Thơ Hoàng Xuân Sơn

bien sunkhi tóc còn xanh (*)

rồi những cành hoa cũng nở rộ trong đêm giáng sinh
cũng biết chào đón ngày về của chủ mẫu
quỳnh đỏ. trạng nguyên và lòng son nỗi chia biệt
năm nào chúng tôi cũng có những chuyến đi xa
thiệt xa như ảo tưởng
khập khiễng mùa màng
đến những nơi manh ấm của thân tình còn nằm trong tổ kén
những chuyến đi bất thần lướt qua kỳ hạn
mang theo hơi thở cũ và niềm tin dụi chắm
hạt mầm gieo thêm giống
sự mới lạ của hồi ức
sự già nua xương da mốc meo
truy tìm một nỗi rình rang bên cạnh cuộc trình
qua những huyền kỳ tuyết trắng câm
cùng tay níu lại mà chân trợt chuồi lệch hướng
vậy mà chúng tôi cũng trở về kịp
chuyến tàu cuối đêm trước giáng sinh
những vẻ người ngơ ngác
và nô-en nằm trong chiếc hộp im ỉm
màu
à phải. màu pha bằng dưỡng chất
bài luân vũ
dạ yến của bạn bè rồi nở rộ lên
trong mùa an thế
tất cả chúng ta cùng ghé thăm
cùng ghi dấu trần gian những bước nhảy
gập ghềnh tráng lệ
[như phiên khúc mùa đông]
vẫn hát có nhớ đêm nào
nhớ cuộc đời
và những chuyến đi giáp ranh hồ suối
khói hồ đã bay đi mong manh ít nhiều (**)
tuổi thơ ngây
bồng bềnh nguyên thuỷ
21 decembre 2014

(*) Về đây khi mái tóc còn xanh xanh . . .
Nhạc ngoại quốc, lời Việt – Phạm Duy
(**) Khói Hồ Bay, tuyển thơ – Nguyễn Tường Giang

é t o i l e d e s n e i g e s

sao lùn xủn
hệ mặt trời vẫn rêu rao như một gã biếng lười
thức giấc tôi ném tôi hòn thạch vào cuối đường mơ
nhát chổi lạnh từ sao tuyết
bụi trắng mù trên mặt kiếng rạn
lờ mờ thấy mũi tên chỉ về phía hồi xuân
ngôi sao vẫn lùn tịt
không chấp chới được một thể thiên nào
đại loại một chiếc khăn đan len
vùi trong kẽ nhớ

vậy mà đêm qua rù rờ ấm cổ
có tiếng gì như sao chạm vào mơ

mắt sáng sao trên trời
tuyết trắng rơi trong hồn
khúc hát êm êm. bao la vời vợi

tuồng như cuộc trở về tái tạo
chữ O tròn. hát trên thảo nguyên

hãy đứng bên nhân loại
đến với nhau muôn loài
xóa hết đau thương
thắp sáng tin yêu bây giờ. mai sau

rồi đứng. rồi đi
xe rù rì thở dốc
những nhát cuốc khai quật ngân hà
thây trắng đông
étoile des neiges
cạ sát nền cương thổ
mũi súng hướng về phía da trời
bắn rụng một chùm hương

hãy chùi chân lên gỗ cedar
lần mò về cézar
và lôi ra từ bọc áo
thả gió tung những mảnh vụn ơ hờ
giữ lại chùm khóa mở tất cả
những hang hóc còn lại

bạn hỡi. dù. đường đi còn cách xa
xin đừng buông lơi nỗi thiết tha
mình sẽ. cùng vầng dương rạng ánh vui
mai. về quê xưa. dưới mái nhà

étoile étoile. tôi là sao em là sao
băng đi cởi áo nguyện thề
lung linh tuyết

HoàngXuânSơn
tháng 9/10 hai ngàn mười hai

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s