Mắt nhìn nhau, thương nhớ đến bây giờ

Thơ Trúc Thanh Tâm

 

BA MƯƠI NĂM…

 – Gởi Châu Đốc – Cà Mau
   Hơn ba mươi năm, biền biệt Cà Mau
  Bến tàu đó, em biết còn chốn cũ
  Mái trường tỉnh tôi chưa lần được học
  Rồi chiến tranh, từ đó cách xa mình  

  Nước nổi nơi nầy, nhớ gió U Minh
  Điên điển bông vàng nhớ tràm bông trắng
  Mắm Châu Đốc hương vị còn sâu đậm
  Than đước Cà Mau âm ấm nỗi lòng  

  Hơn ba mươi năm, dấu bụi mù tăm
  Nhưng dĩ vãng vẫn còn trong hơi thở
  Cầu quay đó cũng một lần bỡ ngỡ
  Mắt nhìn nhau, thương nhớ đến bây giờ 

  Cà Mau em, là nét đẹp trong thơ
  Châu Đốc tôi, dòng phù sa bồi mãi
  Có thổn thức mới thấy lòng trống trải
  Có xa quê mới thấu hiểu bao điều!

HAI MƯƠI NĂM

  Lúc trước em mười tám tuổi
  Và ta đã tuổi hai mươi
  Tình yêu không thành duyên nợ
  Nhớ thương trả lại cho đời

  Chiều nay, ta về chốn cũ
  Giáo đường, băng ghế vắng em
  Tiếng kinh cầu không thay đổi
  Riêng ta thêm nặng nỗi niềm

  Em cũng theo chồng xa xứ
  Từ hôm mặc áo cô dâu
  Em đưa tay làm dấu thánh
  Để tang cho mối tình đầu

  Ngày đó, dù em rữa tội
  Vẫn còn vương vấn tình ta
  Hai mươi năm rồi xa cách
  Chúa ơi, tình cũ đã già

  Bây giờ, mình ta xưng tội
  Những gì ngày trước, xin quên
  Chúa ơi, cho con giữ lại
  Một thời đắm đuối, yêu em !

 TRÚC THANH TÂM
 ( Châu Đốc )

Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s