Lời mẹ ru đâu dễ phôi pha

Thơ Trúc Thanh Tâm

     
 
ẤM MÃI LỜI RU

* Tôi bây giờ không còn 2 đấng sinh thành. Nhân Mùa Đại Lễ Vu Lan 2017, xin đăng lại bài thơ ” ẤM MÃI LỜI RU ” tôi đã viết trên 40 năm để cùng chia sẻ với Người thân và bạn bè của mình.

    Giữ trong đời cái chân chất yêu thương
    Như gió chiều quê ôm lời ru mát rượi
    Mẹ ta đó bộn bề trăm nỗi
    Áo sờn vai nuôi ta lớn nên người !

    Tôi vào đời lời ru mãi trong tôi
    Thêm nghị lực trên bước đường đi tới
    Tôi xa xứ mang lời ru chan chứa
    Chợt bùi ngùi nhớ dáng mẹ già nua !

     Lời mẹ ru đâu dễ phôi pha
     Dẫu vết cắt thời gian làm tim tôi rỉ máu
     Lời mẹ ru vượt ngàn giông bão
     Đưa ta qua bến ấm cuộc đời !

     Dẫn ta vào thời thơ ấu rong chơi
     Để bay đến khoảng trời xanh mơ ước
     Lời mẹ ru đồng lúa hương bát ngát
     Tôi say sưa tắm mát nước sông đầy !

     Chiếc cầu tre, vườn trái, cánh cò bay
     Yêu biết mấy làng quê, chiều vương sợi khói
     Men lối nhỏ vào đời, tôi chưa mỏi
     Mỗi bước chân như dán chặt lời ru !

     Đất nước ta qua hết cuộc mây mù
     Đêm trăng sáng, giọng hò ai dìu dặt
     Câu vọng cổ muồi tai ngây ngất
     Không gian chìm trong nỗi nhớ chơi vơi !

     Tôi nên người, nhớ mãi thuở nằm nôi
     Dòng sữa mẹ chạy đều trong cơ thể
     Hạnh phúc nhất khi mình còn mẹ
     Được nghe lời trìu mến của cha !

     Yêu quê hương, tình xứ sở, ruột rà
     Bên ngôi trường nhỏ vang vang lời trẻ
     Tôi nhìn lại tuổi thơ mình để nhớ
     Lời ru buồn vượt mãi với thời gian !

      Quê mẹ Bạc Liêu, 1974
   

VỀ LẠI BẾN XƯA

ao trang thuyen trang    – Tặng chị Lộc Tưởng và anh Lương Thư Trung

 Xa người từ chuyến đò trưa
 Nghe sông hát những lời chưa muộn phiền
 Tóc dài nón lá che nghiêng
 Yêu người từ độ hẹn nguyền tóc tơ

 Tình mình đẹp tựa bài thơ
 Áo thơm hơi ấm mắt ngơ ngẩn tình
 Ráng chiều đỏ phía bình minh
 Khổ đau, hạnh phúc cứ rình rập nhau

 Cuộc đời là giấc chiêm bao
 Nên quên và nhớ xé rào nhân duyên
 Trần gian từ lúc đảo điên
 Hồi chuông rung động một tiền kiếp mưa

 Trở về tìm lại bến xưa
 Xa người thuở chiến tranh vừa nổi lên
 Lục bình tím khúc sông quen
 Và mùa xuân cũ chưa quên… tới giờ !

Trúc Thanh Tâm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s