
_Sáng mai tao đi hành quân,mày làm ơn đích thân mang quyển nhật ký này trả lại cho nàng dùm tao và nói với nàng rằng trong đời tao chỉ một lần yêu và yêu chỉ một người : Đó là nàng.
Thấy tôi ngần ngại Quân khẩn thiết:
_Giúp tao đi Phong,tao van mày…chỉ có mày mới đủ thân tình để hiểu và giúp tao.
Quân dúi quyển nhật ký vào tay tôi rồi bước vội ra khỏi phòng như sợ tôi từ chối .
Chuyến hành quân sáng hôm sau,Quân bi vướng đạn và tử thương trên đường về quân y viện.Tôi nhận hung tin ,nước mắt rướm ra trên bờ mi chai cằn của người lính trận.
**********************
Tôi y lời Quân tìm cách gặp soeur Madaleine để trao trả cuốn nhật ký và nói lại lời cuối của thằng bạn thân ký thác.Nghe tôi nói,đôi mắt của người nữ tu như long lanh ướt,giọng nàng nghẹn ngào xúc động:
_Cám ơn ông đã cho tôi lại quyển nhật ký này,tuy tôi đã hiến dâng trọn vẹn linh hồn lẫn thể xác cho Chúa và Đức Mẹ , tôi vẫn cãm xúc trước tình cãm của người bạn ông đã dành cho tôi nhất là người ấy đã chết.
Gương mặt kiều diễm của Dì Phước Madaleine thuần lại . Tôi không còn ngạc nhiên vì sao Quân lại yêu mê gương mặt đó.Trước khi ra khỏi sân Nhà Thờ tôi nói với người nữ tu:
_Cuốn nhật ký của soeur đã ghi quá nhiều hình ảnh đau thương,nhưng tôi xin soeur hãy ghi thêm tên một người nữa,đó là Trung Úy Nguyễn Hữu Quân người bạn bất hạnh của tôi.
Tôi quay đi nhưng bên tay tôi còn văng vẳng tiếng của người nữ tu dịu dàng đuổi theo tôi trong gió chiều cuối đông:
_Có lẽ…thêm một ray rức trong sổ đời…Lạy Mẹ Hẳng Cứu Giúp xin thêm nghị lực cho con…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s