*** Phượng hoàng đậu gốc ngô đồng

Võ Quang Yến

00vyen_CNLV554_PhuongHoangDauGocNgoDong2Chiều chiều ra đứng Tây lầu Tây Tây lầu Tây
Thấy cô tang tình gánh nước tưới cây tưới cây ngô đồng
Xui ai xui trong lòng tôi thương, thương cô tưới cây ngô đồng
Lý chiều chiều – Dân ca Nam Bộ

“Thượng đại phu Du Thụy hiệu Bá Nha và người đốn củi Tử Kỳ là hai người bạn tri âm thời Xuân Thu Chiến Quốc. Năm đó, Bá Nha phụng chỉ vua Tấn đi sứ qua nước Sở. Trên đường về, khi thuyền đến cửa sông Hán Dương, nhằm đêm Trung Thu sáng trăng, phong cảnh hữu tình, Bá Nha cho lính cắm thuyền dưới chân núi Mã Yên để thưởng ngoạn. Cảm thấy hứng thú, muốn dạo chơi một vài khúc đàn, Bá Nha sai quân hầu lấy chiếc lư ra, đốt hương trầm, xông cây Dao cầm đặt trên án. Bá Nha trịnh trọng nâng đàn, so dây vặn trục. Sau đó đặt tâm hồn đàn lên một khúc réo rắt rất âm thanh, quyện vào khói trầm. Chưa dứt bài, đàn bổng đứt dây. Bá Nha giựt mình tự nghĩ, dây đàn bổng đứt thế nầy ắt có người nghe lén tiếng đàn, bèn sai quân hầu lên bờ tìm xem có ai là người nghe đàn mà không lộ mặt. Quân hầu lãnh lịnh lên bờ thì bỗng có người từ trên bờ lên tiếng : Xin đại nhân thứ lỗi cho, tiểu dân nầy đi kiếm củi về muộn, đi ngang qua đây, nghe tiếng đàn tuyệt diệu quá, nên cất bước đi không đành !… Tử Kỳ tinh thông nhạc lý, tinh tường Dao cầm, thấu rõ lòng Bá Nha qua tiếng đàn, lúc cao vòi vọi chí tự non cao, lúc thì trời nước bao la, ý tại lưu thủy. Bá Nha vô cùng báo phục và xin kết nghĩa anh em.
Thiên thu bần tiện thành tri kỷ
Nhất khúc dao cầm sơn thủ tâm
(Ngàn năm nghèo khổ thành tri kỷ,
Một khúc đàn Dao rõ nỗi lòng) (3)

 Trước khi chia tay, hai người hẹn lại gặp nhau năm sau cũng tại chốn nầy. Mùa thu năm sau, khi Bá Nha trở lại Mã Yên thì Tử Kỳ, vì bệnh, mới chết mộ còn chưa xanh cỏ. Chúng Lão, thân phụ của Tử Kỳ, đưa Bá Nha đến mộ.
Bên phần mộ Tử Kỳ, Bá Nha lạy và khóc nức nở rằng: Hiền đệ ơi, lúc sống anh tuấn tuyệt vời, nay chết, khí thiêng còn phảng phất, xin chứng giám cho ngu huynh một lạy ngàn thu vĩnh biệt. Lạy xong, Bá Nha gọi đem Dao cầm tới, đặt lên phiến đá trước mộ, ngồi xếp bằng trên mặt đất một cách nghiêm trang, so dây tấu khúc Thiên thu trương hận, tiễn người tri âm tài hoa yếu mạng. Tiếng đàn đang réo rắt bỗng trầm hẳn xuống. Gió rừng thổi mạnh, mây đen kéo lại, u ám bầu trời, hồi lâu mới tan. Bá Nha ngưng đàn. Gió ngừng rít, trời trong sáng trở lại, chim ai oán lặng tiếng. Bá Nha nhìn Chung Lão thưa: Tử Kỳ đã về đây chứng giám cho lòng thành của tiểu sinh. Cháu vừa đàn vừa ca để viếng người tri âm tài hoa mệnh yểu và xin đọc thành thơ đoản ca nầy … Lời thơ vừa dứt, Bá Nha vái cây Dao cầm một cái, tay nâng Dao cầm lên cao, đập mạnh xuống tảng đá. Dao cầm vỡ tan nát tung từng mãnh, trụ ngọc, phím vàng rơi lả tả. Chung Lão không kịp ngăn, hoàng kinh hỏi rằng: Sao đại nhân lại đập vỡ đàn quí giá nầy? Bá Nha đáp lời bằng bài thơ tứ tuyệt:
Suất toái dao cầm phượng vĩ hàn
Tử Kỳ bất tại đối thùy đàm
Đại thiên thế giới giai bằng hữu
Dục mịch tri âm nan thượng nan!
Tạm dịch thơ:
Đập nát Dao cầm đau xót phượng
Tử Kỳ không có đàn cho ai
Bốn phương trời đất bao bè bạn
Tìm được tri âm khó lắm thay!

 Dao cầm được làm từ phần gỗ tốt nhất của cây ngô đồng. Khi xưa vua Phục Hy thấy 5 vì sao rơi vào cây ngô đồng, rồi có chim phượng hoàng đến đậu. Biết là gỗ quí, hấp thu tinh hoa Trời Đất, nên vua bảo thợ khéo lấy gỗ chế làm nhạc khí gọi là Dao cầm, bắt chước nhạc khí ở Cung Dao Trì.” (2) . Giáo sư Trần Văn Khê cũng có một cây đàn tranh làm bằng gỗ cây ngô đồng, dài, nặng, tiếng đàn vang lên rất ấm.
Cây ngô đồng, còn được gọi tơ đồng, trôm đơn (**), mã đậu (1) , mang tên khoa học Sterculia platanifolia L (*) hay Firmannia simplex (L.) W.F. Wight, Hibiscus simplex L. (**), thuộc họ Trôm Sterculiaceae (*). Cây ngô đồng còn có tên Firmiana platanifolia Schott et Endl (Nhật Bản), (L.F.) Marsili (Trung Quốc). Bên nước nầy người ta còn nôm na kêu tên theo một tích xưa: cây phượng hoàng (8)! Tên ngô đồng cũng đã được đặt cho cây trẩu tức dầu sơn, mộc du thụ, thiên niên đồng Aleurites montana (Lour.) Wils., cây Jatropha podagrica Hook. thuộc họ Thầu dầu Euphorbiaceae (*) và cây Brassaiopsis ficifolia Dunn. var. ficifolia, thuộc họ Đinh lăng Araliaceae(**). Ngoài ra, bên ta thường hay lầm cây ngô đồng với cây vông nem (1) tức hải đồng bì, thích đồng bì Erythrina indica Lamk., thuộc họ Bươm bướm Papilionaceae, và với cây vông đồng (1) tức điệp tây, ba đậu tây Hura crepitans L. thuộc họ Thầu dầu Euphorbiaceae (*).
Nhiều phòng thí nghiệm trên thế giới, nhất là Nhật Bản, Trung Hoa, Hàn Quốc, từ lâu đã khảo cứu những hóa chất trong cây ngô đồng Firmannia (Firmiana) platanifolia, F. simplex, Sterculia platanifolia là những tên thông dụng trong các bản báo cáo khoa học. Lá cây non chứa đựng hentriacontan, bêta-amyrin, bêta-amyrin acetat, bêta-sitosterol, rutin. Bêta-sitosterol cũng có mặt trong hoa cùng với apigenin, oleanolic acid. Vỏ cây khô đem chiết với methanol cống hiến octacosanol với những dẫn xuất acetyl, benzoyl của nó cùng một số ít lupenon, sucrose. Từ vỏ cây cũng được chiết ra một chất nhầy chứa đựng galactan, pentosan, uronic acid, những chất đường đem thuỷ phân đem lại galactose, arabinose, glucuronic acid (4). Rễ cây cống hiến những firmianon A,B,C là những dimer của naphthoquinon. Một chất mới có tính chất an thần là simplidin tức là tetrahydroxy dimethoxy neolignan đã được chiết xuất từ cành cây cùng với sáu chất đã từng biết: scopoletin, syrigaresinol, aquillochin, nitidanin, tamarixetin rhamnosid và quercitrin. Trong mục tiêu làm giấy, những polysaccharid trong chất nhầy đã được xem xét: chúng gồm có D-galacturonic acid, D-galactose, L-arabinose, L-rhamnose đem thủy phân cống hiến những amin acid, L-glutamic acid, L-alanin, và số ít L-isoleucin, L-valin, L-lysin L-tyrosin, glycin (15). Alpha-linolic acid bromid, sterculenic acid, cyclopropenoic acid, malvalic acid thì tìm ra được trong dầu hột cây. Nhờ một enzym, oxalic acid dưới dạng muối Ca oxalate tang hòa trong cây, không hiện ra thành tinh thể. Nhiều saccharid cống hiến galactose từ monosaccharid (9), glucosamin từ polysaccharid (12). Những hoá chất quan trọng về mặt sinh lý học đã được phát hiện là những flavonoid: kaempferol và dẫn xuất rutinosid, quercetin và dẫn xuất hyperosid (7,10), những alkaloid như betain, cholin (6), xanthin, hypoxanthin (5).
Về mặt ứng dụng thấy có một số công tác khảo cứu. Đem thử trên chuột, nhờ những alcaloid xuất tiến sự dính kết và kết tụ tiểu cầu, hột ngô đồng có tác động cầm máu phát xuất từ cấu tạo những cục huyết khối (8). Lá và hột cho vào 25, 40, 70 hay 90% ethanol là một môn thuốc kích thích loại Cola vera hay C. acuminata (5). Một văn bằng sáng chế Nhật Bản cho trộn dầu ngô đồng (1 phần) với estradiol (1 phần) trong petrolatum (98 phần) để làm thuốc chống béo (11). Hỗn hợp với nhiều cây khác như ma hoàng, cây dâu (tầm tang), cây nhút tây (tỳ bà diệp),…ngô đồng làm thành thuốc chữa ho suyển (24), viêm phế quản cấp tính (26), đặc biệt cho con trẻ khi cho trộn với bách bộ, hoàng cầm, tiền hồ (23). Hỗn hợp với đảng sâm, hoàng kỳ, thủ ô, lười ươi, lộc nhung, bò cạp hay với phấn hoa, mật ong, sửa chúa, rễ cây là một thuốc bổ cho con trẻ (22). Gần đây ngô đồng được dùng nhiều trong mỹ phẩm: bảo vệ da (19) (trộn với nhân trần cao (16)), bảo vệ tóc (17,21) hay chữa chứng bạc lông poliosis (20) (trộn với hoàng tinh, đương quy, sinh địa, phục linh, móng lưng rồng), kích thích tóc mọc, phòng ngừa tóc rụng (18), làm chất tẩy, chế phẩm bồn tắm có hiệu ứng giữ da ẩm lâu ngày, phòng ngừa da khô, nhám, nứt, gầu đầu (14). Hỗn hợp với lá chè, long não, tầm tang, lá quạt, lá cây còn đưọc dùng cuốn điếu hút không hại sức khoẻ (25). Trong nhân dân, ta thường dùng hạt và vỏ cây ngô đồng để chữa rụng tóc và nhuộm đen tóc, vỏ cây ngô đồng đốt thành than, trộn với dầu bôi lên tóc bạc, hột ngô đồng giả nát còn được dùng chữa loét miệng và bệnh ngoài da. Ngô đồng là một cây to, cao. Lá xẻ thùy chân vịt, cuống lá dài hơn phiến lá. Những thùy rất sít nhau, có khi hơi chồng lên nhau. Hoa nhỏ màu vàng. Quả gồm năm đại, mỏng với hai hạt hình trứng. Cây được trồng ở nhiều tỉnh miền Bắc và miền Nam nước ta. Miền Bắc hay gặp ở Thanh Hóa, Nghệ Tĩnh, Ninh Bình. Còn thấy trồng ở Campuchia, Trung Quốc, Nhật Bản. Người ta dùng hạt thu hái ở những quả chín và vỏ cây hái gần như quanh năm, dùng tươi hay phơi hoặc sấy khô (*). Cũng cần biết thêm có một con sâu sống trên cây ngô đồng tên là Notarcha derogata; người ta đã tìm ra được hai pheromon chính, tức là hormon tính phái, do con cái tiết ra là hai chất đồng phân (E,Z)- và (E,E)- hexadienal bên cạnh hai chất có ít hơn là hexadecanal và hexadecadienol (13). Thông tin rất quan trọng nếu ngày nào muốn loại trừ sâu nầy khỏi cây.
Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, nay đã mất, dựa theo tài liệu nghiên cứu của Đỗ Xuân Cầm, đã thống kê những cây ngô đồng ở Huế cùng lịch sử của chúng. Anh đã sống với những cây ngô đồng, rung động với mỗi lá vàng rơi. “Cuối đông, cội ngô đồng bách lão bên hông nhà Tả Vu Đại Nội Huế lá đã vàng don don. Sắc vàng rỗ hoa xanh chơm chớm những đường gân nhỏ li ti như mạch máu trên bàn tay người. Lá ngô đồng Huế vàng như vậy rất lâu. Có khi kéo dài đến mấy tháng trời như một nỗi buồn ít nhiều thầm lặng. Lá có khi u sầu như một người tương tư, rơi xuống thảm cỏ với gương mặt ơ thờ vàng ửng. Cây ngô đồng Huế thường rụng lá cuối đông. Từng chiếc một rơi, rơi lần lượt. Không một chút vội vàng. Cách rơi thảnh thơi, lưu luyến, dè dặt như không muốn rời thân mẹ, khiến những tâm hồn đa cảm mang mang. Nếu không có chiếc cuống dài thanh mảnh, chiếc lá ngô đồng sẽ mang hình hài của một giọt lệ vạm vỡ, những giọt lệ không tan buồn vương vương như dấu vết cổ tích của một thành phố rất nhiều chim và hoa. Cái dáng lao thẳng lên trời xanh như một thanh bảo kiếm của cây ngô đồng, là lời ngụ cương trực, tiếng nói vô ngã hồn nhiên của một nhân-cách-cây. Lạ thay, lá ngô đồng vàng vọt ủy mị bao nhiêu thì vóc cây lại dũng mãnh cương cường bấy nhiêu. Người xưa yêu và thích trồng cây ngô đồng có lẽ ở dáng cây thẳng độc nhất vô vị. Cây như thay lòng người mang khát vọng lớn của con chim hồng, chim hộc, chỉ nhận sự gửi thân của bầy chim phượng hoàng. Tích xưa con chim phượng hoàng thường chọn cây ngô đồng làm chỗ dung thân. Đó là sự lựa chọn tri kỷ của một bản năng cao cả đã được lập trình. Ở đâu có cây ngô đồng mọc, ở đó có sự khang khác, như là cuộc sống này đã nguyên sơ và trinh bạch hơn ” (1).
Tôi chưa từng được hân hånh thấy cây ngô đồng rụng lá mùa thu
Ngô đồng hất diệp lạc
Thiên hạ cộng tri thu
(Một lá ngô đồng rụng,
Khắp nơi biết thu đến) (3).

 Tôi cũng không may mắn được ngắm hoa ngô đồng nở ngang tầm cửa, được hưởng hương thơm hoa ngô đồng thoảng vào giảng đường. Nhưng một sáng mùa hè năm ngoái, nhân chạy theo mấy đóa hoa sen trong Jardin des Plantes ở Paris, tôi tình cờ chạm vào một cây tưởng như cây ngô đồng đang nở hoa. Nghi hoặc, tôi tìm cho ra bản ghi tên cây, thật đúng chua nhỏ ở dưới Firmiana simplex. Bất giác tôi ngẩng đầu lên thử tìm con chim phượng hoàng. Biết đâu!
Ngày nay thánh chúa trị đời,
Nguyền cho linh phụng gặp nơi ngô đồng
(Nguyễn Đình Chiểu)
Nhưng chim phượng hoàng không có đó và tôi cũng không phải Đỗ Phủ giang hồ dọc sông Hoàng Hà, đói lả người, lạnh rét thấu xương để có một cái nhìn tráng lệ
Hương đạo trắc dư anh vũ lạp
Bích Ngô thê lão phượng hoàng chi.
(Chim anh vũ đã ăn những hạt lúa còn sót lại
Chim phượng hoàng già thường về đậu trên cành ngô đồng xanh) (1).
Không được chiêm ngưỡng phượng hoàng, tôi tự an ủi với tấm ảnh chụp hoa lá cây, cũng là hạnh phúc lắm rồi!
Nghiên cứu và Phát triển 6(65)2007,
khoahoc.net 06.2009

Tham khảo

 (*) Đỗ Tất Lợi, Những cây thuốc và vị thuốc Việt Nam, nxb Khoa học và Kỹ thuật, Hà Nội (1986) 359-61, 484-5, 560-1, 782-3
(**) Phạm Hoàng Hộ, Cây cỏ Việt Nam, Mekong Ấn quán, Santa Ana (1991) I 645, II 631
1-Nguyễn Xuân Hoàng, Một trăm cây ngô đồng trong Tượng đài sông Hưong, nxb Trẻ, Tp Hồ Chí Minh (2004) 137-4; tôi xin nhân đây thắp một nén hương trên mộ anh bạn trẻ tuy gặp nhau ít mà hiểu nhau nhiều
2- Phí Minh Tâm, Bá Nha, Tử Kỳ, khoahoc.net 24.9.2006
3- Trần Đình Sơn, Những nét đan thanh, nxb Văn Nghệ, TpHôChíMinh (2007) 108-9, 192, 234 ; xin thành thật cám ơn tác giả đã gởi tặng cuÓn sách quý
• Khảo cứu
4- S. Kosuge, Sizes for Japanese paper. I. Mucilage of Firmiana platanifolia, Res. Bull. Gifu. Coll. Agr. (Japan) (1950) 68 (Commem. 25th Anniv. of Fondation) 111-6
5- Yu.G. Trakman, Sterculia platanifolia – a new medicinal raw material for stimulative preparations, Nekotorye Voprosy Lekarstvoved (1959) 81-5
6- Yu.G. Trakman, Nitrogenous bases of Sterculia platanifolia, Sbornik Nauchnykh Trudov – Tsentral’nyi Aptechnyi Nauchno – Issledovatel’skii Institut 5 (1964) 174-81
7- Y. Ogihara, M. Ogawa, T. Aoyama, The constituents of the barks of Firmiana platanifolia Scott et Endl., Nagoya-shiritsu Daigaku Yakugabuku Kenkyu Nenpo 23 (1975) 52-3
8- X. Che, J. Liu, Y. Zhang, P. Lei, Hemostatic action of alcaloids of phoenix tree (Firmiana simplex) and its effect on experimental thrombus formation, Zhongcaoyao (5) 16 (1985) 212-3
9- D.A. Murv’eva, K.O. Gasparyan, O.I. Popova, Polysaccharides of some plants having tonic effect, Biologicheskie Nauki (Moscow) (12) (1990) 117-21
10- T.R. Seetharaman, Flavonoids of Firmiana simplex and Sterculia villosa, Fitoterapia (4) 61 (1990) 373-4
11- Y. Ota, Topical reducing drug containing Firmiana essence to inhibit obesity, Jpn. Kokai Tokkyo Koho JP 11035418 (1999) 6 tr.
12- D.A. Murv’eva, O.I. Popova, K.O. Gasparyan, Glucosamine in polysaccharide fractions from European mistletoe and Firmiana simplex, Khimiya Prirodnykh Soedinenii (6) (1990) 826-7
13- K. Himeno, H. Honda, (E,Z)- and (E,E)-10,12- hexadecadienals, major components of femelle sex pheromone of the cotton leaf-roller Notarcha derogata (Fabricius) (Lepidoptera : Pyralidae), Applied Entomology and Zoology (4) 27 (1992) 507-15
14- M. Toki, M. Kondo, M. Maeda, Cosmetics, bath preparations, and detergents containing plant-derived moisturizers, Jpn. Kokai Tokkyo Koho JP 2000143488 (2000) 22 tr.
15- Y. Fukagawa, H. Kouzai, Y. Kozai, Physicochemical properties of the Firmiana platanifolia mucilages, Nippon Kagaku, Kaishi (3) (2002) 415-9
16- C.H. Cho, Skin improving composition, Repub. Korean Kongkae Taeho Kongbo KR 2002070566 (2002)
17- U.S. Park, Production of hair tonic for pirpose of promotion of hair growth, prevention of depilation and cleaning of scalp, Repub. Korean Kongkae Taeho Kongbo KR 2002084718 (2002)
18- S.I. Jeong, Topical compositions for promoting hair growth and preventing hair loss, Repub. Korean Kongkae Taeho Kongbo KR 2003070686 (2003)
19- H.G. Park, Skin care cosmetics containing Firmiana simplex, Repub. Korean Kongkae Taeho Kongbo KR 2003008479 (2003)
20- Z. Lan, A medicated wine for treatment of poliosis, Faming Zhuanli Shenqing Gongkai Shuomingshu CN 1616028 (2005)
21- Z. Lan, A medicated tea effective in treating premature gray hair, Faming Zhuanli Shenqing Gongkai Shuomingshu CN 1634549 (2005)
22- L. Chen, A nutritious liquid for children and its preparation method, Faming Zhuanli Shenqing Gongkai Shuomingshu CN 20060419 (2006)
23- Y. Zang, F. Yu, Miso medicine (syrup) for treating children bronchial asthma and bronchitis and its preparation , Faming Zhuanli Shenqing Gongkai Shuomingshu CN 1785388 (2006) 4 tr.
24- Z. Zhang, A chinese medicinal composition for relieving cough and its preparation method, Faming Zhuanli Shenqing Gongkai Shuomingshu CN 1788756 (2006)
25- J. Cheng, G. Cheng, Method for manufacturing plant leaf cigarettes containing trace elements and bee products, Faming Zhuanli Shenqing Gongkai Shuomingshu CN 1817251 (2006) 12 tr.
26- P. Zhang, Chinese medicinal composition for treating cough with asthma and acute bonchitis caused by common cold, Faming Zhuanli Shenqing Gongkai Shuomingshu CN 1823961 (2006)

 

*** Thơ THỦY ĐIỀN

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

THỦY ĐIỀN

XIN ĐỪNG GIẬN DỖI

Xin đừng giận dỗi mùa thu
Cho dù ngoài ấy sương mù vây quanh
Lá vàng phất phới mong manh
Đất trời giá lạnh, thân cành điểm sương
Xin đừng ghét, cũng đừng thương
Ngàn năm thu chẳng chút hương cho đời
Mùa thu buồn lắm người ơi
Rừng cây thay lá, như người phụ nhau
Thu về rồi lại qua mau
Thu đi thu đến, thu vào thu ra
Thu nào mãi ở bên ta
Xin đừng giận dỗi để mà khổ đau.
( Đức )
Tiếp tục đọc

Golden Knights*

Hoàng Xuân Sơn

00Las Vegas Golden Knights Ice Hockey Team

ở đâu ra đội cầu mở rộng
nhặt nhạnh cầu thủ rời các đơn vị lẻ
đầu quân đội tuyển mới
cái hay bất ngờ
những tên tuổi lạ hoắc
vậy mà trên sân có sự kết hợp diệu kỳ
ra quân hùng dũng
mỗi tay chơi lướt băng phi nhanh không thể tả
như ngựa sổng chuồng
chuyền. đánh. sút
đồng đội đồng điệu chăm chút dìu dắt
dzô dzô dzô                                              làm bàn tá lả
thủ môn thành đồng
cầu thủ bay bay                     bay
gióng đẹp ngời thiên phù đổng
gậy um rừng
đốn ngã lục lâm thảo khấu
ước chi mình chống bành trướng đánh khựa kiểu này
cỡ này
ôi giấc mơ vàng ròng
các hiệp sĩ

hoàng xuân sơn
april 27
NHL playoffs 2018

*đội khúc côn cầu (ice hockey) mới, Las Vegas, NHL franchise 2017/2018

*** Dòng Máu Lạc Hồng

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

rong vn

Tặng nhà thơ, nhà giáo Nguyễn Duy Xuân 
 Họ đâu cần nhớ
Dầu chỉ mảy may
Tư thế hiên ngang của những chàng dũng sỹ
Bỏ mình xây tháp biển Đông
Mòn mỏi đợi trông
Chút ít hiếm hoi sự thật:
– Đất biển ông cha đang bị ngoại bang cướp đoạt!
.
Thôi
Họ đã cố giả mù giả điếc
Ngậm bả vinh hoa
Rước giặc giày xéo nước non nhà
Ta nhắc nhở cháu con
Nỗi ô nhục của phường Thị Tắc
Coi dân là giặc
Coi giặc là cha
Dòng máu Lạc Hồng
Bốn ngàn năm còn nóng.
 
Hà Nội, ngày 20 tháng 01.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

*** Lũ Chúng Mình

Khê Kinh Kha

SDHHLC-bay

đã mấy mươi năm mình gặp lại
thời gian sao chẳng chờ đợi ai
tóc bạc nhưng lòng mình không bạc
tình vẫn đậm đà nụ cười tươi

kỷ niệm như mưa tưới vào hồn
ngày nào ngơ ngác như nai vàng
ngày nào tuồi mộng trong trời rộng
ngày nào bowling cùng pinpong

rượu nồng không uống mà lại say
chân thấp chân cao thua gì ai
cũng cười cũng nói như xáo sậu
tim óc vẫn chưa function sai

tên tuổi cũng còn nhớ như diên
đường đi nước bước vẫn chưa quên
tuy gia` nhưng vẫn CáiBang lắm
găp nhau để thấy lòng ấm thêm

chằng biết bao giơ gặp lại nhau
ai còn ai mất biết tính sao
trăm năm thân thế là như thế
nguyện vẫn tình thân đến mai sau

khê kinh kha

(April 25,18)

*** NHÀ THƠ HƯ VÔ – “NÂNG GIỌT LỆ ÊM ĐỀM”

Châu Thạch

butsach                                               


         Một chiều, tôi hận hạnh được nhà thơ Xuân Thao mời tham dự buổi ra mắt tập thơ của anh tại một nhà hàng tương đối sang trọng. Vốn là một con dế mới biết gáy nên tôi không quen biết ai trong giới văn nghệ sĩ tại Đà Nẵng ngoài Xuân Thao và Thế Lộc. Tôi ngồi lặng lẽ ở một góc bàn, nhìn quý vị quan khách lần lượt vào, bắt tay chào hỏi nhau thân thiện. Một vài vị chào nhẹ tôi, còn đa số thì như không thấy tôi ngồi đó. Bên cạnh tôi cũng có một người ngồi rất lặng lẽ. Anh ta có dáng dấp nho nhã và trầm tư. Thỉnh thoảng anh đưa máy ảnh lên chụp rồi lại ngồi yên lặng. Thế nhưng, khác với tôi, nhiều nhà thơ, nhà văn bước vào đều đến vồn vã chào anh trước. Họ gọi anh là Hư Vô. Có lẽ đó là bút hiệu của anh. Anh điềm đạm trả lời và chẳng thấy anh ưu tiên niềm nở riêng một người nào. Tôi nghĩ trong bụng, đây chắc là một lãnh đạo ngành văn hóa hiện nay rồi. Về nhà hỏi Thế Lộc, thì Thế Lộc bảo là không phải, Hư Vô chỉ là một nhà thơ thường dân.Tôi nghĩ, một nhà thơ thường dân mà được chào hỏi như vậy phải là một con người đặc biệt. Từ đó tôi có cái nhìn thiện cảm với nhà thơ đó. Hôm nay lại hân hạnh được Hư Vô gởi tặng tập thơ “tay nâng giọt lệ” là một niềm vui lớn đối với tôi.

       Xuất bản tập thơ với tựa đề “tay nâng giọt lệ, nhà thơ Hư Vô lấy ý từ hai câu thơ “Ta quì xuống giơ hai tay bệ vệ/Để xin nâng một giọt lệ êm đềm” của Bùi Giáng, được ưu tiên đặt nó trên bài “Thưa”, là lời tác giả thưa cùng bạn đọc, được in ở trang đầu tập sách. Như thế ta phải hiểu nhà thơ không bi thảm giọt lệ, nhà thơ nâng giọt lệ của mình hay của ai đó để nó được rơi êm đềm.
     Hãy đọc đại ý của một bài thơ để hiểu thêm về tác giả. Bài thơ có 16 câu, tôi xin rút gọn:

     

     Tay tôi nâng giọt lệ
     Tay tôi đ nụ cười
  

     Nụ cười làm tươi tắn

      Giọt lệ cảm hóa người

     Và một ngày nào đó
     Môi tôi thêm nụ cười
     Mắt tôi khô ráo lệ
     An nhiên giữa cuộc đời.
      (Giọt lệ và nụ cười) 

     Hãy tưởng tượng, nụ cười và giọt lệ nắm song song trên đôi tay của thi sĩ. Để làm gì? Để thi sĩ biến hóa giọt lệ hòa nhập trong nụ cười. Cả hai sẽ biến thành viên kim cương trong vắt. Đó là bùa hộ mệnh đem bình an đến cho mình và cho nhân gian. Vậy thì, ước vọng của nhà thơ không phải chỉ làm thơ để gởi mình vào đó mà còn làm thơ để đem cái năng lực vô biên của thơ, cái tình yêu cả “lá xanh và lá vàng” cao cả của Thượng đế xóa nước mắt, bồi đắp nụ cười. Nụ cười ấy như là đóa hoa trên môi. Đóa hoa ấy thể hiện sự an nhiên trong lòng mình và trong lòng nhân loại.
      Vậy thì, thơ của Hư Vô không chỉ là từ cảm hứng của con tim yêu bình thường, mà còn là từ cảm hứng triết lý sống sâu xa, bắt nguồn từ cái tâm hư vô cúa Phật, cái triết lý vô vi của Lão và sự khải thị hóa gii đau thương của Đấng tối cao. Cái tâm ấy thật ra tôi thấy lần đầu tiên, nó là của Hư Vô, vì từ xưa đến nay, nhà thơ thì khóc cho đau thương, cười cho niềm vui, nhà tu thì dạy làm lành để vơi đi khổ đế, mấy ai lại bày làm thơ để “Môi tôi thêm nụ cười/ mắt tôi khô ráo lệ” nghĩa là làm thơ để hóa giải niềm đau. Biết đâu (nói vui) Hư Vô sáng tạo một “đạo thi ca” cho riêng mình!!! 

     Từ quan niệm về thơ một cách siêu việt đó, đưa đến quan niệm về người thi sĩ trong tâm hồn Hư Vô có khác. Cũng giống như mọi nhà thơ, Hư vô cho rằng , thi sĩ như con ve “mười năm vùi trong đất/ đổi một mùa hoan ca”, thi sĩ như con tằm làm chiếc kén “kết thúc một vòng đời/ chưa trọn một mùa trăng”. Thế nhưng với mọi người, con ve và con tằm sau khi dâng hiến cho đời thì chết trong đau thương. Ngược lại với Hư Vô thì:

     Ta viết dòng chữ nhỏ
     Làm chiếc kén đời người
     Vào ngủ yên trong đó
     Một giấc sầu hóa thân
          ( Thi Sĩ) 

Đừng nghĩ rằng “một giấc sầu” của Hư Vô là một sự đau khổ, vì sự đau khổ không bao giờ vào trong giấc ngủ. Giấc ngủ từ xưa đến nay chỉ có công dụng làm vơi đi niềm đau mà thôi. Vậy thì “giấc sầu” của Hư Vô là một giấc thụy du miên viễn. Nỗi sầu trong giấc thụy du đó biến thành một cơn đau êm ái, biến thành một cái thú đau thương mà không một thi nhân nào không muốn được thụ hưởng nó, để đưa tâm hồn mình bay vào trong xứ lạ của mộng mơ. Đây là một tâm hồn rất lãng mạn. Bởi sự lãng mạn đó nhà thơ tưởng tượng mình được yên ngủ một giấc sầu hóa thân mãi mãi.
      Cũng từ cái định hướng cho sự nghiệp làm thơ là “tay nâng giọt lệ êm đềm” nhà thơ Hư Vô đã có một ước vọng trọng đại cho cuộc đời mình. Một ước vọng hy sinh cái linh hồn nhỏ bé của mình cho công việc vĩ đại của đời. Hư Vô khiêm nhường nhận mình rằng; “Tôi là hạt sỏi nhỏ/ Thô thiển và vụng về” nhưng lại “Xin làm nền móng/ Những lâu đài ngàn năm”. Hư Vô cho hồn mình ở “vùng đất hạn” chỉ “Trồng một thân cây nhỏ” nhưng lại mun thân cây ấy “Hoa ngạt ngào tỏa hương”. Khát vọng của nhà thơ là dâng hiến cho đời. Khát vọng ấy cháy bỏng như Hỏa Diệm sơn trong một thái độ trầm tư và điềm đạm mà tôi đã thấy khi ngồi bên nhà thơ:   

       Tim tôi từ Hỏa Diệm
       Yên ngủ đã mấy mùa
       Dẫu tình yêu câm nín
       Còn ấp ủ dung nham
           (Tôi là cát sỏi)

   Còn tình yêu cúa Hư Vô thì sao? Đó là thứ tình yêu bao dung. Xin đọc bài thơ có 25 câu. Người viết xin rút ngắn để lấy đại ý còn 14 câu:

       Em phương trời cánh mõi
      Ta ngao du bến bờ

     Gởi lòng qua phiến lá
     Lay bay buổi giao mùa

      Chiều qua miền ký ức
       Lũy tre xưa điêu tàn

      Người đi từng ngày tháng
      Nắng gió và âm thanh

      Ta dại khờ quá đổi
      Tin những vì sao rơi

      Ngước về miền đất hứa
      Giữa chập chùng mê cung
      Ôi vầng trăng lặng l
      Thu nguyên màu bao dung
     (Thu nguyên màu bao dung)

         Nhà thơ đã nhận ra mình “dại khờ qua đổi” rồi nhưng vẫn ngước mắt về miền đất hứa để trong mắt mình thấy một “vầng trăng lặng lẽ” của trời “thu nguyên màu bao dung”. Vầng trăng lặng lẽ là hình ảnh của khối tình đã trở thành “Giọt lệ”. “Thu nguyên màu bao dung” là tâm trạng của người thất tình nhưng tay vẫn “nâng giọt lệ” vì lòng đã “bao dung”. Sự bao dung đó đã làm cho tâm hồn nhà thơ vẫn êm ái như buổi trời thu. Đọc thơ ở đây, ta thấy một triết lý yêu khoáng đạt, một tình yêu lớn vượt lên hết tất cả sự tầm thường của con người xương thịt. Cũng nhờ thứ tình yêu bao dung đó mà nhà thơ Hư Vô đã nhận được hạnh phúc trên đời dầu trong nghịch cảnh:

    

      Ai cũng biết yêu là đi tìm hạnh phúc
     Nhưng mấy ai có được trọn vẹn hạnh phúc trên đời

      Dầu có lúc tia nắng hồng thiêu đốt
      Và trùng dương gây phong vũ thủy triều
      Hãy nắm tay nhau khi nào còn có thể
      Để sa mạc đời thêm những giọt sương.
       (Nói với người dưng)

            Hư Vô không cần mưa trên sa mạc, nhà thơ chỉ cần những giọt sương thôi thì hoa Xương Rồng vẫn nở, cũng như nhờ đó nhà thơ sẽ “Gieo những hoài vọng ước mơ về vĩnh cửu”.

       Ai là bạn của Hư Vô thì cũng biết nhà thơ chịu nhiều nghịch cảnh cay đắng giữa cuộc đời nầy. Ta hãy nghe Hư Vô tâm sư về anh:

         Một ngày chưa biết lớn khôn
     Đi qua buổi chợ máu tanh thịt người
     Vai thêm cặp nạng không lời
     Đôi chân gỗ đá một đời buồn tênh
         (Tang thương)

           Có thể nói rằng, Hư Vô sinh ra “dưới một ngôi sao xấu”. Vậy dưới ngôi sao xấu đó nhà thơ sống như thế nào? Xin nghe đây:  

     Ta sinh ra đất bùn, cẩm thạch
     Ta lớn lên hề lửa hồng đêm đen
        ( Tự tình)

     Thuở ấy đời toàn màu đen tối
     Ta hòa ra mực viết câu thơ
     Thơ bay qua đỉnh sầu chất ngất
     Gặp đóa phù vân đẹp ngẩn ngơ
     Phù vân đôi lúc rơi thành lệ
     Nhỏ xuống long lanh những phiến buồn!
         (Những phiến buồn)

            Như vậy, cuộc đời trong tâm hồn Hư Vô vẫn quý giá như cẩm thạch, vẫn rực nóng như lửa hồng, và vẫn long lanh như những câu thơ kết tủa từ nhưng nỗi buồn quyện với phù vân trên đỉnh cao chất ngất.
     Hãy tưởng tượng những đám mây hóa thành mưa. Mưa rơi xuống trần gian thật buồn. Buồn thì buồn đó nhưng mưa đem lợi ích cho nhân gian biết là chừng nào. Không những thế, mưa ấy hóa từ mây và mây ấy còn là thơ từ trong màu đen tối mà thành. Hóa ra, tất cả vẽ đẹp đó là từ những khổ đau mà đời cho Hư Vô. Nó đã hóa thành lệ. Lệ đó Hư Vô không đổ đi, không làm thành hư vô như bút hiệu của mình. Nhà thơ nhận tất cả và lấy tâm hồn bao dung của mình làm cho nó đẹp, rồi gởi nó vào đời như mưa. Mưa ấy “nhỏ xuống nhân gian nhừng giọt buồn” đẹp và ích lợi biết bao. 

     Có nhà phê bình thơ cho rằng, thơ mà chỉ viết bằng lý trí thì không phải là thơ. Đọc toàn bộ thơ của Hư Vô, tôi cảm nhận nhà thơ viết bằng lý trí của mình. Thứ lý trí đó không những là thơ mà còn là thơ hay! Cái lý trí đó hướng dẫn tâm hồn lãng mạn của nhà thơ đi đúng con đường chân lý. Những người sinh ra dưới ngôi sao xấu, dầu là trí thức vẫn thường có ba cách sống. Một là sa lầy trong tội lỗi, hai là lao vào giành dật trong cuộc sống, ba la khinh đời, ngạo mạn và đau khổ. Ngược lại ở Hư Vô, từ trong thơ anh, ta thấy một phong cách sống thoát ra, ôm gọn niềm đau trên tay và bay bổng thanh thản trên những hệ lụy của đời. Nhà thơ không cần nhờ đến triết lý tôn giáo riêng biệt nào để thoát khổ đau. Thế nhưng trong thơ anh, hình như tất cả những triết lý cao siêu của tôn giáo, đã hóa thân vào trong “tay nâng giọt lệ”, làm cho nội tâm nhà thơ và con mắt nhìn của nhà thơ trở nên êm ái. Nhờ đó Hư Vô đã nhìn thấy “cõi bụi” “ đẹp muôn ngàn hư áo”:

           Rồi một mai thuyền xa bờ dâu bể
     Bỏ sau lưng vừng nhật nguyệt tứ thời
     Hoa cỏ mùa xuân hay lá úa thu rơi
    Tiếc cõi bụi đẹp muôn ngàn hư ảo.
       ( Cõi Bụi)
    

    Thơ của Hư Vô hầu như không có một câu thơ nào được đánh bóng, không có một khổ thơ nào được nhấn mạnh cho thanh âm kích thích tai người. Đó là một tiếng thơ trầm như con suối lặng lờ , mà ngắm nó, khách phải đưa tầm mắt nhìn bao quát dòng trôi, khách phải có con mắt ít nhiều thẩm mỹ và khách càng trường trãi với bất trắc ca cuộc đời thì khách càng thú vị biết bao. Đây là những giọt lệ rơi trong lý trí, và bởi một tâm hồn yêu sự “trong trẻo vô biên” đã làm cho vết thương trong con Sò thành ra hạt ngọc trai qúy hiếm.
Cái có trong cái không, rốt ráo là gì? Đó là Phật. Cái còn lại rốt ráo trong tâm Hư Vô là gì? Là giọt lệ thành thơ vậy!!! ./.
                                                     CT

 

*** Văn Hóa Dân Tộc Việt Bị Suy Vong

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Một chiều, tôi hận hạnh được nhà thơ Xuân Thao mời tham dự buổi ra mắt tập thơ của anh tại một nhà hàng tương đối sang trọng. Vốn là một con dế mới biết gáy nên tôi không quen biết ai trong giới văn nghệ sĩ tại Đà Nẵng ngoài Xuân Thao và Thế Lộc. Tôi ngồi lặng lẽ ở một góc bàn, nhìn quý vị quan khách lần lượt vào, bắt tay chào hỏi nhau thân thiện. Một vài vị chào nhẹ tôi, còn đa số thì như không thấy tôi ngồi đó. Bên cạnh tôi cũng có một người ngồi rất lặng lẽ. Anh ta có dáng dấp nho nhã và trầm tư. Thỉnh thoảng anh đưa máy ảnh lên chụp rồi lại ngồi yên lặng. Thế nhưng, khác với tôi, nhiều nhà thơ, nhà văn bước vào đều đến vồn vã chào anh trước. Họ gọi anh là Hư Vô. Có lẽ đó là bút hiệu của anh. Anh điềm đạm trả lời và chẳng thấy anh ưu tiên niềm nở riêng một người nào. Tôi nghĩ trong bụng, đây chắc là một lãnh đạo ngành văn hóa hiện nay rồi. Về nhà hỏi Thế Lộc, thì Thế Lộc bảo là không phải, Hư Vô chỉ là một nhà thơ thường dân.Tôi nghĩ, một nhà thơ thường dân mà được chào hỏi như vậy phải là một con người đặc biệt. Từ đó tôi có cái nhìn thiện cảm với nhà thơ đó. Hôm nay lại hân hạnh được Hư Vô gởi tặng tập thơ “tay nâng giọt lệ” là một niềm vui lớn đối với tôi.

Dưới Chế Độ Cộng Sản

*
Trần Nhật Kim

Tháng 1-2018

Chưa một quốc gia nào trên thế giới, mặc dù chỉ trong một thời gian ngắn, phải chịu nhiều biến động đau thương như dân tộc Việt Nam. Mỗi biến động xẩy ra dưới hình thức và danh xưng khác nhau, được ngụy trang bằng danh từ “Cách mạng”, mà thực chất chỉ là sự hủy diệt những điều tốt đẹp đang có, để đưa người dân tới đời sống tồi tệ hơn. Tất cả những chiêu bài phản bội này đã gây trở ngại cho viễn ảnh loại bỏ được hoàn cảnh chậm tiến, lạc hậu để hướng tới một đời sống tốt đẹp hơn, vốn là một khát vọng của dân tộc. Những biến động “Người Việt giết Người Việt” này, xuất hiện dưới tên riêng trong mỗi giai đoạn lịch sử, nhưng để lại hậu quả vô cùng khốc liệt.
Tiếp tục đọc

*** Chữ Quốc Ngữ Là Tài Sản Chung

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Chữ Quốc Ngữ Là Tài Sản Chung, Không Phải Của Vùng Miền.
(Phản Biện đề xuất „Cải Tiến chữ Quốc Ngữ của Bùi Hiền”).

Ông Bùi nói: – Tên công trình khoa học của tôi là „Cải tiến chữ quốc ngữ“, phải cải tiến vì Tiếng Việt hiện tại có một số bất cập. Tôi là nhà nghiên cứu về ngôn ngữ nhưng chưa tin hẳn mình viết đúng chính tả.
Khi làm việc, tôi thường dùng thêm một cuốn từ điển bên cạnh để tìm hiểu về việc dùng các từ như „X – S“, „Ch – Tr“…. Nếu dựa vào tiếng Hà Nội (tức tiếng thủ đô), không phân biệt „X -S“, „Ch – Tr“.
Từ đó, tôi kiến nghị một phương án làm cơ sở để tiến tới một phương án tối ưu trình nhà nước. Chữ quốc ngữ cải tiến dựa trên tiếng nói văn hóa của thủ đô Hà Nội cả về âm vị cơ bản lẫn 6 thanh điệu chuẩn… (Zing.VN)
Tiếp tục đọc

*** Donald Trump Sẽ Được Lưu Danh Thiên Cổ

NGUYỄN CAO QUYÊN

Sau tám năm ngồi trên ghế tổng thống Hoa Kỳ, Obama đã để lại những bằng chứng tiêu điều cả trong nước cũng như trên thế giới.

Đại diện cho Hoa Kỳ ông đã khom lưng đển và xin lỗi khắp nơi bằng những cái chào cúi rạp cả người. Trong khi đó Bắc Triều Tiên phát triển vũ khí đến đỉnh điểm và Trung Quốc lợi dụng tối đa thế yểu của Hoa Kỳ để nhanh chóng làm giàu và biến Biển Đông thành ao nhà khiến cả thế giới phải sốt ruột, mất ăn mất ngủ.

Trong nước thì chia rẽ và phân hóa khiến bá tánh bất an và hệ thống chính trị dân chủ bị sói mòn. Một núi nợ khổng lồ, mỗi năm thâm hụt hàng tỷ đô la, đến nay vẫn chưa chấm dứt.
Tất cả vẫn đang tiếp tục và tiếp tục tuột dốc.

Obama lúc còn ngồi trên ghế tổng thống vẫn tự hào là mình có trí lớn và tư tưởng lớn. Tuy nhiên ông không ý thức được tư tưởng là gì và lảm thế nào mới là quan trong. Quan điểm “cân bằng lực lượng” bình thường là không sai nhưng nếu để thiên hạ thái bình thì không bao giờ thành sự thật. Chính vì quan điểm này mà nước Mỹ bị trói buộc đến suy trầm, dân Mỹ bị rối loạn và phân hóa đến mất niềm tin, thế giới lâm vào khủng hoảng.

May sao dân Mỹ đã kịp thời sáng suốt mà bầu cho Donald Trump lên thay Obama đúng vào lúc mà quốc gia và thế giới đòi hỏi.

Hoa Kỳ bước vào thời đại Trump đúng vào lúc cần thiết

Trump là một trong những doanh nhân giàu có nhất nước Mỹ nhưng không phải là chính trị gia. Vào thời điểm này, ông được coi như một người đàn ông được người Mỹ ngưỡng mộ nhất. Chính vì sự ngưỡng mộ này mà ông đã thắng cử vẻ vang trong một cuộc tranh đua chính trị khó khăn nhất.

Trump có tính tình như thế nào ? Câu hỏi này đã được báo New York Times trả lời khi tờ báo đăng tải cuộc phỏng vấn năm tiếng đồng hồ của ký giả Michael d´Antonio. Sau đây là một vài câu trả lời đầy tự tín của đương kim tổng thống Hoa Kỳ :

_ “ Tôi không thuộc về quá khứ mà là một người hướng về tương lai. Tôi học được hai từ “quá khứ” nhưng không đặt nặng mọi việc vào kinh nghiệm quá khứ, và theo tôi thì đây là một bài học rất quan trọng.

_” Tôi là một người nổi lọan và làm theo ý mình. Tôi thích tranh đấu. Mọi hình thức tranh đấu, bất cứ loại nào tôi cũng thích, ngay cả đấm đá. Tôi chưa thất bại bao giờ vì tôi luôn luôn biết chuyển bại thành thắng.

_” Tôi nghĩ ai cũng thích mình nổi tiếng nhưng rất ít người làm được việc đó. Để trở thành một chính trị ga giỏi bạn phải là người bán hàng giỏi. Tôi quen rất nhiều chính trị gia nên đã rút ra được kinh nghiệm này.

_ “ Tôi là người thông minh. Tôi không chấp nhận được chuyện người khác hơn mình” .

Ngồi vào ghế tổng thống, Trump nhất quyết giữ lời hứa khi tranh cử và đang sử dụng tối đa trí tuệ để thực hiện lời hứa đó. Lời hứa đó là : “Nước Mỹ trên hết” và “Sự vĩ đại của nước Mỹ sẽ được phục hồi”.

Sau hơn một năm Trump chấp chánh, nền chính trị trong nước Mỹ và trên thế giới đã chuyển biến tích cực. Người dân, cả trong lẫn ngoài nước, đều hân hoan phấn khởi vì họ đang cảm nhận thấy lời ông hứa đang trở thành sự thật.

Trên thế giới hiện nay đang có ba hồ sơ khó khăn nhất mà Trump đang tập trung giải quyết. Đó là : 1/ Hồ sơ nguyên tử Bắc Triều Tiên; 2/ Hồ sơ tự do lưu thông hàng hải tại Biển Đông; 3/ Hồ sơ chiến lược trở lại Việt Nam.

Bài viết này chỉ đề cập đến hồ sơ nguyên tử Bắc Triểu Tiên còn hai hồ sơ khác xin khất lại lần sau.
Xin mời qúy độc giả đọc tiếp.

Quyết tâm giải quyết hồ sơ hạt nhân Bắc Triều Tiên bất chấp chiến tranh

Ngồi vào ghế tổng thống, việc đầu tiên mà Trump thực hiện là gọi điện thoại cho Tập Cận Bình và nhờ ông này tạo áp lực với Bắc Triều Tiên của Kim Jong Un để nước này chấm dứt tham vọng hạt nhân.

Song song với chiêu chiến lược này, Trump cũng tuyên bố là Hoa Kỳ sẽ giải quyết lấy vấn đề hạt nhân với Bắc Hàn một mình nếu Trung Quốc không giúp đỡ. Đồng thời với lời tuyên bố trên, Trump điều động hạm đội 7 cùng một sô chiến hạm của hai hạm đội khác đi tuần tra vùng biển tranh chấp.

Khi Kim Jong Un đe dọa sẽ bấm nút chiến tranh nguyên tử có sẵn trên bàn giấy thì Trump đáp lại là cũng sẽ làm như vậy và cho biết thêm là cái nút nguyên tử của ông còn to hơn , nhanh chóng hơn và có thể chấm dứt sinh mệnh của Bắc Triều Tiên chỉ trong vài tiếng đồng hồ.

Nguyên tắc của Trump là “nâng căng thẳng đến mức không giải quyết không được”. Trump thấy chiến lược “dĩ nhu chế cương” của 20 năm qua không giải quyết được vấn đề.. Lúc này là phải “dĩ độc trị độc” chứ không còn cách gì khác.

Giờ đăy trước quyết định đánh hay đàm để giải quyết bế tắc với Triều Tiên đã đến lúc phải chuẩn bị, chấp nhận rủi ro, và phải xử lý hồ sơ hạt nhân thế nào cho coi được. Vấn đề không còn là đàm phán gì nữa mà chỉ còn là thực hiện.

Việc phải làm ngay là phế truất những con “diều hâu do dự” trong nội bộ.

Tối hôm 13/3/2018 tổng thống Donald Trump bất ngờ thông báo qua một tweeter là lãnh đạo ngoại giao Mỹ Rex Tillerson bị sa thải. Việc cách chức Tillerson được chuyên gia giải thích là do bất đồng ý kiến trên một số hồ sơ nhưng trên thực tế thì là một sự đối lập nhau từ lâu trên tất cà mọi hồ sơ giữa Tillerson và tổng thốngTrump.

Điều làm cho thiên hạ ngơ ngác lả vào lúc hai bên chuẩn bị chiến tranh thì bộ trưởng ngoại giao lại phải khăn gói ra đi. Phải chăng chính quyền Trump đang nhất quyết thực hiện một phương án không khoan nhượng đối với Bình Nhưỡng. Câu hỏi chưa được trả lời thì lại có tin là cố vấn an ninh Mc Master cũng từ chức.

Hai nhân vật khác, khét tiếng là “diều hâu”, được tuyển vào các ghế trống là Mike Pompeo, cưu giám đốc CIA, thay Tillerson và John Bolton, một ngời có chủ trương cứng rắn hơn, thay MC Master. Chiến tranh như vậy là đã chuẩn bị khá chu đáo.

Những thay đổi nói trên xảy ra gần một tuần sau khi ông Trump nhận được lời mời cuả Kim Jong Un yêu cầu đối thoại về việc phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên.

Số phận nào dành cho Bắc Triều Tiên

Câu hỏi quan trọng vào lúc này là giải pháp nào Mỹ có thể dành cho Bắc Triều Tiên. Câu trả lời là phải nhìn lại khoảng thời gian hơn 20 năm qua.

Trong khoảng thời gian nói trên Bắc Triều Tiên đã thủ đắc cho bằng được vũ khí hạt nhân để buộc Mỹ phải nhìn nhận mình là một quốc gia nguyên tử thứ 9 của thế giới.

Về chính trị Bắc Triều Tiên sẽ đòi hỏi bình thường hóa quan hệ Mỹ-Triều. Về kinh tế Triều Tiên sẽ đòi hỏi Mỹ bãi bó cấm vận. Về an ninh Bắc Triều Tiên sẽ đòi hỏi Mỹ hướng về một hiệp ước hoà bình.

Thiết tưởng tổng thống Trump sẽ khó mà từ chối những đòi hỏi trên khi mà Mỹ-Triều gặp nhau trong bàn hội nghị vào tháng năm sắp tới.

Từ khi chính phủ Moon Jae In đồng ý cho Bình Nhưỡng tham gia thế vận muà Đông tại Pyong Chang Nam Hàn thì thế giới phải coi đây là một luồng gió dân chủ đang thổi vào bán đảo Triều Tiên.

Kim Jong Un mặc dầu làm dữ nhưng thật ra đã muốn hạ nhiệt để tìm con đường sống hòa bình. Phải đối mặt với một tình thế khó khăn và nguy hiểm ,vị tổng thống trẻ tuổi này đang muốn trở lại lối sống bình thường.

Nếu ông Trump và các cố vấn của ông có đôi chút sáng suốt thì phải coi đây là một việc phải làm, một việc đã từng xảy ra trong lịch sử Hoa Kỳ vào tháng 6/2006 khi Ấn Độ trở thành cường quốc hạt nhân. Đây là một tiền lệ tốt đẹp cần noi theo vì thiên hạ chưa quên những hậu quả kinh hoàng gây ra bới những quả bom nguyên tử Hoa Kỳ thả xưống Hiroshima và Nakazaki trong Thế Chiến II.


Do you want to have your picture taken with Uncle Sam?
Join us at the HCMC Book Fair! I’ll be there tomorrow, will you?

Chiến lược của Donald Trump nhìn nhận khả năng nguyên tử của Bắc Triều Tiên sẽ đem lai lợi ích rất lớn cho chiến lược toàn cầu của Mỹ sau này.

Vào thời điểm ngày nay, chủ nghĩa cộng sản đã loãng di và yếu dần, không còn đe dọa được ai. Liên Xô, quê hương của cộng sản không còn nữa. Trung Quốc thì ai cũng biết là sở dĩ ngoi lên được vị trí ngày nay là nhờ kinh tế thị trường. Những tiên đoán về việc Trung Quốc thay thế Mỹ trong vài năm nữa chỉ là những lời nhảm nhí vô căn cứ.

Hoa Kỳ đang là mặt trời chói sáng, là hướng đi của nhân loại văn minh. Sẽ không có quốc gia nào thay thế được Hoa Kỳ một khi Hoa Kỳ đang là và tiếp tục là trung thâm thu hút tinh hoa của nhân loại.

Sau thượng đỉnh Mỹ-Triều, nếu chiến tranh nguyên tử hủy diệt không xãy ra thì lời hứa “lấy lại sự vĩ đại cho nước Mỹ” sẽ không phải là một lời hứa xuông như nhiều người suy đoán.
Uy tín của Hoa Kỳ sẽ lên cao và thiên hạ sẽ nhìn Donald Trump như một vĩ nhân đáng lưu danh thiên cổ. /.

(theo TQH)

sinh nhật em

khê kinh kha

19 tháng 4

*cho DP

 

dp6moi
19 tháng 4 rồi đó em
là ngày sinh nhật phải không em
mừng em thêm tuổi thêm sức sống
và cả khung trời hạnh phúc thêm

đã mấy mùa trăng khuyết lại đầy
thời gian như con nước ra khơi
đường trần như đại đương sóng vỗ
sinh nhật tha hương buồn hay vui?

vẫn biết tha hương là tủi hờn
nhưng mình có nhau nghĩa vợ chồng
mặn nồng năm tháng bên nhau mãi
chúc em thêm tuổi thêm yêu đương

sinh nhật đã đến biết bao lần
mà mình vẫn mãi xa quê hương
thương em dãi dầu bao ngày tháng
bồi đắp gia đình với chồng con

tháng 4 cũng là tháng đau buồn
tháng 4 mất nước bao lệ tuôn
43 năm trong xa cách
43 tháng 4 kiếp lưu vong

anh vẫn mơ về phố tình nhân
ngắm lại vầng trăng trong mắt nồng
ngắm tóc em vui trong nắng ấm
và ánh hoàng hôn trên môi thơm

anh sẽ hẹn em vào quán xưa
ăn chén chè sen thuở mới yêu
để nhớ môi em sao ngọt lịm
cho tim chổi dậy nhịp tình mơ

anh sẽ đưa em về Phú Nhuận
thăm ngôi nhà xưa thuở vào đời
thăm cây trứng cá che bóng mát
cùng những mộng mơ trong tóc bay

rồi mình viếng lại ngôi nhà anh
ở Trương Tấn Bửu em nhớ không?
nơi em về ở khi lấy chồng
mà anh xa cách ngàn trùng dương


thời gian mau quá phải không em?
45 năm mộng trần gian
giờ đây mình đã hai màu tóc
mình vẫn bên nhau theo tháng năm

em hỡi quê mình xa quá xa
bao giờ mình về lại quê nhà?
tạ ơn Chúa tình mình gắn bó
nguyện mãi có nhau trong tuổi già

khê kinh kha

Mang Viên Long – Một thế hệ buồn

Ban Mai

Bìa C ng ch  là gi c m  HC - 12-3-2015

Lần đầu tiên tôi nghe tên ông, là lúc nhà văn Nguyễn Mộng Giác về thăm quê nhà, ông hỏi tôi có biết địa chỉ nhà văn Mang Viên Long, nghe nói bây giờ đang sống ở An Nhơn, Bình Định. Tôi là kẻ hậu sinh, ngày ông thành danh tôi chỉ là một đứa bé, khi tôi lớn lên ông đang sống trong im lặng, làm sao tôi biết được. Cái duyên gặp tình cờ khi tôi và ông cùng viết cho tạp chí Quán Văn Sài Gòn. Và thân tình từ đó.

Mang Viên Long là một người viết sớm, từ những năm còn đi học đã có bài đăng trên tạp chí Văn, Bách Khoa, Khởi hành, Ý thức… Chỉ trong vòng 4 năm từ 1969 đến 1972 ông xuất bản 5 đầu sách gồm 4 tập truyện ngắn, 1 tập tùy bút. Cuốn truyện đầu tiên “Trên đỉnh sa mù” ra mắt năm 1969. Là một cây bút đang lên, ông đột ngột ngưng viết khi thời cuộc thay đổi, và hơn 20 năm sau mới viết lại với độ sung sức đáng kinh ngạc. Bắt đầu năm 2003 ông xuất hiện với tập truyện “Biển của hai người”, và trong vòng 10 năm, ông cho ra đời 16 tập truyện ngắn, phê bình, tạp bút. Những năm gần đây, trung bình hàng năm ông xuất bản 2 đến 3 đầu sách. Có lẽ 20 năm im lặng, chiêm nghiệm cuộc đời, những ẩn ức dấu kín được dịp tuôn trào, ông viết không ngưng nghỉ.

Mang Viên Long là nhà văn trung thành với lối viết cổ điển, thiên về hiện thực. Thời gian trong truyện của ông thường là thời gian tuyến tính, không gian là những miền quê nghèo khó trên dải đất miền Trung. Với giọng văn mộc mạc bình dị nhà văn kể về những cuộc đời bé mọn của kiếp người. Đặc biệt hệ lụy của chiến tranh bàng bạc trong từng phận người, chúng ta có thể tìm thấy trong “Nỗi khổ không rời, Hai trường hợp một cuộc tình, Trên đỉnh tháp chuông, Mấy ngày trước giáng sinh…” hoặc những chuyện tình luôn có kết thúc tan vỡ trong “Bóng mây ngày cũ, Quán café Tulip”, hay tìm lại một thời đã qua trong “Ngôi nhà mùa hè”.

Đọc truyện của Mang Viên Long, điều đọng lại trong tôi là một chữ tình, mặc dù nhân vật chính của ông lúc nào cũng là kẻ thất thế, người thua cuộc, mang nặng nỗi buồn, với một cuộc đời cô độc, nghèo khó, không gia đình, mồ côi cha mẹ…tuy nhiên, không phải vì vậy mà ông nhìn đời với lòng thù hận, trái lại là một tấm lòng “thàng hậu” của người dân xứ Nẫu.

Trong “Hai trường hợp, một cuộc tình” Ngạn là sinh viên năm 3 tại Trường Kỹ thuật Phú Thọ Sài Gòn, đang học thì phải nhập ngũ bởi lệnh tổng động viên năm 1972. Năm 1973 huấn luyện xong ra trường, Ngạn làm lính với cấp bậc chuẩn úy, hai năm sau chiến tranh kết thúc anh bị bắt làm tù binh và đi học tập cải tạo. Ra tù, không gia đình, không biết nương tựa vào đâu, Ngạn xin đi học làm thợ sửa máy may kiếm sống. Cuộc sống tưởng chừng êm ấm khi Ngạn lấy Kiều và có con, chồng sửa máy may, vợ may vá cũng đắp đổi qua ngày. Nhưng rồi nghề sửa máy may ế khách, cô vợ có điều kiện bằng cấp và lý lịch hơn, được ông chú làm ở phòng giáo dục gợi ý theo học lớp sư phạm, chỉ cần ly hôn với anh chồng (lính ngụy) thì cô vợ sẽ đổi đời…chuyện gì đến rồi phải đến và cả hai ra tòa ly hôn.

Hay trong truyện ngắn “Quán bên sông” nhân vật Đệ có người cha bị bắt đi lính rồi mất tích, mẹ và đứa em gái chết vì bom nổ, Đệ được dì nuôi ăn học, người dì cũng ở giá vì người tình đi lính chết trận. Sau năm 1975, Đệ lớn lên học giỏi, thi đỗ vào Đại học Y khoa nhưng không được đi học vì lý lịch gia đình lính ngụy. Không nản chí, Đệ kiếm việc đi làm rồi vừa làm vừa học, cuối cùng ra trường cưới vợ ở thành phố. Những tưởng cuộc đời sẽ hạnh phúc về sau không ngờ cô vợ đòi ly dị. “Người con trai chán nản, về lại quê nhà, hàng ngày ngồi bên quán ven song thấy cuộc đời trống rỗng. Gần ba năm – hơn một ngàn ngày đêm nhìn thời gian lờ lững trôi qua đời mình. Đệ càng nhận ra nỗi cô đơn vô vị tẻ lạnh của cuộc sống phù du ngắn ngủi. Những khổ đau đã quấn vào đời anh ngay từ ngày anh vừa mới bước đi chập chững… Đệ trở về nơi đây – quanh quẩn trong ngôi nhà dì Cát như một sự cùng đường – một bến bờ phải neo lại cho đám rong bèo bồng bềnh truân chuyên”

Với lời kể bình thản của tác giả, bạn đọc cũng thấy lòng mình trống trải như nhân vật trong truyện. Chiến tranh kết thúc nhưng những phận người của phía bên kia, vẫn không thoát khỏi vòng kim cô “lý lịch”, hệ lụy của chiến tranh vẫn là nỗi đau, nỗi ám ảnh đè nặng trên từng con người, không những là nỗi khổ cho người tham chiến, mà kể cả những đứa trẻ không hề liên quan cũng bị “lý lịch” đè nặng. Chính cách hành xử khô cứng và máy móc này đã đẻ nhiều nổi đau khó quên.

Phải chăng vì mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cuộc sống riêng cũng nhiều đổ vỡ nên nhà văn Mang Viên Long luôn khao khát tình yêu gia đình. Tình nghĩa vợ chồng được ông chăm chút trong truyện ngắn “Sáu Bẹo”. “Sáu Bẹo” kể chuyện một người đàn ông đi lính, có vợ ở nhà sinh 6 đứa con. Mặc dù biết những đứa con sau chưa chắc là con mình khi ông đi lính xa nhà, và rồi đi học tập cải tạo, nhưng ông vẫn một mực yêu thương, bỏ qua những lời đàm tiếu của lối xóm. “Điều làm cho cả xóm Thượng Tây thường xầm xì bàn tán là nét mặt mỗi đứa, đều rất giống những người đàn ông trong xóm Thượng Tây này! Giống đến nỗi như khuôn đúc vậy. Từ khuôn mặt, chân tay, dáng vóc như ” cắt để vào”, không lẫn vào đâu được. Có lẽ Sáu Bẹo cũng nhận ra điều lạ thường ấy trước tiên, nhưng ông không hề mở miệng. Vẫn yêu thương, chăm sóc – lo lắng từng miếng ăn, tấm áo, ốm đau – cho đến chuyện học hành của các con, như nhau. Ra khỏi nhà, đi làm – Sáu Bẹo thường nghe bạn bè chặn hỏi, chọc quê: “ Tao thấy mấy đứa nhỏ sau này đâu phải là con của mầy? Mầy không có con mắt hay sao vậy? “. Sáu Bẹo phớt lờ – chỉ cười: “ Nghé ai vào chuồng nhà mình là của mình thôi!”. Nhờ vậy vợ Sáu Bẹo cũng vững tâm chung lưng gánh vác công việc cùng chồng. Ông hy sinh, giữ mọi khốn khó về phần mình, nuôi con ăn học, lần lượt dựng vợ gả chồng cho sáu người con tới nơi tới chốn. Đại gia đình của ông tuy không dư giả, nhưng sống với nhau trong yêu thương đùm bọc. Chính vì vậy các con ông đều yêu quý và bênh vực cha mình, khi có người tò mò:” “ Đó là chuyện của người lớn, anh không biết! Anh chỉ biết anh được sinh ra ở nhà này, cha đã lo lắng, chăm sóc, thương yêu anh hết lòng. Anh không cần biết “ cha” nào khác!”.

Truyện ngắn “Sáu Bẹo” chưa phải là một truyện hay nhưng là mẫu nhân vật mà tôi thích, dám nghĩ dám làm, cao thượng, vị tha, mẫu đàn ông xưa – nay đều hiếm. Một người lính bại trận, trở về quê nhà, vợ con bị dèm pha. Nhưng vượt qua số phận, mạnh mẽ gây dựng lại cuộc sống gia đình từ con số không, nuôi dạy con cái nên người, gây dựng một nếp nhà hòa thuận, trách nhiệm chu toàn. Phải là người bản lĩnh, dám sống theo suy nghĩ của riêng mình mới vượt qua sự ích kỷ thường tình của người đàn ông, phải có một tình yêu cao cả mới bỏ qua những lời đàm tiếu của xã hội để bảo vệ người đàn bà mà ông thương yêu. Trong một xã hội, khi đồng tiền lên ngôi mọi luân thường đạo lý dường như đảo lộn: “Công cha thua chiếc Honda/ nghĩa mẹ khó sánh vợ ta bây giờ/ Có tiền – có của, chúng thờ/ Nghèo khô – cháy túi, chúng lơ thôi mà!”(*) thì nhân vật Sáu Bẹo của nhà văn Mang Viên Long trở thành một nét son. Thông qua “Sáu Bẹo”, tác giả muốn nói lên quan  niệm của mình về cuộc sống mà tình yêu thương đối với ông là cứu cánh. Nhà văn cũng gởi vào đó triết lý sống biết chấp nhận cuộc đời, biết hài lòng với chính mình, đấu tranh vượt lên mọi nghịch cảnh để tìm đến hạnh phúc

Mang Viên Long lớn lên ở miền Nam, nên ông thấu hiểu nỗi khổ của người thanh niên giống ông thời kỳ đó. Người thanh niên không có sự lựa chọn cho riêng mình, họ không có quyền yêu, không có quyền sống theo ý mình, họ như một con tốt trên bàn cờ chiến tranh, sống mà không biết ngày mai. Vào những năm 70, trong truyện ngắn “Dì Lucia”, nhân vật người lính Miền Nam đã bao lần trăn trở, họ đã hy vọng sẽ có hòa bình sau hiệp định Pari, hai miền Nam – Bắc ngưng chiến: “Tôi chợt nghĩ là từ khi vào lính, mặc vào người bộ áo quần dầy cộm nầy, tôi chưa có được một dịp nào, để nhìn một chút nắng êm đềm như vậy, mà mơ tưởng tới một ước mơ nhỏ nhắn tầm thường cho đời sống mình. Tôi bận rộn, tôi ngơ ngác. Tôi bồn chồn. Bấy nhiêu tình cảm đó cũng đủ khiến tôi mệt đừ trong hai mươi bốn giờ của một ngày.

       Tôi không ngờ tôi đã gặp một người nữ tu trẻ, và đẹp như dì Lucia. Chắc là tôi khó có thể tả lại được một vẻ đẹp như vẻ đẹp của dì Lucia, nhưng tôi có thể nói chắc một điều, xưa nay tôi chưa hề được gặp một người nữ nào có một vẻ đẹp, vừa quyến rũ, vừa thánh thiện như thế.Có lẽ nét hồn hậu, điềm tĩnh của dì, khiến tôi về sau này, thấy nhớ dì hơn.

       Tôi cũng đã cầu nguyện hòa bình, yên ổn như họ. Tôi chỉ biết cùng họ ước mong rằng thù hận, và máu lửa, thôi không còn kéo dài, tiếp diễn trên quê hương này nữa mà thôi. Hình ảnh kham khổ của họ đã cho tôi nhìn thấy rõ chiến tranh, thù hận, là một điều đáng ghê tởm, và đáng nguyền rủa nhất. Có bao giờ, những người chủ chiến nhìn thấy được những nét mặt, những đời sống cùng khổ này không?

       Tôi không thích chiến tranh. Tôi không là cán bộ tuyên truyền. Nhưng là một người trẻ biết trách nhiệm với quê hương, còn tin tưởng và hy vọng để xây dựng. Chính chúng ta phải xây dựng xứ sở của chúng ta chớ không ai khác, sau ngày ngưng bắn và hòa bình”.

Nhưng ước mơ của người lính phía bên kia được sống yên lành, góp phần xây dựng đất nước sau chiến tranh của họ chưa được như ý muốn sau ngày hòa bình.

Theo tôi, “Dì Lucia” là một truyện ngắn hay, viết về chiến tranh nhưng không có những cảnh chết chóc bạo liệt, ngôn ngữ nhẹ nhàng, đầy cảm xúc, không gian thi vị, gấp sách lại tôi vẫn mường tượng hình ảnh u buồn của người lính và vị nữ tu dịu dàng vẫn còn bảng lảng dưới vạt nắng chiều. Truyện kể về mối tình thoáng qua của người lính, trong một lần dừng chân đóng quân gần cô nhi viện, gặp vị nữ tu thánh thiện. Nói về chuyện tình nhưng không một lời yêu, không một nụ hôn, không dám cả một cái nắm tay…giống như tác giả sợ chạm vào, chuyện tình sẽ tan như sương, như khói. Tâm thức đầy bất ổn của người lính bàng bạc trong câu chuyện, nỗi khát khao hòa bình, thân phận tình yêu trong thời chiến để lại dư âm buồn trong lòng người đọc

Mang Viên Long, sinh ra và lớn lên ở An Nhơn, Bình Định thuộc miền Nam trung bộ, cũng như bao người con trai khác trong thời loạn ly, khi đang đứng trên bục giảng, ông cũng bị xung vào lính chiến trong thời kỳ tổng động viên. Sau năm 1975, những giáo viên “biệt phái” dạy Văn và Anh văn như ông đi học tập cải tạo, rồi không được lưu dụng, thất nghiệp ông về quê làm đủ mọi nghề, cuối cùng ông làm thợ sửa ống khóa, chìa khóa. Dù cơ cực Mang Viên Long luôn giữ phẩm cách của một nhà giáo, trong sạch, hiền lương. Nhà văn Nguyễn Mộng Giác cũng đã từng chua xót khi nói đến tình cảnh những trí thức Miền nam như Mang Viên Long sau thời hậu chiến: “Những anh trí thức càng hiền lành, tự trọng, thì càng dang dở: “…Giống như phần lớn bạn bè, tôi chẳng còn biết phải làm gì nữa. Vốn liếng không! Mưu chước bán buôn không! Những gì tôi có như lòng thành thực, tính yêu mến trẻ con, khát vọng được sống lương thiện… trở nên lẩm cẩm cồng kềnh vào buổi giao thời. Những kẽ hở của thứ luật pháp mù mờ trong lúc tranh tối tranh sáng, không phải ai cũng chui qua được. Ông biết đấy, phải khinh bỉ con người đến cùng cực (con người nói chung trong đó có cả mình) người ta mới dám mở miệng đề nghị hối lộ để khoan thai lọt qua các ngõ ngách. Thật vậy, phải biết đích xác không lầm lẫn kẻ ngồi đó là cái túi tham mới dám bắn tiếng. Tôi thì có thói quen xem mọi người đều đáng trọng. Thành thử đi đâu tôi cũng gặp những bộ mặt nghiêm nghị, xin làm gì cũng va đầu vào các bức tường nguyên tắc. Tôi thành thật nhận rằng mình không hợp với thời loạn, nên mỗi ngày mỗi thêm lúng túng. Vài người bạn có hảo tâm chỉ vẽ cho tôi một số nghề hái ra tiền. Tôi thử một vài lần, lần nào cũng thất bại. Những nghề quái ác ấy đòi hỏi cái lưng thật mềm, cái lưỡi lém lỉnh lật lọng và đôi chân dẻo chạy không biết mệt. Nghề gì bây giờ? Tôi có những điều thừa thãi và thiếu điều cần thiết, nên tìm mãi không ra được nghề gì sống lương thiện được! Chỉ còn có nghề bán bong bóng cho trẻ con” (“Lẽ sống” – Thuyền viễn xứ)

Trong bài tạp bút “Nhớ lại một câu hỏi” Mang Viên Long từng viết: “Bạn bè thấy tôi hành nghề sửa khóa làm chìa ở góc phốchợ lấy làm ái ngại cho tôi. Họ không thể ngờ một nhà giáo, nhà văn như tôi lại rơi vào một hoàn cảnh như vậy. Thật ra, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình “khổ” như lời chia sẻ của các bạn, mà vẫn nghĩ điều gì rồi cũng có thể xảy đến cho chúng ta. Cứ an vui và kiên nhẫn đón nhận mọi biến đổi của cõi tạm để có niềm hy vọng mà sống tiếp”.

Thế hệ của Mang Viên Long là một thế hệ buồn, đi qua mọi thăng trầm của lịch sử, ông thấm thía nỗi đau nhân tình:

“Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất
Cuộc sống bon chen
Tay trần níu chặt
Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.
Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang

(…)
(“Thế hệ tôi – thế hệ buồn” Gia Hiền)

Sống một cuộc đời nhiều đau khổ, gian truân nhưng nhà văn Mang Viên Long không hận đời, hận người. Trái lại, ông là một người luôn yêu đời, yêu người. Ông hiểu rõ cuộc đời là một “bào ảnh/ huyễn mộng” và để chế ngự được sự “vô thường” bất hạnh kia, ông luôn vui sống chấp nhận, với tình yêu thương. Gặp ông là thấy nụ cười hiền hậu nở trên môi, với một thái độ khiêm cung của một người hiểu đời, hiểu mình. Nhà văn luôn sống với tâm thức:
“ Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy.

Cho ta thêm ngày nữa để Yêu Thương”(**)

dù thế hệ ông là một thế hệ buồn

Quy Nhơn, ngày 12.3.2015

BAN MAI

 

(theo SauDong)

Quê nghèo / Tàn chiều

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

chan trauQuê nghèo

.
Quê tôi nghèo lắm
Vẫn lác đác nhà tranh
Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt
Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát
Cha cả đời lam lũ
Mẹ một đời chắt chiu
Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ
Tuổi thơ tôi đói ngủ
Thương cánh cò bấu bíu lời ru.
.
Quê tôi nghèo lắm
Phiên chợ còn èo ợt nghèo hơn
Dăm ba nải chuối
Vài mớ rau tươi
Mẹt sắn, mẹt ngô
Í ới mời chào cao hơn mời cỗ
Lèo tèo dăm người bán
Lẻ tẻ mấy người mua
Ế bán
Chán mua
Phiên chợ quê xác xơ già cỗi.
.
Quê tôi nghèo lắm
Lũ trẻ gầy như con cá mắm
Lũ trai mặt mũi mốc meo
Gặm nhấm nỗi đau nghèo khó
Nơm nớp âu lo đời như chiếu bạc
Thương con cò con vạc
Mỏi cổ chồn chân trên đồng đất của mình.
.
Quê tôi nghèo lắm
Nước mắt rơi từ thời chị Dậu
Tiếng oan khiên từ thời Giáo Thứ
Âm ỉ bủa quanh
Bám đeo đặc quánh
Chiếc cổng làng dựng lên thật đẹp
Sừng sững bê tông cốt thép
Ngạo nghễ tượng đài
Ngạo nghễ trần ai
Chiếc cổng làng thành tai hại
Giam hãm đời người
Tù túng giấc mơ.
.
Quê tôi nghèo
Nghèo cả giấc mơ…
*.
Hưng Yên, chiều 29 tháng 12 năm 2014

Tàn chiều

– Tặng M.Q –
.
Gán tuổi đôi mươi
Em đổi nửa nụ cười
Theo gã trẻ trai ngực trần dạn dĩ…
.
12 bến đợi
Bíu ríu quá nửa đời
Duyên tình vẫn tít tắp mù khơi…
.
Ơi hời…
Chênh chao câu lý gọi
Ơi hỡi…
Lếnh loáng điệu hò rơi
Hiu hắt em cười
Trắng trời
mưa lấp lối.
*
Hà Nội, chiều 08 tháng 01.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Khóc Người Xưa / Đêm Ngủ Nằm Mơ

Trương Thị Thanh Tâm

1ao dai trangKhóc Người Xưa

Sao người nở bỏ ra đi
Để cho nước mắt tràn mi lăn dài
Chuyện đời quả thật lắm khi…
Tình còn nguyên vẹn cớ gì phải xa !

 Trời còn đày đọa đôi ta
Cách xa chưa đủ, nay đà biệt ly
Bây giờ phải tiễn người đi
Đắng cay ai biết, sầu bi ai lường!
 
Một người khóc, một người thương
Bao giờ gặp mặt…đoạn trường làm sao!
Họa là trong giấc chiêm bao
Nhìn nhau biết có…tình đau cở nào!!!
 
Đêm nay lạc một vì sao
Niết Bàn rộng mở, đón chào người sang
Xin đừng tiếc nuối lang thang
Hãy quên tất cả, dương gian muộn phiền.
 

Đêm Ngủ Nằm Mơ

               ***
Đêm mơ nằm thấy anh về
Lặng yên không nói , chẳng hề hở môi
Lắc đầu anh chỉ vào tôi
Như là than trách sao tôi hững hờ
 
“Thưa anh em chẳng thờ ơ
Yêu anh một nửa, yêu thơ phần còn
Bảo anh đừng dạo đường vườn
Nơi đó rộn ràng mấy nụ tầm xuân
 
Mà anh chẳng chịu dừng chân
Cỏ mượt anh muốn, suối khe anh luồn
Thì sao em lại chẳng buông
Lòng đau em thấy, ngổn ngang trăm đường
 
Yêu anh lệ cứ dầm tuôn
Đêm ngày mong đợi, mỏi mòn chờ trông
Gặp rồi cứ chối lòng vòng
Thề rằng chỉ có một lòng cùng em
 
Thôi anh đừng có nỉ non
Em chẳng xiêu lòng đừng muốn em tha
Bao giờ anh trở lại nhà
Trầu cau dạm hỏi, thì ta sum vầy…”
            Trương Thị Thanh Tâm
                       Mỹtho

*** Mình Ơi … Mình À

ong ba gia
Trong dịp dự tiệc nhà người bạn, tôi đã nghe một đôi vợ chồng già gọi nhau cứ một tiếng “mình”, hai tiếng cũng “mình”, nghe rất cảm động , khiến tôi nhớ lại 2 câu thơ của nhà thơ Bùi Giáng:

 Mình ơi! Tôi gọi là nhà
Nhà ơi! Tôi gọi mình là nhà tôi
 
Tôi không rành tiếng Anh, không biết House và Home khác nghĩa ra sao, chỉ thấy quảng cáo cho thuê nhà tòan ghi House for rent, chưa thấy Home for rent bao giờ.
Ngôn ngữ khác nhau nhưng đôi khi ý nghĩa lại trùng hợp, nghĩ cũng đúng Cho thuê nhà , chẳng ai chịu cho thuê Nhà tôi , Home mà không có Nhà tôi thì biến thành House mất rồi.
Đi về nhà có lẽ là Let’s go house còn Về nhà thôi thì chắc mới là Let ‘s go home.
Nhà của tôi lâu rồi đã là House……, đôi khi có đôi khi sau khi lai rai chén rượu giang hồ phiêu lảng ước gì lại được nói câu Về nhà thôi- Let’s go home, …ước gì…
 
image
 
Đêm khuya nghe gọi : Mình ơi
Dậy em nhờ tí, Mình ơi , Mình à
Giật mình như thể gặp ma
Mồ hôi nó toát như là tắm mưa
Bài thì mới trả buổi trưa
Giờ mà trả nữa te tua tuổi già
Nằm im mắt nhắm cho qua
Bên tai thỏ thẻ Mình à , Mình ơi
Còn bao năm nữa trên đời
Vui xuân kẻo hết Mình ơi , Mình à
Người ta bảo lúc về già
Dẻo dai hơn trẻ Mình à Mình ơi
Con lớn chúng đã xa rời
Nhà thì vắng lạnh Mình ơi Mình à
Sao không bắt chước người ta
Cờ người quyết đấu Mình à Mình ơi
Bàn son có sẵn đang phơi
Quân ngà mau dậy Mình ơi Mình à
Ráng cho vui cửa vui nhà
Em thương Mình lắm Mình à , Mình ơi
 
image
 
Mình Ơi … Mình À
 
« Mình với ta tuy hai mà một
Ta với mình tuy một mà hai »
Nhưng mình có tật nói dai
Nên chi ta cứ cãi hoài không thôi
Ta mình « hai đứa » một đôi
Lâu lâu giận dỗi mỗi nơi một người
Làm lành « hai đứa » lại cười
Xáp vào lại hoá hai người một đôi
Ngọt ngào cất tiếng « Mình ơi ! »
Trên đời đẹp nhất là tôi với mình
Đôi khi có chuyện bất bình
Cãi nhau tôi lại với mình giận nhau
Nhưng mà giận chẳng được lâu
Giận nhau hôm trước hôm sau lại hoà
Nhìn mình tôi bật cười xoà
Nhìn tôi mình lại lăn sà vào tôi
Chúng mình như đũa có đôi
Có đôi để gọi « mình ơi, mình à ! »
Bây giờ như cặp khỉ già
Nhưng mà vẫn cứ « mình à, mình ơi ! »
Khi nào thấy vắng bóng tôi
Thì mình lại gọi : Mình ơi, mình à
Khi nào tôi thấy vắng bà
Thì tôi lại gọi : mình à, mình ơi !
Gọi nhau cho trọn cuộc đời …
Tú Lắc
 
Cách xưng hô vợ chồng của người việt:
Thời nay vợ chồng trẻ xưng hô với nhau “Anh anh em em” âu yếm thân thiết biết bao! Dẫu chồng ít hơn dăm ba tuổi vẫn là anh. Những cặp vợ chồng đã có con cái nếu không gọi nhau bằng “anh” bằng “em” thì cũng gọi nhau bằng “bố’ hoặc “mẹ”, “bố” và mẹ là gọi thay cho con, cũng như khi về già gọi là “ông” hoặc “bà” để gọi thay cho cháu.
Lùi lại bốn mươi năm trước, những gia đình ít nhiều được Âu hoá, vợ chồng gọi nhau bằng “mình” cũng thể hiện được tình cảm đậm đà, gọi nhau bằng “cậu, mợ” cũng thanh nhã, nhưng những từ đó còn xa lạ với nông thôn.
 
image
 
Một số cặp vợ chồng tân tiến muốn gọi nhưng vẫn còn ngượng ngùngvới hàng xóm, chỉ thầm kín tỏ tình với nhau trong buồng, thỏ thẻ chỉ đủ hai người nghe với nhau. Cách gọi nhau bằng tên “trống không” cũng là một bước cải tiến lớn, chứ các cụ ngày xưa, thời trẻ chỉ gọi nhau bằng “bố thằng cu”, “u nó”, “mẹ hĩm”… Người mới lấy nhau chưa có con, chồng chẳng có chức vị gì thì gọi ra làm sao? Bí quá, có cô mới về làm dâu, muốn gọi chồng đang chơi bên nhà hàng xóm về, chẳng biết xưng hô ra sao bèn ra ngõ gọi thật to “Ai ơi! Về nhà ăn cơm”. Từ “ai” ở đây không phải là đại từ nghi vấn, hay đại từ phiếm chỉ mà có nghĩa là “chồng tôi ơi”.

image

Còn khi nói chuyện với người khác thì giới thiệu vợ mình hay chồng mình là “nhà tôi”. Từ “nhà  tôi” thật là đậm đà gắn bó, “mình” và “tôi” tuy hai nhưng một. “Nhà tôi” tức là “chồng tôi” hay “vợ tôi” chứ không thể nói “vợ anh”, “chồng nó” là “nhà anh nhà nó”. 

Vợ chồng nói chuyện với nhau thường hay nói trống không “Này! Ra tôi bảo!” hoặc “nào ai bảo mình”… 

Thế đấy! Ngôn ngữ Việt có nhiều cái hay và “phức tạp” lắm!

*** Hồn Quê

ĐẶNG XUÂN XUYẾN
aodaiquehuong
.
Ta về gặp lại hồn quê
Mẹ ta xưa quẩy nắng về hong mưa
Một đời sướng thiếu khổ thừa
Mẹ đan hạnh phúc vặn vừa nỗi đau
.
Heo may trở dạ mùa sau
Mẹ se gió lạnh khỏi nhàu nắng tươi
Chắt chiu ủ ấm nụ cười
Mẹ nhen lửa giữ cho “Người ở xa”
.
Tháng Mười, tháng Bảy, tháng Ba
Mẹ gom gió lạnh mưa sa bão dồn
Đổ vào sẫm đỏ hoàng hôn
Mẹ ru ta nặng trĩu hồn quê Cha
.
Ta về gặp lại hồn ta
Mẹ ta thì đã đi xa cuối trời…
*
Hà Nội, sáng 06 tháng 03.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

*** Nhà văn Duyên Anh lìa cõi tạm

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Nhà văn Duyên Anh

Vĩnh Phúc

qua cái nhìn của một người bạn thân, Vĩnh Phúc, Senior Producer của đài BBC. Dưới đây là bài viết của Vĩnh Phúc từ Luân Đôn.

Hôm nay, mở e-mail, tôi thấy một bài, tựa đề 20 năm nhà văn Duyên Anh lìa cõi tạm. Tôi ngồi lặng người, để mặc cho bao nhiêu ký ức về Duyên Anh chợt dồn dập trở về.

Tôi còn nhớ như in, chiều ngày 30 tháng chạp năm Bính Tý, từ Luân Đôn tôi bàng hoàng nhận được tin Duyên Anh qua đời ở Paris ngày hôm trước. Tính theo dương lịch thì là ngày 6/2/1997.

Tang lễ cử hành 10 giờ sáng 14/2/1997, hỏa thiêu lúc 14 giờ cùng ngày. Cuối cùng, tôi đi tới quyết định phải kể lại những điều tôi biết về Duyên Anh, để giúp những người ái mộ nhà văn hiểu rõ hơn về anh, đồng thời đính chính những hiểu lầm của người đời, do vô tình hay cố ý.

Ngay khi Duyên Anh sống trên đảo Pulau Bidong chờ được sang Pháp sum họp với vợ con, anh đã liên lạc với tôi ở Luân Đôn. Và cũng vào thời gian này, rắc rối đã xảy ra. Hồi đó, có người kể lại với tôi rằng một số người trên đảo nghe nói là Duyên Anh làm ăng ten khi đi tù cộng sản, nên họ dọa đánh.
Tiếp tục đọc

*** THÁNG TƯ NÀO ĐƯỢC VỖ VỀ?

Ý Nga

thuyen nhan
Cánh đồng loang loáng nước mưa
Lúa xanh mơn mởn giữa trưa… đâu rồi?
Ở trong ký ức của người
Tha hương mấy xứ, trông vời cố hương!
 
Nhớ âm thanh đục ểnh ương
Uềnh oang inh ỏi chẳng nhường nhịn ai
Nên em xa vắng đường dài
Cái tâm không thể nào phai hương nồng.
 
Mùa khô lúa chín vàng đồng,
Ban mai dìu dịu cải ngồng Mẹ khen,
Hoa sen tỏa nhẹ hương quen
Gần chum vại nước lóng phèn của cô…
 
Buồn man mác, nhớ mơ hồ
Bao giờ dẹp hết Cộng nô tê tề?
Tháng Tư nào được vỗ về
Thuyền nhân chết hận, não nề tâm thương?
 
Thương dân sống với bất lương
Theo lời gọi: “Tiến!”, thiên đường vẫn… xa
Gần chăng là bọn Hán tà
Xâm lăng đã rõ! Đảng ta cứ lùi!
 
“Tiến lên! Toàn thắng…” Sao lui?
Giặc tràn lãnh thổ, đảng chui đâu rồi?
 
Ý Nga, 19.4.2018

*** Ngày Xưa Đã Mất / Ngày Cuối Tháng Tư

Đỗ thị Minh Giang 

30-4tobucket

Ngày Xưa Đã Mất 

Sau ngày “tiếp thu” anh đi vào trại 
“học tập cải tạo” – “đổi mới” cuộc đời 
vợ con thăm nuôi nói chẳng nên lời 
tương lai mờ mịt một màu tăm tối
 
Ngày qua ngày thân mỏi mòn trông đợi 
con lớn dần theo cây cỏ đồng quê 
đôi tay yếu đã quen việc nặng nề 
đôi má thắm đã phai dần hương sắc 
 
Chiến tranh hết sao gia đình chia cắt ? 
lòng tủi buồn không biết tỏ cùng ai 
người vợ trẻ đơn côi tháng năm dài 
chờ chẳng thấy ngày chồng về trở lại 
 
Rồi có một ngày tin anh vượt trại 
đi tìm tự do bỏ cảnh tù đày 
vượt sóng trùng dương xây đắp tương lai 
phương trời mới thỏa mong niềm ước vọng 
 
Ba mươi năm trôi qua như giấc mộng 
thời niên thiếu xin bỏ lại quê hương 
thành phố đổi tên và những con đường 
cũng thay đổi như lòng người đã khác
 
Xin tri ân về những người đã thác 
thân hy sinh cho dân chủ hòa bình 
bao người hạnh phúc trong cuộc hành trình 
đầy chông gai và có nhiều ngấn lệ

Ngày Cuối Tháng Tư

 
Mưa bụi mờ bay chiều phố nhỏ
Mây giăng ảm đạm cả khung trời
Sầu đọng trong tâm lòng áo não
Tháng tư lại đến dạ tơi bời
 
Năm tháng  trôi theo vòng tạo hóa
Nhớ thương kỷ niệm tháng ngày qua
Chinh chiến tràn dâng gây thảm họa
Cuộc đời tan tác mộng bay xa
 
Ly tán chia lìa bao ước vọng
Trẻ thơ sớm vội quấn khăn tang
Thiếu phụ đôi mươi đời lẻ bóng
Phòng không gối chiếc lệ thành hàng
 
Ai không hy vọng ngày mai sáng
Nắng đẹp chan hòa khắp lối xưa
Xinh xinh cô gái cười duyên dáng
Chiến sĩ ấm lòng buổi gió mưa.
 
Đỗ thị Minh Giang 

*** Tháng tư, thơ chòm xóm

Hoàng Xuân Sơn

 bien chim bay

30 ngược chiều kim

sự tháo chạy của kim đồng hồ
khiến lịch sử tưng bừng đại hội
giây nhảy lên làm thủ trưởng
phút được bổ nhiệm làm chính trị viên mặt bằng
giờ vẫn ở tuốt ngoài sân
thin thít im
hạt giống

bay bay bay thánh gióng
huỵch toẹt nhau lũ người rừng
ních hết một vại đất
nốc cạn ao hồ
hôm qua bọn chúng đánh cắp nóc nhà
lận vào lưng quần mỗi đứa một miếng ngói
lần hồi ném liệng nhau
sứt đầu lỗ trán

tiếng hằn

trưa gió nổi hung
manh mối khò khè
dây thở mây trắng
bạc đầu ô che
ngàn ngàn chia cắt
máu xương định hình
cầm cố tích nhược
từ vong mỏi mòn
không tôi không em
hòa ca âm lửa
âm dội về đường
bóng lủi chiều cắt
vết nhọ lầm than
mùa phổi nứt rạn
tiếng hắng lục trình
kéo co vào trận

sang ngang

                       mi thắng rồi tau chịu thua
                      tội thằng cu nhỏ luờ quờ dưới khe

tháng tư đỏ loẹt đỏ lòe
đầy đường cứt ngựa
trâu dê sút chuồng
củ chà là
úp con đuông
một bầy con nhộng trần truồng
máu
me
tháng-tư-bị-gậy-không-dè
phố xá tùm hụp
te he cửa nhà
buồn tình gọi mẹ kêu cha
hoan hô anh đội
tà tà bước             dzô
sản sinh. na một thúng đồ
na cả đồ ướt. đồ khô
đồ đồ
na sạch rường. cột
tô hô
tháo cái dải rút
con đò sang ngang

nhớ nguệch ngoạc

mặt trời phương nam thơm đất sống*
bên này sông nơi tôi lớn lên
chùm keo xanh nở ra bông gió
thổi rợp hương giang một bến hiền

 em bên kia sông đài phượng các
tóc chia. ngôi rẽ giữa.  yên hàng
tôi nghe một vì sao chúm chím
duyên cười theo mỗi chuyến đò ngang

thêm tôi. tuổi.  cù tôi đi xa
chiếc nón quai nghiêng ở lại nhà
phương nam chết dấp màu đất lịch
sóng hiểm xuân thu đáy tị hà

cứ tưởng như còn đương bú mớm
bốn mươi hai năm cột mốc đeo
hôm nay lạnh. nóc câm xuân sớm
cái rác bay đi mấy lượng triều

* ý, Nguyễn Đức Tùng
 
 
thiên hạ sự

ních một bụng sắn trừ cơm
ngô khoai ở trữa
cái sườn đâm hông
em ơi
có bế đừng           bồng
con chim đỏ mỏ
cái hồng
vụt
bay

hoàng xuân sơn
tháng tư, năm 2018 (nối kết)

*** TÌNH THƠ…/GỞI PHAN HOÀNG /KHÔNG ĐỀ…/CHUYỆN GIÓ, MÂY…

Hồ Chí Bửu

hoa tim

TÌNH THƠ…

Khi chiến mã đã giã từ trận mạc
Ta trở về với thương tích nhiều hơn
Những mộng mơ cả đời ta chưa đạt
Nên quay về gẫm nhắm nỗi cô đơn

Gã chiến binh nát tan trời mơ ước
Bóng hoàng hôn đang phủ xuống trong hồn
Những chiến tích cả đời ta có được
Là lời thơ tình tự cõi vô ngôn

Người vụt đến với hào quang chói lọi
Bằng dỗ dành mật ngọt rót bên tai
Bằng tình người với trái tim mời gọi
Trả tình ta vì món nợ đã vay

Ai biết được ai nợ ai mà trả
Chỉ biết rằng con tằm phải nhã tơ
Đời trăm hướng nhưng cũng là vô ngã
Ta trả người bằng chắt lọc tình thơ…

GỞI PHAN HOÀNG..

Thơ là rác – rác thành phân bón đất
Đất là người – người cứ thế vươn lên
Thơ là rác – đất là người – vô hạn
Chân lý nầy hãy nhớ lấy đừng quên

Bước vào thơ – là cuộc chơi sang trọng
Vốn sống cả đời – chắt lọc tinh khôi
Là ngôn ngữ của một thời ngang dọc
Là những cuộc tình dang dở – chia phôi

Người hữu hạn – còn thơ thì vô hạn
Người sống trăm năm – thơ sống nghìn năm
Đừng dại dột tưởng mình là sao sáng
Ngạo mạn ngông nghênh không đất mà nằm..

KHÔNG ĐỀ…

Cạn ly – phố nhỏ ta về
Cạn ly – mới biết lời thề gió bay
Cạn ly – rượu chẳng còn cay
Cạn ly – mới biết ta đày đọa ta

Lối về – còn mỗi mình ta
Lối về – trăng lệch như là trăng nghiêng
Vỗ tay cười vỡ vô biên
Bóng ta chênh chếch bên hiên cuộc tình

Về thôi – ta vẫn một mình
Thiên thu cúi nhặt bóng hình huỳnh hoa
Hoa tàn cũng của người ta
Cớ sao lại nghĩ như là trăm năm…

CHUYỆN GIÓ, MÂY…

Ngủ đi – giấc ngủ nồng nàn
Trong mơ chắc sẽ có nàng về thăm
Bay về cặp mắt lá răm
Bên tai khe khẽ gọi thầm. Tình ơi..

Nhủ rằng đời vốn nổi trôi
Yêu nhau yêu cả cuộc đời lãng du
Yêu người yêu đến thiên thu
Giữ nhau bằng mảng mây mù. Màu xanh

Cho dù mây vốn mong manh
Thành mưa rớt xuống cũng đành vậy thôi
Thế là gió lại đơn côi
Bay trong vô vọng suốt đời. Tìm mây…
Hồ Chí Bửu

*** TẦN HOÀI DẠ VŨ, MỘT MÌNH BƯỚC ĐI, BƯỚC ĐI MỘT MÌNH

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Châu Thạch

Tần Hoài Dạ Vũ, một nhà thơ mà tôi mến mộ gần 60 năm trước. Anh nhỏ hơn tôi ba tuổi, nhưng khi tôi còn viết báo tường trong lớp học thì tên tuổi anh đã có trên văn đàn miền Nam Việt Nam. Thời đó thơ anh thường được đăng trên những tờ báo văn học có giá trị như Văn, Bách Khoa, Văn học v…v…

Sáu mươi năm sau, ở tuổi quá thất thập, tôi mới hân hạnh gặp được Tàn Hoài Dạ Vũ; ngồi uống cà phê cùng anh và nghe anh tâm sự về cuộc đời mình.

Anh cũng như tôi, đều đồng ý rằng, đời chẳng phải lúc nào mình cũng chọn đúng và cũng chẳng phải lúc nào đời cũng hiểu đúng mình.

Tôi tôn trọng anh bởi tình yêu văn chương và tình yêu quê hương nồng cháy trong con tim nóng hổi của anh.
Tiếp tục đọc

*** CHÀNG LÙN NỂ VỢ

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Về làm hàng xóm với nhau từ năm 1998, cũng ngót ngét 20 năm. Gặp nhau vẫn tươi cười chào hỏi, đẩy đưa mấy câu thân tình chẳng động chạm tới ai, kiểu con gà nhà em sáng nay bị cúm, con lợn nhà anh tối qua biếng ăn… Đôi khi hứng chí còn đấm lưng nhau thùm thụp, rồi nắc nẻ cười, có lúc bá vai nhau, mời nhau chén trà, điếu thuốc, chú chú anh anh ầm ĩ cả góc phố. Ấy vậy mà anh tên gì, bao nhiêu tuổi, nhà số bao nhiêu lão cũng chịu. Không phải lão ra vành ra vẻ, vì lão chả có gì để lên mặt ta đây. Lão không biết tên tuổi của anh, số nhà của anh chỉ vì bản tính của lão vốn ngại giao tiếp, lại thêm trí nhớ có vấn đề, cứ nhớ nhớ quên quên nên càng ngại quan tâm lý lịch của người hàng xóm. Lão sợ chuyện ông A “muốn yêu vợ” nhưng bị vợ “cấm vận”, lâu ngày, quá bí bách nên đêm đến lẩn ra đường Giải Phóng tìm mấy em có thói quen “tạo dáng bên gốc cây” để “tâm sự” cho “thoáng trên thông dưới” nhầm thành chuyện ông A “cấm vận” vợ khiến bà vợ bứt rứt phải nhảy sang nhà hàng xóm, thách ông hàng xóm “có giỏi thì đọ vòng eo” xem eo ai nhỏ hơn… Nếu thế thì thành to chuyện. Loạn phố Nguyễn Văn Trỗi. Lão chỉ có mỗi một cái đầu, chả dại. Tiếp tục đọc

*** Hương Đêm /Bài Thơ Anh Viết

Trương Thị Thanh Tâm

AO DAI TRANG 4Hương Đêm 

 Tôi nhặt lại chút tình em đánh rớt 
Khi thanh xuân, em từ chối tình tôi 
Lời chua ngoa tôi cất giữ muôn đời 
Để chỉ biết, cánh hồng luôn phải thế!
Tôi yêu em, và luôn luôn chờ đợi 
Có một ngày, hai đứa sẽ chung đôi 
Có một ngày, mong hoa nở trên môi 
Tôi nhặt được trái tim cùng nhịp thở…
Rồi có một chiều, trên bến yêu đương 
Tôi đã gặp em, ở cuối con đường 
Hoa vẫn đẹp, khi hoàng hôn buông xuống 
Một loài hoa khoe hương sắc về đêm 
Tôi nhặt được cành hoa vừa chớm héo 
Nuôi dưỡng tình, qua mấy trận phong ba 
Em xót xa, ngỡ ngàng như chiếc lá 
Gío dập vùi…bàn tay khẻ nâng niu.
       

  Bài Thơ Anh Viết 

Bài thơ anh viết cho tôi 
Trái tim nhỏ máu, đã rơi từng dòng 
Nghe lòng chẳng khác mùa đông 
Lỡ lầm thôi hãy…một lần đó thôi 
Bây giờ tình đã xa xôi 
Cạn bầu ân nghĩa, còn gì nữa đâu!
Cuộc đời sao lắm bể dâu 
Niềm vui chưa cạn, nỗi sầu dâng cao 
Trái tim hụt hẫng làm sao 
Vừa trao…là đã nhận bao tủi buồn 
Thôi thì cứ để lệ tuôn 
Mưa rồi cũng tạnh, nắng vươn góc đời 
               Trương Thị Thanh Tâm 
                          Mytho 

*** đi vài bước

Hoàng Xuân Sơn

maytroi 

những sợi mây mù rất rối mắt
cong đuôi kéo chạy mưa qua rừng
lũ cây u mê cào mặt đất
bom nổ trên không đạn lừng khừng

nheo nhắm một người đang dẫy chết
không đâu xa ngay giữa thực phồn
bọn người vô xứ ngồi nghinh tửu
giọt nước bay vèo dại hóa khôn

nên chi khám đường con rột rột
tà tà xực hết đám tù nhân
hết thịt tới xương qua hình nộm
đóm lửa ăn theo cũng dự phần

cháy cháy cháy. cháy hết. mần lại
e hèm. nợ nhau mấy củ riềng
đâu biết củ hành đau củ tỏi
mộng đời thấp thỏm múi sầu riêng

Hoàng Xuân Sơn
19/7/15

*** chuyện đầu làng/ngày tàn

Sử Mặc

ao ba ba me gia

chuyện đầu làng

                  những tưởng đầu đường thương xó chợ
                 ai dè xó chợ chẳng thương nhau (?) – Bùi Giáng

  
đầu cua
bạn bảo: cậu viết như húp mắm
rột rẹt
xoàm xạp
mình bảo: thơ đấy. cậu biết quái gì tai với nheo

con chi chi

búng tưng tưng vài cái
chẳng ăn nhằm gì
sao mày cứ
nhũn nhún nhùn

diếm
ông thần nước mặn cắp nách một rỗ muối
hầy la cái lầy ti buôn lớ ?!
mậu ngộ

lắp
cái đách gì cũng sợ
đừng. đừng           sợ
đừng
s . . . ợ         sợsợ

liếm

còn mẻ gì đâu
thè lưỡi liếm không một hồi
bố khỉ. đồ            ma-mút

hiệp cuối
làm bậy một miếng
rồi hẵn
dzìa

thằng mõ
cốc cốc cốc
gõ gõ gõ
cốc

cốc

cỏ
gốc
cô lô cốc lốc . . . . .

chịu không thấu

lính lệ thò tay gãi . . .
quan tháo: im ngay thằng kia
mày âm mưu hử ?????
 
31/7/2015

ngày tàn

 một hôm
dồn chữ vô lề
bánh lăn không đặng
bộn bề
kêu
rêu
người còn dạng háng lêu bêu
chân cà thọt chống
cà khêu
chân dài

em-còn-nựng-nịu-giêng-hai

cái loa
rống bể cái đài
oang oang
về mô
trụ trự hoang đàng
nhiễu điều xương máu
còn loang đến giờ

Sử Mặc

tháng tư/2018

NGHE LÍNH TÂM SỰ

Ý Ngacodon

Mời trà tâm sự, lời ra:
“Nỗi buồn đứt ruột, kêu ca nỗi gì?
Trả xong đủ nợ nam nhi
Tuổi già, chiến sĩ làm chi bây giờ?
 
Quê Nhà xa lắc, xa lơ
Lưng còng, tay yếu, mắt mờ rồi em,
Bóng đời đã sắp nhá nhem
Thương Quê, tấc dạ rối rem, ai tường?
 
Văn chương, báo chí: “chiến trường”
Thi văn ra trận chớ nhường Việt gian
(Việt gian, Việt Cộng vầy đàn
Viết gì cũng nhớ gian nan dân mình).
 
Chúng anh đã hiểu tử sinh
Kẻ thù, chiến hữu, đồng minh thế nào
Những lời ra rả rêu rao
Dựng tuồng sân khấu ồn ào, chớ tin!”
 
Ý Nga*25.8.2017

*** Nhìn lại chiến tranh

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

Thỉnh thoảng tôi đọc trong Internet một vài lá thư có nội dung bày tỏ thái độ không đồng ý của người viếtđối với số chính sách của đảng và nhà nước, được gởi ra từ trong nước. Các tác giả của những lá thư đó tuy khác nhau ở tên họ, địa chỉ, nhưng chung dưới một tên gọi là „các cựu chiến binh lão thành“.
Những lá thư như thế chắc không phải được viết bằng máy vi tính hiện đại như tôi đang sử dụng mà có lẽ bằng những cây viết có ruột cao su mềm, bơm mực bằng tay được cất giữ kỹ lưỡng từ lâu lắm. Nhìn vào tên tuổi và chức vụ, tôi biết các cụ thuộc thế hệ Điện Biên và không ít là người của thời mùa thu 1945 còn lại. Địa chỉ của các cụ tuy khác nhau nhưng giống như lá thư tập thể, phần đông sống trong các khu nhà cũng có tên chung là Khu Tập Thể Tiếp tục đọc

*** CHUYỆN NGỦ

ĐẶNG XUÂN XUYẾN
AO TRANG MOON*
Vâng. Chuyện cũng lâu rồi. Ngày tôi còn bé lắm. Có lẽ bé hơn cu con nhà tôi bây giờ chừng ba, bốn tuổi. Ngày ấy, lứa chúng tôi tồ lắm, đâu khôn ranh như lũ trẻ bây giờ. Tôi là thằng được coi là ma ranh nhất nhóm nhưng vẫn nhiều ngù ngờ, vẫn tin con trai con gái nếu có tình cảm với nhau thì chỉ cần nắm tay nhau thôi là sẽ có em bé. Chả thế mà tối ấy, khi cái Kim trượt chân ngã xuống mương, tôi giơ tay kéo nó lên mà về nhà, cả đêm tôi mất ngủ. Tôi cứ lo ngay ngáy nhỡ cái Kim sinh em bé thì sao? Liệu tôi có bị bố đánh đòn vì tội tí tuổi đầu đã hư hỏng? Con Kim còn tệ hơn, cả đêm nó khóc vì sợ phải làm mẹ khi còn đang tuổi đến trường. Sáng sớm, nó đã chạy sang nhà tôi, thút thít bắt đền nếu nó sinh em bé thì tôi phải cưới nó làm vợ. Nó sợ mang tiếng chửa hoang lắm. Tôi cũng lo nhưng vẫn liều an ủi: – “Chắc không có em bé đâu vì tớ cầm tay cậu hờ lắm. Tớ thấy bảo phải nắm tay thật chặt thì mới sinh được em bé.”. Con Kim nghe vậy khóc rống lên: – “Chết rồi. Cậu nắm hờ nhưng tớ nắm chặt lắm. Không nắm chặt thì cậu kéo tớ lên thế nào được? Năm nay tớ mới mười hai tuổi rưỡi, làm mẹ thì xấu hổ lắm.”. Tôi thần người ra vì sợ. Rồi mắng nó: – “Tất cả là tại cậu. Tự dưng lại trượt chân ngã xuống mương làm tớ phải kéo lên. Tớ không biết đâu. Cậu sinh em bé thì kệ cậu. Tớ không biết.”. Con Kim càng rống lên khóc. Tôi càng bối rối. Thằng Chủ từ đâu xuất hiện, câu được câu chăng, nó hỏi: – “Ai sinh em bé? Thằng Thi hay cái Kim.”. Con Kim bảo: -“ Bắt đền Thi đấy. Tớ không biết đâu.”. Thằng Chủ hét toáng lên: – “Ối làng nước ơi thằng Thi làm cái Kim có em bé.”. Tôi vội bịt mồm Chủ lại, hét to: – “Thằng Chủ làm con Kim có em bé.”. Chủ trố mắt nhìn tôi, lắp bắp: – “Tớ á?”. Tôi bảo: – “.”. Chủ gặng: – “Thật không?”. Tôi bảo: – “Thật.”. Chủ đuỗn mặt ra: – “Bao giờ?”. Tôi nhìn Kim, cầu khẩn: – “Hôm nọ, Kim nhỉ?”. Kim gật đầu, mếu máo: – “Ừ. Hôm nọ.”. Chủ ngồi bệt xuống, thờ thẫn: – “Chết tớ rồi. Sao giờ tớ mới biết.”. Rồi đứng dậy, thất thểu vừa đi vừa lẩm bẩm: – “Kim làm Chủ có em bé rồi, làng nước ơi...”
*          *
*
Vâng. Ngày ấy chúng tôi ngây ngô lắm. Thế nên, cả Chủ, cả tôi, cả cái Kim đều tin là cái Kim sẽ có em bé. Chủ thì nghĩ do Chủ. Tôi thì nghĩ do tôi. Còn Kim thì lúc nghĩ do tôi, lúc lại cho là do Chủ. Chúng tôi họp bàn, tìm cách làm cho Kim không sinh được em bé. Thằng Chủ, tưởng cù lần mà thông minh. Không biết nghe ai, nó đưa ra ý kiến: – “Tớ nghe bảo có chửa thì tránh đi lại, vận động nhiều để giữ thai, không bị long thai nên Kim vận động thật nhiều vào để long thai. Sẽ không sinh được em bé.”. Kim hớn hở nhưng vội ngắn tũn mặt lại, vì Kim là con một, bố mẹ thoát ly, làm gì có việc để Kim làm. Bóp trán nghĩ mãi, Chủ vẫn là người thông minh nhất khi đưa ra ý tưởng: – “Nhảy dây. Đúng rồi. Kim chịu khó chơi nhảy dây, cũng là vận động nhiều đấy.”. Thế là Kim sáng nhảy dây, trưa nhảy dây, chiều nhảy dây, tối nhảy dây. Tóm lại, cả ngày Kim nhảy dây. Được mấy ngày, nhảy hăng quá, Kim phải vào viện cấp cứu.
Kim nằm viện. Tôi và Chủ lo lắm. Thỉnh thoảng, Chủ lại thắc mắc: – “Này. Tớ với cậu giờ mà làm bố trẻ con thì thế nào nhỉ? Hôm qua, tớ vẫn còn tè dầm… Chẳng lẽ, sau này vừa làm bố vừa cai tè dầm?.”. Tôi lêu lêu Chủ, mười ba tuổi rồi còn tè dầm, nhưng bụng bảo dạ: – “Mình khác đếch gì nó, mấy hôm trước, cũng tè dầm…”
*          *
*
Không biết nghe ai, Thuận biết chuyện của chúng tôi, nhắn tôi đến nhà, Thuận bày cho cách. Tôi hăm hở rủ Chủ cùng đến.
Về vai vế thì tôi phải gọi Thuận là cậu xưng cháu nhưng Thuận khôn lắm, toàn gọi tôi là anh xưng em, rất ngoan, lại khen tôi đẹp trai, tôi sống tình cảm, tôi luôn luôn là số một, nghe sướng tai lắm, thích lắm… Thế là xay thóc, quét nhà, nấu cơm… những việc của Thuận, hàng ngày, tôi trốn mẹ vào nhà thay Thuận làm hết.
Thuận giỏi ăn vạ, khóc nhè, mà khóc dai lắm, mất mỗi viên bi thôi mà Thuận có thể ê a khóc từ sáng tới trưa, ăn cơm xong lại mè nheo ăn vạ đến tối. Thế nhưng Thuận giỏi chuyện yêu đương lắm. Nghe đồn, Thuận biết cách nắm tay con gái mà không sợ sinh em bé. Mấy lần, Thuận gạ, dạy cách cầm tay con gái thoải mái mà không sinh em bé, tôi mắng: – “Vớ vẩn. Tào lao.”… nên không học, giờ thấy tiếc. Gặp, Thuận bĩu môi nhìn tôi, kiêu lắm: -“Chết chưa. Đĩ sớm vào. Người ta gạ, bảo cho cách cầm tay con gái thế nào mà không có chửa thì lại mắng là tào lao, vớ vẩn. Giờ ân hận rồi chứ gì? Đây đếch còn hứng để dạy nữa. Mai, vào xay hết mấy bao thóc kia, hứng thì đây dạy cho. Thế. Nhé.”. Thuận nguây nguẩy cái mông, đi vào, đóng sập cửa lại, nhìn rõ ức.
Chủ tức, chửi đổng: – “Mẹ. Ông kễnh. Về.”. Tôi bảo: – “Chịu khó chiều ông kễnh này để lấy cách làm con Kim hết chửa rồi tính sau. Chứ … Nó không bày cách thì tớ với cậu phải thay nhau làm chồng cái Kim à?”. Chủ làu bàu: – “Ừ… Nhưng nhìn cái đít bọ ngựa của nó ngoay ngoáy như thế, tức. Mẹ. Ông kễnh.”.
*          *
*
Kim nằm viện ba ngày thì về.
Tôi kéo Chủ đến thăm dò, nghe ngóng. Chú Hải, bố Kim khen chúng tôi nhiều lắm, rằng “các cháu bé vậy mà sống tình cảm”, rằng “các cháu là bạn tốt của cái Kim”, rằng “chú cảm động lắm”, rồi khen tôi đẹp trai kiểu thư sinh, lãng tử, sau này ối gái theo. Chú lại khen thằng Chủ đẹp trai kiểu lực điền, vạm vỡ, sau này, con gái nhà nào làm vợ thằng Chủ chắc sướng lắm, hạnh phúc lắm. Rồi chú nói, vài năm nữa, thằng nào thích làm con rể chú, nói với chú, chú sẽ gả cái Kim cho. Chủ sốt ruột, cấu cấu tôi, ra hiệu nhanh nhanh chuồn. Đau quá, tôi nhăn mặt. Chú thấy vậy, hỏi: – “Thi sao thế?”. Luống cuống, tôi bật ra câu ngớ ngẩn: – “Chú ơi! Kim sắp có em bé à?”. Chú nhìn tôi, cười: – “Cô chú già rồi, không sinh em bé nữa.”. Vừa lúc đấy, chú Kỷ Chủ tịch, từ ngõ vào, cất giọng nghiêm nghị: – “Ai vừa nói chuyện sinh đẻ thế? Chú Hải định sinh thêm em bé nữa à? Chết! Chết! Sao lại nói chuyện đẻ đái trước mặt mấy thằng trẻ con thế này? Rồi làm hỏng hết cả thế hệ tương lai của đất nước. Các cháu biết không. Con trai con gái, chỉ cần nắm chặt tay nhau lâu lâu là có chửa, sẽ sinh em bé. Như thế là mất tư cách đạo đức, như thế thì loạn xã hội, sẽ không ổn định được xã hội nên các cháu phải quán triệt tư tưởng...”.
Tôi vội “vâng ạ” rồi kéo Chủ chạy. Loáng thoáng nghe tiếng chú Hải: – “Dạ, đẻ đái gì đâu. Em mời bác vào nhà uống nước.”. Rồi tiếng chú Kỷ oang oang: – “Này. Hai thằng kia. Con trai với nhau cũng không được nắm tay nhau như thế. Lâu, rồi biến thái, thành đồng cô cả lũ đấy.”. Tôi vội buông tay. Chủ nhăn mặt, lo lắng: – “Này. Hôm nọ thằng Thuận cứ nắm tay tớ, tay cậu lâu như thế, không biết bọn mình có bị biến thái không nhỉ?”.
*          *
*
Thuận gửi thư, nhắn: “Thi ơi vào nhà Thuận. Có việc quan trọng lắm. Chuyện của Kim đấy.”. Tôi hộc tốc vào nhà Thuận. Sốt ruột. Thuận bắt tôi xay hết 3 bao thóc, quét dọn nhà ngang xong mới ê a: -“Chuyện của cái Kim, anh Thi đừng lo, em đảm bảo không có em bé đâu.”. Tôi hỏi: -“Sao biết?”. Thuận cười: – “Anh có ngủ với Kim đâu mà có em bé.”. Tôi gật đầu: -“Ừ. Tớ chỉ kéo Kim đứng dậy thôi chứ chưa bao giờ ngủ với Kim.”. Thuận cười cười: -“Anh biết ngủ với Kim là ngủ thế nào không? Như anh thỉnh thoảng ngủ với Thuận á? Không phải đâu. Như thế không phải là ngủ. Phải thế này này…”. Thuận ghé tai tôi, thầm thì, thầm thì. Tôi toát mồ hôi: – “Thật à? Sao Thuận biết nhiều thế? giỏi thế?”. Thuận vênh mặt: – “Chuyện! Thuận là hạt giống đỏ mà. Anh đừng bép xép với ai nhé. Hôm nào, em bảo thằng Dậu, con chú Kỷ Chủ tịch dạy anh vài chiêu ngủ với gái mà không dính bầu. Thằng ấy giỏi khoản đấy lắm.”. Tôi ngắc ngứ: -“Chắc gì thằng Dậu sẽ chịu bày cho tớ.”. Thuận bĩu môi: -“Bố bảo nó dám không bày cho Thi. Bố nó lên chức Chủ tịch là do một tay bố em cơ cấu đấy. Dám cãi em á!.”
Tôi tủm tỉm, gật gật đầu, mơ màng…
Thuận bê thêm mấy bao thóc nữa, đặt cạnh cối xay, nheo nheo mắt nhìn tôi, cười…
*          *
*
Sáng sau. Tôi hẹn Chủ ra đầu làng nói chuyện.
Tôi kể lại lời Thuận khẳng định Kim sẽ không sinh em bé, nên Chủ đừng lo. Chủ đay đảy: – “Chắc không? Hay cậu bị thằng Thuận lừa. Rõ ràng, chú Kỷ Chủ tịch bảo con trai nắm tay con gái lâu lâu là có chửa? Mà cậu cũng nghe thấy còn gì? Chẳng lẽ chú Chủ tịch nói tào lao? nói láo?”. Tôi bảo: -“Thật đấy. Tớ tin Thuận không lừa đâu.”. Rồi tôi kể chi tiết những chuyện Thuận nói, Thuận mô tả, Thuận ví dụ. Chủ đỏ mặt, lấy tay che mặt, kêu lên: – “Eo ơi. Kinh. Cậu đừng kể nữa! Mất đạo đức lắm.”. Rồi Chủ bực tức, đứng dậy, bỏ tôi ở lại, về.
Tối đấy, Chủ vào nhà Thuận, năn nỉ Thuận đưa sang nhà Dậu “bái sư học ngủ.”.
Tôi nghe kể lại, tối đó, Chủ phải xay hết 15 bao thóc, Thuận mới gật đầu.
*.
Hà Nội, 25 tháng 05.2017

*** Tự Tình Tháng Ba

 Nhật Quang

ao xanh ve

 Tháng Ba, xuân phơi hồng
Giọt nắng ướp mật hương hoa
Thả bùa mê ong, bướm
Say đắm lả lơi
Níu gót chân bồi hồi…nhịp phố
Áo trắng lung linh
Ngọc ngà, má thắm, môi ngoan
Rèm thưa căng vạt gió
Nhánh lan đỏng đảnh sang mùa khoe hương
Mơn man giấc mơ… thời con gái
Sài Gòn nắng lụa
Vuốt tóc mai gầy
Tháng Ba, vầng mây nghiêng lối
Chạm bờ vai nõn nà, kiêu sa
Mùa ươm xanh lên những kỷ niệm…
Rải từng góc phố chân quen
Chạm miền ký ức ngạt ngào
Sài Gòn phố người đông
Ly Cà phê từng giọt rơi vào khoảng lặng mênh mang
Bềnh bồng ước mơ…đang về.

Nhật Quang

*** Phong thủy nhà ở

Những vật phẩm phong thủy mang đến may mắn cho gia đình

Trong phong thủy, có rất nhiều những vật phẩm, tượng đá, ngọc thạch dùng để trang trí, trưng bày trong nhà hay văn phòng làm việc. Không chỉ thể hiện sự sang trọng, quý phái mang tính thẩm mỹ cao mà những vật phẩm này còn mang đến cho bạn rất nhiều may mắn về sức khỏe, tiền tài, danh lộc và địa vị trong xã hội. Cùng điểm lại top đầu những vật phẩm phong thủy mang đến may mắn cho gia đình bạn ngay nhé.

 
 

1. Bể cá

 
Hiện nay, việc lựa chọn đặt một bể cá cảnh trong phòng khách hay ngay tại phòng làm việc ngày càng phổ biến. Trong phong thủy, việc đặt bể cá cảnh sẽ phần nào giúp điều hòa tiết khí âm dương, hóa giải nguồn năng lượng xấu. Nhiều người cho rằng, không khí tươi mát từ bể cá sẽ điều chỉnh nguồn tài chính, nước là biểu tượng cho dòng chảy lưu thông tiền bạc.
 
Nên đặt bể cá ở hai hướng tài lộc tốt nhất trong căn phòng là hướng Bắc và hướng Đông Nam.
 

2. Tượng Thần Tài

 Thần Tài có lẽ đã quá quen thuộc đối với mỗi chúng ta, nhắc đến thần tài người ta lại nghĩ ngay đến vị thần mang may mắn, hỗ trợ đắc lực về tiền bạc. Hiện nay, rất nhiều các gia đình, danh nhân hay doanh nghiệp đặt tượng Thần Tài (còn gọi là quan Công) trong nhà.
 
Được coi như một pháp khí lợi hại mang đến phú quý, phát tài phát lộc; tượng Thần tài được sử dụng để trưng bày trên bàn làm việc hay đặt trang trí phòng khách nhằm đón đầu vượng khí và dòng năng lượng tốt lành từ bên ngoài tràn vào.
 

3. Vận Tài Đồng Tử

 Trước tiên ta hiểu thế nào là Vận tài Đồng Tử? Đây là tượng đứa trẻ mang lại tài lộc cho mọi người. Được mệnh danh là “tiểu thần của quan công”, vận tài đồng tử sẽ mang đến thật nhiều may mắn cho bạn. Đặc biệt đối với các nhà kinh doanh, vật phẩm này sẽ giúp cho công chuyện làm ăn buôn bán diễn ra suôn sẻ, gặt hái nhiều thành công. Và nếu như việc kinh doanh không được thuận lợi cho lắm thì Vận tài đồng tử sẽ giúp bạn hóa giải điểm không may này.
 
Vận tài đồng tử còn có ý nghĩa cho lời chúc vừa có con trai nối dõi vừa được hưởng lộc phát tài.
 

4. Pha lê, thạch anh

Pha lê và thạch anh không chỉ là vật trang trí làm tăng vẻ đẹp sang trọng, quý phái cho ngôi nhà mà còn là vật mang đến sự thịnh vượng và tiền tài cho gia chủ.
 
Pha lê mang vận khí dương, hành Thổ được xem là vật trang trí không thể thiếu cho những người kinh doanh, mưu cầu danh tài, học hành thi cử.
 
Thạch anh không chỉ được xem như một biểu tượng tốt đẹp, mang đến tiền tài và may mắn mà nó còn mang đến sức khỏe cho gia chủ.
 

5. Rồng

 Nếu trong nhà có trang trí tượng hình rồng sẽ mang đến nguồn sinh khí mạnh mẽ đến với gia đình. Rồng là con vật linh thiêng, đại diện cho sức mạnh và quyền uy của vũ trụ. Vì thế, nếu đặt tượng rồng hướng ra cửa chính hoặc cửa sổ sẽ mang lại nhiều tài lộc cho gia đình, giúp công việc thuận buồm xuôi gió.
(Theo tuvi12congiap)

ở Việt Nam

Những « cái gọi là » ở Việt Nam

Đặng Xương Hùng.
Trong những cuộc vui lễ hội, khi bàn tán về rượu vang, đôi khi bọn Tây có hỏi tôi: Việt Nam bọn mày có sản xuất rượu vang không ? Tôi đều trả lời: có, bọn tao cũng có rượu vang, nhưng chỉ là cái được gọi là rượu vang mà thôi (le soi-disant vin). Thật vậy, hình ảnh còn đọng lại trong tôi là những chai rượu vang của nhà máy rượu Hà nội, nằm ở góc Phố Nguyễn Công Trứ và Lò Đúc. Mỗi dịp tết, chúng tôi phải xếp hàng, có khi mất nửa ngày mới mua được một hai chai. Những chai rượu này đều ghi ở trên mác : Rượu vang. Nhưng nó chỉ như một loại si rô có chút nồng độ cồn, uống cho thêm tí cay cay hương vị ngày tết. Chắc chắn một ngàn phần trăm, quy trình sản xuất loại rượu vang này không thể như ở phương Tây. Do vậy, đối với tôi nó chỉ thuộc dạng, cái được gọi là rượu vang mà thôi.
Ở trong nước hiện nay, có rất nhiều thứ sao chép, bắt chước gần giống như thật. Nó hao hao về hình dạng, mẫu mã, nhưng do không học hỏi đến nơi đến chốn, chỉ quen cắt xén, rút lõi, ma lanh « đi tắt đón đầu », nên chất lượng kém xa với thứ đích thực cùng tên gọi.
Cái gọi là đường cao tốc : Vụ xe cứu hỏa đi ngược chiều vào đường cao tốc, làm tôi nhớ lại thời gian tôi về Việt Nam, đi trên đường cao tốc, tôi đã thốt lên rằng, đây không thể gọi là đường cao tốc mà chỉ là cái được gọi là đường cao tốc mà thôi. Ai ở châu Âu, Mỹ, về nước thì đều có thể có nhận xét này giống tôi.
Nếu ở đường cao tốc phương Tây, chiếc xe cứu hỏa kia muốn chạy ngược chiều cũng rất khó. Đường dẫn vào là đường gần song song với đường cao tốc, nó có khoảng cách dài cần đủ để cho các loại xe tăng tốc bắt cùng tốc độ rồi hòa vào dòng xe trên đường. Nếu muốn chạy ngược chiều bắt buộc nó phải tạo vòng cua gần như 180 độ. Bản thân tôi chưa bao giờ thấy xe cảnh sát, cứu hỏa, cứu hộ ở châu Âu đi ngược chiều trên đường cao tốc cả. Tai nạn vừa rồi xảy ra đơn giản là vì đường dẫn vào cắt ngang gần như vuông góc, tạo nên một ngã ba với đường cao tốc. Xe cứu hỏa lừ lừ tiến vào, cắt ngang mặt. Đi chậm trên đường cao tốc cũng đã nguy hiểm dễ gây tai nạn rồi, huống chi tạt ngang mặt.
Ngoài ra, bảng biển trên đường cao tốc ở Việt Nam, dường như chưa đúng theo quy chuẩn quốc tế, thậm chí nhiều bảng biểu khó hiểu, như đánh đố người tham gia giao thông, ghi chi chít bố ai vừa chạy vừa đọc kịp.
Cái được gọi là hệ thống phòng cháy, chữa cháy ở Việt Nam : Tôi nhận thấy thói « cái khó nó bó cái ranh ma» dẫn đến hệ thống PCCC ở ta thật tồi tệ. Nhà đầu tư cắt giảm chi phí làm cho trang thiết bị dường như chỉ để điểm danh cho có đầy đủ, ít khi phát huy tác dụng. Ngày xưa, lúc trẻ chúng tôi hay tếu táo, cái xe đạp của tao cái gì cũng kêu, trừ cái chuông. Ngày nay, chúng ta chứng kiến hệ thống báo cháy lúc diễn tập thì kêu inh ỏi, lúc cháy thật thì im tịt.

Hai ba năm gần đây, chứng kiến nhiều vụ cháy, mới thấy sự yếu kém, bất lực của lực lượng chữa cháy. Đôi khi dân gian còn nói kháy rằng các chú cứu hỏa đến chỉ để chứng kiến đám cháy được tắt khi không còn gì nữa để mà cháy.
Cái được gọi là tôn trọng tự do và nhân quyền tại Việt Nam : « Chính sách nhất quán của Nhà nước Việt Nam là tôn trọng và đảm bảo tất cả các quyền con người theo đúng các chuẩn mực quốc tế về nhân quyền ». Đó là điều mà các quan chức Việt Nam « cố đấm ăn xôi » khẳng định. Quan niệm về tự do và nhân quyền của đảng cộng sản Việt Nam còn quá xa so với chuẩn mực quốc tế.
Nếu được tự do lựa chọn, tôi dám chắc 80-90% người dân Việt Nam không lựa chọn đảng cộng sản lãnh đạo đất nước. Không có tự do bầu cử, nên chúng ta đang để những kẻ bất tài, kém đức, tham lam vô độ đang « đè đầu, cưỡi cổ » dân tộc Việt Nam.
Tự do, nhân quyền gì mà, người nông dân đứng lên bảo vệ tư liệu sản xuất – bỏ tù ; đấu tranh công đoàn bảo vệ quyền lợi công nhân – bỏ tù ; đấu tranh đòi tôn trọng tự do tôn giáo, tín ngưỡng – bỏ tù ; góp ý, phê bình chính quyền – đe dọa, đánh đập, bỏ tù ; biểu tình chống xâm lấn Trung quốc – bỏ tù. Danh sách tù nhân lương tâm ngày một dài thêm, với những bản án vô cùng khắc nghiệt, vô nhân đạo.
Thậm chí, ngay cả giới chức chính quyền còn đùa nhau rằng: tự do hội họp – cấm tụ tập đông người ; tự do ngôn luận – cấm phát ngôn bừa bãi ; tự do tín ngưỡng – cấm mê tín dị đoan. Tóm lại là, tự do tất cả – cấm lợi dụng tự do.
Ấy thế mà bên cạnh nhiều nhiều cái được goi là « cái gọi là », tỉ như : cái gọi là giáo sư, tiến sĩ, vân vân và vân vân, thì Việt Nam lại có những cái rất oách, rất xịn, không nơi nào trên thế giới có thể sánh kịp. Tôi chỉ điểm ở đây hai thứ, đó là : lăng bác và nghĩa trang cán bộ cao cấp.
Thử hỏi, có nơi nào trên thế giới có lăng như bác của ta không. Có cả một tư lệnh những người sống chỉ để bảo vệ một cái xác chết. Ngay cả trùm sò Trung cộng làm gì có lăng như bác của ta đâu. Cũng có thể bác gốc tầu, nên bọn tầu nó thâm lắm, nó giữ để làm cha già vĩnh viễn của dân tộc Việt Nam mà.
Còn cái vụ 1.400 tỷ xây nghĩa trang cao cấp. Có nơi nào trên thế giới có tinh thần « đền ơn, đáp nghĩa » như ở xứ ta chưa. Công ơn trời biển của các đồng chí lãnh đạo thật không gì có thể bù đắp được. Không có đảng, không có bác làm gì dân ta được bị như ngày nay.
Tóm lại,
Trả lại đây cho nhân dân tôi
Quyền tự do, quyền con người
Quyền được nhìn, được nghe, được nói
Quyền được chọn chân lý tự do
Quyền xóa bỏ độc tài độc tôn.
Trả lại đây quyền phúc quyết của toàn dân
Dân biết điều gì dân cần
Để tự do mưu cầu hạnh phúc.

Và cuối cùng, để đòi những quyền trên, người dân Việt Nam cần đông đảo đứng lên hót hết vào sọt rác cái được gọi là « đỉnh cao trí tuệ » của đảng cộng sản Việt Nam.
Đặng Xương Hùng
Genève, 25/3/2018

*** CHUYỆN MỘT GIẤC MƠ

1thieu_nu_va_bienCHUYỆN MỘT GIẤC MƠ

Trương Thị Thanh Tâm
                ***
Tôi đi thêm vài bước cho đôi chân ngập nước, khom mình đưa tay khoác nước lên mặt cái cảm giác âm ấm và mằn mặn mặn của nước biển. Thật sảng khoái!
Ngạc nhiên khi nghe lòng mình thanh thản lạ, khi đứng trước bãi biển nầy, mọi thứ ưu phiền bỗng tan biến, vươn vai hít thở làn không khí trong lành của đêm, trăng đêm nay thật tròn, bầu trời đầy sao, biển cũng lặng yên không gợn sóng, có lẽ cũng đang tận hưởng những gì trước mắt như tôi, chị Hằng đẹp lồng lộng, trăng mười sáu cơ mà, tôi chợt nhớ có ai đó đã từng ví mình như biển và nàng là trăng, tôi chợt ước ao và ganh tỵ…
Đêm càng về khuya rất yên tịnh chỉ còn rất ít người lai vãng

Tôi nằm ngả dài trên bãi cát, nghe hàng phi lau thì thầm trong gió, lời tự tình của biển, trăng sao cũng thật gần, gần như chỉ cần một cái vói tay đã chạm vào, thỉnh thoảng đâu đây cũng có tiếng chúc mừng của sóng như tiếng vỗ tay khi đập vào những ghềnh đá, xa xa trắng xóa một làn khi đợt sóng tràn bờ.

Lòng thanh thản trước đại dương, và đâu đây thoảng trong hơi gió còn nghe văng vẳng tiếng của mình vọng lại – “mình chia tay đi anh”
Một sự yên lặng đến nghẹt thở, tôi nghe môi mình mặn đắng, không gian chìm lắng, thời gian như ngừng lại, rồi như có một âm thanh, có một giọng nói vang lên âm trầm nhưng xé lòng tôi, ” thật sao, em muốn vậy à.”
Tôi lặng yên nghe trái tim mình đau
” không muốn, nhưng cũng đành, vì chúng mình không thể…hai ta giờ là hai thế giới lạ xa, anh một bóng, em một hình, tất cả đã trở thành vô vọng, nói gì cho tương lai, cửa tình yêu đã khép lại rồi “.

Tôi chặc lưỡi nghẹn lời, người đó cũng không muốn nói, lặng yên.
Tôi cảm nhận có một bàn tay đang ve vuốt tóc tôi và thì thầm,
” anh yêu em, và anh biết em cũng yêu anh, chúng ta không gần nhau qua thân xác, nhưng sẽ gần nhau qua tâm hồn, trái tim chúng ta thuộc về nhau, chúng ta không nên dối lòng, tình yêu nầy anh sẽ mang theo xuống mồ, em cũng không cần chung thủy với anh, và nếu có thể thì hãy chung tình với trái tim của mình, chúng ta đã từng gắn bó bao tháng năm dài, nhưng nước đẩy thuyền trôi, cuộc đời là vậy đó em, có những điều mình không muốn nhưng vẫn phải làm, vì đó là đời “

Tiếng anh xa dần, rời rạc, lạc lõng chơi vơi, văng vẳng vọng xa, xa thật xa, tôi hoảng hốt, níu kéo giọng vang lên “anh, anh…em yêu anh, yêu anh…xin đừng…đừng bỏ em”  hình như có ai đó đập vào tôi, tôi giật mình ngơ ngác, lắc lắc đầu cho tỉnh, thì ra đó là mơ, một giấc mơ đau lòng người và thấm đẫm nước mắt, tiếng đồng hồ gõ nhịp ba giờ sáng…
                   Trương Thị Thanh Tâm
                                  Mytho
                         15/2 mậu tuất 2018

hoàng xuân sơn: tình yêu lạc phẩm gọi mời

hoa 7tửu xuân ca
hoàng xuân sơn

rượu hồng
đã rót thôi nôi *
chờ khi quang gióng
rạng trời minh thi
câu thơ. đẹp
ở giữa thì
xuân phơi phới
tặng hồng nghi cho lời
tiếng kêu thầm của
à ơi
tình yêu lạc phẩm
gọi
mời
ôn nhu
xin người
đừng ngại sương thu
đưa nhau về chốn trầm phù
bến vui
một mai
nắng rót luân hồi
rượu hồng lại nhắp
từ ngôi ngổi
tình

hoàng xuân sơn
mồng một tết mậu tuất
*Rượu Hồng Đã Rót – Luân Hoán

đời: Rộn? Vắng?

Nhấp Sóng Hoàng Hôn

Ca Dao

Chiều trổ nhánh hoàng hôn
bên thềm: nhớ!
Dấu tình xa vẽ tròn trịa môi cười
Ngày gom cả nồng nàn trên cánh nắng
Gửi theo chiều
chín ửng đóa tình khơi

Chiều nghiêng bóng gội đầu thơm chùm kếtbien sang som
Nghe bồi hồi khuôn ngực
 tóc mây trôi
Gió lả lướt  trên bờ vai ngà ngọc
Khỏa nụ hồng

hôn nhẹ bờ môi

Nghiêng tay rót cho mình
riêng chén đắng
Uống trôi chiều, sóng sánh giấc phù hư
Quanh co giữa khoảnh ngà
đời: Rộn? Vắng?
Xin gửi chiều một chút nỗi riêng tư!

                            Ca Dao

TRÔI THEO DÒNG ĐỜI…

THƠ Hồ Chí Bửu

TRÔI THEO DÒNG ĐỜI…

Do dự – nhưng rồi tôi cũng trao
Về người tri kỉ ở phương nao
Chút tình thơ mộng như sương khói
Bằng cả hồn thơ rất ngọt ngào

Người vẫn hồn nhiên một góc đời
Trải lòng trên những lá hoa rơi
Gởi hương mật ngọt về trong gió
Gởi cả tình riêng chẳng đổi dời

Do dự – nhưng rồi tôi cũng trao
Cho người – kể cả giấc chiêm bao
Rằng tôi đang đứng trên đầu dốc
Cho dẫu ngày sau có nghẹn ngào

Hạnh phúc của người như của tôi
Chút gì tri ngộ phía xa xôi
Chừng như duyên ấy từ muôn kiếp
Mang đến tình tôi quá tuyệt vời…

VỀ THĂM BẾN CẦU

Bến Cầu – sao chẳng thấy cầu
Thấy mây viễn xứ – thấy bầu rượu cay
Thấy rồi sau một lần say
Chút tình tri ngộ của ai đón chờ

Ta về rớt lại câu thơ
Trái tim đập mạnh nhưng vờ như không
Cảm ơn trời đất mênh mông
Vẫn cho ta một chút lòng cố tri…

MÓN QUÀ…

Nhân gian một bước thăng trầm
Cuộc chơi trần thế lỗi lầm mình ta
Cũng gì cái tội mê hoa
Mê từ lúc nhỏ tới già còn mê

Ngày xưa yêu mái tóc thề
Bay bay trong gió lối về tịch nhiên
Yêu người trong mối nhân duyên
Rằng trong độ lượng chút huyền như phong

Bây giờ sắc tức thị không
Thấy trong hỗn độn – thấy trong ta bà
Vẫn còn có một loài hoa
Tặng ta một bản tình ca cuối đời..

TÂY NINH
MƯA ĐÊM THÁNG 3

Đêm ru giấc ngủ mỏi mòn
Lăn qua lăn lại – vẫn còn nhớ nhau
Nhớ người mắt liếc như dao
Môi cười đẹp giống hoa đào tháng ba

Hỡi người quen ở phương xa
Còn tìm đâu nữa trăng tà lối xưa
Bỗng dưng trời đổ cơn mưa
Đêm ru tình khúc cho vừa nhớ thương

Nơi đây mưa ướt đêm trường
Biết đâu mưa ngập con đường tử, sinh
Thì thôi – ta vẫn một mình
Gởi theo mưa gió chút tình cố hương…

CHÂN DUNG..

Ta ngồi ta vẽ mặt ta
Thấy hai con mắt như là mắt ai
Ta ngồi ta vẽ hai tai
Hai tai hai mắt của ai vậy trời ?

Ta ngồi ta vẽ khơi khơi
Chân dung của gã hết thời con trai
Hết thời thì nhậu lai rai
Nhậu xong ta thấy đít chai. Mặt mình…

Hồ Chí Bửu

Ý Nga: tháng Tư tan nát

30-4tobucketTHÁNG TƯ VÀ NHỮNG CÂU HỎI

Ý Nga

Có bao nhiêu gia đình
Sau tháng Tư tan nát
Từ Bảy Lăm “hòa bình” 
Đời “tự-do”… đói khát
Có bao nhiêu người vợ
Đã mòn-mỏi chờ chồng 
Trong nỗi niềm lo sợ
Chết cùng với cùm gông?

Có bao nhiêu người con
Theo ông bà ra Bắc
Thăm cha rất gầy mòn
Chuyện nhà không dám nhắc?

Có bao nhiêu người mẹ
Chết theo con trùng dương
Chuyến hải trình hóa… “nhẹ”:
Chẳng còn ai vấn vương?

Có bao nhiêu thuyền nhân
Quên được điều oan nhục
Đã gánh chịu vào thân
Ngày xa lìa “hỏa ngục”?

Có bao nhiêu chiến-sĩ
Một đời vì nước non
Gương anh hùng bất tử
Trách-nhiệm luôn giữ tròn?

Có! Xin thưa rất nhiều
Hăm chín năm giáo điều
Bàn tay đảng đỏ máu
Tội dân mình bao nhiêu!


Ý Nga, 16.2.2004.

Về quê đi mày

aodaiquehuongVề quê đi mày

– Với Nguyễn Xuân Thành –
Mày về quê chơi đi
Tao lại dạy mày chơi trò trận giả
Mày lại dạy tao bóng chuyền bóng đá
Lông nhông đầu làng cuối ngõ
Cướp cờ
Đánh đáo
Đủ trò
Mày khờ khạo
Tao ngây ngô
Nghéo tay cưới chung một vợ
Bọn bạn bảo tao mày 2 thằng dở
To xác rồi đầu vẫn cứ ngu ngơ.
.
Mày về quê chơi đi
Biền biệt thế
Bặt tin như thế
Tao nhớ mày
Rượu tao uống chẳng say
Đêm cuối cùng mày nói thật hay
Khắc trong tim bạn hiền tri kỷ
Nghéo tay tao hẹn ngày trở lại
Hai mấy năm trời
Nước chảy bèo trôi…
.
Mày về quê chơi đi
Về với tao. Về với thời thơ dại
Về đi mày
Đừng lời nói gió bay.
Làng Đá, Ngày 11 tháng 12 năm 2014
 ĐẶNG XUÂN XUYẾN

MẬU THÂN!

KHÔNG CÓ NÉN NHANG NÀO CHO MẬU THÂN!

Một vở kịch do Sân khấu kịch Hồng Vân thực hiện; hơn “400 đầu tư liệu ’50 năm – một mùa xuân lịch sử’ ” được ra mắt; một cuộc “tọa đàm giao lưu nhân chứng lịch sử” mang tên “Thành Đoàn tham gia chiến dịch Xuân Mậu Thân 1968” được thực hiện; một chương trình cầu truyền hình về “bản hùng ca Mậu Thân” được tổ chức (có sự tham gia của Trần Hiếu, Quang Thọ, Tạ Minh Tâm, Thanh Thúy, Anh Bằng, Hạ Trâm…)… Chương trình “kỷ niệm Mậu Thân” thậm chí kéo dài đến mùng 5 Tết (với cái gọi là “Giao lưu nghệ thuật “Đường chúng ta đi”)…

Chưa bao giờ màn tụng ca tập thể “hát trên những xác người” liên quan sự kiện Mậu Thân được tổ chức quy mô như thế này, một sự kiện mà các cuộc bắn giết đồng bào được nâng lên tầm “nghệ thuật”, là sự kiện mà các gương mặt khủng bố được khoác áo “biệt động thành” tập trung đông đảo và được ca ngợi như những anh hùng.

Mậu Thân không là một mặt trận giữa hai quân đội. Mậu Thân là một chiến dịch khủng bố nhằm vào thường dân với quy mô chưa từng có trong quân sử thế giới cận đại. Mậu Thân còn hơn tất cả những gì man rợ nhất mà toàn bộ chiều dài lịch sử cuộc chiến Việt Nam mang lại. Mậu Thân là sự kiện lớn nhất, kinh khủng nhất, man trá nhất mà cuộc chiến Việt Nam hiện tồn. Những thước phim và hình ảnh, với những phụ nữ ôm xác chồng hoặc con dại khóc tức tưởi tại Huế cũng như nhiều thành phố miền Nam khác, đã lột tả được sự tàn khốc và man rợ của “chiến dịch Mậu Thân”. Xem lại tất cả những bộ phim về chiến tranh Việt Nam và những hình ảnh liên quan Mậu Thân, không thấy có một cuộc “hưởng ứng” nào của “đồng bào” cả. “Hậu Mậu Thân” là những nhát cuốc chôn người thân và những nhát xẻng đào kiếm người nhà.

Những ngày này, có vô số gia đình miền Nam lẫn miền Bắc đang làm giỗ cho người thân chết trận Mậu Thân. Thay vì “hân hoan” “hát trên những xác người”, có lẽ cần tổ chức một đại lễ cầu siêu cho những người đã bị giết hoặc bị chết thảm hại khi bị đẩy vào chiến dịch thảm sát đồng bào trong sự kiện bi thảm này. Thay vì vỗ tay và phô bày những bàn chân đạp đổ bàn thờ của những người đã chết oan ức trong sự kiện bi thảm Mậu Thân, có lẽ cần nhìn lại rằng vấn đề đâm chém vào lịch sử có giúp gì cho việc hàn gắn dân tộc hay không. Thay vì hất văng bát nhang đang cúng giỗ cho những người đã mất, có lẽ cần cúi đầu xin lỗi đồng bào, tất cả đồng bào, Bắc cũng như Nam, về những sai lầm mà Mậu Thân mang lại. Thay vì và thay vì…, họ lại chỉ chứng tỏ họ là những sinh vật mang hình hài con người.
Nguồn: Fb Mạnh Kim

*** làm phân bón quê hương

beach and sunsetnén nhang hồn

khê kinh kha

em yêu,
hãy thắp cho anh nén nhang buốn
để anh cầu nguyện cho quê hương
cho những linh hốn còn than khóc
và cả dân tộc trong đau thương

tổ quốc chúng mình vẫn điêu linh
vẫn bao gông xiềng trói dân lành
bao người yêu nước trong ngục tối
oán hờn tràn ngập trong buồng tim

sộng núi bây giờ vẫn thở than
Trường Sơn khô lá vì hờn căm
Hồng Hà vẫn đỏ mầu máu hận
Cửu Long cúi mặt khóc ầm thầm

ruộng vườn khô cằn theo tháng năm
đồng vắng bây giơ đầy cỏ hoang
ai cày ai cấy từng bông lúa?
đàn bò bơ vơ, nhớ ruộng đồng

em thơ giờ lưu lạc chân trời
trường làng hiu quạnh quá em ơi
người thầy già nua tìm mỏi mắt
chỉ thấy màng đêm cùng lệ rơi

anh xin đốt hồn thành hương nhang
để anh quyện với hồn núi sông
rồi mai anh chết trong hờn oán
xác thân làm phân bón quê hương

khê kinh kha

Trương Thị Thanh Tâm: Chữ tình dù đắng vẫn say

aotrang2-kkkĐÊM BUỒN

Trương Thị Thanh Tâm

       Ngồi một mình giữa không gian tỉnh lặng, tôi thấy lòng mình hiu quạnh, lẻ loi…giờ đã quá nửa đêm, căn phố nghèo cũng ngủ sớm sau một ngày dài mệt mỏi mưu sinh, chỉ còn văng vẳng ngoài xa tiếng động cơ của một chiếc xe gắn máy thỉnh thoảng chạy qua rồi mất hút, khu phố  lại trở về trong im vắng…

Đàn muổi cứ vo ve vang lên bên tai nghe thật mỏi mệt, ai oán, tôi chợt nhớ đến sự tích về con muổi…

Đêm nay bầu trời đầy sao mà trăng thì bơi lội đi đâu chỉ còn một nửa treo lơ lửng giữa vùng trời bao la, nàng trăng nầy đâu có thể nào bạc tình như nàng muổi, hay nàng cua nào đó trong cổ tích, nàng bỏ đi mỗi tháng với nhân tình nào đó chăng! Tôi thầm nghĩ như thế với sự vẽ vời hoang đường để khỏa lấp nỗi buồn đang hiện hữu, gió xào xạc ở hàng chuối phía bên nhà, như thầm thì chia sẻ nỗi buồn thầm kín trong tôi …

Phải rồi, mệt mỏi hòa lẩn những ngán ngao trong cuộc đời tôi bon chen vì cuộc sống, lẻ loi đơn độc trong tâm hồn mà tới giờ đây tôi cũng chưa từng có một tri âm tri kỷ nào để chia sẻ tâm sự của mình. Tuổi xuân đi qua vội vã, nhường cho tuổi già lừng lững đến, da mồi, răng long, tóc bạc, tôi chợt giật mình…xoè tay đếm đốt, đã sáu sáu năm hiện diện dưới ánh mặt trời nầy, cuộc vui chưa đến được bao lâu, thời đăng quang con gái, cái thời có kẻ đón người đưa chưa được dài, đã lội bơi dòng nước ngược, nỗi khó khăn của gia đình, đã làm tôi hụt hẩng, những giây phút mộng mơ của thời thiếu nữ, cởi bỏ lớp nữ sinh, xếp lại tà áo dài trắng trinh nguyên, để nghiêng vai chia sẻ gánh nặng trong cuộc sống gia đình.

1975 tôi chỉ vừa tròn 18, chưa kịp biết soi gương chải chuốc, tóc còn chưa biết tếch để cài hoa, đã vội vã  đi vào đời sống thực tiển thời đó, thì mộng gì đây, mơ gì đây trong lúc giao thời thuở đó, có, có một cuộc tình, à không có một cuộc tình vừa chớm nở đã vội tan, chỉ lãng đãng trong những giấc mơ, những đêm giật mình tỉnh giấc hình ảnh không trọn vẹn, để nghe con tim đau nhói, một thứ tình cảm đơn phương mà hoài hoài thương nhớ, trong một bối cảnh nào đó không hiểu người ấy có còn nhớ đến tôi không!

Tôi thường tự hỏi mình như thế, câu trả lời chỉ là những dòng nước mắt, đơn phương thì có mối tình nào trọn vẹn…

Chiều càng xuống, đêm càng sâu, thì nỗi nhớ càng quay quắt, nó xoay tròn và ngắt nhéo từng tế bào trong cơ thể tôi, tình yêu có thể mang lại những ngọt ngào, nhưng cũng có thể xót xa đau, nhưng vẫn là cái cảm giác thật tuyệt vời…

Tại sao lại phát sinh cái tình yêu nam nữ đó nhỉ, ông trời rãnh rỗi quá khiến cho người dương gian chúng ta dở khóc , dở cười, một sân khấu cuộc đời giữa bi và lạc, sự thu hút giữa điểm nhấn nào để ta chú ý và thương nhớ luyến lưu, một ánh mắt, nụ cười, một ngoại hình, một bàn tay, một vuốt ve nào đó đã làm ta không thể quên, ôi thượng đế…và ai đó đã se sợi chỉ hồng để buộc, và nợ hay duyên để nhận được những ngọt ngào hay cay đắng, tình yêu cũng chẳng phải là bậc thềm để ta phân cao, thấp, sang nghèo, thế mà ta cứ có những bước chân vấp ngả trong cuộc đời, để giờ đây tôi như ốc mượn hồn, thỉnh thoảng thoát ra và trốn vào cái thế giới mà tự mình bao lại…

 CHẤT TÌNH YÊU

Tình yêu đâu có tuổi tên
Chỉ cần liếc mắt, nghe tim bồi hồi
Chỉ cần một nụ cười thôi
Chỉ là câu nói trên môi dịu dàng

Tình yêu cũng chẳng phân vân
Con tim hòa nhịp lâng lâng đủ rồi
Đâu cần môi sát bờ môi
Chỉ cần chạm, đã bồi hồi trong tim

Chữ tình dù đắng vẫn say
Vẫn ngây ngất nhớ, quên ngày quên đêm
Chữ tình đâu phải bậc thềm
Phân cao với thấp, phân hèn với sang

Dẫu cho tình biết lỡ làng
Con tim vẫn cứ rộn ràng đắm say
Chữ tình men rượu đắng cay
Vui trong chốc lát, lại buồn năm canh.

Nhưng nói như vậy chứ trên cõi đời nầy không có gì là tuyệt đối, vạn vật đều có thay đổi, trời còn có lúc nắng mưa, rồi thời gian sẽ trôi qua, ta không thể ngược dòng mãi mãi, cũng có lúc ta phải quên một mối tình nào đó, sẽ bạc màu thương nhớ, sẽ phôi phai để đón nhận cái mới, bởi vì nếu cũ còn tồn tại thì cái mới sẽ không đến, như tôi bây giờ đã và đang đón nhận một vầng thái dương đã và đang đến trong tôi, dù hoàn cảnh có thể không tốt, dù tình yêu không trọn vẹn, bởi tôi biết hoàng hôn đã làm phai màu tóc, và đã quay chậm một vòng thì không thể đòi hỏi sự tròn vẹn tuyệt đối được, đời còn được bao nhiêu mà hững hờ không đón nhận…

 Trương Thị Thanh Tâm

Mytho

Hoa Nguyên: Tháng tư thôi thế cũng…đành!

1ngoi suy tuTHÁNG TƯ

Hoa Nguyên
Tháng tư về có chút tình trong kỉ niệm
Gửi về đâu thương, ghét tháng năm này
Gửi về đâu ta nhớ những con đường
Đã đi như chưa từng qua hết
Tháng tư ngồi nhớ chuyện chiến trường
Đâu rồi giáp trụ buổi biên cương
Ta về trên cánh tay đã gảy
Và những con đường quá đỗi tang thương
Giã từ vũ khí đời lính trận
Khóc cười như vỡ chuyện thái bình
Với những đổi thay thời tuyệt tận
Ta về rối rắm chuyện nhân sinh
Tháng tư đọc lại dòng kinh sử
Đã thấy ê chề nghĩa tự do
Mới hay trong muôn ngàn tình tự
Đã thấy vô vàn chuyện dã tâm
Tháng tư như mặt trận cuối cùng
Ta về trả nốt chuyện lâm chung
Ta thấy trong ta đời mạt lộ
Chút lòng vương vấn chuyện nghĩa trung..
Tháng tư về ngang như nghĩa trang
Thấy trong hiu hắt cỏ ven rừng
Có thể đâu đây là cát bụi
Của từng cái chết đã vô danh
Tháng tư thôi thế cũng…đành!
hoa nguyên

Trương Thị Thanh Tâm: Một loài hoa dại…

MAT TROI SHINNING THRUNhư Nghìn Năm Trước Vẫn Còn Hơi 

Trương Thị Thanh Tâm 

                 ***
Bất chợt anh về thăm lại tôi 
Một loài hoa dại…trốn phồn hoa 
Ẩn mình trong lúc tuổi hoàng hôn 
Chẳng dám khoe hương dáng mặn mà 
Anh về sắc thắm trên đôi má 
Mộng ước tình xuân tô điểm thêm 
Môi hồng trìu mến, trao vào lẫn…
Ân tình trao gọi, chút tình riêng 
Anh về sáng rực trời mơ ước 
Nước mắt rơi dòng dạ xuyến xao 
Nửa ngày cũng đủ đâu còn ảo 
Bổng nhiên mãn nguyện chốn liêu phòng 
Rồi tiễn anh đi mắt lệ mờ 
Khuất nẽo đường xa, xa qúa xa 
Một ngày quay lại còn chưa hẹn 
Tay trong tay dường như quen qúa 
                      ***
Như nghìn năm trước vẫn còn hơi…
                Trương Thị Thanh Tâm 
                               Mytho