Bên góc đời ta ngồi nhặt hoa rơi

ao xanh veThơ Hồ Chí Bửu
PHƯƠNG XA…

Trèo lên trên đỉnh sầu đông
Thấy bầy chim nhỏ đang đồng dao ca
Hỡi người lạ ở phương xa
Còn tìm đâu nữa bóng tà tịch xưa ?

Người về sau một đêm mưa
Dòng Sagiang cũ cũng vừa nhớ thương
Dang tay rộng mở vô thường
Đón người trở lại con đường nở Hoa..

ĐÊM VŨNG TÀU
NGHE THÁI THANH HÁT …

Lạ gì tiếng hát khói sương
Lời ca như giết đoạn trường trong ta
Ngước nhìn biển rộng bao la
Con thuyền vô trạo một ta một mình

Tiếng ca từ cõi vô minh
Vang trong tâm thức chút tình lãng phai
Lời ca rụng nốt trang đài
Bay bay trong gió nỗi hoài cố hương

Ừ thì nhắc để mà thương
Tượng đài âm nhạc hồn vương sông hồ
Tặng người một bản tình thơ
Trăm năm nhìn lại tình cờ. Thế thôi..

LẶNG LẼ MÙA ĐÔNG…

Rất lặng lẽ – một mùa đông sắp hết
Gió giao mùa làm cái lạnh se môi
Cũng lặng lẽ – một mùa xuân sắp đến
Đến hay đi vẫn nhịp chảy dòng đời

Ta xuống phố, nhìn tóc dài, tóc ngắn
Có gì đâu ? Khi nhìn chậm một người
Như giọt rơi đầu ngày – cà phê đắng
Bỗng thấy mình trở lại tuổi đôi mươi

Đốt điếu thuốc cho cay xè đôi mắt
Áo hoa vàng khi nắng rớt trên vai
Thời tuổi nhỏ ta lao vào đuổi bắt
Một cái gì không có ở tương lai

Cô hàng nhỏ – ly cà phê uống vội
Em thấy gì trong nắng mới mùa xuân
Ngơ ngác làm chi – cho ta thêm tội
Tóc thề chi ? Ta lạc giữa muôn trùng

Khe khẽ nhé, mùa xuân về rất chậm
Bên góc đời ta ngồi nhặt hoa rơi
Cứ nhầm tưởng tim mình như tĩnh vật
Nào hay đâu vẫn rung động tuyệt vời.!

THƠ TÌNH…

Bài thơ ta viết từ lâu lắm
Muốn đọc cho nàng nghe thất kinh
Nghĩ ra nàng vẫn còn bên Mỹ
Thôi để riêng ta giữ một mình

Bài thơ ta viết từ lâu lắm
Muốn gởi cho nàng tán tỉnh chơi
Nhưng thôi nàng đã quên lời Việt
Ta viết mình xem cũng đã đời

Kỳ quá – thơ tình sao khó viết
Ru hoài hát mãi – nhảm gì đâu
Thôi nhé – sau nầy ca vọng cổ
Cớ sao hát mãi Lý Qua Cầu…

AI MUA THƠ ?

Bây giờ tôi bán thơ tôi
Bán luôn một nửa cái thời chơi ngông
Thơ nầy có tự hư không
Bay bay rớt lại mấy dòng phù du

Mua đi – có một cụm từ
Không không- sắc sắc- phù hư- ta bà
Thơ nầy có cả trăng, hoa
Có mây viễn xứ – chiều tà ly hương

Thơ tôi có mặt người thương
Dù xa vạn dặm nhưng vương vấn tình
Sá gì một kiếp phù sinh
Trăm năm mặc định cõi tình thiên thu…

Mua đi có một cụm từ
Không không sắc sắc phù hư ta bà..

Hồ Chí Bửu

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s