Thơ Trương Thị Thanh Tâm

ao dai trang 1Hoàng Hôn Bạc Mái Tóc Thề 

                  ***
Tôi vẫn nhớ anh như từng hơi thở 
Như dòng máu nầy, huyết quản luân lưu 
Như trái tim quặn đau trong nhung nhớ 
Như chuyện tình hai đứa lỡ thương nhau 
Trời bắt phạt hoàng hôn không yên nghỉ 
Yêu làm gì hoàn cảnh quá trái ngang 
Tôi đơn độc, anh oằn vai gánh nặng 
Hơi thở mệt nhoài vẫn nhớ người thương 
Lời ước hẹn bao giờ thành sự thật 
Nỗi đợi chờ năm tháng cứ dài đi 
Hai phương trời hai nỗi nhớ xa xôi 
Chút mặn nồng trao nhau trong mộng ảo 
Anh là nắng mang trái tim nồng ấm 
Để cho tôi ngày tháng trở dậy thì 
Anh là xuân cho hoa lòng nở rộ 
Dù hoàng hôn đã bạc mái tóc thề!

Mười năm giấc mộng

Mười năm tôi đã đợi chờ 
Mười năm người đã hững hờ với tôi 
Mười năm gối mộng đơn côi 
Mười năm mơ pháo nhuộm đầy bên sân 
Mười năm mắt vẫn ngại ngần 
Nhìn trăng rơi vỡ, tình đầu dở dang 
Mười năm lời ngọt còn vang 
Mười năm êm ấm người dành cho ai?
Bỏ quên tôi tháng năm dài 
Cô đơn nuối tiếc, những ngày xa xưa 
Buồn len vào những đêm mưa 
Phải chi, hôm ấy đừng đưa tôi về!
Phải chi quên hết lời thề 
Theo con nước lớn, trôi về nơi nao 
Trăng khuya đã rụng xuống cầu 
Mười năm giấc mộng phai màu khói sương 
           Trương Thị Thanh Tâm 
                       Mytho 
Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s