Ngọt ngào muôn vết đâm

nnn1Vết Chàm sâu

Hoa Nguyên

Sẽ không còn mặt trời
Giữa bình nguyên sương sớm
Sẽ không còn ngày mới
Để thấy một ban mai
Sáu mươi năm đời người
Vượt làn ranh đau khổ
Sẽ bắt đầu buông rơi
Về bên kia thế giới
Có Chúa ngự trên cao
Có Phật Trời tế độ
Một hình hài hư hao
Đã trăm nghìn bia mộ
Đã chiêm rồi mệnh số
Cho nhẹ nhàng cuộc chơi
Không cách gì thay chỗ
Chiếc lá mùa chơi vơi
Đã nghiệm rồi cách chia
Giữa hai miền thế giới
Sẽ miên trường nỗi đợi
Đến giờ một cơn điên
Trông như một con thuyền
Chòng chành phiêu du sóng
Trong lòng lên cơn sấm
Ngọt ngào muôn vết đâm
Nắm tay cầm càn khôn 
Uống thành cơn độc dược
giữa phân ranh sinh tồn
Lý, tình…đang đuổi rượt
Đã đuối đời … trôi vuột
Rớt xuống mảnh linh hồn
Có trăm nghìn móng vuốt
Cấu cào thành hố chôn …
Trong vòng tay càn khôn
Vết chàm sâu ghê gớm.. !
Ẩn trong mỗi nụ hôn
Thói đời nghe ghê tởm 
(hoa nguyên).
Bộ sưu tập | Bài này đã được đăng trong tho và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s