Trên môi mắt một người

Thơ Trúc Thanh Tâm

 
 
TÌNH VAY CHƯA KỊP TRẢ 

 Một chút gì còn lại
 Trên môi mắt một người
 Đời chia bao nhánh khổ
 Suốt đường trần chông gai.

 Bốn phương nào cũng nắng
 Tám hướng một vùng mưa
 Sóng lòng dâng thành bão
 Người trở thành… người xưa.

 Ta thấy trời cố quận
 Cây đa và mái đình
 Chiếc cầu tre thuở đó
 Ráng chiều vàng bờ kinh.

 Lòng người còn u ám
 Dưới hào quang từ bi
 Lời kinh không thể mở
 Cửa thiên đường ta đi.

 Thượng Đế luôn sòng phẳng
 Nếu còn nợ nần nhau
 Tình vay chưa kịp trả
 Nên đời còn kiếp sau!


 
DÒNG XOÁY CUỘC ĐỜI

 Ta đang sống trên muôn ngàn giả dối
 Mọi thứ đem ra mua bán giữa đời thường
 Phố chọc trời tới những nơi ổ chuột
 Bao trò đùa với thời cuộc nhiễu nhương

 Nhậu nhà hàng ném tiền qua cửa sổ
 Nhậu quán nghèo mát mẻ gió năm non
 Rượu, thuốc lá dẫu biết là thuốc độc
 Nhưng giết người chậm hơn những môi son

 Ta còn sống còn chướng tai gai mắt
 Thương thân ta người rút ván qua cầu
 Rót đi em rượu mời từng ly cạn
 Cho nụ cười đeo đẳng với mai sau

 Đời hụt hẫng bởi quá nhiều biến cố
 Hãy phân ưu cho tất cả lỗi lầm
 Sự hy sinh nào cũng đều cao quý
 Cát bụi nào khỏa lấp được lương tâm

 Trái đất còn quay đời chưa tận thế
 Hãy thương yêu cho chí nghĩa chí tình
 Yêu cho đi nhận về từ phía khác
 Đời đâu là những lời dạy trong kinh

 Còn nước mắt ta xin em hãy khóc
 Dìu dắt nhau qua dòng xoáy cuộc đời
 Được làm người mà chưa yên để sống
 Vô lý cứ hoài tồn tại, em ơi!
 TRÚC THANH TÂM
 ( Châu Đốc )
Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s