HOLY WEEK

chua so loce the aorld

It’s a HOLY WEEK

Let’s give GOD a few minutes of our busy time to THANK HIM for all the LOVE, BLESSINGS, GRACES and PROTECTIONs He has given us ev’ryday in our tempestuous lives.

May He walk with each one of us on our life journey.
May He cleanse our troubled and broken hearts.
And restore in our souls true peace, true hope and true joy.

hoàng xuân sơn: vài đoạn nhớ thời Nhân Văn, Tân Văn

BIEN CHIEU1điệu mê hồn

hắn chu miệng sáo thổi điệu buồn
buổi chiều khô đét như cọng rơm
đồng không đã chết từ mông quạnh
ngoài bãi tha ma điệu sáo buồn

 năm cẩu

đừng buồn nghe em quần chó táp
bảy ngày không tới bảy ngày chui
vào hai ống quyển lê thân cụ
tới cửa thiên nhai chớ có lùi

lủi

lủng lẳng thủng thẳng. này. leng keng
đồng xu rớt xuống nợ không đèn
túi thui. cứ tháo thân mà chạy
bịt mồm bịt miệng chớ kêu rên

quy trình

trời quỷ gì buốt rát như cắt
máu đông máu đông tuồng mặt sắt
kẽm nhôm a trúng bã thần đồng
rốt cuộc rồi bùn cũng hóa đất

nghi vấn

thiệt tình hết biết không hề biết
thằng cu chạy lon ton ngả nào
trời mưa lũ lụt trôi hầm hố
mà bọn nhà lầu cứ ở cao

hoàng xuân sơn
25 mars 2018

Trương Thị Thanh Tâm: Góc Khuất Tâm Hồn

Góc Khuất Tâm Hồn 

aoxanhNgày Tháng Bây Giờ
Anh yêu thương,
Đêm nầy ngồi viết những dòng chữ nầy, cùng với nỗi buồn ngất ngưởng, rèm mi vẫn thôi chưa khô lệ, thực tại chưa cho môi rạng rỡ nụ cười, mộng gì đâu? Mơ gì đây! Khi mình cách chia hai nẽo, anh à!!
Nỗi bất lực vẫn nằm im đó ư, sao anh chẳng nói điều gì, cho em những ấm áp vừa lòng, em cô đơn nơi nầy, mà tình yêu không thắp sáng, anh đâu? Sao không chia sẽ cùng em nỗi trống trải nầy, em đã hoang phí cả một thời xuân tuổi ngọc, mà ngày gặp lại…ôi! Mịt mù xa thẳm…
Anh là cánh chim trời, em là vùng mây trắng, gío thổi tạt mây xa, cánh chim tung bay vời vợi, mây khóc sầu cô đơn!!!
Biết bao giờ anh mới hiểu được lòng em đây hở anh? Anh được gì với bài thơ đăng báo, những lời comment, với những kẽ gợi tình, em rất ghét vì chính nó sẽ đưa tình yêu chúng mình rời xa nhau hơn nữa trong một ngày rất gần đây, dù bây giờ chúng ta cũng có gần nhau đâu!
Em chỉ là một phụ nữ bình thường, không có gì để cho anh ngoài trái tim bé nhỏ nầy, một tình yêu đã dành cho anh bao năm trời thương nhớ, không ai có thể thay thế anh dù trong phút giây ngắn ngủi, trong trái tim anh chính là Thiên Chúa, mãi mãi ngự trị trong lòng em.
Tình yêu, ai cũng muốn chiếm hữu không riêng gì em đâu, anh cứ hờn trách em nữa đi để thấy mình trong sạch hơn.
Còn em được gì đây hở anh, bao nhiêu mùa xuân đi qua, bao nhiêu ngày thương nhớ,
đại lộ dài hun hút, hàng me lộng gío, từng nụ hôn nồng nàn mỗi lần bên nhau, những đam mê không thể kềm hãm được đã kéo chúng ta xích lại gần nhau hơn…
Từng kỹ niệm lưu đày, đôi khi em muốn quên, muốn Xóa nhòa tất cả, nhưng anh ơi em không thể quên vì nó đã là máu, đang từng ngày, từng ngày đang luân lưu trong từng tế bào trong em, thì làm sao em quên được hở anh! Làm sao trong một lúc, một thời mà có thể bôi xóa được, khi bên em anh đã nói gì với em anh còn nhớ không? Anh đã hứa hẹn gì mà anh có làm được chưa hả anh!
Ngày tháng bây giờ dài lê thê, đời một người phụ nữ tuổi xuân có được bao lâu hở anh? Duyên phận đã làm em chậm một bước, lỡ một đời, em oán trách ai bây giờ, nên đành cam chịu…
Lá rụng về cội, tương lai em sẽ được gì ngoài kỹ niệm đã xanh rêu, anh đã đem tình yêu của em mà đánh đổi những bài thơ đăng báo, để em phải thắt thỏm lo âu từng giây, trái tim em cực kỳ đau khổ… Thượng Đế ơi con van xin người ban cho con một tình yêu chân thật ,chung thủy không dối lừa được không hở người.
Em không biết rằng anh có đọc được những dòng tâm sự nầy không? Tình yêu của em có làm cho anh hiểu em hơn không? Và biết bao điều trong trái tim anh, có hay không hình bóng của em ?!
Đêm đã dài, tâm tư đã cạn, em mong rằng anh sẽ mãi yêu em như em đã yêu anh.
Ơi, tình yêu của em….

Trương Thị Thanh Tâm
Mytho

*** khê kinh kha: à ơi em xõa tóc mềm

LẠC BƯỚC

Nhạc Khê Kinh Kha

Ánh Tuyết Trình Bày

Lạc Bước

con gió
lạc bước giữa trời
ngàn năm
gío vẫn rong chơi là giữa đời

cánh mây
lãng đãng trên đồi
con sông là nước chảy
chim trời là lênh đênh
bao la là sương khói
nắng vàng là mênh mong

con trăng
ngủ muộn trên cành
ngàn sao lạc bước
dưới giòng là nước trôi

và tôi ngơ ngác giữa đời
qua đây là lạc bước
chân người là trăm năm
qua đây là lạc bước
phần người là thế gian

chiếc lá
lạc giựa núi rừng
hạt sương
rơi xuống đêm hoàng là một mình
suối reo trong đá trên ghềnh
môi thơm là ửng đỏ
cho tình là em ngoan
long lanh là mắt biếc
cho tình là đi hoang

em vui
lạc giữa mối tình
còn tôi lạc bước đi tim là trái tim
à ơi
em xõa tóc mềm
bâng khuâng là tôi đứng
giựa đường là bơ vơ
tôi như là chiếc lá
bên đường là gió mưa

khê kinh kha

Duyên đã đứt, nợ tình, thôi chớ trả

anhlaaiNgười Đi Rồi 

Trương Thị Thanh Tâm 
              ***
Nước mắt rơi rơi đầy trên trang giấy 
Người đâu rồi? Bóng tối lạc quanh đây 
Đêm từng đêm trái tim lại đong đầy 
Bao kỹ niệm theo về trong nỗi nhớ 
Tôi giờ đây quẩn quanh căn gác nhỏ 
Phố vắng anh rồi, cuộc sống buồn tênh 
Nhớ ngày nào hai đứa còn kề bên 
Giờ thiếu vắng một người trên trần thế 
Buồn không anh bao giờ ta hạnh ngộ!
Lời ngọt ngào còn đâu nữa bờ môi 
Anh đi rồi nơi đó thật xa xôi 
Duyên đã đứt, nợ tình, thôi chớ trả 
Ai đã vay, ai nhận trả hở anh 
Anh đi rồi bầu trời chẳng còn xanh 
Trong mắt tôi giờ chỉ màu u ám 
Trái tim đọa đày, cuộc sống mỏng manh 
Không còn hẹn, cũng chẳng chờ nhau nữa 
Nghĩa trang buồn, huyệt mộ cũng lạnh căm 
 Đêm anh có ngồi dưới ánh trăng rằm 
Hồn ngơ ngác, một mình nơi hoang vắng!

                Trương Thị Thanh Tâm 

                .               Mytho

Kiếp người ngắn ngủi chìm trong bể khổ trầm luân,    Hãy giác ngộ !

”Vạn sự vô thường, hưng vượng suy vi, hợp tan ly biệt, kiếp người mơ hồ vẫn trầm luân bể khổ, chỉ có giác ngộ trong tu luyện, mới vĩnh viễn thoát khổ trần gian.”
tu luyện, kiếp người, bể khổ,Vị Bà La Môn nghe xong lời dạy của Đức Phật đã vô cùng cảm tạ, gạt bỏ tư tâm chuyên tâm 
tu luyện, về sau đắc quả vị La Hán. 
Kiếp người ngắn ngủi chìm trong bể khổ trầm luân, hãy giác ngộ !
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni sống ở một thôn nọ gần gia đình một vị Bà La Môn. Người này sinh được cô con gái không chỉ xinh đẹp mà còn thông minh hoạt bát, ít người sánh kịp. Tuy nhiên khi đến độ 14, 15 tuổi, con gái vị này bỗng dưng bị trọng bệnh, không thể chữa trị khỏi và cuối cùng đã qua đời.
Cha mẹ vốn hết mực yêu thương cô con gái độc nhất này, bởi vậy mà họ vô cùng đau khổ. Ngày nào họ cũng khóc than thương con gái, đau đớn quá đến nỗi tưởng chừng phát điên.alt
Một hôm tình cờ đôi vợ chồng đau khổ này đến chỗ Phật Đà đang ở, vừa nhìn thấy Đức Phật, tinh thần họ bỗng chốc tỉnh táo hẳn, vội hướng Phật hành lễ.
Tiếp đó người cha buồn rầu tâm sự: 
“Tôi không có con trai, chỉ sinh được mụn con gái, thương yêu nó như châu, như ngọc. Con gái là niềm vui vô tận của cha mẹ. Vậy mà bỗng lâm trọng bệnh, chết trước mặt tôi, kêu không tỉnh, gọi không đáp. Tôi gào Trời chẳng ứng, kêu Đất chẳng linh, trong tim buồn khổ không sao tả nổi, mong Phật Đà giúp tôi thoát khỏi nỗi khổ này”.
Giọng vị Bà La Môn nghẹn ngào, vừa nói vừa khóc nấc lên, khiến ai ai xung quanh cũng đều mủi lòng thương xót.
Phật Đà bèn nói với người cha đang đau khổ này rằng:
Thế gian có 4 thứ không thể tồn tại vĩnh viễn:
Thứ nhất: Vạn sự đều vô thườngalt
Tức là, tất cả sự vật đều không thể tồn tại vĩnh hằng, bất biến, nguyên vẹn hình dạng ban đầu. Vạn sự vạn vật từng giờ, từng khắc đều đang biến đổi, bản chất cũng từ từ thay đổi, cuối cùng sẽ tiêu tan. Ví dụ như thân thể của chúng ta, từng giờ từng khắc đang thay đổi, trải qua sinh, lão, bệnh, tử, cuối cùng cũng tiêu tan trong thế gian này. Đất đai, sông, núi, địa cầu, vũ trụ, từng giờ, từng khắc đang trải qua quá trình thành, trụ, hoại, không; sinh, trụ, dị, diệt.
Thứ hai: Phú quý mấy cũng không thể trường tồn
Có nghĩa là một người giàu sang phú quý thế nào, rốt cục rồi cũng suy kiệt. Tục ngữ có câu: ‘Không ai giàu ba họ’ là vậy. Hi hữu lắm là khi đời đời hành thiện, tích đức mới có thể duy trì được vinh hoa, phú quý của tử, tôn. Nhưng những kẻ phàm phu nơi trần thế là con người đều không buông tâm tham lam, keo kiệt, không chịu bố thí, phú quý sẽ không thể trường tồn.
Thứ ba: Có hợp tất có tan
Lục thân, gia quyến ở cùng nhau, hoặc bạn bè thân thích thường qua lại, nhưng chắc chắn đến một ngày sẽ phải li tán. Cái đó gọi là ‘không có nhà không tan, chẳng có nước bất bạ’”. Vào thời đại càng về sau, con cái trưởng thành thường bỏ quê hương đi mưu sinh xứ người, bỏ song thân tại điền viên cố hương. Cho dù có được sống cùng nhau, cuối cùng cũng sinh ly, tử biệt.
Thứ tư: Người khỏe mạnh rồi cũng chết
Cho dù có trẻ thế nào, thân thể cường tráng, cuối cùng cũng đến lúc phải chết, dù có thọ đến mấy, chung quy cũng phải chết. Bất cứ là ai, khi được sinh ra đều bị phán án tử hình vô thời hạn! Cái chết luôn rình rập ở mỗi người. Cho nên người đang sống phải sớm giải quyết xong đại sự sau khi chết, để sống cũng an mà chết cũng an, đó gọi là ‘Sớm nghe đạo, chiều chết cũng cam vậy!’”.
tu luyện, kiếp người, bể khổ,
Chỉ có gạt bỏ tư tâm hướng Phật mới mong thoát khỏi bể khổ trầm luân này!
Rồi Phật Đà ngâm nga 4 câu sau:
Vạn sự đều sẽ kết thúc
Cao mấy rồi cũng phải hạ
Có hợp tất có li
Có sinh tất có tử
Vị Bà la môn đó sau nghi nghe xong lời Phật dạy xong, tâm lập tức được giác ngộ, cung kính vái lạy cảm tạ. Về sau người này gạt bỏ mọi tư tâm, nỗ lực tuy luyện khi trở thành Tỳ Kheo, cuối cùng đắc quả vị La Hán.
Câu chuyện trên đây rất ý nghĩa đối với những gì mà con người như chúng ta coi là “khổ”.
Con người khổ vì không ngộ được rằng,trên thế gian không có gì là tồn tại vĩnh viễn
không có gì bất biến .Vạn vật đều đổi thay , sinh-ly-tử-biệt  là lẽ thường tình,có đau khổ đến mấy cũng chẳng thay đổi được gì mà còn làm hại bản thân. 
Làm người muốn thoát bể khổ trầm luân đó, con đường duy nhất chỉ là hướng Phật mà tu luyện, đắc quả vị, đạt đến tầng khai công khai ngộ và từ bi.

Nữ Văn Sĩ của miền Nam Nguyễn Thị Thụy Vũ

1969 1 NVanNgThiThuyVuNCaliST
 Nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ
     Cụ bà tuổi 80, tóc bạc trắng, tai đã lãng, nhưng lối nói chuyện vẫn sắc sảo với chất giọng rặt Nam Bộ, cứ ngơ ngác hỏi đi hỏi lại cho rõ tên mấy độc giả mê văn thời cũ trước khi đề vài chữ vào bộ sách làm kỷ niệm.
     Trước 1975, cụ bà đó, Nguyễn Thị Thụy Vũ, tên thật: Nguyễn Thị Băng Lĩnh, là một trong năm nhà văn nữ nổi tiếng nhất miền Nam (bốn người khác: Túy Hồng, Nguyễn Thị Hoàng, Nhã Ca, Trùng Dương).
Gái bar và những người mẹ cao quý
     Tháng 3/2017, công ty Phương Nam Book liên kết với nhà xuất bản Hội Nhà văn cho in lại 10 cuốn sách của nữ văn sĩ miền Nam một thời, gồm ba tập truyện ngắn: Mèo đêm, Lao vào lửa, Chiều mênh mông và bảy tập truyện dài: Khung rêu (giải thưởng Văn học miền Nam 1971), Thú hoang, Nhang tàn thắp khuya, Ngọn pháo bông, Như thiên đường lạnh, Cho trận gió kinh thiên, Chiều xuống êm đềm.
     Cũng lần đầu tiên sau 42 năm, toàn bộ tác phẩm của nhà văn miền Nam này được in lại đầy đủ. Khác với các tác giả miền Nam trước đây, mỗi lần xuất hiện trở lại, báo chí thường dè dặt, nhưng với Nguyễn Thị Thụy Vũ, báo chí chính thống trong nước truyền thông nhiệt tình, có cả những bài báo muốn lái tác phẩm của bà về hướng “đấu tranh giai cấp”.
     Buổi ra mắt bộ 10 tác phẩm này tại đường sách Nguyễn Văn Bình (chiều 20/3) là một sự kiện đặc biệt.
     Cụ bà Nguyễn Thị Thụy Vũ giờ đây cũng không ưa nói nhiều về chuyện viết lách. Bởi đơn giản, nhìn lại cuộc đời văn chương của mình cùng những bể dâu, bà rốt cuộc cũng chỉ coi chuyện viết là “cày chữ nuôi con”.
1969 2 NguyenThiThuyVuNCaliST
 An Nam
     Sinh năm 1937 ở Vĩnh Long, trong một gia đình khá giả. Cha bà là nhà văn Mặc Khải, cô là thi sĩ Phương Đài đều hoạt động kháng chiến.
     Khoảng 1960-1965, bà dạy tiểu học tại Vĩnh Long, rồi không chấp nhận được môi trường sư phạm bó hẹp, khăn gói lên Sài Gòn học Anh ngữ ở Hội Việt Mỹ. Tại đây, ngay từ năm đầu tiên học tiếng Anh, bà được một bạn học (về sau mới biết, anh ta thuộc giới ‘ma cô’) giới thiệu đi dạy tiếng Anh cho các cô gái làm snack bar, những phụ nữ Việt Nam cặp kè binh lính, sĩ quan Mỹ.
     “Mấy cô gái cặp kè Mỹ để nuôi thân giữa Sài Gòn lúc đó tôi dạy thường ít học. Có khi một chữ ‘Hello’ dạy một tuần không thuộc. Tui mới nhận ra, họ đi học vì cần người tâm sự là chính.
…Nếu có nữ quyền trong truyện tui thì đó là viết một cách tự nhiên.
     “Có cô kia đã có năm đứa con với người chồng Việt, chiến tranh chồng chết nên phải đi làm nghề này kiếm sống. Cổ gửi con về bên ngoại, hằng tháng gửi tiền về nuôi. Tụi nhỏ ăn học và lớn lên, có đứa học tới đại học, nhưng không hề biết mẹ nó làm nghề đó.
     “Theo con mắt của tui, đó là một người mẹ cao quý. Cũng có cô đến mùa đông mặc một cái áo len cũ rách nhàu nhĩ. Tui hỏi thăm sao có tiền không chịu chưng diện, cô ấy nói chiếc áo len rách này là kỷ vật của mối tình đầu ở quê nhà”, nhà văn Thụy Vũ kể.
     Thực tế trần trụi, khốc liệt và cũng thấm đẫm buồn đau về đời sống những cô gái làm ở các snack bar, dan díu với lính Mỹ đã đi vào những trang viết của Nguyễn Thị Thụy Vũ, gây chấn động dư luận vào khoảng cuối thập niên 1960, đầu thập niên 1970. Với các tập: Mèo đêm, Lao vào lửa, Ngọn pháo bông,… Nguyễn Thị Thụy Vũ trở thành một hiện tượng văn học gây ngạc nhiên trên văn đàn miền Nam.
‘Như gái có chồng còn đi ăn sương’
     Về sau, Võ Phiến viết trong Văn học niềm Nam tổng quan nói về sách của Thụy Vũ là dạng sách mà “các thế hệ phụ nữ nước ta trước đó không mấy kẻ dám đọc, đừng nói đến chuyện viết”.
     “Mình tưởng tượng nhưng cũng từ trên thực tế. Truyện của tui, như Khung rêu, có thiệt trên 70%. Nên viết xong tui với ông già lục đục với nhau vài năm, ổng nghĩ ổng là nhân vật địa chủ trong truyện.
     “Truyện viết về gái điếm, gái bar tui viết xong có anh lính miền Nam tìm đến nhà xô cửa đi vào ôm tui vì tưởng tui là gái bar thì mới viết được như vậy. Cũng có anh cầm lựu đạn qua nói tui viết về ảnh và kêu tui phải lên tiếng xin lỗi,” bà nhớ lại.
     Mộ tài, chung sống với nhà thơ Tô Thùy Yên (một sĩ quan tâm lý chiến của chính quyền Sài Gòn, một trong những nhà thơ quan trọng bậc nhất của văn học miền Nam trước 1975) và có đến bốn mặt con, Nguyễn Thị Thụy Vũ chấp nhận một mình viết văn nuôi con.
     Bản quyền hình ảnh An Nam Image caption Nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ trong buổi ra mắt sách hôm 20/03
    Bà kể: “Hằng ngày tui phải chạy đến các tòa soạn báo viết truyện feuilleton (truyện dài kỳ). Đến báo này viết ba trang rồi lại tất tả chạy qua báo khác, cứ như vậy. Trăm hay không bằng tay quen. Đẻ con thì tự cho mình được nghỉ ba ngày để vào bệnh viện. Đẻ xong lại giao con chạy đi viết.
     “Có chủ báo trả mỗi feuilleton ra là 20.000 đồng (tiền Việt Nam Cộng hòa), nhưng có ông chủ thì kì kèo bớt một thêm hai. Đó là cái nhục. Mình đi làm thuê cho người ta mà người ta coi đồng tiền to quá.”
    Bà coi Võ Phiến là người thầy, đàn anh nâng đỡ trong nghề văn. Những truyện đầu tiên bà gửi đến tạp chí Bách Khoa và được ông khuyến khích viết tiếp.
     “Việc viết feuilleton như là gái có chồng rồi vẫn đi ăn sương. Tôi coi tờ Bách Khoa chỗ ông Phiến khác nào ông chồng già hiền lành nghiêm túc lặng lẽ luôn chờ tui về. Viết cho Bách Khoa của ông Phiến, tui có cảm giác mình được làm văn chương,” bà Thụy Vũ kể lại.
     Hỏi, các nhà văn nữ thời đó có chơi với nhau không? Nguyễn Thị Thụy Vũ: “Không, tụi tui mỗi người một thế giới; ít gặp nhau đàm đạo văn chương như mấy ông. Tụi tui chỉ thăm nhau lúc đẻ.
     “Ông Thanh Tâm Tuyền nói rằng, phụ nữ không nên léo hánh chốn văn đàn, cần phải đuổi mấy bà vô bếp nấu ăn. Tui không tán thành. Nhưng mà thiệt tình tui lúc nào cũng thấy thua kém đàn ông về mặt sâu sắc. Lúc nào tui cũng nhượng bộ đàn ông chút xíu.”
     “Vậy bà có quan tâm đến nữ quyền không, ở thời điểm đó?” một người trẻ hỏi. Đáp: “Tui ít biết về cái đó. Nhưng nếu có nữ quyền trong truyện tui thì đó là viết một cách tự nhiên.”
‘Giải phóng’
 
1969 3 NgThiThuyVuNCali ST
 An Nam
     Cũng như nhiều người, bà quen dùng từ “giải phóng” để nói đến mốc sự kiện chính trị 30/4/1975. “Tui có chừng chục truyện viết xong xuôi rồi chưa kịp công bố thì “giải phóng”. Mỗi đêm, thằng Công an Khu vực ở làng báo chí Thủ Đức đến gõ cửa nhà tui lục soát ba lần. Tui thấy phiền phức quá nên đem mớ bản thảo đi đốt. Sau lại tiếc, mình cũng ngu, phải chi mình gửi về quê cho bà già là xong.”
     Bà kể tiếp về giai đoạn bị tra xét lý lịch, quan điểm: “Các ông Nguyễn Quang Sáng, Anh Đức thương tình, dặn tui ra trước cán bộ phải nói vầy, nói vầy để được cảm thông, nhưng tui vẫn nói thẳng thắn mọi chuyện theo cách của tui. Về sau ông già tui nói, ‘tao đã mở đường cho nó nhưng nó cứ chui vào chỗ khó’ nhưng ổng tự hào về tui vì tui có lý tưởng riêng.
     “Cuộc sống sau ‘giải phóng’ vô cùng khó khăn. Tui một mình nuôi bầy con nheo nhóc, có đứa bị thiểu năng nằm một chỗ. Tui phải để nó cho mấy đứa lớn cho ăn, chăm sóc còn mình thì đi làm thuê bán vé xe bus cho một người bạn.
     “Xe chạy tuyến Thủ Đức – Sài Gòn, từ sáng đến tối mịch mới về nhà. Về đến nhà thấy con cái đứa thì nằm ngủ trên vũng nước đái, đứa lêu lổng đi chơi không cho em ăn… nhìn cái cảnh đó tui muốn chết đi cho rồi. Khó khăn quá, năm 1980 tui bồng bế tụi nhỏ về Bình Phước nương nhờ má cho đến bây giờ,” bà kể.
    Xưa tui bỏ nó ở nhà đi làm báo, nó bị té, ảnh hưởng não nên nằm một chỗ đến giờ, vậy mà giờ nó nuôi tui bằng tiền từ thiện bạn bè, các nhà hảo tâm thương tình giúp đỡ…
     Làm nhiều nghề kiếm sống nuôi con, từ chăn dê, buôn bán, trồng tiêu…, cây bút nữ dấn thân nhất của văn đàn miền Nam trước 1975 đã không còn viết gì nữa kể từ sau “giải phóng”. Bà kể: “Ổng (tức, Tô Thùy Yên) thì theo gia đình vợ con ổng đi sang Mỹ, có đời sống riêng. Tui làm đủ nghề lo cho con.
    “Ba đứa con tui cũng thành nhân, yên bề gia thất. Có một thằng làm thơ, người ta nói nó có chịu ảnh hưởng của cha nó. Nhưng mấy con tui, đứa nào cũng nghèo, chẳng giúp gì được mình. Tui sống nhờ đứa con bị tàn tật.
     “Xưa tui bỏ nó ở nhà đi làm báo, nó bị té, ảnh hưởng não nên nằm một chỗ đến giờ, vậy mà giờ nó nuôi tui bằng tiền từ thiện bạn bè, các nhà hảo tâm thương tình giúp đỡ…”
     Người mô tả về xã hội bên lề Sài Gòn khốc liệt một thuở lại cũng chính là người chịu đựng những hệ lụy mà chiến tranh để lại.
     Trở lại văn đàn trong nước sau gần nửa thế kỷ, trong bối cảnh sách vở văn chương đang ở vào một giai đoạn hỗn loạn và phân hóa mạnh mẽ, thì tác phẩm của Nguyễn Thị Thụy Vũ minh chứng rằng, những gì là chân giá trị sẽ không bị phủ lấp dưới bụi thời gian và những định kiến.
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả sống ở Sài Gòn.

Mỹ là quốc gia đáng sống nhất thế giới

6 điều giải thích vì sao nước Mỹ là quốc gia đáng sống nhất thế giới

alt
 
Thẩm Quần, tác giả cuốn “Nước Mỹ cũng hoang đường” có nói mấy câu thế này: “Trong xã hội này, bất kể có xảy ra chuyện gì, bạn cũng rất khó cảm nhận được hoàn cảnh bế tắc không lối thoát. Bạn không bị buộc phải đi kiện cáo khiếu nại khắp nơi, (người Mỹ không hiểu “khiếu nại” là gì), không bị buộc phải phạm tội, mà luôn luôn có con đường đang chờ đợi bạn”. Chẳng phải đó chính là mẫu hình của một xã hội lý tưởng sao? Khi người dân quả thực không còn mối lo sợ sinh tồn nữa thì họ mới có khả năng truy cầu hạnh phúc chân chính. 
Tại sao nước Mỹ có thể xây dựng được một xã hội kiểu như thế này? Người Mỹ thực sự không có áp lực sinh tồn, không có mối lo đằng sau sao? Họ có thể thực sự truy cầu hạnh phúc chân chính sao? Hãy cùng xem qua những điểm dưới đây:
1. Tiêu dùng 
Nếu mua 1 đôi giày, đi được 2 tuần và cảm thấy không hợp với chân, bạn có thể đến của hàng trả lại. Nhân viên bán hàng sẽ đưa ra cho bạn 3 sự lựa chọn: Một là đổi đôi mới, hai là dùng số tiền đó mua một sản phẩm khác, ba là trả hàng, nhận lại tiền. Cơ chế này rõ ràng phải được xây dựng trên một nền tảng văn minh nhất định.
Khi trình độ ứng xử văn minh và ý thức của người ta không đạt tới được một mức độ nhất định thì không xứng đáng được hưởng cơ chế đó. Để duy trì bất kỳ chế độ xã hội tốt đẹp nào thì điều cốt yếu chính là dựa vào tự giác chứ không phải pháp luật.

alt

2. Quyền lực và trách nhiệm 
Nếu bị đánh ở nơi công cộng, hung thủ lại trốn thoát biệt tăm, bạn có thể yêu cầu chính phủ bồi thường. Sao có thể xảy ra chuyện đó? Rõ ràng chuyện xảy ra chẳng liên quan gì đến chính phủ cả. Nhưng các luật sư Mỹ sẽ giải thích cho chúng ta rằng: “Chính phủ phải chịu trách nhiệm bởi vì có tội phạm làm hại bạn. Bạn bị thương phải đi khám bệnh, bị tổn thất về tinh thần và thể chất không đi làm được. Tất cả những điều này chính phủ phải chịu trách nhiệm”.
Nhiều người nước ngoài có thể thấy rằng đó là một suy nghĩ ngược đời. Lỗi chẳng phải ở chính phủ. Chẳng phải chính phủ vẫn luôn trấn áp, bài trừ tội phạm đó sao? Như vậy chẳng phải đã là quá đủ hay sao? Nhưng người Mỹ nghĩ khác. Họ truy cứu trách nhiệm của chính phủ ở một tầng sâu hơn. Công dân không được bảo vệ tốt, kẻ phạm tội lại trốn thoát, đó là lỗi ở chính phủ.
Có một nhà văn Trung Quốc ở Mỹ vì xích mích mà ra tay đánh người ta, tự cho là mình có lý. Anh ta sẵn sàng chấp nhận chịu phạt để đánh người nhưng không thể ngờ rằng một cú đấm của mình lại nghiêm trọng đến vậy. Anh phải mất một số tiền rất lớn thuê luật sư mới có thể đạt được thỏa thuận bồi thường với người bị hại, còn bị phạt tù 1 ngày, 100 giờ lao động công ích tại địa phương và 2000 đô la.
Anh ta bao biện rằng: “Việc đánh người tôi thừa nhận nhưng tôi muốn xác nhận là tôi đánh người ta là việc quang minh chính đại, là có lý, nói cách khác là người ta đáng bị đánh”.
Luật sư cho anh biết: “Anh hoàn toàn không hiểu pháp luật Mỹ. Người ta có đáng bị đánh hay không thì lại là chuyện khác, không liên quan đến vụ án này. Quan tòa vụ kiện này chỉ muốn biết anh có đánh người hay không thôi. Nếu người ta nợ tiền anh hoặc lừa đảo anh, làm cho anh bị tổn thương về thân thể, tinh thần, thì anh có thể khởi kiện người ta. Đó lại là vụ một kiện khác”.
3. Quyền lợi của trẻ em và người già
Một bà mẹ bận rộn việc nhà, nhất thời sơ suất chẳng may làm con ngã xuống bể bơi và đứa bé qua đời. Đúng lúc đang đau đớn khôn nguôi thì bà mẹ nọ nhận được trát từ toà án vì tội “lơ là chức trách”, không làm hết trách nhiệm của người giám hộ. Bà sẽ phải đối mặt với một bản án hình sự.
Nhiều người có thể cho rằng việc này rõ ràng là không thấu tình đạt lý. Vừa mới chịu nỗi đau mất con, bà mẹ lại còn vì thế mà phải ngồi tù. Trên đời làm gì có chuyện hoang đường như vậy?
Lý do của quan tòa rất đơn giản. Bà mẹ không làm hết chức trách nên một sinh mạng bị mất đi ngoài ý muốn. Đây là điều pháp luật không cho phép. Một khi bà mẹ này bị xử tù, tác dụng răn đe của pháp luật sẽ khiến hàng ngàn hàng vạn bà mẹ khác phải tận tâm làm hết trách nhiệm trong việc bảo vệ con cái.
Người Mỹ quan niệm, “Khi bạn sinh ra một đứa con, trước tiên, đứa bé đó thuộc về chính nó. Nó có vô số quyền lợi ngay từ khi sinh ra, sống trong xã hội này. Bất kể nó có ý thức hay không, bất kể có lớn lên thành người hay không, thì xã hội này vẫn có tầng tầng lớp lớp luật pháp để bảo vệ nó”.
Bảo vệ quyền lợi trẻ em, đảm bảo sức khỏe người già, quyền lợi của người yếu thế thực sự là công việc chủ yếu, là nhiệm vụ quan trọng của chính phủ Mỹ. Cha mẹ một người bạn của tôi sau khi làm thủ tục định cư vĩnh viễn ở Mỹ giờ đây được nhà nước thanh toán toàn bộ chi phí khám chữa bệnh, ngay cả thuốc men cũng được gửi tận nhà. Thậm chí lắp cặp kính lão, máy trợ thính cũng được chính phủ bỏ tiền ra mua cho họ. Hơn nữa họ còn có thể đến các trung tâm hoạt động người cao tuổi, được hưởng chế độ đãi ngộ và bảo vệ đặc biệt dành cho người già.

alt

Một hôm, sau khi kiểm tra chỗ ở của ông bà, người phụ trách trung tâm người cao tuổi đã yêu cầu bạn tôi cần phải cải tiến 3 chỗ. Bên giường các cụ phải lắp điện thoại có thể với tay đến được. Phòng ngủ phải có đèn ngủ thấp và bên bồn tắm phải có tay vịn an toàn bằng kim loại.
Khi bạn tôi trả lời đã biết rồi, người phụ trách trung tâm nói: “Chỉ biết thôi không được, anh phải nói cho chúng tôi biết khi nào anh sửa lỗi xong. Tôi phải đến kiểm tra lại”. Có người cho đây là việc nhỏ nhưng trên đời thực không có việc nào lớn hơn so với việc nhỏ này. Đó chính là “coi công việc thực sự là công việc, coi con người thực sự là con người”.
4. Phục vụ nhân dân
Nhà báo là vua không ngôi. Ý nói nếu không có bài báo của các hãng truyền thông vạch trần cái xấu thì chính quyền lợi dụng chức quyền làm điều ám muội sẽ chuyên chế, tham nhũng. Nhưng nhiều chính quyền thường lấy việc chống tội phạm để yêu cầu bảo mật nên tha hồ lợi dụng chức quyền làm điều ám muội.
Ở Mỹ, chỉ cần bỏ ra 10 đô la mua bộ thu radio vô tuyến, bạn có thể nhận được tất cả thông tin của cảnh sát.
“Hả? Vậy thì cảnh sát chẳng còn bí mật gì nữa à?”, một người bạn mới đến Mỹ không tài nào hiểu được.
“Họ cần bí mật gì cơ chứ? Họ phục vụ chúng ta”, có người trả lời.
“Thế thì chẳng phải loạn sao?”.
“Có gì mà loạn? Nếu công việc của cảnh sát chỉ riêng cảnh sát biết, người cũng đã bắt rồi, việc cũng đã xử lý xong rồi, lúc đó mới thông báo cho các nhà báo chúng ta thì thế mới là loạn. Lúc đó, ai biết việc đó là thật hay giả?”.
Chỉ một câu đơn giản rõ ràng: “Họ phục vụ chúng ta” đã đánh tan tất cả những cái cớ lợi dụng chức quyền làm điều mờ ám của những người thực thi quyền lực. Trấn áp tội phạm, bảo vệ xã hội là trách nhiệm của chính quyền. Làm thế nào bắt tội phạm trước con mắt theo dõi của mọi người, làm thế nào ngăn chặn mở rộng quyền lực, phòng chống lợi dụng chức quyền làm điều ám muội là vấn đề kỹ thuật mà các cơ quan quyền lực chính phủ phải tự giải quyết. Chính phủ phục vụ nhân dân là vấn đề nguyên tắc.
5. Sự quyết định của các tầng lớp dưới
Nước Mỹ là xã hội được xây dựng theo hướng từ trên xuống. “Có sự ủng hộ của nhân dân thành thị, anh có thể làm lãnh đạo thành phố. Có sự ủng hộ của cử tri bang, anh mới được làm thống đốc bang hoặc nghị sỹ. Có sự ủng hộ của cử tri toàn quốc, anh mới có thể làm Tổng thống”. Đây là khác biệt lớn nhất giữa xã hội Mỹ và xã hội Trung Quốc. Cơ chế này của Mỹ làm cho người dân sống thẳng thắn mạnh mẽ. Thái độ của quan chức vì dân phục vụ cũng không cần phải học tập, giáo dục, bởi vì bản thân cử tri đã là sợi dây sinh mạng của quan chức.
Điều đó có lúc làm người ta không thể tưởng tượng nổi. Thành phố Hillsborough, San Francisco không làm đèn đường, không mở cửa hàng, cửa hiệu. Việc này ngay cả thống đốc và Tổng thống cũng không thể can thiệp gì được. Cư dân ở thành phố này căn cứ vào đặc điểm địa lý đặc thù, nhu cầu cuộc sống của mình mà đã tự thông qua những điều ấy.

alt

Năm 2006, Schwarzenegger, thống đốc bang California không đồng ý đặc xá miễn tội tử hình cho người da đen Williams bất chấp sự thỉnh nguyện của các đoàn thể quần chúng, thậm chí là can thiệp của Tổng thống. Cuối cùng bản án vẫn được thực thi. Do đó, ở Mỹ, các cấp chính quyền chỉ chịu trách nhiệm với cử tri theo khung của hiến pháp. Thống đốc không có quyền miễn nhiệm thị trưởng. Ngay cả Tổng thống cũng không có quyền miễn nhiệm thống đốc.
6. Tam quyền phân lập
Mỹ là quốc gia có ba cấp lập pháp: quốc gia, bang, thành phố (địa hạt), mỗi cấp ban hành luật pháp, quyền và trách nhiệm riêng của mình. Pháp luật quốc gia lấy nhân quyền làm nguyên tắc, quản lý các phương châm đối nội đối ngoại, các chính sách lớn. Luật pháp bang lấy nhân tính làm cơ sở, xử lý các tranh chấp dân sự, hình sự. Luật pháp thành phố (địa hạt) tôn trọng tình hình thực tế dân tình, giữ gìn bản sắc truyền thống.
Ba cấp lập pháp không phải quan hệ trên dưới trực thuộc, mà mỗi cấp phụ trách chức trách riêng của mình, cũng như cá dưới nước phân tầng rõ ràng, tầng trên, giữa, dưới, cũng có ba loại thức ăn khác nhau, không can thiệp lẫn nhau. Nếu bất chợt có tranh chấp xung đột, thì trái lại pháp luật cấp thấp hơn sẽ có tác dụng quyết định.
Đạo lý này cũng không khó giải thích, càng là luật pháp thấp hơn một cấp thì càng gần với người dân, hợp với tình người. Mà pháp luật cấp cao do tính trừu tượng của nó đã mất đi tính khả thi. Theo chiều dọc thì ba cấp lập pháp, mỗi cấp nắm giữ chức phận của mình. Theo chiều ngang thì pháp luật bang, pháp luật thành phố (địa hạt) cũng có khác nhau.
Đó là nguyên nhân vì sao nước Mỹ không có bộ giáo dục. Các luật hôn nhân, giao thông, thuế, dân sự, hình sự của các bang ít nhiều đều có sự khác nhau.
Hệ thống ấy nếu vận hành ở một quốc gia khác có lẽ sẽ gây loạn không chừng. Nhưng người Mỹ ở tầm lớn thì khẳng định nhân quyền, ở tầm trung thì thừa nhận nhân tính, ở tầm thấp hơn thì tôn trọng nguyên tắc địa phương, đã đáp ứng được mối quan hệ trên mọi lĩnh vực, đã vận hành chế độ ba cấp lập pháp thành thục điêu luyện.
Một nhà văn Trung Quốc sau khi đến Mỹ đã cảm khái nói: “Suốt 20 năm nay, càng đi sâu vào xã hội Mỹ, tôi không ngừng phát hiện thấy một sự thực rằng: thiết kế chế độ xã hội ở đây hoàn toàn là để giải quyết các loại vấn đề có thể xảy ra của nhân dân. Cũng có thể nói rằng, trong xã hội này, bất kể anh có xảy ra chuyện gì, rất khó mà cảm thấy mình lâm vào bước đường cùng, luôn luôn có con đường đang chờ đợi bạn”.
Có lẽ điều đó chính là lý do giải thích vì sao bất kể là nhân tài hay kẻ bất tài, người khôn hay kẻ dại cũng đều muốn di cư sang Mỹ. Đây chính là quốc gia mà bạn không bao giờ bị cảm thấy rơi vào bước đường cùng.
Hải Sơn biên dịch 

trả lại tôi cuộc tình đã vỡ

 Tình Ca TRẢ LẠI TÔI
Sáng tác Khê Kinh Kha
Danh Ca ÁNH TUYẾT trinh bày

Trả Lại Tôi

trả lại tôi thánh phố mộng mơ
trả lại tôi tình mộng hoang sơ
trả la.i tôi con tim đợi chờ
trả lại tôi mơ ước dại khờ
và cuộc tình sỏi đá ngây ngô

trả lại tôi giòng tóc lã lơi
trả lại tôi mùa Hạ mưa rơi
trả lại tôi bao nhiêu tình nổng
từng ngày qua ánh mắt trao tình
và lời thề tôi đã trao em

trả lại tôi – trả lại tôi tuổi ngọc đam mê
trả lại tôi – trả lại tôi cuộc tình đã vỡ
trả lại tôi – trả lại tôi tình mộng chơi vơi
trả lại tôi – trả lại tôi bao nhiêu mơ ước trong đời

trả lại tôi lòng phố tình nhân
trả lại tôi hò hẹn công viên
trả lại tôi, vai thon lụa là
và chiêu rơi trên tóc ai về
và cuộc tình sao qúa kiêu sa

trả lại tôi, vạt áo dài xanh
và hàng cây đầy giọt mưa tuôn
trả lại tôi, môi thơm rất mộng
và hồn tôi trong gió bềnh bồng
và tình nồng như sóng trùng dương

Trả lại tôi… trả lại tôi… người ơi!

khê kinh kha

bên hiu quạnh nhớ thương

Dew Photographs 4Như giọt sương mai

Khê Kinh Kha

 

bước trăm năm còn đây trong quạnh quẻ
những mùa trăng đi,
                     tình thêm lá úa
như con nước xa nguồn, buồn vời vợi
như thu vàng gục chết trong lá cây
hạnh phúc xa vời
                  ngoài tầm tay với
có ai biết, trăng cũng gìa theo núi
sông cũng buồn như con nước ra đi
và hoa lá cũng có ngày tàn úa
ai đã đến và đi như mây gío
ai vẫn ngồi bên hiu quạnh nhớ thương
ai mong đợi, ai âm thầm, tuyệt vọng
ai đã mang rượu đắng đổ đầy hồn
ai giết chết thơ tôi trong thê thảm
ai đã chôn ước vọng vào mong lung
ai đã đốt cụm rừng xưa tuổi mộng
giữa đời người bóng tối rũ mênh mông

giữa mưa lạnh, nhìn quanh đời cô quạnh
vắng nụ cười, nước mắt uống đầy tim
này em hởi xin đừng hờn trách mãi
sống một đời,
         chen lấn cũng vậy thôi
ta ở thế gian là trời đất định cho
duyên chồng vợ,
             là nợ đời vay trả
xin cám ơn em người vợ chung thủy
cả một đời em khổ cực vì ta
cả một đời ta cũng dành cho em cả
bến trọ này rồi mai sẽ ra đi
để lại gì,
             những dấu vết mộng mơ

thôi gác bỏ những nụ tình nức nở
thôi xếp lại túi phong trần một thuở
bỏ sau lưng những muộn phiền thế sự
và chôn cất những đua đòi trần thế

chút phù du thoảng qua như lá bay
đời không bận bịu thế mà hay
tang bồng một nẻo đường mây nước
thế sự xoay vần – ngoài tầm tay

mộng trăm năm để lại cho con cháu
theo cánh gío – nhẹ nhàng bước thảnh thơi
theo mây trời lênh đênh dạo sông núi
theo trăng cao đi khắp nẻo đường đời
bước trăm năm nhẹ như giọt sương mai

Khê Kinh Kha

Sàigòn của ai?

saigonSàigòn của ai?
Khê Kinh Kha

anh về đây
giữa Sàigòn nắng cháy
tìm lại con tim
tìm từng kỷ niệm
anh nhớ quá
hàng cây nghiêng rũ lá
những con đường
bóng mát
thuở xa xưa
những buổi tang trường
chờ bước em qua
mái nhà xưa mẹ gìa đang đợi
buổi cơm chiều hồn nhiên cười nói
anh tìm hoài chỉ thấy bụi mù cay
em ở nơi nào, em có đổi thay ?
sao tìm hoài những quen xưa không thấy
Sàigòn bây giờ người như nước chảy
anh ngại ngùng
                   thầm hỏi gió trên cây:

Sàigòn bây giờ
               Sàigòn của ai ?

anh về đây
giữa Sàigòn lộng gió
mà thấy mình xa lạ đến xót xa
Sàigòn vội vàng, Saìgòn hối hả
có khác gì Paris hay New York
ôi xa lạ như người không cùng nước
anh mủi long muốn khóc lắm em ơi
anh chợt nhớ chiếc áo dài rất trắng
giữa gìó chiều thoảng nhẹ áo bay bay
anh ngại ngùng
              tâm sự với hàng cây:

Sàigòn bây giờ
               Sàigòn của ai ?

anh đứng giữa Sàigòn mưa tầm tả
mưa đổ nhào từng giọt lệ trong anh
anh về qua khu Trương Tấn Bữu xưa
ngôi nhà mẹ cha giờ ai đang ở
hàng xóm là ai mà nhận mãi không ra
những em thơ, những họ hàng tan tác phương nào
cậu Sơn, cậu Giang, cô Chơn, bác Ba, ai mất ai còn
anh như kẻ lạc đường trong đêm vắng
goi tên ai cho đở nhớ đây em ?
anh cố hỏi vì sao Sàigòn hờ hững
vì sao Sàigòn ốm yếu trong tim
vì sao Sàigòn nổi buồn câm nín
vì sao Sàigòn quay mặt làm ngơ
vì sao Sàigòn nụ cười bỡ ngỡ
vì sao Sàigòn ánh mắt thờ ơ
anh tủi lòng làm khách lạ nơi đây
Sàigòn bây giờ
                          Sàigòn của ai ?

anh đi
          trong nắng chiều phai
nhớ môi em mộng
           nhớ ngày xa xưa

KhêKinhKha

CHỐNG CỘNG, CHỐNG ÁC

CHỐNG CỘNG, CHỐNG ÁC, HAY CHỐNG GÌ KHÁC?

Nguyễn Văn Thành

Lúc nhỏ, nhà chúng tôi ở trong khu gia binh Nguyễn Thái Học, thuộc Căn Cứ 60 Tiếp Vận Truyền Tin của Quân Lực VNCH. Tôi và đám con nít của những binh sĩ sống trong trại rất thích chơi trò “Chia Phe Đánh Giặc”, dù binh chủng truyền tin không phải là binh chủng có tiếng “đánh giặc cừ” như các binh chủng khác. Lúc đó, chúng tôi độ 10 tuổi thôi mà đã gặp khó khăn khi chia phe, vì không có tên nhóc nào muốn làm phe “giặc” cả. Với chúng tôi, “giặc” là phải ác, mà đã ác là cuối cùng phải thua, không nói lôi thôi gì cả! Dù còn nhỏ, nhưng không ai trong chúng tôi muốn đứng về một phe mà vừa mang tiếng “ác”, vừa biết chắc chắn sẽ thua như thế. Rốt cuộc, chúng tôi đồng ý cả hai phe đều là “phe ta”, và chúng tôi chỉ vô tư… tập trận theo tinh thần: “Quân trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu” mà không vì lý do hận thù gì hết.

Lớn lên và học cao hơn bên này, trường học muốn dạy học sinh cách tranh luận hai chiều. Và để cuộc tranh luận thêm phần thiết thực và sôi nổi: thầy cô xếp chúng tôi đóng vai cả hai bên, còn gọi là “role playing”, nghĩa là có người sẽ đóng vai “giặc” để biện hộ cho việc ác, hay “play devil”. Lúc đó, hiểu được sự quan trọng của việc học và hành, chúng tôi phải chấp nhận vai trò của mình mà không hề thắc mắc. Điều này không khác gì mấy với vai trò người luật sư ra tòa bênh vực cho bên bị cáo phạm tội. Điều cần nói là, trong những phiên tòa như thế, nhờ vị luật sư “play devil” giỏi, nhiều kẻ làm giặc, làm ác đã thắng kiện, được tha bổng không phải đền tội, chứ không nhất thiết phải thua như chúng tôi đã nghĩ ngày nào. Ở đây, tôi xin không nói đến chuyện kẻ ác có khả năng trả những số tiền khổng lồ cho các vị luật sư giỏi “đóng vai ác” này, mà chỉ đưa ra một suy nghĩ căn bản: những vị luật sư giúp kẻ ác chiến thắng, họ thực sự chống cái gì và chống ai? Khi họ giúp kẻ ác khỏi phải đền tội, vị luật sư đó có thực sự hãnh diện về khả năng “đóng vai ác” rất thành công của họ hay không, trong khi thâm tâm họ biết rất rõ là thủ phạm của tội ác đã được tha bổng và công lý đã thua cuộc trong việc giúp nạn nhân?

Gần đây, một đề tài “play devil” đang được đưa ra cho mọi người tranh luận: “Không chống Cộng, chỉ chống ác!” Và vì đã có người “play devil” bên kia, tôi xin phép làm người “play nice” bên này. Chúng ta nghĩ sao nếu có thêm ai đó tuyên bố:

-“Không chống Cộng, chỉ chống tham nhũng”? Hoặc:

-“Không chống Cộng, chỉ chống . . . nói láo, chống lừa bịp”?

Những cái ác, tham nhũng, nói láo, lừa bịp.v.v… nói chung đều là những tệ nạn xã hội, mà ngay cả những quốc gia văn minh và hạnh phúc nhất hiện nay vẫn không tránh khỏi. Chỉ khác là, trong một xã hội nhân bản, những tệ nạn trên được coi là những trường hợp riêng lẻ, không phải là đường lối của một tổ chức/đảng phái nắm quyền quan trọng. Nhờ vậy, luật pháp quốc gia đó dễ dàng ngăn chận các tệ nạn này ngay từ ngày đầu phát giác ra, để chúng không lây lan làm hại đến nhiều người; nhờ thế, những tệ nạn, những cái ác đó không đủ sức ngăn chận bước tiến của một xã hội, không làm băng hoại nhiều thế hệ của cả một dân tộc, hoặc xa hơn nữa là không thể làm mất chủ quyền quốc gia mình vào tay một quốc gia khác.

Nhưng nếu cái ác lại là chủ trương của một tổ chức/đảng phái nhằm: khủng bố, tiêu diệt người chống đối, tạo sự bất ổn lo sợ trong xã hội, để chúng leo lên được vị trí cao nhất như hiện nay thì sao?

Một xã hội nhân bản, văn minh đương nhiên không thể chấp nhận bảo vệ một tổ chức/đảng phái như thế!

Chính phủ Hoa Kỳ vừa nêu đích danh băng đảng tội phạm MS-13, và đang có chiến dịch truy quét chúng trên toàn nước Mỹ. Nghĩa là, một người chỉ cần có liên hệ với băng đảng MS-13 là đủ “proven guilty” để vào tù rồi, không cần biết người đó có thực sự phạm tội ác hay chưa. Có vị luật sư nào dám ra trước tòa tuyên bố: “Tôi không chống MS-13, chỉ chống cái ác” không nhỉ? Nếu có ai “play devil” như thế, người khác sẽ thắc mắc dễ dàng: vị luật sư đó là ai, ở đâu, làm gì bao lâu nay mà không biết những tội ác do MS-13 gây ra, mà lại muốn bênh vực cho băng đảng này?

Điểm quan trọng có thể tóm tắt ở đây là:

Cộng sản Việt Nam và MS-13 là hai tổ chức tội phạm quy mô đúng nghĩa, tạo ra nhiều tệ nạn xã hội nguy hiểm, mà nhờ những tội ác đó, chúng chiếm được vị trí quyền lực cao nhất mà chúng đang có. Tội ác do hai tổ chức tội phạm này gây ra, từ ngày mới nhen nhúm thành lập cho đến nay, nhiều vô kể và không thể chối cãi. Đem những tệ nạn, “cái ác” riêng lẻ trong xã hội để chống, mà không chống những tổ chức tội phạm đẻ ra hàng loạt tội ác kinh tởm hơn thế nhiều lần, là điều không những không công bằng, không cân xứng, mà còn nghịch lý. Tội ác đảng MS-13 có thể chỉ được biết nhiều ở Châu Mỹ, nhưng tội ác do đảng Cộng Sản gây ra thì cả thế giới biết. Còn đảng cộng sản Việt Nam, chúng đã làm ra những tệ nạn, tội ác gì từ ngày chúng thành lập cho đến nay? Để trả lời câu hỏi này, xin mời vào link dưới đây để nghe một bài hát của DânChủCa:

http://www.danchuca.org/128kbps/DungLamConRoi.mp3

Đừng Làm Con Rối

Nguyễn Văn Thành

1.

Điên cuồng thế này, độc tài thế này! Sao còn vào ra mãi cho dân thêm đọa đày?

Bất tài thế này, mê muội thế này! Sao còn chờ trông mãi cho dân bao rủi may?

Ươn hèn thế này, khiếp nhược thế này! Nước nhà mình không giữ, sao đem dâng quan thày?

Tham tàn thế này, cướp đoạt thế này! Lấy gì để vá víu cho dân tin vào đây?

Thôi đừng vương vấn, thế giới đã đi xa

Sao ta còn ngồi đây bàn bạc suốt đêm ngày?

            Thôi đừng hoang phí bao năm tháng qua đi

            Không cách gì được đâu, chỉ là nước qua cầu.

            Thôi đừng lo lắng, thế giới sẽ bên ta

            Không sai chạy vào đâu, hãy làm đúng từ đầu . . hm . . hm . . hm

2.

Phí phạm thế này, thủ đoạn thế này! Bao người tài đã chết, bao nhiêu nữa trong tù?

Giáo dục thế này, băng hoại thế này! Thế hệ này phải mất bao lâu mới thẳng ngay?

Phá đạo thế này, vô thần thế này! Đất trời nào dung thứ, mưu mô đã phơi bày?

Nước nhà thế này, dân tộc thế này! Ách này toàn dân mắc, vứt đi cho rảnh tay!

            Thôi đừng suy xét, không đáng cho ta đâu

Ngó trước rồi nhìn sau, đã bạc trắng mái đầu

Xin đừng hồ nghi nữa, thứ ấy chỉ quăng đi

Níu kéo lại làm chi, hoà hợp để làm gì?

Những ngày tươi sáng sẽ đến cho dân Nam

Hãy đứng dậy mà đi, đã quá những hạn kỳ. . . hm . . hm . . hm

(để hết)         Thôi đừng ngồi đây mãi, loanh quanh những danh từ

                        nói tình rồi nói lý, cho ta nghe, họ đạp đi

                        thôi đừng làm con rối, cho ai kia đứng cười

                        bao triệu người đã chết, máu dân vẫn còn tươi . . hm . . hm . . hm

Với những bằng chứng tội ác được ghi lại rõ ràng, kèm theo việc cướp chính quyền bằng bạo lực, thiết nghĩ, nguyên tắc “reasonable doubt and innocent until proven guilty” không cần phải áp dụng khi nói đến “đảng Cộng Sản” ở Việt Nam hoặc bất cứ ở đâu trên thế giới nữa. Nhiều quốc gia, trong đó có Hoa-Kỳ, còn áp dụng biện pháp dứt khoát hơn: từ chối đơn xin vào quốc tịch bất cứ ai tự nhận mình là người theo cộng sản. “Burden of proof” bây giờ là của những người cộng sản. Nếu chúng không tự chứng minh ngược lại được, thì tên của chúng vẫn luôn gắn liền với những tội ác man rợ nhất của loài người, không cách gì gột bỏ được.

Bao lâu còn con người, thì vẫn còn những kẻ có tâm địa ác độc, và việc trừ khử cái ác vẫn là một điều cần thiết. Nhưng chắc chắn, những tổ chức/đảng phái hay cá nhân nào xử dụng tội ác nhằm củng cố quyền lực và bảo vệ sự an toàn của chúng trước sự đau khổ của người khác, cần phải bị nêu đích danh và trừ khử trước tiên.  

nvt

NGÀY XUÂN, LẠI NHỚ ÔNG ĐỒ…

Thư viện của bài

This gallery contains 1 photo.

     NGÀY XUÂN, LẠI NHỚ ÔNG ĐỒ…                                  Phong Lưu Một trong những bài thơ hay nhất của văn học Việt Nam, là bài Ông Đồ của tác giả Vũ Đình Liên. Sự nổi tiếng của bài thơ này đã đi vào … Tiếp tục đọc

Thơ Sử Mặc

rượt bắt

hôm lôi cổ con gà đồng

mèo mả xuống chợ

lòng vòng

phỉ

phui

gâu gâu con cẩu tới

gồi

theo sau chú ủn

cười cười

núm

đuôi

à thì mai

ừ rồi

mơi

chuột rúc chuột rúc

tới

hồi

thới vinh

Sử Mặc

mồng mười tết Mâu Tuất